Oct 29, 2013

[TN] Chapter 47



Chapter 47

Nho nhã bước vào cửa yến tiệc, được những người đàn ông không ngớt lời khen ngợi, khuôn mặt không để lộ dấu vết của tuổi tác, phong thái của bà khiến người khác cảm thấy ngưỡng mộ.

Để nhiều người biết xuất thân của chính mình không phải chuyện tốt, bà biết rõ quy tắc sinh tồn ở thế giới này, cho nên cũng kết giao với nhiều người, phòng ngừa sau này nếu có chuyện còn có thể được giúp đỡ…

“Ngại quá, bà Fiona, có một vị muốn nói chuyện với bà.” Cắt giữa cuộc nói chuyện của Shim Taeha và một người khác, người phục vụ khó xử chuyển tin.

Shim Taeha nhíu lông mày xin lỗi người trước mặt, đi theo người phục vụ đến chỗ có người tìm bà. Đi ra bên ngoài nơi tổ chức tiệc, ở trong một căn nhà gỗ nhỏ, con trai của bà đang nhìn mẹ nó cười.

Bảo người phục vụ đi ra chỗ khác, thong thả đến gần Yunho, đến gần bậc thang vào nhà gỗ, Yunho phong độ đưa tay giúp bà bước lên, rất hòa hợp, khiến Shim Taeha cười càng mị hoặc.

“Mẹ đang nghĩ, tại sao con lại đến tìm mẹ?” Rút tay lại, giày cao gót giẫm lên sàn gỗ, Shim Taeha đi theo Yunho tới một vị trí đã được chuẩn bị sẵn.

“Nếu như bà nghĩ tới tôi, có thể nói, không cần dùng cách này ép tôi tìm đến.” Nhìn chòng chọc Shim Taeha đang sửa sang lại quần áo bị nhàu, giọng nói Yunho không chút dịu dàng, ngay cả ánh mắt, đều nguy hiểm đến chết người.

“Muốn nghĩ sao thì nghĩ… Con muốn nói như thế nào, mẹ cũng không phản đối.” Bị Yunho nhìn đến mức phải ngẩng đầu lên đối mặt, Yunho hiển nhiên là không vui, còn Shim Taeha thì cuộn cuộn lọn tóc của mình, không để ý đến Yunho đang tức giận.

Bà không phải là người mới ở trong cái xã hội này với vẻ ngây thơ như một thiếu nữ đang lớn, đối mặt với một người đang tức giận, bà sớm đã có các đối phó.

“Nếu không bà có thể giải thích thế nào? Bà cố ý làm như vậy là muốn tôi phải tức giận?” Đến gần Shim Taeha, trừng mắt nhìn mẹ mình, Yunho không phủ nhận, nguyên nhân chính bởi vì bà là mẹ hắn, làm hắn tức phát điên.

Biết được điểm yếu của hắn, cho nên nắm chặt lấy, chờ thời cơ ép hắn vào đường cùng…

“Con suy nghĩ quá nhiều rồi đấy, Yunho. Mẹ chỉ muốn làm trọn nhiệm vụ của một người mẹ thôi. Mà mẹ biết, không phải con đang muốn mảnh đất đó sao?” Ra vẻ vô tội, Shim Taeha chân thành nhìn Yunho.

Không giống như đang nói dối.

“Nếu lời này là lời của người khác, tôi sẽ tin, nhưng đây là bà…Có bao giờ bà nghĩ đến nghĩa vụ của một người mẹ, bà hiểu rõ còn hơn tôi đấy?” Cúi đầu xuống, khoảng cách giữa Yunho và Shim Taeha ngày càng ngắn lại.

Ánh mắt gay gắt đối chọi đối phương, Shim Taeha cùng Yunho đều minh bạch ánh mắt này có biết bao nhiêu dò hỏi, không muốn nói đến quan hệ máu mủ, từ nhỏ đến lớn, bọn họ đều phải học những thứ để sinh tồn.

“Con rốt cuộc muốn nói gì?” Tươi cười muốn làm giảm không khí lạnh băng giữa hai người, Shim Taeha thật muốn chuyển chủ đề.

“Là ai muốn bà làm chuyện đó, lấy danh nghĩa của tôi, muốn phá hoại quan hệ của tôi và Jaejoong sao?”

“Con cho rằng mẹ sẽ nói thật với con sao?” Nhìn hai mắt Yunho nóng lòng muốn biết sự thật, Shim Taeha nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt có nét hao hao giống cha hắn: “Về sau, cho dù không muốn thừa nhận chuyện chúng ta là mẹ con cũng không được. Chúng ta có thể đeo mặt nạ giả tạo với người khác, nhưng đối với người mà chúng ta quan tâm thì không thể. Cha con là điểm yếu của mẹ, cũng như đối với con là Kim Jaejoong…”

Nắm chặt cổ tay Shim Taeha, Yunho ngăn không cho bà nói tiếp, nếu là người khác, hẳn sẽ nghe theo lời mẹ mình đấy, nhưng mà…

“Thật đáng tiếc. Con và Kim Jaejoong nhìn rất xứng đôi. Nếu có thể sinh con, thì còn hoàn hảo hơn đấy.” Shim Taeha dường như không sợ chết, không để sự tức giận của Yunho vào mắt, nói một câu bâng quơ.

Cho đến khi Yunho bóp chặt tay bà, nụ cười trên môi vì đau đớn mà biến mất, vẻ mặt nghiêm túc của Shim Taeha mới trở lại. Bà biết rõ Yunho thật sự phát hỏa, giống như những bất đồng giữa hai người trong quá khứ, nhưng lần này, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Bởi vì chuyện lần này dính dáng đến không chỉ một mình hắn, mà còn liên quan tới Kim Jaejoong…

“Bà còn chưa trả lời tôi, ai đã bảo bà làm như vậy?” Âm thanh bị đè nén, Yunho càng khiến không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.

“Vậy còn con, vì chuyện Kim Jaejoong đang hoài nghi, con đến cả hình tượng của mình cũng không đoái hoài đến sao?” Shim Taeha sao có thể quên, Yunho so với bà còn rõ ràng hơn, tầm quan trọng của ngụy trang.

