Showing posts with label Tố nhan. Show all posts
Showing posts with label Tố nhan. Show all posts

Apr 9, 2014

[TN] Chapter 80 - End

Chapter 80
Lời nói ngon ngọt, thường chỉ thích hợp để nịnh những kẻ đầu óc non dại.

Biết rõ điều này, cậu đã vận dụng vô cùng hoàn hảo, mười phần thích hợp, thần sắc buồn bã đau khổ mà kiên định, không chỉ lừa gạt lấy đi sự cảm thông của những người có mặt trong đám tang, còn đoạt đi không ít nước mắt những kẻ hóng hớt săn tin qua từng trang báo.

Kể cả có những người đã biết rõ bản chất của cậu cũng không khỏi bị cuốn theo dòng cảm xúc.

Từng ngày từng ngày, thiếu niên ngây ngô đã trưởng thành, như lột xác thành nhân vật nổi bật hơn người.

Giúp cậu trường thành là hắn, luôn bên cậu cũng là hắn, vẫn là khao khát nội tâm hắn muốn làm “nhân vật chính” trong câu chuyện với cậu.

Từng bước tới gần, lại một lần nữa dò thử, không có cách nào đồng thời che dấu, dùng mặt nạ để đòi hỏi sự chân thật, quả thật là trò độc nhất vô nhị mà hai người họ dành cho nhau.

Đáng ngưỡng mộ lắm sao?
Hay đơn giản chỉ là đố kị…

Cầm tờ báo lên, đọc dòng tin tức in đậm trên trang giấy, trong ánh mắt, khóe miệng khó có thể giấu đi sự vui vẻ, nhìn bó hoa được đặt trên bàn, ưu nhã cắm hoa vào bình thủy tinh trong suốt, chăm chú ngắm nhìn.

“Như vậy có được không? Con tưởng dì sẽ cản anh ta lại.” Nhìn khuôn mặt càng ngày càng xương gầy của Shim Taeha, Changmin nhàn nhạt nói ra chuyện bệnh tình của Shim Taeha với Yunho.

Dù gì ở bên ngoài hai người họ cũng là mẹ con, nó đang ôm lấy tia hi vọng cuối cùng.
Bởi vì nó hiểu, trong nột tâm Shim Taeha, có lẽ bởi vì thương, vì yêu mà sinh cố kị…

“Dì có tư cách cản nó sao? Một người mẹ như dì có tư cách gì làm như vậy? Con so với dì có lẽ còn hiểu rõ hơn mà.” Sờ nhẹ lên khuôn mặt buồn vô cớ của Changmin, Shim Taeha khẽ cười tràn đầy yêu thương: “Hay là con vẫn cho rằng Kim Jaejoong rất đáng giá sao?”

Bà không phải không nhìn ra tình cảm của Changmin, nhưng tiếc thay chuyện liên quan đến hai đứa trẻ kia, bà bất lực.
Khách quan mà nói, cả bà và Changmin, đều không có vị trí gì đối với hai người kia.
Hay là phải nói, trong mắt của bọn họ, chỉ có đối phương, trừ đối phương ra, còn lại đều chẳng là vô nghĩa…

“Con nghĩ thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là … đối với Jaejoong hyung mà nói, không ai có thể đánh bật được anh ta.” Cho dù nó thật lòng không muốn thừa nhận, cuối cùng vẫn phải học cách chấp nhận.

Sau khi dùng qua trăm phương ngàn kế, nó còn có thể ở lại bên cạnh Jaejoong, đó đã là một sự thứ tha, nếu còn hy vọng thêm gì nữa… tựa hồ như vậy là quá tham lam rồi.

Nó không phải Kim Jaejoong, cũng không phải Jung Yunho, không thể để bản thân bị tham lam bào mòn…

Phát ra hơi thở dài, nhận lấy cái ôm giống như an ủi của Shim Taeha, Changmin biết, lúc này nên buông tay hẳn rồi, mặc dù không cam lòng, thế nhưng nó cũng không thể hoán cải được sự thật.

