Dec 26, 2016

[RLYJ10Y] Extra 4 - Tập 3.3

HAPPY 13TH ANNIVERSARY - 26/12/2003 ~~~~~ 26/12/2016

Extra 4: We Got Married

Tập 3: Tiệc tân gia và Tết Trung thu

Part 3

Đợi đến lúc tiếp tục ghi hình đã là hai giờ sau, Kim Jaejoong đã chuẩn bị hoàn tất, Jung Yunho giờ mới từ ngoài đi vào.
Kế tiếp mới là lúc thể hiện.
Kim Jaejoong xắn tay áo, Jung Yunho đột nhiên đi đến phòng đựng đồ, PD cho rằng anh lại định trốn tránh việc nhà, lại thấy Jung Yunho cầm một chồng báo chí cùng tạp dề đi ra.
“Trải ở đây à?” Jung Yunho đặt báo xuống sàn nhà, thấy Kim Jaejoong gật đầu liền cúi người dịch chuyển bàn ghế.
Kim Jaejoong đứng bên, chỉ huy Jung Yunho trải báo ra sàn.
“Làm bánh bí đỏ trước.” Kim Jaejoong ngồi xuống mấy tờ báo, “Bê đồ trong bếp ra đây, lấy cả nồi chiên nữa.”
Jung Yunho không biết nồi chiên cậu nói là nồi gì, lục tung trong phòng bếp cả buổi, cuối cùng mặt mờ mịt nhìn Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong khinh bỉ nhìn anh, lại bảo Jung Yunho ngồi xổm xuống, mặc tạp dề vào cho anh.
Tạp dề là đồ đôi, Kim Jaejoong tìm được trên mạng lúc trước, có in hình gấu Brown và thỏ Cony, một hồng một lam.
Bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, PD hai mắt tỏa sáng, âm thầm hối hận vừa rồi mình lắm miệng.
“Rửa sạch tay chưa?” Kim Jaejoong cầm đũa cả, “Duỗi ra tớ xem nào.”
Jung Yunho ngoan ngoãn mở hai lòng bàn tay, nở nụ cười.
Để thể hiện trong buổi ghi hình hôm nay, Kim Jaejoong đã tập làm món này từ lâu, miếng bánh bí đỏ được chiên vàng óng ánh, Kim Jaejoong gắp ra thấm dầu, sau đó đút cho Jung Yunho ăn, “Ăn ngon không?”
Jung Yunho thỏa mãn nhìn cậu, nở nụ cười hạnh phúc.
“Vị có nhạt không?”
Jung Yunho dùng sức lắc đầu: “Vừa lắm! Đúng là vị này!”
“Hương vị mẹ làm à?” Kim Jaejoong nói đùa.
Jung Yunho đột nhiên ghé vào tai cậu: “Hương vị của Jaejoong.”
Những lời này anh nói rất lớn, PD cùng VJ đều nghe rõ, mấy nhân viên nhịn không được thầm cảm thán, đoán chừng sau này chiếu chương trình, cảnh này nhất định sẽ được rất nhiều người bàn tán.
Kim Jaejoong đỏ bừng mặt, cúi đầu giả bộ như tập trung chiên bánh, sau mới chợt nhớ tới đặc điểm của chương trình, dứt khoát đáp lời: “Vậy cậu ăn nhiều vào.”
“Đương nhiên sẽ ăn nhiều rồi, mà nếu để một mình tớ ăn thì càng tốt.”
“Vì sao?”
Jung Yunho làm nũng cười cười: “Jaejoong chỉ làm món ngon cho tớ thôi, không cho Changmin mấy đứa thấy.”
Đũa trong tay Kim Jaejoong thiếu chút nữa rơi xuống đất, cậu thật sự phục Jung Yunho, làm nũng liên tục, nhưng lúc ngẩng đầu nhìn anh lại cảm thấy đáng yêu vô cùng.
Thật sự không biết phải làm gì với anh nữa.
Kim Jaejoong bất đắc dĩ gật đầu, trả lời như dỗ trẻ con, “Đã biết, chỉ làm cho Yunho ăn.”
Trong trường quay, số lượng khách mời đã thay đổi, Shim Changmin là người được mời đến tiệc tân gia nên đã về trước, Kim Heechul cười mà như không cười vẫy tay với cậu.
Chị cả Choi Mi Sun không quên dặn cậu phải mang quà theo.
Làm gì có chuyện Shim Changmin chuẩn bị quà trước, xe đã chạy đến dưới lầu nhà họ, hiện tại đi mua thì không tiện lắm.
“Hay ra tiệm trái cây gần đây mua hoa quả cũng được.” Trợ lý tốt bụng đề nghị.
Shim Changmin trực tiếp xuống xe, tay không đi lên.
Cậu không phải khách mời ngoại cảnh, vậy nên không có camera đi theo, ở tầng trệt ấn thang máy đi lên, vừa ra khỏi đã thấy PD phụ trách chung bên này.
“Xin chào.” Shim Changmin chưa từng tới nhà của Jung Yunho, vừa đi vừa chào hỏi PD.
“Lát nữa Changmin-ssi phải chịu trách nhiệm khuấy động bầu không khí đấy.” PD giải thích ngắn gọn với cậu: “Hôm nay mời cả Yoochun-ssi, Junsu-ssi, phải nghĩ cách khiến hai bên có tâm lý ganh đua, chẳng hạn như vợ ai tốt hơn, chồng ai giỏi hơn.”
Shim Changmin đã từng làm MC, rất quen thuộc với việc này.
Nhấn chuông cửa.
Cửa là Kim Jaejoong mở.
Tạp dề trên người cậu đã biến mất, Shim Changmin không biết trên đường đi, mình đã bỏ lỡ cái gì, nhưng vừa vào nhà, đập vào mắt cậu là phòng khách rất sạch sẽ. Hơn nữa bàn ăn đã dọn xong, trên còn có khăn trải bàn xinh đẹp.