Vì một người mà thậm chí mặt nạ còn quên đeo, phải chăng như vậy sẽ hết sức nguy hiểm?

“Nếu như bà không phải là người đã sinh ra tôi, tôi sớm đã không để bà giữ lại cái mạng này.” Chỉ cần là chuyện liên quan đến Kim Jaejoong, thì Yunho xử lý không chút lưu tình.

Giống như vì muốn cứu Kim Jaejoong khi đó, hắn đã không quan tâm đến cả sinh mệnh của người khác.

Mím môi, nhìn kỹ Yunho không hề giống nói đùa, ánh mắt hắn bà biết rõ, Yunho là con của bà, cho nên kỳ thật hắn cũng có chút giống bà.

Bà cũng không quan tâm đến sống chết của người khác, ngoại trừ cha của Yunho.

Đó là người quan trọng nhất, cũng chính là người bà yêu thương, một khi đã như vậy, thì mọi chuyện khác đều vô nghĩa, sau khi cha Yunho mất, bà đã khóc. Đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất bà vì người khác mà khóc, mà khổ sở, mà bi thương. Loại cảm xúc này, thật sự rất đáng sợ. Không phải chính bà có thể điều khiển được, tựa như bản năng mà hành động, chỉ vì người ở trong lòng quá sâu, cho nên đã ăn mòn con người bà…

“Càng chia cắt thì người lại càng gần. Càng ở một nơi xa lại càng có thể uy hiếp kẻ thù.”  Kéo cánh tay Yunho đang nắm chặt cổ tay mình, đúng lúc Shim Taeha còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên bên tai bà có cảm giác lạnh toát.

Còn  không kịp phản ứng, một giây sau, viên đạn nhỏ xíu sượt qua má Yunho, cắt thành một vệt máu, nhìn Shim Taeha cũng bị chảy máu ở tai, Yunho đương nhiên hiểu được có ai đó đang muốn cảnh cáo hắn. Nếu người đó thực sự muốn giết hắn, thì viên đạn sẽ không chỉ sượt qua mặt như thế…

Đẩy Shim Taeha về phía sau, Yunho dùng tay lau đi vết máu trên mặt, không hề sợ hãi, ngược lại, hắn như hiểu điều gì đó, nở một nụ cười khiêu khích.

Hóa ra, quá mức hấp dẫn người khác cũng là có tội sao…

Jaejoong lại đang không thể hiểu nổi, trách hắn giấu người đó thật kỹ, không cho cậu biết sao?

Chuyện đó chỉ sợ cũng không ngăn cản được tình huống bây giờ…

“Không ai có thể khiến tôi buông cậu ấy, trừ khi tôi chết.” Bàn tay đập nhẹ vào ngực mình khẳng định mạnh mẽ, sau đó Yunho xoay người rời đi.

Lời là nói với ai đấy, Yunho cũng không nói rõ, nhưng Shim Taeha cũng không khiến Yunho phải để tâm hay lo lắng. Bà quay sang bên cạnh, ở chỗ khuất phía sau căn nhà gỗ, có một thân ảnh u ám đang lắc đầu, bà nhàn nhạt thở dài.

“Ông làm thế thật sao, muốn giết nó à?”

Ông không trả lời, chỉ thong thả đi ra từ chỗ trốn, bước lên mấy bậc thang, cúi người xuống giúp Shim Taeha chỉnh sửa nếp nhăn của váy…

Là hắn đoán được là ai làm nên mới nói như vậy sao?

Hoặc đây chỉ là một kiểu thăm dò?

Khóe miệng nhếch lên khinh miệt, để Shim Taeha khoác vào tay ông ta, đưa Shim Taeha vào trong bữa tiệc, điện thoại ông ta cũng đồng thời reo lên.

Cúp điện thoại, thấy Shim Taeha rất hiếu kỳ, ông ta cười nheo cả mắt.

“Em đã biết, Jaejoong hyung, em sẽ thông báo tin tức này ngay. Mà Jung Yunho mới rời khỏi bữa tiệc đó, hình như là gặp Shim Taeha đấy…”

