Jul 17, 2018

[THTGQ] Chương 34.1


Chương 34.1: Báo ân 3
Tra Phược đem dã quỷ về Minh phủ, đúng lúc Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân quay về, hai người vẫn không điều tra được gì.
Tử Hữu Phân nghe nói dã quỷ cũng dám tập kích Minh chủ đại nhân, không khỏi bật cười, giọng rất dịu dàng nói: “Được lắm, ta thích nhất là thẩm vấn, giao cho ta là đúng rồi.”
Giọng anh ta quả thật rất êm tai, đương nhiên người biết chuyện thì cũng biết Tử Hữu Phân rất đẹp, ít nhất là rất xứng với Hoạt Vô Thường, có điều đang đeo mặt nạ mà thôi. Năm đó, khi Tử Hữu Phân làm quỷ sai, Hoạt Vô Thường nhìn anh ta thì rất không hài lòng, nói mặt anh ta không thể nào làm quỷ sai được, vậy nên Tử Hữu Phân mới làm mặt nạ để đeo.
Có điều giọng nói thì không thể nào dùng mặt nạ để che giấu được.
Người nghe quen thì không sao, dã quỷ này lần đầu nghe được, cái mặt xanh lét kia bỗng đỏ bừng vì xấu hổ.
Thư Cửu thiếu chút nữa bật cười.
Hoạt Vô Thường rất không thoải mái nhìn Tử Hữu Phân, Tử Hữu Phân chỉ nhíu mày, Hoạt Vô Thường cầm xích, mở miệng trước: “Tại sao phải giúp chủ xe kia?”
Dã quỷ hừ lạnh một tiếng, ngẩng cao đầu nói: “Đừng có hỏi, dù hồn phi phách tán ta cũng không nói đâu.”
Tử Hữu Phân cười nói: “Minh phủ thập điện, mười tám tầng địa ngục, hình cụ rất đa dạng, hồn phi phách tán thì ăn nhằm gì chứ?”
Dã quỷ mặt không đổi sắc, cười nói: “Hừ! Ta chẳng sợ gì cả!”
Nói xong còn quay sang trừng Tra Phược.
Tra Phược vẫn mặt không cảm xúc như trước.
Tử Hữu Phân thấy ánh mắt của dã quỷ, cười tủm tỉm nói: “Vậy tại sao lại tập kích Minh chủ?”
Hơi thở quanh dã quỷ bỗng chốc sôi lên, tỏa ra sự hung dữ tàn ác, làm Thư Cửu bất giác run lên.
Dã quỷ cười lạnh: “Hắn mà cũng xứng làm Minh chủ à? Hừ, ta không phục! Hắn dựa vào cái gì đòi làm Minh chủ! Đều do hắn, hại đại nhân nhà ta hao hết nguyên khí, hắn lấy đâu ra tư cách mà yên ổn ngồi đây!”
Tra Phược nhíu mày, không nói gì, dường như thật sự không nhớ ra việc dã quỷ nói là việc gì.
Tai Thư Cửu dựng lên hệt như Quincer đang ngồi trên ghế, hiển nhiên có chuyện hay, phải nghe ngóng cẩn thận mới được!
Hoạt Vô Thường kéo xích, quát: “Không được vô lễ!”
Dã quỷ cười lạnh, nói: “Dám làm không dám chịu à? Ai mà ngờ tới, đường đường Minh chủ đại nhân mà lại muốn làm như chưa từng xảy ra việc kia chứ? Đại nhân nhà ta năm đó thật sự rất trung tâm, tình cảm của hắn có thiên địa chứng giám, cuối cùng lại rơi vào kết cục gì? Mà ngươi lại còn bình yên ngồi đây!”
Tra Phược lạnh mặt, giờ mới mở miệng: “Đại nhân nhà ngươi là ai?”
Dã quỷ giật mình, ánh mắt nhìn Tra Phược dần trở nên lạnh lùng hơn hẳn, cười nhạo: “Cũng đúng, Minh chủ đại nhân là quý nhân nhiều việc, bao nhiêu năm như vậy, chỉ sợ đại nhân nhà ta trông như thế nào, cũng chỉ có mấy con dã quỷ mang ơn chúng ta mới nhớ, người cao cao tại thượng như ngài đây, ngày ngày gặp gỡ thượng tiên, một tán tiên thì có là gì đâu chứ?”
Tra Phược trầm mặt, hỏi lại: “Hắn là ai?”
Dã quỷ lại không chịu mở miệng, ngẩng đầu lên, ra vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục.
Thư Cửu đã bắt được từ mấu chốt, “Tán tiên.”
Đây là lần thứ hai cậu nghe được từ này, lần đầu hình như là trong mơ, sau khi đi hết cầu Khổ Trúc qua Lục hồn đạo, đến Đài Bách Quỷ hoang vu kia.
Thư Cửu hiếu kỳ hỏi: “Tán tiên? Đại nhân nhà ngươi là tán tiên à?”
Dã quỷ nhìn cậu, như thể giờ mới để ý đến cậu, vì xung quanh toàn là những vị pháp lực cao cường của Minh phủ, Thư Cửu là người thường, hơi thở cũng rất nhẹ, ngồi cũng mấy vị đại quỷ Minh phủ thì như hạt cát giữa đại dương rộng lớn.
Ban đầu ánh mắt dã quỷ nhìn Thư Cửu tràn ngập khinh thường, sau đó lại có chút nghi ngờ.
Thư Cửu sờ sờ mũi, dã quỷ này trông hơi đáng sợ, nhìn chằm chằm mình như vậy làm cậu lạnh gáy, nhưng xem ra là một con quỷ rất trọng tình trọng nghĩa.
Thư Cửu nói: “Chủ xe mà ngươi bảo vệ, đã tráo đổi cơ thể với ta, vậy nên chúng ta muốn tìm cô ta.”
Dã quỷ nhìn Thư Cửu, lạnh lùng nói: “Đừng nói đổi cơ thể, dù đại nhân nhà ta muốn đổi mệnh, ta cũng hết lòng giúp đỡ!”
Thư Cửu nhíu mày, nói: “Nói như vậy, chủ xe thể thao đó là đại nhân của ngươi hả?”
Dã quỷ cười nói: “Ta cũng chẳng sợ các ngươi biết, đúng thì sao hả? Đại nhân nhà ta cuối cùng cũng được đầu thai chuyển thế, quên đi cái gã Minh chủ bội tình bạc nghĩa, nếu hắn muốn giết người phóng hỏa, ta giúp hắn giết người phóng hỏa, nếu hắn muốn đổi cơ thể, ta giúp hắn đổi cơ thể hằng ngày luôn!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, đây chính là ngu trung trong truyền thuyết ấy hả…
Quincer lại bắt được một từ thú vị, ghé vào tai Thư Cửu thì thầm: “Oa, Thư Cửu, con dã quỷ này nói nam thần đại nhân của tôi bội tình bạc nghĩa kìa, có gian tình thật kìa, chẳng lẽ là một mối tình bi thương thắm thiết sao?”
Thư Cửu nhìn hắn, cũng nhỏ giọng nói: “Tôi nghĩ có khi lại là hoa đào thối ấy, nam thần của anh rất giỏi trêu ghẹo hoa đào.”