Kim Jaejoong hoàn toàn không có ý thức của chủ nhà phải tiếp đón khách, mở cửa xong liền ra phòng khách ngồi xem ti vi. Shim Changmin cho rằng mình hoa mắt, rõ ràng trước khi đến, Kim Jaejoong còn đeo tạp dề ngoan ngoãn nấu ăn như cô vợ nhỏ, đột nhiên cậu lại biến hóa thành gia chủ ngồi khệnh khạng như vậy, quả thật không quen chút nào.
“Yunho hyung đâu?” Shim Changmin tự mình tìm chỗ ngồi xuống, vì đã nhìn căn nhà này cả ngày ở trường quay, giờ cậu rất quen thuộc với kết cấu ngôi nhà.
“Trong phòng bếp.”
“Anh không đi hỗ trợ à?”
Kim Jaejoong nhìn cậu, sau đó đứng dậy đi vào phòng bếp, Shim Changmin tìm điều khiển TV bốn phía, tìm mãi không thấy, chạy đến cửa phòng bếp nhìn, quả nhiên là Kim Jaejoong đang cầm trong tay.
Đây là hành vi mang tính uy hiếp của Kim Jaejoong, lúc trước khi mới ra mắt, bọn họ ở cùng nhau, công việc giải trí duy nhất là xem tivi, nhưng điều khiển ti vi lúc nào cũng bị Kim Jaejoong chiếm lấy trong suốt nhiều năm liền.
Kim Jaejoong đang nói chuyện cùng Jung Yunho, giọng cậu không lớn lắm, Shim Changmin chỉ nghe loáng thoáng vài ba câu.
“Hyung, chúc mừng.” Giọng Shim Changmin nhàn nhạt, nói lời chúc mừng.
Jung Yunho rất ra dáng cầm muôi đứng trước nồi, thỉnh thoảng lại mở vung nhìn: “Tới sớm thế, ra ngoài ngồi đợi đi, đợi Junsu mấy đứa đến thì ăn cơm.”
Shim Changmin nhìn thoáng qua nồi: “Đây là anh nấu à?”
Cậu đương nhiên biết không phải là Jung Yunho làm, nhưng mà nghĩ mãi chẳng nghĩ ra có thể nói gì, chủ yếu là quá quen thuộc, cảm giác lúc này như thể về nhà ăn cơm vậy, chẳng xa lạ chút nào.
Kết quả Kim Jaejoong đá cậu một cái, mở to mắt trừng cậu, nói: “Em nói cái gì hả? Đương nhiên là anh làm rồi.” Nói xong liền bá vai cậu, kéo cậu ra phòng khách, miệng lầm bầm: “Đâu phải em chưa từng ăn.”
“Em chỉ hỏi chút thôi mà.”
“Biết rõ còn muốn hỏi!”
“Aizz, anh xuống trước đi, đừng có kẹp cổ em như vậy.” Shim Changmin bực bội muốn kéo Kim Jaejoong ra khỏi mình, Kim Jaejoong ôm chặt không buông, ầm ĩ một hồi liền bị Shim Changmin hất lên ghế salon.
Thấy Kim Jaejoong định nhảy dựng lên phản kích, Shim Changmin vội vàng dập lửa, nói sang chuyện khác: “Hyung, không phải anh là vợ sao? Sao lại để chồng bận việc một mình trong bếp?”
Kim Jaejoong gác chân lên thành ghế, chân lắc lắc: “Liên quan gì tới em?”
“Không phải chính anh nói như vậy sao? Làm vợ phải nghe lời chồng. Giờ sao lại thành thế này? Làm vợ mà ngồi trong phòng khách xem tivi thế này à!” Lúc trước khi cậu và Kim Jaejoong cùng tham gia We Got Married, cậu thật sự bị bóng ma sâu đậm, Shim Changmin nhịn không được muốn khinh bỉ hai câu.
“Ya!”
“Chẳng lẽ không đúng sao! Lúc chúng ta ghi hình còn bắt em xách hành lý một mình, lúc ấy anh nói gì hả? Hyung, sao anh có thể thay đổi liên tục như vậy!”
“Shim Changmin, ya!” Kim Jaejoong cũng không tức giận, nở nụ cười, “Em là mẹ chồng khó tính à?!”
“Em nói thật mà.”
Kim Jaejoong đứng dậy, chỉ cậu, đột nhiên bật cười: “Anh có làm việc nhà hay không, em nhìn thấy rõ hết trên màn hình rồi mà, bây giờ lại còn ra vẻ hồ đồ! Em nhận được nhiệm vụ gì đúng không? Định đến chia rẽ hả!”
Bị cậu nói như vậy, Shim Changmin cũng cười, Kim Jaejoong dùng cánh tay ghìm chặt cổ cậu, nhỏ giọng hỏi: “PD giao nhiệm vụ bí mật cho em đúng không?”
Rõ ràng PD đứng một bên, nhưng vẫn phải giả vờ cô không ở đây, Shim Changmin ở to hai mắt, hồn nhiên nhìn Kim Jaejoong: “Có.”
Kim Jaejoong liền buông cậu ra, tựa vào ghế salon, cười rộ lên.
Jung Yunho đi ra khỏi phòng bếp, Kim Jaejoong cởi tạp dề cho anh. Đồ ăn đã chuẩn bị xong, Kim Jaejoong gọi điện thoại cho Park Yoochun, hỏi lúc nào đến.
Đúng lúc Park Yoochun tới dưới tầng, bọn họ hôm nay cũng có nhiệm vụ ghi hình, nhưng vì hai người hoàn toàn không có chuẩn bị, vậy nên ngay cả nấu cơm cũng có vấn đề, ầm ĩ cả ngày, giờ đã đói bụng đến sôi cả lên.
Hai người chào hỏi nhân viên ở cửa ra vào, Kim Junsu cầm chai nước hoa quả, cửa vừa mở liền bước vào: “Hyung, tân hôn vui vẻ!”
Jung Yunho nhận lấy, cùng Kim Jaejoong khách khí tiếp đón bọn họ, sau đó năm người ngồi trên ghế salon, đột nhiên không ai nói gì.
Cảm giác này rất kì lạ, rõ ràng là quan hệ thân thiết nhất, nhưng giờ lại im lặng ngồi nhìn nhau.
Nhưng bầu không khí xấu hổ này rất buồn cười, PD đứng bên cười đến không khép được miệng, sau đó tốt bụng giơ bảng hướng dẫn lên nhắc nhở.