Oct 22, 2013

[GO33N] Chapter 5.2

Chapter 5.2

Thế giới』【Mặc quần tam giác ra ngoài:
Này, mọi người, đọc bài mới trên diễn đàn chưa, Tức Mặc đại thần sắp kết hôn à?????!!!!
Thế giới』【Super cái em mày:
Ta XX, đọc rồi, thật hay giả vậy, giờ Cúc hoa muội muội làm sao đây?
Thế giới』【Bếu ca ca là bạn thân của phụ nữ:
Thổi bay đề tài!
Thế giới』【Mông lép cỡ D:
Cùng thổi!
Thế giới』【Bốn năm sáu tám ta là bảy:
Lặng yên…
Thế giới』【Con gái Hạ Vũ Hà:
Tôi không tin, Tức Mặc đại thần cùng Phương Hoa tuyệt thế bình thường có tiếp xúc gì đâu.
Thế giới』【Uống cà phê thêm muối:
Tại sao không có, Tiểu Yến Tử, chẳng lẽ cô đã quên, lúc trước khi Hiệp Cốt cùng Lửa địa ngục đại chiến, Tuyệt Sắc cũng gia nhập!!
Thế giới』【Meo Meo:
Tôi dám cam đoan tin tức này là thật! Tôi lấy 3Gb ảnh trong máy mình cam đoan.
Thế giới Bếu ca ca là bạn thân của phụ nữ:
Cầu giải thích!!
Thế giới』【Hoa sen trong hồ:
Nói đến đây, tôi đã từng thấy Phương Hoa tuyệt thế cùng Tức Mặc đại thần cùng đánh quái.
Thế giới』【Trời mưa thì bung dù:
Bởi vậy, kỳ thật Là Kim hoa không phải cúc hoa chỉ là ngụy trang? Nhân vật chính lại là Phương Hoa tuyệt thế.
Trên thế giới, mọi người bắt đầu thảo luận, có người cảm thấy kỳ lạ, có người cảm thấy đáng tin, phần lớn là đang bát quái.
Jaejoong yên lặng mở quy tắc trò chơi: Kết hôn: Người chơi nam nữ phải trên 50 cấp, cùng đến miếu Nguyệt lão xin kết hôn, sau khi kết hôn nhận được năm kỹ năng vợ chồng, đồng thời được phép tham gia giải thi đấu Quyết đấu vợ chồng.
Thế giới』【Phương Hoa tuyệt thế:
Cảm ơn mọi người quan tâm, hôn lễ của tôi và Tức Mặc tối mai sẽ cử hành, mời mọi người đến miếu Nguyệt lão tham gia, khách đến tặng lì xì 888 vàng, đồng thời tổ chức tiệc cưới ở Lạc Hà Phong.
Thế giới』【Trời mưa thì bung dù:
OMG, ông đoán đúng!!!
Thế giới』【Tuyệt sắc như hoa:
Hừ, bang chủ chúng tôi đã sớm biết Tức Mặc đại thần, tiểu y sư kia chỉ là rễ hành mà thôi.
Thế giới』【Mông lép cỡ D:
Oa! Hành sao, tôi thấy cô giống tỏi hơn nha, hay là loại phát triển không bình thường.
Thế giới』【Bếu ca ca là bạn thân của phụ nữ:
Mông, hyung dạy cậu bao nhiêu lần rồi, cậu là người, đừng nói chuyện với động vật!
Thế giới Bốn năm sáu tám ta là bảy:
Như hoa! Tôi thấy cô cũng chẳng khác mấy nha.
Thế giới』【Vua chân tướng 110:
Cãi nhau mời dùng tin mật, tôi tổng kết một chút, kỳ thật Là Kim hoa không phải cúc hoa là bia đỡ đạn, Tức Mặc đại thần cùng cô để dời sự chú ý, sau đó cùng Bang chủ Tuyệt Sắc liên thủ đuổi giết Lửa địa ngục, đổ mọi lý do cho Là Kim hoa không phải cúc hoa, sau đó hai người bọn họ vui vẻ kết hôn, không có lấy một cọng lông trách nhiệm, còn nhận được mỹ danh là giúp đỡ người chơi mới!
Thế giới Hạ hạ hạ:
Tổng kết thật chính xác a! Đại thần quả nhiên là đại thần! Giết người không thấy máu.
Lúc nhìn thấy tin này, Jaejoong đang ăn táo, quả táo vốn ngọt bỗng nhiên đắng chát, nghẹn ở cổ họng, không sao nuốt được.
Mà ba người Mập mạp cũng thấy tin này, liếc nhau, Mập mạp đứng dậy bổ nhào ra phía cửa sổ đóng chặt, lại cài then cửa, Junsu bước lên một bước giật dao gọt trái cây trên bàn Jaejoong, Dae Chil chậm hơn cầm lấy cây chổi bên chân, sau đó… cầm chổi trước ngực đứng sau lưng Jaejoong.
rz
Dae Chil, cậu bị ngốc à, bọn tớ là đề phòng Jaejoong nghĩ không thông thôi, không phải muốn sống chết với cậu ấy, này!
“Mấy cậu… Làm sao vậy?” Jaejoong nuốt miếng táo, quay đầu lại nhìn ba người vẻ mặt đề phòng.
“Hyung, hyung không sao chứ?”
“Hyung phải có việc gì sao?”
“Thật không có việc gì?”
“Thật sự không có việc gì.” Jaejoong nhìn chân mình, “Hyung là đàn ông nha, sẽ không có sở thích yêu qua mạng đâu, mấy đứa quan tâm làm gì!”
“Phù, không có việc gì là tốt rồi.” Mập mạp là người dễ bị lừa nhất, tiếp tục ngồi xuống cày level.
“Hyung, internet chỉ là giả thôi, đừng nghĩ quá nhiều.”
“+1.”
“Hyung biết rõ.”
Jaejoong trong miệng nói mình không sao, tay giấu trong tay áo lại run nhè nhẹ.
Junsu cùng Dae Chil thấy Jaejoong rất bình tĩnh, dặn dò hai câu rồi lại tiếp tục chơi game.
Jaejoong ngồi trước máy vi tính, nhìn mọi người trên kênh thế giới nói chúc mừng, nhìn Phương Hoa tuyệt thế cười cảm ơn từng người một.
Vì sao, cậu giờ khắc này lại hi vọng người nói lời cảm ơn kia là mình.
Vì sao lại quan tâm một người ở trong thế giới giả tưởng như vậy, là vì người kia đã dẫn cậu ra ngoài Tân Thủ thôn? Hay là vì ngày đó trên phố Thịnh Đường, người đó vì mình mà hạ lệnh truy sát giang hồ? Hay là…