Hai người tuy đã nhỏ giọng, nhưng ở đây toàn là đại quỷ của Minh phủ, thính lực không tầm thường chút nào, đương nhiên đều nghe rõ, Tử Hữu Phân nhịn cười đến sắp nội thương.
Tra Phược nhìn dã quỷ, nói: “Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân.”
Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân lập tức nghiêm mặt, “Chủ thượng.”
Tra Phược nói: “Dẫn hắn đi thẩm vấn, điều tra xem chủ chiếc xe kia là ai.”
Tử Hữu Phân nhướn mày, xem ra Minh chủ đại nhân muốn ra tay thật rồi. Minh phủ có rất nhiều phương pháp thẩm vấn ác quỷ, đặc biệt đấy là sở trường của Tống đế vương của thập điện, ai bảo Tống đế vương người ta quản lý địa ngục đâu.
Vậy nên trong lòng bách quỷ, hình tượng của Tống đế vương cao lớn vô cùng, ít nhất phải là rất uy nghiêm, nào có cái vẻ du côn như A Thọ chứ.
Bọn họ vừa định dẫn dã quỷ đi, Thư Cửu lại nói: “Tôi nghĩ không cần phải mất công như vậy đâu.”
Tất cả mọi người nhìn cậu, còn tưởng rằng Thư Cửu có cao kiến gì, chuẩn bị rửa tai lắng nghe.
Ngay cả dã quỷ cũng căng thẳng, cho rằng Thư Cửu vẫn lặng yên ngồi đó, không có cảm giác tồn tại là thế ngoại cao nhân, phát hiện thân phận chân thật của đại nhân nhà nó.
Thư Cửu thấy tất cả mọi người nhìn mình, bình tĩnh nói: “Vừa rồi lúc đuổi theo chiếc xe kia, tôi nhớ biển số xe rồi, điều tra biển số xe là biết xe của ai thôi.”
Mọi người: “…”
Mọi người im lặng hồi lâu, Thư Cửu buồn bực hỏi: “Sao vậy? Chẳng lẽ là xe ma, không tra được biển số xe à?”
Tử Hữu Phân cười nói: “Không, chỉ là chúng tôi không nghĩ đến cách đơn giản như vậy thôi.”
Hoạt Vô Thường trông dã quỷ, Tử Hữu Phân đi điều tra biển số xe, chỉ chốc lát sau đã quay lại.
Tử Hữu Phân cười tủm tỉm nói: “Mọi người đoán xem tôi tra được gì?”
Thư Cửu cũng không sợ anh ta thừa nước đục thả câu, nói: “Anh dám bắt Minh chủ đại nhân đoán à!”
Tử Hữu Phân bị cậu chặn họng, đành phải thành thật nói: “Chủ xe này cũng chẳng phải thành phần tốt lành gì đâu, là tiểu thư con đại gia nổi tiếng ở thành phố X, tên là Trần Tuệ Tuyết. Từ mấy năm trước, cô ta đã có tiền án đâm người, giờ nạn nhân còn đang nằm trong bệnh viện sống thực vật, nhưng nhà họ Trần rất giàu, dùng quan hệ xóa án cho cô ta, ngay cả người nhà nạn nhân cũng không kiện cô ta, mấy hôm trước, camera giám sát còn quay được cảnh cô ta đâm chết người nữa.”
Thư Cửu trợn to mắt, nói: “Cô ta lái xe thể thao màu đỏ đúng không? Tôi cũng xem trên tivi rồi!”
Tử Hữu Phân gật đầu nói: “Nhưng mà nhà cô ta lại lo liệu cho cô ta xong rồi.”
Dã quỷ chửi ầm lên: “Hừ, lũ sâu kiến đó, chết cũng không có gì đáng tiếc, còn dám vọng tưởng báo thù chủ nhân nhà ta, ta phải cho chúng nó hồn phi phách tán!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, nói: “Dã quỷ cũng phải có tam quan chứ, cô nàng kia đúng là không còn thuốc cứu chữa nữa rồi.”
Dã quỷ lập tức nổi giận, giật khóa sắt, muốn tấn công Thư Cửu, lại bị Hoạt Vô Thường kéo chặt, chỉ biết trừng Thư Cửu.
Thư Cửu chỉ cảm thấy gáy lạnh run, quay mặt đi.
Tử Hữu Phân nói: “Trần Tuệ Tuyết này có một căn biệt thự ở ngoại thành, nhìn hướng đi của cô ta chắc là đến biệt thự đó rồi.”
Tử Hữu Phân đột nhiên cười nói: “Tôi còn phát hiện ra là hôm nọ bách quỷ đầu thai, lúc kiểm kê phát hiện thiếu một quỷ uổng mạng, nghe nói là trên đường áp giải thì bỏ trốn, đấy chính là người bị đâm chết, xem ra, chắc là người đi xe đạp sau khi chết chấp niệm quá sâu, hóa thành lệ quỷ, chuẩn bị tìm Trần Tuệ Tuyết trả thù, Trần Tuệ Tuyết phát hiện mình bị quỷ quấn thân, vậy nên mới tìm đạo sĩ đổi cơ thể để tị nạn.”
Thư Cửu nói: “Xui xẻo thật, trông cô ta cũng không đến nỗi nào mà tính cách chẳng ra gì, sao tôi lại xui xẻo thế, đổi trúng một người thế này.”
Tra Phược nói: “Việc này không nên chậm trễ, giờ đến biệt thự của Trần Tuệ Tuyết luôn đi.”
Tử Hữu Phân gật đầu, nói: “Dã quỷ này làm gì giờ, nhốt trong điện Âm hồn bất tán à?”
Tra Phược suy nghĩ một lát, nói: “Mang hắn theo.”
Dã quỷ gào lên: “Ngươi mang ta theo cũng chẳng có tác dụng gì đâu! Dù ta có hồn phi phách tán cũng không nói hắn là ai! Ông đây làm dã quỷ lang thang bao năm chỉ để tìm chuyển thế của đại nhân! Ông đây sẽ không bao giờ bán đứng đại nhân, còn lâu mới giống cái gã Minh chủ chó má này! Mạng của ông đây là đại nhân cho, ta sẵn sàng vì hắn mà hồn phi phách tán!”
Quincer nằm trên vai Thư Cửu, chân đưa lên lau trán vốn không có mồ hôi, nói: "Con quỷ này chấp niệm sâu thật, xem ra đại nhân nhà hắn trước khi chuyển thế phải là một người giỏi lắm, nếu không sao lại khiến hắn tin phục như vậy? Nhưng mà tôi thân là quý tộc người sói đã thuộc lòng lịch sử thần quỷ phương đông mà chẳng biết đấy là ai.”

Jul 16, 2018

[NSNT] Chương 5


Chương 5: Bạn trai lăng nhăng (1)
Lâm Lạc đứng trước gương trong nhà vệ sinh, nhìn người trong gương.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một gương mặt dịu dàng xinh đẹp, nữ tính đằm thắm.
Dù là ai nhìn thấy gương mặt này cũng phải khen đẹp, chỉ là, Lâm Lạc lại không có suy nghĩ này.
Cậu lại xuyên vào cơ thể nữ.
Tuy thời gian cậu sống bằng cơ thể nữ còn nhiều hơn thời gian cậu sống bằng cơ thể nam rất nhiều, nhưng trong hơn 500 năm của nhiệm vụ trước, trên thực tế, Lâm Lạc vẫn dùng tư duy của đàn ông để giải quyết mọi chuyện.
