Nov 1, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 87

Chapter 87
Trong văn phòng của một vị luật sư nổi tiếng, Jung Yunho vừa buông hợp đồng trong tay xuống, điện thoại liền vang lên.
Nhìn lướt qua nhận ra là trong nhà gọi tới, từ lần trước Jung Ji Hye đến, Jung Yunho chưa từng liên hệ với nhà, giữa bọn họ có một bức tường ngăn cách, tạm thời không ai muốn phá vỡ.
Người gọi là bà Jung, đại khái nói bọn họ định tới Seoul để ông Jung khám bệnh, Jung Yunho cũng đang suy nghĩ về việc này. Vì vậy hẹn sáng hôm sau, anh dành một ngày đón ba mẹ tới căn nhà mà anh mua ở Seoul.
Có lẽ vì sợ hãi khiến bầu không khí quá căng thẳng, hai ông bà Jung đều không nhắc đến chuyện của Jung Yunho và Kim Jaejoong, chỉ là khi bà Jung nhìn thấy căn nhà rộng hơn 200m2 mà gần như không có đồ đạc gì, nhịn không được cằn nhằn Jung Yunho vài câu, nói anh không biết chăm sóc bản thân. Jung Yunho đương nhiên sẽ không phản bác, anh đâu thể nói giờ mình không ở đây.
Ngày hôm sau lúc đến bệnh viện, vì đã nhờ người quen nên quá trình rất thuận lợi, lúc có kết quả kiểm tra, bác sĩ nói không quá lạc quan. Bệnh của ông Jung đến tuổi này hầu như mọi người đều bị, phần lớn là do hậu quả lúc còn trẻ quá vất vả, Jung Yunho trò chuyện với bác sĩ, trong lòng khó chịu vô cùng, cảm thấy bố mình quá vất vả, lại thấy mình quá bất hiếu.
Đủ loại cảm xúc trộn lẫn với nhau, đến lúc ăn cơm trưa rốt cuộc lên tới đỉnh điểm.
Trong phòng VIP tinh xảo của nhà hàng, Jung Yunho đột nhiên buông đũa, nhìn thẳng vào ông bà.
“Lúc trước Ji Hye tới, mẹ cũng biết rồi.”
Anh bắt đầu như vậy, làm ba mẹ đương nhiên biết anh muốn nói gì. Ông Jung thở dài, không có ý định nói gì, bà Jung quay mặt đi, còn chưa lên tiếng đã khóc.
“Mẹ, mẹ đừng khóc.”
Bà Jung không có ý định khóc lóc để áp chế anh, chỉ là vì khổ sở trong lòng nên nước mắt bất giác tuôn ra, nghe thấy Jung Yunho nói vội vàng lấy khăn tay lau nước mắt. Bà hít sâu vài hơi, mới chậm rãi nói: “Mẹ không có việc gì, con nói đi.”
Jung Yunho rót hai chén trà nóng cho họ, nửa ngày sau thấy ông Jung bưng chén lên uống một ngụm, lúc này mới thẳng lưng nói: “Chính là chuyện của con với Jaejoong… Con biết rõ, con một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi lại nói rằng tình yêu là chuyện của riêng con thì không hợp chút nào, nếu có con đường thứ hai cho con chọn, con chắc chắn sẽ không để bố mẹ đau lòng. Nhưng mà… Mẹ, cứ thuận theo tự nhiên có được không? Bố mẹ đừng ép con, con cũng sẽ không đưa ra quyết định tùy tiện, con đảm bảo về sau, mỗi khi quyết định việc gì sẽ suy nghĩ cẩn thận.” Jung Yunho vươn tay cầm lấy tay bà Jung đặt trên bàn, dùng sức nắm chặt, anh nhìn thẳng vào mắt mẹ, dùng giọng gần như van nài nói: “Ba mẹ tin tưởng con đi, con sẽ không tự hủy hoại cuộc sống của mình.”
Có lẽ từ lúc biết chuyện đến nay, Jung Yunho chưa từng cầu xin bọn họ như vậy, giọng điệu này, thái độ này khiến cho ông bà Jung từ trước tới nay không phải quá lo lắng vì con trai cảm thấy chua xót vô cùng. Nếu không phải vì bất đắc dĩ, con trai sao có thể mở miệng van nài họ như vậy, bọn họ hiện tại giày vò Jung Yunho, bản thân cũng chẳng dễ chịu chút nào.
Nước mắt bà Jung đã nhỏ xuống tay, Jung Yunho cuống quít lấy khăn nhẹ nhàng lau khô cho mẹ, ông Jung rốt cuộc không cách nào im lặng, đột nhiên đoạt lấy khăn trong tay Jung Yunho, tự mình lau nước mắt cho vợ.
“Được rồi, đừng khóc nữa.” Ông Jung nắm tay vợ, không biết nên an ủi thế nào, “Con bà đã trưởng thành, nó không nghe lời, chúng ta cũng chẳng có cách nào, chỉ cần nó sống tốt…” Nói đến đây không khỏi nhìn Jung Yunho, “Dù sao vài năm nữa chúng ta cũng đi rồi, nó sống ra sao, chúng ta cũng chẳng nhìn thấy.”
Bà Jung không nói lời nào, khóc đến mắt đỏ bừng, nhìn Jung Yunho, bà chỉ là đau lòng con, cảm thấy đứa nhỏ này từ bé đã khổ hơn những đứa trẻ khác, không nghĩ tới giờ thật vất vả mới thành công, lại không thể nào lấy vợ sinh con.
“Nhưng mà Jung Yunho, bố nói cho con biết, may mắn của mỗi người không nhiều đâu, chính con hiểu rõ mà.” Ông Jung im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài, giọng nói có lẽ vì căn bệnh mà trở nên mệt mỏi vô cùng, “Được rồi, ăn cơm đi.”
Ăn cơm trưa xong, ông bà Jung đều không muốn ở lại lâu, Jung Yunho tự mình đưa họ về nhà, lúc trở lại đã là đêm khuya. Không ngờ tới Kim Jaejoong về còn muộn hơn anh, mãi đến 3-4 giờ sáng mới nghe được tiếng mở cửa, Kim Jaejoong cực yêu sạch sẽ, dù mệt đến mức hận không thể nằm lăn xuống đất mà ngủ nhưng cậu vẫn kiên trì vào phòng tắm.
Trong lòng Jung Yunho chứa đầy tâm sự, vốn ngủ không sâu, trong lúc mơ màng thấy đèn phòng tắm sáng. Cửa phòng tắm khép hờ, Kim Jaejoong một tay chống tường, đứng dưới vòi hoa sen, cửa thủy tinh của phòng tắm mịt mờ hơi nước, loáng thoáng có thể thấy cơ thể cậu.