Kim Jaejoong ‘A’ một tiếng, giơ ngón tay chỉ Shim Changmin, nói với Park Yoochun và Kim Junsu: “Changmin, biết không?”
Park Yoochun sửng sốt, cố nén cười gật gật đầu, thuận tiện chào hỏi Shim Changmin. Kim Junsu không có khả năng diễn kịch, ue kyang kyang cười rộ lên, vỗ tay: “Làm gì vậy hả, sao phải xấu hổ thế!”
“Là tại em bắt đầu trước đấy! Vừa rồi khi vào cửa sao lại nói tân hôn vui vẻ!” Kim Jaejoong vỗ cậu một cái.
“Hyung đang tân hôn mà, nếu không em nói gì giờ?”
“Chẳng cần nói gì cả, mang quà đến là được rồi, mà chỉ có mỗi chai nước hoa quả, sao hai người ki bo thế hả!”
“Vậy Changmin thì sao, Changmin mang theo cái gì?” Kim Junsu không phục ầm ĩ, “Nói như vậy, em với Yoochun cũng là tân hôn, sao hyung không tặng quà cho bọn em?”
Jung Yunho thật sự nhìn không được, khoát tay bảo cậu ngồi xuống: “Vì mấy đứa là khách mà.”
Kim Junsu một mình không địch nổi đông người, huống chi đối thủ là Kim Jaejoong cùng Jung Yunho, cậu dùng tay chọc chọc bả vai Park Yoochun, Park Yoochun ngẩng đầu nhìn cậu một cái, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Kim Junsu ghét nhất là điểm này của gã, lúc chỉ có hai người thì rất thân thiết, nhưng lúc có những người khác thì rất thích hùa với họ để trêu cậu.
“Chúng ta là một nhà đấy!” Kim Junsu chỉ vào chính mình, lại chỉ Kim Jaejoong: “Cậu không thấy mấy anh ấy bắt nạt tớ à?”
Park Yoochun cười tươi như hoa, vươn tay kéo cậu: “Trước ngồi xuống đi.”
“Cậu về phe mấy người kia à?”
Shim Changmin không nhịn được nữa, xen vào: “Lúc nào em mới được ăn cơm?” Cậu ôm bụng, bộ dáng đáng thương vô cùng, “Từ sáng đến giờ em chưa được ăn gì, em đói lắm.”
Vừa nhắc đến ăn quả nhiên hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Bụng Kim Junsu cũng đang kêu ầm ĩ, vì nhiệm vụ hôm nay là nấu cơm ở nhà, mà khả năng nấu nướng của cậu và Park Yoochun thật sự không thể nào khen nổi, bận rộn cả ngày mà vẫn chỉ toàn những món không nuốt nổi.
Cậu ngay lập tức buông bỏ cừu hận bị mọi người trêu chọc, quyết đoán gia nhập đội ngũ giục cơm.
“Chủ nhà phải mời cơm đấy.”
Kim Jaejoong đã đứng lên định đi bê thức ăn, nghe thấy lời Kim Junsu nói đột nhiên xoay người lại hỏi: “Em đói lắm à? Không phải nói nhiệm vụ hôm nay là ở nhà nấu cơm sao?”
“Đúng vậy…” Kim Junsu dừng lại đôi chút, ngại ngùng nói, “Nhưng mà em đói.”
Kỳ thật sau này chiếu lên tivi thì mọi người sẽ biết cả thôi, nhưng vì lòng tự trọng trỗi dậy, Kim Junsu không cách nào thừa nhận cậu và Park Yoochun đã thật sự đốt cháy phòng bếp của nhà họ.
“Trưa hai đứa ăn gì? Không no à?”
Kim Junsu dùng chân đá đá Park Yoochun, Park Yoochun im lặng nửa ngày: “A… Đúng vậy.”
Tuy là nhà người khác, nhưng Shim Changmin đã chạy vào phòng bếp, bưng canh gà mình thích nhất ra, dù là trước kia hay bây giờ, cậu lúc nào cũng thích đến nhà Kim Jaejoong ăn, toàn món cậu thích, vừa dinh dưỡng lại vừa ngon.
“Em chậm một lát!” Kim Jaejoong vội vàng bảo cậu đặt xuống, sợ cậu rung tay làm sớt ra ngoài, “Đặt xuống đi, đừng có để trên mặt bàn.”
“Hyung, anh bê đồ ăn ra đi mà.”
Kim Jaejoong thở dài: “Thật sự đói vậy à?” Hình tượng cũng không cần luôn sao?
Ba người trăm miệng một lời: “Đói.”
Nhà người ta làm tiệc tân gia, khách đến đều mang theo quà rồi chúc phúc, sau đó mọi người ăn bữa cơm đông vui náo nhiệt. Tuy Kim Jaejoong cũng không trông cậy mấy người này sẽ phối hợp, nhưng thế này cũng quá tùy ý rồi. Đây đâu thật sự là nhà của cậu và Jung Yunho, nói như thế nào cũng là trường quay, sao có thể tùy ý như vậy.
Jung Yunho vẫn còn đang bận rộn trong phòng bếp, thấy Kim Jaejoong mãi chưa vào, liền gọi một tiếng: “Jaejoong.”
Trong trong ngoài ngoài đều khiến người ta không thể bớt lo được!
Kim Jaejoong không còn cách nào nhìn ba người, vừa vào phòng bếp liền thấy Jung Yunho đang cho một miếng thịt xông khói lên bên quả trứng ốp, cậu sợ tới mức vội vàng ngăn cản: “Hiện tại đừng cho vào!” Lại nhìn màu sắc không ổn, “Cậu cho cái gì vào rồi?”
“Tiêu đen.”
Một phần trứng ốp thơm ngào ngạt, lại bị vô số tiêu đen phủ kín làm cho thay đổi hoàn toàn.
“Được rồi, được rồi, bê ra ngoài trước đi.”