Có rất nhiều người đã chọn cách nghĩ đó, chỉ là chưa bao giờ có Shim Changmin nó…
Cố gắng nhiều hơn nữa, cuối cùng thậm chí chẳng giành được cái gì.

Hẳn là một loại cảm xúc rất bình thường, nếu như cứ ghim chặt trong lòng, rất có thể sẽ trở thành động lực đáng sợ nhất, khiến một người không thể khống chế được, mà đánh mất bản thân.

Không phải chưa gặp qua dạng người ngu xuẩn này, chỉ là, chưa từng ngờ rằng, chuyện sẽ phát sinh ngay trên tay nó --- hồi tưởng lại, ngày đó nó đứng trước mặt Jaejoong, tiêm thuốc vào người Kang Minah, từng chút một, trên gương mặt của Jaejoong từ đầu đến cuối chỉ có một nụ cười độc.

Mặc dù vẫn chưa đủ làm Changmin sởn hết gai ốc, nhưng cũng khiến nó khó có thể quên.

Quả thực, giống hệt kẻ đã tìm tới nó, muốn nó giúp đỡ tạo ra vụ tai nạn ôtô kia, Jung Yunho, không có chút sai biệt.

Môi nở nụ cười mười phần là trào phúng, quờ tay chạm phải tập chi phiếu của Kim Jaejoong, chậm rãi đẩy sang một bên, một tập chi phiếu khác là của Yunho đưa cho y, đặt ly rượu vang xuống, cùng lúc Eunhyuk đi vào, tất cả hành động đó của Joe đều đập vào mắt của Eunhyuk.

Nhìn xuyên qua chất lỏng màu đỏ, thấy hai chỗ để ký tên, cho Joe một nụ cười khổ, thuận thế Eunhyuk cầm ly rượu vừa đặt trên bàn một hơi uống cạn sạch.

“Chúng ta đã gặp phải hai nhân vật đáng sợ, không phải sao?”

Có thể nói không phải sao?

Trao đổi với Eunhyuk ánh mắt đồng tình, Joe mở lòng bàn tay, lộ ra một vết sẹo khi y đẩy Kang Minah vào chỗ chết, cùng một chiếc nhẫn mà Jaejoong đã đưa cho y.

Về tạo hình, chiếc nhẫn này cùng một đôi với chiếc nhẫn mà Kang Minah khi chết đã đeo, chỉ có điều, đây là nhẫn nam…

“Ngay cả giây phút cuối cùng, thậm chí cũng không quên lợi dụng triệt để ha…”

Nếu như chiếc nhẫn này là chiếc nhẫn đính ước cùng đôi với của Kang Minah, thế nào mà Jaejoong  dám khẳng định bản thân cậu đang chịu tang vợ?

Càng không muốn nói đến, Jaejoong thật sự chưa bao giờ xem cô gái đáng thương kia là vợ của mình, vậy lời thề trong lễ tang của cậu, có thể là sự thật sao?
Chỉ có điều, người chân chính hiểu được, liệu có mấy người…

 *****
Vươn tay nắm lấy bàn tay trước mặt, cùng đối mặt với đôi mắt sáng ngời ấy, mỉm cười với hắn, gương mặt lương thiện mà hài hòa, lại dẫn theo một chút khiêu khích.

Theo đầu ngón tay nâng lên, cúi đầu xuống, cánh môi nhẹ nhàng chạm vào mặt nhẫn, sau đó dần di chuyển, tiến thẳng hôn vào lòng bàn tay của cậu…

Hơi nhếch lông may, khóe mắt liếc nhìn thân ảnh phản chiếu trên chiếc gương cỡ lớn, cực kỳ hoài hòa, bất giác, khóe miệng vẽ lên một đường cong nhu hòa, hai mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đang hôn lòng bàn tay cậu đầy thâm tình.

“Tôi cho rằng, anh tới đây là để thay tôi chuẩn bị cho ngày mai dự tiệc đấy.” Không có ngang ngạnh kháng cự cử chỉ thân mật của Yunho, Jaejoong chỉ dùng ngôn từ nhắc nhở, giờ phút này Yunho hắn đã có thể công khai bên cạnh cậu rồi. “Quấy rối một người đàn ông đang để tang vợ, thú vị sao?”

