Jul 27, 2018

[THTGQ] Chương 35.3


Chương 35.3: Tấm gương 1
Vào bệnh viện, ngoài viện có rất nhiều phóng viên và fan, nữ nghệ sĩ Thi Đình cũng khá nổi tiếng, tuy không phải số một về diễn xuất, cũng không có tác phẩm nổi tiếng, nhưng vì rất xinh đẹp nên được trạch nam phong là Ngọc Nữ chưởng môn, được không ít thanh thiếu niên ưa thích, vậy nên người đến thăm cô rất đông.
Thư Cửu và Trương Chính Nhất ăn mặc như vậy không hề gây sự chú ý, còn tưởng rằng người thường đến thăm bệnh mà thôi, hai người thuận lợi vào bệnh viện, mà Quincer lại bị bảo vệ ngăn lại.
“Xin lỗi nhưng bệnh viện không cho động vật vào ạ.”
Thư Cửu cười nói: “Được được.”
Sau đó lấy sợi dây thừng từ trong túi quần ra, buộc vào cổ Quincer, sau đó buộc đầu kia vào cửa.
Quincer giận đến giậm chân, nói: “Tôi là người sói! Tôi là người sói! Không phải chó!”
Thư Cửu nói: “Anh chịu khó chờ ở đây một lát, bọn tôi vào rồi ra ngay thôi!”
Sau đó trong tiếng la hét của Quincer, Thư Cửu và Trương Chính Nhất đi vào bệnh viện, Quincer không dám hét to, sợ có người phát hiện.
Vào bệnh viện, lên tầng 10, thang máy vừa mở ra, có rất nhiều vệ sĩ mặc vest đen ngăn hai người lại.
Trương Chính Nhất lấy danh thiếp từ trong túi quần ra, nói: “Tôi là thầy trừ tà mà quản lý Thi Đình mời.”
Vệ sĩ đang đeo kính râm, dù như vậy, Thư Cửu cũng nhìn ra phía sau kính râm là ánh mắt không tin tưởng.
Vệ sĩ đành phải cầm danh thiếp của Trương Chính Nhất vào để hỏi lại, trong lúc chờ, cửa thang máy lại ‘đinh’ một tiếng rồi mở ra, một người đàn ông cao to tóc vàng mắt xanh bước tới.
Hắn mặc áo da đen, dưới là quần da đen bó sát người, tuy nhìn phát ngốt nhưng không hề ảnh hưởng đến sự đẹp trai của hắn.
Thư Cửu há hốc mồm, nhìn người đàn ông kia lại gần chào hỏi.
Thư Cửu: “Quincer?”
Quincer cười nói: “Tôi đẹp trai quá nên cậu cũng không nhận ra tôi à?”
Thư Cửu nói: “Không… Chỉ là lâu lắm không nhìn thấy hình người của anh nên quên thôi.”
Quincer chỉ cười.
Thư Cửu nói: “Sao anh lại biến thành thế này? Quần áo ở đâu ra thế?”
Quincer nghe cậu nói, rất vô duyên kéo kéo đũng quần, nói: “Mua ở cửa hàng bên cạnh ấy, có điều size nhỏ quá, bó chặt bên dưới làm tôi khó chịu.”
Thư Cửu lập tức tưởng tượng cảnh Quincer trần truồng vào cửa hàng quần áo mua đồ…
Đang lúc nói chuyện, chợt nghe thấy tiếng ‘cộp cộp cộp’, một người phụ nữ mặc vest đen, giày cao gót đen, trang điểm rất nhẹ nhàng tinh tế bước tới giữa đám vệ sĩ.
Cô ta tháo kính râm, ánh mắt rất sắc sảo, bước tới, nói: “Chào anh, anh là Trương thiên sư đúng không.”
Cô ta nói xong, đi qua luôn Trương Chính Nhất đang giơ tay định bắt tay với cô, sau đó cầm tay Quincer nói: “Không ngờ, anh… Anh lại là con lai, lại đẹp trai như vậy, anh có muốn đi đóng phim không? Với tư chất của anh, tôi nghĩ dù lúc này ra mắt thì hơi muộn, nhưng chắc chắn sẽ nổi tiếng, thế nào, anh có cân nhắc việc ký hợp đồng với công ty chúng tôi không…”
Thư Cửu: "...".
Trương Chính Nhất cười tủm tỉm chỉ mình, nói: “Chào chị, tôi là Trương Chính Nhất.”
Nữ quản lý: “…”
Lúc này Quincer nói: “Tôi không phải con lai, tôi mang huyết thống cao quý của người…”
Quincer còn chưa nói xong, đã bị Thư Cửu đá thẳng vào đầu gối, thiếu chút nữa quỳ vái chào nữ quản lý luôn, thành công cắt ngang hai chữ ‘người sói’ của hắn ta…
Nữ quản lý có chút xấu hổ, quay người lại bắt tay Trương Chính Nhất, nói: “Chào anh, mời anh qua bên này, Thi Đình đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.”
Mọi người theo nữ quản lý đi vào, bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt cũng có rất nhiều vệ sĩ.
Nữ quản lý đẩy cửa phòng ra, Thi Đình hình như đang ngủ.
Nữ quản lý không vào, nói: “Cô ấy ở bên trong, vừa rồi còn ầm ĩ, bác sĩ phải tiêm thuốc an thần nên giờ ngủ rồi, nếu các anh muốn xem thì vào đi.”
A Hỉ thò đầu vào nhìn, chậc chậc cảm thán: “Đáng thương thật, nguyên khí sắp hết rồi.”
Thi Đình nằm trên giường, hai gò má lõm lại, cả người tiều tụy, mặt vàng như nến, nhìn già hơn hẳn, khác xa Ngọc Nữ chưởng môn trong sáng xinh đẹp trên tivi.
Thư Cửu nói: “Đây là sao vậy?”
Cậu thật ra đang hỏi A Hỉ, nhưng quản lý đứng ngoài không thấy A Hỉ, còn tưởng cậu đang nói với Quincer hay Trương Chính Nhất.
Trương Chính Nhất nhíu mày nói: “Trên người không có quỷ khí, nhưng tinh nguyên sắp cạn kiệt rồi, cứ thế này, chỉ e…”
Quincer nói: “Xem ra có thứ gì đó không sạch sẽ muốn hấp thu tinh nguyên cô ta để làm chất dinh dưỡng rồi.”
Mấy người nói năng rất nghiêm túc, quản lý đứng ngoài nghe vậy thì rùng mình, vội vàng châm điếu thuốc.
Thi Đình đang nằm trên giường dường như rất mẫn cảm với tiếng động, nghe thấy tiếng họ trò chuyện đột nhiên thức tỉnh, mắt trừng lớn.
Thư Cửu giật mình, lùi ra sau một bước.
Nhưng Thi Đình còn nhanh hơn, nắm chặt Thư Cửu, móng tay đâm vào lưng cậu, mặt vặn vẹo, tuyệt vọng hét lên: “Ma!! Có ma! Có ma kìa! Mau đuổi nó đi đi! Cứu tôi với ---“
Phòng bệnh lập tức lộn xộn, y tá vội vàng chạy vào, không ít người là nam y tá, mấy người cùng nhau giữ chặt Thi Đình, muốn cô bình tĩnh lại, đừng nhìn Thi Đình gầy yếu, tiều tụy không còn ra dáng người, nhưng cô đang dùng hết sức mình để phản khác, trong mắt Thư Cửu, đây là giãy dụa tìm kiếm cơ hội sống sót cuối cùng, trong ánh mắt chỉ toàn tuyệt vọng, cảm giác này rất tệ, khiến cậu chua xót vô cùng.
