Oct 27, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 82

Chapter 82
Ăn cơm trưa xong, đoàn làm phim lại một lần nữa chuẩn bị. Hai diễn viên chính vì lo lắng cho cảnh chiều nay mà gần như không ăn được gì, tất cả mọi người đều ôm hi vọng sớm quay xong sớm được về nên cố gắng vô cùng. Kết quả số lần NG vẫn gia tăng, tuy vậy so với tình huống lúc trưa đã khá hơn nhiều.
Lúc này đây Kim Jaejoong không thể nhịn được nữa, kịch bản đã bị cậu bóp chặt đến nhàu nát rồi.
“Hai đứa đến cùng muốn thế nào hả! Anh chỉ muốn hai đứa hôn vài cái thôi mà, có cần phải khó xử như vậy không!” Kim Jaejoong vừa nói vừa cởi áo khoác, đẩy Shim Changmin ra, đè lên Park Yoochun, sau đó nói với Shim Changmin: “Nhìn cho rõ, hôn phải thế này. Đầu tiên từ đây…” Cậu nói xong liền đưa môi đến bên trán Park Yoochun, chậm rãi hôn xuống phía dưới, “Bắt đầu từ đây, sống mũi, chóp mũi, sau đó là miệng… Yoochun, em đừng có căng thẳng quá! Em đáp lại đi.”
Park Yoochun căn bản không dám đáp lời cậu, Jung Yunho đang đứng bên cạnh nhìn, gã đáp lại thế nào?
“Yunho hyung ở phía sau.” Thừa dịp Kim Jaejoong cúi xuống giả bộ hôn cổ gã, Park Yoochun ghé vào tai cậu hạ giọng nói, “Anh đứng lên trước đã.”
Ai ngờ Kim Jaejoong lườm gã một cái, cực nghiêm túc nói: “Giờ đang ở trường quay, em chuyên nghiệp một chút đi.”
Park Yoochun nghẹn họng ba giây. Jung Yunho đứng ngay đối diện gã, tuy nhìn ra anh đang ra sức kìm nén, nhưng Park Yoochun hiểu rất rõ con người này.
Trong lúc nguy cấp, Park Yoochun ngồi dậy, trực tiếp hôn lên miệng Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong đang đắm chìm trong nhân vật Lee Yoon Hyun, Park Yoochun đột nhiên tập kích khiến cậu hoảng sợ vô cùng, theo bản năng ngửa ra sau.
Phó đạo diễn cùng người quay phim rất ăn ý đi ra ngoài, nhìn tình huống này có lẽ sẽ không tiếp tục quay ngay được. Cửa vừa đóng lại, bốn người đều bình tĩnh lại. Jung Yunho cũng không nhìn được nữa, bước lên trước vài bước, kéo băng ghế ngồi xuống bên giường, chỉ vào giường nói với Shim Changmin: “Đến, Changmin, em ngồi xuống đi.”
Shim Changmin chọn chỗ xa Kim Jaejoong nhất ngồi xuống. Bốn người mặt đối mặt, không ai nói gì, một lát sau, Jung Yunho mới mở miệng: “Cũng không phải việc gì quá to tát, cảnh này tuy anh chưa từng thử, nhưng chúng ta cùng phân tích kịch bản đi.”
Nhìn khắp thị trường điện ảnh quốc tế, phim đề tài đồng tính luyến ái không phải rất nhiều. Cảnh tình cảm mãnh liệt cũng có, nhưng không phải bộ phim nào cũng thể hiện thành công. Tình cảm giữa đàn ông với đàn ông dù sao cũng khác với nam nữ, dù là diễn viên có khả năng diễn xuất xuất sắc, một khi đối mặt với lĩnh vực mới lạ cũng vẫn không biết làm sao.
Shim Changmin và Park Yoochun cũng vậy, đều chưa từng có quan hệ với đàn ông, đừng nói là hôn, ngay cả sờ cũng cũng không biết sờ đâu.
Park Yoochun châm thuốc, chậm rãi hít một hơi: “Quay phim không có vấn đề, nhưng trình tự động tác phải sắp xếp cẩn thận, nếu đợi đến lúc quay mới tự phát huy đoán chừng ngày mai cũng không xong.”
“Vậy hai đứa nằm xuống suy nghĩ động tác đi.” Kim Jaejoong nhìn đồng hồ, “Nửa giờ có đủ không?”
Park Yoochun cùng Shim Changmin nhìn nhau, quyết định mặc kệ Kim Jaejoong.
Dù ở đâu, khi chỉ có người một nhà xung quanh, tế bào não của Kim Jaejoong dường như lúc nào cũng không đủ dùng. Một người chưa từng làm với đàn ông, vậy thiết kế động tác ra sao?
Jung Yunho cũng là diễn viên chuyên nghiệp, anh cũng nghĩ giống Park Yoochun: “Đúng vậy, trước thiết kế động tác đã, chạy thử kịch bản mấy lần là ổn thôi.” Nói xong liền mở kịch bản ra. Đoạn miêu tả cảnh nóng bỏng ở trong kịch bản cũng ngắn gọn giống các kịch bản khác, ngoài vài câu đối thoại ra chỉ có một câu: Tự phát huy.
Nếu là phim nam nữ bình thường, tự phát huy còn được, nhưng hiển nhiên biên kịch không quá để ý vấn đề này. Kim Jaejoong nhìn lại kịch bản, đột nhiên lấy bút gạch toàn bộ đối thoại đi.
Lông mày Shim Changmin nhíu chặt, vốn đã không biết phải diễn ra sao, hiện tại ngay cả lời kịch cũng mất thì biết làm gì: “Hyung, anh gạch cả đi vậy bọn em biết làm sao?”
“Chờ lát thiết kế động tác thì nghĩ lời thoại mới luôn.”
“Vậy cảnh đã quay xong lúc sáng thì sao?”
“Bỏ đi.”
Phim quay đến đây kỳ thật đã là nửa đoạn sau. Han Hee và Lee Yoon Hyun nổi tiếng nhờ một bộ phim, nhà mới của Han Hee đã lắp đặt thiết bị xong, buổi tối trước ngày dọn nhà, Lee Yoon Hyun muốn giữ cậu lại, trong lúc níu kéo mới có cảnh nóng này.
Kỳ thật theo góc độ kỹ thuật, quay cảnh giường chiếu là đơn giản nhất. Phần lớn diễn viên quay cảnh này chỉ cần một lần là qua. Hiện giờ đã tìm ra vấn đề, giải quyết nó hẳn không quá khó.
Kim Jaejoong mở đến trang trắng trong kịch bản, bò xuống giường, đứng một góc hồi tưởng lại cốt truyện.
Lúc ấy Han Hee đang đứng ở cửa phòng ngủ, Lee Yoon Hyun chắn ở đó, không cho cậu đi ra ngoài, hai người nói chuyện với nhau.
Kim Jaejoong nhập diễn rất nhanh, dù đối diện là không khí, cậu vẫn dễ dàng vào Han Hee, cố gắng bù đắp phần đối thoại bị cậu xóa bỏ.
Không có đối thoại, vậy không cách nào bắt đầu.
Kim Jaejoong nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại hình ảnh năm đó. Đầu năm 2006, cậu đứng ở cửa ký túc xá, một tay kéo vali, tay kia bị Jung Yunho giữ chặt.
“Jaejoong, cậu đừng tùy hứng như vậy. Chúng ta là một nhóm, cậu một mình chuyển ra ngoài sao được?” Jung Yunho nói.
Kim Jaejoong không dám nhìn cậu, quay đầu sang phía kia nhìn cánh cửa, ngẩn người. Những lời Jung Yunho nói bên tai, cậu một câu cũng không nghe vào, chỉ có tay kia vẫn đang nắm chặt lấy vali.