“Vậy cũng phải từng có vợ mới được… Thật sự cả đời sẽ không cưới hả?” Giương mắt nhìn, trong ánh mắt Jaejoong, không có chút nào gọi là hoảng hốt vì câu nói của hắn.

“Không được sao?” Mỉm cười, Jaejoong không hề trốn tránh, nhìn thẳng Yunho.

“Rất tốt chứ… Tựa như tôi nói, càng xấu với càng tốt, mới không bị người khác ngó nghiêng, tranh đoạt, không kết hôn, sẽ không còn cô gái ngu ngốc nào si tâm vọng tưởng…” Đối với Yunho, có một Kang Minah là đã quá nhiều rồi, hắn không muốn phải có người thứ hai.

“Anh đang tự cho mình là đúng sao?” Nheo nheo mắt, cảm thụ được ngón tay Yunho đang trượt trên lưng cậu, Jaejoong bất động thanh sắc muốn gia tăng khoảng cách giữa hai người lại bị Yunho thừa cơ ôm chặt eo cậu.

“Làm sao tôi dám chứ? Tôi cũng không dám chọc giận Kim đại tổng giám đốc a!” Một cái dùng lực, ôm Jaejoong sát vào lồng ngực, Yunho không kiêng nể gì cả, đem mặt chôn vào phần cổ trắng nõn của Jaejoong, hôn hôn.

“Vậy anh nên làm tốt chức vị của mình mới đúng. Anh đang động tay động chân không đúng với tôi đấy.” Khắc chế bị Yunho khơi mào dục vọng, cố gắng trấn tĩnh, ý đồ Jaejoong không cho tình huống chuyển biến theo cách nó vẫn xảy ra.

Bất đắc dĩ, mọi cố gắng của Jaejoong trong mắt Yunho cũng chỉ là giãy dụa vô dụng…

“Tôi chỉ lưu lại dấu vết của mình, tránh có kẻ nảy sinh ý đồ bất chính mà thôi.” Ra vẻ vô tội nhìn Jaejoong, chẳng những bàn tay vô sỉ không có ý thu về, Yunho thậm chí còn cố tình kéo vạt áo của Jaejoong lên cao.

“Xem ra, tôi phải đổi vị cố vấn quản lý khác mới được…” Tung ra một câu đầy đe dọa, tinh tường cảm giác động tác của Yunho chợt khựng lại, nụ cười của Jaejoong càng sâu hơn.

“Vậy tôi thì sao?” Ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt khả ái của Jaejoong, không có chút khó xử, chỉ là Yunho bất quá muốn biết, cậu thực sự đang nghĩ gì, sẽ đối với hắn như thế nào?

“Người của tổng giám đốc Kim tôi đây thì sao?”

“Ý là tôi được bao dưỡng sao?”

“Anh sợ bản thân không đủ tư cách chăng?”

Có thể nói không đủ sao?

Con ngươi đen nháy bị bộ dáng mỹ mạo trước mặt chiếm cứ, vẫn kiêu ngạo như trước, không mảy may vì năm tháng tôi luyện mà giảm đi, chỉ khác ở chỗ là, ánh mắt đó dần dần bị che dấu bởi tâm tư cùng tinh quang.

Mà những điều ấy, hắn không muốn chia sẻ với ai một chút nào…
Hắn coi như tất cả điều đó đề thuộc về hắn, toàn bộ.

“Trước mắt cứ để cậu nuôi tôi đi, dù sao, cậu cũng không thoát khỏi tôi…”

Nghe Yunho cuồng vọng biểu thị sự chiếm hữu công khai, vui vẻ tràn đầy trong ánh mắt, ngay cả hôn cậu cũng bị hắn lấy mất sự chủ động…

Nhưng mà, bên tai vẫn vang vọng giọng nói đâu đó, như đâm một cái gai vào lòng cậu.

“Tháo hết “tố nhan” rồi, cậu Kim à, thiếu đi ngụy trang, cậu muốn hắn, làm thế nào để sống đây?”

