Showing posts with label Nhân sinh người thắng. Show all posts
Showing posts with label Nhân sinh người thắng. Show all posts

Aug 19, 2018

[NSNT] Chương 14


Chương 14: Hoàng đế và nữ xuyên không (Hoàn)
Đây là lần đầu Lâm Lạc làm đế vương, cậu chưa bao giờ nhận giáo dục đế vương, không giống các hoàng tử mưa dầm thấm đất từ nhỏ, ít nhiều cũng có chút hiểu biết.
Nhưng Lâm Lạc chẳng khác gì đại cô nương lần đầu lên kiệu hoa.
Nếu không có Lâm Lạc chi thư, biết rõ tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, Lâm Lạc có lẽ sẽ còn phải đau đầu dài dài.
Nhưng dù như vậy, Lâm Lạc cũng sắp thất bại.
Lâm Lạc biết rõ thuật đế vương, kỳ thật từ một góc độ nào đó mà nói chỉ là thuật chế hành, thuật cai trị người, nhưng sau một thời gian, Lâm Lạc biết rõ, cậu không khống chế được triều đình này.
Cậu không thể nào dùng thủ đoạn của mình để chế hành hay cai trị, mà là ‘bị chế hành’, ‘’bị cai trị’.
Triều đình hoạt động bình thường như hôm nay, căn bản không liên quan gì tới cậu.
Giờ Lâm Lạc mới hiểu ra, vì sao trong lịch sử lại có nhiều quân thần mỗi người đi một ngả như vậy.
Dù mục tiêu cuối cùng của họ là giống nhau – Đấy là làm cho quốc gia phát triển hơn, nhưng trong đó lại có rất nhiều sự khác nhau. Đế vương muốn mình có thể toàn quyền khống chế chiều đình, nắm giữ quyền hành chí cao vô thượng, triều thần phải làm theo lời hắn; mà thần tử hi vọng mình có thể ghi tên vào sử sách, hi vọng đế vương sẽ nghe lời can gián của mình, hi vọng dòng họ phát triển…
Cuối cùng, mục đích ban đầu trở thành phụ, tranh đấu mới là việc chính.
Mà Lâm Lạc cảm thấy mình cũng rơi vào tình trạng này.
Lúc quan sát cuộc sống của Khương Hoằng trong Lâm Lạc chi thư, Lâm Lạc không nhận ra vị thừa tướng kia xuất sắc đến thế nào, nhưng khi Lâm Lạc tự mình trải nghiệm, cậu mới nhận ra, mình dần biến thành bù nhìn.
Khương Hoằng tuy bị Diêu Tuyết Lan lừa gạt bao nhiêu năm, mãi đến trước lúc nhắm mắt mới biết chân tướng, nhưng về mặt xử lý chính sự, kiểm soát triều đình, hắn mạnh hơn Lâm Lạc nhiều.
Nếu xét về tư cách đế vương, Khương Hoằng quả thật rất đáng khen.
Lâm Lạc biết rõ, mình đương nhiên cũng hy vọng có thể là một vị hoàng đế tốt, khi trở thành một vị minh quân, cậu có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời dân chúng cũng sống tốt hơn.
Cậu cũng chắc chắn, mục đích của mình là tốt.
Nhưng cậu ra quyết sách, người phía dưới chưa chắc đã ngoan ngoãn nghe theo, bằng mặt không bằng lòng, trên có chính sách, dưới có đối sách, cuối cùng, người chịu khổ còn không phải là dân thường của quốc gia này hay sao?
Mà thừa tướng, giữa triều đình chia bè kết phái, quyết định của hắn lúc nào cũng được quan viên ủng hộ hơn đế vương.
Lâm Lạc đương nhiên không muốn làm hoàng đế bù nhìn.
Nhưng nếu tình huống này cứ tiếp tục, cả triều đình sẽ nằm trong tay thừa tướng, mà cậu không thể làm một hoàng đế xứng chức, vậy kết cục cũng có khác gì một hoàng đế bù nhìn đâu.
Nhưng nếu cậu tranh quyền đoạt lợi với thừa tướng, cậu đương nhiên có thể làm như vậy, cậu là hoàng đế chí cao vô thượng, hoàng quyền chính thống, binh quyền cũng nằm trong tay cậu – Đây có lẽ là tin tốt duy nhất. Nhưng thừa tướng muốn chống đối, đồng minh phe phái của thừa tướng cũng muốn chống đối, triều đình bỗng chốc thiếu hụt vô số quan viên, vậy quốc gia này ai điều hành?
Chẳng lẽ cậu còn có thể đảm bảo, dù trên triều đình thiếu rất nhiều quan viên, quốc gia vẫn hoạt động bình thường, thậm chí còn tốt hơn khi không có thừa tướng sao?
Lâm Lạc đương nhiên không đảm bảo được.
Cậu gần như đã nhận thua.
Ít nhất, thừa tướng vẫn suy nghĩ vì thiên hạ muôn dân trăm họ. Hắn là quân tử, không phải tiểu nhân. Mặc dù đôi lúc, quân tử còn đáng sợ hơn tiểu nhân.
Cậu cũng không thể vì hoàn thành nhiệm vụ mà cùng thừa tướng đấu đến ngươi chết ta sống, không để ý quốc gia, không để ý đến dân chúng.
Việc như vậy, cậu không làm được.
Lâm Lạc tự nhận mình không phải người tốt, nhưng nhiệm vụ này không hoàn thành, còn có nhiệm vụ sau để cậu kiếm điểm linh hồn.
Nếu thật sự không còn cách nào, cậu cũng sẽ không làm vậy.
Chính diện giao phong cậu đã thua, Lâm Lạc nhận thua. Kỳ thật nhận thua cũng không khó lắm.
Lâm Lạc định tập trung vào những việc khác, sau đó dần dần học cách làm đế vương.
Mười năm không được thì hai mươi năm, ba mươi năm, cậu có rất nhiều thời gian để học.
Nếu thừa tướng không phải đối thủ của mình, Lâm Lạc quả thật rất bội phục hắn, thừa tướng chỉ hơn Khương Hoằng chừng mười tuổi, nhưng hắn đã là người dưới một người, trên vạn người, danh thần, hiền thần, quyền thần, hắn đều làm được, ghi tên sử sách cũng là điều tất nhiên.
Kỳ thật, nhìn thế này, Lâm Lạc càng nên bội phục Khương Hoằng. Kiếp trước, dưới sự thống trị của Khương Hoằng, thừa tướng không hề có cơ hội thể hiện, trên triều đình ai nấy đều quán triệt ý chỉ của Khương Hoằng, kể cả thừa tướng.
Thời gian này, Lâm Lạc thường nghi ngờ phải chăng triều đình trên dưới đã nhìn ra cậu không đúng, kỳ thật kết quả này là tất nhiên, nếu không, làm thế nào để giải thích được một vị đế vương đột nhiên không còn thủ đoạn, trí tuệ trước đây mà thành một người mới hoàn toàn? Nếu không phải cậu là chân long thiên tử, là vua của một nước, chắc chắn đã có người muốn nhảy ra đánh giết yêu nghiệt như cậu rồi.
Có lẽ, cả triều đình này đều đang giữ kín một bí mật mà ai nấy đều biết.
Lâm Lạc đương nhiên sẽ không cho rằng cổ nhân ngu xuẩn hơn người hiện đại, người hiện đại chỉ là đang đứng trên vai người khổng lồ mà thôi.
Mỗi khi Lâm Lạc nghĩ đến việc bị mọi người nhìn ra, cậu liền khó tránh khỏi lo sợ.
Tư khố của hoàng đế có rất nhiều thứ tốt, nhân sâm trăm năm, linh chi ngàn năm, rồi vô số loại thuốc.
Lúc ở thế giới tu chân, Lâm Lạc từng học luyện đan chế dược, dù thế giới này không có linh khí linh dược, không thể nào tu tiên, nhưng điều chế vài đan dược để cường kiện thân thể, kéo dài tuổi thọ cũng không khó.
Chỉ có điều, si mê luyện đan trường sinh, lại càng giống hôn quân.
Ngoài ra, cậu còn dành rất nhiều thời gian luyện chữ vẽ tranh, si mê thi họa, thường xuyên tuyên triệu tài tử dương danh thiên hạ vào cung, cậu còn si mê kì kỹ, giao mọi việc cho đại thần trong triều giải quyết.
Lâm Lạc sở dĩ dám làm vậy, cũng bởi vì cậu nắm binh quyền trong tay, không sợ muu phản.
Chớp mắt, vài thập niên đã trôi qua, Lâm Lạc bắt đầu có tóc bạc, trên mặt bắt đầu có nếp nhăn, mà thừa tướng còn hơn Khương Hoằng đến mười tuổi, lại không được nuông chiều từ nhỏ như đế vương, cộng thêm ngày ngày đều phải vất vả vì quốc gia đại sự, già nhanh hơn rất nhiều.
Sau đó không lâu, thừa tướng qua đời.
Đến lúc này, Lâm Lạc mới thu hồi quyền hành trên triều đình. Lâm Lạc đợi giờ khác này vài thập niên rồi. Mấy chục năm qua, trong mắt người ngoài, cậu si mê luyện đan trường sinh, si mê đạo giáo, mười phần là một hôn quân, mấy chục năm qua, Lâm Lạc ngày ngày luyện chữ vẽ tranh, cộng thêm cậu là đế vương, có thể mời những đại sư giỏi nhất trong nước đến giảng dạy, ở hai giới thi họa, cậu cũng thành đại sư rồi.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, đây cũng có thể nói là một cách che giấu.
Cậu vẫn luôn học tập đạo đế vương, học cách xử lý việc từ thừa tướng, học cách cân đối các thế lực trên triều đình. Quan sát càng nhiều, Lâm Lạc càng nhận ra thừa tướng giỏi như thế nào, càng nhận ra sự chênh lệch giữa hai người.
Mãi đến khi thừa tướng già rồi, Lâm Lạc mới bắt đầu áp dụng những điều cậu học được trong suốt nhiều năm qua vào thực tế triều đình, cũng vô tình dần thu hồi lại được quyền lực.
Vậy nên, thừa tướng vừa chết, cậu liền nhanh chóng thu hồi lại quyền lực trên triều đình, thế lực của thừa tướng cũng dần dần tan rã.
Nhưng mà, Lâm Lạc biết rõ, hành động của mình không thể nào giấu được thừa tướng, dù sau này mình có chơi cờ giỏi hơn nhưng vẫn sẽ để lại giấu vết. Nhưng thừa tướng hình như cũng không thèm để ý, không chỉ không tìm người kế tục thế lực của mình, ngay cả đời sau của hắn cũng vô cùng tầm thường.
Thừa tướng hiển nhiên là cố ý làm vậy, chỉ là không biết hắn làm vậy là vì dập tắt lửa giận của đế vương, tránh đế vương trút lửa giận lên người nhà hắn, hay là chính bản thân hắn cũng biết, thịnh cực tất suy, đồng thời thế lực lớn mạnh như vậy cũng là một con dao hai lưỡi. Lúc thừa tướng còn, con dao hai lưỡi này nhắm thẳng vào quyền lực trong triều, nhắm thẳng vào quan lại tham ô, mà khi hắn chết, con dao hai lưỡi này lại có khả năng nhắm vào dân chúng vô tội.
Có thể nói, Lâm Lạc dùng tuổi thọ để mà vượt qua thừa tướng.
Về phần Diêu Tuyết Lan, nàng nhận hết mọi sự khinh thường trong cung, Phù Dong hiên sớm đã trở thành lãnh cung, mấy năm trước, Diêu Tuyết Lan cũng đã bệnh nặng rồi qua đời. Nói thật, Diêu Tuyết Lan có thể sống lâu như vậy trong điều kiện khắc nghiệt thế kia, Lâm Lạc cũng rất bội phục.
Kiếp này Lâm Lạc nhập vào Khương Hoằng nên sống rất lâu, kiếp trước Khương Hoằng băng hà khi 65 tuổi, mà Lâm Lạc lại dựa vào việc dùng dan dược và thuật cường thân, tuổi thọ gần như là gấp đôi Khương Hoằng kiếp trước.
Trong mắt người đời, có lẽ cậu chính là ‘Lão bất tử’, hai đứa con trai của Khương Hoằng đã sớm chết, đời này Lâm Lạc không hề chạm vào nữ nhân, vậy nên, Khương Hoằng vẫn chỉ có thứ trưởng tử Tương Bình và nhị tử Khương Trang.
Cháu của hắn cũng đã có mấy người chết già, những người còn lại nhìn còn già hơn Lâm Lạc. Thần tử trên triều đình cũng đã thay đổi mấy lượt, cậu vẫn sống, sống rất ổn, sống khỏe mạnh.
Cậu không chỉ sống quá thừa tướng, sống quá con mình, sống quá cháu mình, còn sống hơn rất nhiều thần tử.
Như thể khi Khương Hoằng thu lại quyền lực trên triều đình vào năm 61 tuổi, đấy mới là thời kỳ cậu bước vào độ tuổi trẻ trung cường tráng nhất.
Mà Khương Hoằng cũng trở thành đế vương sống thọ nhất từ trước tới nay. Mấy trăm năm, mấy ngàn năm sau vẫn có vô số người nghiên cứu bí mật trường thọ của Khương Hoằng.
Có học giả cho rằng, mấy chục năm liền Khương Hoằng luyện chữ vẽ tranh, tập trung vào thi họa, vậy nên kết luận rằng thi họa có thể dưỡng thân, kéo dài tuổi thọ.
Có người vì Khương Hoằng từng si mê luyện chế đan dược, mà kết luận rằng Khương Hoằng đã từng tạo ra thuốc trường sinh.
Phần lớn đều đoán sai, đương nhiên cũng có suy đoán gần sát với sự thật.
Sự tích về Khương Hoằng còn được người đời sau nhắc mãi.
Nhưng cái này để sau hãy nói.
Trong một thế kỷ mà Khương Hoằng trị vì, Khương Hoằng mở mang bờ cõi, lãnh tổ đất nước tăng nhanh, quốc thái dân an, quốc phú dân đủ đầy, văn hóa phát triển, kinh tế phồn vinh, quân lực vững mạnh, sử gọi là ‘Trăm năm thịnh thế’, ‘Thế kỷ ánh sáng’, ‘Đế quốc trường sinh’.
Năm 119 tuổi, Khương Hoằng qua đời.
Lâm Lạc truyền đế vị lại cho huyền tôn 57 tuổi của Khương Hoằng.