Jung Yunho giật lại hành lý của cậu, Kim Jaejoong lui ra phía sau, Jung Yunho liền thuận thế đóng cửa lại.
“Đừng ồn ào nữa, chúng ta ở cùng nhau vẫn rất tốt mà, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?”
Kim Jaejoong tựa vào tường cạnh cửa, nước mắt không biết đã chảy ra từ bao giờ. Cậu nhìn Jung Yunho, cảm xúc có chút không khống chế được: “Vậy cậu đừng có để tớ lúc nào cũng nhìn thấy cậu nữa, ít nhất lúc tớ ngủ, cậu cũng đừng có xuất hiện trong giấc mơ của tớ.”
Có lẽ vì ký ức quá mức khắc sâu, mắt Kim Jaejoong đã hồng hồng, miệng hơi mở rồi lại khép, nghe không rõ cậu đang nói gì. Jung Yunho đột nhiên đi tới, đứng đối diện cậu, vươn tay cầm lấy tay cậu. Nội dung cảnh này anh vừa mới xem, đây là cảnh Han Hee phải chuyển đi.
Jung Yunho không cần chuẩn bị quá nhiều, anh vốn chính là Lee Yoon Hyun, hơi nước mờ mịt dưới đáy mắt Kim Jaejoong nhanh chóng khiến anh nhớ lại ngày đó.
Lòng của anh bối rối vô cùng, rồi lại càng thêm dùng sức nắm chặt cánh tay Kim Jaejoong, anh nhìn Kim Jaejoong, trong ánh mắt tràn ngập không nỡ cùng không cam lòng, “Vì sao cậu nhất định phải đi?”
Kim Jaejoong nghiêng đầu đi, không chịu nói lời nào.
“Ở lại đi, chúng ta vẫn sống như trước. Được không? Han Hee, cậu đừng đi.”
Kim Jaejoong hất tay anh, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Jung Yunho. Jung Yunho dứt khoát dùng cả hai tay ôm lấy cậu, sau đó gắng sức kéo cậu như đang bước vào trong cửa, nhấc chân lên xem như động tác đá cửa.
Shim Changmin rất ít khi thấy cảnh đạo diễn cùng diễn viên tập trung diễn thử, ngây người nhìn, Park Yoochun đột nhiên nghĩ đến cái gì, lập tức lấy di động ra quay, bằng không lát diễn xong tụt cảm xúc quên hết lời kịch thì mệt lắm.
Kim Jaejoong đột nhiên dừng giãy dụa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Jung Yunho: “Yun Hee, tớ không muốn nhìn cậu nữa. Tớ muốn cho mình một thời gian riêng tư để chậm rãi quên cậu đi. Nếu cậu sợ như vậy, không bằng cứ để tớ quên cậu, cậu cũng quên tớ luôn đi.” Cậu đẩy từng ngón tay Jung Yunho ra, một lần nữa kéo vali.
Từ nơi này tới cửa chỉ cách khoảng 2-3m, Jung Yunho nhìn Kim Jaejoong chậm rãi đi ra ngoài, có rất nhiều thứ đang kích thích cảm xúc của anh. Tình cảnh này rất giống năm đó, Jung Yunho đá tung hành lý cậu, không đợi Kim Jaejoong phản ứng lại liền kéo cậu ngồi xuống giường. Lần này ngã rất nặng, Shim Changmin sợ tới mức từ trên giường nhảy ra ngoài, sợ ảnh hưởng đến bọn họ; Park Yoochun bình tĩnh hơn hẳn, chậm rãi tựa vào tường tiếp tục quay.
Jung Yunho ôm lấy Kim Jaejoong, đè cậu dưới người, nụ hôn rơi xuống như mưa. Tâm trạng Kim Jaejoong phức tạp vô cùng, muốn trách lại không nỡ. Han Hee cũng giống cậu, lúc đầu rất do dự, chỉ là vì quá yêu người trước mắt, yêu đến vứt bỏ tất cả mọi nguyên tắc.
Từ chống cự đến thuận theo, chỉ bởi vì một nụ hôn nồng nhiệt mà ôm lấy cổ Jung Yunho. Kim Jaejoong đã quên mình đang là Han Hee, giờ phút này cậu như thể quay trở lại rất nhiều năm trước, buổi trưa hôm đó, Jung Yunho đau khổ năn nỉ cậu đừng đi, cuối cùng trong ký túc xá trống rỗng, giống như bây giờ, bọn họ ôm đối phương, cố gắng níu kéo hơi thở trên người đối phương.
Đàn ông quả nhiên khác với phụ nữ, không có người coi mình là phụ nữ, đàn ông là thợ săn trời sinh, trong lúc kích tình lúc nào cũng chủ động. Không có xấu hổ, không có ngại ngùng, hai người đều rất kịch liệt. Jung Yunho làm động tác xé quần áo trên người Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng giả vờ xé quần áo.
“Đừng đi, cậu cho tớ chút thời gian, được không?”
Kim Jaejoong hận mình dễ mềm lòng, bởi vì không nỡ buông tay nhiều lần nên mới càng ngày càng lún sâu, cảm xúc tràn ngập trong cậu, cậu đau đớn nhắm mắt lại, rồi lại không thể không gật đầu.
Jung Yunho cúi đầu xuống, một lần nữa hôn cậu.
Park Yoochun đột nhiên quay máy quay sang Shim Changmin, quay lại cảnh cậu xem đến đoạn phấn khích mà nắm chặt tay. Shim Changmin nhận ra, giận tái mặt.
Kim Jaejoong đột nhiên quay mặt nhìn Park Yoochun: “Được chưa?”
Park Yoochun búng tay, lắc lắc điện thoại: “Perfect, sang đây mà xem.”
Lúc chiếu lại đoạn phim, cảm giác khác hẳn với xem ở hiện trường. Vừa rồi Shim Changmin và Park Yoochun toàn ôm tâm tình thưởng thức và cảm thán mà nhìn, nhưng giờ xem lại, chỉ cảm thấy buồn cười. Shim Changmin dù đã cố kìm nén, vẫn bất giác dùng ngón tay chọc chọc lưng Kim Jaejoong, “Hyung, giỏi lắm!”
Kim Jaejoong không thèm quay đầu trở lại, đá chân ra sau, Shim Changmin vội vàng nhảy ra tránh.
Jung Yunho lấy kịch bản ra, xem lại đoạn clip, điền từng câu lời thoại vào.

“Đối thoại vẫn cần phải sửa. Cậu chép một bản trước, sau đó tớ bảo biên kịch sửa.” Kim Jaejoong cầm lấy di động ra gọi cho biên kịch, xác nhận đối phương đang ở cần trường quay, vì vậy cầm kịch bản đã sửa xong đi ra ngoài.

Oct 26, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 81

Chapter 81
Ba ngày cuối cùng quay phim ở Hồng Kông, đoàn làm phimCô đơn nửa đờigặp khó khăn lớn nhất từ trước đến nay. Hai nhân vật nam chính tiến vào trạng thái ngủ đông, một người ngồi trên ghế, buồn bực yên lặng hút thuốc, một người khác nóng nảy bước ra cửa.
Tất cả mọi người đều là những nhân viên rất chuyên nghiệp, giờ phút này để thuận tiện cho việc quay phim, cả trường quay chỉ có hai vị đạo diễn, người quay phim, người chỉnh ánh sáng và hai nhân vật chính. Nhưng quá trình quay phim bị trì trệ, người quay phim và người chỉnh áng sáng đã ra ngoài, bốn người còn lại đứng trong trường quay nhìn nhau.