Trong phòng thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng hét chói tai của Thi Đình, kêu có quỷ, mọi người rốt cuộc hiểu quản lý nói cô làm ầm ĩ là sao.
Trương Chính Nhất không nhịn được nữa, vươn tay dính một tấm hoàng phù lên người Thi Đình, Thi Đình lập tức im lặng, sau đó ngất xỉu.
Quản lý giờ mới đi tới, nói: “Anh làm gì Thi Đình thế?”
Trương Chính Nhất nói: “Chỉ là phù chú làm cô ấy ngủ thôi, hiện tại thứ cô Thi Đình cần nhất là nghỉ ngơi.”
Giờ quản lý mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chúng ta qua phòng bên nói chuyện đi.”
Qua phòng bên cạnh, quản lý để vệ sĩ ra cửa đứng, khép cửa lại, sau đó ngồi xuống, điếu thuốc vẫn châm lửa nhưng lại không hút, có vẻ rất bực bội, nói: “Thi Đình thế nào các anh cũng thấy rồi đấy, tôi không hiểu mấy lời các anh nói, dù sao tôi cũng không phải người trong nghề…”
Cô dừng một lát, nói: “Tôi chỉ muốn hỏi một câu, Thi Đình có thể bình thường lại không?”
Trương Chính Nhất không trả lời ngay, quản lý đột nhiên không kìm nén được cảm xúc, gầm lên: “Mấy anh có biết công ty đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để đào tạo Thi Đình không? Tôi cũng đã tốn bao nhiêu công sức với Thi Đình có biết không hả? Giờ Thi Đình thành thế này, sau này phải làm sao?”
Trương Chính Nhất nghe cô nói, không nhanh không chậm nói: “Xin cô hãy yên tâm, chúng tôi sẽ có cách.”
Quản lý giờ mới thở dài, nói: “Ngại quá, vừa rồi tôi mất kiểm soát, tại tôi lo cho Thi Đình quá.”
Thư Cửu lầm bầm trong lòng, nhìn chị thì quan tâm đến tiền mới đúng, nào có để ý Thi Đình đâu cơ chứ.
Trương Chính Nhất lại nói: “Xem cô Thi Đình rồi nhưng chúng tôi cũng phải qua nhà cô Thi Đình xem sao, dù sao cô đã nói cô Thi Đình đập hết gương trong nhà rồi.”
Quản lý nghe anh nói có cách, cũng dễ nói chuyện hơn, “Đương nhiên là được, nếu Trương thiên sư muốn đi, tôi sẽ gọi cho trợ lý Tiểu Vu của Thi Đình, Tiểu Vu sẽ lái xe đưa mọi người qua.”
Quản lý nói xong, điện thoại đột nhiên kêu, lấy di động ra nhìn thoáng qua, ấn nghe xong lập tức tươi cười, giọng rất lịch sự: “Alo, chào anh, đúng đúng đúng! Rất cảm ơn anh đã quan tâm Thi Đình, chúng tôi thật sự rất cảm ơn… Cái gì? Anh sắp đến nơi rồi à, tôi sẽ ra đón ngay, đúng đúng… Dạ dạ, tôi ra ngay.”
Quản lý cúp điện thoại, mặt vẫn còn vui mừng, nói: “Ngại quá, tôi còn có việc, có nhà đầu tư gọi điện nói muốn gặp Thi Đình, tôi phải đi ngay, Tiểu Vu sẽ tới đón mọi người.”
Trương Chính Nhất nói: “Vậy chúng tôi cũng về luôn.”
Quản lý nói: “Vậy đi, tôi đưa mọi người xuống gara, Tiểu Vu chắc cũng sắp tới rồi.”
Thư Cửu nghe giọng quản lý, như thể muốn đuổi họ đi, xem chừng vì nhà đầu tư sắp tới, cô ta chắc chắn không muốn để nhà đầu tư nhìn thấy đạo sĩ trừ tà, chắc là sợ người ta không vui.
Thư Cửu và Trương Chính Nhất cũng không làm khó cô ta, đứng dậy nói: “Làm phiền cô rồi.”
Quản lý đưa mọi người ra thang máy, nói: “Bệnh viện chuẩn bị gara riêng cho Thi Đình ở tầng hầm thứ ba, lát mọi người cứ xuống thẳng tầng hầm đó là được, Tiểu Vu chắc chắn đã đến, tôi còn bận việc, không tiễn mọi người nữa.”
Cô nói xong, thang máy ‘đinh’ một cái mở ra, bên trong lại có người.
Một người đàn ông đẹp trai mặc vest, đeo kính râm đứng bên trong, sau lưng là bốn người vệ sĩ.
Bốn vệ sĩ kia chỉ nhìn thoáng qua là thấy đẹp trai đến nao lòng rồi, theo kết luận của Thư Cửu, đẹp trai hơn mình thì chắc chắn không phải người.
Bốn người kia cũng quả thật không phải người, bọn họ lần lượt là – Hoạt Vô Thường, Tử Hữu Phân, Vương Triều, Mã Hán…
Mà người đàn ông đẹp trai đứng phía trước còn là ai vào đây nữa…
Người kia tháo kính râm, nữ quản lý vội vàng bước tới tiếp đón, nói: “Anh Tra, không ngờ anh lại tới nhanh vậy, tôi đang định xuống đón anh đây, để anh tự đi lên như thế này thì thất lễ quá.”
Nghe giọng quản lý thì anh Tra này chắc chắn là nhà đầu tư vừa gọi điện rồi…
Thư Cửu kinh ngạc nhìn anh, nói: “Tra Phược? Sao anh lại ở đây?”
Tra Phược giơ kính râm ra phía sau, Hoạt Vô Thường lập tức nhận lấy, sao lại thích làm màu thế chứ!
Tra Phược giờ mới nhìn Thư Cửu, nói: “Cô Thi là diễn viên trong đoàn làm phim tôi đầu tư, nghe nói cô Thi ốm, nên tôi qua thăm.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đang phát điên trong lòng, Minh phủ giờ đầu tư cả vào giới giải trí à? Tiền trên trần gian sắp chảy vào túi Minh phủ hết rồi đúng không?!

Jul 26, 2018

[NSNT] Chương 10


Chương 10: Bạn trai lăng nhăng (Hoàn)
Từ nhỏ đến lớn, Đồng Uyển Uyển được bố Đồng mẹ Đồng chiều chuộng vô cùng, Đồng Uyển Uyển xinh xắn nhanh nhẹn, lại biết ăn nói, gặp ai cũng nói chuyện được, điều duy nhất khiến bố Đồng mẹ Đồng cảm thấy tiếc nuối là thành tích của Đồng Uyển Uyển không được như Ôn Văn, nhưng cũng đạt đến mức trung bình, thỉnh thoảng cố gắng còn lên được đầu lớp.
Lúc trước, bố Đồng mẹ Đồng vẫn rất lo lắng cho việc thi đại học của Đồng Uyển Uyển, sau khai giảng, điểm thi Đồng Uyển Uyển tiến bộ không ít, bố Đồng mẹ Đồng vui mừng vô cùng, lại không ngờ tới con gái mình đi hẹn hò với bạn trai Ôn Văn
Trong mắt bố Đồng mẹ Đồng, việc này không nhỏ chút nào. Con gái không chỉ yêu sớm, người yêu lại còn là bạn trai cháu gái mình, bố Đồng giận tới mức rút thắt lưng quật Đồng Uyển Uyển, nếu không phải mẹ Đồng thương con ngăn cản, có lẽ Đồng Uyển Uyển sẽ phải ôm vết thương mà đi học.