Jung Yunho sợ lát cậu ra ngoài đột nhiên nhìn thấy mình sẽ hoảng sợ, vì vậy nhẹ giọng gọi cậu: “Jaejoong.”
“Ừ.” Kim Jaejoong không còn sức, lau khô người xong liền dùng khăn tắm bao quanh người, đi ra ngoài.
“Có đói bụng không?”
Kim Jaejoong buồn ngủ, ngã xuống giường: “Chẳng muốn ăn gì cả, bố cậu sao rồi?”
“Tớ định đưa ông đến Mĩ khám.”
“Vậy à?” Kim Jaejoong hơi nhổm dậy, quay đầu nhìn anh, “Rất nghiêm trọng sao?”
Jung Yunho ôm cậu vào trong lòng: “Là đề nghị của bác sĩ, bảo nếu có điều kiện thì nên ra nước ngoài khám, đã chữa thì phải chữa triệt để, ông ấy lớn tuổi rồi, đi chữa trị nhiều thì mệt lắm.”
Kim Jaejoong dụi mắt, cậu rất chân thành nghe xong, nhưng mà giờ cậu thật sự quá buồn ngủ rồi.
Mấy hôm nay sắp đến lúc kết thúc, cả đoàn làm phim gần như cả đêm không ngủ, giờ cậu về nghỉ ngơi, nhà sản xuất liền thay cậu tiếp tục ở lại trường quay đốc thúc tiến độ. Vậy nên cậu ngủ một lát là phải đến đoàn làm phim.
Jung Yunho dạo gần đây gần như ngày nào cũng ở nhà, vai diễn của anh trong Cô đơn nửa đời vốn chỉ là nhân vật khách mời. Trước lúc về nước, cả ngày anh lúc nào cũng đến đoàn làm phim, giờ về nước lại hiếm khi đi, có đôi khi ra ngoài một chuyến cũng không phải đến đoàn làm phim, Kim Jaejoong thấy anh thần thần bí bí thì đoán là việc làm ăn, hơn nữa cậu thật sự quá bận, không có hỏi nhiều.
Vì vậy mãi đến khi đoàn làm phim quay xong, nhà đầu tư bỏ tiền tổ chức tiệc, quy mô hoành tráng nhằm tạo thế cho bộ phim.
Sau có phóng viên tới, có người hỏi lịch trình sắp tới của Jung Yunho, Jung Yunho cười nói tạm thời còn chưa xác định. Lại có người hỏi anh có tiếp tục hợp tác với Kim Jaejoong hay không, anh chỉ nói việc này phải xem ý của Kim Jaejoong.
Tóm lại là rất thành thạo đáp lời phóng viên, vòng vo một hồi vẫn chẳng tiết lộ thêm thông tin gì.
Tan cuộc, Shim Changmin lần đầu tiên đề nghị mấy anh em tìm chỗ đi uống. Phải biết rằng việc Shim Changmin chủ động mời người đi ra ngoài uống rượu là ngàn năm mới có một, ngay cả Kim Junsu vốn chán ghét xã giao nhất cũng không từ chối, năm người ra khỏi khách sạn liền lên cùng một chiếc xe.
Kim Jaejoong vừa lên xe liền cùng Park Yoochun suy đoán nguyên nhân Shim Changmin mời mọi người, Kim Junsu đeo tai nghe nghe nhạc, cuối cùng bị Kim Jaejoong giật mất tai nghe, không cho cậu giả vờ giả vịt.
Trong phòng riêng ở quán bar, Kim Jaejoong chỉnh xong âm nhạc, bắt đầu thử hát hai câu.
Bài cậu hát tất cả mọi người đều chưa từng nghe, Kim Junsu mẫn cảm nhất với âm nhạc cũng rất tò mò, là người đầu tiên hỏi cậu: “Đây là bài gì vậy, em chưa nghe bao giờ cả.”
“Đương nhiên là em chưa nghe rồi, anh vừa viết xong mà. Thấy thế nào?”
Vừa nghe nói là Kim Jaejoong viết, Kim Junsu lập tức ra vẻ thường thôi, nhưng rất nhanh bị gối ôm trong tay Kim Jaejoong đánh trúng đầu, thức thời khen là thần khúc của thời đại.
Kim Jaejoong bỏ micro sang một bên, ngồi xuống salon ăn hoa quả: “Không nói đùa với mấy đứa nữa, thấy thế nào? Đây chỉ là demo thôi, bài hát còn chưa hoàn chỉnh.”
“Anh định lấy bài này làm gì?” Park Yoochun hỏi.
“Làm ca khúc chủ đề của Cô đơn nửa đời có được không?”
Kim Junsu đột nhiên nhấc tay: “Nói trước, đừng có bắt em hát.”
Kim Jaejoong nhướn mày, nói: “Chắc chắn là em hát.”
“Em không muốn! Vì sao lại là em! Em muốn nghỉ dài hạn mà!”
“Nghỉ dài hạn cái gì chứ, hát cho xong đi, có dịp hyung dẫn em đi du lịch.”
“Sao em phải đi du lịch với anh!”
Hai người ầm ĩ đến cuối cùng cũng không có kết quả, nhưng trong lòng mọi người đều biết bài hát này Kim Junsu nhất định sẽ hát, dù cậu không muốn, nhưng cậu vẫn sẽ hát.
Niềm tin này chỉ đến từ một điều —— Bọn họ là anh em.
Đùa giỡn một hồi, rượu mọi người gọi đã mang lên, nhân viên phục vụ thuần thục xếp ly ra, sau đó đóng cửa đi ra ngoài. Shim Changmin đột nhiên dừng âm nhạc, ngồi thẳng người: “Em có chuyện muốn nói với mọi người.”
Mọi người từ lúc nghe cậu nói mời khách đã biết rõ cậu nhất định có việc muốn nói, vì vậy mọi người không nói gì, chờ cậu nói tiếp.
Kim Jaejoong cầm ly rượu, vừa đưa đến bên miệng đã bị Jung Yunho đánh vào tay một cái.
Shim Changmin hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói: “Các hyung à, em chuẩn bị kết hôn.”
Câu nói vừa thốt lên ba giây, tất cả mọi người không ai lên tiếng, bốn ánh mắt đồng loạt tụ tập trên người Shim Changmin, phản ứng đầu tiên là Jung Yunho, trong tay anh vẫn còn cầm ly rượu đoạt từ tay Kim Jaejoong.