Aug 17, 2018

[NSNT] Chương 13


Chương 13: Hoàng đế và nữ xuyên không (3)
Diêu Tuyết Lan đã bao giờ phải hầu hạ người cơ chứ?
Nhưng thay quần áo hay không không phải do nàng quyết định.
Diêu Tuyết Lan bước đến, cởi áo cho Lâm Lạc, nhưng Diêu Tuyết Lan chưa từng hầu hạ người, sao mà làm tốt được cơ chứ?
Lâm Lạc mở mắt ra, nói: “Thôi, người đâu!” Cung nữ đang trực ngoài tẩm cung ngay lập tức đi vào, “Thay quần áo cho trẫm.”
Cung nữ đứng phía trước cởi đai lưng cho Lâm Lạc, lại có cung nữ đứng sau nhận đai lưng, Diêu Tuyết Lan xấu hổ đứng một bên, không biết nên làm gì.
Trong lúc Lâm Lạc tắm rửa thay quần áo, cậu không hề để ý tới Diêu Tuyết Lan, Diêu Tuyết Lan đứng đến chân mỏi nhừ, nhưng Diêu Tuyết Lan cũng không để ý lắm, đứng càng lâu, nàng càng ý thức được, hoàng thượng e là có ý kiến với nàng rồi.
Nhưng Diêu Tuyết Lan không biết mình sai ở đâu, chẳng lẽ chỉ vì không biết thay quần áo thôi mà hậu quả nghiêm trọng vậy à?
Sao bảo hoàng thượng tính tình hiền dịu lắm mà? Chỉ vì một việc nhỏ như thay quần áo mà đã đối xử với nàng như vậy sao?
Diêu Tuyết Lan không biết mình chọc giận hoàng thượng ở chỗ nào, nàng chỉ cảm thấy càng ngày càng sợ hãi.
Nàng không biết kết cục đang chờ đợi nàng là gì, thân là đế vương, có quyền lời chí cao vô thượng trách phạt bất kì kẻ nào, Diêu Tuyết Lan sợ, rất sợ, nhưng nàng không dám biểu lộ ra.
Vì như vậy sẽ chỉ khiến hoàng đế càng thêm ghét nàng.
Lâm Lạc được cung nữ phục vụ mặc tẩm y, nói thật, làm đế vương, mặc quần áo ăn cơm, thậm chí tắm rửa đều cần người phục vụ, Lâm Lạc kỳ thật cũng không quá thích ứng. Nhưng cậu phải làm một đế vương, phải quen với những việc này, không được để lộ ra bất kì sự bất thường nào.
Lâm Lạc rốt cuộc quay sang nhìn Diêu Tuyết Lan, Diêu Tuyết Lan lã chã chực khóc, mắt ướt nước, răng cắn nhẹ vào môi, khiến người ta thương tiếc vô cùng.
Nhưng Lâm Lạc lại chẳng có cảm xúc gì, lạnh lùng nói, “Ngươi lui ra đi.”
Lui ra?
Diêu Tuyết Lan biết rõ mình không thể lui ra, nếu không, không cần đến sáng mai, mọi người trong cung đều biết mình chọc giận hoàng thượng, trong cung này sẽ có rất nhiều người cười nhạo nàng, chửi bới nàng, nhục mạ nàng, không cần nghĩ cũng biết, sau này cuộc sống trong cung của nàng sẽ thê thảm như thế nào.
Vậy nên, nàng không thể lui.
Diêu Tuyết Lan cắn răng, quyết tâm liều mạng.
Diêu Tuyết Lan quỳ xuống, ở hiện đại, trừ lúc đi tế bái, nàng đã bao giờ phải quỳ đâu cơ chứ? Nhưng hiện giờ, trong cung có rất nhiều người có thể bắt nàng quỳ, nàng còn phải cam tâm tình nguyện quỳ, không được phép biểu lộ sự không phục trên mặt.
Lúc tuyển tú, nàng phải quỳ không ít lần, thậm chí còn ăn không ít đau khổ. Nhưng nàng sao lại tình nguyện quỳ xuống trước mặt người khác chứ?
Diêu Tuyết Lan quỳ xuống, nói: “Xin bệ hạ thứ tội, là Tuyết Lan làm không tốt, vì Tuyết Lan chưa bao giờ thay quần áo cho người khác, tay chân không nhanh nhẹn, xin bệ hạ thứ tội.”
Diêu Tuyết Lan lúc này tuy chưa được đến mức tâm cơ thâm trầm như ngày sau, nhưng cũng có chút khôn lỏi.
Trong một câu ngắn ngủn này, nàng nhắc khuê danh của mình đến hai lần, để gây ấn tượng mạnh hơn cho hoàng đế về khuê danh của mình.
Tiếp theo nàng nói ‘chưa bao giờ thay quần áo cho người khác’, phải chăng ‘người khác’ này ám chỉ những người đàn ông khác? Vậy chẳng phải chứng tỏ Diêu Tuyết Lan băng thanh ngọc khiết sao. Chẳng lẽ hoàng đế lại cảm thấy bất mãn khi Diêu Tuyết Lan trong trắng như vậy à?
Cuối cùng, Diêu Tuyết Lan nói ‘xin bệ hạ thứ tội’ đến hai lần, việc này chứng tỏ Diêu Tuyết Lan hoảng sợ bất an, vậy nên cùng một câu mà nói đến hai lần, mỹ nhân hoang mang lo lắng chẳng lẽ không khiến người ta thương tiếc sao?
Đáng tiếc Lâm Lạc đã sớm có thành kiến với Diêu Tuyết Lan, vậy nên mỗi câu nàng nói, Lâm Lạc đều sẽ suy nghĩ xem trong đó có hàm ý gì không, trên thực tế lúc Diêu Tuyết Lan nói những lời này chưa chắc đã nghĩ nhiều, nghĩ sâu như vậy.
Lâm Lạc khẽ cong khóe miệng, mang theo vài phần châm chọc, “Diêu thải nữ, lúc nào cũng treo khuê danh bên miệng, ở nhà không được dạy à. Quy củ trong cung ngươi học cũng chưa tốt, đi chép một trăm lần, cấm túc ở Phù Dong hiên, không được bước ra một bước.” Phù Dong hiên là nơi ở của Diêu thải nữ và hai vị thải nữ khác.
Lâm Lạc chỉ nói cấm túc ở Phù Dong hiên, lại không nói cụ thể thời gian cấm túc, Lâm Lạc muốn nàng bị cấm túc cả đời.
Lâm Lạc nói xong, tất sẽ có nô tài thực hiện.
Diêu Tuyết Lan thất hồn lạc phách bị dẫn ra ngoài.
Lâm Lạc cũng chẳng đồng tình gì Diêu Tuyết Lan, lòng cậu rất cứng rắn.
Kỳ thật, Lâm Lạc phát hiện cách hành xử của mình đều có phần khác biệt sau mỗi lần xuyên không, sự khác biệt này là căn cứ vào tính cách của nguyên chủ.
Tính cách của Khương Hoằng, trong mắt người khác là tương đối ôn hòa, không phải bạo quân hay hôn quân, nhưng thân là đế vương, Khương Hoằng làm sao có thể không có sự lạnh lùng? Vậy nên, với hắn mà nói, xử phạt một nô tài hay phi tần cũng không phải chuyện gì quá to tát, dù sai lầm mà nàng phạm phải rất nhỏ.
Huống chi, Khương Hoằng cực hận Diêu Tuyết Lan. Trước đây, Khương Hoằng yêu nàng bao nhiêu, thì giờ này, Khương Hoằng hận nàng bấy nhiêu.
Chỉ cấm túc nàng mà thôi, đối với Khương Hoằng mà nói còn không tính là xử phạt.
Trong nhiệm vụ trước của Lâm Lạc, nguyên chủ Ôn Văn vừa thiện lương lại vừa dịu dàng, cô cũng không quá lạnh lùng, vậy nên tác phong làm việc của Lâm Lạc là có ân thì báo ân, có thù thì trả thù.
Như Vu Đình, từng bội bạc cô, nhưng cũng từng tận lòng chăm sóc cô, vậy nên Lâm Lạc lựa chọn cắt đứt với hắn, không qua lại nữa.
Như Đồng Uyển Uyển, thì Lâm Lạc chỉ nhìn cô ta tự tìm đường chết.
Mà Tần Phỉ Nhi và Trương Nguyệt, hai người này từng hại Ôn Văn, Lâm Lạc tìm chứng cứ phạm tội của hai người, tống vào tù.
Như bố Ôn mẹ Ôn, Lâm Lạc hết lòng chăm sóc.
Mà Triệu Tú, kỳ thật bản tính cũng không xấu, nhưng khi tu chân không được phép quá không quả quyết, mưa dầm thấm đất, Triệu Tú cũng không phải kiểu người hiền lành dịu dàng. Thực tế khi Lý Thiến đẩy nàng vào miệng mãng yêu, hại nàng nhận hết tra tấn rồi chết, Triệu Tú cực kỳ hận Lý Thiến.
Lâm Lạc sở dĩ có thể nhẫn tâm hại chết Lý Thiến, một phần cũng là vì Triệu Tú.
Diêu Tuyết Lan bị mang về Phù Dong hiên cấm túc, đúng như nàng suy đoán, cuộc sống sau đó của nàng xuống dốc không phanh.
Người trở mặt đầu tiên là cung nữ phục vụ Diêu Tuyết Lan, ngày hôm sau, Diêu Tuyết Lan đã chẳng có cơm canh nóng mà ăn, làm việc gì cũng phải tự làm, muốn sai cung nữ còn bị cười nhạo.
Hoàng cung trần trụi mà vô tình vậy đấy.
Đế vương đã hạ chỉ, Diêu Tuyết Lan nhất định phải hoàn thành. Nàng bị phạt chép cả trăm lượt, không nói hai quyển sách này có bao nhiêu chữ, phải mất bao lâu để chép, Diêu Tuyết Lan ngay cả công cụ để hoàn thành ý chỉ của đế vương cũng không có.
Giấy và bút, mực không nằm trong phần lệ của thải nữ.
Cũng chẳng có cung tỳ nào muốn lấy lòng Diêu Tuyết Lan, ai cũng biết, Diêu thải nữ đã chọc giận hoàng thượng.
Vậy nên, muốn có giấy có bút, phải tự bỏ tiền ra mua.
Nhưng Diêu Tuyết Lan vốn xuất thân tầm thường, lúc trước khi đưa vào cung, tiền bạc đã sớm dùng hết, phần vị của nàng lại thấp, tiền được ban hàng tháng còn không đủ dùng, lấy đâu ra dư thừa?
Diêu Tuyết Lan đành phải dùng xiêm y, trang sức vốn đã không nhiều của mình để đổi lấy giấy và bút mực, hơn nữa, không có mẫu thì nàng chép kiểu gì?
Chép cả trăm lần cần rất nhiều giấy, Diêu Tuyết Lan phải cẩn thận từng chút một, cố gắng không lãng phí bất kì trang giấy nào, đồng thời, nàng viết chữ nhỏ đi, chép nhiều hơn trong mỗi trang để tiết kiệm giấy.
Ba tháng sau, Diêu Tuyết Lan viết không ngừng nghỉ mới chép xong, nàng gầy hẳn đi, da tái nhợt, gương mặt tiều tụy, nào còn vẻ yêu kiền nõn nà như mấy tháng trước.
Diêu Tuyết Lan nhờ người nộp lên cho đế vương.
Lâm Lạc cũng rất khó hiểu, cậu đã biểu lộ thái độ chán ghét Diêu Tuyết Lan rõ ràng như vậy, sao vẫn còn người sẵn lòng mạo hiểm giúp đỡ Diêu Tuyết Lan?
Sau Lâm Lạc mới hiểu ra, cung nữ thái giám địa vị thấp kém trong cung quá nhiều, họ tìm mọi cách để leo lên, chỉ cầu bắt được một cơ hội để một bước lên trời. Diêu thải nữ quả thật chọc giận hoàng thượng, nhưng cũng chỉ là lỗi nhỏ, nếu chẳng may Diêu thải nữ lại được hoàng thượng thương tiếc xoay người thì sao? Lần này nể mặt người ta, không chừng sau này lại được hồi báo.
Quan trọng nhất là, từ trước đến nay hoàng thượng đối xử với mọi người rất hiền lành, cũng hiếm khi trách móc nặng nề cung nữ thái giám, chắc sẽ không trách phạt họ.
Lâm Lạc quả thật không định trách phạt, vì phạt người này thì còn người khác, làm vậy chẳng có ý nghĩa gì cả.
Lâm Lạc lật qua tập giấy Diêu Tuyết Lan trình lên, chữ không đẹp, chỉ gọi là thẳng thắn. Đương nhiên, đây là dùng ánh mắt người hiện đại để nhìn, còn nếu dùng ánh mắt của Khương Hoằng đã tập viết nhiều năm, chữ này thật sự quá xấu.
Vì vậy, Lâm Lạc liền hừ lạnh nói: “Chữ Diêu thải nữ cần phải luyện thêm, bảo nàng chép lại đi.”
Diêu Tuyết Lan xuất thân tầm thường, biết chữ đã là tốt lắm rồi. Giấy và bút mực là một gánh nặng không nhỏ với gia đình bình thường, dù có tiền cũng sẽ chỉ cho con trai đi học tập viết, chứ không tiêu tiền vào con gái. Diêu Tuyết Lan từ nhỏ đến lớn chưa hề có cơ hội dùng bút và giấy mực để luyện chữ.
Mà nữ xuyên không, cô quả thật từng được học viết bút lông, nhưng chỉ là theo trào lưu luyện vài ngày là thấy chán, không viết nữa. Huống chi cô ngay cả bút bi viết còn không đẹp, nói gì đến bút lông? Nàng viết chữ thẳng thắn ngay ngắn đã là cố hết sức rồi, huống hồ giờ ngay cả giấy nàng cũng không mua nổi.
Tập viết? Chi phí của việc này không nhỏ chút nào.
Vậy nên khi Diêu Tuyết Lan nghe được ý chỉ của hoàng thượng thì bị đả kích không nhỏ, không gượng dậy nổi.
Lâm Lạc vứt Diêu Tuyết Lan qua một bên, cậu chẳng có tâm tư mà quan tâm nàng.
Với thân phận đế vương, muốn chèn ép trả thù Diêu Tuyết Lan thật sự là quá đơn giản.
Điều khiến Lâm Lạc đau đầu nhất lại là đại sự triều chính.

