Jul 26, 2018

[NSNT] Chương 10


Chương 10: Bạn trai lăng nhăng (Hoàn)
Từ nhỏ đến lớn, Đồng Uyển Uyển được bố Đồng mẹ Đồng chiều chuộng vô cùng, Đồng Uyển Uyển xinh xắn nhanh nhẹn, lại biết ăn nói, gặp ai cũng nói chuyện được, điều duy nhất khiến bố Đồng mẹ Đồng cảm thấy tiếc nuối là thành tích của Đồng Uyển Uyển không được như Ôn Văn, nhưng cũng đạt đến mức trung bình, thỉnh thoảng cố gắng còn lên được đầu lớp.
Lúc trước, bố Đồng mẹ Đồng vẫn rất lo lắng cho việc thi đại học của Đồng Uyển Uyển, sau khai giảng, điểm thi Đồng Uyển Uyển tiến bộ không ít, bố Đồng mẹ Đồng vui mừng vô cùng, lại không ngờ tới con gái mình đi hẹn hò với bạn trai Ôn Văn
Trong mắt bố Đồng mẹ Đồng, việc này không nhỏ chút nào. Con gái không chỉ yêu sớm, người yêu lại còn là bạn trai cháu gái mình, bố Đồng giận tới mức rút thắt lưng quật Đồng Uyển Uyển, nếu không phải mẹ Đồng thương con ngăn cản, có lẽ Đồng Uyển Uyển sẽ phải ôm vết thương mà đi học.
Sau đó, bố Đồng mẹ Đồng bắt đầu thực hiện chính sách quản lý gắt gao, Đồng Uyển Uyển lớn như vậy, đã sớm không cần người đưa đón, nhưng bây giờ, hôm nào bố Đồng hoặc mẹ Đồng cũng đích thân đưa đón Đồng Uyển Uyển. Đồng thời, Đồng Uyển Uyển muốn đi chơi cũng càng khó khăn.
Trước đây, Đồng Uyển Uyển chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là được đi, giờ bố Đồng mẹ Đồng hỏi đến cùng, nếu Đồng Uyển Uyển bảo đi chơi với bạn, vậy họ nhất định sẽ gọi điện cho bạn Đồng Uyển Uyển xác nhận mới đồng ý cho Đồng Uyển Uyển đi.
Trong tình trạng này, cơ hội đi chơi của Đồng Uyển Uyển càng ngày càng ít, lúc nào cũng bị bắt về nhà học bài.
Tâm lý phản nghịch của Đồng Uyển Uyển vốn đã rất mạnh, giờ bị ép ở nhà, bố mẹ lại bắt cô nàng học bài, Đồng Uyển Uyển lại càng cảm thấy khó chịu, càng không muốn học. Bởi thế, dù thời gian học của Đồng Uyển Uyển dài hơn, nhưng điểm lại cứ tụt dần.
Không bàn tới việc bố Đồng mẹ Đồng thất vọng thế nào, Đồng Uyển Uyển cũng cảm thấy cuộc sống mình đang từ tươi sáng chuyển sang u ám.
Đồng Uyển Uyển càng buồn chán, lại càng hay đi tìm Vu Đình, Vu Đình lúc nào cũng an ủi cô nàng, còn dẫn cô nàng đi chơi, lúc ở bên hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy rất thả lòng. Vừa về đến nhà, bố Đồng mẹ Đồng lại tra hỏi, lại quát mắng, thành ra Đồng Uyển Uyển càng thêm buồn bực, đồng thời lại càng nhớ Vu Đình có thể khiến cô ta vui vẻ.
Mà quan hệ của Vu Đình và Đồng Uyển Uyển cũng chuyển từ giấu diếm sang công khai. Bố mẹ hai bên cũng nhắm mắt bỏ qua.
Kỳ thật, cả hai bên đều không hề hài lòng với mối quan hệ này.
Bố Đồng mẹ Đồng trách con gái mình không hiểu chuyện, đồng thời giận Vu Đình làm hư con gái.
Mà bố Vu mẹ Vu có con dâu tốt như Ôn Văn để so sánh, vậy nên cũng không hài lòng với Đồng Uyển Uyển.
Nếu không có Ôn Văn, một ngày nào đó, con trai dẫn một cô gái xinh xắn đáng yêu như Đồng Uyển Uyển về nhà, vậy bố Vu mẹ Vu chắc chắn sẽ rất mừng.
Nhưng mà, vấn đề là bố Vu mẹ Vu đã gặp Ôn Văn rồi, Ôn Văn xinh đẹp dịu dàng hiền thục, dù là tính cách hay thành tích học tập đều rất xuất sắc. Con dâu tốt như vậy, bố Vu mẹ Vu nào có chuyện không hài lòng?
Thậm chí trong mắt bố Vu mẹ Vu, con trai mình tìm được người bạn gái tốt như vậy đúng là mèo mù vớ cá rán.
Ai ngờ đột nhiên con trai lại chia tay với Ôn Văn, lại còn qua lại với em họ Ôn Văn. Bố Vu mẹ Vu cũng từng ở tuổi này, làm gì có chuyện không hiểu ra?
Bố mẹ Vu Đình một mặt oán trách con trai không biết quý trọng, một mặt cũng có thành kiến với Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển tuổi còn nhỏ, tuy khéo mồm, nhưng không biết xác định mục tiêu, sắp thi đại học đến nơi, không tập trung học hành mà lại còn yêu đương, trong mắt bố mẹ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển là hư hỏng, không hiểu chuyện.
Đừng nói đến việc Đồng Uyển Uyển còn là em họ Ôn Văn, tuy bố Vu mẹ Vu không biết ba người có chuyện gì, nhưng chỉ nhìn kết quả, Đồng Uyển Uyển giành bạn trai của chị họ, hẳn quá trình cũng chẳng quang minh cho lắm.
Chỉ cần nghĩ đến việc sau này Vu Đình sẽ ở bên một người như vậy, bố mẹ Vu Đình liền tức đến khó thở.
Hết lần này tới lần khác, bố Vu mẹ Vu lại không thể ép hai người chia tay, vì Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển.
Nghe thấy gì chưa, chịu trách nhiệm đấy.
Dù Vu Đình và Đồng Uyển Uyển còn chưa quan hệ, nhưng bố Vu mẹ Vu đã sớm nhận định rằng hai người đã gạo nấu thành cơm, nói không chừng, Đồng Uyển Uyển chính là dùng cách nào để cướp Vu Đình từ tay Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu đều là người thành thật, đâu thể bắt con trai ăn xong không trả tiền, đành phải nhắm mắt đồng ý, nhưng trong mắt hai người, Đồng Uyển Uyển là kiểu không biết xấu hổ, kém xa Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu trong lòng nghĩ như vậy, nói gần nói xa cũng sẽ mang theo vài phần ý đó.
Nghe nhiều, Vu Đình cũng thấy hối hận.
Dù sao, đối với Vu Đình, Ôn Văn là mối tình đầu của hắn, là nữ thần trong mơ của hắn, là người con gái mà kiếp trước hắn cầu cũng không được.
Sau khi trọng sinh, Vu Đình vốn muốn ở bên Ôn Văn, mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, nhưng sau khi hai người chính thức công khai quan hệ, Vu Đình lại bị hoa thơm cỏ lạ hấp dẫn, Đồng Uyển Uyển chỉ là một đóa nho nhỏ trong số đó, nhưng lại mang đến cho hắn sự hưng phấn và kích thích khác hẳn lúc ở với Ôn Văn.
Suy nghĩ này làm cho Vu Đình lúc nào cũng khen Ôn Văn tốt ngay cả khi ở cùng Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển nghe nhiều lại không vui.
Trước khi xảy ra chuyện này, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng nghe bố mẹ rồi họ hàng khen Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển nghe nhiều, kỳ thật trong lòng cũng có chút xích mích với Ôn Văn, vậy nên Đồng Uyển Uyển mới dám cặp kè với bạn trai Ôn Văn là Vu Đình như vậy.
Từ nhỏ đến giờ, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng cảm giác mình kém hơn Ôn Văn.
Lý do chính mà cô ta hẹn hò với Vu Đình là vì muốn chứng minh mình chẳng kém gì Ôn Văn cả.
Ôn Văn tốt như vậy, giỏi như vậy, vậy mà cô ta chỉ cần ngoắc ngoắc tay là bạn trai chị ta đã bị cô câu mất hồn rồi còn gì?
Kỳ thật, nếu bỏ đi nhân tố là Ôn Văn, vậy chưa chắc Đồng Uyển Uyển đã thích Vu Đình. Trong mắt Đồng Uyển Uyển, Vu Đình không quá đẹp trai, không quá giàu, kém xa hình tượng bạch mã hoàng tử trong tưởng tượng của cô ta.
Ở trường, kỳ thật Đồng Uyển Uyển cũng rất được yêu thích, thường xuyên có người theo đuổi, vậy nên, cô ta cũng rất kén chọn. Mà lúc này, Vu Đình còn chưa phát đạt, gia đình rất bình thường, nếu không có Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển chưa chắc đã thích Vu Đình.
Nhưng trong mắt Vu Đình, Đồng Uyển Uyển chẳng qua là hoa thơm cỏ lạ làm đẹp cho cuộc sống của hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy Vu Đình không đủ đẹp trai, không đủ giàu, Vu Đình cũng cảm thấy Đồng Uyển Uyển không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh.