Đối với Lâm Lạc, nói là cậu sống với tư cách phụ nữ trong hơn 500 năm, không bằng nói là cậu mượn vỏ bọc phụ nữ sống hơn 500 năm.
Hơn nữa đó là nhiệm vụ đầu tiên của Lâm Lạc, điều Lâm Lạc để ý là mình có hoàn thành được nhiệm vụ hay không, chứ không rảnh đi bắt bẻ chuyện mình xuyên nam hay nữ.
Tuy giờ điểm linh hồn của cậu vẫn âm, nhưng thành công hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên khiến Lâm Lạc tự tin hơn hẳn.
Hy vọng lần tới cậu sẽ được dùng vỏ bọc đàn ông để làm nhiệm vụ.
Lâm Lạc gọi Lâm Lạc chi thư ra, trên trang thông tin cá nhân của cậu, điểm linh hồn hiện tại là -10 điểm, điểm linh hồn quả nhiên bị trừ năm điểm. Chắc hẳn mỗi nhiệm vụ đều bị trừ năm điểm linh hồn, thành ra điểm linh hồn kiếm được cũng chẳng nhiều.
Lâm Lạc giở Lâm Lạc chi thư đến trang thứ ba, ngồi trong phòng ngủ của nguyên chủ xem cuộc đời của nguyên chủ.
Ôn Văn, đây là tên của cô gái này.
Ôn Văn nửa đời trước xuôi gió xuôi nước, gia đình dù không giàu có nhưng bố mẹ rất tình cảm, chỉ có con gái một là Ôn Văn, vậy nên rất chiều cô.
Ôn Văn người cũng như tên, rất dịu dàng điềm đạm, lại xinh xắn đáng yêu. Cô có một đôi mắt đẹp rất thu hút người.
Lúc Ôn Văn học đại học, cô có bạn trai, tên là Vu Đình.
Vu Đình từng chủ động giúp cô lúc cô bị tên côn đồ quấn quít, còn bị chém một dao.
Ôn Văn rất cảm kích, chẳng mấy chốc, hai người chính thức hẹn hò.
Đúng lúc này, bố Ôn Văn lâm bệnh nặng, cần một số tiền rất lớn để phẫu thuật.
Gia đình Vu Đình cũng rất bình thường, nhưng hắn ta giỏi, kiếm được kha khá tiền, Vu Đình biết chuyện của bố Ôn Văn liền cho Ôn Văn vay tiền, sau đó, bố Ôn phẫu thuật thành công, cả nhà ba người lại được quân quần bên nhau.
Nhà họ Ôn cũng rất cảm kích Vu Đình, Ôn Văn cũng cảm thấy mình có được một người bạn trai như vậy đúng là may mắn.
Nhưng Ôn Văn không ngờ tới, lúc mình chăm sóc bố ốm nặng, em họ cô Đồng Uyển Uyển lại quyến rũ rồi có quan hệ với Vu Đình.
Chuyện hai người ngoại tình, Ôn Văn bị giấu một thời gian rất dài.
Mãi đến khi Ôn Văn nhìn thấy hai người hôn nhau, Ôn Văn mới biết chuyện này.
Nhưng Ôn Văn không biết mình nên làm gì. Vì Vu Đình không chỉ là bạn trai của cô, hắn ta còn cứu cô, cứu cả bố cô, là ân nhân của nhà cô. Bố Ôn mẹ Ôn đã sớm coi Vu Đình như con rể rồi, Ôn Văn cũng không muốn để bố mẹ thất vọng.
Mà cả Vu Đình cả Đồng Uyển Uyển đều trực tiếp hoặc gián tiếp nói với Ôn Văn rằng, Ôn Văn mãi là vợ Vu Đình, địa vị của cô sẽ không bao giờ thay đổi.
Tuy lời cam đoan này đối với Ôn Văn thì vô cùng buồn cười, nhưng cuối cùng, Ôn Văn vẫn chấp nhận.
Cô vốn là người con gái rất giỏi nhẫn nhịn. Chỉ là càng về sau, cô lại càng mệt mỏi.
Ngày sau, Ôn Văn nhìn Vu Đình càng ngày càng thành công, càng ngày càng thu hút ánh mắt mọi người, bên người Vu Đình lúc nào cũng có vô số hồng nhan tri kỉ, mà bọn họ cũng biết, Ôn Văn là bạn gái chính thức của Vu Đình, sau này cũng sẽ trở thành vợ Vu Đình.
Những cô gái bên Vu Đình kia, có người không quan tâm Ôn Văn, có người con nhà khá giả, gương mặt tài hoa không thua gì Ôn Văn, thì lại không cam lòng.
Vì vậy, Ôn Văn liền bị chà đạp, bị đối thủ trong giới kinh doanh của Vu Đình chà đạp.
Mà sự thật là như thế nào, chẳng ai biết.
Kết quả là, Ôn Văn không còn trong sạch, cô không có tư cách làm bạn gái Vu Đình, càng không có tư cách trở thành vợ Vu Đình.
Lâm Lạc nghiêm túc xem hết cuộc đời Ôn Văn.
Mà nhiệm vụ của cậu cũng rất rõ ràng: Hoàn thành báo thù của Ôn Văn, hoàn thành cuộc đời của Ôn Văn.
Nhiệm vụ này cũng giống hệt nhiệm vụ của Triệu Tú.
Chỉ có điều, hoàn thành báo thù của Ôn Văn sẽ phiền phức hơn Triệu Tú.
Đối tượng báo thù của Triệu Tú rất rõ ràng là Lý Thiến.
Mở rộng hơn, sau đó Lâm Lạc giết cả kẻ đã bắt Triệu Tú vào Hợp Hoan môn.
Mà Ôn Văn muốn báo thù ai?
Ôn Văn hận Vu Đình, hận em họ Đồng Uyển Uyển, hận cầm thú chà đạp cô, hận người đứng sau tính kế cô, hận cả những cô ả vô liêm sỉ bên người Vu Đình.
Người Ôn Văn hận nhất, chính là người khiến cô bị chà đạp.
Mà người này, chắc chắn là một trong những mục tiêu báo thù của Ôn Văn, hơn nữa còn là một trong những mục tiêu chính.
Nhưng như thế nào mới gọi là hoàn thành báo thù?
Đây không phải giới tu chân, mạnh được yếu thua, bị giết chỉ có thể trách mình quá yếu. Thế giới này có pháp luật, muốn quang minh chính đại giết một người, thậm chí nhiều người là điều không thể.
Muốn giết người mà không để lại dấu vết, với trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới này, cũng không thể.
Mà những người kia chết hết, mỗi mình Ôn Văn còn sống, cô nhất định sẽ bị nghi ngờ. Với thế lực đáng sợ sau lưng những người kia, muốn giết cô cũng không khó.
Tương tự, muốn dùng thủ đoạn xã hội đen giết những người kia, với thế lực của họ, tỷ lệ Ôn Văn thành công cũng rất thấp.
Vậy nên, Lâm Lạc bỏ suy nghĩ giết kẻ thù của Ôn Văn.
Cậu phải dùng phương pháp của mình.
Lúc Lâm Lạc xuyên đến, Ôn Văn và Vu Đình đã hẹn hò, nhưng bố Ôn còn chưa bị chẩn đoán bị suy thận cấp tính, điều này với Lâm Lạc là một tin tốt.