Jung Yunho hoàn toàn chìm trong niềm hạnh phúc tân gia, bưng bát đĩa ra ngoài, còn lại một mình Kim Jaejoong bận rộn trong bếp.

[RLYJ10Y] Extra 4 - Tập 3.2

HAPPY 13TH ANNIVERSARY - 26/12/2003 ~~~~~ 26/12/2016

Extra 4: We Got Married

Tập 3: Tiệc tân gia và Tết Trung thu

Part 2

Bên phía siêu thị, cuối cùng vẫn không mua rượu theo ý Kim Jaejoong, Jung Yunho vừa đẩy xe, vừa ân cần giúp Kim Jaejoong lấy đồ, dù cậu thích mua cái gì, anh đều đồng ý hết.
Bình thường, Kim Jaejoong vẫn thường xuyên nấu cơm ở nhà, cậu cũng chẳng xa lạ gì việc mua đồ. Chọn lựa nửa giờ, trên cơ bản đã mua đủ đồ.
“Có cần mua đồ ăn vặt không? Sô cô la?” Bản thân Kim Jaejoong cũng không thích ăn, nhưng lại thích mua đồ ngọt về để trong nhà.
Jung Yunho lại càng không biết gì, chạy đến quầy bánh kẹo, lấy mấy hộp bao bì đẹp bỏ vào xe.
Hai người xếp hàng trả tiền, Kim Jaejoong lấy check-list ra đối chiếu lại đồ cần mua, Jung Yunho đột nhiên hỏi cậu: “Trưa nay chúng ta ăn gì?”
Giờ đã hơn mười một giờ, về nhà nấu cơm thì hơi muộn, tuy vậy, trong lòng hai người đều rõ, chương trình hi vọng họ có thể tự mình về nhà nấu cơm.
“Cậu muốn ăn gì?” Kim Jaejoong tiếp tục đối chiếu, kỳ thật đồ cậu ăn lúc sáng vẫn chưa tiêu hóa hết, không thấy đói, hơn nữa nhiều năm qua, cậu vẫn không chế sức ăn để giữ dáng, nhưng Jung Yunho thì khác, đàn ông ngoài ba mươi đúng là lúc khỏe nhất, “Hay về nhà tớ làm bít tết cho cậu, vừa rồi tớ mua nhiều lắm.”
“Tối qua vừa ăn xong.”
“Vậy nên hôm nay không muốn ăn nữa à?”
“Tớ không có ý đó.”
“Đã không nấu cơm rồi lại còn yêu sách!”
“Đâu có!” Jung Yunho khẩu thị tâm phi phủ nhận, “Cậu nấu gì thì tớ ăn cái đấy, ý tớ là vậy mà.”
Vì đã ra ngoài một thời gian rồi, lúc bắt đầu còn ý thức được đang ghi hình nên hai người khá cẩn thận, lúc này gần như đã quên mất sự tồn tại của camera, hai người bắt đầu ồn ào.
Lúc thanh toán, Jung Yunho đúng lúc nghe điện thoại, Kim Jaejoong rất tự nhiên vươn tay vào túi áo khoác của anh lấy ví.
Vì ở đây nhiều người, vậy nên VJ đã đi ra ngoài trước, ai ngờ hình ảnh này lại bị một VJ vẫn đi theo phía sau ghi lại được.
Tuần thứ hai sau khi kết hôn, vợ đã quen thuộc lấy ví tiền trong túi áo chồng.
Đây chắc chắn là đôi vợ chồng tiến triển nhanh nhất trong lịch sử We Got Married.
Bọn họ không biết trong trường quay đã ầm ĩ hết cả lên, Choi Mi Sun vỗ tay hâm mộ đôi vợ chồng son này tình cảm rất tốt, Shim Changmin chỉ có thể cố nín cười, bình tĩnh phụ họa vài câu.
Ngược lại Kim Heechul vẫn còn đang tức giận vì không được mời, khinh bỉ: “Thật là, đi mua đồ mà không mang theo ví, nghĩ mình đẹp thì không phải trả tiền à? Anh chẳng bao giờ như vậy cả!”
Một câu này của anh có hai nghĩa, Shim Changmin cười bất đắc dĩ kéo anh.
Han Ji Yeon tiếp lời: “Nhưng đây là We Got Married, bọn họ kết hôn rồi mà.”
“Tôi đương nhiên biết rõ hai người đấy đã kết hôn!” Kim Heechul liếc cô một cái.
“Nhưng dù thế nào, lúc trả tiền, có thể trực tiếp lấy ví trong túi chồng, điều này quả thật khiến người ta rất hâm mộ!” Han Ji Yeon đã hoàn toàn sa vào trong hình ảnh vừa rồi, “Chỉ có những đôi tình cảm rất tốt mới làm như vậy, hai người tuy hai mà một đấy.”
Kim Heechul thật sự không nhìn được cảnh cô mơ mộng như vậy, quay mặt đi, chẳng thèm nhắc nhở cô phải tỉnh táo.
Trong trường quay thì ầm ĩ, bên kia đã chuẩn bị lái xe ra về.
Kim Jaejoong mua không ít đồ, cốp xe không đủ chỗ, lại đặt hai túi lên ghế sau của xe. Jung Yunho theo thói quen trực tiếp ngồi vào ghế lái phụ, nhân lúc nhân viên không ở trong xe, Jung Yunho lấy di động ra xem.
“Gọi điện chưa?” Kim Jaejoong hỏi.
“Gọi rồi, nói là sẽ sang muộn, bọn họ hôm nay cũng có nhiệm vụ.”