Aug 15, 2018

[NSNT] Chương 12


Chương 12: Hoàng đế và nữ xuyên không (2)
Nhiệm vụ đầu tiên của Lâm Lạc là xuyên vào một thế giới có thể tu chân.
Trong thế giới đó, những người có vũ lực quả thật rất nguy hiểm, nhưng trong thế giới người thường lại không nguy hiểm như vậy.
Lại càng không cần nói đến kẻ thù của Triệu Tú là Lý Thiến, một đứa trẻ mà thôi, không phải là tu chân giả ngày sau có Thái Huyền Môn làm chỗ dựa, là đạo lữ của con trai chưởng môn, lại còn có thiên tư cao và thực lực xuất chúng, chỉ một cơn đau bụng đã đủ lấy mạng cô ta.
Vậy nên, giới tu chân nhìn có vẻ nguy hiểm, nhưng kỳ thật thời điểm Lâm Lạc xuyên vào lại khá an toàn, vậy nên nhiệm vụ khá đơn giản.
Nếu Lâm Lạc xuyên qua vào lúc Triệu Tú đã trở thành lô đỉnh của Hợp Hoan môn, Lý Thiến đã thể hiện tài năng, nhiệm vụ lúc đấy khó hơn rất nhiều.
Mà nhiệm vụ thứ hai là ở thời đại hòa bình, nhiệm vụ chỉ xoay quanh yêu hận, không nguy hiểm đến tính mạng. Chỗ khó có lẽ là ở việc làm thế nào để tìm được kẻ hại Ôn Văn mà thôi.
Có thể nói, hai nhiệm vụ trước của Lâm Lạc có thể thuận lợi hoàn thành như vậy, phần lớn là nhờ độ khó của nhiệm vụ tương đối thấp.
Nhưng lần này, độ khó của nhiệm vụ đã tăng lên rất nhiều.
Lâm Lạc không có lòng tin mình sẽ làm một vị đế vương tốt.
Trong lúc suy tư, cung tỳ đã nhẹ chân nhẹ tay vào tẩm cung, Lâm Lạc được hầu hạ rửa mặt thay quần áo, sau đó tảo triều, phê tấu chương, dùng ngự thiện…
Một ngày bận rộn cứ như vậy trôi qua.
Không, vẫn chưa kết thúc.
Đến lúc triệu hậu cung tần phi rồi.
Tần suất sủng hạnh hậu phi của Khương Hoằng cũng không cao, nhưng mỗi tháng cũng chừng mười lần, hơn nữa hôm nay vừa mới tuyển tú xong, đúng là lúc nên sủng hạnh hậu phi.
Khương Hoằng đã 31 tuổi, nhưng con nối dõi còn sống lại chỉ có hai nam một nữ.
Con gái duy nhất là Lâm phi sinh, Lâm phi xuất thân dòng dõi thanh lưu, là tài nữ đọc đủ thứ thi thư, tính cách khá lãnh đạm, với Hoàng đế chỉ tương kính như tân, thỉnh thoảng Khương Hoằng cũng sẽ đến chỗ Lâm phi ngồi để tìm chút sự yên tĩnh.
Trưởng nữ Khương Dĩnh năm nay bốn tuổi, đã thể hiện sự thông minh lanh lợi giống hệt mẹ.
Thứ trưởng tử là một cung nữ dạy việc đời cho Khương Hoằng ngày trước sinh ra, theo lệ thì cung nữ như vậy được sủng hạnh sẽ phải uống canh tránh thai, nhưng không biết cung nữ này dùng cách nào mà tránh thoát bát canh tránh thai, lại còn sinh thứ trưởng tử cho Khương Hoằng.
Chính vì vậy, Khương Hoằng cũng không quá thích thứ trưởng tử, mà cung nữ kia cũng chỉ được Khương Hoằng phong làm thải nữ đẳng cấp thấp nhất, cùng phẩm cấp với Diêu Tuyết Lan vừa mới tiến cung.
Thứ trưởng tử Khương Bình đã mười hai tuổi, như người tàng hình trong cung, Khương Hoằng không quan tâm hắn, trong cung cũng chẳng ai dám trái ý đế vương mà bênh vực hắn.
Thứ tử là Ngọc tần sinh, Ngọc tần là vũ cơ, xinh đẹp giỏi khiêu vũ, lại khéo mồm nịnh nọt, Khương Hoằng cũng tương đối sủng ái, bởi vậy Ngọc tần mới có thể mang long thai, Ngọc tần lại thành công bảo vệ thai này, sinh hoàng tử. Khương Hoằng cũng thăng nàng lên thành tần.
Nhưng Ngọc tần xuất thân thấp kém, rồi lại thai nghén hoàng tự, được đế vương sủng ái, sớm đã trở thành cái gai trong mắt hậu cung phi tần, Ngọc tần tránh một hai lần ám toán, lại không tránh được tám lần mười lần. Không lâu sau, Ngọc tần cũng hương tiêu ngọc vẫn.
Thứ tử Khương Trang năm nay gần bốn tuổi, sau khi Ngọc tần bị những tần phi khác ám toán mà qua đời, liền giao cho Lý phi nuôi dưỡng. Lý phi là con nhà võ, không con cái.
Con nối dòng của Khương Hoằng rất ít, đây cũng là nguyên nhân năm nay lại tuyển nhiều tú nữ vào cung như vậy.
Mà hôm nay, trong bụng hoàng hậu cũng có một con trai trưởng sắp ra đời.
Chỉ là mấy tháng sau hoàng hậu sẽ gian nan sinh hạ đứa con này, rồi rong huyết mà chết. Đích tử này sinh ra đã ốm yếu, chưa đầy tháng đã chết non.
Mà vị Diêu Tuyết Lan kia, lại sinh ba nam một nữ cho Khương Hoằng, đây cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến Khương Hoằng sẵn sàng sủng ái nàng.
Nhưng đối với Lâm Lạc mà nói, dù con nối dõi của Khương Hoằng có ít đến thế nào, cậu cũng sẽ không đi sủng hạnh hậu cung phi tần, một phần vì cậu không có hứng thú với nữ nhân của người khác, cậu không muốn dùng cơ thể người khác để triền miên với nữ nhân. Huống hồ, tình cảm của cậu cũng không nhiều, hai nhiệm vụ trước cậu vẫn sống một mình, chẳng có gì là không ổn.
Nhưng trước hết, cậu phải giải quyết nữ xuyên không Diêu Tuyết Lan đã.
Đúng lúc Khương Hoằng đang sủng hạnh tú nữ mới vào cung, vậy nên Lâm Lạc triệu Diêu Tuyết Lan cũng không có gì khả nghi.
Diêu Tuyết Lan vốn định an phận ở trong cung, làm người tàng hình, theo nàng biết, trong cung này có rất nhiều mỹ nhân chưa từng được đế vương sủng hạnh, ai ngờ, nàng vẫn bị triệu qua.
Nếu không phải khi Diêu Tuyết Lan xuyên tới thì đã đang tham gia tuyển tú, nàng chắc chắn sẽ không chôn nửa sau đời mình trong hoàng cung lạnh như băng này.
Nàng không muốn đấu chết đi sống lại với vô số nữ nhân khác chỉ vì một nam nhân, nàng có niềm kiêu ngạo của mình.
Hai tháng qua, Diêu Tuyết Lan cũng nhìn thấu thái độ nâng cao đạp thấp trong cung này.
Lúc đầu, cung nữ thái giám còn nịnh nọt Diêu Tuyết Lan, nhưng khi mãi vẫn không thấy đế vương sủng hạnh, thái độ mấy người kia liền khác hẳn, làm nàng trở tay không kịp, cũng khiến nàng hiểu rõ sự lạnh lùng của hoàng cung.
Đến giờ, Diêu Tuyết Lan chẳng mấy khi được ăn hoa quả tươi, cung nữ thái giám cũng không nghe lời như trước.