Nó là tin tốt bởi, trước lúc bố Ôn phát hiện ra bệnh, cậu có thể nghĩ cách kiếm tiền chữa bệnh cho bố Ôn, như vậy cũng không cần vay tiền Vu Đình, cũng sẽ không nợ ân tình, làm cho về sau dù có ăn đắng cũng phải tự nuốt.
Ôn Văn sở dĩ sống khổ sở như vậy, phần lớn là do Vu Đình có ân với nhà họ Ôn, mà Ôn Văn lại là người con rất hiếu thuận, nếu không, khi Ôn Văn phát hiện Đồng Uyển Uyển và Vu Đình gian díu, cô đã chia tay rồi.
Nhưng Lâm Lạc vẫn phải nghĩ, cậu nên kiếm tiền bằng cách nào.
Trong nhiệm vụ trước, Lâm Lạc dùng hơn 500 năm, học được không ít thứ, chẳng hạn như cầm kì thi họa, tuy đổi cơ thể, nhưng kỹ năng kiến thức vẫn còn, cậu chỉ cần mất chút thời gian làm quen, là có thể đạt đến trình độ của nhiệm vụ trước.
Có lẽ, cậu vẽ mấy bức tranh, đánh đàn, hay viết mấy bức thư pháp, cũng đủ kiếm tiền.
Nhưng, trước hết, Ôn Văn chưa từng học mấy thứ này, cũng chưa bao giờ bộc lộ thiên phú về phương diện này, Lâm Lạc bỗng chốc thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ. Thứ hai, Lâm Lạc phải nghĩ xem về sau mình nên làm nghề gì, nếu muốn trả thù kẻ thù của Ôn Văn, cậu nhất định phải có thế lực chống lại những người kia, nếu làm nghệ thuật thì khó mà làm được.
Càng nghĩ, kinh doanh mới là lựa chọn tốt nhất.
Hiện giờ đang là nghỉ hè, cậu có rất nhiều thời gian để chuẩn bị.
Nhưng mà, trước hết cậu phải giải quyết Đồng Uyển Uyển.
Ôn Văn làm việc và nghỉ ngơi rất quy luật, sáng ra dậy, mẹ Ôn đã nấu đồ ăn sáng xong, lúc Lâm Lạc ăn sáng, Đồng Uyển Uyển đã tới.
Hết hè này là Đồng Uyển Uyển lên lớp 12, mà Ôn Văn lại là sinh viên đại học top đầu, vì vậy mẹ Đồng liền nhờ Ôn Văn kèm thêm Đồng Uyển Uyển, mẹ Ôn và Ôn Văn đều đồng ý rồi.
Thời gian này cũng là lúc Đồng Uyển Uyển quen biết Vu Đình. Khi Ôn Văn và Vu Đình hẹn hò, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng làm bóng đèn, nhưng cô nàng hoạt bát đáng yêu, cả hai đều rất quý.
Sau này, bố Ôn ốm nặng, Ôn Văn và mẹ Ôn thay nhau chăm sóc bố Ôn, Ôn Văn ngay cả đi học cũng buổi đi buổi không, thường xuyên xin nghỉ, lại càng không có thời gian hẹn hò với Vu Đình, hai người chỉ thỉnh thoảng gọi điện nhắn tin cho nhau lúc rảnh.
Mà thời gian này, Đồng Uyển Uyển suốt ngày dính lấy Vu Đình. Chẳng mấy chốc, hai người kia đã qua lại.
Đồng Uyển Uyển sáng nào cũng tới nhà họ Ôn, hôm nay cũng vậy, Đồng Uyển Uyển vừa làm nũng nịnh nọt bố Ôn mẹ Ôn, vừa ăn sáng, ăn xong thì theo Ôn Văn vào phòng Ôn Văn để học.
Lâm Lạc biết rõ tính cách của Đồng Uyển Uyển, cũng chẳng có kiên nhẫn dạy cô nàng.
Lâm Lạc lấy sách văn ra, để Đồng Uyển Uyển tập viết văn.
Thế mạnh của Ôn Văn là khoa học xã hội, văn và Anh đều rất giỏi, khoa học tự nhiên thì kém hơn đôi chút. Lúc trước, Ôn Văn thi đại học cũng là khối xã hội.
Mà Đồng Uyển Uyển, tuy rất thông minh, nhưng lại không chịu tập trung vào việc học, vậy nên điểm rất bình thường. Đây cũng là nguyên nhân mẹ Đồng muốn cho Đồng Uyển Uyển đi học thêm.
Một giờ sau, Đồng Uyển Uyển đã viết một bài rất dài, Lâm Lạc không thèm đọc, nói với Đồng Uyển Uyển, “Uyển Uyển, chị học xã hội, mà văn thì chủ yếu là học thuộc, với cả phải đọc nhiều. Mấy môn tự nhiên của chị thì kém hơn, chị chỉ biết dạy em mấy phương pháp giải đề, chị biết Uyển Uyển chọn tự nhiên, em có ý kiến gì không?”
Đồng Uyển Uyển sở dĩ chọn tự nhiên, cũng là vì cảm thấy văn phải học thuộc nhiều nên lười.
Đồng Uyển Uyển bĩu môi, mắt đảo vòng, “Em có ý kiến gì được chứ, ai, em viết bao lâu, tay mỏi lắm rồi.”
Lâm Lạc khẽ cười, nói luôn, “Thế em nghỉ một lát đi, ra phòng khách mà xem tivi.”
“Vậy cũng được.” Đồng Uyển Uyển hoan hô, rời khỏi phòng.
Sau khi Đồng Uyển Uyển ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt Lâm Lạc liền biến mất.
Lâm Lạc chẳng muốn cười nói với Đồng Uyển Uyển chút nào.
Nhưng thực tế lại không thể làm như vậy, hai người là chị em họ, trừ khi hai nhà triệt để cắt đứt quan hệ, nếu không, cuộc sống như vậy sẽ còn rất dài.
Nhưng, dù hai bên biết Đồng Uyển Uyển giành bạn trai của Ôn Văn, cũng không thể nào đoạn tuyệt quan hệ, cùng lắm cũng chỉ là ít qua lại mà thôi.

Jul 15, 2018

[THTGQ] Chương 33.3


Chương 33.3: Báo ân 2
Thư Cửu ôm laptop, ngồi trong phòng lên mạng, kiểm tra tiệm hoa của mình, cậu không vào tiệm hoa một thời gian rồi, trên Alibaba có mấy người inbox hỏi liền, nhưng vì Thư Cửu không trả lời kịp nên chẳng ai đặt hàng.
Thư Cửu cũng không giống mấy người nhân viên của Minh phủ, có tiền lương, nếu không chịu khó chăm sóc tiệm hoa, đừng nói bị quỷ hù chết, dù không bị quỷ hù chết, cậu cũng sẽ chết đói.
Mấy hôm nay tiệm hoa khá ế ẩm, may mà vẫn còn tiền để dành từ hồi trước.
Quincer dành một ngày đi dạo khắp Minh phủ, Đát Kỷ và Bao Tự rất ân cần với Quincer, ngay cả tiểu thiên sứ Mã Hán cũng rất kinh ngạc, nói: “Cậu Thư, cậu quen cả người nước ngoài à? Lại còn là người sói quý tộc nữa à?”