“Nhiệm vụ? Nấu cơm à?” Kim Jaejoong nghĩ lại cảnh Park Yoochun và Kim Junsu nấu cơm, không kìm được nở nụ cười, “Sẽ nổ tung bếp luôn ấy chứ, Junsu có lẽ sẽ đốt bếp trước.”
Điều này cũng không phải không thể nào xảy ra, vì khiến cho chương trình thêm thú vị, biên kịch chẳng bao giờ có tình người, chuyên môn tập trung vào nhược điểm của khách mời, không biết nấu cơm thì bắt nấu cơm, lại yêu cầu người ít nói trầm lặng tổ chức hoạt động tụ hội, tóm lại là ép bạn đến tận cùng để làm trò cười cho thiên hạ.
Nói đến đây không thể không khen ngợi Kim Jaejoong, dù là trong hiện thực hay trong ngành giải trí, đàn ông biết nấu cơm quả thật là ít đến đáng thương. Jung Yunho tất nhiên rất có giác ngộ, tưởng tượng cuộc sống gia đình hiện thời của Park Yoochun và Kim Junsu, ánh mắt nhìn Kim Jaejoong trở nên ngưỡng mộ vô cùng.
Về đến nhà, Kim Jaejoong xách hai túi đồ sống vào bếp, những túi còn lại để cả ở phòng khách, Jung Yunho ngồi xuống nệm lót ở dưới đất, bắt đầu phân loại đồ.
Bình thường ở nhà, Jung Yunho chẳng bao giờ đụng vào việc này, nhưng hôm nay đang ghi hình, Kim Jaejoong chỉ có thể sai anh đi làm mấy việc vặt. Tuy vậy, cậu vẫn lo lắng vô cùng, vừa bận việc trong phòng bếp, vừa ngoái đầu nhìn phòng khách.
“Đang làm gì đấy?” Kim Jaejoong đổ thêm nước vào nồi súp.
“Đang phân loại đồ.”
Vốn giọng Kim Jaejoong rất bình thường, không nghĩ tới Jung Yunho lại dùng giọng làm nũng đáp lại cậu. Hai người cùng bật cười.
Kim Jaejoong lại dùng giọng mềm mại đáp lời: “Vậy phải làm cẩn thận đấy.”
“Jaejoong!” Kim Jaejoong nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại, Jung Yunho đột nhiên dùng đi động chụp ảnh, “Đẹp trai quá đi mất.”
Người bình thường càng nghiêm túc, lúc làm những hành động tình cảm lại càng khiến người ta bất ngờ, Kim Jaejoong gần như là không khống chế được để lộ biểu cảm dịu dàng vô cùng, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc.
Với việc nấu ăn, Kim Jaejoong có thiên phú vô cùng, vậy nên vì buổi liên hoan tối nay, cậu lấy hết vốn liếng ra để làm những món khiến người ta phải tán thưởng. Tuy bình thường ở nhà cậu cũng làm, nhưng phần lớn chỉ là món ăn gia đình đơn giản, rất ít khi trang trí đẹp mắt.
Vốn cậu còn định lên mạng tìm hướng dẫn, nhưng camera đang đứng ngay đối diện, cậu ngại ngùng không dám làm như vậy.
Cậu nấu súp gà trước, đây là món sở trường, ở nhà cũng thường xuyên làm. Sau đó rửa sạch bí đỏ vừa mua, thái miếng, lúc này, cậu chợt nhìn thấy Jung Yunho đang nằm trên mặt đất nghịch di động.
Rõ ràng vừa rồi còn chăm chỉ dọn đồ, chỉ không để ý một lát đã lười biếng rồi, đây có thể nói là bệnh chung của tất cả đàn ông, trốn tránh việc nhà.
“Này.” Kim Jaejoong tựa vào tủ lạnh, tay dùng sức vỗ lên cửa tủ, “Dọn đồ xong chưa?”
Jung Yunho cũng không phải cố ý lười biếng, vì vừa rồi Park Yoochun gửi tin nhắn tới, vậy nên anh đang trả lời: “Sắp xong rồi, tớ nhắn nốt tin này đã.”
Kim Jaejoong định đi tới xem, ánh mắt đảo qua lại thấy camera, nghĩ lại vẫn thôi. Nếu cậu ra, VJ nhất định cũng sẽ đi theo.
“Cất đồ xong thì quét dọn phòng khách đi.”
“Phòng khách sạch mà, đâu cần phải dọn.”
Kim Jaejoong dùng sức đóng tủ lạnh, nghĩ thầm, vì nó sạch mới bảo cậu dọn, nếu thật sự cần dọn thì đã không trông cậy vào cậu.
Jung Yunho mấy năm gần đây càng ngày càng đàn ông, thói xấu của đàn ông trung niên, anh cũng học theo. Lúc trước còn để ý hình tượng, rất cẩn thận trước máy quay, bây giờ, với địa vị của anh trong ngành giải trí, anh sớm chẳng cần phải tận lực giữ gìn như những người mới. Kim Jaejoong nghĩ lại biểu hiện bình thường của anh lúc ở nhà, nếu không phải cậu thích anh…