Cậu là người nhỏ tuổi trong cả họ, lại là con trai độc nhất, từ nhỏ đến lớn, mỗi người bên cạnh đều rất chăm sóc cậu, dù là Mập mạp lời nói ác độc, Dae Chil chất phác hay em họ của cậu Junsu, những bạn bè bên cạnh cậu, mỗi người đều coi cậu là bảo bối.
Chỉ là, Tức Mặc là người đầu tiên cậu sùng bái, cũng là người đầu tiên khiến cậu nóng ruột nóng gan.
/(o)/~~
Nhưng mà, hóa ra, cậu chỉ là người Tức Mặc đại thần dùng để che giấu gian tình của mình với Phương Hoa tuyệt thế! (Hả ?_?)
Buồn cười là, cậu còn ở đây tự mình đa tình cho rằng đại thần đối xử với mình đặc biệt, buồn cười là cậu hết lần này đến lần khác refresh danh sách, xem anh ta có online không, hết lần này tới lần khác nhìn danh sách xin làm hảo hữu, xem có bỏ sót lời đề nghị của anh ta không, buồn cười là cậu vì ngày đó trượt tay mà áy náy ăn không ngon, buồn cười là cậu còn lấy đại thần làm chuẩn, cố gắng cày level.
Hóa ra, cậu chỉ là bia đỡ đạn!!
Kim Jaejoong cậu chỉ là một bia đỡ đạn!!!
~~~~(>_<)~~~~
“Hyung, cày phó bản đi.”
“Mấy đứa chơi trước đi, hyung, hyung đói bụng, ra ngoài ăn khuya một tí.”
“Mua cho tớ một phần bún.” Mập mạp không tim không não gào lên, sau đó tiếp tục chém giết.
“Này, Mập mạp, cậu bảo hyung tớ có sao không?”
“Ai nha, khẳng định không có việc gì.” Mập mạp xoa xoa chân, “OMG! Phóng kỹ năng nhanh.”
“Biết rồi, cậu đứng trước chắn đi, tớ chủ công.”
Nhưng rồi, Mập mạp rất nhanh cảm thấy nghi ngờ lời mình nói, không chỉ mình cậu, ngay cả Junsu cùng Dae Chil thường xuyên ngơ ngác cũng cảm thấy không đúng.
Bạn học Kim Jae Jae – bảo bối trong ký túc xá của bọn họ gần đây rất không bình thường.
Trước kia có giờ giải phẫu, cậu nhóc này chạy trốn so với bất kì ai đều nhanh hơn, nhưng hiện tại cậu cầm dao như thể trời sinh làm đồ tể, máu tươi chảy dài, băm thành mảnh nhỏ cũng không khiến cậu sợ, Mập mạp dám dùng cúc hoa của mình cam đoan, cậu nghe thấy Jaejoong trong lúc giải phẫu con thỏ nói lầm bầm: Gian phu dâm phụ…
Còn có bạn nhỏ Kim Jae Jae bình thường không ăn cay, gần đây lại liều mạng ăn cay, thường xuyên ăn đến nước mắt lưng tròng rồi ghé vào ngực Junsu khóc, ông chủ quán mì sợi vừa thấy cậu tới cửa sẽ thu lại toàn bộ tương ớt trong quán, theo thống kê không hoàn toàn: Gần đây, lượng ớt Jaejoong dùng có thể sánh ngang với lượng dùng của toàn bộ học sinh trong một lớp.
Ngoài ra, còn có mặc quần tam giác ra ngoài, dùng khăn lau chân rửa mặt, ném giày da vào máy giặt, cầm điều khiển TV đến lớp học rồi bảo đó là điện thoại, nhìn Junsu gọi Mập mạp, nhìn Mập mạp gọi Dae Chil…
Loại việc kỳ lạ thế này, ba người khác nhìn nhưng không thể trách.
Dù sao Kim Jaejoong bình thường chính là người ngốc ngốc, làm chuyện kỳ quái là rất bình thường, nhưng chuyện không bình thường nhất là hai việc sau:
Việc thứ nhất là Jaejoong kể từ ngày biết Tức Mặc đại thần sắp kết hôn liền không đăng nhập trò chơi nữa, ngay cả lúc bọn họ chơi game trong ký túc xá, cậu cũng sẽ kiếm cớ trốn ra ngoài, hàng ngày thời gian ngồi ở thư viện còn dài hơn ở ký túc xá.
Có trời mới biết, trước kia, cậu ngay cả thư viện nằm ở đâu cũng không rõ.
Việc thứ hai là Kim Jae Jae thanh thuần đáng yêu vậy mà lại đồng ý hẹn hò với một cô gái ngành kiến trúc nào đó đang theo đuổi cậu, hai người chính thức tiến vào giai đoạn mập mờ.
“Đã xong, đã xong, khí tiết tuổi già khó giữ rồi.” Mập mạp nói như vậy.
“Hyung không phải không chịu kích thích a, đây rõ ràng là chịu kích thích nhiều quá nên điên rồi, làm sao bây giờ??!!” Junsu nói như vậy.
“Hoành thánh Bạch hyung mua ngày hôm qua rất ngon nha.” Dae Chil nói như vậy.
“Giờ bọn mình cũng đừng vào trò chơi nữa đi.” Mập mạp đề nghị, “Đợi hôn lễ của đại thần qua, chúng ta lại online.”
“Đồng ý.” Junsu tán thành cả hai tay.
“Tớ còn muốn ăn mì.”
Dae Chil bị ẩu đả đến thổ huyết.
Không đợi ba người bọn họ yên tĩnh được vài ngày, Jaejoong vẻ mặt uể oải trở về từ cuộc hẹn, sau đó ngoài đự đoán của ba người, cậu vậy mà, vậy mà lại mở máy tính!
“Hyung, hyung, hyung muốn lên mạng?”
“Ừ.”
“Tìm tư liệu?”
“Xem phim?”
“Ăn mì?”
“Hyung chỉ là, muốn đăng nhập Phong Vân.”
!!!
Quai hàm đều rơi đầy đất!
“Hyung, hyung muốn online?”
“Không phải, là, là Tuyền Thủy nói cô ấy chơi trò này, bảo hyung online tìm cô ấy!”
Kim Jaejoong khóc không ra nước mắt, hận không thể tát vào mồm, miệng mình thật thối a, đắc chí cái gì, dạo phố thì dạo phố thôi, nói game online làm gì, nói Phong Vân Online làm gì.
Giờ thì hay rồi, người ta nói muốn cùng chơi game.