Park Yoochun đã hút đến điếu thứ ba, Kim Jaejoong thấy gã định cầm bật lửa, đột nhiên nói: “Được rồi, đừng hút nữa.”
“Em ra ngoài uống ly cà phê.” Park Yoochun đứng lên đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Shim Changmin còn nhìn cậu một cái.
Nhiệm vụ hôm nay kỳ thật vô cùng đơn giản, chỉ có bốn cảnh quay trên giường. Kim Jaejoong đã rất quan tâm tới bọn họ, bỏ cảnh khó nhất đi, ba cảnh còn lại chỉ cần dựa vào góc quay là được. Trước lúc quay, cậu đã thông báo rõ ràng với Park Yoochun và Shim Changmin, mọi người cũng đều biết cả, nhưng khi máy quay và ánh sáng vừa sẵn sàng, Shim Changmin liền bật cười liên tục. Cười xong thì thôi, thật vất vả quay được cảnh đầu tiên, cảnh thứ hai phải quay đối mặt, giờ thì bầu không khí cả trường quay không thể nào khống chế được nữa, hai người đàn ông nhìn nhau, sự xấu hổ này quả thật là trước nay chưa từng có.
Shim Changmin vẫn cho rằng da mặt mình rất dày, đặc biệt cậu cũng không có ý kiến gì với đồng tính luyến ái. Nhưng hôm nay gặp Park Yoochun mới biết, da mặt có dày đến mấy cũng không có tác dụng, cậu chỉ có thể không ngừng cười để che giấu sự xấu hổ.
“Lúc em quay quảng cáo đồ lót ở Mĩ không phải rất dễ dàng sao, vừa vào phim của anh đã sợ như vậy rồi à?” Kim Jaejoong chưa bao giờ hút thuốc trong trường quay, mở bình giữ ấm uống một ngụm nước.
Shim Changmin không cách nào trả lời, cậu chỉ biết lúc trước mình không lựa chọn đổi nghề sang làm diễn viên là một quyết định rất đúng đắn, cậu không phải một diễn viên tốt, vì cậu không thể nào quên được bản thân mình.
Kim Jaejoong bảo phó đạo diễn đi ra ngoài, sau đó đi tới cạnh cửa, đạp vào bắp chân Shim Changmin một cái. Không nặng, nhưng Shim Changmin giờ chỉ mặc quần đùi, cú đá kia trực tiếp đập thẳng vào da thịt.
“Em có làm được không hả, em với Yoochun thân như vậy, không phải chỉ để hai người ôm hôn thôi sao, có khó như vậy không hả! Em không thể coi cậu ta là con gái à? Em còn giả bộ gì với anh nữa hả! Lúc 15, 16 tuổi đã biết trốn trong phòng xem phim heo rồi, giờ chẳng lẽ còn không biết!”
Shim Changmin liếc mắt nhìn cậu, nhướn mày trả lời: “Nói như kiểu anh cũng không xem phim ấy.”
Kim Jaejoong há miệng, nhớ lại, khi đó hình như đúng là Shim Changmin download phim về rồi mọi người cùng nhau xem.
Vậy nên nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Kim Jaejoong một khi đã mở miệng khẩu chiến thì chẳng mấy khi thua, nhưng khi đấu võ mồm với Shim Changmin, Shim Changmin lúc nào cũng có thể dùng một câu vô cùng đơn giản chặn họng cậu cả buổi.
Vì vậy cậu lại nhấc chân lên, lần này Shim Changmin né được. Chân cậu đang giơ lên lại đứng khựng tại chỗ, thấy thế nào cũng không được tự nhiên.
“Vậy em nói đi, em đến cùng là ngại cái gì?”
Shim Changmin dựa vào giường, tránh nặng tìm nhẹ: “Em không ngại, em chỉ là diễn không tốt thôi.”
“Vậy đừng có diễn nữa, em coi cậu ta là phụ nữ là được! Trực tiếp đè luôn!”
Shim Changmin trừng to mắt, không tin nổi: “… Hyung, anh bảo em đè Yoochun?”
“Anh không có ý đó!”
“Vậy ý anh là sao?”
Lông mi Kim Jaejoong giật giật, nhảy lên giường, túm lấy cổ áo Shim Changmin, giận giữ quát: “Cái thằng này, đừng có khua môi múa mép nữa!”
Shim Changmin diễn mãi không xong, trong lòng đã loạn như cào cào, thật sự không có tâm trạng ầm ĩ với cậu, vì vậy đẩy cậu ra, thở dài: “Em giờ làm gì có tâm trạng khua môi múa mép với anh, em thật sự không diễn được! Em vừa nhìn thấy anh ấy… Em vừa nhìn thấy anh ấy, đầu óc liền loạn hết lên.”
“Em loạn cái gì? Chẳng lẽ em thích Park Yoochun?”
Shim Changmin sửng sốt, lời nói Kim Jaejoong chỉ là vô tâm, nhưng cậu nghe lại có tâm trạng khác. Cậu hiện giờ hối hận vô cùng, tại sao lại đồng ý diễn vai này, trên hợp đồng cũng không nói rõ sẽ có cảnh trên giường, nếu cậu sớm biết có việc này, dù chết cũng sẽ không đồng ý.
Trong lòng cậu cũng đang nghẹn một ngọn lửa, cậu đã rời khỏi giới giải trí lại bị bắt đi đóng phim, phim còn về chủ đề đồng tính luyến ái, cuối cùng còn muốn cậu đóng cặp với Park Yoochun!
Việc này nếu nói cho Kim Heechul nghe, cậu chắc chắn sẽ bị cười chết mất.
Shim Changmin đột nhiên hai mắt tỏa sáng, không sợ chết hỏi cậu: “Sao anh không bảo Heechul hyung diễn?”
Kim Jaejoong lườm cậu một cái: “Nếu để anh ấy diễn thì ai dám làm bạn diễn?”
“Có anh đó thôi.”
Lần này bị đạp là đùi Shim Changmin, sau đó cánh tay cũng bị dùng sức nhéo. Shim Changmin thật sự không hiểu, vì sao một người đàn ông đã 35, 36 tuổi rồi vẫn còn giữ cách đánh người của mấy cô gái tuổi đôi mươi, bị nhéo như thế này quả thật rất đau !
Shim Changmin thật vất vả giải cứu cánh tay của mình, thuận tay đẩy Kim Jaejoong xuống giường, sau đó chạy đến đằng sau màn hình giám sát, ngồi xuống, nhìn thấy Kim Jaejoong đang đứng dậy định xông tới chỗ mình, lập tức khoát tay giảng hòa: “Hyung, hyung! Chúng ta bàn chuyện nghiêm túc được không? Tạm thời đình chiến đã!”
Kim Jaejoong đẩy cậu ra khỏi ghế đạo diễn, Shim Changmin liền đổi thành ngồi xổm, ngửa đầu nhìn Kim Jaejoong.
“Vậy em nói xem giờ phải làm sao? Dù sao còn lại hai cảnh nữa, em nhất định phải diễn xong cho anh, tự em nói xem giờ phải làm thế nào!”
“Tìm người đóng thế có được không?”
“Em có bệnh à! Giờ là thời buổi nào rồi mà chụp mấy cảnh này còn cần anh tìm người đóng thế cho em! Chuyện này mà truyền đi thì em xác định bị mọi người cười chết luôn!”
Lời này vừa nói ra, Shim Changmin đã hối hận, một người đàn ông quay cảnh giường chiếu mà còn phải tìm người đóng thế, quả thật rất mất mặt.