Màn hình quay trở lại trường quay, bên này, chị cả Choi Mi Sun cầm đầu, thảo luận sôi nổi.
“Đàn ông ai cũng vậy, thích ra lệnh trong nhà, kiểu như chỗ này cần dọn chỗ kia cần lau, nhưng nếu bảo bọn họ đi làm, họ nhất định sẽ nói ‘Kỳ thật chỗ này sạch mà’.” Choi Mi Sun vẻ mặt ghét bỏ, “Tóm lại chỉ là muốn trốn tránh việc nhà mà thôi, nếu bảo họ tự làm, dù bẩn hơn nữa, họ cũng vẫn chịu được.”
Đàn ông ở đây bị nói, im lặng tập thể, Kim Heechul cãi lại: “Đâu phải tất cả đàn ông đều như vậy.”
Han Ji Yeon đột nhiên hỏi: “Thật vậy sao? Vậy ở nhà Heechul-ssi cũng làm việc nhà à?”
Kim Heechul nhìn cô: “Tại sao tôi phải làm?”
Han Ji Yeon lười đáp lời, biểu cảm ra vẻ “Quả nhiên là thế”.
“Kỳ thật không phải là họ không bao giờ làm việc nhà.” Choi Mi Sun nói, “Ít nhất lúc mới kết hôn thì vẫn biết làm, lâu dần sẽ học được cách thoái thác.”
“Đùn đẩy cho vợ làm.”
“Đàn ông thật là…”
“Chỉ có lúc mới kết hôn mới ngụy trang thôi.”
Đề tài càng ngày càng bất lợi cho Jung Yunho, Shim Changmin vẫn im lặng ngồi bên, cậu thật sự không biết có thể nói gì. Suy nghĩ của Kim Heechul cũng chẳng khác gì cậu, nhưng mà bôi xấu em mình trong chương trình quả thật rất thú vị.
“Chờ một chút.” Kim Heechul đột nhiên chỉ màn hình lớn, nói, “Chẳng lẽ không phải bọn họ vừa kết hôn sao?”
Choi Mi Sun “a” một tiếng, “Nếu thế thì không hay rồi, vợ sẽ giận đấy.”
“Lúc này hẳn tình cảm phải rất mặn nồng mới đúng, sao trông họ giống lão phu lão thê vậy.” Han Ji Yeon tiếp lời.
Kim Heechul nở nụ cười đắc ý, nghĩ thầm, bọn họ vốn là lão phu lão thê mà.
Hình ảnh quay trở lại bên kia.
Jung Yunho một nhà vẫn đang tích cực chuẩn bị bữa tối, nói đúng hơn là Kim Jaejoong chuẩn bị một mình, Jung Yunho lúc này đã biến mất, phòng khách cũng sạch sẽ trở lại.
Thời gian sơ chế nguyên liệu dài đằng đẵng, PD trốn sau camera, nói chuyện phiếm với Kim Jaejoong.
“Bình thường Jaejoong-ssi thích tự mình sơ chế nguyên liệu à?”
Kim Jaejoong cắt bí đỏ thành từng miếng, kỹ thuật không tính quá điêu luyện nhưng cũng rất thuần thục, “Nếu có thời gian thôi, vì tôi thích sơ chế nguyên liệu xong rồi đặt một loạt ra trước mặt cho tiện, vậy nên có người khác làm cùng thì hơi khó phối hợp.”
“Giỏi quá, giờ đàn ông biết làm cơm hiếm lắm.”
“Nhưng mà…” Kim Jaejoong nở nụ cười, “Chúng ta nói chuyện phiếm thế này không sao à? Camera vẫn đang ở bên cạnh mà.”
PD vội vàng giải thích: “Không việc gì, hiện giờ không còn ghi hình nữa, vì thời gian sơ chế tương đối dài vậy nên sẽ nghỉ ngơi một lát, ừm… Anh cần giúp đỡ không?”
“Ah, cảm ơn! Tôi tự làm thì tốt hơn.” Kim Jaejoong nghe bảo camera không quay nữa, đột nhiên thở phào, hai chân thẳng tắp đột nhiên chùng xuống, người tựa vào tủ đồ, “Trong tủ lạnh có đồ uống, mọi người tự lấy đi.”
PD uống nước, nhìn xung quanh, “Hình như từ lúc bắt đầu sơ chế đã không thấy Yunho-ssi đâu, Jaejoong-ssi có mệt không? Kỳ thật chúng tôi hi vọng hai vợ chồng có thể cùng nhau làm, dù sao đây cũng là tiệc tân gia, đương nhiên như bây giờ cũng không tệ chút nào.”
“Đương nhiên, hẳn là do hai người cùng làm mới đúng.” Kim Jaejoong dừng tay, nói: “Nhưng mà Yunho chẳng biết gì về sơ chế, nếu để cậu ấy làm cùng thì… Liệu có ổn không? Dù sao đây cũng là chương trình giải trí, tôi cảm thấy phải thể hiện mặt tốt nhất ra.”
Vừa rồi lúc ngừng quay, Jung Yunho liền xuống tầng, vào trong xe ngồi đọc kịch bản, kỳ thật gần đây anh còn có việc, phải cố gắng lắm mới dành được thời gian đi ghi hình We Got Married.
Sĩ diện là bệnh lớn nhất của Jung Yunho, Kim Jaejoong hiểu anh rất rõ, chỉ nghĩ đến cảnh Jung Yunho đeo tạp dề vào bếp hỗ trợ, cậu liền thấy buồn cười.