Cậu cũng không thể nói với cô gái kia là không được, tớ không chơi, bởi vì đại thần mà tớ thích sắp kết hôn, tân nương? Chú rể? Không phải tớ!
Cậu đương nhiên không thể nói!
Cho nên chỉ có thể đau khổ trở về đăng nhập trò chơi.
“Đinh.”
Jaejoong đăng nhập trò chơi, sau đó, tùy ý xem một lát, sau đó...
Một việc khiến cho cậu khiếp sợ ——
Xảy! Ra! Rồi!

Oct 21, 2013

[NL] Chapter 47

Chapter 47

Sao lại nghĩ ra trò này ư?

Kì thật, chỉ là muốn thăm dò phản ứng của Junsu, muốn biết, lúc cậu gây thương tổn cho Yunho, Junsu liệu có vì bảo vệ Yunho mà đẩy cậu ra, để cậu rời khỏi Yunho không.

Từ ban đầu… Cậu vẫn không thể tin, Junsu cùng Yunho thật sự đã qua, cho dù Junsu nói ra quá khứ của hai người, cậu vẫn không thể tin.

Không ai sẽ vì một người mà mất đi người thân ruột thịt của mình, còn không hề oán hận mà coi người kia làm bạn, nếu không hận, vậy cảm tình kia thật sự chỉ là tình bạn thôi sao?

Trong thế giới của cậu, từ trước tới nay không hề có chuyện đơn giản như vậy, cho nên, đối với Junsu, cậu vẫn rất hoài nghi, bởi vậy mới nhờ Junsu tìm giúp tay súng dọa Yunho, cậu cũng muốn biết, sau chuyện này Yunho còn muốn ở bên cậu không.

Chỉ là, cậu không nghĩ tới, Yunho lại có ý nghĩ muốn bảo vệ cậu, thậm chí, muốn lấy chính bản thân làm lá chắn, Jaejoong rất rõ ràng, chỉ cần viên đạn kia bay chệch đi một chút thì sẽ thật sự khiến cậu hoặc Yunho bị thương, nhưng Yunho lại dùng chính thân thể mình để che chở cho cậu.

Đây là chuyện gì vậy?

Cậu thật sự không hiểu.

Về Jung Yunho, về Kim Junsu, còn có, về chính cậu…

Thân thể đau nhức chậm rãi đánh thức cậu dậy, Jaejoong mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng lạ lẫm, não bắt đầu hoạt động lấy lại trí nhớ lúc trước, ngoài cảnh Junsu bị thương ngã xuống đất ra thì chỉ có hình ảnh của một người đàn ông khá lạnh lùng…

“Anh đã tỉnh, thật xin lỗi, Hee Chul hyung thường xuyên thô lỗ như vậy, có làm anh bị thương không?”

Quay đầu lại nhìn nơi phát ra thanh âm, còn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một người hung thần ác sát, không ngờ, người trước mặt lại có một gương mặt đáng yêu, hoàn toàn khác với ý nghĩ của cậu.

Tuy cùng dùng từ đáng yêu để miêu tả, nhưng so với Junsu, lại có nét không giống…

Có lẽ phải nói là nhìn trẻ con hơn?

Huơ huơ tay trước mặt cậu, cậu nhóc kia có vẻ rất thích Jaejoong, bưng lên đồ ăn đã sai người đặc biệt chuẩn bị, thân thiết đặt vào tay cậu.

“Anh hẳn rất đói bụng đúng không, ngủ một lúc lâu rồi, tôi sai người làm ít đồ, hi vọng anh…”

“Đây là đâu? Cậu là ai?” Bỏ qua thiện ý của cậu bé, trong mắt Jaejoong tràn đầy cảnh giác.

“Đây là chỗ tôi ở, về phần tôi, anh gọi tôi là Kyu đi, tất cả mọi người đều gọi tôi như vậy.” Cậu bé tìm một cái ghế ngồi xuống rồi không quên thúc giục Jaejoong. “Mau ăn a, bằng không bánh xốp nướng nguội mất là không ăn được đâu.”

Nhíu lông mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc, Jaejoong thật sự không quen có người đối xử nhiệt tình với cậu như vậy, ngoài Jung Yunho ra…

“Là cậu sai người bắt tôi tới đây sao?” So với việc ăn, Jaejoong càng muốn biết rõ tình huống hiện tại.

“Xem là như thế đi, bởi vì người nói muốn gặp anh là tôi… Tôi thay Hee Chul hyung giải thích với anh, tôi không nghĩ hyung ấy lại dùng cách này tìm anh, thực xin lỗi.”

Đúng ra phải tiếp nhận lời xin lỗi đấy, nhưng Jaejoong nheo mắt lại, bật cười.

“Cậu rốt cuộc là ai?” Nếu là người khác nhất định đã bị cậu nhóc nhìn ngây thơ này lừa gạt, nhưng Jaejoong lại không như vậy, giấu dưới nụ cười kia là một khí chất nguy hiểm.

Khí chất mà cậu đã gặp, trên người Jung Yunho cùng Kwon Ji Hee…

Ra vẻ giật mình, cậu nhóc cong khóe miệng. “Anh thật đúng là không tin người, tôi đã nhiệt tình như vậy, anh không hỏi rõ ràng thì không chịu, tôi càng ngày càng thích anh đấy, Jaejoong, khó trách anh lại cự tuyệt giúp Ji Hee hyung.”

Ji Hee hyung?

Hơn nữa, tên này muốn gặp cậu, lại biết rõ cậu là ai…

“Cậu với Kwon Ji Hee quan hệ như thế nào?” Không chút quanh co lòng vòng, Jaejoong hỏi thẳng điều mình thắc mắc.

“Rất quan trọng sao?” Hỏi lại Jaejoong, cậu nhóc lại đẩy phần đồ ăn lại gần Jaejoong hơn. “Nếu nói đúng ra, tôi cũng quen Yunho hyung… Thế này đi, anh ăn hết mấy thứ kia, tôi sẽ nói cho anh biết, thế nào?”

Cậu nhóc này, không đơn giản.

Tuy thoạt nhìn có gương mặt vô hại nhưng Jaejoong lại có cảm giác so với tên Kwon Ji Hee kia, cậu càng chán ghét người này hơn…