Kim Jaejoong thấy cậu không nói lời nào, cuối cùng hỏi : “Có phải em đã xảy ra chuyện gì đúng không, lúc em làm người mẫu ở Mĩ đã quay đủ loại quảng cáo rồi mà? Sao lại có chuyện em không quay được mấy cảnh đơn giản này. ”
Shim Changmin bực bội vuốt vuốt tóc: “Em nói là không phải em không quay được, nếu anh tìm một cô gái cho em, anh xem xem em quay được ngay!”
Cuộc trò chuyện đến đây thì dừng lại. Kim Jaejoong vắt chân, nhìn chằm chằm Shim Changmin chừng hơn phút, sau đó đứng dậy, kéo Shim Changmin lên giường.
Shim Changmin không biết cậu định làm gì, theo bản năng giữ chặt cổ áo: “Anh làm gì thế?”
Kim Jaejoong đè lên trên người cậu, Shim Changmin cho là cậu muốn tiếp tục đánh nhau, vừa định đáp trả, Kim Jaejoong liền cởi áo khoác. Trong trường quay có điều hòa, Kim Jaejoong chỉ mặc một chiếc áo khoác, bên trong là áo lông, áo khoác cởi ra, chiếc cổ trắng nõn cùng xương quay xanh liền đập thẳng vào Shim Changmin, cậu thầm kêu không ổn.
Quả nhiên, một giây sau, khí thế toàn thân Kim Jaejoong liền thay đổi, ánh mắt tập trung vào Shim Changmin, sau đó vươn một tay sờ tai cậu, lại từng chút một trượt xuống.
Cậu định diễn mẫu cho Shim Changmin.
Đáng tiếc Shim Changmin không có cách nào tập trung cảm nhận diễn xuất của cậu, cậu bây giờ bị Kim Jaejoong đè nặng, sợ hãi vô cùng. Hóa ra cậu còn không phải khổ nhất, Park Yoochun diễn vai bị đè bên dưới còn khổ hơn, cảm giác này quả thật rất khó tưởng tượng.
Ngón tay Kim Jaejoong đã trượt xuống vai cậu, Shim Changmin không kìm nén được nữa, nhắm chặt mắt: “Em xin anh đó hyung, em diễn được rồi, anh mau dừng lại đi có được không!”
“Đừng nhúc nhích. ” Kim Jaejoong cúi đầu xuống, dán vào tai cậu nói khẽ, “Nếu ngại thì nhắm mắt lại.”
F*ck ! Tâm trạng Shim Changmin lúc này đã không cách nào dùng ngôn từ để miêu tả, vì sao lời thoại từ miệng Kim Jaejoong phát ra lại khiến người sởn hết cả gai ốc lên thế này rồi! Cậu thật sự quá ngu ngốc, đáng lẽ lên biết quý trọng thời gian diễn với Park Yoochun lúc trước!
“Hyung, em thật sự có thể diễn được mà, anh cho em thêm một cơ hội nữa đi, anh mau đứng lên đi!”
Tay Shim Changmin đã bắt lấy cánh tay Kim Jaejoong, đang định đẩy cậu ra, đột nhiên cửa bị mở. Trường quay rất yên lặng, tiếng mở cửa nghe rõ ràng vô cùng, trên người Shim Changmin ngoài áo khoác cũng chỉ có quần đùi.
Jung Yunho nhìn hình ảnh trước mặt mình chừng hai giây, vung tay đóng sầm cửa lại, nhanh chóng đi đến trước giường kéo Kim Jaejoong ra khỏi Shim Changmin, nhặt áo khoác Kim Jaejoong vứt xuống đất, bao chặt lấy người cậu.
Shim Changmin nhìn thấy biểu cảm của Jung Yunho, cũng lười giải thích. Vừa rồi ai nhìn cũng biết là đang diễn mẫu, quan trọng nhất định Jung Yunho người này có đôi khi không hề có nguyên tắc, chủ yếu là tại Kim Jaejoong!
Kim Jaejoong không nhìn thấy lửa giận trong mắt Shim Changmin, cậu đang giẫm một chân trên chân Jung Yunho, chân còn lại đang đi giày. Jung Yunho ôm cậu, nhưng ánh mắt lại nhìn Shim Changmin, nửa ngày sau mới nói: “Có lạnh không hả, mau mặc quần áo vào.”
Shim Changmin nghĩ một lát, cuối cùng vẫn giải thích: “Jaejoong hyung vừa mới làm mẫu cho em xem.”
“Ừ.”
“Chỉ vừa mới bắt đầu thôi.”
Lần này Jung Yunho không thèm đáp lời luôn, kéo Kim Jaejoong ngồi xuống ghế, bản thân mình thì cởi giày ngồi xuống giường, kéo lấy cánh tay Shim Changmin nói: “Để anh dạy em.”
F*ck! F*ck! F*ck! Shim Changmin nghe Jung Yunho nói vậy vội vàng ngồi bật dậy. Cậu thật sự không thể tiếp tục ở đây nữa, hai kẻ tâm thần này!
Cậu vịn tường nhanh chóng đi giày, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất lao ra cửa, Kim Jaejoong chặn cậu giữa chừng: “Em muốn đi đâu? Cả đoàn làm phim đều đang chờ ở đây, em còn không học cho xong đi!”
Shim Changmin không muốn nói nhiều với cậu, cố gắng bình tĩnh lại: “Được rồi, lát quay luôn đi, lần này em nhất định không có vấn đề gì, nhưng giờ em muốn ra ngoài hít thở không khí.”
Shim Changmin đã nói là giữ lời, Kim Jaejoong thở phào, tin tưởng cậu có thể diễn, vì vậy quyết đoán cho cậu đi.
Bên kia Jung Yunho tựa vào chỗ vừa rồi của Shim Changmin, vươn hai tay với Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong đi tới, trực tiếp ngồi lên đùi anh. Cậu không để ý tâm trạng của Jung Yunho không ổn, bắt đầu phàn nàn: “Cậu không biết đâu, từ sáng đến tận trưa quay mỗi cảnh này, lãng phí bao nhiêu thước phim của tớ, tớ sắp bị hai người kia làm cho phát điên rồi. Lần này còn quay không được nữa, tớ nhất định phải chỉ dạy tận tay!”
Jung Yunho cầm lấy tay cậu vòng qua cổ mình, nghiêng đầu cọ cọ mặt cậu: “Dạy như thế nào?”
“Như thế này.” Kim Jaejoong quay người tựa vào người Jung Yunho, ngón tay trượt vào trong quần áo anh, “Cậu cũng muốn học sao? Vua màn ảnh Jung Yunho.”
Bầu không khí rất tốt, Jung Yunho hưởng thụ cười: “Được, cậu dạy tớ.”
Kim Jaejoong giật giật lông mày, tay nhéo anh một cái: “Thần kinh.”
Jung Yunho ôm lấy cậu, ngồi thẳng người dậy hôn cậu: “Tên xấu xa.”

Oct 25, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 80

Chapter 80
Chuông điện thoại vang lên liên hồi, Jung Yunho đi đến bãi đỗ xe, mở cửa xe ngồi vào. Ánh sáng trong xe không tốt, ngọn đèn vốn đã mờ mờ trong bãi đỗ xe cũng không chiếu tới.
Jung Yunho cảm thấy giờ phút này, dãy số này là thứ anh không muốn đối mặt nhất trong suốt ba mươi sáu năm qua. Nhìn dãy số quen thuộc, trong lòng anh chỉ có buồn phiền và buồn bực.
Điện thoại vừa kết nối, giọng bà Jung cao vút đập thẳng vào tai Jung Yunho.
“Yunho… Jung Yunho! Con đến cùng muốn làm cái gì? Con nói cho mẹ biết con đến cùng muốn làm gì!“ Bà nói đến đây đột nhiên dừng lại, cơn giận bộc phát trong nháy mắt lại đột nhiên yên tĩnh.