Jaejoong bên ngoài đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt của Yunho, trong thâm tâm tự nhủ: “Tôi sẽ là “tố nhan” của anh ấy.”

** Hoàn **

P/s: Tố nhan có hai bộ, nhưng bộ hai chưa hoàn và chị tác giả cũng đã drop. Câu cuối của chapter này có liên quan đến bộ hai nên mình mạn phép bỏ đi T~T Tố nhan đến đây là hết rồi xDD Đừng trách Tố nhan kết như dở vì nó còn bộ hai mà :((((((((( Mình cũng bất lực tòng tâm thôi...

[TN] Chapter 79

Chapter 79

Cậu là do một tay hắn dạy dỗ lên đấy.

Cũng bởi vì như thế, cho nên hắn lâm vào khốn cảnh, Jaejoong học mọi thứ quá tốt, lại áp dụng phản ngược lại hắn.

Là hắn dạy cậu phải ngụy trang như thế nào mới được gọi là hoàn mỹ, cũng là vì cậu, hắn mới nếm trải qua thứ gọi là bất an, biết là phải bảo vệ cậu, không ngờ cậu lại là đầu sỏ gây tổn thương hắn nặng nhất.

Không muốn nghĩ như thế.
Chỉ là, hắn đơn giản chỉ muốn bảo vệ cậu.

Giống như năm ấy, cậu bị bọn đầu đường xó chợ gây hấn, gặp được hắn, hắn lại nói khó nghe như vậy, mục đích đơn giản chỉ là muốn cậu thoát thân dễ dàng.

Nhưng mà, hắn đã quên, cậu thiếu niên không hiểu chuyện đời ấy đã lớn lên, càng ngày càng mạnh mẽ, cái gọi là bảo vệ cậu, toàn bộ đều là hắn một sương tình nguyện, cho nên, mặc dù Shim Taeha đã nói hết tất cả, nhưng hắn vẫn biết mình không thể từ bỏ.

 Hoặc là phải nói, đúng là hắn ra tay, cậu thì sao?
Phải chăng sẽ ngoan ngoãn nghe the lời hắn, hay lại chọn một con đường khác hoàn toàn trái ngược?
Đáp án, dường như căn bản không cần chính miệng cậu nói ra…

Hai mắt nhìn thẳng xa xăm, nơi có nhiều bóng cây rợp mát, có nhiều người mặc đồ đen đang đứng, cậu cũng mặc đồ đen, đeo kính râm, biểu cảm lạnh lùng, ánh mắt vẫn luôn khóa chặt trên người hắn, thuận theo tiếng nhạc tang thương, có người khóc nức nở, có người bàng quan lạnh nhạt, các dạng cảm xúc ở đám tang này không không hề xót dạng nào.

Đến nỗi người mà theo những suy nghĩ của kẻ khác phải chịu bi thương nhất, tóc cũng rủ xuống để không ai nhìn rõ cảm xúc trên mặt cậu.
Trừ khi, ngẫu nhiên có một cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi bay tóc mái…

Người phụ trách buổi tang lễ mặc đồ đen từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng sẽ có người tiến lên nói vài lời an ủi, cho dù không nghe thấy, vẫn có thể phân biệt được vài lời từ khẩu hình của cậu: “Không sao cả.” “Cám ơn đã quan tâm.”

Rất sáo rỗng, nhưng nó khiến người khác lại không thể tỏ ra lòng quan tâm quá mức đấy.

Yunho đặt bó hoa bách hợp màu trắng bên cạnh cỗ quan tài cao cấp, cúi đầu viếng trước linh vị gỗ lạnh như băng.
Một cảnh bao thâm tình.
Yoochun nhìn hắn cười tán thưởng…

“Nhìn người khác cử hành tang lễ thú vị vậy sao?” Thừa dịp không ai để ý, nói với Junsu một câu, sau đó Yoochun rời khỏi nơi viếng, đi đến đằng sau Yunho, cùng hắn nhìn Jaejoong từ xa.