Có lẽ, không lâu nữa, chỉ sợ ngay cả cơm canh nóng nàng cũng chẳng còn.
Diêu Tuyết Lan thật sự không ngờ tới trong cung này, lại đề cao việc mạnh được yếu thua như vậy, vì lợi ích mà đến, cũng vì lợi ích mà đi, chẳng có chút dịu dàng tình người nào cả.
Giây phút Diêu Tuyết Lan nhận được ý chỉ, nàng cảm thấy rất không chân thực, hoảng hốt quỳ xuống, hoảng hốt nhận sự chúc mừng của cung nữ thái giám, nàng đã không còn hơi sức để ý xem tại sao mấy người này lại thay đổi nhanh như vậy, như thể trước kia họ chưa bao giờ khinh thường nàng.
Diêu Tuyết Lan hoảng hốt được hầu hạ tắm rửa sạch sẽ, hoảng hốt được mang tới tẩm cung Hoàng đế, nàng thậm chí còn không ngẩng đầu lên lấy một lần. Trước khi xuyên không, nàng đã từng đến thủ đô thăm cố cung cùng mấy người bạn, nhưng giờ phút này, nàng lại cảm nhận rõ sự uy nghiêm của hoàng cung, chưa bao giờ nàng khắc sâu nhận thức về quyền thế đến như vậy.
Ngay giây phút bước vào tẩm cung hoàng đế, Diêu Tuyết Lan bỗng ý thức được mình phải làm gì.
Nàng không thay đổi được thời đại này, không thay đổi được những người khác, vậy chỉ có thể thay đổi bản thân.
Nàng phải sống thật tốt, tốt hơn tất cả những người khác.
Diêu Tuyết Lan tuy vẫn cúi đầu, nhưng trong mắt lại ánh lên sự kiên định.
Trong tẩm cung, hoàng đế vẫn chưa tới.
Diêu Tuyết Lan thoáng thở phào, nhưng vẫn đoan trang yểu điệu đứng thẳng.
Nàng đang nghĩ, đợi lát nữa hoàng đế đến, mình phải làm như thế nào.
Giờ phút này, Diêu Tuyết Lan mới nhận ra mình biết quá ít về hoàng đế. Vì nàng chưa bao giờ nghĩ tới việc tranh giành tình cảm, chưa bao giờ nghĩ tới việc nịnh nọt vị đế vương này. Vậy nên, nàng chưa từng đi thăm dò sở thích của đế vương.
May mà có lần một tú nữ nói qua với nàng về hoàng đế, bởi vậy, Diêu Tuyết Lan biết đế vương còn khá trẻ, con nối dõi rất ít, ngoài ra mấy lời khen như anh minh sáng suốt có thể bỏ qua, nói chung vị đế vương này không xúc động, bạo ngược, tính cách cũng không thất thường, là kiểu quân vương tương đối ôn hòa.
Mà hiện giờ, hai người tương đối được sủng ái trong cung là Ngọc tần và Phùng chiêu nghi, hai vị phi tần này, một là vũ cơ, giỏi nịnh nọt. Một là con gái tri huyện, tính cách thùy mị nết na.
Hai người này xuất thân đều không cao, nhất là Ngọc tần, xuất thân là vũ cơ, có thể nói là thấp kém vô cùng, nhưng hoàng thượng lại rất sủng ái nàng.
Bởi vậy có thể thấy, khi sủng ái hậu cung phi tần, hoàng thượng cũng không để ý xuất thân cao thấp, thậm chí còn không thích những người xuất thân cao quý. Như hoàng hậu, là quý nữ thế gia; Lâm phi là tiểu thư khuê các; Lý phi là con nhà tướng; mấy vị này là những người xuất thân cao nhất trong hậu cung phi tần, phẩm cấp của các nàng cũng tương xứng với xuất thân.
Nhưng hoàng thượng đối xử với các nàng rất bình thường, không hề thiên vị.
Hoàng thượng lại thích sủng ái những tần phi xuất thân tầm thường, thậm chí là khá thấp. Có khả năng hoàng thượng không muốn ngoại thích tham gia vào chính sự, vậy nên cố ý không sủng ái những tần phi có gia tộc sau lưng; hoặc là, hoàng thượng cảm thấy ở bên những phi tần xuất thân thấp thì thoải mái, vui vẻ hơn, vậy nên sủng họ hơn.
Theo suy đoán của Diêu Tuyết Lan, cả hai lý do này đều có khả năng.
Diêu Tuyết Lan biết rõ, mình phải làm một người con gái dịu dàng, có khả năng làm người ta thoải mái vui vẻ, đặc biệt là phải làm hoàng thượng cảm thấy thoải mái. Như vậy, nàng mới có thể nhận được hảo cảm của đế vương, mới có thể sống tốt hơn trong cái hoàng cung ăn thịt người này. May mà tính nàng vốn cũng không phải kiểu kiêu ngạo ngang ngược. Nếu không, nàng cũng chẳng đóng kịch được.
Trong lúc suy nghĩ, Lâm Lạc đã vào tẩm cung.
Lâm Lạc đánh giá Diêu Tuyết Lan đang yểu điệu đứng đó, Diêu Tuyết Lan đẹp theo kiểu xinh xắn đáng yêu, khí chất rất dịu dàng, nhưng còn nhỏ quá nên gương mặt chưa phát triển hoàn toàn, nhìn rất trẻ.
Khí chất một người là có thể thay đổi, nhưng lúc này Diêu Tuyết Lan diễn xuất còn chưa được mài giũa như sau này. Vậy nên Lâm Lạc quan sát cẩn thận là nhận ra vài chỗ không ổn ở Diêu Tuyết Lan.
Diêu Tuyết Lan thoáng nhìn thấy long bào liền chậm rãi cúi người hành lễ, cố gắng khiến động tác của mình uyển chuyển nhẹ nhàng, gương mặt nàng còn mang theo chút lo lắng khẩn trương, làm người ta thương tiếc.
“Bái kiến bệ hạ.” Giọng nói mềm mại ngọt ngào.
Lâm Lạc cũng không thèm nhìn xem Diêu Tuyết Lan phô bày sự dịu dàng của mình như thế nào, cậu đã xem quá đủ từ Lâm Lạc chi thư rồi. “Đứng lên đi, không cần phải khẩn trương đâu.”
“Vâng.” Diêu Tuyết Lan chậm rãi đứng dậy.
“Thay quần áo cho trẫm.” Lâm Lạc vừa dứt lời liền vươn hai tay, nhắm mắt dưỡng thần. Nói thật, lúc cậu khổ nhất là khi mới xuyên vào Triệu Tú, lúc đó ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lại còn phải lặn lội đường xa, chịu bao đau khổ, càng không có điều kiện tắm rửa. Chỉ có điều, lúc đó Lâm Lạc chỉ quan tâm liệu mình có hoàn thành nhiệm vụ hay không, có kiếm được điểm linh hồn hay không. Vậy nên, cậu không ngại chịu khổ, cậu chỉ sợ mình ngay cả linh hồn cũng không còn.
Nhưng hiện giờ, điểm linh hồn đã về 0, không, giờ điểm linh hồn đang là -5, nhưng cậu biết rõ mình có thể kiếm được điểm linh hồn, vậy nên, không còn phải lo lắng mình sẽ biến mất, cậu mới có rảnh nghĩ đến những thứ khác mà hưởng thụ.
Diêu Tuyết Lan thì ngây ngẩn người, nàng đã bao giờ thay quần áo cho người khác đâu?