“Kết hôn với ai?” Jung Yunho nở nụ cười, tuy rất kinh ngạc nhưng không thể nào ngăn được tâm trạng vui vẻ, “Bọn anh có biết không?”
Shim Changmin cười nói: “Biết, mọi người đều biết cả.” Nói xong cậu liền lấy thiệp cưới trong túi, lần lượt đưa cho từng người.
Kim Jaejoong nhận lấy thiệp lập tức mở ra, vừa nhìn thấy tên bên trên, tâm trạng cậu cực kì phức tạp, cậu thật sự không thể nào nghĩ tới Shim Changmin sẽ có sự liên quan với người này: “Trương Ích Mông? Em nói đùa à? Em quen cô ấy từ bao giờ?”
Tình huống này thật sự như trò đùa, Kim Junsu không quen Trương Ích Mông, chỉ gặp mấy lần ở trường quay: “Quen bao lâu rồi?”
“3-4 năm rồi, lúc em ở Mĩ từng học một giờ của cô ấy.” Shim Changmin đưa thiệp mời cuối cùng cho Park Yoochun, cậu nở nụ cười, lúc Park Yoochun nhận lấy thiệp cưới, ánh mắt khẽ giật giật rồi rất nhanh lại bình thường.
Kim Jaejoong không dám tin: “3-4 năm? Em nói là lúc em ở Mĩ đã từng học giờ của cô ấy? Trùng hợp thật đấy, môn học của cô ấy vốn chẳng ai nghe, mà sao em không nói cho anh, anh cũng là bạn thân của cô ấy mà.”
May mắn ánh sáng trong phòng khá tối, Kim Jaejoong không nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của Shim Changmin. Đương nhiên cũng khó trách Shim Changmin sẽ khinh bỉ cậu, trên đời này làm gì có mấy người đàn ông coi phụ nữ xinh đẹp là bạn, nhưng lại nhìn Jung Yunho phía sau cậu, ít nhiều cũng hiểu được Kim Jaejoong. Biết sao được, ai bảo Jung Yunho rất dễ ghen.
Lúc mấy người bọn họ bàn luận về thân phận cô dâu, Park Yoochun yên lặng mở thiệp cưới ra, sau đó lại yên lặng thu lại.
Cô gái này gã không có quá nhiều ấn tượng, nhưng cố gắng nhớ lại thì vẫn loáng thoáng nhớ được bề ngoài.
Gã cũng không muốn nghĩ quá nhiều, giơ ly rượu lên, đột nhiên nói: “Tóm lại, trong chúng ta rốt cuộc có người kết hôn! Đến, uống một ly đi, chúc mừng Changmin.”
Thái độ của Park Yoochun rất dịu dàng, dù là biểu cảm hay giọng đều đều chỉ có sự chúc mừng với anh em, Kim Jaejoong nhịn không được nhìn gã vài lần.

Lúc này dường như Changmin đã biết được điều mà cậu muốn, nở nụ cười thật tươi với Park Yoochun: “Cảm ơn hyung.”

Oct 31, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 86

Chapter 86
Khi bộ phim gần quay xong, công ty đầu tư bên nước Mĩ tổ chức một buổi họp thảo luận vấn đề thị trường chiếu phim điện ảnh, Kim Jaejoong đi ba ngày, lúc trở lại còn mang theo một tin tốt.
Jung Yunho ngồi trên ghế salon xem gì đó, trong tay cầm rất nhiều giấy tờ tài liệu.
Anh dạo gần đây gần như đêm nào cũng đọc những thứ này, Kim Jaejoong rất ít khi hỏi anh chuyện làm ăn, lại không kìm được lòng hiếu kỳ. Hôm nay cậu trở về, không báo trước cho Jung Yunho, vậy nên khi mở cửa chỉ thấy trong phòng khách bật một chiếc đèn duy nhất. Bóng lưng cao lớn của Jung Yunho dưới ánh đèn tạo thành một chiếc bóng thon dài.
Nghe được tiếng động, Jung Yunho quay đầu sang nhìn: “Về rồi à? Sao không nói với tớ?” Hành lý của Kim Jaejoong không nhiều lắm, tuy vậy Jung Yunho vẫn nhanh chóng đi tới, thay cậu xách hành lý vào phòng khách.
Trong phòng khách bật lò sưởi rất vừa phải, Kim Jaejoong cởi áo khoác, nằm trên ghế salon.
Jung Yunho lấy nồi súp nấu từ trưa từ trong tủ lạnh ra: “Ăn cơm trưa? Để tớ hâm lại súp.”
Kim Jaejoong gối đầu lên cánh tay, nhìn bóng dáng bận rộn trong phòng bếp, thấy anh còn không thuần thục, loay hoay lấy bát và thìa, dưới đáy lòng tự nhiên tràn ngập cảm giác hạnh phúc vô cùng.
“Yunho.” Kim Jaejoong đột nhiên gọi anh, “Lịch trình sang năm của cậu đã đầy chưa?”
“Chưa.”
“Trong máy tính của cậu có không? Mở ra tớ xem nào.”
Jung Yunho tắt bếp, bưng súp ra. Từ lần trước Kim Jaejoong động viên anh xuống bếp nhiều hơn, anh quả thật chăm chỉ luyện tập nấu súp, nếu trình độ trước kia chỉ ở mức mẫu giáo, vậy hiện đại đã là tốt nghiệp trung học. Nhưng mà anh trời sinh không hợp với công việc nội trợ, phòng bếp bị anh bày bừa loạn hết lên.
Kim Jaejoong uống một ngụm, ngạc nhiên: “Ngon lắm.”
Mỗi đầu bếp đều thích nghe người khác khen ngợi, Jung Yunho cũng vậy. Anh cầm chân Kim Jaejoong đặt lên chân mình, nhẹ nhàng xoa bóp cơ bắp cho cậu như trên hướng dẫn.
Những hình ảnh này thật ra đã xuất hiện trong lòng Jung Yunho từ rất nhiều năm trước, chẳng qua là khi đó tuổi còn trẻ, chẳng bao giờ ngờ tới hóa ra hai người muốn ở bên nhau lại sẽ gặp nhiều khó khăn như vậy. Giờ đây một lần nữa có được người này, anh chỉ biết càng thêm quý trọng, muốn cùng Kim Jaejoong vượt qua những ngày sinh hoạt bình thường.