“Nếu như là cậu ấy bao nhiêu lần tôi cũng cảm thấy vui vẻ, chỉ cần người nằm ở kia không phải là tôi.” Hai bàn tay vẫn đút trong túi quần, cũng một thân đen tuyền, lại phát tán ra một loại cảm xúc khác hẳn bi thương.

Nếu như có người phát hiện ra hắn, chỉ e sẽ cho rằng, hắn cùng cô gái nằm trong quan tài này có thâm cừu đại hận, cho nên mới thấy vui vẻ khi thấy cô ta chết…

“Thật sự có ý định để anh ấy độc thân đến già sao?” Tiết lộ âm mưu cho Yunho, là anh, vẫn tồn tại một chút lương tri, hi vọng Yunho sẽ ra tay ngăn cảnh Jaejoong.

Kết quả, hắn chẳng những không có ý định nhúng tay vào, thậm chí còn dung túng cho bạn hắn giúp Jaejoong.

Đang tính toán cái gì vậy?
Khắc trọn vai diễn trách nhiệm của một cố vấn quản lý sao?
Hay hắn đã bị tâm tư che khuất tất cả…

“Cậu ấy chỉ cần có tôi bên cạnh là đủ rồi.” Một lời khẳng định, đập tan mọi phỏng đoán trong đầu của Yoochun.

“Nếu như một ngày nào đó anh chết trước hyung ấy, làm sao được?” Không phải Yoochun muốn ám quẻ, mà là cuộc đời thế sự khó lường, ai cũng không thể khẳng định rằng mình có thể sống đến trăm tuổi.

Tựa như Kang Minah…

“Sẽ không đâu.”

“Haha, anh lại tin tưởng bản thân mình thế ư?”

“Vì cậu ấy tôi sẽ nghĩ mọi cách để điều khiển cái mệnh này.” Khóe miệng nhếch lên nụ cười, ngữ khí không che hết sự vui mừng: “Đây cũng là cậu ấy muốn tôi biết, mặc kệ phát sinh chuyện gì, tôi và cậu ấy, nhất định không rời.”

Cho nên, cậu mới quyết định làm như vậy.

Nói thẳng ra là tàn nhẫn, chẳng thể nói là vì cậu muốn biểu thị công khai.

Nếu như hắn có thể vì cậu, loại trừ hết những kẻ thù phía trước, vậy thì hòn đá nhỏ kia, cậu cũng có thể dùng phương thức giống hắn, tiêu diệt vật cản giữa hai người.

Rõ là ngu ngốc, nhưng lại minh bạch nhất đấy.

“Tôi bắt đầu cảm thấy để anh biết chuyện này là sai lầm?” Sớm biết Yunho có thể kiêu ngạo như vậy, Yoochun hẳn sẽ giấu toàn bộ mọi chuyện.

Mặc dù, dối gạt cũng không lừa được bao lâu…

“Cậu không nói, thì buổi tang lễ này vẫn phải có thôi, chỉ có khác biệt duy nhất, là ai đã muốn mạng cô ta mà thôi.” Nhàn nhạt để lại một câu, Yunho thong thả xoay người rời khỏi Yoochun, anh chỉ còn cách cười khổ.

Phải công nhận rằng, sẽ có không ít người, đoản mệnh.

Rõ ràng là con nhà có giáo dục, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, hết lần này tới lần khác bị dây dưa với hai người này, trở thành quân cờ, người vô tội bị liên lụy, thật tội nghiệp Kang Minah.

Cầm điện thoại, gọi cho Chủ biên tập một tờ báo, nói sẽ chuyển tiền cho ông ta sau đó tắt máy luôn, ông chủ biên tập không nhịn được mở miệng mắng:

“Cái tên tiểu tử này…?”

Có thể nói có phải không?

Lòng tham ai cũng có, chỉ tiếc có những người lại không thể đụng vào.

Thế nhưng nếu không phải quá thân cận, ai có thể ngờ, đằng sau bộ dáng thiện lương không gây hại kia lại ẩn chứa bộ mặt đầy mưu cầu độc nhất vô nhị…

Mắt chứa ý vui vẻ, tắt điện thoại, Junsu mỉm cười, đi đến bên Yoochun, vòng tay ôm lấy anh, đồng thời tặng cho Jaejoong ánh mắt đầy hàm ý.