Không kể đến Ôn Văn, chỉ so với những cô gái mà Vu Đình tiếp xúc trong thời gian gần đây, ai cũng có vô số ưu điểm hơn hẳn Đồng Uyển Uyển. Vu Đình kỳ thật cũng không cam lòng bị một cô nàng tầm thường như Đồng Uyển Uyển trói chặt.
Ban đầu, Đồng Uyển Uyển tưởng rằng mình đã thành công, mình thông minh hơn hẳn mọt sách Ôn Văn chỉ biết học và học, nhưng rõ ràng mình đã giành được Vu Đình, vậy mà suốt ngày anh ta cứ nhớ về Ôn Văn, nói mình thích gây sự, điểm nào cũng kém Ôn Văn.
Bởi vậy, vì muốn chứng minh mị lực của mình hơn hẳn Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển lại càng kiểm soát Vu Đình chặt hơn. Mỗi ghi thấy có một cô gái xuất sắc xuất hiện bên Vu Đình, Đồng Uyển Uyển sẽ ghen, còn thỉnh thoảng lại chất vấn, móc mỉa mấy câu.
Nhưng, Đồng Uyển Uyển kiểm soát càng chặt, Vu Đình lại càng thiếu kiên nhẫn.
Vu Đình bản tính lăng nhăng, hắn không cam lòng bị người phụ nữ nào khống chế, hắn thích gái đẹp, không muốn vì một cô gái mà từ bỏ cả rừng hoa, Lúc trước Vu Đình đã có Ôn Văn mà vẫn mập mờ với Đồng Uyển Uyển là bằng chứng rõ ràng nhất.
Sau khi Đồng Uyển Uyển bỏ đi bộ mặt đáng yêu, Vu Đình cũng nhận ra Đồng Uyển Uyển chỉ là một cô nàng đanh đá tầm thường, huống chi cô nàng còn không xinh xắn như Ôn Văn, nếu không phải Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển, hắn ta đã sớm đá Đồng Uyển Uyển rồi.
Bởi vậy, Vu Đình lại càng nhớ nhung Ôn Văn dịu dàng xinh đẹp, nhưng từ hôm đó, Ôn Văn rất lạnh lùng hờ hững với hắn. Bố Ôn ốm, Vu Đình muốn giúp đỡ, cũng bị Ôn Văn từ chối.
Dù Vu Đình sớm đã biết Ôn Văn là một cô gái kiên cường, có lòng tự trọng nhưng vẫn cảm thấy giật mình. Kiếp trước, nếu không phải nhà họ Ôn thật sự cùng đường, Ôn Văn cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ của gã đại gia kia, cuối cùng hủy hoại cả cuộc đời mình. Mỗi lần nghĩ đến việc này, Vu Đình lại càng thương Ôn Văn.
Chỉ là Ôn Văn không chịu hòa nhã với hắn, Vu Đình lại đúng lúc có việc quan trọng, nếu việc này thành công, Vu Đình sẽ có tài sản lớn hơn để mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, vậy nên Vu Đình tạm thời từ bỏ ý định theo đuổi Ôn Văn, nhưng trong lòng hắn lại chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ Ôn Văn.
Nếu Lâm Lạc biết suy nghĩ của hai người này, có lẽ chỉ biết cười.
Lâm Lạc tự mình cố gắng, vừa đi học lấy thành tích tốt, vừa viết truyện kiếm tiền trả tiền thuốc men đắt đỏ cho bố Ôn, nếu còn tiền thừa, Lâm Lạc liền dùng tiền đó để mua những cổ phiếu sẽ tăng giá trong tương lai.
Cuộc sống của Lâm Lạc bận rộn mà rất phong phú.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Chu Tuyết Linh bị bắt cóc.
Chu Hiểu Huy tính tình ngay thẳng, vì mấy câu phát biểu mà đắc tội người, Chu Tuyết Linh bị bắt cóc là do mấy người kia muốn trả thù Chu Hiểu Huy.
Chu Tuyết Linh trời sinh ốm yếu nhiều bệnh, mấy người kia kỳ thật chỉ định bắt Chu Tuyết Linh một thời gian để dọa, sau đó lại thả ra.
Bọn chúng thật ra cũng không muốn gánh tội danh bắt cóc, bọn chúng chỉ muốn trả thù Chu Hiểu Huy, nhưng với sức khỏe của Chu Tuyết Linh thì chỉ dọa thôi cũng đã đủ lấy mạng cô.
Thời gian này Vu Đình bận kiếm tiền, thường xuyên bùng học, nhưng đúng hôm Chu Tuyết Linh bị bắt cóc, Vu Đình lại có thời gian rảnh đi học.
Chu Tuyết Linh từ bệnh viện về đúng giờ sinh viên đang học, trên đường rất ít người.
Lâm Lạc chờ ở cửa phía tây, mà Vu Đình thì thường xuyên bùng học nên bị giảng viên giáo huấn hồi lâu, lúc Vu Đình đi ra cửa, đúng lúc nhìn thấy Ôn Văn, vì vậy liền bước nhanh tới.
Mà Chu Tuyết Linh đang định vào trường, một chiếc xe đột nhiên dừng trước cửa trường, một người đàn ông bước xuống. Gương mặt người này rất bình thường, không hề có vẻ gì là hung dữ, ai mà ngờ tới hắn lại định bắt cóc Chu Tuyết Linh? “Chào em, cho anh hỏi đây là cửa số 3 đúng không?”
Chu Tuyết Linh dừng bước, quay đầu lại định trả lời, đã bị người đàn ông kia mịt miệng, lôi vào trong xe tải. Cửa xe đóng sầm một cái, xe tải liền khởi động chạy đi.
Lâm Lạc và Vu Đình đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Hai người đều không mặc kệ, Vu Đình bắt taxi, hai người lên xe, đuổi theo chiếc xe tải kia. Lâm Lạc đã thuộc lòng biển số xe, tuy có khả năng biển số xe này là giả, nhưng Lâm Lạc vẫn quyết đoán gọi cảnh sát, đồng thời đọc biển số xe ra.
Xe tải chạy thẳng ra ngoại thành, lên núi, taxi đi đến đây thì không chịu đi tiếp, hai người đành bảo tài xế đợi ở đây, leo lên núi.
Lâm Lạc biết rõ sẽ không có nguy hiểm gì, mấy người kia sẽ thả Chu Tuyết Linh ở một khu rừng vắng vẻ, uy hiếp đe dọa, bịt mắt cô và trói chặt tay chân sau đó bỏ đi.
Mấy người kia cũng không muốn vì ân oán mà phạm tội, chỉ đơn giản là dọa nạt một phen, kỳ thật hiệu quả cũng tương đương, nếu không có ai đi qua, Chu Tuyết Linh vừa mệt vừa đói, đến đêm còn lạnh, kiếp trước nếu không có Ôn Văn và Vu Đình đi theo, tìm được cô, không biết Chu Tuyết Linh còn phải chịu tội thế nào nữa.
Vu Đình và Lâm Lạc cùng nhau lên núi, dọc đường đi, Vu Đình vẫn tìm cơ hội bắt chuyện, nhưng Lâm Lạc rất lạnh lùng, hơn nữa họ đang vội cứu người, Vu Đình đành phải từ bỏ.
Hơn hai giờ sau, hai người cuối cùng cũng tìm được Chu Tuyết Linh đang thút thít nỉ non bên tảng đá.
Băng dính che mắt và miệng Chu Tuyết Linh đã được bỏ ra, nhưng dây thừng trên tay trên chân thì chưa cởi.
Lâm Lạc cởi cho cô, ba người cùng nhau xuống núi.
Dưới núi, taxi sớm đã đi mất, Lâm Lạc đành phải lấy điện thoại ra gọi chiếc taxi khác.
Ngồi trong taxi, Lâm Lạc phát hiện Chu Tuyết Linh bắt đầu phát sốt, liền lấy số điện thoại của Chu Hiểu Huy từ Chu Tuyết Linh, gọi điện thoại xong liền bảo tài xế đi thẳng đến bệnh viện.
Chu Tuyết Linh vừa mới ra viện, còn chưa đến nửa ngày đã lại vào bệnh viện.
Chu Hiểu Huy nhận được điện thoại liền chạy thẳng đến bệnh viện, khi ba người Lâm Lạc xuống taxi liền thấy Chu Hiểu Huy đứng đợi ở cửa bệnh viện.
Khi Chu Hiểu Huy vào làm thủ tục nhập viện còn cảm ơn Lâm Lạc và Vu Đình mãi. Khi biết Ôn Văn từng thực tập ở tòa soạn báo Minh Châu, Chu Hiểu Huy còn rất thất vọng, hỏi, “Sau này cháu có định làm ở tòa soạn báo Minh Châu không?”
Lâm Lạc lịch sự từ chối lời mời của Chu Hiểu Huy, cũng nói cho đối phương biết mình chuẩn bị xuất bản truyện.
Chu Hiểu Huy có ân tất báo, không lâu sau, Lâm Lạc liền phát hiện tòa soạn báo Minh Châu đăng một bài viết bình luận truyện, đồng thời ca ngợi tác phẩm của Ôn Văn là ‘có chiều sâu’, ‘văn phong độc đáo’.
Khi mới đạt giải nhất cuộc thi viết truyện, tên Ôn Văn đã được rất nhiều người biết đến, nữ sinh xinh xắn đạt hai giải nhất được biết bao nhiêu người ca tụng.