Hai mẹ con cầm hai đầu điện thoại, lại không ai nói gì, bên tai có thể nghe thấy tiếng thở dốc của đối phương, Jung Yunho biết rõ ba mẹ mình bên kia nhất định rất kích động.
“… Mẹ.” Anh không biết, hóa ra khó khăn lớn nhất không phải là đối mặt với ba mẹ, mà là đối mặt với lương tâm của chính mình. Anh không cách nào phụ lòng Kim Jaejoong, cũng không cách nào phụ lòng ba mẹ đã dưỡng dục mình.
Kỳ thật mấy năm nay, gia đình anh đã khoan dung với anh hơn rất nhiều, lúc anh hai mươi mấy tuổi, trong nhà lúc nào cũng giục anh kết hôn, giờ đã ngoài ba mươi, ba mẹ cũng không nhắc lại nữa. Jung Yunho biết rõ, đây đã là giới hạn trong việc dung túng của ba mẹ, đến tuổi này, không có ba mẹ nào không muốn ôm cháu.
Những suy nghĩ này khiến lương tâm anh cắn rứt, không ngừng nện vào trái tim anh, không gian kín mít trong xe dần dần khiến anh không thể hô hấp được. Anh thuận tay mở cửa xe, đột nhiên xa xa có đèn xe lập lòe, Jung Yunho lại vội vàng đóng cửa sổ lại.
“Con trai, khi nào con về nhà?”
Bà Jung rõ ràng vừa mới khóc, giọng nghẹn ngào khàn khàn.
“Mấy ngày nữa con sẽ về, giờ con đang bận việc.”
“Thế giờ có phải con đang ở cùng cậu ta không?”
Jung Yunho nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ : “Vâng.”
Bà Jung đột nhiên kích động, nói: “Vậy con để cậu ta nghe đi!”
Không biết vì sao những lời này khiến cho Jung Yunho không khỏi bực bội, dường như có thể tưởng tượng ra nếu Kim Jaejoong gặp ba mẹ mình sẽ bị đối xử như thế nào. Anh biết mắt Kim Jaejoong sẽ đỏ bừng, dùng sức cắn chặt môi, chịu đựng toàn bộ khiển trách của bề trên.
Kỳ thật không phải lỗi của cậu.
Jung Yunho cảm thấy mắt chua xót. Là mình thích cậu ấy, có liên quan gì đến cậu ấy đâu.
Kim Jaejoong lại không bắt ép anh thích cậu, là anh tự nguyện chui đầu vào, nhưng Kim Jaejoong lại phải chịu uất ức.
Tay anh cầm di động đổ rất nhiều mồ hôi, thật vất vả trấn định lại, mới chậm rãi nói những lời đã chuẩn bị trước : “Mẹ, là con của mẹ thích người ta, là con mẹ mặt dày mày dạn đợi nhiều năm mới đổi lấy cơ hội này. May mắn cậu ấy không từ chối con… Mẹ, con hiện tại rất vui, mỗi ngày đều cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy con biết con nói như thế rất bất hiếu, nhưng cuộc sống này mới là mong muốn của con, con không muốn mất đi.”
“Yunho!”
Bà Jung chưa bao giờ ngờ tới, con trai hiểu chuyện nhất sẽ nói với mình như vậy. Dù bà đã biết rõ kết quả sẽ ra sao, nhưng Jung Yunho thẳng thắn như vậy vẫn là đả kích không nhỏ với bà.
“Con biết rõ, con làm như vậy, ba mẹ đều không thể tiếp nhận. Nhưng con sống hơn ba mươi năm mới hiểu ra, đến cùng tại sao con người lại sống trên đời này, mấy năm nay con sống thật sự rất mệt mỏi, hiện tại chỉ muốn thoải mái một chút thôi.”
“Mẹ yên tâm, con với cậu ấy sẽ không công khai, vĩnh viễn sẽ không. Nếu mẹ cảm thấy xấu hổ, người khác hỏi mẹ, mẹ cứ nói không phải, dù sao scandal sẽ chẳng biến thành tin thật đâu, trong giới giải trí, đàn ông đến tuổi con mà không kết hôn cũng có rất nhiều.”
Bà Jung lúc này đã không thể nào bình tĩnh được, run run hỏi: “Vậy con của con thì sao? Con không định sinh cháu cho ba mẹ sao?”
Nhắc đến trẻ con, Jung Yunho liền im lặng.
“Con trai à, không phải mẹ ép con, nhưng không có con thì sao này con làm sao? Ai rồi cũng sẽ già, đến lúc đó ba mẹ đều đi rồi, bên cạnh con chẳng có lấy một người thân thích. Con bây giờ còn trẻ, có lẽ không cảm thấy, nhưng con không thể để mẹ với ba con ngay cả chết đi cũng không yên lòng. Bây giờ con thích ai, muốn ở cùng ai, mẹ đều mặc kệ con. Nhưng mà con phải kết hôn, phải có một đứa bé, được không ? Mẹ van con, ba con cũng van con, con đừng tổn thương lòng ba mẹ như vậy. Ba mẹ chỉ có một đứa con trai như con, con không kết hôn vậy con bảo ba mẹ biết trông cậy vào cái gì? Đến tuổi này rồi vậy mà ba mẹ ngay cả một chút hi vọng cũng không có, con bảo ba mẹ sống thế nào!”
Đúng vậy, ngay cả một đứa bé cũng không có, già rồi biết làm sao bây giờ ?
Jung Yunho trong đầu hiện ra hình ảnh bản thân tóc trắng xóa, cùng Kim Jaejoong ngồi trong công viên.
Kỳ thật anh rất thích trẻ con, lúc trẻ nhìn thấy trẻ con liền chỉ muốn ôm. Hiện tại tuổi lớn hơn lại càng muốn có con của mình. Nhưng con và Kim Jaejoong không thể cùng tồn tại, huống hồ anh đã sớm đưa ra lựa chọn.
Muốn làm ba, phải có trách nhiệm cho đứa bé một gia đình đầy đủ. Anh đời này nhất định không thể cho bé một tình yêu trọn vẹn, chi bằng không có con nữa.
“Mẹ, con còn có việc, mấy việc này đợi mấy ngày nữa con về nhà rồi nói sau.”
Nước mắt bà Jung tuôn trào. Bà nắm điện thoại, nghẹn ngào cả buổi mới kìm nén được cơn xức động.
Bà hiện tại rất muốn lao tới trước mặt Kim Jaejoong, bà không làm ầm ĩ cũng không chửi rủa, bà chỉ muốn cầu cậu buông tha con mình. Hai người đàn ông ở bên nhau thì có thể có được tương lai gì chứ, đều là những người có tiền đồ rạng ngời, vì sao nhất định phải khăng khăng không chịu tỉnh ngộ.
Jung Ji Hye vẫn ngồi bên cạnh mẹ, nhìn mẹ khóc đến nói không lên lời, đột nhiên túm lấy điện thoại hét lên: “Jung Yunho, có phải anh điên rồi không! Mẹ sắp bị anh tức chết rồi biết không! Hiện tại cả thế giới đều biết nhà chúng ta có một người là đồng tính luyến ái, anh có muốn để cả nhà sống nữa không!”
Jung Ji Hye không cách nào hình dung tâm trạng lúc này của mình. Nhiều năm như vậy, cô không cách nào thản nhiên tiếp nhận tên Kim Jaejoong xuất hiện thế giới của mình, huống chi cậu còn có scandal với anh trai mình.
Đúng, trong mắt cô, scandal này khiến cô không thể nào gặp người.