Tạo ra tai nạn cho Kang Minah, là Jung Yunho.
Dùng những lời nói tàn khốc, khiến Kang Minah lâm vào tình trạng người thực vật, là Kim Jaejoong.

Một liều thuốc độc tiêm thẳng vào cơ thể Kang Minah thì sao?
Đây gọi là diệt cỏ phải diệt tận gốc…

Vốn là cái chết không có đối chứng, đương nhiên sẽ khiến nhiều người khác chú ý, chỉ còn một cách dùng tiền để bịt miệng thế gian.

Hai người bọn họ thật sự phối hợp ăn ý không chê vào đâu được, phải không?
Hoàn mỹ…

Thuận theo đó Yoochun ôm thắt lưng Junsu, mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt, thần sắc có một chút bi thương cũng không còn.

Đầu ngón tay cậu chầm chậm miết lên quan tài bóng loáng, không phải thiếu nợ Kang Minah nên áy náy, mà là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất lợi dụng cô ta!

Khóe mắt phát ra lệ quang, nhưng không hề mất đi phong thái đàn ông, đứng trước mặt mọi người, khóc, cũng là một chiêu bài qua mắt đám phóng viên đang nhao nhao chụp ảnh.

Giọng nghẹn ngào, tạo nên một khung cảnh đầy bi thương, cậu vẫn đứng y nguyên như cũ, bất động.

Viền mắt đỏ ửng lệ hoen mí, càng làm nổi bật sự kiên cường đứng trước đám đông của Jaejoong, khẽ nhếch tay, ánh mắt kiên định khiến không một ai có thể hoài nghi cậu đang giả vờ, bày tỏ vài lời cảm động…

“Tôi, Kim Jaejoong, để tưởng nhớ người vợ chưa cưới Kang Minah của mình, sẽ không kết hôn với một ai khác!”

*****

[TN] Chapter 78

 Chapter 78

Nếu cậu để lộ sự tàn nhẫn ngay trên khuôn mặt, phải chăng người trước mắt sẽ cảm thấy đáng sợ?

Hay là, từ lúc cậu có quan hệ với Jung Yunho, luôn xem thường cảm giác của người khác, đối với cậu mà nói suy nghĩ ấy vẫn chưa từng thay đổi.

Hỏi Jaejoong định là thế nào, Jaejoong không nói gì cho Yoochun biết, chỉ để Yoochun chờ đợi.

Đến tột cùng, Jaejoong đang tính toán điều gì, chỉ e như cách cậu bức bách Yunho, ngoại trừ cậu, có lẽ chẳng ai biết được.

Jaejoong tính toán thời gian đến sàn đấu, khác biệt với buổi tối khát máu, tàn khốc, ban ngày sàn đấu vô cùng yên tĩnh, thậm chí khiến những người đang đứng đây phải tự hỏi bản thân có phải mình đang gặp ảo giác.

Đứng ở vị trí người quản lý sàn đấu vẫn đứng, nhìn ra xa, từng hình ảnh trước đây hiện về, khi cậu suýt mất Yunho, sau đó đã từng rơi nước mắt, tái hiện lại tình cảnh Changmin và Yunho dùng chính sinh mệnh họ mang ra cá cược, không ai chịu ai.

Rõ ràng, gần như có thể chạm tay vào…

Nếu như sau lúc đó, cậu không khống chế được sự chấp nhất của chính mình, làm cho Yunho rơi nước mắt, thì phải chăng tình hình bây giờ cũng không được như thế này?

Cậu cùng Yunho phải chăng như hai con cua ngang ngạnh, ai cũng không chịu ai?

Khóe miệng nhếch lên không rõ có phải là nụ cười hay không, Jaejoong cũng đã khiến Yunho phải vào viện.