“Nói hay không tùy cậu, tôi phải đi.”

Xuống giường, Jaejoong trực tiếp đi đến cửa phòng, vừa mở ra, người đàn ông dễ nhìn mang cậu tới đây đang đứng canh ngoài đó.

“Mở ra.” Trừng mắt nhìn y, trong ngữ khí Jaejoong ẩn chứa tức giận rõ rệt.

Người đàn ông này không hề có ý tứ nhượng bộ, chỉ nhìn cậu nhóc sau lưng Jaejoong, rõ ràng là chỉ nghe mệnh lệnh của nó.

“Hee Chul hyung sẽ không để anh đi đâu, tôi cần anh thì mới có thể khiến cho Yunho hyung gặp tôi, Kim Jaejoong, vậy phiền anh chịu ủy khuất một chút, được không?” Tuy là hỏi nhưng trên mặt cậu nhóc lại không hề có ý tức hỏi thăm.

“Cậu có quan hệ như thế nào với Jung Yunho? Hay là, cậu chính là người theo lời Kim Junsu nói, một người con khác của Kwon gia, em trai Kwon Ji Hee?” Có quan hệ với Yunho, lại có vết xe đổ Kwon Ji Hee, Jaejoong đương nhiên sẽ không ngốc đến mức cho rằng đây là người ngoài Kwon gia.

Nhún nhún vai, cậu nhóc hiển nhiên không kinh ngạc quá lớn với việc Jaejoong biết rõ nó là ai, có lẽ phải nói rằng, lúc tìm Jaejoong, nó đã biết Jaejoong là người thông minh như thế nào…

“Người xinh đẹp lại có cái đầu tỉnh táo, bình thường sẽ rất hấp dẫn người khác, khó trách Yunho hyung vừa ý anh.” Nghiêng đầu, cậu nhóc vẫn mỉm cười như cũ. “Coi như là giúp tôi một lần đi, nói thế nào, tôi với Yunho hyung đã lâu không gặp, muốn hyung ấy…”

“Là muốn tên đó đến gặp, hay là muốn mạng của tên đó?” Jaejoong nhớ rất rõ ràng, theo lời Junsu, người trước mặt còn đáng sợ hơn nhiều so với Kwon Ji Hee.

Bởi vì, người lợi dụng Junsu là Kwon Ji Hee, nhưng Kwon Ji Kyu là người ép Junsu giúp cậu ta, thậm chí không ngại giết người nhà Junsu… Vì mục đích mà không ngại hai tay mình nhuốm máu, người như vậy mới là kẻ nguy hiểm nhất…

“Cả hai a, cho nên, ở chỗ tôi thêm một lát nữa đi, đợi Yunho hyung tới đón anh, tôi sẽ thả anh đi.” Đứng dậy đi qua người Jaejoong, Kwon Ji Hee dùng tay vỗ vỗ vai Hee Chul, ý tứ đều ẩn trong cái vỗ vai đó.

Nhìn chằm chằm Kwon Ji Kyu biến mất sau lưng Hee Chul, Jaejoong lạnh lùng nhìn Hee Chul, chỉ thấy Hee Chul lễ phép mời Jaejoong quay trở lại phòng.

“Nếu như tôi không đi vào, anh sẽ đối xử với tôi giống Kim Junsu, trực tiếp lấy dao đâm tôi sao?” Jaejoong kiêu ngạo nhướn lông mày.

Nhếch môi, Hee Chul như đã biết Jaejoong sẽ hỏi y như vậy, nở nụ cười tràn ngập tự tin, khiến cho bề ngoài thanh lệ của y được phụ trợ càng thêm xuất sắc.

Nói thẳng ra, vẻ đẹp của y tuyệt không thua Jaejoong, chỉ là có cảm giác bất đồng…

“Ngoan, nghe lời vào đi, cậu không đánh lại tôi đâu, Kim Jaejoong, huống chi tôi cũng không muốn làm cậu bị thương…” Lời còn chưa nói xong liền có một đấm bay tới.

Hee Chul theo bản năng nghiêng đầu, một giây sau, chân Jaejoong đã hướng tới lưng y, dùng tay ngăn cản lại, Hee Chul ra sức tránh làm bị thương Jaejoong, mỗi một chiêu đều có điểm dừng nhất định nhưng Jaejoong lại không chút lưu tình công kích vào chỗ hiểm của Hee Chul.

Tránh được một đấm, chân lại đá tới, Hee Chul mắt thấy Jaejoong hạ quyết tâm muốn buộc y ra tay, nhíu mày, nắm chặt tay, nhắm ngay bụng Jaejoong mà đấm, ý đồ ngăn cản hành động của cậu lại bị Jaejoong tránh được, ngay sau đó đáp trả Hee Chul bằng một cú huých cùi trỏ!

Lần này, Hee Chul thật sự bị đánh, khóe miệng chảy ra tơ máu, cũng khiến cho y móc vũ khí bên hông.

Họng súng nhắm ngay Jaejoong, Hee Chul nói rõ không muốn tiếp tục chơi với cậu.

“Tôi không muốn tổn thương cậu, mời vào trong, cậu Kim Jaejoong.” Thỉnh cầu rất ôn hòa phối hợp với vũ khí trên tay Hee Chul tạo thành một cảnh tượng kỳ lạ.

Nắm chặt tay, không phục của Jaejoong toàn bộ hiện lên trên mặt, hai chân như bị đóng đinh trên mặt đất, dù Hee Chul đã đe dọa tính mạng cậu, Jaejoong cũng không muốn làm theo lời y nói.

Ngay lúc hai người đang giằng co, trên người Jaejoong bỗng vang lên tiếng nhạc, lấy di động ra, liếc mắt, Jaejoong liền ném di động cho Hee Chul.

“Tên kia bắt tôi đến vì muốn gặp Jung Yunho đúng không? Tự nói với tên đấy đi!”

Nhìn điện thoại Jaejoong, Hee Chul có chút chần chờ, nhưng vẫn nhấn nút nghe, lúc bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc, Hee Chul gọi hắn, sau đó là một khoảng im lặng thật dài, ngay cả Hee Chul cũng có thể cảm nhận được căm hận của Yunho.


Dù sao, y cũng từng là bạn tốt của hắn, nhưng, người phản bội Yunho, cũng là y…

Oct 20, 2013

[KBKNDON] Chương 79

Chương 79