Cùng nhau dạo phố, cùng nhau đi mua thức ăn, cùng nhau nấu cơm rồi lại ăn cơm. Lúc xem phim dựa vào nhau, kể những việc lặt vặt trong ngày, cậu bóp vai cho tớ, tớ xoa đầu gối cho cậu.
Kim Jaejoong chỉ máy tính: “Cậu mở lịch trình của cậu cho tớ xem đi.”
Jung Yunho rất nghiêm túc xoa bóp chân cho cậu, không ngẩng đầu lên nói: “Tạm thời không sắp xếp công việc gì cả, làm sao vậy?”
“Không sắp xếp gì cả?” Kim Jaejoong ngồi xuống, cơ thể cậu rất mềm, dù đang ở tư thế này vẫn có thể tựa vào vai Jung Yunho, “Không nhận việc gì hết à? Không nhận phim mới luôn sao?”
“Ừ, không nhận.”
Kim Jaejoong từ trên ghế salon nhảy dựng lên, chạy tới mở hành lý, bên trong có đặt một sấp tài liệu.
“Mấy ngày tới xem thử kịch bản này đi, tớ tốn rất nhiều công sức mới lấy được cho cậu đấy.”
Jung Yunho nhận lấy, là một bộ phim Mỹ, tiếng Anh của anh rất bình thường, chỉ đại khái lật qua, biên kịch cùng nhà sản xuất đều là người chuyên nghiệp. Khoan nói đến những điều khác, chỉ riêng cái tên này cũng đủ khiến Jung Yunho hoảng sợ, dù nói anh được xem như vua màn ảnh châu Á, nhưng vị đạo diễn này thật sự quá nổi tiếng, Jung Yunho nhịn không được nhìn Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong khi đắc ý nhìn đáng yêu vô cùng, nhướn lông mày tranh công: “Sao nào? Có hứng thú không?”
Tuy chỉ là nhân vật nhỏ, nhưng diễn viên Hàn Quốc có thể nhận vai khách mời ở Hollywood đã điều cực kỳ không dễ dàng chút nào, Jung Yunho đương nhiên sẽ động tâm.
Trong lúc hưng phấn tràn ngập đầu, anh thiếu chút nữa đã gật đầu đồng ý, nhưng khi ánh mắt chạm đến đống tài liệu bên cạnh, Jung Yunho đột nhiên im lặng. Một lát sau, anh trả lại kịch bản cho Kim Jaejoong, giọng bình tĩnh vô cùng: “Cơ hội này rất tuyệt vời, nhưng mà thôi, tớ có dự định khác rồi.”
“Hả?” Kim Jaejoong căn bản không ngờ tới Jung Yunho sẽ từ chối, lần này bên đầu tư định mời hai diễn viên châu Á nhằm mở rộng thị trường ở khu vực này, từ một tháng trước Kim Jaejoong đã liên hệ với họ, lần này đi Mĩ đã gặp mặt trực tiếp bàn bạc, nhưng cơ hội tốt như vậy Jung Yunho lại bảo thôi, “Sao vậy? Vì sao cậu không nhận? Có chuyện gì còn quan trọng hơn cả thị trường Âu Mỹ à?”
Jung Yunho nhìn cậu, ánh mắt bình tĩnh không có lấy một gợn sóng, ánh mắt này khiến cho Kim Jaejoong cảm thấy an tâm vô cùng: “Hiện giờ chuyện quan trọng nhất của tớ là khôi phục sức khỏe cậu, sau đó đợi đến sang năm xem cậu có nhận được giải đạo diễn xuất sắc nhất không. Không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này, dù sao cơ hội sau này vẫn sẽ còn, lần này thôi bỏ đi.”
Kim Jaejoong đương nhiên biết rõ anh không nói thật, nhưng người quả thật là loài sinh vật vô cùng kỳ lạ, biết rất rõ đó chỉ là lời nói dối, vậy mà lại có thể vui vẻ vì lời nói dối ấy.
Kim Jaejoong vui vẻ một hồi, sau đó tiếp tục hỏi: “Đến cùng là vì cái gì?”
Jung Yunho ôm cậu vào trong lòng: “Không có gì, giờ nếu tớ đi Mĩ đóng phim, sẽ phải mất mấy tháng không gặp được cậu, vừa mới bắt cậu được có mấy ngày, giờ đi cậu chạy mất thì sao?”
Anh nói như đương nhiên, Kim Jaejoong bị biểu cảm giả vờ nghiêm túc của anh chọc cười: “Tớ là phạm nhân à? Tớ bị cậu bắt từ lúc nào!”
“Không đúng à?” Jung Yunho ôm chặt lấy cậu, nghiêm túc nói: “Tớ nói cho cậu biết, Kim Jaejoong, về sau lúc không đi làm thì không được về nhà sau 12 giờ, quán bar các kiểu cũng không được đi.”
Kim Jaejoong trừng mắt: “Cậu muốn tạo phản à!”
“12 giờ thôi đấy, đây là giờ giới nghiêm, không nghe lời sẽ bị đánh.”
“Tớ thấy cậu đúng là muốn tạo phản rồi!” Kim Jaejoong giãy dụa muốn đứng lên dạy dỗ anh, Jung Yunho lại đột nhiên ôm lấy cậu xoay người, Kim Jaejoong bị đè xuống ghế salon, tứ phía đều bị chặn, không cách nào nhúc nhích.
Kim Jaejoong đương nhiên biết rõ tình cảnh hiện tại rất bất lợi, nheo mắt lại, nhe răng: “Cậu muốn làm gì?”
Dù cậu làm mặt quỷ kiểu gì, Jung Yunho đều cảm thấy đáng yêu, nhịn không được hôn một cái, rồi lại hôn tiếp, hôn từ mắt, mũi, sau đó nghiêm mặt nói: “Hôn tớ.”
“Không hôn.”
“Ngoan.”
Kim Jaejoong tiếp tục nhe răng: “Không ngoan.”
Jung Yunho bị cậu chọc cho tà hỏa trong lòng liên tục bốc lên, cũng mặc kệ Kim Jaejoong có nghe lời hay không, cúi đầu xuống ngậm lấy miệng Kim Jaejoong.
Từ xưa tới nay, hôn lúc nào cũng dễ dàng dẫn đến lau súng cướp cò, huống chi còn đang ở nhà. Nhưng Kim Jaejoong đã ngồi hơn mười giờ trên máy bay, Jung Yunho không nỡ để cậu quá mệt mỏi, xong việc liền ôm cậu đi tắm rửa.
Kim Jaejoong mơ mơ màng màng tỉnh lại đã nằm trên giường, Jung Yunho ôm cậu, dùng khăn lau tóc cho cậu.