Đối với những chuyện chưa từng xảy ra, đoán già đoán non bao nhiêu đi chăng nữa cũng chỉ là việc tốn công vô ích, ngu xuẩn, nhất là mối quan hệ của cậu và Yunho, khó có thể hiểu được lần đầu tiên gặp mặt của hai người…

Bỗng nhiên, có một tiếng gõ cửa.

Phá vỡ sự tĩnh lặng khiến Jaejoong thu hồi lại những cảm xúc đang có, chậm rãi đen ánh mắt chuyển đến người đàn ông tóc bạch kim đứng phía sau.

“Đã quấy rối cậu bồi hồi lại quá khứ sao?” Ung dung bình thản tựa vào cánh cửa, nhìn Jaejoong, Joe lắc lắc ly rượu trên tay, để mùi rượu đỏ nhàn nhạt tản ra khắp phòng.

“Sao lại biết tôi nhớ chuyện lúc đó?” Nhìn Joe, nụ cười của Jaejoong có chút cam chịu.

“Nét mặt của cậu, ánh mắt của cậu đều khẳng định điều đó rất rõ ràng.” Nhấp môi vào ly rượu, Joe trầm ngâm.. “Giống như lần đầu tiên cậu xuất hiện trước mặt tôi vậy.”

Trước đó, y hoàn toàn không thể nào hình dung Jaejoong được, mọi chuyện liên quan đến Jaejoong y biết đều từ miệng Yunho hoặc Shindong. Đến lúc nhìn thấy người thật, việc thật Joe không thể phủ nhận cậu còn xuất sắc hơn.

Không riêng gì gương mặt, dường như cả người cậu đều toát ra khí chất cao quý, không phải ai cũng có được.

Giống như y đã nghĩ, đại khái chỉ có Yunho có khí chất gần giống với cậu.

“Tôi hình như còn chưa hỏi anh.” Cúi đầu mím môi, đối với Joe, kỳ thật Jaejoong còn không ít những nghi hoặc.

“Hỏi cái gì?”

“Vì sao lại muốn cho Yunho biết ý đồ của tôi?” Cậu không nghĩ ra, nếu phá hết tất cả chuyện của cậu, Joe có lợi lộc gì sao?

Thuần túy xuất phát từ tình bạn của bọn họ sao?

Hoặc là muốn để mọi chuyện càng trở nên phức tạp mà thôi…

“Vì tôi muốn vui một chút thôi, mà cậu cùng Yunho cũng đã thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ của tôi rồi.” Nhếch môi, Joe không hề có ý che đậy ý đồ của y.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Nghi hoặc nhìn Joe luôn cười, khiến người khác không đoán ra y nghĩ gì, Jaejoong bất mãn nhăn nhó lông mày.

Không biết vì sao, giống như Yunho sẽ không cho cậu một cảm giác, nhưng, Jaejoong vẫn cảm thấy, kẻ đứng trước mặt cậu lúc này có biểu lộ thái độ cùng tâm tư, không giống những gì nhìn thấy, miệng nói lại đơn giản vậy sao?

Có thể nói đó là di chứng vì cậu tiếp xúc với Yunho nhiều hay y là bạn của Yunho đây?

Dưới sự dạy dỗ của Yunho, dường như, đối với chuyện gì cậu cũng không thể không hoài nghi được rồi…

“Nếu không thì thế nào?” Bị câu nói của Jaejoong chọc cho cười, không có tức giận, đối với vẻ mặt không tin được của Jaejoong, ngược lại Joe cảm thấy nhẹ nhõm hỏi.

Hiển nhiên Jaejoong không phải người đầu tiên làm như thế.

“Tôi tưởng anh muốn khiến tôi phải nợ ân tình của anh?”

“Nhân tình gì chứ, nếu thật sự muốn để cậu nợ tôi, rất dễ đấy, huống chi không phải là cậu nợ tôi sao?” Mặc dù bề ngoài không phải như thế, trên thực tế lại thành thế nào?

Rõ ràng, chuyện là để giúp Yunho, nhưng người hưởng lợi lại là Jaejoong.