“Em không cần biết anh có xấu hổ hay không, nhưng mà ba mẹ vẫn còn muốn gặp người, anh đến cùng có phải người nhà chúng ta không vậy! Sao anh có thể làm như vậy! Sao anh có thể nói việc đó trước mặt nhiều người như vậy, anh đến cùng đang nghĩ gì thế hả!”
Jung Yunho nhẫn nhịn mặc em gái ruột chỉ trích, vốn định cứ im lặng mãi, cuối cùng vẫn phải mở miệng: “Ji Hye, ở trong tình huống này, đó là câu trả lời tốt nhất.”
“Vậy sao? Anh hoàn toàn có thể nói đây là hiểu lầm, anh và Kim Jaejoong hoàn toàn không có quan hệ gì cả! Vì sao anh không nói như vậy? Sao anh không tìm một người bạn gái rồi chiêu cáo thiên hạ anh không phải đồng tính!”
“Ji Hye, đừng có nói năng không suy nghĩ như vậy. Cái gì gọi là đồng tính luyến ái? Anh chỉ thích mình cậu ấy thôi.”
Jung Ji Hye cười lạnh nói: “Biến thái.”
“Jung Ji Hye!”
“Anh quát em cũng vẫn vậy thôi, biến thái! Biến thái!!”
Điện thoại đột nhiên bị cướp đi, ông Jung từ đầu đến giờ vẫn không nói gì rõ ràng đã kiềm chế cảm xúc tốt hơn hai mẹ con. Vốn hôm nay là ngày vui, con trai nhận được giải thưởng, sự nghiệp tươi sáng, kết quả lại xảy ra việc này.
Ông Jung lúc trẻ là một người cực kỳ nghiêm túc, quản giáo Jung Yunho rất nghiêm, nhưng đến khi già thì lại trở lên dịu dàng hơn rất nhiều. Nghe giọng ông có thể nhận ra sự bất đắc dĩ cùng thở dài ngao ngán, ông không giống vợ khóc cầu, cũng không giống con gái chửi ầm lên, ngược lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Ông bình tĩnh như một hồ nước, yên lặng đến không có một gợn sóng.
“Trước lúc về nhớ gọi điện, để mẹ con chuẩn bị những món con thích.”
Mũi Jung Yunho đột nhiên chua xót, anh gần như chưa bao giờ khóc, giờ phút này nước mắt lại tích đầy hai hốc mắt, chỉ trực tuôn trào.
“Mấy hôm nay con cũng đừng nghĩ nhiều, công việc quan trọng hơn. ”
“Thôi, cúp máy đi.”
Jung Yunho từ đầu đến cuối không nói câu gì, hơi thở dồn dập qua điện thoại truyền đến tai ba anh.
Sự lạnh lẽo trong bãi đỗ xe dường như có thể xuyên qua thủy tinh chen vào trong xe, Jung Yunho ngửa người tựa vào thành ghế, ngẩn người nhìn chằm chằm trần xe.
Chuyện vừa xảy ra như thể một bộ phim, cực kì không chân thật. Anh đã thật sự ngả bài với ba mẹ rồi. Nhiều năm qua, tuy anh vẫn không kết hôn, trong nhà ít nhiều cũng nhận ra điều gì đó, nhưng anh chưa từng nghĩ tới có một ngày, mình sẽ nói thật với họ. Lời nói thật quá mức tổn thương người, không nói thì lại tiếc nuối.
Nếu như…  Anh nói là nếu như, nếu như không gặp lại Kim Jaejoong, có lẽ một ngày nào đó, anh thật sự sẽ kết hôn với một người phụ nữ, sinh một đứa bé, sẽ bước vào cánh cửa gia đình trong ánh mắt chúc phúc của tất cả mọi người.
Jung Yunho ngồi trong xe hồi lâu, sau đó lên tầng về nhà. Lúc anh đổi giày ở trước cửa, đột nhiên nghĩ đến mình còn chưa mua đồ ăn khuya, đang định quay lại đi mua, đột nhiên nghe thấy Kim Jaejoong gọi anh.
Anh đi theo tiếng gọi. Đèn phòng khách vẫn bật, đèn phòng bếp cũng sáng. Kim Jaejoong đã tắm xong, một tay cầm khăn mặt lau tóc, một tay cầm muôi quấy nồi.
“Đi tắm trước rồi ra ăn.”
Kim Jaejoong không quay đầu lại, rất nghiêm túc nhìn nồi của mình. Jung Yunho đi qua, cầm khăn mặt trong tay cậu, tiếp tục thay cậu lau tóc.
“Ăn cái gì vậy?”
“Lúc ở Hồng Kông học được cách nấu chè, có khoai lang, nấm tuyết, còn có trứng gà.” Nấu xong, Kim Jaejoong tắt bếp, múc chè ra bát để nguội.
Trên mặt Jung Yunho vẫn còn có vệt nước mắt, Kim Jaejoong không muốn nhìn, cậu sợ mình nhìn xong sẽ mềm lòng.
Dù cậu biết rõ Jung Yunho đối mặt với gia đình sẽ rất đau khổ, cậu vẫn không cách nào buông tay. Cậu không thể tiếp tục mất đi Jung Yunho, làm người đôi khi phải ích kỉ một chút, vậy nên cậu không nhìn.
“Nhanh đi tắm đi, không tắm thì không cho ăn.” Kim Jaejoong làm nũng dùng tay xoa xoa ngực Jung Yunho, nhẹ nhàng huých, “Còn không mau đi!”
Jung Yunho từ phía sau ôm lấy cậu, ôm rất chặt. Anh vùi đầu vào cổ Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong đột nhiên nhắm mắt lại, cậu biết rõ người đàn ông này phải dùng bao nhiêu dũng khí mới có thể tiếp tục ôm mình như vậy. Đây là lần đầu tiên, cậu cảm nhận được vị trí của mình trong lòng Jung Yunho, lại nhận ra đáy lòng tự dưng chua xót. Thứ cậu cố chấp muốn hơn hai mươi năm, hôm nay rốt cuộc lấy được bằng một cái giá lớn, nhưng lại khiến người cậu yêu đau đớn như vậy.
“Jaejoong?”
“Hử?”
“Jaejoong.”
Kim Jaejoong thở dài một hơi: “Ừ.”
“Tớ đói bụng.”
Kim Jaejoong như cõng em bé trên lưng kéo Jung Yunho tới bàn ăn, ngồi xuống, bưng một bát chè tới, dùng thìa múc một thìa đưa đến bên miệng anh: “A.”

Jung Yunho ăn hết một ngụm, Kim Jaejoong lại đưa tới một thìa, Jung Yunho nhịn không được bật cười, há to miệng ăn.

Oct 24, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 79

Chapter 79
Kim Jaejoong cảm thấy hôm nay cậu nên uống chút rượu mừng.
Từ lúc mở màn đến bây giờ đã công bố bảy giải thưởng, vậy mà Khúc chuyện xưa đã giành được ba giải. Tuy chỉ là các giải thưởng nhỏ như tạo hình mỹ thuật xuất sắc nhất, nhưng nó cũng không ảnh hưởng đến việc truyền thông dùng hết lời ca ngợi cậu.
Cậu mới ra mắt được vài năm, tác phẩm xuất sắc rất nhiều, nhưng chỉ thiếu một tác phẩm nhận được toàn bộ các giải thưởng của một lễ trao giải lớn.
Nam nữ chính xuất sắc nhất được trao trước giải đạo diễn xuất sắc nhất. Vốn nhà sản xuất còn hi vọng có thể đồng thời có tên trong danh sách đề cử của ba hạng mục lớn nhất, nhưng diễn xuất của Tiễn Chanh thật sự khiến ban giám khảo không thể nào đề cử được, cuối cùng chỉ đề danh trong giải nữ diễn viên mới xuất sắc nhất.