Sau đó, bố Đồng mẹ Đồng bắt đầu thực hiện chính sách quản lý gắt gao, Đồng Uyển Uyển lớn như vậy, đã sớm không cần người đưa đón, nhưng bây giờ, hôm nào bố Đồng hoặc mẹ Đồng cũng đích thân đưa đón Đồng Uyển Uyển. Đồng thời, Đồng Uyển Uyển muốn đi chơi cũng càng khó khăn.
Trước đây, Đồng Uyển Uyển chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là được đi, giờ bố Đồng mẹ Đồng hỏi đến cùng, nếu Đồng Uyển Uyển bảo đi chơi với bạn, vậy họ nhất định sẽ gọi điện cho bạn Đồng Uyển Uyển xác nhận mới đồng ý cho Đồng Uyển Uyển đi.
Trong tình trạng này, cơ hội đi chơi của Đồng Uyển Uyển càng ngày càng ít, lúc nào cũng bị bắt về nhà học bài.
Tâm lý phản nghịch của Đồng Uyển Uyển vốn đã rất mạnh, giờ bị ép ở nhà, bố mẹ lại bắt cô nàng học bài, Đồng Uyển Uyển lại càng cảm thấy khó chịu, càng không muốn học. Bởi thế, dù thời gian học của Đồng Uyển Uyển dài hơn, nhưng điểm lại cứ tụt dần.
Không bàn tới việc bố Đồng mẹ Đồng thất vọng thế nào, Đồng Uyển Uyển cũng cảm thấy cuộc sống mình đang từ tươi sáng chuyển sang u ám.
Đồng Uyển Uyển càng buồn chán, lại càng hay đi tìm Vu Đình, Vu Đình lúc nào cũng an ủi cô nàng, còn dẫn cô nàng đi chơi, lúc ở bên hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy rất thả lòng. Vừa về đến nhà, bố Đồng mẹ Đồng lại tra hỏi, lại quát mắng, thành ra Đồng Uyển Uyển càng thêm buồn bực, đồng thời lại càng nhớ Vu Đình có thể khiến cô ta vui vẻ.
Mà quan hệ của Vu Đình và Đồng Uyển Uyển cũng chuyển từ giấu diếm sang công khai. Bố mẹ hai bên cũng nhắm mắt bỏ qua.
Kỳ thật, cả hai bên đều không hề hài lòng với mối quan hệ này.
Bố Đồng mẹ Đồng trách con gái mình không hiểu chuyện, đồng thời giận Vu Đình làm hư con gái.
Mà bố Vu mẹ Vu có con dâu tốt như Ôn Văn để so sánh, vậy nên cũng không hài lòng với Đồng Uyển Uyển.
Nếu không có Ôn Văn, một ngày nào đó, con trai dẫn một cô gái xinh xắn đáng yêu như Đồng Uyển Uyển về nhà, vậy bố Vu mẹ Vu chắc chắn sẽ rất mừng.
Nhưng mà, vấn đề là bố Vu mẹ Vu đã gặp Ôn Văn rồi, Ôn Văn xinh đẹp dịu dàng hiền thục, dù là tính cách hay thành tích học tập đều rất xuất sắc. Con dâu tốt như vậy, bố Vu mẹ Vu nào có chuyện không hài lòng?
Thậm chí trong mắt bố Vu mẹ Vu, con trai mình tìm được người bạn gái tốt như vậy đúng là mèo mù vớ cá rán.
Ai ngờ đột nhiên con trai lại chia tay với Ôn Văn, lại còn qua lại với em họ Ôn Văn. Bố Vu mẹ Vu cũng từng ở tuổi này, làm gì có chuyện không hiểu ra?
Bố mẹ Vu Đình một mặt oán trách con trai không biết quý trọng, một mặt cũng có thành kiến với Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển tuổi còn nhỏ, tuy khéo mồm, nhưng không biết xác định mục tiêu, sắp thi đại học đến nơi, không tập trung học hành mà lại còn yêu đương, trong mắt bố mẹ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển là hư hỏng, không hiểu chuyện.
Đừng nói đến việc Đồng Uyển Uyển còn là em họ Ôn Văn, tuy bố Vu mẹ Vu không biết ba người có chuyện gì, nhưng chỉ nhìn kết quả, Đồng Uyển Uyển giành bạn trai của chị họ, hẳn quá trình cũng chẳng quang minh cho lắm.
Chỉ cần nghĩ đến việc sau này Vu Đình sẽ ở bên một người như vậy, bố mẹ Vu Đình liền tức đến khó thở.
Hết lần này tới lần khác, bố Vu mẹ Vu lại không thể ép hai người chia tay, vì Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển.
Nghe thấy gì chưa, chịu trách nhiệm đấy.
Dù Vu Đình và Đồng Uyển Uyển còn chưa quan hệ, nhưng bố Vu mẹ Vu đã sớm nhận định rằng hai người đã gạo nấu thành cơm, nói không chừng, Đồng Uyển Uyển chính là dùng cách nào để cướp Vu Đình từ tay Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu đều là người thành thật, đâu thể bắt con trai ăn xong không trả tiền, đành phải nhắm mắt đồng ý, nhưng trong mắt hai người, Đồng Uyển Uyển là kiểu không biết xấu hổ, kém xa Ôn Văn.
Bố Vu mẹ Vu trong lòng nghĩ như vậy, nói gần nói xa cũng sẽ mang theo vài phần ý đó.
Nghe nhiều, Vu Đình cũng thấy hối hận.
Dù sao, đối với Vu Đình, Ôn Văn là mối tình đầu của hắn, là nữ thần trong mơ của hắn, là người con gái mà kiếp trước hắn cầu cũng không được.
Sau khi trọng sinh, Vu Đình vốn muốn ở bên Ôn Văn, mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, nhưng sau khi hai người chính thức công khai quan hệ, Vu Đình lại bị hoa thơm cỏ lạ hấp dẫn, Đồng Uyển Uyển chỉ là một đóa nho nhỏ trong số đó, nhưng lại mang đến cho hắn sự hưng phấn và kích thích khác hẳn lúc ở với Ôn Văn.
Suy nghĩ này làm cho Vu Đình lúc nào cũng khen Ôn Văn tốt ngay cả khi ở cùng Đồng Uyển Uyển.
Đồng Uyển Uyển nghe nhiều lại không vui.
Trước khi xảy ra chuyện này, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng nghe bố mẹ rồi họ hàng khen Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển nghe nhiều, kỳ thật trong lòng cũng có chút xích mích với Ôn Văn, vậy nên Đồng Uyển Uyển mới dám cặp kè với bạn trai Ôn Văn là Vu Đình như vậy.
Từ nhỏ đến giờ, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng cảm giác mình kém hơn Ôn Văn.
Lý do chính mà cô ta hẹn hò với Vu Đình là vì muốn chứng minh mình chẳng kém gì Ôn Văn cả.
Ôn Văn tốt như vậy, giỏi như vậy, vậy mà cô ta chỉ cần ngoắc ngoắc tay là bạn trai chị ta đã bị cô câu mất hồn rồi còn gì?