Sức ảnh hưởng của mỹ nhân quả thật rất lớn, khi xuất bản truyện của Ôn Văn, nhà xuất bản cũng in cả hình cô, danh tiếng tác giả mỹ nhân cũng khiến lượng tiêu thụ sách tăng đột biến.
Lần này, khi tên Ôn Văn xuất hiện trên một tờ báo rất có sức ảnh hưởng, Lâm Lạc sớm đã chuẩn bị một truyện dài ấp ủ đã lâu, trong tất cả các tiểu thuyết được ưa chuộng lúc bấy giờ, Ôn Văn được coi là đại diện tiêu biểu cho các tác giả trẻ.
Mười năm sau, Ôn Văn vẫn xinh đẹp như trước. Cô xinh xắn, hiếu thuận, thông minh, hình tượng tài đức vẹn toàn ăn sâu vào trong tâm trí mỗi người.
Cô xinh đẹp dịu dàng, khí chất nổi bật như tiểu thư khuê các thời cổ đại.
Cô hiếu thuận, chăm sóc bố nhiều năm, kiếm tiền nuôi gia đình.
Cô thông minh, thành tích học tập xuất sắc, có mắt đầu tư, tài sản cứ ngày một tăng.
Cô viết cổ văn hay, được khen là tài nữ.
Cô, từ một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường, tự cố gắng trau dồi bản thân để thành bạch phú mỹ.
Cô là thần tượng của biết bao cô gái.
Nhưng một người phụ nữ xuất sắc như vậy, đến giờ vẫn độc thân.
Trên báo thường xuyên xuất hiện những bài viết bình luận về Ôn Văn, có những bài ca ngợi đến mức Lâm Lạc nổi hết cả da gà.
Kỳ thật, mọi người lúc nào cũng tò mò về chuyện tình cảm của Ôn Văn, trong lịch sử tình trường của cô, bạn trai duy nhất từng thừa nhận là đại gia trẻ tuổi Vu Đình.
Năm đó, khi hai người yêu nhau, Ôn Văn còn chưa nổi tiếng, Vu Đình cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng giờ đây, hai người đều rất thành công.
Nếu bỏ qua vô số người phụ nữ vây quanh Vu Đình, hai người này chắc chắn là kim đồng ngọc nữ.
Đáng tiếc, mối tình của hai người quá ngắn ngủn.
Lại nói, Lâm Lạc sống rất tốt, mà Đồng Uyển Uyển thì lại xuống dốc không phanh.
Năm đó, Đồng Uyển Uyển trượt đại học, bố Đồng mẹ Đồng quyết định để Đồng Uyển Uyển thi lại, nhưng điều này với Đồng Uyển Uyển cũng chẳng khác nào tra tấn, không lâu sau, cô nàng liền bỏ cuộc, bố Đồng mẹ Đồng cũng không thể ép Đồng Uyển Uyển đi học, vì vậy, việc thi lại liền bị bỏ xó.
Cùng lúc đó, sự nghiệp của Vu Đình lại nở hoa, tài sản cũng ngày càng nhiều, vô số người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện quanh Vu Đình, vì níu giữ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển định dùng cơ thể để ràng buộc Vu Đình.
Nhưng Vu Đình đã sớm không còn tình cảm với Đồng Uyển Uyển, khi Đồng Uyển Uyển mất đi lợi thế cuối cùng, kết cục của Đồng Uyển Uyển là điều có thể dễ dàng đoán được.
Đồng Uyển Uyển vẫn ở lại với Vu Đình, nhưng không có gương mặt xinh đẹp xuất chúng, không có tình cảm của Vu Đình, không có tài năng, chỉ có lời hứa mà Ôn Văn bắt Vu Đình lập, Vu Đình không thích Đồng Uyển Uyển, những người phụ nữ bên Vu Đình cũng coi thường Đồng Uyển Uyển, Đồng Uyển Uyển nhận mọi tủi thân uất ức, lại không biết kêu ai.
Bố Vu mẹ Vu đã không thích Đồng Uyển Uyển từ lâu, bố Đồng mẹ Đồng thì thất vọng hoàn toàn với Đồng Uyển Uyển, huống chi dù có muốn họ cũng chẳng làm gì được, ai bảo đây là chính Đồng Uyển Uyển lựa chọn, vậy cô ta cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu.
Mà Lâm Lạc cuối cùng cũng tìm được thủ phạm hại Ôn Văn bị chà đạp ở kiếp trước.
Việc này lại phải nhắc đến Vu Đình, nếu không có hắn thì có lẽ Lâm Lạc đã không tìm được người Ôn Văn muốn báo thù nhất.
Mười năm qua, Lâm Lạc chưa bao giờ cho Vu Đình bất kì cơ hội nào để tiếp cận, nhưng có lẽ, thứ không có mới là tốt nhất. Ôn Văn trở thành nốt ruồi son trong tim Vu Đình, trở thành bạch nguyệt quang mà Vu Đình không thể nào quên.
Bởi vậy, Ôn Văn cũng trở thành cái đinh trong mắt không ít người.
Người hại Ôn Văn kiếp trước đời này lại nảy sinh suy nghĩ hãm hại cô. Mà Lâm Lạc cũng tìm ra, đến cùng là ai hại Ôn Văn.
Một người là Tần Phỉ Nhi, con gái xã hội đen. Là cô ta tìm người làm chuyện kia.
Một người khác là Trương Nguyệt, thư ký riêng của Vu Đình, giúp Vu Đình xử lý rất nhiều vấn đề trong cuộc sống cũng như trong công việc.
Hai người kia, một người tùy hứng, dễ bị kích động, thích là làm; người còn lại tâm cơ, giỏi châm ngòi ly gián.
Trương Nguyệt đã sớm nhận ra Vu Đình vẫn yêu Ôn Văn, cô gái này là mối họa lớn nhất với cô ta, nếu trên đời này không có Ôn Văn, hoặc Ôn Văn có một nhược điểm trí mạng, vậy Ôn Văn sẽ không là đóa bạch liên hoa trong lòng Vu Đình.
Bởi vậy, thỉnh thoảng cô ta lại nói cho Tần Phỉ Nhi biết Ôn Văn xuất sắc như thế nào, nói Vu Đình thích Ôn Văn như thế nào, Tần Phỉ Nhi rất thích Vu Đình, chỉ là Vu Đình trời sinh lăng nhăng, không bao giờ có chuyện chỉ yêu một cô gái, Tần Phỉ Nhi dù không muốn cũng phải chấp nhận sự thật này. Nhưng Tần Phỉ Nhi sẽ không bao giờ cho phép một ai có vị trí quan trọng vượt trội trong lòng Vu Đình.
Vậy nên dưới sự dẫn dắt của Trương Nguyệt, Tần Phỉ Nhi nảy ra suy nghĩ hủy hại Ôn Văn.
Tuy kiếp trước kiếp này có rất nhiều điều khác biệt, Ôn Văn cũng không ở bên Vu Đình nữa, nhưng có vài người vẫn không thay đổi, có vài việc vẫn xảy ra.
Chỉ là Lâm Lạc rất cảnh giác, vậy nên đã phát hiện ra dấu vết từ lâu, đồng thời tra được ra Tần Phỉ Nhi và Trương Nguyệt.
Tần Phỉ Nhi tất nhiên không cần nói, cô ta xuất thân xã hội đen, dù không tự nguyện nhưng cô ta cũng dính vào rất nhiều vụ việc. Mà Trương Nguyệt, cô ta cũng chẳng sạch sẽ gì, thích tranh quyền đoạt lợi, kết bè kết cánh, tiêu diệt đối thủ, nếu tính kĩ, những vụ việc phi pháp mà cô ta làm cũng chẳng kém gì Tần Phỉ Nhi.
Hai người kia, cuối cùng đều vào nơi mà họ nên vào, chuộc tội cho những lỗi lầm họ mắc phải.
Ôn Văn cả đời đều không kết hôn, nhưng khi ngoài ba mươi tuổi, Lâm Lạc nhận nuôi một đứa trẻ. Tiếc nuối duy nhất của Ôn Văn trong suốt quãng đời còn lại đấy là không có con, tâm nguyện này, Lâm Lạc sẽ hoàn thành thay cho cô.
Vu Đình khi về già cũng không được yên vì con cháu tranh quyền đoạt lợi. Từ trước đến nay, Vu Đình vẫn cho rằng vợ to vợ nhỏ của hắn rất hòa thuận, con cháu đoàn kết, nhưng kỳ thật đó chỉ là những thứ mà vợ con hắn đóng kịch cho hắn xem, nếu Vu Đình cẩn thận quan sát, chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường. Chỉ có điều, Vu Đình chỉ tin điều hắn cho là đúng, vậy nên, mãi đến những năm cuối đời, hắn mới nhận ra mình bị ‘lừa’.
Ôn Văn có một người con hiếu thuận, an hưởng tuổi già.

Jul 25, 2018

[THTGQ] Chương 35.2


Chương 35.2: Tấm gương 1
Thư Cửu miễn cưỡng chịu đựng đến sáng hôm sau, vì thật sự không thể nào chống lại cơn buồn ngủ nữa, vừa mới thiếp đi, nhà bên cạnh lại bắt đầu rầm rầm làm gì đó.
Cả đêm không ngủ, Thư Cửu rất khó chịu, lập tức mở cửa ra ngoài, định tìm nhà bên cạnh tâm sự về vấn đề ô nhiễm tiếng ồn!