Thư Cửu nhìn Quincer nằm ngửa để lộ cái bụng lông xù, Đát Kỷ và Bao Tự một trái một phải vây quanh hắn, xum xoe nịnh nọt, nói: “Quincer giỏi lắm à?”
Mã Hán nói: “Đương nhiên, tôi làm quỷ sai bao nhiêu năm, đây vẫn là lần đầu tiên gặp quý tộc phương tây đấy, hơn nữa theo truyền thuyết thì người sói rất bạo lực khát máu, rất khó khống chế, cũng không thân thiện với con người. Không ngờ cậu Thư lại có thể làm bạn với người sói, cậu Thư đúng là giỏi thật.”
Khóe miệng Thư Cửu giật giật, gì mà bạo lực với chẳng khát máu, chắc là người sói bịa ra để xây dựng hình tượng cho mình chứ gì? Quincer nhìn kiểu gì cũng thấy ngu ngu!
Quincer trái ôm phải ấp vui đến quên cả trời đất, chẳng nhớ gì đến nam thần đại nhân nữa cả.
Thư Cửu đi dạo trong sân một mình, trời đã tối hẳn, hôm nay không có quỷ hồn đầu thai, cả sân im ắng lạ thường.
Nước sông đỏ rực phản chiếu ánh trăng mờ ảo, thỉnh thoảng lại có sóng gợn, Tra Phược đứng trong đình bên bờ sông, lẳng lặng nhìn nước sông.
Thư Cửu vừa lại gần, Tra Phược liền phát hiện ra ngay, quay đầu lại.
Thư Cửu vốn không định qua đó, nhưng Tra Phược đã thấy rồi, nếu giờ đột nhiên quay người đi thì như thể mình làm gì mờ ám vậy, nên đành phải đi qua.
Thư Cửu nói: “Nghe nói hôm nay có quỷ đầu thai bỏ trốn đúng không? Tìm được chưa vậy?”
Tra Phược khẽ lắc đầu, nói: “Rất nhiều quỷ hồn không muốn đầu thai chuyển thế… Vì họ không muốn quên chấp niệm của đời này.”
Thư Cửu cái hiểu cái không khẽ gật đầu.
Tra Phược nói: “Bên Hoạt Vô Thường vẫn chưa điều tra được.”
Thư Cửu nhún vai, nói: “Tuy tôi cũng không quá sốt ruột, nhưng nếu chẳng may cơ thể tôi chết thật, chẳng lẽ nửa đời sau tôi phải làm con gái à?”
Tra Phược không nói gì, nghiêng mặt nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, dưới ánh trăng, khuôn mặt Tra Phược bỗng chốc dịu dàng hơn hẳn.
Thư Cửu giây lát thất thần, nụ cười này quả thật rất quen thuộc, quen thuộc đến mức trái tim Thư Cửu bỗng đập thình thịch, có thứ gì đó đang mọc rễ nảy mầm, dường như muốn nhanh chóng trồi lên khỏi mặt đất.”
“Khụ…”
Thư Cửu ho khan một tiếng, quay mặt đi, nói: “Đều tại bố mẹ tôi không biết sinh, sao lại cho tôi cái mệnh này chứ.”
Tra Phược nói: “Mệnh của cậu rất đặc biệt, người khác cầu mấy đời cũng chẳng được.”
Thư Cửu nói: “Cái mệnh dở hơi suốt ngày gặp quỷ này có gì tốt chứ?”
Tra Phược nói: “Mệnh này có thể giúp tu giả làm ít công to, cậu chỉ cần cố gắng đôi chút là đạt được tu vi mà người khác cả đời này cũng khó đạt được.”
Thư Cửu bĩu môi, nói: “Đối với người bình thường như tôi thì nó quá xa xỉ, vậy nên mới xảy ra nhiều chuyện như vậy.”
Thư Cửu nói xong, đột nhiên hỏi: “Có cách nào thay đổi mệnh của tôi không? Kiểu làm nó ‘thân dân’ hơn một xíu ấy?”
Cậu vừa nói xong, Tra Phược liền nhìn cậu, Thư Cửu không hiểu tại sao Tra Phược lại nhìn cậu bằng ánh mắt sâu xa như vậy.
Thư Cửu sờ mặt mình, nói: “Lại đổi cơ thể rồi à?”
Tra Phược lắc đầu, nói: “Có một cách.”
“Có cách à!”
Mắt Thư Cửu sáng rực, nói: “Có cách thật à? May quá, cách gì thế?”
Tra Phược dừng lại giây lát, mới bình tĩnh nói: “Song tu.”
Thư Cửu còn đang đắm chìm trong niềm hưng phấn khi biết ‘có cách’, tiện mồm nói: “Tốt quá, song tu cũng được! Song…”
Cậu nói đến đây, trợn mắt há hốc mồm, hỏi: “Song gì cơ…”
Trong đầu Thư Cửu tưởng tượng ra cảnh A Lộc mặt liệt dụ dỗ A Phúc ‘tu luyện’, mà A Phúc còn cố gắng chăm chỉ… Đuổi kịp tốc độ ‘tu luyện’ của A Lộc.
Trên mặt Tra Phược không có biểu cảm nào dư thừa, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường, nói: “Song tu cũng không phải bàng môn tả đạo, nó có thể giúp tu giả bù lại những khuyết thiếu của mình.”
Thư Cửu vươn tay lau mặt, đau đớn nói: “Thôi, bỏ đi… Để tôi gặp quỷ cả đời cũng được.”
Thư Cửu ngơ ngác về phòng, trong đầu chỉ toàn hai chữ ‘song tu’, chẳng khác nào trúng độc, hơn nữa cậu cứ nghĩ mãi về ánh mắt sâu xa của Tra Phược.
Ngay cả khi Quincer vui vẻ vào phòng, khoe khoang với cậu là mỹ nhân phương đông ân cần với hắn như thế nào, Thư Cửu cũng không để ý.
Đêm đến, Thư Cửu ngủ mơ màng, dường như mơ thấy cái gì đó, bên bờ sông Vong Xuyên đỏ rực, một người áo trắng ngồi bên bờ, như đang chờ ai đó, Thư Cửu không biết người kia chờ ai, nhưng lâu dần, Thư Cửu lại cảm thấy, kỳ thật người kia chính là mình, mình vẫn ngồi đây, vẫn đợi…
Một người áo đen chậm rãi bước tới từ trong làn sương mù dày đặc, Thư Cửu nheo mắt lại nhìn người kia, sương mù che khuất khuôn mặt người nọ, đến gần, Thư Cửu mới nhận ra dáng người quen thuộc, hóa ra là Tra Phược.
Người nọ cúi đầu, vuốt nhẹ hai má Thư Cửu, cổ họng Thư Cửu giật giật, người đàn ông kia vậy mà lại chủ động hôn lên môi Thư Cửu, nụ hôn dịu dàng khiến Thư Cửu như bị hút hồn.
Lúc Thư Cửu đang ngơ người, người áo đen đã cởi áo trắng của cậu, hôn dọc theo cổ xuống, bóng hai người quấn quít lấy nhau.
Mình đang nằm mơ, Thư Cửu tự nói với mình như vậy, nhưng sức nặng trên ngực lại khiến Thư Cửu không thể nào thở nổi, cậu bật dậy.