Aug 13, 2018

[NSNT] Chương 11


Chương 11: Hoàng đế và nữ xuyên không (1)
Lâm Lạc lại trở lại không gian khép kín.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, linh hồn Lâm Lạc trở nên rõ ràng hơn hẳn, không còn mờ ảo như trước, hơn nữa, linh hồn cậu dường như mang đôi nét khí chất của Ôn Văn.
Tuy vẫn còn nghi ngờ nhưng Lâm Lạc vẫn nhanh chóng mở Lâm Lạc chi thư ra.
Thông tin cá nhân của Lâm Lạc ở trang đầu đổi thành:
Tên: Lâm Lạc (Không giới tính)
Điểm linh hồn: 0 (Ghi chú: Nợ nhiều nhất -100)
Huy chương nhiệm vụ: Huy chương đồng *2
Điểm linh hồn tăng 10 điểm, cuối cùng cũng không âm nữa rồi.
Đồng thời, cũng thêm một huy chương đồng.
Lâm Lạc lật sang trang thứ hai, trang thứ hai vẫn giống lúc trước, là thông tin về nhiệm vụ Triệu Tú, trên trang này còn khảm một chiếc huy chương đồng.
Lật qua trang thứ hai, trang thứ ba xuất hiện nội dung mới.
Nội dung nhiệm vụ: Hoàn thành báo thù của Ôn Văn, hoàn thành cuộc đời Ôn Văn.
Tình trạng hoàn thành nhiệm vụ: Hoàn thành.
Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Điểm linh hồn +10, huy chương đồng *1.
Trang này lại có thêm một huy chương đồng, giống hệt huy chương đầu tiên mà Lâm Lạc nhận được, đều là mặt trước là một con mắt, mặt sau là bầu trời sao.
Cất Lâm Lạc chi thư đi, Lâm Lạc lại đi một vòng quanh không gian khép kín, lúc trước Lâm Lạc dùng bước chân để đo chiều dài chiều rộng của không gian này, cả hai chiều đều là 47,5 bước chân.
Mà hôm nay Lâm Lạc đo lại, phát hiện không gian này lại lớn hơn, dài rộng đều thành 52 bước chân.
Xem ra mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, không gian này lại to hơn.
Đo chiều dài chiều rộng không gian xong, Lâm Lạc ngẩng nhìn lên, không biết trần có cao lên không nhỉ? Đáng tiếc việc này Lâm Lạc không thể nào kiểm nghiệm. Cậu cũng đâu thể bay lên để đo.
Đợi một lát? Bay?
Hình như cậu vẫn chưa thử nghiệm xem linh hồn thì khác gì với cơ thể.
Đồng hồ đếm ngược trên tấm bia đá còn hơn một phút, Lâm Lạc thử nhảy cao, nhảy xa và chạy bộ. Kiểm tra xong cậu nhận ra, linh hồn cậu cũng không thể phi thiên độn địa, chạy nhanh quá cũng mệt, chẳng khác gì cơ thể bình thường của cậu.
Đếm ngược kết thúc, Lâm Lạc lại bị hút vào trong tấm bia đá.
Mở mắt ra, trời vừa mới tờ mờ sáng, Lâm Lạc nằm trên giường, người mặc áo dát vàng, màn giường, chăn gối đều thêu kim long ngũ trảo.
Thân phận ở nhiệm vụ lần này tôn quý thật, hoàng đế cơ à.
Nhân lúc không người, Lâm Lạc gọi Lâm Lạc chi thư ra.
Trang thứ tư dần dần hiện ra cuộc sống của vị đế vương này.
Không phải đích không phải trưởng, nhưng lại được tiên đế coi trọng, cuối cùng ngồi lên ngôi vị hoàng đế.
Tuy không phải minh quân thiên cổ, nhưng dưới sự thống trị của hắn, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Hoàng hậu của hắn khó sinh mà chết, con trai trưởng thể yếu nhiều bệnh, không lâu sau đó cũng qua đời.
Hắn sủng ái một người, từ tần phi thấp vị thăng lên đến tận Hoàng quý phi, tương đương với phó hậu.
Vị sủng phi này trước sau sinh hạ ba nam một nữ, thậm chí còn lập con trai sủng phi làm Thái tử.
Nhưng trước khi chết, sủng phi lại nói cho hắn biết, nàng chưa bao giờ yêu hắn, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ từng yêu.
Vị đế vương này vì phẫn nộ quá mà băng hà luôn.
Mà nhiệm vụ lần này là: Hoàn thành báo thù của Khương Hoằng, hoàn thành cuộc đời của Khương Hoằng.
Vị đế vương này, họ Khương tên Hoằng.
Mà vị sủng phi kia tên là Diêu Tuyết Lan.
Hôm nay tuyển tú vừa mới chấm dứt, Diêu Tuyết Lan chỉ là một thải nữ thấp kém, thân phận chỉ cao hơn cung nữ đôi chút.
Đối tượng trả thù tất nhiên là Diêu Tuyết Lan rồi.
Mà theo Lâm Lạc quan sát, Diêu Tuyết Lan là một người xuyên không.
Diêu Tuyết Lan nghiên cứu làm ra rất nhiều món ăn như bánh ngọt, trà sữa, những thứ không thể nào xuất hiện ở thời đại này. Cách hành xử cùng ăn nói của Diêu Tuyết Lan cũng rất khác biệt với cổ nhân.
Trước đây, Khương Hoằng chưa bao giờ nghi ngờ Diêu Tuyết Lan, chỉ cho rằng Diêu Tuyết Lan xuất thân thấp kém, vậy nên gia giáo không bằng khuê nữ thế gia và tiểu thư khuê các, cũng bởi vậy mà Khương Hoằng lại càng thêm thương tiếc Diêu Tuyết Lan.
Khương Hoằng thân là đế vương, có được tài phú, quyền lợi, địa vị, tất cả đều khiến người ta vô cùng hâm mộ.
Nhưng đồng thời, Khương Hoằng lại cảm thấy rất cô đơn, cao xử bất thắng hàn. Mà Diêu Tuyết Lan lại có thể đem đến cho hắn sự ấm áp dịu dàng, đây cũng là nguyên nhân mà Khương Hoằng càng ngày càng sủng ái Diêu Tuyết Lan.
Mãi đến cuối đời, Khương Hoằng mới biết, Diêu Tuyết Lan không hề yêu hắn. Đơn giản chỉ vì hắn là đế vương, tình cảm của đế vương thì không hề đáng tin.
Kỳ thật, suy nghĩ này cũng không có gì bất ngờ.
Một người con gái sống trong thâm cung, trao hết tin tưởng cho đế vương, vậy mới là ngu xuẩn.
Nhưng mà, Khương Hoằng sủng ái Diêu Tuyết Lan, chưa từng thay đổi, thậm chí còn lập con nàng làm Thái tử, chẳng lẽ, như vậy mà tình cảm của đế vương vẫn không đáng tin sao?
Nhưng mà, dù Khương Hoằng làm được đến như vậy, Diêu Tuyết Lan cũng vẫn giẫm nát chân tình của hắn dưới chân, chẳng thèm ngó ngàng.
Đáng giận hơn là, Diêu Tuyết Lan còn nhân lúc hắn hồi quang phản chiếu, chưa chết hẳn, nói cho Khương Hoằng biết sự thật này. Hiển nhiên là hận Khương Hoằng tới cực điểm. Vậy nên, Diêu Tuyết Lan mới muốn hắn chết cũng không yên.
Thế nhưng, Khương Hoằng đã từng làm việc gì khiến cho Diêu Tuyết Lan hận đến nghiến răng nghiến lợi như vậy chưa?
Chưa.
Là hắn cho Diêu Tuyết Lan sủng ái, cho Diêu Tuyết Lan thân phận tôn quý và địa vị, nếu không, Diêu Tuyết Lan đã bị các phi tần không được sủng trong cung hành hạ đến chết.
Khương Hoằng biết rõ, trong cung này có rất nhiều nữ nhân, họ không yêu hắn, chỉ yêu quyền lợi và phú quý mà hắn nắm giữ.
Nhưng Khương Hoằng không quan tâm.
Dù vậy, Khương Hoằng không thể nào tiếp nhận sự thật người mình yêu lại không yêu mình, thậm chí hận mình.
Nhưng dù thế nào, hoàn thành nhiệm vụ trả thù cho Khương Hoằng, đối với Lâm Lạc mà nói cũng không quá khó.
Vì địa vị của Khương Hoằng và Diêu Tuyết Lan quá khác biệt, muốn trả thù Diêu Tuyết Lan chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, chẳng có gì khó cả.
Nhưng nhiệm vụ thứ hai, hoàn thành cuộc đời của Khương Hoằng, vậy khó hơn nhiều.
Trong cuộc đời của một đế vương, đi nhầm một bước là vạn kiếp bất phục.
Đường Huyền Tông Lý Long Cơ hơn nửa đời chăm lo việc nước, dẹp yên bờ cõi, khai sáng nên đỉnh cao của văn hóa triều Đường, sử xưng “Khai Nguyên thịnh thế”, nhưng đến tuổi già hắn lại phong lưu thành tính, khiến cho Đại Đường vương triều xuống dốc, sau lại còn bạo phát Loạn An Sử, cuối cùng phải nhường ngôi, hậm hực qua đời.
Lâm Lạc chưa bao giờ tiếp nhận giáo dục của đế vương, nhưng muốn cai trị một quốc gia, độ khó chẳng khác gì lên trời. Không, Lâm Lạc đã từng lên trời, nhưng cậu chưa bao giờ cai trị một quốc gia.
Nếu cậu rơi vào tình trạng như Đường Huyền Tông, chắc chắn là không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Tệ hơn là, Đường Huyền Tông ít nhất còn khai sáng nên thái bình thịnh thế, mà cậu thì sao?
Không ngờ nhiệm vụ lần này lại khó đến vậy.
Hai nhiệm vụ lần trước đúng là đơn giản hơn nhiều.