“Tớ muốn uống nước.”
Jung Yunho lấy nước ấm đút cho cậu uống, nhớ tới vừa rồi khi tắm cho cậu nhìn thấy vết bầm, hỏi: “Trên đùi sao lại có vết bầm?”
May mắn Kim Jaejoong không còn sức mở to mắt, bộ dạng yếu ớt lúc này rất thích hợp nói dối rồi giả bộ ngủ luôn: “Chẳng may ngã.”
“Sao lại ngã?”
Kim Jaejoong đương nhiên sẽ không nói cho anh biết, mình ở quán bar uống nhiều quá nên trượt chân, hơn nữa vết bầm này đã đỡ rất nhiều, hôm mới ngã chỗ đó còn vừa tím vừa sưng rất đáng sợ.
Nhất thời không nghĩ ra trả lời thế nào, Kim Jaejoong dứt khoát giả bộ mệt mỏi, lông mi nhíu lại ra vẻ muốn ngủ.
“Thôi được rồi, ngủ đi.” Jung Yunho vội vàng dỗ cậu, động tác trên tay càng thêm chậm rãi, chờ đến khi anh lau khô tóc của Kim Jaejoong, cánh tay đã tê thiếu chút nữa không cử động được.
Ngày hôm sau Kim Jaejoong tỉnh lại phát hiện phòng để quần áo loạn hết lên, có vài bộ cậu mang về để giặt cũng bị Jung Yunho trực tiếp nhét vào tủ.
Cậu mặc dù không quá ám ảnh về việc sạch sẽ, nhưng lại không chịu được hành vi lôi thôi như vậy. Hôm qua còn phải ngạc nhiên với khả năng của Jung Yunho, hôm nay lập tức vất bỏ suy nghĩ đó, quả nhiên không thể để Jung Yunho đụng tới việc nội trợ, căn bản chỉ đang quấy rối mà thôi.
Cậu lấy đống quần áo loạn như cào cào kia xuống, cho vào túi mang xuống hiệu giặt dưới tầng.
Cậu lại đi đến cửa hàng tạp hóa mua đồ ăn sáng, lúc về vừa mới bày đồ ăn ra bàn, Jung Yunho đúng lúc dậy. Kim Jaejoong đợi anh rửa mặt xong liền định dạy anh phải sắp xếp đồ đạc thế nào, không ngờ Jung Yunho vừa ngồi xuống đã xụ mặt nhìn cậu.
“Cậu đi uống rượu ở Mĩ.” Jung Yunho không hề hỏi mà dùng giọng điệu khẳng định luôn.
Kim Jaejoong đã quên sạch sẽ việc này, bị lộ tẩy, cậu vội vàng nghiêm túc, có chút phô trương thanh thế trả lời: “Cậu làm rối tung tủ quần áo của tớ lên rồi, sáng sớm nay tớ vừa mới phải mang đi giặt lại xong!”
Hai việc này quá chênh lệch nhau, Jung Yunho bình tĩnh nghe cậu hét xong, mặt không đổi sắc nói: “Tớ mua cho cậu, tất cả những quần áo bị bẩn, tớ mua lại cho cậu hết.”
Kim Jaejoong nhướn mày, không thể nào phủ nhận câu trả lời của Jung Yunho khiến cả thể xác và tinh thần cậu đều rất dễ chịu.
Cũng không phải vì thiếu chút tiền ấy, nhưng nếu người nói ra câu đó là người mình thích vậy sẽ khiến cho bản thân cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Jung Yunho thấy cậu cười, đột nhiên vỗ bàn một cái, sắc mặt còn khó nhìn hơn lúc trước: “Cậu còn chưa nói cho tớ biết, cậu uống rượu đúng không?”
“Đâu có, tớ bận muốn chết, làm gì có thời gian đi uống rượu.” Kim Jaejoong cúi đầu ăn cơm, thuận tay gắp một miếng chân giò hun khói vào trong bát Jung Yunho.
“Cậu không chịu nói thật đúng không?”
“Tớ không uống mà.”
Jung Yunho nhìn cậu một hồi, nhụt chí đánh nhẹ một cái lên tay Kim Jaejoong: “Còn nói dối nữa, cậu đã bị người ta bán đứng rồi! Chỉ giỏi khiến tớ lo thôi.” Nói xong kéo tay Kim Jaejoong qua, đánh nhẹ thêm một cái nữa, “Tớ cảnh cáo cậu lần nữa, không được phép uống rượu.”
Nói xong lại suy nghĩ một chút, bổ sung: “Không được đi bar, còn có giờ giới nghiêm nữa.”
Kim Jaejoong vẫn cúi đầu ăn cơm, Jung Yunho nói một câu, cậu liền gật đầu một cái, nhìn thoáng qua có vẻ rất ngoan ngoãn, nhưng Jung Yunho hiểu rất rõ tên xấu xa này, một khi mà thả ra chẳng biết sẽ phá đến mức nào nữa.

Cơm nước xong xuôi, Jung Yunho có việc phải đi ra ngoài, Kim Jaejoong đến trường quay, hai người không cùng đường nên tự lái xe. Jung Yunho lên xem, lấy mấy túi tài liệu ra kiểm tra một lần nữa, xác nhận không có vấn đề mới giẫm chân ga xuất phát.

Oct 30, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 85

Chapter 85
Jung Ji Hye đã từng tới căn nhà này, tuy đã cách rất nhiều năm nhưng cô cảm thấy, căn nhà thay đổi không nhiều. Trùng hợp là, mục đích mỗi lần cô đến đây đều giống nhau.
Ánh mắt cô dừng lại trên người Kim Jaejoong, mãi đến khi cậu ngồi xuống đối diện cô.
Kỳ thật cô hôm nay có thể không cần đến đây, nhưng khi cô biết được Jung Yunho trưa hôm nay sẽ bay về nước từ chỗ mẹ, liền bất giác nghĩ, bọn họ liệu có cùng nhau trở về không? Jung Ji Hye cũng không phải thiếu nữ ngây thơ 18, 19 tuổi, nhưng cô lại không cách nào khống chế bản thân tiếp tục làm chuyện ngu xuẩn.
Cô không cảm thấy mình quá thích Kim Jaejoong, chỉ là không buông được.