Tiểu thiên sứ Mã Hán đến ca trực ở tiền viện Minh phủ, đang vui vẻ gặp nến, chợt nghe trong viện truyền đến tiếng hét thất thanh, hình như là giọng cậu Thư, hơn nữa giọng còn rất vang.
“Quincer, cái con chó ngu xuẩn này, anh cút xuống cho tôi! Đè chết tôi rồi!”
Lúc Mã Hán qua thì thấy Quincer bị đánh sưng u mấy cục trên đầu rồi bị ném ra ngoài cửa.
Quincer tội nghiệp ôm đầu, nói: “Keo kiệt vậy! Chỉ là nằm trên người cậu ngủ thôi mà! Nửa đêm nửa hôm lại ném tôi ra…”
Thư Cửu ở Minh phủ thêm hai ngày, sắp mọc nấm đến nơi, mà Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân vẫn chưa tra được tin tức gì.
Tra Phược đi ra khỏi tiền sảnh, Thư Cửu đang nhàm chán ngồi xổm ngoài vườn hoa, nhìn Quincer vui vẻ lăn qua lăn lại trong bụi hoa.
Tra Phược đi tới, nói: “Tôi có việc ra ngoài, cậu có muốn đi cùng không?”
Thư Cửu mắt sáng rực, nói: “Tôi được ra ngoài à?”
Tai Quincer cũng rung rung, nói: “Tốt quá! Được ra ngoài chơi à!”
Tra Phược nói: “Muốn đi thì cứ đi thôi.”
Vì Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đều không ở đây, Tra Phược tự mình lái xe, Thư Cửu ngồi ở ghế lái phụ, cảm giác như không khí hít thở cũng mới mẻ hơn hẳn, ở trong nhà mấy ngày, giờ được ra ngoài như thể ra tù vậy!
Tra Phược đi ký hợp đồng, địa điểm Thư Cửu cũng rất quen thuộc, chính là đại sứ quán phương Đông của quỷ hút máu.
Quincer và Thư Cửu đợi bên ngoài, Quincer hầm hừ nói: “Nam thần đại nhân sao lại hợp tác với chủng tộc ti tiện như quỷ hút máu chứ, đúng là hạ thấp đẳng cấp của nam thần đại nhân!”
Thư Cửu nhìn Quincer nổi điên, lười phản ứng hắn, chẳng mấy chốc Tra Phược đã đi ra, có khi vào không đến 10 phút, anh lên xe, nói: “Được rồi, về thôi.”
Xe chạy đến giao lộ đúng lúc gặp đèn đỏ, Tra Phược dừng xe, lại thấy chiếc xe thể thao màu bạc phía đối diện tăng tốc, gặp đèn đỏ cũng không dừng lại, lượn một vòng để vượt đèn đỏ, làm mấy chiếc xe khác bóp còi inh ỏi.
Quincer bám vào cửa sổ nhìn, lầm bầm: “Lái xe xịn vậy mà ý thức chẳng ra đâu vào đâu.”
Thư Cửu nhìn chiếc xe phóng vụt qua, tuy tốc độ xe thể thao rất nhanh, chỉ nhoáng một cái rồi đi mất, nhưng Thư Cửu lại nhìn rõ.
Thư Cửu đột nhiên ngồi thẳng, nói với Tra Phược: “Là người kia! Tôi vừa rồi nhìn rất rõ!”
Quincer nói: “Thư Cửu, cậu nói gì vậy?”
Thư Cửu vội vã nói: “Mau đuổi theo, là người kia, tôi vừa nhìn thấy chính tôi! Mang mặt của tôi, chắc chắn là người kia!”
Tra Phược híp mắt, nhấn chân ga, quay đầu đuổi theo, Quincer ngồi ở ghế sau theo quán tính va vào cửa sổ xe, mặt dẹp lép…
Xe thể thao bạc kia phóng rất nhanh, nhưng xe Minh chủ đại nhân cũng là xe xịn, tốc độ tất nhiên cũng không vừa.
Tim Thư Cửu đập thình thịch, dù chỉ thoáng qua, nhưng nhìn đối phương mang mặt của mình, cảm giác này cũng đủ để cậu lạnh cả người, chợt thấy chiếc xe thể thao màu bạc ngay phía xa xa, sắp đuổi kịp đến nơi.
Tra Phược đột nhiên ấn phanh, một bóng đen từ xe phía trước nhào tới, Thư Cửu cảm giác một xung lực rất lớn lao tới, gần như làm cả chiếc xe bị hất văng luôn.
Sau đó là một tiếng ‘rầm’ rất lớn, kính chắn gió của chiếc Bentley màu đen như bị cái gì va phải, vỡ toang, Thư Cửu nhắm mắt lại, sau đó bị ai đó kéo vào trong lòng.
Lúc Thư Cửu mở mắt ra, chỉ thấy Tra Phược che phía trước mặt cậu, sau lưng toàn mảnh thủy tinh.
Thư Cửu hoảng hốt, nói: “Sao rồi? Có bị thương ở đâu không?”
Cậu nói xong liền nhìn thấy trên mu bàn tay Tra Phược bị một mảnh thủy tinh cắm vào, máu đã chảy ra.
Tra Phược buông Thư Cửu ra, không trả lời cậu, tay anh cầm một tấm hoàng phù, đột nhiên ném hoàng phù đi qua kính chắn gió, Thư Cửu chỉ nghe thấy một tiếng hét thê thảm, hoàng phù biến thành xiềng xích màu đen, trói chặt bóng đen kia.
Bóng đen giãy dụa, làm xiềng xích va vào nhau kêu loảng xoảng, nhưng không thể nào thoát khỏi xích, bóng đen dần dần hiện hình, hóa ra là một con ác quỷ mặt xanh nanh vàng.
Tra Phược lạnh lùng liếc ác quỷ, sau đó lại quay mặt đi, lấy mảnh thủy tinh trên mu bàn tay ra, vứt đi, vết thương còn đang chảy máu bỗng dần dần khép lại, cuối cùng chẳng còn giấu vết gì.
Tra Phược bình tĩnh nói: “Không sao, chỉ là thấy hơi đau, một cái vỏ bọc thôi mà.”
Thư Cửu đang định nói gì đó nhưng không nói lên lời.
Quincer đúng lúc này chạy tới từ ghế sau, lắc đầu, hất hết mảnh thủy tinh trên người, nói: “Má ơi, tôi bị lắc đến choáng luôn…”
Tra Phược mở cửa xe bước xuống, Thư Cửu theo sát, chiếc xe thể thao màu bạc đã mất hút rồi.
Tra Phược nhíu mày, nhìn con quỷ bị xích sắt trói lại, nói: “Là dã quỷ.”
Thư Cửu nói: “Vì sao dã quỷ lại tấn công chúng ta?”
Tra Phược dừng lại giây lát, nói: “Dã quỷ này muốn bảo vệ chiếc xe kia, không muốn chúng ta đuổi theo chủ xe.”

Jul 13, 2018

[THTGQ] Chương 33.2


Chương 33.2: Báo ân 2
Cũng may, không lâu sau, Tử Hữu Phân và Hoạt Vô Thường đã quay trở lại.
Tử Hữu Phân bước tới, nhíu mày nói: “Chủ thượng, vừa rồi điều tra sổ sách, những đạo sĩ và tu giả đủ đạo hạnh làm việc này đều không báo cáo từng làm chuyện này.”