Kỳ thật, nếu bỏ đi nhân tố là Ôn Văn, vậy chưa chắc Đồng Uyển Uyển đã thích Vu Đình. Trong mắt Đồng Uyển Uyển, Vu Đình không quá đẹp trai, không quá giàu, kém xa hình tượng bạch mã hoàng tử trong tưởng tượng của cô ta.
Ở trường, kỳ thật Đồng Uyển Uyển cũng rất được yêu thích, thường xuyên có người theo đuổi, vậy nên, cô ta cũng rất kén chọn. Mà lúc này, Vu Đình còn chưa phát đạt, gia đình rất bình thường, nếu không có Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển chưa chắc đã thích Vu Đình.
Nhưng trong mắt Vu Đình, Đồng Uyển Uyển chẳng qua là hoa thơm cỏ lạ làm đẹp cho cuộc sống của hắn, Đồng Uyển Uyển cảm thấy Vu Đình không đủ đẹp trai, không đủ giàu, Vu Đình cũng cảm thấy Đồng Uyển Uyển không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh.
Không kể đến Ôn Văn, chỉ so với những cô gái mà Vu Đình tiếp xúc trong thời gian gần đây, ai cũng có vô số ưu điểm hơn hẳn Đồng Uyển Uyển. Vu Đình kỳ thật cũng không cam lòng bị một cô nàng tầm thường như Đồng Uyển Uyển trói chặt.
Ban đầu, Đồng Uyển Uyển tưởng rằng mình đã thành công, mình thông minh hơn hẳn mọt sách Ôn Văn chỉ biết học và học, nhưng rõ ràng mình đã giành được Vu Đình, vậy mà suốt ngày anh ta cứ nhớ về Ôn Văn, nói mình thích gây sự, điểm nào cũng kém Ôn Văn.
Bởi vậy, vì muốn chứng minh mị lực của mình hơn hẳn Ôn Văn, Đồng Uyển Uyển lại càng kiểm soát Vu Đình chặt hơn. Mỗi ghi thấy có một cô gái xuất sắc xuất hiện bên Vu Đình, Đồng Uyển Uyển sẽ ghen, còn thỉnh thoảng lại chất vấn, móc mỉa mấy câu.
Nhưng, Đồng Uyển Uyển kiểm soát càng chặt, Vu Đình lại càng thiếu kiên nhẫn.
Vu Đình bản tính lăng nhăng, hắn không cam lòng bị người phụ nữ nào khống chế, hắn thích gái đẹp, không muốn vì một cô gái mà từ bỏ cả rừng hoa, Lúc trước Vu Đình đã có Ôn Văn mà vẫn mập mờ với Đồng Uyển Uyển là bằng chứng rõ ràng nhất.
Sau khi Đồng Uyển Uyển bỏ đi bộ mặt đáng yêu, Vu Đình cũng nhận ra Đồng Uyển Uyển chỉ là một cô nàng đanh đá tầm thường, huống chi cô nàng còn không xinh xắn như Ôn Văn, nếu không phải Vu Đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với Đồng Uyển Uyển, hắn ta đã sớm đá Đồng Uyển Uyển rồi.
Bởi vậy, Vu Đình lại càng nhớ nhung Ôn Văn dịu dàng xinh đẹp, nhưng từ hôm đó, Ôn Văn rất lạnh lùng hờ hững với hắn. Bố Ôn ốm, Vu Đình muốn giúp đỡ, cũng bị Ôn Văn từ chối.
Dù Vu Đình sớm đã biết Ôn Văn là một cô gái kiên cường, có lòng tự trọng nhưng vẫn cảm thấy giật mình. Kiếp trước, nếu không phải nhà họ Ôn thật sự cùng đường, Ôn Văn cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ của gã đại gia kia, cuối cùng hủy hoại cả cuộc đời mình. Mỗi lần nghĩ đến việc này, Vu Đình lại càng thương Ôn Văn.
Chỉ là Ôn Văn không chịu hòa nhã với hắn, Vu Đình lại đúng lúc có việc quan trọng, nếu việc này thành công, Vu Đình sẽ có tài sản lớn hơn để mang lại hạnh phúc cho Ôn Văn, vậy nên Vu Đình tạm thời từ bỏ ý định theo đuổi Ôn Văn, nhưng trong lòng hắn lại chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ Ôn Văn.
Nếu Lâm Lạc biết suy nghĩ của hai người này, có lẽ chỉ biết cười.
Lâm Lạc tự mình cố gắng, vừa đi học lấy thành tích tốt, vừa viết truyện kiếm tiền trả tiền thuốc men đắt đỏ cho bố Ôn, nếu còn tiền thừa, Lâm Lạc liền dùng tiền đó để mua những cổ phiếu sẽ tăng giá trong tương lai.
Cuộc sống của Lâm Lạc bận rộn mà rất phong phú.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Chu Tuyết Linh bị bắt cóc.
Chu Hiểu Huy tính tình ngay thẳng, vì mấy câu phát biểu mà đắc tội người, Chu Tuyết Linh bị bắt cóc là do mấy người kia muốn trả thù Chu Hiểu Huy.
Chu Tuyết Linh trời sinh ốm yếu nhiều bệnh, mấy người kia kỳ thật chỉ định bắt Chu Tuyết Linh một thời gian để dọa, sau đó lại thả ra.
Bọn chúng thật ra cũng không muốn gánh tội danh bắt cóc, bọn chúng chỉ muốn trả thù Chu Hiểu Huy, nhưng với sức khỏe của Chu Tuyết Linh thì chỉ dọa thôi cũng đã đủ lấy mạng cô.
Thời gian này Vu Đình bận kiếm tiền, thường xuyên bùng học, nhưng đúng hôm Chu Tuyết Linh bị bắt cóc, Vu Đình lại có thời gian rảnh đi học.
Chu Tuyết Linh từ bệnh viện về đúng giờ sinh viên đang học, trên đường rất ít người.
Lâm Lạc chờ ở cửa phía tây, mà Vu Đình thì thường xuyên bùng học nên bị giảng viên giáo huấn hồi lâu, lúc Vu Đình đi ra cửa, đúng lúc nhìn thấy Ôn Văn, vì vậy liền bước nhanh tới.
Mà Chu Tuyết Linh đang định vào trường, một chiếc xe đột nhiên dừng trước cửa trường, một người đàn ông bước xuống. Gương mặt người này rất bình thường, không hề có vẻ gì là hung dữ, ai mà ngờ tới hắn lại định bắt cóc Chu Tuyết Linh? “Chào em, cho anh hỏi đây là cửa số 3 đúng không?”
Chu Tuyết Linh dừng bước, quay đầu lại định trả lời, đã bị người đàn ông kia mịt miệng, lôi vào trong xe tải. Cửa xe đóng sầm một cái, xe tải liền khởi động chạy đi.
Lâm Lạc và Vu Đình đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Hai người đều không mặc kệ, Vu Đình bắt taxi, hai người lên xe, đuổi theo chiếc xe tải kia. Lâm Lạc đã thuộc lòng biển số xe, tuy có khả năng biển số xe này là giả, nhưng Lâm Lạc vẫn quyết đoán gọi cảnh sát, đồng thời đọc biển số xe ra.
Xe tải chạy thẳng ra ngoại thành, lên núi, taxi đi đến đây thì không chịu đi tiếp, hai người đành bảo tài xế đợi ở đây, leo lên núi.