Jung Ji Hye không quên mục đích cô tới đây hôm nay, trước khi đến, cô đã tự nhủ, dù thế nào cũng không thể nhượng bộ, nếu Kim Jaejoong dám phản bác cô, cô sẽ dùng những lời tổn thương con người nhất trên đời này đáp lại cậu. Vậy mà khi cô đứng ở cửa nhìn thấy Kim Jaejoong, lại kích động đến kỳ lạ. Đừng nói đến việc nói lời tổn thương người, khí thế trước lúc đến đã chạy biến đi đâu mất, còn lại chỉ có tâm hoảng ý loạn.
Jung Yunho vội vàng cất đồ, lúc từ trong phòng ngủ đi ra, trong tay còn cầm một chiếc hộp. Kim Jaejoong vươn tay nhận lấy, chiếc hộp kia không lớn, bên ngoài được trang trí bằng một lớp lông nhung trắng muốt, chỉ nhìn vậy thôi đã có thể nhận ra vật đựng bên trong rất quý. Cậu không mở hộp ra mà trực tiếp đưa cho Jung Ji Hye: “Đây là quà mua từ lúc em kết hôn năm trước, vẫn chưa có cơ hội tặng em, mở ra xem em có thích không.”
Cậu trực tiếp nhét vào trong tay Jung Ji Hye, Jung Ji Hye nhìn thoáng qua, lại ngẩng đầu nhìn Jung Yunho.
Kim Jaejoong cho rằng cô sẽ lạnh lùng vứt sang một bên, hoặt dứt khoát cười lạnh một tiếng, nhưng trên thực tế Jung Ji Hye không nói lấy một lời, cô cứ nhìn hộp quà trong tay, trong mắt lộ ra khinh thường cùng lạnh lùng.
Người phụ nữ này đã sớm không phải là cô bé mười mấy năm trước, không còn vui vẻ vô cùng chỉ vì một món quà, cô đã trưởng thành, giống với tất cả mọi người biết cách đối nhân xử thế. Vậy nên cô không ném đi, cũng không mở miệng chửi người, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ, ánh mắt kia khiến Kim Jaejoong trong lòng khó chịu vô cùng, rõ ràng đây là cô em gái cậu đã từng rất quý.
“Cảm ơn.” Jung Ji Hye không cười, món quà bị cô cho vào trong túi.
Kim Jaejoong không biết có phải mình hoa mắt hay không, nhưng cậu rõ ràng nhìn thấy tay phải Jung Ji Hye cầm lấy hộp qùa rất cẩn thận, ngay cả động tác bỏ vào trong túi cũng nhẹ nhàng vô cùng.
Jung Yunho ngồi xuống bên cạnh Kim Jaejoong, đột nhiên hỏi: “Sức khỏe bố thế nào rồi? Gần đây có đi khám không?”
Jung Ji Hye cười lạnh một tiếng, đặt túi sang một bên: “Bố thế nào sao anh không tự về mà xem? Quả nhiên là mẹ đoán đúng, anh sẽ không về nhà.”
Câu chất vấn này, Jung Yunho không hề trả lời, nguyên nhân không trực tiếp về nhà, mọi người đều rõ cả, chẳng cần phải bịa thêm lý do gì.
Hôm nay Jung Ji Hye tới nơi này đơn giản là vì thị uy, đương nhiên cũng có thể mang theo vài mục đích khác. Nhưng việc này Jung Yunho không thèm để ý, nên đến rồi nhất định sẽ đến, anh chỉ là không hi vọng lúc này Kim Jaejoong sẽ ở bên cạnh anh, trong lúc đàm phán có tranh chấp là tất nhiên, đến lúc đó, sự giận dữ của người nhà nhất định sẽ lan đến Kim Jaejoong.
Jung Yunho nhắm mắt lại, tâm trạng vốn bực bội đột nhiên bình tĩnh trở lại, không còn khó chịu bất an nữa. Chỉ là sự bình tĩnh này nhất định phải trả giá rất nhiều, Jung Yunho nhận ra lòng mình không biết từ lúc nào mà càng lúc càng ích kỷ. Anh nhớ tới những năm mất đi Kim Jaejoong, còn có những ký ức mà bọn họ vẫn níu giữ.
Ba mươi năm cô đơn chỉ vì đổi lấy một lần tới gần người yêu, người mà anh đã từng trượt tay đánh mất, 5 năm hối hận tra tấn anh tựa như một con dao cùn, từng chút một cứa vào tim anh.
Anh chỉ may mắn mình có thêm một cơ hội, lúc này trong đầu anh chỉ còn nụ cười dịu dàng của Kim Jaejoong.
Đột nhiên một đôi bàn tay ấm áp nắm lấy tay anh, Jung Yunho mở mắt, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt của Kim Jaejoong, mắt cậu sáng rực lại vô cùng kiên định, ấm áp như tay cậu.
Một cảm xúc khó có thể miêu tả thành lời xông thẳng lên não, cảm xúc này không quá chua xót, nhưng lại mang theo chút đắng chát.
Bên ngoài vẫn đang là trời chiều, ánh mặt trời vàng óng ánh xuyên qua cửa sổ chiếu xuống đất, chiếu lên cả người Kim Jaejoong. Cậu và Jung Yunho hơi dựa vào nhau, dù nhìn từ góc độ nào, tất cả đều đang nói cho cô biết một sự thật, anh trai cô và người đàn ông cô từng thích nhất đang ở bên nhau.
Trong một năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện, hai người vốn tưởng không thể nào gặp lại, cuối cùng vẫn chẳng thể nào ngăn cản được số mệnh.
“Jung Yunho, anh định bao giờ mới về nhà?” Giọng nói lạnh lùng của Jung Ji Hye lúc này là do cố gắng tạo ra, cô rất ít khi không lễ phép gọi thẳng tên Jung Yunho như vậy.
Jung Yunho biết rõ mình không có lập trường so đo những việc này với em gái, câu hỏi của Jung Ji Hye cũng là vấn đề anh đang suy nghĩ, quả thật không có cách nào đưa cho cô một câu trả lời thuyết phục.
“Tháng sau.” Kim Jaejoong thản nhiên nói, thái độ như thể cậu là người phát ngôn của Jung Yunho, theo lý nên trả lời thay anh, “Tháng này còn phải quay phim, phần diễn của Yunho kết thúc sẽ để cậu ấy về nhà.”
Cậu nói cũng không sai, Kim Jaejoong là đạo diễn, Jung Yunho bây giờ là khách hàng đang có quan hệ hợp đồng với cậu.
Jung Ji Hye cảm thấy buồn cười, trào phúng nhìn anh: “Em hỏi anh à?”
“Chẳng lẽ anh không được trả lời sao?” Kim Jaejoong nhẹ nhàng cười cười, “Anh là đạo diễn, bộ phim này muốn quay đến khi nào, anh là người rõ ràng nhất.”