Chủ nhà bên cạnh lại cho người khác thuê tiếp rồi, vì chuyện của Dương Nhị lần trước, cả phòng toàn chữ “Chết”, mãi không cho thuê được, ai cũng sợ phòng này bị ám, đành phải giảm tiền thuê nhà.
Thư Cửu vừa mới mở cửa đã nhìn thấy một người đàn ông khá trẻ mặc áo ngắn tay và quần đùi, sau lưng đeo một chiếc hồ lô rất lớn, bên cạnh hồ lô là thanh kiếm, tay kéo hai vali to, định vào nhà.
Thư Cửu: “Trương Chính Nhất?”
Phúc Lộc Thọ Hỉ Tiểu Hắc Quincer nhô đầu ra, A Hỉ nói: “Trời ạ, hôm qua tôi vừa mới nói mời đạo sĩ, hôm nay đã có đạo sĩ đến rồi!”
Quincer nói: “Là cái gã thầy bói dởm lần trước à?”
A Thọ híp mắt nói: “Hồ lô kia nhìn quen lắm.”
A Lộc: “Hồ lô càn khôn của Thái Thượng lão quân.”
A Phúc: “A, vậy anh ta giỏi lắm đúng không?”
A Thọ nghĩ nghĩ, nói: “Tôi nhớ ra rồi, là đại đệ tử của lão quân, bảo sao lần trước tôi thấy quen lắm, hồi trước còn thấy anh ta uống rượu với Minh chủ mà.”
Quincer nói: “Cái gì? Cái gã lừa đảo này thân phận cao vậy à?”
Tiểu Hắc nói: “Vậy đại nhân có gặp nguy hiểm không! Tôi phải đi cứu đại nhân!”
Tiểu Hắc nói xong định lao ra, may mà Phúc Lộc Thọ Hỉ kéo lại kịp.
Trương Chính Nhất nhìn Thư Cửu, nói: “Trùng hợp thật, sau này tôi sẽ ở đây, chúng ta là hàng xóm đấy, mời cậu ăn trưa được không?”
Thư Cửu nhíu mày, Trương Chính Nhất thấy cậu dường như vẫn còn tức giận vì ‘hiểu lầm’ lần trước, nói thêm: “Coi như là hàng xóm ăn với nhau một bữa, cải thiện quan hệ hàng xóm láng giềng thôi.”
Trương Chính Nhất lại nói tiếp: “Đúng rồi, tôi thấy mi gian cậu có hắc khí, chắc chắn là gặp thứ gì không tốt rồi, lẽ nào là hồ ly tinh? Cẩn thận đấy.”
Thư Cửu trừng mắt nhìn bóng lưng của Trương Chính Nhất, trong lòng thầm nói nếu gặp hồ ly tinh cũng may, ít nhất còn xinh xắn, mình đã phải sống chung với tay phải hơn hai mươi năm rồi!
Nhưng nghĩ lại, hồ ly tinh mà giống Đát Kỷ, xinh thì xinh thật, dáng chuẩn, mỗi tội đầu óc không bình thường!
Vậy thì tốt nhất là thôi…
Buổi trưa, Trương Chính Nhất mới thu dọn đồ đạc xong, mời Thư Cửu xuống nhà hàng dưới tầng ăn cơm, nhà hàng mở trong khu chung cư, là kiểu rất bình dân, nhưng món ăn cũng khá ổn, vậy nên là điểm đến quen thuộc của dân ở đây.
Trương Chính Nhất ngồi xuống, gọi món xong, liền lấy một túi nhỏ ra, giao cho Thư Cửu.
Thư Cửu nghi ngờ nhìn anh ta, sau đó mở túi ra, bên trong toàn nến thôi!
Trương Chính Nhất cười nói: “Tặng cho mấy người bạn ma của cậu, đây là cống phẩm thượng đẳng lấy từ điện của lão quân, ăn khá ổn đấy.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu im lặng, Phúc Lộc Thọ Hỉ cùng Tiểu Hắc thì đã chui từ dưới bàn ra, bổ nhào vào túi kia.
Trương Chính Nhất cười tủm tỉm nhìn năm con ma không hề cảnh giác, nói: “Tôi đoán họ sẽ thích mà.”
Năm con ma pháp lực cao cường, cứ như vậy bị thu mua…
Vì vậy ma quỷ cùng vị đạo sĩ liền trở thành bạn tốt, hàng xóm tốt…
Trương Chính Nhất nhìn Thư Cửu sắc mặt không tốt, nói: “Hôm qua ngủ không ngon à?”
Thư Cửu cả người chẳng còn hơi sức, nói chuyện cũng lười nói, yếu ớt: “Ừ.”
A Phúc vừa gặm nến cống phẩm, vừa nói: “Cửu Cửu bị quỷ dọa đấy.”
Trương Chính Nhất nhướn mày.
A Hỉ nói: “Lúc Cửu Cửu tắm thì gặp quỷ, chắc là sắc quỷ đó, nói là leo từ trong gương ra, làm Cửu Cửu sợ tới mức tru lên, cả tòa nhà đều nghe thấy.”
Thư Cửu cảm thấy rất mất mặt, mấy con ma này đúng là chẳng có lòng tự trọng gì cả, người khác cho nến là bán cậu luôn.
Trương Chính Nhất lại nhướn mày, nói: “Leo từ trong gương ra à?”
Thư Cửu nói: “Sao vậy? Chẳng lẽ anh biết đây là quỷ gì à?”
A Thọ nói: “Là sắc quỷ đúng không?”
Trương Chính Nhất cười nói: “Chỉ là đúng lúc tôi vừa nhận một việc cũng có liên quan đến tấm gương. Là về nữ nghệ sĩ ấy, mấy cậu thấy trên tivi chưa?”
Lưng Thư Cửu lạnh toát, khẽ gật đầu.
Trương Chính Nhất nói: “Nữ nghệ sĩ kia cứ nói rằng mình gặp quỷ, quản lý cô ta liền mời tôi qua xem. Cậu có muốn đi cùng tôi không?”
Thư Cửu có chút chần chờ, dù sao thể chất như mình thì cách xa mấy thứ đó thì hơn, nhưng Thư Cửu lại rất muốn biết đêm qua mình gặp cái gì, nếu không định cả đời này không dám tắm rửa không dám soi gương à? Vậy chắc Thư Cửu điên luôn…
Trương Chính Nhất bổ sung một câu, nói: “Cậu yên tâm, chắc chắn không có nguy hiểm gì đâu, có tôi mà.”
Thư Cửu trong lòng khinh bỉ, có anh mới không đáng tin ấy, có biết không hả?
Tra Phược vẫn đang để quỷ sai điều tra về vệ sĩ của Trần Tuệ Tuyết, nhưng không có kết quả gì, vệ sĩ kia như thể bốc hơi khỏi trần gian, thậm chí, như thể bốc hơi khỏi tam giới luôn.
Tra Phược đứng trong đình bên Lục hồn đạo, mắt nhìn con sông phía trước, đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó, Thư Cửu đứng cạnh mình, câu được câu không trò chuyện, khi đó Thư Cửu hỏi làm thế nào để thay đổi thể chất của mình, Tra Phược nói phải song tu.
Kỳ thật cách duy nhất để thay đổi thể chất của cậu chính là song tu, Tra Phược cũng không nói đùa, mà phản ứng của Thư Cửu lại làm anh rất buồn cười.
Tra Phược giờ nhớ lại, một mặt cảm thấy phản ứng của Thư Cửu buồn cười, một mặt lại cảm thấy có một cảm giác khó miêu tả thành lời đầy ắp trong lòng, làm tim anh nóng lên…
Minh chủ mắt sáng như sao, lại không có tình, vì nếu có tình, dù mắt có nhìn thấu cũng sẽ bị tình cảm chủ quan dao động, anh thân là Minh chủ, phải thưởng phạt tam giới, dù là con sâu con kiến cũng phải qua tay anh rồi mới đầu thai chuyển thế, dù muốn trở thành thượng tiên cũng phải từ Lục hồn đạo thăng tiên đạo.
Bút phán quan của Tra Phược chưa bao giờ sai lệch.
Mà lúc này, cảm xúc kỳ lạ trong tim lại khiến Tra Phược cảm thấy rất lạ lẫm, lại cảm thấy rất quen thuộc, như thể rất lâu trước đây, Tra Phược đã từng có cảm xúc này, chỉ là anh không nhớ rõ mà thôi.
Tra Phược đứng ngẩn người, bỗng lạnh mặt nói: “Ai.”
Bóng trắng đang tới gần sau lưng anh bỗng dừng lại, người áo trắng mỉm cười, dịu dàng nói: “Là ta, ngươi không nhớ…”
Tra Phược quay đầu lại, người đàn ông đứng sau lưng anh mặc áo bào trắng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, gương mặt giống hệt Thư Cửu…
Tra Phược nhìn qua, người áo trắng dần dần lại gần, đi vào đình, nhìn Tra Phược, mặt vẫn mỉm cười, nói: “Ngươi không nhớ ta à…”
Tra Phược không nói gì, chỉ quan sát người kia, dường như đang tìm tòi trong trí nhớ xem đối phương là ai.