Lâm Lạc biết rõ sẽ không có nguy hiểm gì, mấy người kia sẽ thả Chu Tuyết Linh ở một khu rừng vắng vẻ, uy hiếp đe dọa, bịt mắt cô và trói chặt tay chân sau đó bỏ đi.
Mấy người kia cũng không muốn vì ân oán mà phạm tội, chỉ đơn giản là dọa nạt một phen, kỳ thật hiệu quả cũng tương đương, nếu không có ai đi qua, Chu Tuyết Linh vừa mệt vừa đói, đến đêm còn lạnh, kiếp trước nếu không có Ôn Văn và Vu Đình đi theo, tìm được cô, không biết Chu Tuyết Linh còn phải chịu tội thế nào nữa.
Vu Đình và Lâm Lạc cùng nhau lên núi, dọc đường đi, Vu Đình vẫn tìm cơ hội bắt chuyện, nhưng Lâm Lạc rất lạnh lùng, hơn nữa họ đang vội cứu người, Vu Đình đành phải từ bỏ.
Hơn hai giờ sau, hai người cuối cùng cũng tìm được Chu Tuyết Linh đang thút thít nỉ non bên tảng đá.
Băng dính che mắt và miệng Chu Tuyết Linh đã được bỏ ra, nhưng dây thừng trên tay trên chân thì chưa cởi.
Lâm Lạc cởi cho cô, ba người cùng nhau xuống núi.
Dưới núi, taxi sớm đã đi mất, Lâm Lạc đành phải lấy điện thoại ra gọi chiếc taxi khác.
Ngồi trong taxi, Lâm Lạc phát hiện Chu Tuyết Linh bắt đầu phát sốt, liền lấy số điện thoại của Chu Hiểu Huy từ Chu Tuyết Linh, gọi điện thoại xong liền bảo tài xế đi thẳng đến bệnh viện.
Chu Tuyết Linh vừa mới ra viện, còn chưa đến nửa ngày đã lại vào bệnh viện.
Chu Hiểu Huy nhận được điện thoại liền chạy thẳng đến bệnh viện, khi ba người Lâm Lạc xuống taxi liền thấy Chu Hiểu Huy đứng đợi ở cửa bệnh viện.
Khi Chu Hiểu Huy vào làm thủ tục nhập viện còn cảm ơn Lâm Lạc và Vu Đình mãi. Khi biết Ôn Văn từng thực tập ở tòa soạn báo Minh Châu, Chu Hiểu Huy còn rất thất vọng, hỏi, “Sau này cháu có định làm ở tòa soạn báo Minh Châu không?”
Lâm Lạc lịch sự từ chối lời mời của Chu Hiểu Huy, cũng nói cho đối phương biết mình chuẩn bị xuất bản truyện.
Chu Hiểu Huy có ân tất báo, không lâu sau, Lâm Lạc liền phát hiện tòa soạn báo Minh Châu đăng một bài viết bình luận truyện, đồng thời ca ngợi tác phẩm của Ôn Văn là ‘có chiều sâu’, ‘văn phong độc đáo’.
Khi mới đạt giải nhất cuộc thi viết truyện, tên Ôn Văn đã được rất nhiều người biết đến, nữ sinh xinh xắn đạt hai giải nhất được biết bao nhiêu người ca tụng.
Sức ảnh hưởng của mỹ nhân quả thật rất lớn, khi xuất bản truyện của Ôn Văn, nhà xuất bản cũng in cả hình cô, danh tiếng tác giả mỹ nhân cũng khiến lượng tiêu thụ sách tăng đột biến.
Lần này, khi tên Ôn Văn xuất hiện trên một tờ báo rất có sức ảnh hưởng, Lâm Lạc sớm đã chuẩn bị một truyện dài ấp ủ đã lâu, trong tất cả các tiểu thuyết được ưa chuộng lúc bấy giờ, Ôn Văn được coi là đại diện tiêu biểu cho các tác giả trẻ.
Mười năm sau, Ôn Văn vẫn xinh đẹp như trước. Cô xinh xắn, hiếu thuận, thông minh, hình tượng tài đức vẹn toàn ăn sâu vào trong tâm trí mỗi người.
Cô xinh đẹp dịu dàng, khí chất nổi bật như tiểu thư khuê các thời cổ đại.
Cô hiếu thuận, chăm sóc bố nhiều năm, kiếm tiền nuôi gia đình.
Cô thông minh, thành tích học tập xuất sắc, có mắt đầu tư, tài sản cứ ngày một tăng.
Cô viết cổ văn hay, được khen là tài nữ.
Cô, từ một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường, tự cố gắng trau dồi bản thân để thành bạch phú mỹ.
Cô là thần tượng của biết bao cô gái.
Nhưng một người phụ nữ xuất sắc như vậy, đến giờ vẫn độc thân.
Trên báo thường xuyên xuất hiện những bài viết bình luận về Ôn Văn, có những bài ca ngợi đến mức Lâm Lạc nổi hết cả da gà.
Kỳ thật, mọi người lúc nào cũng tò mò về chuyện tình cảm của Ôn Văn, trong lịch sử tình trường của cô, bạn trai duy nhất từng thừa nhận là đại gia trẻ tuổi Vu Đình.
Năm đó, khi hai người yêu nhau, Ôn Văn còn chưa nổi tiếng, Vu Đình cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng giờ đây, hai người đều rất thành công.
Nếu bỏ qua vô số người phụ nữ vây quanh Vu Đình, hai người này chắc chắn là kim đồng ngọc nữ.
Đáng tiếc, mối tình của hai người quá ngắn ngủn.
Lại nói, Lâm Lạc sống rất tốt, mà Đồng Uyển Uyển thì lại xuống dốc không phanh.
Năm đó, Đồng Uyển Uyển trượt đại học, bố Đồng mẹ Đồng quyết định để Đồng Uyển Uyển thi lại, nhưng điều này với Đồng Uyển Uyển cũng chẳng khác nào tra tấn, không lâu sau, cô nàng liền bỏ cuộc, bố Đồng mẹ Đồng cũng không thể ép Đồng Uyển Uyển đi học, vì vậy, việc thi lại liền bị bỏ xó.
Cùng lúc đó, sự nghiệp của Vu Đình lại nở hoa, tài sản cũng ngày càng nhiều, vô số người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện quanh Vu Đình, vì níu giữ Vu Đình, Đồng Uyển Uyển định dùng cơ thể để ràng buộc Vu Đình.
Nhưng Vu Đình đã sớm không còn tình cảm với Đồng Uyển Uyển, khi Đồng Uyển Uyển mất đi lợi thế cuối cùng, kết cục của Đồng Uyển Uyển là điều có thể dễ dàng đoán được.
Đồng Uyển Uyển vẫn ở lại với Vu Đình, nhưng không có gương mặt xinh đẹp xuất chúng, không có tình cảm của Vu Đình, không có tài năng, chỉ có lời hứa mà Ôn Văn bắt Vu Đình lập, Vu Đình không thích Đồng Uyển Uyển, những người phụ nữ bên Vu Đình cũng coi thường Đồng Uyển Uyển, Đồng Uyển Uyển nhận mọi tủi thân uất ức, lại không biết kêu ai.
Bố Vu mẹ Vu đã không thích Đồng Uyển Uyển từ lâu, bố Đồng mẹ Đồng thì thất vọng hoàn toàn với Đồng Uyển Uyển, huống chi dù có muốn họ cũng chẳng làm gì được, ai bảo đây là chính Đồng Uyển Uyển lựa chọn, vậy cô ta cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu.