Jul 26, 2018

[NSNT] Chương 10


Chương 10: Bạn trai lăng nhăng (Hoàn)
Từ nhỏ đến lớn, Đồng Uyển Uyển được bố Đồng mẹ Đồng chiều chuộng vô cùng, Đồng Uyển Uyển xinh xắn nhanh nhẹn, lại biết ăn nói, gặp ai cũng nói chuyện được, điều duy nhất khiến bố Đồng mẹ Đồng cảm thấy tiếc nuối là thành tích của Đồng Uyển Uyển không được như Ôn Văn, nhưng cũng đạt đến mức trung bình, thỉnh thoảng cố gắng còn lên được đầu lớp.
Lúc trước, bố Đồng mẹ Đồng vẫn rất lo lắng cho việc thi đại học của Đồng Uyển Uyển, sau khai giảng, điểm thi Đồng Uyển Uyển tiến bộ không ít, bố Đồng mẹ Đồng vui mừng vô cùng, lại không ngờ tới con gái mình đi hẹn hò với bạn trai Ôn Văn
Trong mắt bố Đồng mẹ Đồng, việc này không nhỏ chút nào. Con gái không chỉ yêu sớm, người yêu lại còn là bạn trai cháu gái mình, bố Đồng giận tới mức rút thắt lưng quật Đồng Uyển Uyển, nếu không phải mẹ Đồng thương con ngăn cản, có lẽ Đồng Uyển Uyển sẽ phải ôm vết thương mà đi học.
Sau đó, bố Đồng mẹ Đồng bắt đầu thực hiện chính sách quản lý gắt gao, Đồng Uyển Uyển lớn như vậy, đã sớm không cần người đưa đón, nhưng bây giờ, hôm nào bố Đồng hoặc mẹ Đồng cũng đích thân đưa đón Đồng Uyển Uyển. Đồng thời, Đồng Uyển Uyển muốn đi chơi cũng càng khó khăn.
Trước đây, Đồng Uyển Uyển chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là được đi, giờ bố Đồng mẹ Đồng hỏi đến cùng, nếu Đồng Uyển Uyển bảo đi chơi với bạn, vậy họ nhất định sẽ gọi điện cho bạn Đồng Uyển Uyển xác nhận mới đồng ý cho Đồng Uyển Uyển đi.
Trong tình trạng này, cơ hội đi chơi của Đồng Uyển Uyển càng ngày càng ít, lúc nào cũng bị bắt về nhà học bài.
Tâm lý phản nghịch của Đồng Uyển Uyển vốn đã rất mạnh, giờ bị ép ở nhà, bố mẹ lại bắt cô nàng học bài, Đồng Uyển Uyển lại càng cảm thấy khó chịu, càng không muốn học. Bởi thế, dù thời gian học của Đồng Uyển Uyển dài hơn, nhưng điểm lại cứ tụt dần.
Không bàn tới việc bố Đồng mẹ Đồng thất vọng thế nào, Đồng Uyển Uyển cũng cảm thấy cuộc sống mình đang từ tươi sáng chuyển sang u ám.
Đồng Uyển Uyển càng buồn chán, lại càng hay đi tìm Vu Đình, Vu Đình lúc nào cũng an ủi cô nàng, còn dẫn cô nàng đi chơi, lúc ở bên hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy rất thả lòng. Vừa về đến nhà, bố Đồng mẹ Đồng lại tra hỏi, lại quát mắng, thành ra Đồng Uyển Uyển càng thêm buồn bực, đồng thời lại càng nhớ Vu Đình có thể khiến cô ta vui vẻ.
Mà quan hệ của Vu Đình và Đồng Uyển Uyển cũng chuyển từ giấu diếm sang công khai. Bố mẹ hai bên cũng nhắm mắt bỏ qua.
Kỳ thật, cả hai bên đều không hề hài lòng với mối quan hệ này.
Bố Đồng mẹ Đồng trách con gái mình không hiểu chuyện, đồng thời giận Vu Đình làm hư con gái.
Mà bố Vu mẹ Vu có con dâu tốt như Ôn Văn để so sánh, vậy nên cũng không hài lòng với Đồng Uyển Uyển.
Nếu không có Ôn Văn, một ngày nào đó, con trai dẫn một cô gái xinh xắn đáng yêu như Đồng Uyển Uyển về nhà, vậy bố Vu mẹ Vu chắc chắn sẽ rất mừng.
Nhưng mà, vấn đề là bố Vu mẹ Vu đã gặp Ôn Văn rồi, Ôn Văn xinh đẹp dịu dàng hiền thục, dù là tính cách hay thành tích học tập đều rất xuất sắc. Con dâu tốt như vậy, bố Vu mẹ Vu nào có chuyện không hài lòng?
Thậm chí trong mắt bố Vu mẹ Vu, con trai mình tìm được người bạn gái tốt như vậy đúng là mèo mù vớ cá rán.
Ai ngờ đột nhiên con trai lại chia tay với Ôn Văn, lại còn qua lại với em họ Ôn Văn. Bố Vu mẹ Vu cũng từng ở tuổi này, làm gì có chuyện không hiểu ra?
Bố mẹ Vu Đình một mặt oán trách con trai không biết quý trọng, một mặt cũng có thành kiến với Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển tuổi còn nhỏ, tuy khéo mồm, nhưng không biết xác định mục tiêu, sắp thi đại học đến nơi, không tập trung học hành mà lại còn yêu đương, trong mắt bố mẹ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển là hư hỏng, không hiểu chuyện.
Đừng nói đến việc Đồng Uyển Uyển còn là em họ Ôn Văn, tuy bố Vu mẹ Vu không biết ba người có chuyện gì, nhưng chỉ nhìn kết quả, Đồng Uyển Uyển giành bạn trai của chị họ, hẳn quá trình cũng chẳng quang minh cho lắm.
Chỉ cần nghĩ đến việc sau này Vu Đình sẽ ở bên một người như vậy, bố mẹ Vu Đình liền tức đến khó thở.
Hết lần này tới lần khác, bố Vu mẹ Vu lại không thể ép hai người chia tay, vì Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển.
Nghe thấy gì chưa, chịu trách nhiệm đấy.
Dù Vu Đình và Đồng Uyển Uyển còn chưa quan hệ, nhưng bố Vu mẹ Vu đã sớm nhận định rằng hai người đã gạo nấu thành cơm, nói không chừng, Đồng Uyển Uyển chính là dùng cách nào để cướp Vu Đình từ tay Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu đều là người thành thật, đâu thể bắt con trai ăn xong không trả tiền, đành phải nhắm mắt đồng ý, nhưng trong mắt hai người, Đồng Uyển Uyển là kiểu không biết xấu hổ, kém xa Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu trong lòng nghĩ như vậy, nói gần nói xa cũng sẽ mang theo vài phần ý đó.
Nghe nhiều, Vu Đình cũng thấy hối hận.
Dù sao, đối với Vu Đình, Ôn Văn là mối tình đầu của hắn, là nữ thần trong mơ của hắn, là người con gái mà kiếp trước hắn cầu cũng không được.
Sau khi trọng sinh, Vu Đình vốn muốn ở bên Ôn Văn, mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, nhưng sau khi hai người chính thức công khai quan hệ, Vu Đình lại bị hoa thơm cỏ lạ hấp dẫn, Đồng Uyển Uyển chỉ là một đóa nho nhỏ trong số đó, nhưng lại mang đến cho hắn sự hưng phấn và kích thích khác hẳn lúc ở với Ôn Văn.
Suy nghĩ này làm cho Vu Đình lúc nào cũng khen Ôn Văn tốt ngay cả khi ở cùng Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển nghe nhiều lại không vui.
Trước khi xảy ra chuyện này, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng nghe bố mẹ rồi họ hàng khen Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển nghe nhiều, kỳ thật trong lòng cũng có chút xích mích với Ôn Văn, vậy nên Đồng Uyển Uyển mới dám cặp kè với bạn trai Ôn Văn là Vu Đình như vậy.
Từ nhỏ đến giờ, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng cảm giác mình kém hơn Ôn Văn.
Lý do chính mà cô ta hẹn hò với Vu Đình là vì muốn chứng minh mình chẳng kém gì Ôn Văn cả.
Ôn Văn tốt như vậy, giỏi như vậy, vậy mà cô ta chỉ cần ngoắc ngoắc tay là bạn trai chị ta đã bị cô câu mất hồn rồi còn gì?
Kỳ thật, nếu bỏ đi nhân tố là Ôn Văn, vậy chưa chắc Đồng Uyển Uyển đã thích Vu Đình. Trong mắt Đồng Uyển Uyển, Vu Đình không quá đẹp trai, không quá giàu, kém xa hình tượng bạch mã hoàng tử trong tưởng tượng của cô ta.
Ở trường, kỳ thật Đồng Uyển Uyển cũng rất được yêu thích, thường xuyên có người theo đuổi, vậy nên, cô ta cũng rất kén chọn. Mà lúc này, Vu Đình còn chưa phát đạt, gia đình rất bình thường, nếu không có Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển chưa chắc đã thích Vu Đình.