Trong Phòng cần thiết, Harry, Draco bọn họ bốn người nhìn Hermione hưng trí bừng bừng cầm con chuột đổi bằng 50 Galleons từ Ron Weasley lúc chiều mà thí nghiệm, Blaise ở một bên giúp đỡ, toàn là thí nghiệm về thể lực hay trí lực, nhưng dù thế nào thì Harry thấy cũng đều là thí ngiệm vô cùng mệt mỏi.

Để có được kết quả chính xác nhất, Hermione đối xử với con chuột không tệ, ít nhất là luôn cho nó ăn no, nghỉ  ngơi đầy đủ, nhưng đến lúc thí nghiệm thì tuyệt đối không được sai lời, con chuột kia cũng rất thức thời phối hợp theo, bề ngoài thì không hề có hành vi chạy trốn linh tinh.

Nhưng cho dù nó muốn chạy trốn, Harry cũng sẽ không để yên, từ lúc Hermione thông báo với cậu tin này, cậu đã lấy được một cái lồng sắt rất chắc chắn từ chỗ Salazar, theo lời Salazar, đây là lồng trước kia dùng để nhốt Basilisk khi nó không nghe lời, lồng này ngay cả xà quái còn không thoát được nói gì đến con chuột. Mà đặc điểm nổi trội nhất của cái lồng này là chống pháp thuật, hơn nữa còn là chống pháp thuật một chiều, nói cách khác ở trong lồng thì không thể dùng pháp thuật, mà người ở bên ngoài lại có thể dễ dàng dùng pháp thuật với sinh vật nhốt bên trong lồng, đây đối với một phù thủy Animagus mà nói chính là trí mạng.

Nhìn con chuột đang bị thí nghiệm, sáu người trừ bỏ Hermione vẫn hưng phẫn như cũ cùng Blaise đứng bên đưa đồ, thỉnh thoảng lại đưa ra ý kiến thì những người khác đều đang nhàm chán ngồi trên ghế salon, dù thứ xinh đẹp thế nào cũng không thể nhìn mãi, huống chi đây chỉ là một con chuột hoàn toàn không có mỹ cảm.

“Ha… A…” Harry ngáp, dụi dụi mắt, nhìn bốn phía, Draco cùng Neville đã lui vào một góc sáng sủa ngồi trên ghế sôpha đơn mà ngọt ngào, còn Pansy, ah, một mình chiếm sôpha ba người ngủ say sưa, có thể nói ngoài Hermione cùng Blaise ra, bọn họ đều đã bỏ mình.

“Hermione, muộn rồi, mai tiếp tục.” Harry đứng lên, đến gần, có chút vô lực nói với hai người vẫn đang thí nghiệm, “Thí nghiệm này không phải một hai ngày là có thể xong, đi nghỉ đã.” Cậu đi đến bên cạnh Hermione, nhìnn con chuột đang chạy như bay trên bánh xe chuột, lấy đũa ra tạo nên một ngọn lửa nho nhỏ, thúc giục con chuột chạy nhanh hơn.

“Được rồi, mọi thứ để ở đây, mai chúng ta lại đến.” Hermione gật đầu đồng ý, buông đồng hồ bấm giây, thu thập mấy tấm da dê trên bàn xong liền chạy đến sôpha đánh thức Pansy, sau đó về phòng sinh hoạt chung ngủ. Nhưng trên thực tế chỉ có Harry cùng Pansy thực sự về phòng sinh hoạt chung của Slytherin, còn hai người khác tất nhiên là hộ tống người trong lòng của mình về rồi đi ngủ sau.

Harry thuận tay cầm lồng sắt đựng chuột kia, Hermione bọn họ yên tâm ném nó lại đây nhưng cậu rất lo lắng, mình cầm vẫn an toàn hơn.

“Harry, cậu đi đâu vậy? Phòng sinh hoạt chung ở đằng kia mà.” Pansy kéo Harry đang định rẽ sang lối dẫn đến văn phòng Severus, nghi hoặc hỏi.

“Tớ để nó trong văn phòng giáo sư, chỗ của thầy có rất nhiều thuốc thí nghiệm chuột.” Harry đung đưa lồng sắt trong tay, con chuột trong lồng đã chóng mặt, nằm dài trong lồng, xem ra lúc Harry đi không quên lắc lư nó nha.

“Vậy à…” Pansy hiểu rõ nhìn Harry, cười xấu xa nói, “Vậy cậu đi đi, đêm nay cậu không trở lại đúng không, tớ sẽ nói với Draco bọn họ.”

Harry đã hoàn toàn không có phản ứng gì với lời trêu chọc của Pansy, mang theo lồng sắt phất phất tay chào rồi bỏ đi, để lại Pansy đứng nguyên tại chỗ trừng mắt nhìn cậu lầm bầm: “Chẳng ga-lăng gì cả.” rồi cũng trở về phòng nghỉ.

Severus cũng biết Harry các cậu có con chuột thí nghiệm, ai bảo Harry tìm hắn nhờ tìm một cái lồng nhốt đâu. Nhưng đối với việc dùng 50 Galleons chỉ đổi một con chuột, Severus cảm thấy rất lãng phí, 50 Galleons a, có thể mua được rất nhiều dược liệu, nếu mấy đứa cần một con chuột thì vào cửa hàng thiếu gì, thật lãng phí tiền.

Cho nên khi thấy Harry cầm con chuột đổi bằng 50 Galleons vào, Severus rất tò mò, nhưng tựa hồ nó không khác gì con chuột bình thường, trừ bỏ việc xấu hơn rất nhiều so với chuột bạch mình thí nghiệm.

Harry đặt lồng sắt xuống mặt đất, hóa phép ra một tấm vải nhung phủ bên ngoài, như vậy con chuột trong lồng sẽ không nhìn thấy gì. Harry đi đến bên cạnh Severus, dùng bùa yên lặng, đảm bảo mình và Severus nói chuyện sẽ không bị con chuột kia nghe được.

“Sao vậy? Ở đây chỉ có hai người chúng ta mà?” Severus đánh giá bốn phía, có điểm kì quái, Harry sao phải dùng bùa Yên lặng.