Cậu đã nói như vậy, PD cũng chẳng nói gì nữa.

[RLYJ10Y] Extra 4 - Tập 3.1

HAPPY 13TH ANNIVERSARY - 26/12/2003 ~~~~~ 26/12/2016

Extra 4: We Got Married

Tập 3: Tiệc tân gia và Tết Trung thu

Part 1
Tập đặc biệt được ghi hình vào Tết Trung thu, hôm đấy, Kim Jaejoong thức dậy rất sớm, tuy không rõ lắm nội dung mà chương trình sắp xếp hôm nay, nhưng cố tình chọn ngày này để ghi hình thì nhất định sẽ có liên quan đến ngày lễ. Kim Jaejoong rất vui vẻ khi hợp tác với Jung Yunho, xuất phát từ tư tâm, cậu vẫn hi vọng mình có thể thể hiện mặt tốt nhất của mình.
Tám giờ đúng, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho giả vờ tự mình lái xe đến nhà mới, chương trình đã lắp đặt thiết bị từ trước, hai người vừa đến liền chuẩn bị ghi hình.
Kim Jaejoong thay quần áo ngủ, thương lượng với Jung Yunho xong liền chạy vào phòng ngủ, nằm trên giường ngủ. Sau đó Jung Yunho thay đồ đôi, dùng nguyên liệu trong tủ lạnh nhanh nhẹn chuẩn bị bữa sáng.
Hâm sữa, nướng bánh mì, sau đó cho chân giò hun khói cùng phô mai vào lò vi sóng quay. Đêm qua ở nhà, Kim Jaejoong đã tự tay dạy anh rất nhiều lần, VJ phụ trách quay cảnh Jung Yunho nấu nướng vừa nhìn, vừa nhịn không được tán thưởng, khi Jung Yunho bê bữa sáng đặt lên bàn ăn, PD cùng nhân viên nhao nhao ghé lại gần nhìn.
“Yunho-ssi giỏi quá!” PD nhỏ giọng khen.
Jung Yunho cười cười, rất khiêm tốn tiếp nhận.
“Vậy giờ đi gọi vợ đang ngủ say đi.”
PD tốt bụng nhắc nhở, VJ vội vàng lui về sau, khiêng máy quay đi theo anh.
Trong căn nhà này của họ, phòng ngủ và phòng khách cách nhau một hành lang dài, lúc Jung Yunho đi tới cửa, trên mặt anh lộ biểu cảm mà tất cả những người đàn ông đêm tân hôn đều có. Trong hạnh phúc có dịu dàng, trong dịu dàng lại lộ ra hạnh phúc. Anh vặn tay nắm cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, như thể Kim Jaejoong đang ngủ thật.
Không thể không nói diễn xuất của Kim Jaejoong rất tốt, dù là tiếng mở cửa hay tiếng bước chân của Jung Yunho đều không ảnh hưởng đến diễn xuất của cậu, cậu vẫn tiếp tục ‘Ngủ say’. Jung Yunho ngồi xổm xuống bên giường, thuần thục xoa đầu cậu, Kim Jaejoong dần tỉnh lại, ánh mắt đang nheo lại dần dần có tiêu cự.
“Dậy ăn sáng đi.”
Kim Jaejoong bất giác nở nụ cười: “Có ngon không?”
Jung Yunho kéo chăn lên cho cậu, cầm lấy hai tay cậu dùng sức kéo một cái, Kim Jaejoong liền ngồi dậy: “Tớ chuẩn bị rất cẩn thận, hẳn là không tệ lắm.”
Kim Jaejoong xỏ dép lê đi ra ngoài, hành lang chỉ đủ hai người đi sóng đôi, PD đành phải đi phía sau, hai VJ một trước một sau đi theo.
Vừa đi tới phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm của chân giò hun khói và phô mai, Kim Jaejoong thầm thở phào, may mà Jung Yunho không làm hỏng.
Jung Yunho rất lịch sự kéo ghế cho cậu, hai người mặt đối mặt, bắt đầu hưởng thụ bữa sáng tình nhân.
Lúc hai người ăn được một nửa, PD sắp xếp nhân viên đi vào, đưa bức thư nhiệm vụ, Kim Jaejoong nhận lấy, lắc lắc: “Cậu đoán xem nhiệm vụ hôm nay là gì?”
Jung Yunho vươn tay cầm lấy bức thư, vừa mở vừa nói: “Chỉ cần không phải làm bánh bí đỏ là được.”
Anh vừa dứt lời liền mở xong bức thư, Jung Yunho dở khóc dở cười đọc hết bức thư, quyết đoán đưa cho Kim Jaejoong.
“Là cái gì vậy?” Kim Jaejoong tò mò nhận lấy đọc, bật cười.
PD đứng cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Jaejoong-ssi phải đọc to nhiệm vụ lên.”
Kim Jaejoong im lặng đặt thư lên mặt bàn, ngón tay gõ nhẹ bên trên: “Đêm Trung thu tốt đẹp, phu phu cùng nhau chuẩn bị một bữa tối phong phú, sau đó chiêu đãi bạn tốt!”
“Đây là định làm gì vậy? Tiệc tân gia à?” Kim Jaejoong gấp bức thư lại, đặt sang một bên.
Nói đến làm cơm mời khách, Jung Yunho sợ nhất chính là cái này, mặc dù biết We Got Married nhất định sẽ có phần này, nhưng anh không ngờ nó lại đến sớm như vậy, mới tập 2 đã xuất hiện nhiệm vụ này.
“Trên còn yêu cầu gì nữa không?”
Kim Jaejoong mở lại bức thư, phía dưới còn một hàng chữ nhỏ: Đêm Trung thu nhất định phải có bánh bí đỏ phu phu cùng làm đấy ^0^.
“Bánh bí đỏ làm như thế nào?” Lúc còn bé, Jung Yunho đã từng nhìn thấy mẹ mình làm, sau này toàn mua trong cửa hàng, thứ này phải làm như thế nào, anh thật sự không biết.
Khác với anh, Kim Jaejoong hiển nhiên đã học cách làm, cậu không giống Jung Yunho, người nhận vai vợ hiển nhiên phải lo việc nấu nướng.
Cậu đặt tay lên bàn, một tay chống cằm: “Trước nghĩ xem chúng ta nên mời ai đến?”
“Là người mà cả hai chúng ta đều biết rõ hay là bạn của từng người?”
Kim Jaejoong hai mắt tỏa sáng: “Changmin!” Sau đó liền lấy di động ra chuẩn bị gọi: “Nói có đồ ăn ngon, em ấy nhất định sẽ đồng ý đến.”
Lời này vừa nói ra, Shim Changmin đang ngồi ở trường quay We Got Married để ghi hình chẳng biết phản ứng ra sao.
Mấy vị MC cũng quay ra nhìn cậu.
“Changmin-ssi rất thích ăn à? Các hyung của cậu sao lại nói như vậy?” Choi Mi Sun cười híp mắt, vừa rồi lúc Jung Yunho gọi Kim Jaejoong dậy, cô thậm chí còn đưa hai tay ôm mặt như thiếu nữ.
Han Ji Yeon cũng hùa theo: “Changmin-ssi hình như rất quan tâm đồ ăn.”
“Nhưng mà dáng người lại rất chuẩn, Changmin-ssi là kiểu người ăn mãi mà không béo đúng không?”
Shim Changmin dở khóc dở cười lắc đầu, thích đồ ăn ngon là thật, nhưng cũng không đến mức như vậy, nhưng không đợi cậu giải thích, Kim Jaejoong đã gọi tới.
Vì trường quay đang kết nối với bên kia, vậy nên Shim Changmin không bật loa ngoài, cứ thế nghe luôn.
Giọng Kim Jaejoong truyền tới qua màn hình lớn: “Tối nay Changmin có rảnh không?”