Người giống hệt Thư Cửu kia lại tiếp tục bước lại gần, đối mặt với Tra Phược, giọng nói dịu dàng đầy mê hoặc, “Ngươi quên hẳn ta, chẳng nhớ gì cả, nhưng ta vẫn đang đợi ngươi…”
Hắn nói xong, hai tay ôm lấy cổ Tra Phược, cả người dính sát vào Tra Phược, mắt đen thăm thẳm nhìn anh, nói: “Ta vẫn đang đợi ngươi, ngươi lại tưởng ta chết rồi…”
Người áo trắng nói xong, mắt dần mơ màng, chậm rãi nhích lại gần, Tra Phược thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của người kia đang phả vào mặt mình, sau đó càng ngày càng gần…
Ngay lúc người áo trắng sắp hôn Tra Phược, một tiếng hét thê lương lại vang lên.
Tra Phược lùi ra sau một bước, tay phải bóp cổ người đàn ông, giọng lạnh như băng, nói: “Tại sao lại biến thành Thư Cửu?”
Người áo trắng sắc mặt tái nhợt, mắt mở to, hoảng sợ giãy dụa nhưng không thể nào thoát được, đồng thời không chịu nói gì.
Mu bàn tay của Tra Phược dần nổi gân xanh, bóp chặt hơn.
“Á!”
Người áo trắng lại bật ra tiếng rên rỉ đau đớn, Tra Phược làm như không thấy, mặt vẫn lạnh như băng, nói: “Tại sao lại biến thành Thư Cửu? Ngươi làm gì Thư Cửu rồi? Nói.”
Người áo trắng vẫn không nói gì, chỉ giãy dụa, sau đó trong nháy mắt biến mất, như thể hết thảy chỉ là ảo giác của Tra Phược.
Keng một tiếng, có thứ gì đó rơi xuống bên chân Tra Phược.
Tra Phược nhặt lên, hóa ra lại là một mảnh gương vỡ…
Rạng sáng hôm sau, Trương Chính Nhất lại gõ cửa nhà Thư Cửu, gần sáng Thư Cửu mới ngủ được, giờ vẫn còn đang say giấc nồng, trùm chăn kín đầu ngủ tiếp.
Quincer nằm trên thảm, dùng chân che tai, lầm bầm, “Gõ gì mà lắm thế!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ hừng đông mới ngủ, cả đêm chơi mạt chược, tất nhiên không muốn dậy, A Phúc cau mày nói: “Không mở cửa có ổn không?”
A Lộc nói: “Hắn sẽ tự vào thôi.”
Quả nhiên, Trương Chính Nhất gõ cửa một lát, thấy không ai mở cửa cho mình, chỉ cười cười, đi thẳng về phía trước, giây lát sau, cơ thể anh ta xuyên qua cửa, không có bất kỳ động tĩnh gì, hệt như ma quỷ.
Thư Cửu còn đang ngủ, vì trùm chăn nên thiếu không khí, bỏ chăn ra, mơ mơ màng màng xoay người, cảm thấy chạm phải cái gì, giật mình tỉnh lại, ngồi dậy, hai mắt trợn trừng.
“A ---“
Phúc Lộc Thọ Hỉ đồng thời bị tiếng thét chói tai của Thư Cửu đánh thức, Tiểu Hắc là người đầu tiên xông vào phòng, trợn trừng mắt đứng giữa Trương Chính Nhất và Thư Cửu, nói: “Đại nhân, hắn có làm gì ngài không?”
Trương Chính Nhất nói: “Tôi chỉ gọi cậu dậy thôi mà.”
Thư Cửu trừng mắt nhìn Trương Chính Nhất: “Anh vào kiểu gì vậy hả!”
Trương Chính Nhất nói: “Tôi gõ cửa, không ai ra mở cửa, tôi liền xuyên cửa vào luôn.”
Thư Cửu nghẹn họng: “Xuyên cửa? Anh là quỷ à?!”
Trương Chính Nhất tự tin lắc đầu, nói: “Tôi không phải quỷ, ma quỷ còn phải sợ tôi cơ.”
Tiểu Hắc bổ sung: “Đại nhân, hắn là thần tiên ra vẻ đạo mạo.”
Trương Chính Nhất bổ sung: “Thượng tiên.”
Thư Cửu chỉ thở dài, nói: “Phiền anh lần sau gõ cửa mạnh hơn.”
Trương Chính Nhất cười nói: “Được rồi, nhưng tôi thấy sắc mặt cậu không tốt lắm, tôi xem nhà cậu có vấn đề gì trước, cậu có ngại không?”
Thư Cửu vừa xuống giường, vừa nói: “Tôi không ngại, nhưng nếu anh muốn lấy tiền xem nhà, tôi chắc chắn sẽ ngại.”
Trương Chính Nhất nói: “Cậu là người bạn đầu tiên của tôi ở trần gian, sao mà tôi thu tiền của cậu được, đương nhiên là miễn phí rồi.”
Thư Cửu khinh bỉ trong lòng, thật sự rất cảm ơn anh đã coi tôi là bạn…
Trương Chính Nhất vào toilet, xem ra Thư Cửu rất sợ, đèn toilet sáng trưng, giờ đã sáng mà mở bóng đèn hết công suất, thời tiết lại nóng thế này, nếu ai đứng đây đánh răng súc miệng, chắc chắn sẽ chảy mỡ luôn.
Trương Chính Nhất đang kiểm tra, Quincer chạy vào, nhảy lên bồn rửa tay, nhìn tấm gương hình vuông, dùng chân múp míp nhúng nước rồi vuốt vuốt mấy sợi lông đang dựng lên trên đầu mình, hỏi: “Có phát hiện gì không?”
Trương Chính Nhất nói: “Không có hơi thở của quỷ quái gì hết.”
Quincer tự hào nói: “Cái này còn cần anh nói à, đương nhiên là không có rồi, tôi cũng nhận ra mà.”
Trương Chính Nhất không nói gì, chỉ cười cười…
Anh quan sát một lát, đột nhiên hỏi: “Tấm gương là hình này đúng không?”
Quincer nghĩ nghĩ, nói: “Thư Cửu nói nó hình tròn, nhưng trong nhà chỉ có mỗi một tấm gương treo ở đây, mà nó là hình vuông mà.”
A Phúc thò đầu vào, nói: “Cửu Cửu còn nói, trong gương có người cười với cậu ấy, rồi bò từ trong gương ra ấy.”
Trương Chính Nhất xoa cằm, dường như đang tự hỏi gì đó.
A Hỉ cũng lại gần, nói: “Anh phát hiện ra điều gì à?”
Trương Chính Nhất suy nghĩ một lát, cuối cùng nói: “Vẫn chưa.”
Mọi người: “…”
Trương Chính Nhất lại nói: “Hiện giờ chỉ là thu thập manh mối thôi. Được rồi, đến giờ đi rồi.”
Anh vừa nói vừa đi ra, thấy Thư Cửu đang súc miệng rửa mặt trong bếp, cười nói: “Đến giờ rồi, tôi đã hẹn quản lý và trợ lý của nữ nghệ sĩ kia rồi, qua bệnh viện xem cô ấy thế nào trước đã.”
Thư Cửu gật đầu, nhổ hết bọt trong miệng ra.
Phúc Lộc Thọ Hỉ cùng Tiểu Hắc Quincer theo phía sau, nhìn hai người mặc áo phông quần lửng đi trước mặt, A Hỉ nói: “Thời trang hai người này giống nhau thật.”
A Thọ nói: “Có lẽ đấy đang là mốt.”
A Phúc nói: “A Thọ nói đúng đấy, dù sao mình là ma chết lâu lắm rồi, chắc đã không theo kịp mốt rồi.”
A Hỉ: "...".

Jul 24, 2018

[NSNT] Chương 9


Chương 9: Bạn trai lăng nhăng (5)
Vu Đình và Đồng Uyển Uyển xám xịt rời khỏi nhà họ Ôn.
Có trời mới biết, Lâm Lạc đã muốn làm việc này từ lâu lắm rồi, hai người kia mấy lần vụng trộm không chịu đi nơi khác mà cứ vụng trộm ngay trong phòng cậu, rồi lại còn ngay trên giường cậu nữa chứ.
Sau khi hai người ra về, Lâm Lạc gỡ hết vỏ gối, ga, vỏ chăn vứt ra thùng rác. Mấy thứ này, cậu cảm thấy rất bẩn.
Buổi tối bố Ôn mẹ Ôn về nhà, mẹ Ôn thấy đống ga gối, hỏi, “Văn Văn à, sao con lại vứt hết ga gối ra thế kia? Hay là con…” Mẹ Ôn hiển nhiên nghĩ tới bạn trai Vu Đình của Ôn Văn, “Văn Văn, mẹ biết Vu Đình rất tốt, nhưng hai đứa… Hai đứa…” Mẹ Ôn muốn khuyên Ôn Văn yêu quý bản thân mình hơn, đừng dễ dàng trao mọi thứ cho đàn ông như vậy.
Mẹ Ôn còn chưa nói xong, Lâm Lạc đã cắt lời mẹ Ôn, “Mẹ, hôm nay con đi chơi với bạn, lúc về thấy Vu Đình và Đồng Uyển Uyển đang ở trên giường, con bảo hai người đấy sau này đừng có đến nhà mình nữa.”
Lâm Lạc vốn không hề có ý định giấu diếm cho Vu Đình và Đồng Uyển Uyển, lại càng không giấu bố Ôn mẹ Ôn.
Nếu không đợi đến khi bố Ôn kiểm tra ra bị suy thận, Vu Đình lại mặt dày đến đưa tiền để làm hòa, nhà họ Ôn lại coi Vu Đình như đại ân nhân thì sao?