Hai vị khách quý trao giải đứng trên đài hàn huyên một hồi, trên màn hình lớn liền chiếu đoạn clip ngắn về phim của bốn người được đề cử. Máy quay thỉnh thoảng lại chuyển hướng xuống hàng khách quý, lúc đảo qua Jung Yunho còn đặc biệt tri kỷ dành một cảnh đặc tả cho Kim Jaejoong.
“Mọi người có hồi hộp không?” Cô Trương cầm phong bì thư tên người chiến thắng trong tay, cố ý kéo dài thời gian, nhìn dưới sân khấu, “Tôi giờ đang rất hồi hộp, thật sự không dám mở ra xem. Anh Sùng Phong nghĩ đây sẽ là ai?”
Vua màn ảnh Sùng Phong lần này cũng có phim, nhưng chỉ tiếc doanh thu khá ảm đạm, có chút thiếu tự tin: “Là ai cũng được, nếu là tôi thì đương nhiên càng tốt.”
“Vậy anh Jung Yunho thì sao?”
Jung Yunho nở nụ cười hoàn mỹ nhất với máy quay: “Quả thật phải nói tác phẩm của mọi người đều không tồi, ai cũng có cơ hội giành được cả.”
“Sao các anh còn không hồi hộp bằng tôi vậy, thôi, giờ tôi mở nhé.” Cô Trương chậm rãi mở phong bì lúc mở ra, cô nhìn thoáng qua, ánh mắt đảo tới lui giữa Sùng Phong cùng Jung Yunho: “Giải thưởng Kim X lần thứ 47, người đoạt giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất là —— Diễn viên trong vai Tống Lam của Khúc chuyện xưa, anh Jung Yunho đẹp trai quyến rũ của chúng ta! Xin chúc mừng!”
Vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang dội từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Đây là giải thưởng quan trọng đầu tiên của Jung Yunho ở châu Á. Nam chính xuất sắc nhất, đây là một giải thưởng mang đến vinh dự cả đời.
Kết quả này cũng không ngoài dự đoán của mọi người, Jung Yunho vốn đã có khả năng rất cao đạt giải, chính anh cũng đã đoán được trước. Anh đứng dậy, lịch sự ôm nhẹ mấy vị khách quý ngồi xung quanh, sau đó trong ánh mắt của mọi người đi đến bên kia hàng khách quý.
Đây là do ban tổ chức sắp xếp, khách quý đến nhận giải và khách quý đến trao giải sẽ ngồi tách ra. Kim Jaejoong tuy cũng được đề cử, nhưng lại bị xếp vào hàng khách quý trao giải.
Vị trí của Kim Jaejoong là hàng thứ nhất bên tay trái, hai bên cậu đều là người rất nổi tiếng trong giới giải trí. Trong lúc dư luận đang xôn xao này, Jung Yunho lại làm một việc ngoài dự đoán của mọi người.
Anh đứng trước mặt Kim Jaejoong, mở rộng hai tay, chân thành mỉm cười. Sau lưng anh, người quay phim đang cuống quít chạy tới, màn ảnh đảo qua, chỉ thấy Kim Jaejoong đang thoáng kinh ngạc.
“Tôi muốn cảm ơn đạo diễn của tôi.”
Kim Jaejoong lúc này mới kịp phản ứng lại, vội đứng lên, ôm lấy Jung Yunho.
Cô Trương trên sân khấu phản ứng rất nhanh, cười đùa: “Hai vị gần đây đang có scandal đấy.”
Kim Jaejoong theo thói quen đưa tay lên che miệng, khẽ cười, Jung Yunho buông cậu ra, đi lên sân khấu.
Bóng lưng anh thon dài, bước chân vững vàng đặt trên bậc thang. Ánh mắt Kim Jaejoong vẫn dõi theo bóng dáng anh, mãi đến khi nhìn thấy anh nhận chiếc cúp nặng trịch từ tay cô Trương, đồng tử cậu khẽ giật giật, chóp mũi đột nhiên lại chua xót.
Có lẽ chỉ có bọn họ đã sóng vai nhau, làm bạn bên nhau gần hai mươi năm mới hiểu, một chiếc cúp nho nhỏ kia đến cùng chứa đựng bao nhiêu tâm huyết của người đàn ông này. Cố gắng nửa đời, chỉ vì nhận lấy một sự khẳng định, chứng minh mình không uổng phí mồ hôi công sức nửa đời trước.
Jung Yunho cầm cúp trong tay, lắc lắc.
“Đầu tin, xin cảm ơn ban giám khảo đã trao cho tôi giải thưởng này, hiện giờ tôi cầm trong tay cũng cảm thấy nặng nề vô cùng. Cũng xin cảm ơn Lý Gia Kỳ đã trao giải cho tôi. Đây là giải thưởng mà diễn viên nào cũng khao khát được nhận, năm nay đến lượt tôi nhận, nhưng đây không chỉ là công sức, sự cố gắng của riêng mình tôi. Tôi rất may mắn khi được làm việc trong một đoàn làm phim xuất sắc, cảm ơn đạo diễn Kim Jaejoong đã dạy cho tôi tất cả, cũng cảm ơn tất cả nhân viên của Khúc chuyện xưa, còn có cảm ơn bạn diễn của tôi – Tiễn Chanh.”
Nói đến đây, anh khẽ dừng lại, tất cả những lời lúc trước đều là theo khuôn mẫu. Giờ khắc này, dù là hơn một nghìn khán giả trong trường quay, hay mấy tỷ người xem trước TV, ánh mắt mọi người đều tập trung về vị vua màn ảnh mới lên ngôi này.
Jung Yunho đột nhiên nở nụ cười, hít sâu một hơi: “Cũng không biết nói chuyện này ở đây có ổn không. Mọi người đều biết rồi, gần đây tôi đang có scandal, và đối tượng trong scandal của tôi hôm nay cũng đúng lúc có mặt ở trong trường quay này. Đạo diễn Kim Jaejoong, không biết cảm giác khi có scandal với tớ như thế nào? Nhưng mà may mà cậu không vì chuyện này mà giữ khoảng cách với tớ. Nói như thế nào nhỉ…” Anh nhìn Kim Jaejoong, nghĩ một lát mới nói, “Đạo diễn Kim luôn là một người vô cùng quan trọng với tôi. Kỳ thật tình cảm giữa hai người đàn ông, nếu nhất định nói là tình yêu, tôi cảm thấy có chút không thích hợp. Chúng tôi đã quen nhau hơn hai mươi năm rồi, năm nay tôi 36 tuổi, nếu mọi người nhất định muốn nói tình cảm của chúng tôi là tình yêu, vậy nó chính là tình yêu, tôi chỉ cảm thấy, trong đời này, nếu có thể gặp được một người hiểu bạn, yêu thương bạn, thì dù đó là nam hay nữ, bạn hẳn cũng sẽ quý trọng. Sở dĩ phải nói những lời này ở đây, là vì tôi cảm thấy giải thưởng mà tôi đang cầm trên tay cũng có một nửa công sức của đạo diễn Kim, bởi vậy, tôi muốn nói một lời cảm ơn với cậu ấy ở đây.”
Anh nói được một nửa, máy quay đã chuyển sang Kim Jaejoong. Trên màn hình lớn, Kim Jaejoong khẽ chớp đôi mắt hồng hồng, nhưng cậu rất nhanh chóng khống chế cảm xúc, nở nụ cười thản nhiên đối mặt với Jung Yunho trên sân khấu.