Thư Cửu sững sờ, tim vỡ thành từng mảnh, nói: “Không tra được à? Vậy phải làm sao bây giờ?”
Tra Phược nói: “Nếu đổi ngẫu nhiên, vậy người kia chắc hẳn phải có mệnh giống Thư Cửu, hoặc là ở gần đấy, mệnh giống Thư Cửu chắc chắn là không có, loại trừ khả năng này, vậy chỉ còn ở gần thôi.
Hoạt Vô Thường nói: “Thuộc hạ đi điều tra ngay.”
Tra Phược gật đầu, Tử Hữu Phân theo sau, nói: “Tôi đi cùng luôn.”
Đợi Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân đi rồi, Tra Phược nói: “Mấy hôm nay cậu ở lại Minh phủ luôn đi, giờ vẫn chưa biết kẻ đổi cơ thể với cậu là người kiểu gì, nếu là quỷ đạo hạnh cao thâm, không chừng sẽ làm tổn thương cơ thể cậu đấy.”
Thư Cửu đau khổ, nói: “Tôi chọc ai mà lại thành ra thế này cơ chứ.”
Tra Phược nói: “Phòng cậu vẫn trống đó, chuyển thẳng vào đó luôn đi.”
Thư Cửu chỉ đành gật đầu, nói: “Cảm ơn.”
Thư Cửu ra cửa Minh phủ nói một tiếng với Phúc Lộc Thọ Hỉ, Phúc Lộc Thọ Hỉ không chịu vào Minh phủ, hơn nữa có Tra Phược ở đây, chúng nó cũng rất yên tâm, liền về nhà luôn.
Quincer tuy rất muốn vào Minh phủ chơi mấy ngày, nhưng dù sao đông tây khác biệt, đành phải theo Phúc Lộc Thọ Hỉ về nhà.
Thư Cửu tiễn bốn con ma và husky ngu ngốc xong liền về phòng, trong lòng thầm cảm khái, không ngờ đời này cậu lại tiếp tục chuyển vào Minh phủ, lần đầu cậu còn không biết đây là đâu, chỉ cảm thấy đâu đâu cũng có bệnh thân kinh, giờ hiểu ra, hóa ra người ở đây không phải thần kinh mà là yêu ma quỷ quái…
Thư Cửu đứng bên bờ sông Vong Xuyên, nhìn nước đông đỏ rực, cùng lục hồn đạo chảy xiết, không khỏi nhớ tới giấc mộng kỳ lạ hồi trước, trong mộng cậu mặc trường bào trắng, đi dọc theo cầu Khổ Trúc, đi mãi đi mãi, qua màn sương mù dày đặc, đến Đài Bách Quỷ ảm đạm tang thương.
Thư Cửu nhìn cầu Khổ Trúc, ngẩn người, chợt nghe thấy tiếng “Cộc cộc cộc’’.
Thư Cửu run lên, nhìn lại, hóa ra Mạnh bà bê canh, chống quải trượng đi tới.
Mạnh bà cười tủm tỉm, gương mặt đầy nếp nhăn, nói: “Cậu trai, cậu nhìn gì vậy?”
Mắt Thư Cửu giật giật, hiện tại mình thành thế này, cũng chỉ Mạnh bà mới gọi mình là cậu trai, nghe nó cứ sao sao ấy.
Mạnh bà nói tiếp: “Có người nhìn bằng mắt thường, vậy nên họ chẳng nhìn thấy gì cả, có người lại nhìn bằng tuệ nhãn, vậy nên thấy rất rõ.”
Bà nói xong, quay đầu lại, nhìn Thư Cửu nói: “Cậu nhìn thấy gì… Là quá khứ, hay là tương lai?”
Thư Cửu cảm thấy giọng Mạnh bà rất đáng sợ, bất giác run lên.
Bà không nói gì thêm, chỉ cười “à há há”, lại chống quải trượng bước đi.
Thư Cửu nhìn bóng lưng Mạnh bà, nghe mấy câu nói đầy hàm ý của bà, cảm thấy bà đang muốn ám chỉ gì đó, nhưng đáng tiếc nó quá thâm ảo với Thư Cửu, vậy nên Thư Cửu chẳng hiểu gì.
Thư Cửu ngồi một mình trong phòng khách, lúc chiều chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng ‘đinh đinh đang đang’, có vẻ giống tiếng xích sắt va chạm.
Thư Cửu đẩy cửa ra, Mã Hán đúng lúc đi ngang qua, tiểu thiên sứ Mã Hán một tay bưng bát, một tay cầm đũa, trong bát anh ta toàn nến là nến…
Thư Cửu nhìn bát của Mã Hán, khóe miệng giật giật.
Mã Hán thấy Thư Cửu, rất nhiệt tình bước tới chào hỏi, giơ bát lên, nói: “Cậu Thư, cậu ăn đêm không?”
Thư Cửu: “Không… Không cần, cảm ơn.”
Mã Hán nói: “Cậu Thư không phải khách khí đâu, đây là đồ ăn đêm bà làm, thơm lắm đó.”
Thư Cửu khẽ nhíu mày, nói: “Có tiếng gì vậy? Minh phủ đang sửa chữa à?”
Mã Hán cười nói: “Không phải đâu, tiếng động này là do quỷ sai trục xuất quỷ đầu thai đấy. Vì hôm nay quỷ đầu thai nhiều quá, chúng tôi phải tăng ca, vậy nên bà mới chuẩn bị đồ ăn đem cho chúng tôi đấy.”
Thư Cửu lần thứ ba giật giật lông mày…
Làm nhân viên Minh phủ đúng là chẳng dễ dàng gì, còn phải tăng ca nữa.
Mã Hán nói: “Cậu Thư, nếu không có việc gì thì tôi đi đây, hôm nay bận lắm.”
Thư Cửu gật đầu nói: “Vậy anh đi đi.”
Mã Hán giờ mới ôm bát chạy đi.
Mặc dù Thư Cửu rất tò mò không biết quỷ đầu thai sẽ như thế nào, nhưng Thư Cửu hiểu rõ thể chất của mình, cũng không đi tìm chết, nếu chẳng may xui xẻo gặp phải chuyện gì thì xong.
Thư Cửu về phòng, bật tivi, giờ đang phát tin tức giao thông, kỳ thật Thư Cửu không thích xem tin tức về giao thông lắm, toàn mấy tin tai nạn máu me ghê người.
Đúng lúc này bản tin đưa tin về vụ tai nạn xảy ra lúc ba giờ sáng đêm hôm trước, một chiếc xe thể thao màu đỏ chạy quá tốc độ, đâm gãy dải phân cách rồi tông vào xe đạp ở phía bên kia đường, người đi xe đạp tử vong tại chỗ, lái xe thể thao thì lại bỏ trốn.
Thư Cửu nhìn đoạn video cắt từ camera theo dõi, mày nhíu chặt, cảm thấy rất đáng sợ. Tuy cậu không nhìn rõ chủ chiếc xe kia, nhưng chủ xe chắc chắn là đang nôn, chắc uống nhiều quá nên cũng chẳng nhận ra mình tông phải người, đâm người ta xong mà lên xe phóng đi luôn.
Thư Cửu cũng chẳng còn tâm trạng xem tivi, tắt tivi đi, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện.
Thư Cửu mở cửa, Vương Triều Mã Hán đúng lúc đi ngang qua, Thư Cửu hỏi: “Sao vậy?”