Vậy nên, Lâm Lạc chắc chắn sẽ không giấu, cậu sẽ để cho bố Ôn và mẹ Ôn biết rõ Vu Đình và Đồng Uyển Uyển là người như thế nào, dù bây giờ hai người sẽ buồn, nhưng còn hơn là khổ cả đời.
Kiếp trước, bố Ôn mẹ Ôn cảm thấy rất tự hào khi có con rể quý như Vu Đình, đồng thời rất vui mừng khi con gái mình gả được cho người như vậy. Nhưng sau này, khi tình nhân của Vu Đình càng ngày càng nhiều mà vẫn không chịu kết hôn với Ôn Văn, họ đã nhận ra Vu Đình là loại người gì, cũng muốn tìm kiếm một người khác cho Ôn Văn, nhưng lại vẫn cả nể việc Vu Đình từng có ân với họ, đợi đến khi thế lực của Vu Đình đã lớn mạnh, Ôn Văn đã sớm là người của Vu Đình, bố Ôn mẹ Ôn dù có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.
Bố Ôn mẹ Ôn tuổi già không hề vui vẻ chút nào, tuy Vu Đình vẫn chu cấp cho họ, để họ sống một cuộc sống sung túc giàu có.
Về phần Vu Đình, Lâm Lạc quá hiểu rõ mấy gã ngựa đực như vậy, hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ Ôn Văn, trong lòng hắn, Ôn Văn vĩnh viễn là nữ thần, hắn tin rằng, một ngày nào đó, Ôn Văn sẽ tha thứ cho hắn.
Đợi đến khi bố Ôn ốm nặng, Vu Đình chắc chắn sẽ lại xuất hiện, theo Vu Đình thì đây là cơ hội tốt để quay lại với Ôn Văn. Ôn Văn chắc chắn sẽ không trừng mắt nhìn bố Ôn ốm nặng, vậy cũng chỉ có thể quay lại với Vu Đình.
Mà Lâm Lạc muốn ngăn chặn tình huống này xảy ra.
Một câu của Lâm Lạc mang theo biết bao tin tức, khi mẹ Ôn hiểu rõ ý của Ôn Văn, mẹ Ôn lập tức biến sắc, nhưng suy nghĩ đầu tiên của mẹ Ôn đấy là Ôn Văn có buồn không, có đau lòng không, tuy Văn Văn có vẻ rất bình tĩnh, nhưng nói không chừng Văn Văn chỉ đang cố ra vẻ, kỳ thật lúc ở một mình lại khóc thì sao?
Mẹ Ôn kéo Ôn Văn vào phòng, ngồi lên giường, “Văn Văn à, nếu Vu Đình là người như vậy, con đừng có buồn vì gã đấy, may mà hai đứa mới quen nhau chưa được nửa năm, tình cảm còn chưa sâu đậm. Sau này, Văn Văn chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn.”
Mẹ Ôn tìm mọi cách an ủi Ôn Văn, thậm chí còn kéo cả bố Ôn, hai người ra sức mắng chửi Vu Đình, quở trách Đồng Uyển Uyển. Chỉ có điều, không ai biết, kỳ thật Lâm Lạc không hề đau lòng.
Chỉ là biểu hiện bình tĩnh như vậy, trong mắt người khác lại là ra vẻ kiên cường.
Khi Ôn Văn giành được giải nhất cuộc thi viết truyện, mọi người cũng không ghen tị, lại cho rằng Ôn Văn là tình trường thất bại, sự nghiệp thành công.
Nhận được tiền thưởng, Lâm Lạc ngay lập tức mua cổ phiếu Phong Bạo.
Không đầy một tháng sau, Phong Bạo cho ra mắt sản phẩm mới, khiến cả thế giới phải kinh ngạc, cổ phiếu Phong Bạo cũng tăng giá liên hồi.
Đến gần cuối học kỳ, Lâm Lạc quyết đoán bán cổ phiếu đi. Sau đó, cổ phiếu Phong Bạo liền không tăng giá nữa, thậm chí còn có dấu hiệu giảm.
Về phần Vu Đình, quả thật như Lâm Lạc dự đoán, hắn không hề từ bỏ Ôn Văn, dăm ba hôm lại đến tìm Ôn Văn muốn giải thích.
Nhưng Lâm Lạc không hề nhận lời giải thích của Vu Đình, vẫn cứ lạnh mặt, Vu Đình đành phải thất vọng ra về.
Thân phận chân thật của Vu Đình là một người trọng sinh, Ôn Văn chính là mối tình đầu của hắn, có điều, trong kiếp trước của Vu Đình, hắn không dám tỏ tình với Ôn Văn, nhưng Vu Đình vẫn dõi theo Ôn Văn
Vu Đình biết rõ, lúc Ôn Văn học đại học, bố cô sẽ ốm nặng, cần số tiền phẫu thuật rất lớn, lúc đó, có một cậu chàng con đại gia vì theo đuổi Ôn Văn mà trả hết số tiền đó, sau đó Ôn Văn liền kết hôn với người kia. Nhưng Ôn Văn cũng không hạnh phúc, sau khi tốt nghiệp đại học vài năm, Vu Đình từng nhìn thấy Ôn Văn, khi đó Ôn Văn rất tiều tụy, nghe nói là gã đàn ông kia ăn chơi đàng điếm, nghe nói Ôn Văn vẫn bị nhà chồng xem thường, nghe nói…
Khi Vu Đình trọng sinh, Vu Đình liền quyết định theo đuổi Ôn Văn, đem lại hạnh phúc cho Ôn Văn. Hắn dựa vào việc biết trước để kiếm tiền, thay đổi cuộc sống gia đình mình, hắn cũng nhớ bệnh của bố Ôn, đợi khi bố Ôn phát hiện ra bệnh thì sẽ cho mượn tiền, như vậy Ôn Văn sẽ không bị ép gả cho gã kia như kiếp trước.
Chỉ có điều, khi Vu Đình theo đuổi được Ôn Văn, Ôn Văn lại bắt gặp hắn và em họ Đồng Uyển Uyển của Ôn Văn vui vẻ, hắn còn chẳng có cơ hội giải thích, Ôn Văn đã không thèm để ý đến hắn nữa rồi.
Nhưng Vu Đình vẫn đang chờ cơ hội, đợi khi bố Ôn ốm nặng nhập viện, lúc đó, Ôn Văn chắc chắn sẽ phải bình tĩnh nghe hắn giải thích, khi đó, Ôn Văn chắc chắn sẽ tha thứ cho hắn. Hai người sẽ quay lại với nhau, quay lại khoảng thời gian ngọt ngào lúc trước.
Vào học kỳ mới, mấy hôm nay, bố Ôn cứ đau đầu nôn mửa liên hồi, người cũng gầy rộp đi. Theo đề nghị của mẹ Ôn và Ôn Văn, bố Ôn vào viện kiểm tra.
Ngay khi có kết quả kiểm tra, bố Ôn phải nhập viện.
Bố Ôn giờ phải lọc thận, bệnh cũng chưa nặng đến mức phải thay thận, chi phí điều trị dù đắt, nhưng với số tiền tiết kiệm trước đây của nhà họ Ôn thì cũng tạm thời trang trải một thời gian.
Nhưng chẳng mấy chốc, bệnh tình của bố Ôn lại nặng thêm, bác sĩ đề xuất thay thận, mẹ Ôn và Ôn Văn đều kiểm tra, chẳng ai phù hợp, may là không lâu sau lại tìm được người phù hợp với bố Ôn. Nhưng tiền phẫu thuật thuốc men lại thành vấn đề.
Chỉ bằng tiền tiết kiệm của nhà họ Ôn thì không thể nào trả khoản chi phí đắt đỏ này.
May mà có thêm số tiền trong tay Lâm Lạc, vừa đủ trả chi phí phẫu thuật và tiền thuốc men cho mấy tháng sau đó.
Tiền thuốc hàng năm hậu phẫu cũng là con số khổng lồ, với nhà họ Ôn thì quả thật là gánh nặng trầm trọng, Lâm Lạc phải tiếp tục kiếm tiền, có điều giờ không cần gấp gáp như trước.
Vu Đình cũng đến, nhưng bố Ôn mẹ Ôn không hề nể mặt hắn, bị mẹ Ôn đuổi đi luôn.
Vu Đình vốn đang hoang mang không biết nhà họ Ôn lấy tiền phẫu thuật ở đâu ra, sau chợt nhớ tới Ôn Văn giành được giải nhất, số tiền thưởng có khi vừa đủ trả tiền thuốc men luôn.
Sau khi Lâm Lạc giành được giải nhất với hai tác phẩm kia liền bán bản quyền luôn cho nhà xuất bản Tân Hạ, nhà xuất bản ra một giá rất lớn mua đứt hai quyển truyện.
Lâm Lạc biết rõ hai tác phẩm này dù cốt truyện thú vị, nhưng với thị hiếu bây giờ, hai quyển truyện này rất khó bán. Vậy nên dù bán đứt luôn, Lâm Lạc cũng không tiếc. Vốn hai quyển truyện này viết chỉ để giành giải thưởng. Giờ lại lấy thêm tiền bản quyền cũng đủ khiến Lâm Lạc vui mừng rồi.