“Em đang hỏi anh trai em.”
Đúng rồi, cậu là anh trai cô ấy. Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn Jung Yunho, ánh mắt rõ ràng đang nói với anh cậu biết sự thật bất đắc dĩ này. Nhưng Kim Jaejoong vẫn cười, nụ cười dịu dàng không nhìn ra nửa điểm khó chịu.
Kim Jaejoong đột nhiên đứng dậy, vào trong phòng lấy áo khoác: “Ji Hye tối nay ở lại ăn cơm đi.” Câu hỏi nhưng chẳng khác nào câu trần thuật, không cho Jung Ji Hye cơ hội trả lời, cậu liền khoác áo khoác rồi bước ra cửa đi giày.
“Đi đâu vậy?” Jung Yunho cũng đứng lên theo.
“Đi siêu thị mua hoa quả với đồ ăn.” Kim Jaejoong đứng trước cửa, “Hai người tối nay muốn ăn gì? Món quá cầu kì tớ không biết làm đâu, Ji Hye thì sao? Có muốn đi siêu thị mua đồ ăn cùng luôn không?”
Thái độ của cậu quá mức thoải mái, Jung Ji Hye thiếu chút nữa cho rằng mình nghe lầm, chẳng lẽ cậu không nhìn ra toàn thân cô tràn ngập địch ý sao? Vậy mà còn bảo cô ở lại ăn cơm, còn rủ đi siêu thị cùng.
Jung Yunho cầm chìa khóa xe trên bàn trà: “Tớ đi cùng cậu.”
“Cậu lái xe hả?”
“Ừ.”
“Vậy Ji Hye cùng đi đi.”
Kim Jaejoong một lần nữa mời, Jung Ji Hye không thể nhìn sang chỗ khác nữa, nhìn thẳng vào cậu.
Rất nhiều năm trước, cô đã từng tưởng tượng hình ảnh mình cùng Kim Jaejoong đi siêu thị mua đồ ăn, chỉ là hiện tại, nam chính vẫn còn, nhưng nữ chính đã trở thành vị khách có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
“Em không đi.” Jung Ji Hye gắng sức khiến cho mặt mình không chút biểu tình nào.
Kim Jaejoong ra vẻ tiếc nuối: “Được rồi, vậy em ở nhà trông nhà đi.”
Kim Jaejoong nói xong liền mở cửa đi ra ngoài, Jung Yunho bước ra một bước lại đột nhiên quay trở lại, anh nhìn Jung Ji Hye, khẽ thở dài: “Em nghỉ ngơi một lát đi, tối anh làm món ngon cho em.”
Anh biết rõ nói như vậy chỉ phí công, nhưng vẫn nhịn không được muốn nói. Dù áy náy trong lòng anh đã bị ích kỷ đột nhiên tăng mạnh che giấu toàn bộ, nhưng tình cảm máu mủ ruột thịt quả thật quá mức mạnh mẽ, Jung Yunho không cách nào nhẫn tâm, cũng không muốn làm như vậy.
Cửa đóng lại, Jung Ji Hye đột nhiên đứng lên, cô đi tới, ánh mắt dính chặt lấy cánh cửa đang đóng như thể muốn xuyên một lỗ trên nó.
Tất cả những việc xảy ra ban nãy quả thật không cho cô cơ hội nào để phản ứng, từ lúc đầu tiên cô nhìn thấy Kim Jaejoong, cậu đã nói chuyện với cô như thể không có việc gì xảy ra. Jung Ji Hye thậm chí cho rằng mình gặp ảo giác, nhưng sự thật rõ ràng không phải như vậy, cô đến để hỏi tội mà, nhưng kẻ bị hỏi lại bảo cô trông nhà.
Trông nhà?
Trông nhà của ai?
Jung Ji Hye nhìn quanh không gian vô cùng quen thuộc này, từng góc của nơi này đều tràn ngập hơi thở của hai người. Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu, rất muốn phá hủy mọi thứ ở đây, nhưng khi ánh mắt cô chạm tới bức ảnh chụp chung của Jung Yunho và Kim Jaejoong, tay phải đã giơ lên chỉ có thể dùng sức nắm chặt lại.
Không xuống tay được, dù biết rõ họ đã mặc kệ luân thường đạo lí để ở bên nhau, cô vẫn không nỡ xuống tay.
Dưới tầng, Jung Yunho lái xe ra khỏi khu nhà, ánh mặt trời ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ sáng lạn như trước, Jung Ji Hye cầm chiếc túi xách đắt đỏ của mình, không quay đầu lại mà cứ thế rời đi.
Trên đường trở về, cô mở món quà mà Kim Jaejoong tặng ra, một đôi hoa tai làm bằng ngọc trai xinh đẹp nằm yên tĩnh trên lớp lót trắng muốt.
Trên mặt Jung Ji Hye không biết đang nở nụ cười hay chua xót, chỉ cảm thấy đôi hoa tai trong tay nóng đến cực điểm.
Cười vì cậu vẫn còn nhớ rõ mình, chua xót vì tại sao cậu vẫn còn nhớ mình.
Xe đẩy trong tay Jung Yunho chất đầy đồ, Kim Jaejoong vẫn như cuồng phong quét qua mọi gian hàng, cuối cùng mắt thấy một chiếc xe đẩy sắp bỏ mình, Jung Yunho mới vươn tay ngăn cản ham muốn mua sắm của Kim Jaejoong.
“Mua nhiều quá rồi, dù sao tháng này ngày nào cậu cũng phải đến trường quay, mua cũng không có thời gian nấu.”
Kim Jaejoong lại cầm một hộp đồ gia vị ném vào trong xe: “Là tớ không có thời gian, những thứ này là mua cho cậu.”
“Không cần, không cần, tớ ăn linh tinh là được rồi.”

Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn cậu: “Lúc trước không phải cậu đã học được cách nấu súp rồi sao? Học nấu ăn không dễ dàng đâu, đừng có để lâu không làm rồi quên luôn.”

Oct 29, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 84

Chapter 84
Buổi tối lúc ăn cơm, Park Yoochun đứng ngoài ban công nhà hàng mà hút thuốc. Vào thời gian này, buổi tối luôn có từng cơn gió rét thấu xương thổi tới, không có gạt tàn, dưới chân gã đã có rất nhiều tàn thuốc.