Mà Lâm Lạc cuối cùng cũng tìm được thủ phạm hại Ôn Văn bị chà đạp ở kiếp trước.
Việc này lại phải nhắc đến Vu Đình, nếu không có hắn thì có lẽ Lâm Lạc đã không tìm được người Ôn Văn muốn báo thù nhất.
Mười năm qua, Lâm Lạc chưa bao giờ cho Vu Đình bất kì cơ hội nào để tiếp cận, nhưng có lẽ, thứ không có mới là tốt nhất. Ôn Văn trở thành nốt ruồi son trong tim Vu Đình, trở thành bạch nguyệt quang mà Vu Đình không thể nào quên.
Bởi vậy, Ôn Văn cũng trở thành cái đinh trong mắt không ít người.
Người hại Ôn Văn kiếp trước đời này lại nảy sinh suy nghĩ hãm hại cô. Mà Lâm Lạc cũng tìm ra, đến cùng là ai hại Ôn Văn.
Một người là Tần Phỉ Nhi, con gái xã hội đen. Là cô ta tìm người làm chuyện kia.
Một người khác là Trương Nguyệt, thư ký riêng của Vu Đình, giúp Vu Đình xử lý rất nhiều vấn đề trong cuộc sống cũng như trong công việc.
Hai người kia, một người tùy hứng, dễ bị kích động, thích là làm; người còn lại tâm cơ, giỏi châm ngòi ly gián.
Trương Nguyệt đã sớm nhận ra Vu Đình vẫn yêu Ôn Văn, cô gái này là mối họa lớn nhất với cô ta, nếu trên đời này không có Ôn Văn, hoặc Ôn Văn có một nhược điểm trí mạng, vậy Ôn Văn sẽ không là đóa bạch liên hoa trong lòng Vu Đình.
Bởi vậy, thỉnh thoảng cô ta lại nói cho Tần Phỉ Nhi biết Ôn Văn xuất sắc như thế nào, nói Vu Đình thích Ôn Văn như thế nào, Tần Phỉ Nhi rất thích Vu Đình, chỉ là Vu Đình trời sinh lăng nhăng, không bao giờ có chuyện chỉ yêu một cô gái, Tần Phỉ Nhi dù không muốn cũng phải chấp nhận sự thật này. Nhưng Tần Phỉ Nhi sẽ không bao giờ cho phép một ai có vị trí quan trọng vượt trội trong lòng Vu Đình.
Vậy nên dưới sự dẫn dắt của Trương Nguyệt, Tần Phỉ Nhi nảy ra suy nghĩ hủy hại Ôn Văn.
Tuy kiếp trước kiếp này có rất nhiều điều khác biệt, Ôn Văn cũng không ở bên Vu Đình nữa, nhưng có vài người vẫn không thay đổi, có vài việc vẫn xảy ra.
Chỉ là Lâm Lạc rất cảnh giác, vậy nên đã phát hiện ra dấu vết từ lâu, đồng thời tra được ra Tần Phỉ Nhi và Trương Nguyệt.
Tần Phỉ Nhi tất nhiên không cần nói, cô ta xuất thân xã hội đen, dù không tự nguyện nhưng cô ta cũng dính vào rất nhiều vụ việc. Mà Trương Nguyệt, cô ta cũng chẳng sạch sẽ gì, thích tranh quyền đoạt lợi, kết bè kết cánh, tiêu diệt đối thủ, nếu tính kĩ, những vụ việc phi pháp mà cô ta làm cũng chẳng kém gì Tần Phỉ Nhi.
Hai người kia, cuối cùng đều vào nơi mà họ nên vào, chuộc tội cho những lỗi lầm họ mắc phải.
Ôn Văn cả đời đều không kết hôn, nhưng khi ngoài ba mươi tuổi, Lâm Lạc nhận nuôi một đứa trẻ. Tiếc nuối duy nhất của Ôn Văn trong suốt quãng đời còn lại đấy là không có con, tâm nguyện này, Lâm Lạc sẽ hoàn thành thay cho cô.
Vu Đình khi về già cũng không được yên vì con cháu tranh quyền đoạt lợi. Từ trước đến nay, Vu Đình vẫn cho rằng vợ to vợ nhỏ của hắn rất hòa thuận, con cháu đoàn kết, nhưng kỳ thật đó chỉ là những thứ mà vợ con hắn đóng kịch cho hắn xem, nếu Vu Đình cẩn thận quan sát, chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường. Chỉ có điều, Vu Đình chỉ tin điều hắn cho là đúng, vậy nên, mãi đến những năm cuối đời, hắn mới nhận ra mình bị ‘lừa’.
Ôn Văn có một người con hiếu thuận, an hưởng tuổi già.

Jul 25, 2018

[THTGQ] Chương 35.2


Chương 35.2: Tấm gương 1
Thư Cửu miễn cưỡng chịu đựng đến sáng hôm sau, vì thật sự không thể nào chống lại cơn buồn ngủ nữa, vừa mới thiếp đi, nhà bên cạnh lại bắt đầu rầm rầm làm gì đó.
Cả đêm không ngủ, Thư Cửu rất khó chịu, lập tức mở cửa ra ngoài, định tìm nhà bên cạnh tâm sự về vấn đề ô nhiễm tiếng ồn!
Chủ nhà bên cạnh lại cho người khác thuê tiếp rồi, vì chuyện của Dương Nhị lần trước, cả phòng toàn chữ “Chết”, mãi không cho thuê được, ai cũng sợ phòng này bị ám, đành phải giảm tiền thuê nhà.
Thư Cửu vừa mới mở cửa đã nhìn thấy một người đàn ông khá trẻ mặc áo ngắn tay và quần đùi, sau lưng đeo một chiếc hồ lô rất lớn, bên cạnh hồ lô là thanh kiếm, tay kéo hai vali to, định vào nhà.
Thư Cửu: “Trương Chính Nhất?”
Phúc Lộc Thọ Hỉ Tiểu Hắc Quincer nhô đầu ra, A Hỉ nói: “Trời ạ, hôm qua tôi vừa mới nói mời đạo sĩ, hôm nay đã có đạo sĩ đến rồi!”
Quincer nói: “Là cái gã thầy bói dởm lần trước à?”
A Thọ híp mắt nói: “Hồ lô kia nhìn quen lắm.”
A Lộc: “Hồ lô càn khôn của Thái Thượng lão quân.”
A Phúc: “A, vậy anh ta giỏi lắm đúng không?”
A Thọ nghĩ nghĩ, nói: “Tôi nhớ ra rồi, là đại đệ tử của lão quân, bảo sao lần trước tôi thấy quen lắm, hồi trước còn thấy anh ta uống rượu với Minh chủ mà.”
Quincer nói: “Cái gì? Cái gã lừa đảo này thân phận cao vậy à?”
Tiểu Hắc nói: “Vậy đại nhân có gặp nguy hiểm không! Tôi phải đi cứu đại nhân!”
Tiểu Hắc nói xong định lao ra, may mà Phúc Lộc Thọ Hỉ kéo lại kịp.
Trương Chính Nhất nhìn Thư Cửu, nói: “Trùng hợp thật, sau này tôi sẽ ở đây, chúng ta là hàng xóm đấy, mời cậu ăn trưa được không?”