Thật sự là thủ đoạn cao siêu…

Nghe đã hiểu ra thâm ý của Joe, Jaejoong cười, ngay cả một lời trách cứ cũng không có, chỉ nắm chặt tay trong túi quần, tư thái vẫn ưu nhã nhìn Joe chòng chọc.

“Nợ thì phải trả sao?”

Một lời đề nghị rất khó cưỡng…
Không phủ nhận, nếu là trước đây, Joe tuyệt đối sẽ ra điều kiện, rồi đồng ý chấp thuận.
Thế nhưng mà bây giờ…

“Yunho sẽ khai tử tôi mất.” Nói như thể không nói, điệu bộ tươi cười của Joe vẫn không hề tắt.

“Anh sợ anh ta sao?” Cho là khiêu khích cũng được, châm chọc cũng như nhau, Jaejoong cùng lắm là muốn y phải trung thực với cậu.

“Không phải sợ, mà là kính nể.” Đặt ly rượu xuống bàn, đến gần Jaejoong: “Kính nể vì cậu, khiến cậu ta quên mất mình cũng đáng thương như thế nào, chỉ chăm chăm quan tâm cậu đầu tiên.”

Lời này là thật, y tin tưởng Jaejoong hiểu ý.

Nếu ngay cả y cũng nghĩ đến thế, Jaejoong làm sao có thể không hiểu…

“Cho nên không muốn nói nữa?” Buông thõng tay xuống, Jaejoong thở dài.

“Cậu ta là vì cậu đã làm không ít chuyện phiền phức, lần nào dính dáng đến cậu là cậu ta lại tự mình làm.” Đành phải nói ra, chuyện này đến tai Yunho thì không biết thế nào nữa, trong ánh mắt Joe, toàn bộ là sự chân thành: “Kim Jaejoong, đừng nghĩ đơn giản như vậy, đứng dưới ánh nắng mặt trời cho đen chút đi.”

Y là cái tên vô lại.

Điểm này, Yunho rõ ràng, Changmin cũng biết, Shindong cùng Eunhyuk đều hiểu, vấn đề là những người khác thì sao?

Ở chỗ y truy đuổi lẫn nhau, Jaejoong ngăn cản hai người kia, bất quá phạm vào giới hạn của y, mà Yunho hắn lại đổ lỗi toàn bộ cho y.

Như thế nào lại không công bằng đến thế…

Ngăn về khoảng cách, nhìn vẻ mặt nhởn nhơ của Joe, muốn chọc y một chút, nhưng cậu có tư cách gì đùa với y, hết lần này tới lần khác, Jaejoong hiểu hơn bất kỳ ai, cậu không có lập trường để chỉ trích Joe.

Nhíu mày, Jaejoong không nói một lời nào đi ngang qua Joe, đền cạnh sàn đấu nhìn, nơi này hiện tại rất bình yên không hề giống như đã từng tồn tại những kẻ đánh nhau bán mạng.

Đang nghĩ cái gì vậy?
Cậu đang nhớ lại, hồi ức của bản thân và Yunho sao?
Cả người hắn toàn máu là máu, vậy mà hắn không chút để tâm, vẫn…

Tâm tư chìm vào quá khứ, mặc cho thời gian trôi qua, từ ban ngày chuyển thành tối đêm, sàn đấu mở cửa, mọi thứ như đang tái diễn trước mặt cậu, ở sàn đấu của Joe, có Yunho, có Changmin, hai người đang vật lộn.

Chỉ có khác biệt duy nhất, những người này chỉ có liều mình đến chết vì tiền, cũng không có ai ở ngoài rơi lệ vì họ giống như Jung Yunho…

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại kêu, cắt ngang đoạn trầm tư của cả Jaejoong và Joe, nghe tin từ Eunhyuk, đáy mắt Joe cũng ánh lên sự vui vẻ.

Thật tốt ah, có người bằng lòng cùng bản thân xuống địa ngục.
Sẽ có bao nhiêu người hâm mộ đây.

Hôm sau, tất cả trang nhất các báo đều đưa tin, khuôn mặt buồn bã của Jaejoong làm nổi bật cả tờ báo, như thể đang khóc thương cho người vợ sắp cưới của cậu.

*****