Shim Changmin suy nghĩ một chút, quyết định trả lời thân thiện: “Có, chuyện gì thế?”
“Tối đến nhà hyung ăn đi, hyung mới chuyển nhà, nhớ mang theo quà đấy.”
Ngại đang ghi hình, Shim Changmin không khinh bỉ chuyện cậu trực tiếp đòi quà, ngoan ngoãn đáp lời sau đó cúp điện thoại.
Bình thường lúc này Kim Heechul chắc chắn sẽ chen ngang vài câu, nay lại yên lặng vô cùng, lấy di động ra, mất tự nhiên liếc nhìn.
Trên màn hình lớn, Kim Jaejoong và Jung Yunho đều đang gọi điện thoại, Kim Heechul tin rằng hai người nhất định sẽ mời mình, nhưng điện thoại mãi vẫn không kêu.
Kim Heechul không phải kiểu người già mồm cãi láo, nhưng vẫn có chút mất mát.
Bên kia, thừa lúc thay băng, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho thì thầm nói chuyện.
“Thật không gọi cho Heechul hyung à? Nếu không mời, anh ấy sẽ giận đấy.” Kim Jaejoong vừa dùng di động tìm cách làm bánh bí đỏ, vừa dùng giấy bút ghi lại những đồ lát phải đi siêu thị mua.
Jung Yunho trong lòng có quỷ, chỉ có thể đáp qua loa: “Phía PD dặn không mời anh ấy, hẳn là có sắp xếp khác.”
“Lát cậu muốn nấu món gì không?”
Jung Yunho nhìn phòng bếp, có chút do dự với khả năng của mình, “Cậu nghĩ tớ hầm súp có được không?”
Kim Jaejoong liếc anh một cái, không nói gì.
“Nói đi.”
Kim Jaejoong nghẹn cười, vào phòng bếp chuẩn bị túi đựng đồ.
Lúc họ đi vào siêu thị gần đó đã là mười giờ hơn, Kim Jaejoong hai tay trống trơn đi phía trước, Jung Yunho tay trái xách một loạt túi đựng đồ, tay phải cầm chặt danh sách đồ cần mua.
Vì siêu thị đông người, vậy nên chỉ có hai VJ đi theo, phần lớn nhân viên đều không tới cùng.
Kim Jaejoong mua đồ rất chuyên nghiệp, vừa vào siêu thị liền nhanh nhẹn chen vào đám người, Jung Yunho lấy xe đẩy, bỏ hết tất cả túi vào bên trong.
“Phải mua cà rốt, bí đỏ, Yunho…” Kim Jaejoong gọi một tiếng, không thấy đáp lại, quay người tìm cũng không thấy người đâu.
Rõ ràng vừa rồi còn đi bên cạnh, sao đột nhiên lại không thấy bóng dáng rồi.
Kim Jaejoong buông cà rốt, hỏi VJ: “Anh có thấy cậu ấy đi đâu không?”
VJ lắc đầu, dù biết anh cũng không nói.
PD thì càng không thể nhờ cậy, vì kịch bản ghi hình rất thoải mái, PD hận bạn liên tục gặp vấn đề mới vui.
Từ lúc tiến vào đã có rất nhiều người vây xem, Kim Jaejoong đi sang trái vài bước, mấy cô bé có lẽ là fan của cậu, thấy cậu tới gần liền che miệng, khó giấu sự hưng phấn.
Kim Jaejoong rất thân thiện cười hỏi: “Mọi người có thấy cái người cao lớn đẹp trai ban nãy đi đâu rồi không?”
“Oppa đẹp quá!”
“Còn đẹp hơn trên TV!”
“A, vậy sao? Cảm ơn.” Trước mặt người khác được khen như vậy, Kim Jaejoong lúc nào cũng sẽ ngượng ngùng che miệng cười, “Nhưng mà mọi người có thấy không? Jung Yunho ấy, chính là người kết hôn với tôi ấy, thấy cậu ấy đi đâu không?”
Mấy cô bé bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo trực tiếp chỉ đường cho anh, con đường này rất quen thuộc, đây là đường đi qua những gian hàng mà họ vừa mua đồ.
Kim Jaejoong đi đến quầy rượu, Jung Yunho đang khom người lấy đồ trong xe để lại vào quầy, đây toàn là những thứ Kim Jaejoong vừa chọn.
“Cậu đang làm gì thế hả?”
Đột nhiên nghe thấy giọng Kim Jaejoong, Jung Yunho lại càng hoảng sợ, Kim Jaejoong đi tới nhìn xe đầy, rượu cậu mua biến mất hết rồi.
“Cậu làm gì thế hả, sao lại bỏ hết đồ uống tớ mua lại? Đấy là dành cho tối nay khách đến uống mà.” Cậu nói xong định cúi người xuống lấy rượu, Jung Yunho vội vàng ngăn cản cậu, “Vì sao nhất định phải uống rượu, uống coca cũng được mà.”
“Nói đùa gì vậy, đàn ông mà liên hoan thì phải có rượu chứ.”
Jung Yunho không dám dùng sức với cậu, Kim Jaejoong bỏ chai nào vào trong xe, anh lại cất đi, một lát sau, Kim Jaejoong rốt cuộc bị anh chọc tức.
“Cậu đang cố tình chống đối tớ à?”
Bị ánh mắt sắc bén của Kim Jaejoong nhìn chằm chằm, Jung Yunho cười hì hì, rất tự nhiên cầm lấy tay cậu, chỉ vào quầy rượu: “Bọn họ mà uống rượu thì sẽ nổi điên đấy! Có khi còn quậy tung nhà chúng ta! Cứ để mọi người uống coca đi, hay uống nước ép trái cây cũng được.”
Kim Jaejoong thật vất vả mới khỏe lại, Jung Yunho chắc chắn sẽ không để cậu uống rượu.
Thấy cậu lại vươn tay muốn lấy rượu đỏ, Jung Yunho vội vàng dùng tay kia ôm lấy cậu, nhưng động tác quá thành thạo, lại khiến mấy người đang ngồi trong trường quay nở nụ cười mập mờ.
“Đã bảo đàn ông đi ăn thì phải uống rượu mà.”
Jung Yunho không lằng nhằng với cậu, dùng chân đá xe đẩy, sau đó nửa ôm nửa kéo Kim Jaejoong ra khỏi quầy rượu.
Màn hình lại quay trở lại trường quay, Kim Heechul vẫn đang so đo việc không được mời, cơn giận cũng theo đó bốc lên.
“Hai người kia thật là, bạn đến nhà ăn mà rượu cũng chẳng có để uống.” Kim Heechul không phải người hay kìm chế cảm xúc, anh dùng chân đá đá giầy Shim Changmin, châm chọc: “Anh thấy em đừng có đi, chẳng có rượu để uống đâu!”
Từ ban nãy, Choi Mi Sun đã muốn chọc anh, nhân tiện vội vàng bắt lấy cơ hội: “Heechul-ssi, không phải quan hệ của Heechul-ssi với Yunho-ssi và Jaejoong-ssi rất tốt sao? Tiệc tân gia to như vậy mà không mời cậu nhỉ.”
Kim Heechul vắt chéo chân, cao ngạo nhìn chị: “Làm như thể em muốn đi lắm ấy.”
Rõ ràng muốn đi, lại còn kiêu ngạo như vậy.
Mọi người nhịn không được bật cười, Kim Heechul thấy vậy lại càng không vui: “Ya, mấy người cười cái gì hả!”
“Heechul-ssi rất không vui đúng không? Bị mấy cậu em quên mất.” Han Ji Yeon cả gan nói, nói xong liền cười trốn ra sau lưng Shim Changmin, “Vậy nên kỳ thật rất rất muốn đi nhỉ.”
“Cô điên à?!” Kim Heechul vươn tay kéo cô, khiến mọi người trong trường quay cười vang.