Thư Cửu nhíu mày, Trương Chính Nhất thấy cậu dường như vẫn còn tức giận vì ‘hiểu lầm’ lần trước, nói thêm: “Coi như là hàng xóm ăn với nhau một bữa, cải thiện quan hệ hàng xóm láng giềng thôi.”
Trương Chính Nhất lại nói tiếp: “Đúng rồi, tôi thấy mi gian cậu có hắc khí, chắc chắn là gặp thứ gì không tốt rồi, lẽ nào là hồ ly tinh? Cẩn thận đấy.”
Thư Cửu trừng mắt nhìn bóng lưng của Trương Chính Nhất, trong lòng thầm nói nếu gặp hồ ly tinh cũng may, ít nhất còn xinh xắn, mình đã phải sống chung với tay phải hơn hai mươi năm rồi!
Nhưng nghĩ lại, hồ ly tinh mà giống Đát Kỷ, xinh thì xinh thật, dáng chuẩn, mỗi tội đầu óc không bình thường!
Vậy thì tốt nhất là thôi…
Buổi trưa, Trương Chính Nhất mới thu dọn đồ đạc xong, mời Thư Cửu xuống nhà hàng dưới tầng ăn cơm, nhà hàng mở trong khu chung cư, là kiểu rất bình dân, nhưng món ăn cũng khá ổn, vậy nên là điểm đến quen thuộc của dân ở đây.
Trương Chính Nhất ngồi xuống, gọi món xong, liền lấy một túi nhỏ ra, giao cho Thư Cửu.
Thư Cửu nghi ngờ nhìn anh ta, sau đó mở túi ra, bên trong toàn nến thôi!
Trương Chính Nhất cười nói: “Tặng cho mấy người bạn ma của cậu, đây là cống phẩm thượng đẳng lấy từ điện của lão quân, ăn khá ổn đấy.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu im lặng, Phúc Lộc Thọ Hỉ cùng Tiểu Hắc thì đã chui từ dưới bàn ra, bổ nhào vào túi kia.
Trương Chính Nhất cười tủm tỉm nhìn năm con ma không hề cảnh giác, nói: “Tôi đoán họ sẽ thích mà.”
Năm con ma pháp lực cao cường, cứ như vậy bị thu mua…
Vì vậy ma quỷ cùng vị đạo sĩ liền trở thành bạn tốt, hàng xóm tốt…
Trương Chính Nhất nhìn Thư Cửu sắc mặt không tốt, nói: “Hôm qua ngủ không ngon à?”
Thư Cửu cả người chẳng còn hơi sức, nói chuyện cũng lười nói, yếu ớt: “Ừ.”
A Phúc vừa gặm nến cống phẩm, vừa nói: “Cửu Cửu bị quỷ dọa đấy.”
Trương Chính Nhất nhướn mày.
A Hỉ nói: “Lúc Cửu Cửu tắm thì gặp quỷ, chắc là sắc quỷ đó, nói là leo từ trong gương ra, làm Cửu Cửu sợ tới mức tru lên, cả tòa nhà đều nghe thấy.”
Thư Cửu cảm thấy rất mất mặt, mấy con ma này đúng là chẳng có lòng tự trọng gì cả, người khác cho nến là bán cậu luôn.
Trương Chính Nhất lại nhướn mày, nói: “Leo từ trong gương ra à?”
Thư Cửu nói: “Sao vậy? Chẳng lẽ anh biết đây là quỷ gì à?”
A Thọ nói: “Là sắc quỷ đúng không?”
Trương Chính Nhất cười nói: “Chỉ là đúng lúc tôi vừa nhận một việc cũng có liên quan đến tấm gương. Là về nữ nghệ sĩ ấy, mấy cậu thấy trên tivi chưa?”
Lưng Thư Cửu lạnh toát, khẽ gật đầu.
Trương Chính Nhất nói: “Nữ nghệ sĩ kia cứ nói rằng mình gặp quỷ, quản lý cô ta liền mời tôi qua xem. Cậu có muốn đi cùng tôi không?”
Thư Cửu có chút chần chờ, dù sao thể chất như mình thì cách xa mấy thứ đó thì hơn, nhưng Thư Cửu lại rất muốn biết đêm qua mình gặp cái gì, nếu không định cả đời này không dám tắm rửa không dám soi gương à? Vậy chắc Thư Cửu điên luôn…
Trương Chính Nhất bổ sung một câu, nói: “Cậu yên tâm, chắc chắn không có nguy hiểm gì đâu, có tôi mà.”
Thư Cửu trong lòng khinh bỉ, có anh mới không đáng tin ấy, có biết không hả?
Tra Phược vẫn đang để quỷ sai điều tra về vệ sĩ của Trần Tuệ Tuyết, nhưng không có kết quả gì, vệ sĩ kia như thể bốc hơi khỏi trần gian, thậm chí, như thể bốc hơi khỏi tam giới luôn.
Tra Phược đứng trong đình bên Lục hồn đạo, mắt nhìn con sông phía trước, đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó, Thư Cửu đứng cạnh mình, câu được câu không trò chuyện, khi đó Thư Cửu hỏi làm thế nào để thay đổi thể chất của mình, Tra Phược nói phải song tu.
Kỳ thật cách duy nhất để thay đổi thể chất của cậu chính là song tu, Tra Phược cũng không nói đùa, mà phản ứng của Thư Cửu lại làm anh rất buồn cười.
Tra Phược giờ nhớ lại, một mặt cảm thấy phản ứng của Thư Cửu buồn cười, một mặt lại cảm thấy có một cảm giác khó miêu tả thành lời đầy ắp trong lòng, làm tim anh nóng lên…
Minh chủ mắt sáng như sao, lại không có tình, vì nếu có tình, dù mắt có nhìn thấu cũng sẽ bị tình cảm chủ quan dao động, anh thân là Minh chủ, phải thưởng phạt tam giới, dù là con sâu con kiến cũng phải qua tay anh rồi mới đầu thai chuyển thế, dù muốn trở thành thượng tiên cũng phải từ Lục hồn đạo thăng tiên đạo.
Bút phán quan của Tra Phược chưa bao giờ sai lệch.
Mà lúc này, cảm xúc kỳ lạ trong tim lại khiến Tra Phược cảm thấy rất lạ lẫm, lại cảm thấy rất quen thuộc, như thể rất lâu trước đây, Tra Phược đã từng có cảm xúc này, chỉ là anh không nhớ rõ mà thôi.
Tra Phược đứng ngẩn người, bỗng lạnh mặt nói: “Ai.”
Bóng trắng đang tới gần sau lưng anh bỗng dừng lại, người áo trắng mỉm cười, dịu dàng nói: “Là ta, ngươi không nhớ…”
Tra Phược quay đầu lại, người đàn ông đứng sau lưng anh mặc áo bào trắng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, gương mặt giống hệt Thư Cửu…
Tra Phược nhìn qua, người áo trắng dần dần lại gần, đi vào đình, nhìn Tra Phược, mặt vẫn mỉm cười, nói: “Ngươi không nhớ ta à…”
Tra Phược không nói gì, chỉ quan sát người kia, dường như đang tìm tòi trong trí nhớ xem đối phương là ai.