Bởi vì chương trình được chiếu trực tiếp, vậy nên thời gian phát biểu cảm nghĩ của mỗi người nhận giải đều có hạn chế, nam nữ chính xuất sắc nhất là phần quan trọng, vậy nên thời gian dài hơn một chút. MC vẫn không nói gì, Lý Gia Kỳ trao giải xong liền đứng sang một bên, rốt cuộc đợi đến khi Jung Yunho nói xong, hai người lập tức xoa dịu bầu không khí.
MC vội nói: “Scandal này quả thật rất lớn, tôi cũng đã nghe nói đến, kỳ thật hai người rất xứng đấy.”
Giọng anh nhẹ nhàng hài hước, bầu không khí lập tức dịu dàng hơn hẳn. Kỳ thật ngành giải trí là ngành hoàn toàn không có giới hạn, chẳng có ai có ý kiến gì, người quan tâm chỉ là những người xem bình thường mà thôi.
“Quả thật là rất xứng đôi, không bằng kết hôn thật luôn đi.” Lý Gia Kỳ cười tiếp lời, đột nhiên hỏi Kim Jaejoong dưới sân khấu, “Được không? Đạo diễn Kim Jaejoong kết hôn với vua màn ảnh Jung Yunho của chúng tôi đi.”
Hàng loạt máy quay lập tức quay sang, Kim Jaejoong bất đắc dĩ cười, lắc đầu xua tay.
Sau đó là trao một số giải thưởng nho nhỏ, đạo diễn xuất sắc nhất được sắp xếp ở cuối cùng.
Vì đã nhận được vài giải thưởng nhỏ lúc trước, lại có nam chính xuất sắc nhất của Jung Yunho bỏ thêm không ít điểm, Kim Jaejoong đúng ra phải nắm chắc được giải mới đúng. Cuối cùng kết quả lại không được như dự đoán, Kim Jaejoong đã vô duyên với giải đạo diễn xuất sắc nhất.
Nhưng cậu vẫn còn trẻ, sau này còn rất nhiều cơ hội.
Lễ trao giải kết thúc, các ngôi sao vẫn chưa thể về ngay. Theo lệ cũ, ban tổ chức đã sắp xếp thời gian cho phóng viên và truyền thông phỏng vấn, tất cả các nghệ sĩ nhận được giải đều phải ở lại trả lời phỏng vấn.
Kim Jaejoong không chút do dự đứng cạnh Jung Yunho, trong sự bao vây của truyền thông mà trả lời một loạt câu hỏi kỳ lạ. Cuối cùng khi bị hỏi là trong bộ phim mới, tại sao không lựa chọn Jung Yunho là nam chính, đáp án của cậu vậy mà lại là: Cậu ấy diễn không tốt.
Câu trả lời này khiến cho tất cả mọi người bật cười, dù sao Jung Yunho vừa mới nhận được giải thưởng nam chính xuất sắc nhất, lúc này lại nghi ngờ khả năng diễn xuất của anh, thấy thế nào đều có chút buồn cười.
“Vậy hai vị định khi nào sẽ hợp tác một lần nữa, có định quay phần tiếp theo của Khúc chuyện xưakhông? Tống Lam và Tự Cẩm còn có cơ hội ở bên nhau không?
Khi nhắc tới tác phẩm, Kim Jaejoong trở nên tập trung hơn hẳn: “Nếu có tác phẩm thích hợp thì chúng tôi nhất định sẽ hợp tác, tôi không có ý định quay phần tiếp theo của Khúc chuyện xưa, câu chuyện diễn biến đến đó thì không cần phải tiếp tục nói nữa, trong lòng của mỗi người xem đều đã có kết thúc mà bản thân cảm thấy phù hợp nhất rồi.”
“Năm nay đạo diễn Kim không có duyên với giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất, anh có cảm thấy mất mát không, năm sau còn tiếp tục tham gia tranh cử giải thưởng này không?”
Vấn đề nhạy cảm như vậy cũng chỉ có phóng viên giải trí dám trực tiếp hỏi. Cũng may Kim Jaejoong đã sớm rèn luyện đến đao thương bất nhập, lửa lên thì nước diệt mà nước lên thì đất chặn.
Cậu nghiêng đầu nhìn thẻ trước ngực phóng viên đặt câu hỏi, đùa: “Tôi nhớ kỹ tên cậu rồi, hỏi tôi vấn đề nhạy cảm như vậy. Ha ha, đương nhiên, không nhận được giải thưởng nhất định sẽ cảm thấy mất mát, tôi nghĩ đây là việc hết sức bình thường, có mục tiêu có đam mê thì mới có tác phẩm tốt nhất cho mọi người, nhận được giải thưởng là một sự khẳng định cho tác phẩm của mình. Nếu sang năm tôi vẫn có tác phẩm tốt, tôi đương nhiên sẽ tham gia.”
“Anh Jung đã đáp lại scandal về quan hệ của hai người, xin hỏi anh nghĩ sao?”
“Tôi có thể nghĩ sao được nữa? Nếu cậu ấy đã tỏ tình với tôi trước nhiều người như vậy, tôi đành phải miễn cưỡng tiếp nhận thôi, từ giờ chúng tôi là người yêu rồi. Mọi người cảm thấy như vậy có được không?”
Phóng viên bị hỏi như vậy, sửng sốt hai giây, sau đó cười nói được.
Kim Jaejoong cũng cười: “Mọi người nói được thì được, mọi người cảm thấy chúng tôi là anh em tốt vậy chúng tôi là anh em tốt, cảm thấy là người yêu thì chúng tôi là người yêu, nghe mọi người cả.”
Phỏng vấn chẳng khác gì chiến tranh cả, cuối cùng đạo diễn Kim và vua màn ảnh Jung toàn thắng trở về đến nhà đã toàn thân mệt lử, Kim Jaejoong tựa trên ghế salon, không buồn động đậy.
Việc này cũng không thể trách cậu. Lễ trao giải kéo dài đến năm sáu giờ hoàn toàn không nhẹ nhàng như mọi người nghĩ, kỳ thật có mặt ở trường quay rất nhàm chán, mọi người ngồi dưới khán đài thậm chí còn lôi điện thoại ra chơi game.
Jung Yunho vừa cởi áo khoác, cúc áo sơmi còn chưa cởi, điện thoại liền rung lên liên tục.
Trong lễ trao giải vừa rồi, anh tắt máy di động, quả nhiên vừa mở ra liền thông báo có hơn mười cuộc gọi nhỡ, có của phóng viên cũng có của bạn bè, nhưng nhiều nhất là trong nhà gọi tới.
Kết quả này anh cũng đã sớm đoán được, lựa chọn nói những lời kia ở nơi như vậy cũng là quyết định đập nồi dìm thuyền.
Anh cũng không nhất định phải cùng Kim Jaejoong chạy ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi trở về tức chết ba mẹ mình, chỉ là đời này chỉ thích một người, người đấy lại là nam, vậy biết làm sao. Lúc Jung Yunho còn trẻ đã từng nghiến răng quyết tâm chia tay, nhưng chia tay rồi vẫn nhớ cậu. Nửa đời của anh đã ngã gục ở chỗ Kim Jaejoong, giờ đây anh ngoài việc tiếp tục ở bên cậu, thật sự không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Điện thoại từ trong nhà gọi tới như bùa đòi mạng, hết cuộc này đến cuộc khác, Jung Yunho rơi vào đường cùng chỉ có thể cầm điện thoại đi ra ngoài, lúc anh mở cửa, Kim Jaejoong đột nhiên ngồi dậy, hỏi: “Đi đâu vậy?”
“Có đói bụng không? Tớ đi mua đồ ăn khuya.”

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn, ánh sáng lờ mờ. Hai mắt sáng ngời của Kim Jaejoong khẽ chớp, sau đó nói: “Ừ, lái xe cẩn thận. Không mua được đồ tớ thích cũng không sao đâu.”