“Bởi vì con chuột kia là Animagus đấy.” Harry thuần thục ngồi lên chân Severus, xoay xoay mông, dựa vào người hắn ngồi. “Em không muốn cho nó nghe chúng ta nói chuyện, Sev, thầy đoán xem, Animagus này là phù thủy nào?’

“Phù thủy?” Severus giật mình, ai có Animagus là chuột nhỉ, hắn cẩn thận suy nghĩ một hồi, lắc đầu, việc riêng tư như vậy thông thường sẽ không để người khác biết.

Nhưng Harry cũng không để hắn chờ lâu liền nói: “Là Peter Pettigrew nha, thế nào, không ngờ đúng không?”

“Là hắn!” Severus lần này thật sự không ngờ, oán hận nhìn lồng sắt chốc lát, mới cúi đầu hỏi Harry, “Ngươi hiện tại định làm gì?”

“Đương nhiên là bắt ông ta chứng minh cha đỡ đầu trong sạch nha.” Harry ngửa đầu nói, “Nhưng mà em đang băn khoăn, nên dùng ông ta thế nào đây, tốt nhất là nói trước mặt mọi người.”

“Quả thực là cần làm như vậy.” Severus gật đầu, “Lúc trước người bắt con chó ngu xuẩn kia vào Azkaban chính là Cornelius Fudge, hiện tại chính là Bộ trưởng Bộ pháp thuật, nếu muốn ông ta lật lại bản án thì rất khó khăn, hơn nữa năm đó tựa hồ không có phiên tòa nào hết, trực tiếp nhét vào ngục, chuyện cụ thể ta cũng không rõ, lúc ấy ta không có tâm trí đâu mà chú ý, ngươi có thể hỏi Lucius.”

Harry nhíu mày, việc lật lại bản án cho Sirius không đơn giản như mình nghĩ, xem ra phải hỏi Lucius cho rõ ràng, chuyện chính trị cậu không rõ lắm, hẳn Severus cũng không đưa được chủ ý hay.

“Được rồi, đừng phiền não nữa.” Severus vươn tay xoe mày Harry, trấn an cầu, “Con chó ngu xuẩn kia có ở Azkaban nữa đâu, cho nên việc lật lại bản án cho hắn cũng không phải gấp gáp gì, ngươi cứ từ từ là ổn thôi. Kỳ thật ta cảm thấy lật lại bản án cho hắn là phí công, với tính cách kia phỏng chừng để cho hắn quang minh chính đại sống không được vài ngày lại bị nhốt vào Azkaban thôi, không bằng để nhà Black che giấu hắn, đối với phù thủy khác có khi lại an toàn hơn.”

“Sev, đó là cha đỡ đầu của em.” Harry trừng Severus, biết mấy người không vừa mắt nhau nhưng cũng không thể nói xấu cha đỡ đầu trước mặt mình.

“Được rồi, được rồi, chúng ta không nói về vấn đề này nữa.” Severus cũng không có hứng thú quá lớn với đề tài này liền quyết định thay đổi nó.

“Em đi viết thư hỏi Lucius xem có cách gì không.” Đáng tiếc Harry bây giờ trong đầu toàn ý nghĩ làm sao để cứu cha đỡ đầu cẩu cầu, nói xong liền nhảy xuống, đến bàn sách Severus lấy một tấm da dê trắng, viết lên, viết xong nói với Severus: “Sev, em đi gửi cho nhà Draco, thầy cũng nghỉ sớm đi, đúng rồi, con chuột này thầy chú ý hộ em, em hơi lo lắng.” Nói xong liền xoay người chạy ra ngoài, căn bản không hề  chú ý tới Severus phía sau đã đen mặt nghiến răng nghiến lợi. Xem ra, hi vọng Sev cùng cha đỡ đầu hòa thuận ở chung của Harry còn lâu mới thành hiện thực.

Nói về chuyện chính trị thì giao cho người chuyên nghiệp làm đi. Chiều hôm sau, Harry đã nhận được tin từ Severus, bảo cậu sau bữa chiều đến văn phòng, có lẽ viết thư thì không nói rõ ràng được, Lucius muốn gặp mặt một lần.

Harry luôn nhớ đến chuyện này nên giờ học buổi chiều rất không yên lòng, cơm chiều lại càng không chú ý mùi vị, ăn xong liền vội vàng chạy đến bàn Ravenclaw gặp Hermione: “Hermione, con chuột kia cậu có thể cho tớ mượn dùng vài ngày được không? Tớ có vài thí nghiệm muốn dùng nó, được chứ? Sau khi dùng xong, tớ sẽ trả lại cậu.”

Hermione rất hào phóng gật đầu nói: “Không vấn đề, cậu muốn dùng thì cứ lấy mà dụng, một con chuột thôi mà, thí nghiệm của tớ cũng không gấp lắm, vừa lúc tớ tìm xem có động vật nào khác để thí nghiệm không.” Harry nhận được sự đồng ý liền chạy như bay ra khỏi đại sảnh, vọt tới văn phòng Severus.

Severus còn đang dùng bữa tối vô cùng hoảng sợ, không nghĩ Harry lại tới sớm như vậy, điều này càng khiến Severus từ tận đáy lòng ghét bỏ Sirius Black, lúc trước cũng vì tên kia mà Harry vứt mình lại chạy đi gửi thư, hiện tại lại vì tên kia, Harry hình như rất quý tên cha đỡ đầu này, Severus có chút ghen tị.

“Sao tới nhanh như vậy, Lucius không đến sớm thế đâu.” Severus buông dao nĩa, kéo Harry đến ghế bên cạnh mình, “Ngươi chắc chắn chưa dùng bữa tối tử tế, ở đây ăn thêm một chút đi, yên tâm, con chuột kia vẫn đang ngoan ngoãn ở trong lồng, ta vừa nhìn qua rồi.”


Dưới sự giám sát của Severus, Harry chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên ghế đút cho bụng mình vài món ăn, Severus thấy cậu tựa hồ no hẳn rồi mới bảo gia tinh thu dọn đồ, lại bảo nó lấy cho hắn cùng Harry một ly cà phê và một ly sữa, hai người ngồi trên ghế salon chờ Lucius đến.