Nhưng trong mắt Vu Đình, Đồng Uyển Uyển chẳng qua là hoa thơm cỏ lạ làm đẹp cho cuộc sống của hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy Vu Đình không đủ đẹp trai, không đủ giàu, Vu Đình cũng cảm thấy Đồng Uyển Uyển không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh.
Không kể đến Ôn Văn, chỉ so với những cô gái mà Vu Đình tiếp xúc trong thời gian gần đây, ai cũng có vô số ưu điểm hơn hẳn Đồng Uyển Uyển. Vu Đình kỳ thật cũng không cam lòng bị một cô nàng tầm thường như Đồng Uyển Uyển trói chặt.
Ban đầu, Đồng Uyển Uyển tưởng rằng mình đã thành công, mình thông minh hơn hẳn mọt sách Ôn Văn chỉ biết học và học, nhưng rõ ràng mình đã giành được Vu Đình, vậy mà suốt ngày anh ta cứ nhớ về Ôn Văn, nói mình thích gây sự, điểm nào cũng kém Ôn Văn.
Bởi vậy, vì muốn chứng minh mị lực của mình hơn hẳn Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển lại càng kiểm soát Vu Đình chặt hơn. Mỗi ghi thấy có một cô gái xuất sắc xuất hiện bên Vu Đình, Đồng Uyển Uyển sẽ ghen, còn thỉnh thoảng lại chất vấn, móc mỉa mấy câu.
Nhưng, Đồng Uyển Uyển kiểm soát càng chặt, Vu Đình lại càng thiếu kiên nhẫn.
Vu Đình bản tính lăng nhăng, hắn không cam lòng bị người phụ nữ nào khống chế, hắn thích gái đẹp, không muốn vì một cô gái mà từ bỏ cả rừng hoa, Lúc trước Vu Đình đã có Ôn Văn mà vẫn mập mờ với Đồng Uyển Uyển là bằng chứng rõ ràng nhất.
Sau khi Đồng Uyển Uyển bỏ đi bộ mặt đáng yêu, Vu Đình cũng nhận ra Đồng Uyển Uyển chỉ là một cô nàng đanh đá tầm thường, huống chi cô nàng còn không xinh xắn như Ôn Văn, nếu không phải Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển, hắn ta đã sớm đá Đồng Uyển Uyển rồi.
Bởi vậy, Vu Đình lại càng nhớ nhung Ôn Văn dịu dàng xinh đẹp, nhưng từ hôm đó, Ôn Văn rất lạnh lùng hờ hững với hắn. Bố Ôn ốm, Vu Đình muốn giúp đỡ, cũng bị Ôn Văn từ chối.
Dù Vu Đình sớm đã biết Ôn Văn là một cô gái kiên cường, có lòng tự trọng nhưng vẫn cảm thấy giật mình. Kiếp trước, nếu không phải nhà họ Ôn thật sự cùng đường, Ôn Văn cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ của gã đại gia kia, cuối cùng hủy hoại cả cuộc đời mình. Mỗi lần nghĩ đến việc này, Vu Đình lại càng thương Ôn Văn.
Chỉ là Ôn Văn không chịu hòa nhã với hắn, Vu Đình lại đúng lúc có việc quan trọng, nếu việc này thành công, Vu Đình sẽ có tài sản lớn hơn để mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, vậy nên Vu Đình tạm thời từ bỏ ý định theo đuổi Ôn Văn, nhưng trong lòng hắn lại chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ Ôn Văn.
Nếu Lâm Lạc biết suy nghĩ của hai người này, có lẽ chỉ biết cười.
Lâm Lạc tự mình cố gắng, vừa đi học lấy thành tích tốt, vừa viết truyện kiếm tiền trả tiền thuốc men đắt đỏ cho bố Ôn, nếu còn tiền thừa, Lâm Lạc liền dùng tiền đó để mua những cổ phiếu sẽ tăng giá trong tương lai.
Cuộc sống của Lâm Lạc bận rộn mà rất phong phú.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Chu Tuyết Linh bị bắt cóc.
Chu Hiểu Huy tính tình ngay thẳng, vì mấy câu phát biểu mà đắc tội người, Chu Tuyết Linh bị bắt cóc là do mấy người kia muốn trả thù Chu Hiểu Huy.
Chu Tuyết Linh trời sinh ốm yếu nhiều bệnh, mấy người kia kỳ thật chỉ định bắt Chu Tuyết Linh một thời gian để dọa, sau đó lại thả ra.
Bọn chúng thật ra cũng không muốn gánh tội danh bắt cóc, bọn chúng chỉ muốn trả thù Chu Hiểu Huy, nhưng với sức khỏe của Chu Tuyết Linh thì chỉ dọa thôi cũng đã đủ lấy mạng cô.
Thời gian này Vu Đình bận kiếm tiền, thường xuyên bùng học, nhưng đúng hôm Chu Tuyết Linh bị bắt cóc, Vu Đình lại có thời gian rảnh đi học.
Chu Tuyết Linh từ bệnh viện về đúng giờ sinh viên đang học, trên đường rất ít người.
Lâm Lạc chờ ở cửa phía tây, mà Vu Đình thì thường xuyên bùng học nên bị giảng viên giáo huấn hồi lâu, lúc Vu Đình đi ra cửa, đúng lúc nhìn thấy Ôn Văn, vì vậy liền bước nhanh tới.
Mà Chu Tuyết Linh đang định vào trường, một chiếc xe đột nhiên dừng trước cửa trường, một người đàn ông bước xuống. Gương mặt người này rất bình thường, không hề có vẻ gì là hung dữ, ai mà ngờ tới hắn lại định bắt cóc Chu Tuyết Linh? “Chào em, cho anh hỏi đây là cửa số 3 đúng không?”
Chu Tuyết Linh dừng bước, quay đầu lại định trả lời, đã bị người đàn ông kia mịt miệng, lôi vào trong xe tải. Cửa xe đóng sầm một cái, xe tải liền khởi động chạy đi.
Lâm Lạc và Vu Đình đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Hai người đều không mặc kệ, Vu Đình bắt taxi, hai người lên xe, đuổi theo chiếc xe tải kia. Lâm Lạc đã thuộc lòng biển số xe, tuy có khả năng biển số xe này là giả, nhưng Lâm Lạc vẫn quyết đoán gọi cảnh sát, đồng thời đọc biển số xe ra.
Xe tải chạy thẳng ra ngoại thành, lên núi, taxi đi đến đây thì không chịu đi tiếp, hai người đành bảo tài xế đợi ở đây, leo lên núi.
Lâm Lạc biết rõ sẽ không có nguy hiểm gì, mấy người kia sẽ thả Chu Tuyết Linh ở một khu rừng vắng vẻ, uy hiếp đe dọa, bịt mắt cô và trói chặt tay chân sau đó bỏ đi.
Mấy người kia cũng không muốn vì ân oán mà phạm tội, chỉ đơn giản là dọa nạt một phen, kỳ thật hiệu quả cũng tương đương, nếu không có ai đi qua, Chu Tuyết Linh vừa mệt vừa đói, đến đêm còn lạnh, kiếp trước nếu không có Ôn Văn và Vu Đình đi theo, tìm được cô, không biết Chu Tuyết Linh còn phải chịu tội thế nào nữa.
Vu Đình và Lâm Lạc cùng nhau lên núi, dọc đường đi, Vu Đình vẫn tìm cơ hội bắt chuyện, nhưng Lâm Lạc rất lạnh lùng, hơn nữa họ đang vội cứu người, Vu Đình đành phải từ bỏ.
Hơn hai giờ sau, hai người cuối cùng cũng tìm được Chu Tuyết Linh đang thút thít nỉ non bên tảng đá.
Băng dính che mắt và miệng Chu Tuyết Linh đã được bỏ ra, nhưng dây thừng trên tay trên chân thì chưa cởi.
Lâm Lạc cởi cho cô, ba người cùng nhau xuống núi.
Dưới núi, taxi sớm đã đi mất, Lâm Lạc đành phải lấy điện thoại ra gọi chiếc taxi khác.
Ngồi trong taxi, Lâm Lạc phát hiện Chu Tuyết Linh bắt đầu phát sốt, liền lấy số điện thoại của Chu Hiểu Huy từ Chu Tuyết Linh, gọi điện thoại xong liền bảo tài xế đi thẳng đến bệnh viện.
Chu Tuyết Linh vừa mới ra viện, còn chưa đến nửa ngày đã lại vào bệnh viện.
Chu Hiểu Huy nhận được điện thoại liền chạy thẳng đến bệnh viện, khi ba người Lâm Lạc xuống taxi liền thấy Chu Hiểu Huy đứng đợi ở cửa bệnh viện.
Khi Chu Hiểu Huy vào làm thủ tục nhập viện còn cảm ơn Lâm Lạc và Vu Đình mãi. Khi biết Ôn Văn từng thực tập ở tòa soạn báo Minh Châu, Chu Hiểu Huy còn rất thất vọng, hỏi, “Sau này cháu có định làm ở tòa soạn báo Minh Châu không?”
Lâm Lạc lịch sự từ chối lời mời của Chu Hiểu Huy, cũng nói cho đối phương biết mình chuẩn bị xuất bản truyện.