Người giống hệt Thư Cửu kia lại tiếp tục bước lại gần, đối mặt với Tra Phược, giọng nói dịu dàng đầy mê hoặc, “Ngươi quên hẳn ta, chẳng nhớ gì cả, nhưng ta vẫn đang đợi ngươi…”
Hắn nói xong, hai tay ôm lấy cổ Tra Phược, cả người dính sát vào Tra Phược, mắt đen thăm thẳm nhìn anh, nói: “Ta vẫn đang đợi ngươi, ngươi lại tưởng ta chết rồi…”
Người áo trắng nói xong, mắt dần mơ màng, chậm rãi nhích lại gần, Tra Phược thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của người kia đang phả vào mặt mình, sau đó càng ngày càng gần…
Ngay lúc người áo trắng sắp hôn Tra Phược, một tiếng hét thê lương lại vang lên.
Tra Phược lùi ra sau một bước, tay phải bóp cổ người đàn ông, giọng lạnh như băng, nói: “Tại sao lại biến thành Thư Cửu?”
Người áo trắng sắc mặt tái nhợt, mắt mở to, hoảng sợ giãy dụa nhưng không thể nào thoát được, đồng thời không chịu nói gì.
Mu bàn tay của Tra Phược dần nổi gân xanh, bóp chặt hơn.
“Á!”
Người áo trắng lại bật ra tiếng rên rỉ đau đớn, Tra Phược làm như không thấy, mặt vẫn lạnh như băng, nói: “Tại sao lại biến thành Thư Cửu? Ngươi làm gì Thư Cửu rồi? Nói.”
Người áo trắng vẫn không nói gì, chỉ giãy dụa, sau đó trong nháy mắt biến mất, như thể hết thảy chỉ là ảo giác của Tra Phược.
Keng một tiếng, có thứ gì đó rơi xuống bên chân Tra Phược.
Tra Phược nhặt lên, hóa ra lại là một mảnh gương vỡ…
Rạng sáng hôm sau, Trương Chính Nhất lại gõ cửa nhà Thư Cửu, gần sáng Thư Cửu mới ngủ được, giờ vẫn còn đang say giấc nồng, trùm chăn kín đầu ngủ tiếp.
Quincer nằm trên thảm, dùng chân che tai, lầm bầm, “Gõ gì mà lắm thế!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ hừng đông mới ngủ, cả đêm chơi mạt chược, tất nhiên không muốn dậy, A Phúc cau mày nói: “Không mở cửa có ổn không?”
A Lộc nói: “Hắn sẽ tự vào thôi.”
Quả nhiên, Trương Chính Nhất gõ cửa một lát, thấy không ai mở cửa cho mình, chỉ cười cười, đi thẳng về phía trước, giây lát sau, cơ thể anh ta xuyên qua cửa, không có bất kỳ động tĩnh gì, hệt như ma quỷ.
Thư Cửu còn đang ngủ, vì trùm chăn nên thiếu không khí, bỏ chăn ra, mơ mơ màng màng xoay người, cảm thấy chạm phải cái gì, giật mình tỉnh lại, ngồi dậy, hai mắt trợn trừng.
“A ---“
Phúc Lộc Thọ Hỉ đồng thời bị tiếng thét chói tai của Thư Cửu đánh thức, Tiểu Hắc là người đầu tiên xông vào phòng, trợn trừng mắt đứng giữa Trương Chính Nhất và Thư Cửu, nói: “Đại nhân, hắn có làm gì ngài không?”
Trương Chính Nhất nói: “Tôi chỉ gọi cậu dậy thôi mà.”
Thư Cửu trừng mắt nhìn Trương Chính Nhất: “Anh vào kiểu gì vậy hả!”
Trương Chính Nhất nói: “Tôi gõ cửa, không ai ra mở cửa, tôi liền xuyên cửa vào luôn.”
Thư Cửu nghẹn họng: “Xuyên cửa? Anh là quỷ à?!”
Trương Chính Nhất tự tin lắc đầu, nói: “Tôi không phải quỷ, ma quỷ còn phải sợ tôi cơ.”
Tiểu Hắc bổ sung: “Đại nhân, hắn là thần tiên ra vẻ đạo mạo.”
Trương Chính Nhất bổ sung: “Thượng tiên.”
Thư Cửu chỉ thở dài, nói: “Phiền anh lần sau gõ cửa mạnh hơn.”
Trương Chính Nhất cười nói: “Được rồi, nhưng tôi thấy sắc mặt cậu không tốt lắm, tôi xem nhà cậu có vấn đề gì trước, cậu có ngại không?”
Thư Cửu vừa xuống giường, vừa nói: “Tôi không ngại, nhưng nếu anh muốn lấy tiền xem nhà, tôi chắc chắn sẽ ngại.”
Trương Chính Nhất nói: “Cậu là người bạn đầu tiên của tôi ở trần gian, sao mà tôi thu tiền của cậu được, đương nhiên là miễn phí rồi.”
Thư Cửu khinh bỉ trong lòng, thật sự rất cảm ơn anh đã coi tôi là bạn…
Trương Chính Nhất vào toilet, xem ra Thư Cửu rất sợ, đèn toilet sáng trưng, giờ đã sáng mà mở bóng đèn hết công suất, thời tiết lại nóng thế này, nếu ai đứng đây đánh răng súc miệng, chắc chắn sẽ chảy mỡ luôn.
Trương Chính Nhất đang kiểm tra, Quincer chạy vào, nhảy lên bồn rửa tay, nhìn tấm gương hình vuông, dùng chân múp míp nhúng nước rồi vuốt vuốt mấy sợi lông đang dựng lên trên đầu mình, hỏi: “Có phát hiện gì không?”
Trương Chính Nhất nói: “Không có hơi thở của quỷ quái gì hết.”
Quincer tự hào nói: “Cái này còn cần anh nói à, đương nhiên là không có rồi, tôi cũng nhận ra mà.”
Trương Chính Nhất không nói gì, chỉ cười cười…
Anh quan sát một lát, đột nhiên hỏi: “Tấm gương là hình này đúng không?”
Quincer nghĩ nghĩ, nói: “Thư Cửu nói nó hình tròn, nhưng trong nhà chỉ có mỗi một tấm gương treo ở đây, mà nó là hình vuông mà.”
A Phúc thò đầu vào, nói: “Cửu Cửu còn nói, trong gương có người cười với cậu ấy, rồi bò từ trong gương ra ấy.”
Trương Chính Nhất xoa cằm, dường như đang tự hỏi gì đó.
A Hỉ cũng lại gần, nói: “Anh phát hiện ra điều gì à?”
Trương Chính Nhất suy nghĩ một lát, cuối cùng nói: “Vẫn chưa.”
Mọi người: “…”
Trương Chính Nhất lại nói: “Hiện giờ chỉ là thu thập manh mối thôi. Được rồi, đến giờ đi rồi.”
Anh vừa nói vừa đi ra, thấy Thư Cửu đang súc miệng rửa mặt trong bếp, cười nói: “Đến giờ rồi, tôi đã hẹn quản lý và trợ lý của nữ nghệ sĩ kia rồi, qua bệnh viện xem cô ấy thế nào trước đã.”
Thư Cửu gật đầu, nhổ hết bọt trong miệng ra.
Phúc Lộc Thọ Hỉ cùng Tiểu Hắc Quincer theo phía sau, nhìn hai người mặc áo phông quần lửng đi trước mặt, A Hỉ nói: “Thời trang hai người này giống nhau thật.”
A Thọ nói: “Có lẽ đấy đang là mốt.”
A Phúc nói: “A Thọ nói đúng đấy, dù sao mình là ma chết lâu lắm rồi, chắc đã không theo kịp mốt rồi.”
A Hỉ: "...".