Thời gian này, Lâm Lạc xin tạm nghỉ ở trường vì bố Ôn ốm nặng, nhưng giảng viên đều rất thông cảm, Lâm Lạc vào viện chăm sóc bố Ôn với mẹ Ôn, lúc rảnh, lại lấy bút viết tiểu thuyết.
Trong thời gian qua, Lâm Lạc cũng đọc không ít tiểu thuyết bán chạy, thế giới trước cậu tiếp xúc nhiều, lấy tư liệu để viết rất đơn giản.
Lâm Lạc không dùng thể cổ văn và thể bạch thoại như hai tác phẩm muốn giành giải lúc trước, vậy nên tốc độ viết rất nhanh, ở bệnh viện tốc ký qua, về nhà lại bật máy tính gõ vào word.
Lâm Lạc lúc nào cũng tràn đầy sức sống, đây là nhờ phương pháp tu luyện lấy được từ nhiệm vụ trước, thế giới này không có linh khí, cũng không thể nào tu tiên, nhưng cải thiện sức khỏe vẫn rất đơn giản.
Lâm Lạc ngày ngày chạy tới chạy lui giữa ba nơi trường học, bệnh viện và nhà mà vẫn rất khỏe mạnh, còn rút thời gian ra viết tiểu thuyết, ngược lại, mẹ Ôn vất vả lâu như vậy cũng dần mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt. Lâm Lạc liền bảo mẹ Ôn nghỉ ngơi hai ngày, chỉ có điều mẹ Ôn không đồng ý, Lâm Lạc liền nhân lúc mẹ Ôn ngủ, tắt đồng hồ báo thức, để mẹ Ôn ngủ thêm.
Ngày bố Ôn ra viện, Lâm Lạc đã viết xong tiểu thuyết 200.000 từ, gửi bản thảo luôn cho nhà xuất bản Tân Hạ. Dù thế nào thì cậu cũng giành được tận hai giải nhất trong cuộc thi vừa rồi, cũng không phải người mới hoàn toàn, chắc sẽ không bị bỏ qua.
Quả nhiên, vài ngày sau, Lâm Lạc liền nhận được câu trả lời của nhà xuất bản Tân Hạ. Tiểu thuyết được duyệt rồi.
Trong lúc Lâm Lạc bận rộn, Vu Đình và Đồng Uyển Uyển đã chính thức công khai quan hệ, nhưng bọn họ cũng không hòa thuận cho lắm.
Lúc trước Lâm Lạc nói thẳng cho bố Ôn mẹ Ôn, nhà họ Ôn và nhà họ Đồng liền bắt đầu xa cách, mẹ Ôn nhìn thấy em trai em dâu thì cũng lạnh lùng, không mặn mà cho lắm, bố Đồng mẹ Đồng ban đầu còn không hiểu, sau thấy Vu Đình và Đồng Uyển Uyển qua lại, mới hiểu ra.
Bố Đồng mẹ Đồng cũng rất giận, con gái mình còn chưa trưởng thành đã bị gã đàn ông kia bắt mất rồi, hơn nữa người này lại còn là bạn trai Ôn Văn.
Xảy ra chuyện mất mặt như vậy, bố Đồng mẹ Đồng cũng chẳng còn mặt mũi gặp người, quản lý Đồng Uyển Uyển lại càng chặt.

Jul 23, 2018

[THTGQ] Chương 35.1

Chương 35.1: Tấm gương 1
Khi về đến nhà, Thư Cửu có cảm giác như đã mấy đời, vì lâu lắm rồi cậu không ở nhà, toàn ở Minh phủ.
Thư Cửu mở cửa, cửa vừa mới mở ra, đập vào mắt là phòng khách lộn xộn bừa bãi, trên ghế salon toàn vỏ giấy, mấy thùng đồ góc tường bị mở hết ra, nến thơm rải khắp mọi nơi, đủ màu sắc, cả phòng toàn mùi tinh dầu.
Bốn con ma đang mở tivi, ngồi trên bàn chơi mạt chược, vui vẻ vô cùng. Vì minh tệ bị Thư Cửu xé mất, vậy nên bốn con ma đổi thành dùng nến đặt cọc, chơi đến high còn có thể cầm nến lên gặm.
Thư Cửu đen mặt đi tới, A Hỉ vừa gặm nến, vừa vui vẻ chào hỏi cậu, nói: “Oa, Thư Cửu về rồi.”
A Phúc mở to mắt nhìn cậu, nói: “Cửu Cửu, cậu về rồi à! Tôi thấy cậu là đàn ông vẫn đẹp hơn, hừm… Chắc tại nhìn nhiều nên thuận mắt hơn.”
Trong lòng Thư Cửu như có một ngọn lửa đang rực cháy, nửa câu sau của A Phúc kỳ thật có thể bỏ đi mà!
A Thọ cười tủm tỉm nói: “Đổi về là tốt rồi, husky ngu ngốc cũng về à.”
Quincer rướn đầu, nhảy lên bàn, hô hào: “Tôi cũng muốn chơi! Cho tôi chơi! Cho tôi chơi với!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, mặt âm trầm, đi đến bên bàn, vứt Quincer qua một bên, sau đó tức giận nói: “Là ai mở thùng nến của tôi ra hả!”
A Hỉ là người đầu tiên lắc đầu, sau đó chỉ A Thọ.
A Thọ lại chỉ A Phúc.
A Phúc vẻ mặt vô tội chỉ A Lộc.
A Lộc lại chỉ A Hỉ…
A Hỉ gượng cười, sau đó phát hiện phía sau Thư Cửu có gì đó, chuyển chủ đề: “A, nhà mình có thành viên mới à? Ma này trông lạ mặt quá.”
Tiểu Hắc từ phía sau đi tới, lễ phép nói: “Chào mọi người, mọi người có thể gọi tôi là Tiểu Hắc.”
Nó nói xong, nhìn thấy A Phúc, đột nhiên hai mắt sáng rực, cảm động nói: “Quỷ vương đại nhân, tôi là Tiểu Hắc đây, không ngờ lại được gặp ngài ở đây! Hóa ra ngài không sao, may quá.”
Tiểu Hắc nói xong, quay đầu nhìn thấy A Lộc, lại kích động nói: “Lục đại nhân cũng ở đây à! Tốt quá rồi! Hu hu, tôi vẫn được gặp lại Lục đại nhân à.”
Thư Cửu xoa xoa trán, vì Tiểu Hắc nhất quyết không chịu đầu thai chuyển thế, hơn nữa cũng không phạm sai lầm lớn, không thể ở lại Minh phủ, mà sự trung tâm của Tiểu Hắc với Thư Cửu quả thật là có thiên địa chứng giám, nhất định đòi đi theo Thư Cửu làm trâu làm ngựa, Thư Cửu cũng chẳng còn cách nào, may mà ma cũng không chiếm diện tích, nếu nhà chật thì có thể gấp họ lại, vậy cũng rất tiện.
A Phúc mở to mắt, tò mò nhìn Tiểu Hắc nói: “Ủa, cậu biết tôi à?”
Tiểu Hắc nói: “Đương nhiên rồi đại nhân, rất lâu rất lâu trước đây, tôi đã biết đại nhân rồi! Nhưng lúc đó tôi địa vị hèn mọn, tu vi cũng rất thấp, chưa nói chuyện với đại nhân bao giờ! Không ngờ đại nhân lại bình dị gần gũi như vậy!”
A Lộc: "...".
Tiểu Hắc lại nói: “Nhưng Lục đại nhân vẫn như trước, chỉ khi ở bên đại nhân mới có cảm xúc, ha ha, tuy Lục đại nhân không nói ra, nhưng tôi nghĩ tình cảm của Lục đại nhân với đại nhân, nhất định giống như tình cảm của tôi với Thư Cửu đại nhân vậy!”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nhìn bọn họ nhận thân, huyệt thái dương giật càng mạnh, cướp hết nến về, cất vào trong hòm, may mà nến bị ma gặm thì người nhìn không ra.
Cậu đang thu dọn đồ đạc, chợt nghe thấy Tiểu Hắc chất phác lại tung một quả bom tấn, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói không được nói lung tung!
A Phúc và A Lộc đâu phải quan hệ nam nam bình thường cơ chứ! Bọn họ không phải quan hệ nam nam bình thường đâu!
A Hỉ và A Thọ đã nắm được trọng điểm từ lâu, hai mắt tỏa sáng, cười mờ ám quan sát Thư Cửu, nhìn từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn từ chân lên đầu.
Quincer cũng nghiêm mặt nói với Thư Cửu: “Thư Cửu, tuy đây là vấn đề tình cảm của cậu, tôi không nên nói nhiều, nhưng cậu đã là bạn của người sói, tôi nhất định phải nhắc nhở cậu, cậu phải giải quyết vấn đề tình cảm của mình đi chứ! Cậu vừa mới đồng ý song tu với nam thần đại nhân nhà tôi mà!”
A Hỉ nhỏ giọng nói: “Nam thần của Quincer, là Minh chủ đại nhân mà đúng không?”
A Thọ gật đầu nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì là Minh chủ thật.”
Quả nhiên Thư Cửu lập tức hét lên: “Tôi đồng ý song tu với Tra Phược lúc nào!”
Quincer nói: “Hai tai tôi đều nghe thấy được! Cậu nói song tu cũng được mà!”