Chu Hiểu Huy có ân tất báo, không lâu sau, Lâm Lạc liền phát hiện tòa soạn báo Minh Châu đăng một bài viết bình luận truyện, đồng thời ca ngợi tác phẩm của Ôn Văn là ‘có chiều sâu’, ‘văn phong độc đáo’.
Khi mới đạt giải nhất cuộc thi viết truyện, tên Ôn Văn đã được rất nhiều người biết đến, nữ sinh xinh xắn đạt hai giải nhất được biết bao nhiêu người ca tụng.
Sức ảnh hưởng của mỹ nhân quả thật rất lớn, khi xuất bản truyện của Ôn Văn, nhà xuất bản cũng in cả hình cô, danh tiếng tác giả mỹ nhân cũng khiến lượng tiêu thụ sách tăng đột biến.
Lần này, khi tên Ôn Văn xuất hiện trên một tờ báo rất có sức ảnh hưởng, Lâm Lạc sớm đã chuẩn bị một truyện dài ấp ủ đã lâu, trong tất cả các tiểu thuyết được ưa chuộng lúc bấy giờ, Ôn Văn được coi là đại diện tiêu biểu cho các tác giả trẻ.
Mười năm sau, Ôn Văn vẫn xinh đẹp như trước. Cô xinh xắn, hiếu thuận, thông minh, hình tượng tài đức vẹn toàn ăn sâu vào trong tâm trí mỗi người.
Cô xinh đẹp dịu dàng, khí chất nổi bật như tiểu thư khuê các thời cổ đại.
Cô hiếu thuận, chăm sóc bố nhiều năm, kiếm tiền nuôi gia đình.
Cô thông minh, thành tích học tập xuất sắc, có mắt đầu tư, tài sản cứ ngày một tăng.
Cô viết cổ văn hay, được khen là tài nữ.
Cô, từ một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường, tự cố gắng trau dồi bản thân để thành bạch phú mỹ.
Cô là thần tượng của biết bao cô gái.
Nhưng một người phụ nữ xuất sắc như vậy, đến giờ vẫn độc thân.
Trên báo thường xuyên xuất hiện những bài viết bình luận về Ôn Văn, có những bài ca ngợi đến mức Lâm Lạc nổi hết cả da gà.
Kỳ thật, mọi người lúc nào cũng tò mò về chuyện tình cảm của Ôn Văn, trong lịch sử tình trường của cô, bạn trai duy nhất từng thừa nhận là đại gia trẻ tuổi Vu Đình.
Năm đó, khi hai người yêu nhau, Ôn Văn còn chưa nổi tiếng, Vu Đình cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng giờ đây, hai người đều rất thành công.
Nếu bỏ qua vô số người phụ nữ vây quanh Vu Đình, hai người này chắc chắn là kim đồng ngọc nữ.
Đáng tiếc, mối tình của hai người quá ngắn ngủn.
Lại nói, Lâm Lạc sống rất tốt, mà Đồng Uyển Uyển thì lại xuống dốc không phanh.
Năm đó, Đồng Uyển Uyển trượt đại học, bố Đồng mẹ Đồng quyết định để Đồng Uyển Uyển thi lại, nhưng điều này với Đồng Uyển Uyển cũng chẳng khác nào tra tấn, không lâu sau, cô nàng liền bỏ cuộc, bố Đồng mẹ Đồng cũng không thể ép Đồng Uyển Uyển đi học, vì vậy, việc thi lại liền bị bỏ xó.
Cùng lúc đó, sự nghiệp của Vu Đình lại nở hoa, tài sản cũng ngày càng nhiều, vô số người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện quanh Vu Đình, vì níu giữ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển định dùng cơ thể để ràng buộc Vu Đình.
Nhưng Vu Đình đã sớm không còn tình cảm với Đồng Uyển Uyển, khi Đồng Uyển Uyển mất đi lợi thế cuối cùng, kết cục của Đồng Uyển Uyển là điều có thể dễ dàng đoán được.
Đồng Uyển Uyển vẫn ở lại với Vu Đình, nhưng không có gương mặt xinh đẹp xuất chúng, không có tình cảm của Vu Đình, không có tài năng, chỉ có lời hứa mà Ôn Văn bắt Vu Đình lập, Vu Đình không thích Đồng Uyển Uyển, những người phụ nữ bên Vu Đình cũng coi thường Đồng Uyển Uyển, Đồng Uyển Uyển nhận mọi tủi thân uất ức, lại không biết kêu ai.
Bố Vu mẹ Vu đã không thích Đồng Uyển Uyển từ lâu, bố Đồng mẹ Đồng thì thất vọng hoàn toàn với Đồng Uyển Uyển, huống chi dù có muốn họ cũng chẳng làm gì được, ai bảo đây là chính Đồng Uyển Uyển lựa chọn, vậy cô ta cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu.
Mà Lâm Lạc cuối cùng cũng tìm được thủ phạm hại Ôn Văn bị chà đạp ở kiếp trước.
Việc này lại phải nhắc đến Vu Đình, nếu không có hắn thì có lẽ Lâm Lạc đã không tìm được người Ôn Văn muốn báo thù nhất.
Mười năm qua, Lâm Lạc chưa bao giờ cho Vu Đình bất kì cơ hội nào để tiếp cận, nhưng có lẽ, thứ không có mới là tốt nhất. Ôn Văn trở thành nốt ruồi son trong tim Vu Đình, trở thành bạch nguyệt quang mà Vu Đình không thể nào quên.
Bởi vậy, Ôn Văn cũng trở thành cái đinh trong mắt không ít người.
Người hại Ôn Văn kiếp trước đời này lại nảy sinh suy nghĩ hãm hại cô. Mà Lâm Lạc cũng tìm ra, đến cùng là ai hại Ôn Văn.
Một người là Tần Phỉ Nhi, con gái xã hội đen. Là cô ta tìm người làm chuyện kia.
Một người khác là Trương Nguyệt, thư ký riêng của Vu Đình, giúp Vu Đình xử lý rất nhiều vấn đề trong cuộc sống cũng như trong công việc.
Hai người kia, một người tùy hứng, dễ bị kích động, thích là làm; người còn lại tâm cơ, giỏi châm ngòi ly gián.
Trương Nguyệt đã sớm nhận ra Vu Đình vẫn yêu Ôn Văn, cô gái này là mối họa lớn nhất với cô ta, nếu trên đời này không có Ôn Văn, hoặc Ôn Văn có một nhược điểm trí mạng, vậy Ôn Văn sẽ không là đóa bạch liên hoa trong lòng Vu Đình.
Bởi vậy, thỉnh thoảng cô ta lại nói cho Tần Phỉ Nhi biết Ôn Văn xuất sắc như thế nào, nói Vu Đình thích Ôn Văn như thế nào, Tần Phỉ Nhi rất thích Vu Đình, chỉ là Vu Đình trời sinh lăng nhăng, không bao giờ có chuyện chỉ yêu một cô gái, Tần Phỉ Nhi dù không muốn cũng phải chấp nhận sự thật này. Nhưng Tần Phỉ Nhi sẽ không bao giờ cho phép một ai có vị trí quan trọng vượt trội trong lòng Vu Đình.
Vậy nên dưới sự dẫn dắt của Trương Nguyệt, Tần Phỉ Nhi nảy ra suy nghĩ hủy hại Ôn Văn.
Tuy kiếp trước kiếp này có rất nhiều điều khác biệt, Ôn Văn cũng không ở bên Vu Đình nữa, nhưng có vài người vẫn không thay đổi, có vài việc vẫn xảy ra.
Chỉ là Lâm Lạc rất cảnh giác, vậy nên đã phát hiện ra dấu vết từ lâu, đồng thời tra được ra Tần Phỉ Nhi và Trương Nguyệt.
Tần Phỉ Nhi tất nhiên không cần nói, cô ta xuất thân xã hội đen, dù không tự nguyện nhưng cô ta cũng dính vào rất nhiều vụ việc. Mà Trương Nguyệt, cô ta cũng chẳng sạch sẽ gì, thích tranh quyền đoạt lợi, kết bè kết cánh, tiêu diệt đối thủ, nếu tính kĩ, những vụ việc phi pháp mà cô ta làm cũng chẳng kém gì Tần Phỉ Nhi.
Hai người kia, cuối cùng đều vào nơi mà họ nên vào, chuộc tội cho những lỗi lầm họ mắc phải.
Ôn Văn cả đời đều không kết hôn, nhưng khi ngoài ba mươi tuổi, Lâm Lạc nhận nuôi một đứa trẻ. Tiếc nuối duy nhất của Ôn Văn trong suốt quãng đời còn lại đấy là không có con, tâm nguyện này, Lâm Lạc sẽ hoàn thành thay cho cô.
Vu Đình khi về già cũng không được yên vì con cháu tranh quyền đoạt lợi. Từ trước đến nay, Vu Đình vẫn cho rằng vợ to vợ nhỏ của hắn rất hòa thuận, con cháu đoàn kết, nhưng kỳ thật đó chỉ là những thứ mà vợ con hắn đóng kịch cho hắn xem, nếu Vu Đình cẩn thận quan sát, chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường. Chỉ có điều, Vu Đình chỉ tin điều hắn cho là đúng, vậy nên, mãi đến những năm cuối đời, hắn mới nhận ra mình bị ‘lừa’.
Ôn Văn có một người con hiếu thuận, an hưởng tuổi già.