Vương Triều nói: “Quỷ sai đưa thiếu một quỷ đầu thai.”
Thư Cửu nói: “Thiếu một người à?”
Mã Hán nói: “Từ trước đến giờ, lúc nào cũng có quỷ đầu thai không muốn chuyển thế nên tìm cách bỏ trốn.”
Thư Cửu gật gật đầu, đóng cửa lại, cậu tốt nhất nên ngoan ngoãn ở trong phòng thì hơn, nếu chẳng may con quỷ bỏ trốn kia chạy tới chỗ cậu thì thảm.
May mà Thư Cửu không quá xui xẻo, cả đêm lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự.
Ngày hôm sau Thư Cửu thức dậy, cảm thấy hơi thiếu ngủ, cả đêm qua cậu ngủ không yên.
Thư Cửu ở Minh phủ rất nhàm chán, không có việc gì để làm, ngay cả Đát Kỷ và Bao Tự trước rất ân cần với cậu, giờ nhìn cậu cũng lạnh lùng hờ hững.
Thư Cửu đang nhàm chán, Mã Hán đột nhiên gõ cửa, nói: “Cậu Thư, có người tìm cậu.”
Thư Cửu nói: “Ai vậy?”
Mã Hán tìm từ, nói: “Anh ta nói mình là bạn cậu, ừm… Là một con chó, lại còn đang đeo balo laptop…”
Thư Cửu lập tức tưởng tượng ra hình ảnh Quincer to bằng lòng bàn tay, tròn vo, đeo laptop của mình…
Thư Cửu vội vàng ra ngoài, chỉ thấy Quincer đeo balo laptop còn to hơn hắn, trong balo chắc chắn là laptop của cậu rồi.
Quincer đang mở to mắt, tò mò quan sát khắp Minh phủ, hệt như nhà quê mới lên tỉnh.
Thư Cửu đi tới, hai mắt Quincer sáng rực, hấp tấp lao tới, nói: “Thư Cửu! Thư Cửu! Cậu xem tôi tốt chưa này, tôi biết cậu chẳng có việc gì để làm nên mang laptop đến cho cậu này!”
Thư Cửu lấy balo laptop trên lưng hắn xuống, nghĩ thầm Quincer mà chạy thế này cả đường, chắc chắn bị người nhìn ngó còn hơn cả siêu sao, có khi báo ngày mai lại đăng bài “Husky đeo balo laptop chạy dọc phố” ấy chứ!
Quincer rất hưng phấn, nhỏ giọng nói: “Thư Cửu, đây là Minh phủ à, lần đầu tôi vào đây đấy, dẫn tôi đi tham quan được không? A! Kia là Vọng thai đúng không! Sao không thấy Mạnh bà thế! Tôi nghe nói Mạnh bà là một bà cụ rất hiền lành đúng không! A! Bên kia là cái gì! Con sông kia là sông Vong Xuyên à! Lục hồn đạo! Tôi thấy xoáy nước kìa! Tôi nhìn thấy Lục hồn đạo kìa! Nước sông đỏ thật! Thư Cửu, tôi có thể chụp ảnh check in với nam thần đại nhân trên cầu Khổ Trúc không? Đây là tâm nguyện cả đời của tôi đấy!”
Thư Cửu: "...".
Quincer cứ lải nhải mãi, mắt sáng rực.
Thư Cửu cắt lời hắn: “Anh mang laptop đến để tôi giải trí cơ mà? Hóa ra anh ngụy trang như vậy để thăm quan Minh phủ à!”
Quincer: “…”
Quincer nâng móng vuốt, sờ sờ mặt mình, sau đó ngẩng đầu lên, thắc mắc: “Thư Cửu, tôi biểu hiện rõ ràng vậy à?”
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, nói: “Cũng không quá rõ ràng.”
Quincer lại kích động, nắm quần Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, Thư Cửu, cậu nói xem lúc nào thì tôi nên đi xin chữ ký của nam thần đại nhân? Lúc nào thì tâm trạng của nam thần đại nhân tốt nhất? Tôi nói với nam thần đại nhân là, tôi là fan cuồng của anh vậy có não tàn quá hay không? Hay là nam thần đại nhân thích fan lý trí hơn?”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đổ mồ hôi, nhìn Quincer đã sắp phát điên, sau đó yên lặng quay đầu bỏ đi.
Quincer vội vàng chạy theo, nắm chặt quần Thư Cửu, bị Thư Cửu kéo lê trên mặt đất, nói: “Thư Cửu… Thư Cửu… Cậu nể tình tôi mang laptop đến, cậu cho tôi ở lại với cậu mấy ngày đi! Tôi chỉ muốn yên lặng nhìn nam thần đại nhân thôi, tôi biết nam thần đại nhân thích cậu, tôi chắc chắn sẽ không giành đâu!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, nói: “Câm miệng.”
Quincer tội nghiệp nhìn Thư Cửu.
Thư Cửu nói: “Nói thêm một câu nữa là đá cậu ra ngoài luôn.”
Quincer dùng sức gật đầu, nói: “Cậu yên tâm, kỳ thật tôi là fan lý trí, với tư cách chủ tịch fanclub của Minh chủ đại nhân, tôi vẫn luôn khuyên các fan phải hâm mộ thần tượng một cách có lý trí, fan não tàn sẽ bị nam thần ghét đấy!”
Thư Cửu bất đắc dĩ xoa trán, nói: “Với cả anh buông chân ra đi, quần tôi sắp tụt luôn rồi!”
Quincer vội vàng buông chân, vỗ vỗ Thư Cửu, nói: “May quá, chưa tụt, tôi quên mất giờ cậu là thần tiên tỷ tỷ, nam nữ khác biệt, lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm.”
Thư Cửu: "...".
Quincer theo Thư Cửu vào trong, nói: “Tôi được ở lại đây mấy ngày? Mười ngày? Hai mươi ngày? Hay để tôi ở lại cả năm luôn đi! Đúng rồi, tôi có được chụp ảnh với nam thần đại nhân trên cầu Khổ Trúc không?”
Thư Cửu tự động che giọng nói của hắn, nói: “Anh có được ở lại hay không thì phải hỏi nam thần của anh, đây là nhà anh ta mà, tôi sao mà quyết định được.”
Quincer đột nhiên buồn bã nói: “Nhưng nam thần đại nhân lúc nào cũng lạnh lùng như gió đông, tôi sợ anh ấy sẽ từ chối, Thư Cửu, cậu là bạn tốt của tôi mà! Cậu đi hỏi giúp tôi được không?”
Thư Cửu nói: “Tôi hỏi thì có khác gì đâu?”
Quincer nói: “Đương nhiên là khác rồi, mặc dù nam thần đại nhân đối xử với người khác như gió mùa đông bắc, nhưng đối xử với cậu lại như ánh nắng ấm áp giữa trời đông.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu cúi đầu nhìn Quincer, nói: “Giờ cậu đổi gu, không đọc truyện kinh dị mà chuyển sang ngôn tình rồi hả?”
Quincer mở to hai mắt, hỏi: “Thư Cửu, cái này mà cậu cũng biết à? Cậu giỏi quá!”
Tuy Minh chủ đại nhân vẫn lạnh lùng như gió mùa đông bắc, nhưng cuối cùng Quincer vẫn ở lại.