Mặt Thư Cửu đỏ bừng, mà Tiểu Hắc thì tò mò nhìn bọn họ, sau đó cũng nghiêm túc nói: “Đại nhân, thân là quỷ bộc, tôi không nên can thiệp vào việc riêng của ngài, nhưng Minh chủ kia chẳng phải người tốt gì đâu! Ngài ngàn vạn lần đừng tin hoa ngôn xảo ngữ của hắn! Đừng song tu với hắn mà!”
A Phúc nói: “Oa, Cửu Cửu, cậu song tu với Minh chủ đại nhân thật à? Tu vi của Minh chủ đại nhân chắc cao lắm! Tuy lúc mới bắt đầu song tu thì sẽ hơi mệt mỏi, không theo kịp tốc độ tu luyện, nhưng quen dần thì không sao đâu!”
A Phúc tự hào nói tiếp: “Hiện giờ tôi đã đuổi kịp tốc độ tu luyện của A Lộc rồi, tu vi cũng cao hơn nhiều, thỉnh thoảng A Lộc còn để tôi ở phía trên! A Lộc nói, chỉ có người tu vi cao mới được ở phía trên đấy!”
Mắt Thư Cửu giật giật, nhìn A Phúc ngây thơ mở to mắt, trong lòng thoáng đoán ra, hỏi: “Ở phía trên làm gì?”
A Phúc nói: “Ở phía trên rồi động ấy, cái này gọi là nắm quyền chủ đạo! Nhưng hôm sau sẽ mệt lắm, xem ra tôi phải cố gắng tu luyện hơn nữa mới được!”
A Lộc: “Ừm, ngoan lắm.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu lau mặt, nói: “Thôi, tôi phải đi ngủ đã, ngủ một giấc, không còn yêu ma quỷ quái, thế giới vẫn hòa bình, cuộc sống vẫn tốt đẹp…”
Thư Cửu vừa lầm bầm, vừa vào toilet.
Tivi vẫn đang mở, đang chiếu bản tin, cảnh sát đã bắt được chủ xe thể thao đâm chết người rồi bỏ trốn, theo nguồn tin cho hay thì đây là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn nổi tiếng, hiện đã bị tạm giam, vụ việc đang được tiếp tục điều tra làm rõ.
Lúc Thư Cửu vào toilet còn quay đầu lại nhìn thoáng qua, nghĩ thầm mấy ngày nay cũng không phải phí công, đưa cô nàng đầu không còn thuốc chữa kia vào tù, coi như làm việc tốt.
Thư Cửu vào toilet, giờ mới là 8h30, nhưng vì cậu đã quá mệt mỏi nên định đi ngủ sớm, vậy nên mở vòi sen tắm qua loa, sau đó về phòng ngủ, không thèm để ý mấy con ma thích làm cú đêm kia nữa.
Lúc Thư Cửu tắm, vì phòng cách âm không tốt, vậy nên Thư Cửu còn nghe được tiếng tivi ở phòng khách, hình như đang là bản tin.
Thư Cửu nghe loáng thoáng, có một nữ nghệ sĩ trẻ dạo này có vấn đề về tinh thần, lúc đang tổ chức concert, đột nhiên mất kiểm soát, lúc trang điểm thì đập vỡ gương trong phòng, sau đó bắt đầu nổi điên. Trợ lý tiết lộ kỳ thật một thời gian gần đây, tinh thần của cô không tốt lắm, rất sợ soi gương, còn đập vỡ tất cả tấm gương trong nhà, hiện giờ thì nữ nghệ sĩ đã được đưa vào bệnh viện trị liệu, rất nhiều fan tỏ vẻ lo lắng.
Vì phòng tắm rất nhỏ, hơn nữa bên trong chỉ có một mình Thư Cửu, cậu vừa tắm, vừa cảm thấy sau gáy lạnh toát, nếu cậu không biết có ma quỷ thì không sao, nhưng chỉ trách Thư Cửu thấy nhiều, vậy nên khó tránh khỏi việc nghĩ miên man.
Cửa phòng tắm khép lại làm phòng tắm hệt như không gian khép kín, càng tạo điều kiện cho trí tưởng tượng của Thư Cửu bay xa.
Hơn nữa trong phòng tắm cũng treo gương, Thư Cửu tuy không tự kỷ, nhưng vì phải đi ship hoa, vậy nên ít nhiều cũng phải chú ý bề ngoài, trước khi đi ra ngoài lúc nào cũng soi.
Thư Cửu liếc tấm gương treo trên tường, cảm thấy tấm gương tròn này hôm nay hơi là lạ, nhưng chẳng biết lạ ở đâu.
Thư Cửu nhìn bản thân trong gương, vẫn như bình thường, tuy không có cơ bụng nhưng cũng không có mỡ thừa, bụng rất phẳng.
Thư Cửu lập tức quên sợ hãi, chỉ có điều một giây sau, Thư Cửu trong gương bỗng nhiên nhếch khóe miệng, Thư Cửu trợn to mắt, hoảng sợ nhìn gương, mà Thư Cửu trong gương không hề biến thành biểu cảm hoảng sợ, mà vẫn giữ nụ cười ban nãy.
Nụ cười rất đáng sợ…
Thư Cửu khẳng định, đây không phải cách mình cười, không thể nào, vì cái loại người tầm thường như cậu khó mà cười được cái kiểu cao thâm như vậy.
Điều đáng sợ hơn tiếp tục diễn ra.
Thư Cửu trong gương dần dần biến thành một người tóc dài áo trắng, nhưng mặt vẫn là mặt Thư Cửu, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, người khẽ động, sau đó bò ra từ trong gương…
“Bịch!”
“Á á á á á á!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ, Tiểu Hắc, Quincer bên ngoài đã đổi sang chơi bài, vì nhiều người như vậy nên không chơi mạt chược được.
A Hỉ đánh một đôi Q, nói: “Thư Cửu lại gặp ma à?”
A Thọ nói: “Chẳng biết nữa, ngày nào cậu ấy cũng hét, lần nào hét cũng rất thê lương, thành ra tôi chẳng thấy lo nữa rồi.”
Tiểu thiên sứ A Phúc nói: “Mình không qua xem cũng được à?”
A Lộc: "...".
Quincer nói: “Nhưng nếu mọi người đứng lên rồi nhìn bài của người khác, chơi bẩn thì sao?”
Cuối cùng vẫn là Tiểu Hắc trung thành và tận tâm, vội vàng quăng bài trong tay đi, không thèm để ý bài rơi đi đâu, sau đó vọt vào phòng tắm.
Thư Cửu vẫn trần như nhộng, đương nhiên ai tắm rửa lại mặc quần áo, Thư Cửu không một mảnh vải ngã ngồi dưới đất, mặt sợ hãi, nhưng trong phòng tắm ngoài cậu ra chẳng có gì cả.
Tiểu Hắc nhìn thấy Thư Cửu thì có chút ngại ngùng, cúi người nói: “Đại nhân, ngài có sao không?”
Thư Cửu cũng bất chấp mình không mặc quần áo thì bất lịch sự đến chừng nào, nói: “Tôi gặp quỷ! Có quỷ… Có quỷ bò từ trong gương ra!”
Tiểu Hắc sửng sốt, nó chẳng cảm nhận được hơi thở của quỷ quái nào cả, sau đó lại gần kiểm tra tấm gương.
Một tấm gương hình vuông vô cùng bình thường.
Thư Cửu nuốt nước bọt, nói: “Vừa rồi nó hình tròn, vừa rồi tấm gương này hình tròn mà…”
Sau cơn kinh sợ như vậy, Thư Cửu không dám vào phòng tắm, lại càng không dám soi gương…
Thư Cửu trốn trong chăn, ôm chặt lấy gối, ngủ cũng phải bật đèn.
A Phúc quan tâm: “Cửu Cửu, cậu có ổn không?”
Quincer nói: “Chẳng lẽ gặp quỷ thật à? Có cần thỉnh mấy gã đạo sĩ đến cho Thư Cửu không?”
A Hỉ: “… Đầu cậu là đầu chó à, mời đạo sĩ đến, ác quỷ còn chưa bắt được, người ta bắt chúng ta trước thì sao!”
Tiểu Hắc cau mày nói: “Quan trọng là tôi không cảm nhận được quỷ khí gì cả, nếu có ma quỷ xuất hiện thì phải có hơi thở chứ.”
A Thọ bỗng nhiên nói: “Có lẽ không phải quỷ đâu.”
A Lộc hỏi: “Vậy là cái gì?”
A Thọ chậm rãi nói: “Có lẽ là thứ gì đó không chứa âm khí hoặc hơi thở xấu, có khi lại là tiên cũng nên.”
A Hỉ hừ một tiếng, nói: “Thần tiên mà lại nhàm chán đi dọa người à?”
A Phúc gật đầu, “Cậu xem giờ Cửu Cửu sợ chưa kìa.”
Thư Cửu đời này ghét nhất là truyện ma có tình tiết soi gương.
Cậu giờ răng vẫn còn va lập cập vào nhau, A Phúc nói: “Cửu Cửu, giờ đang là mùa hè, cậu lạnh lắm à?”
Thư Cửu nói: “Không… Không… Lạnh lắm…”
A Hỉ nghe răng Thư Cửu đánh lập cập, nói: “Có lẽ… Có lẽ đi tìm đạo sĩ trừ tà cho Thư Cửu thì hơn…”
Quincer nói: “Thấy chưa! Tôi nói đúng chưa! Cậu cũng đồng ý đúng không! Người phương đông có câu gì nhỉ, chỉ có người thông minh mới hiểu nhau!”
Mọi người: “…”