Tất cả cảnh quay ở trường quay Hồng Kông hôm nay đã hoàn thành, trong đại sảnh, nhân viên đoàn làm phim ăn uống vui vẻ vô cùng, Park Yoochun lại không hề muốn ăn. Gã vốn là người rất sợ lạnh, nhưng lúc này lại tình nguyện trốn ở góc này hóng gió, bầu không khí bên trong khiến gã cảm thấy rất bức bối, ngay cả hô hấp không xong.
Hút hết một bao thuốc, mọi người bên trong vẫn chưa định ra về, trường hợp thế này mà nam chính lại biến mất, nếu không phải mọi người uống đến cao hứng, nhất định sẽ có người phát hiện. Kim Jaejoong đã sớm nhìn thấy Park Yoochun đứng bên ngoài, đợi hồi lâu không thấy gã quay lại, vì vậy cầm đĩa bánh nướng đi ra sân thượng.
“Em không đói.” Park Yoochun nhận lấy bánh bột ngô, nhìn mà không ăn.
Kim Jaejoong mặc rất dày, không sợ gió thổi, thấy trên mặt đấy đầy tàn thuốc, đột nhiên cười rộ lên: “Còn thuốc lá không?” Nói xong, cậu liền tìm bao thuốc lá của mình đưa cho Park Yoochun, “Hút cái này đi.”
“Anh không định khuyên em hút ít thôi à?”
“Khuyên cái gì, anh cũng muốn hút.”
Thời gian này, cậu bị Jung Yunho quản lý rất chặt, hàng ngày không hút đến hai điếu, châm cho Park Yoochun và mình mỗi người một điếu, sau đó tựa trên ban công, đứng trong gió lạnh khẽ nhả khói. Kim Jaejoong chưa bao giờ nghĩ mình có thể đoán được Park Yoochun nghĩ gì trong lòng, nhưng hai mươi năm ở chung ít nhiều cũng có chút hiểu.
Có vài lời cậu không thể hỏi, vậy nên phải chờ đến khi Park Yoochun chủ động nói với cậu.
Nhưng lần này Park Yoochun hình như không hề có ý định nói gì, hút hết điếu thuốc, gã dùng chân dập tắt điếu thuốc, chỉnh lại quần áo: “Vào thôi, hơi lạnh rồi. ”
Nói xong liền đi vào, Kim Jaejoong do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nói gì.
Chuyến bay về Hàn Quốc vào lúc trưa, mọi người trước khi lên máy bay ăn tạm vài thứ, Park Yoochun vừa lên máy bay liền đắp chăn, tựa đầu vào cửa sổ ngủ. Shim Changmin ngồi bên cạnh gã yên lặng đọc sách.
Không chỉ Kim Jaejoong mà ngay cả Jung Yunho cũng nhận ra không ổn, nhiều lần muốn hỏi Shim Changmin đều bị Kim Jaejoong ngăn cản.
“Hai đứa này không phải từ trước tới giờ đều chưa từng cãi nhau sao?” Kim Jaejoong tựa trên người anh, nhắm mắt ngủ bù, Jung Yunho vuốt vuốt tóc bên tai cậu, nghĩ một hồi thấy vẫn không quá yên tâm.
Nhưng giọng anh hơi lớn, Kim Jaejoong dùng đầu gối đụng nhẹ vào đùi Jung Yunho, nhỏ giọng nói: “Nhỏ giọng thôi, bị nghe thấy giờ.”
Jung Yunho cúi đầu xuống, ghé vào tai Kim Jaejoong hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vì đang ghé quá gần, Jung Yunho gần như chỉ thì thào, hơi thở phun lên tai khiến Kim Jaejoong có chút ngứa.
Kim Jaejoong đột nhiên vươn tay che khuất mắt Jung Yunho: “Ngủ đi.”
Đây là tình huống Kim Jaejoong sợ nhất, kiểu người EQ không cao như Jung Yunho rõ ràng không thích hợp đi giải quyết vấn đề tình cảm của người khác, huống chi tình huống hiện tại ra sao, ngay cả Kim Jaejoong cũng không rõ ràng. Jung Yunho không làm gì đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi, ngàn vạn không thể để anh xen vào.
Máy bay giữa đường gặp phải khí lưu, hơi rung lên, Park Yoochun tỉnh lại, sau đó liền tìm tai nghe trong balo. Đeo tai nghe lên, lúc ấn bật nhạc và điều chỉnh âm lượng mới nhận ra đã hết pin, tối qua gã quên không sạc, bình thường đi ra ngoài cũng không thích mang sạc dự phòng, tật xấu sợ phiền toái này chẳng bao giờ sửa được.
Park Yoochun có chứng bị ám ảnh nhẹ, lúc ngồi máy bay hoặc xe đều thích đặt mình trong không gian kín, chẳng hạn như đeo tai nghe rồi mở mức âm lượng rất lớn. Vậy nên dù không có nhạc, gã vẫn không bỏ tai nghe xuống.
Một lần nữa nhắm mắt lại, thân thể khẽ lay động theo sự rung động của máy bay, đúng lúc đó, tai nghe truyền đến giai điệu rất quen thuộc, đây là ca khúc gã đang nghe dở tối hôm qua.
Park Yoochun sững sờ, nghiêng đầu nhìn, Shim Changmin đang cúi đầu cắm sạc dự phòng vào máy nghe nhạc của gã. Tuy chỗ ngồi trong khoang thương nhân cũng khá rộng rãi, nhưng dù sao đây cũng là hai ghế cạnh nhau, Park Yoochun có thể nhìn thấy rõ ràng gương mặt cùng hai tay của Shim Changmin, khoảng cách giữa hai người còn chưa đến nửa mét.
“Cảm ơn.” Park Yoochun im lặng ba giây, bình thản nói với Shim Changmin.
Shim Changmin ngẩng đầu lên, một lần nữa ngồi xuống: “Ngủ đi, bao giờ sắp tới em sẽ gọi.”
Park Yoochun nở nụ cười nhẹ, kéo lại chăn trên người, cũng không băn khoăn nhiều, trực tiếp tựa đầu vào vai Shim Changmin. Shim Changmin giật mình, thân thể cứng ngắc hồi lâu mới khẽ chùng xuống. Cậu nhìn gương mặt khi ngủ của Park Yoochun, người đàn ông này sớm đã bị năm tháng thay đổi, cậu nhóc ngây ngô như hoàng tử năm đó nay đã không còn, giờ chỉ còn lại một người đàn ông thành thục mà ổn trọng sau khi trải qua biết bao rèn luyện.
Shim Changmin tựa đầu vào lưng ghế, cậu nhắm mắt lại, hồi tưởng vài hình ảnh từ rất nhiều năm trước. Khi đó bọn họ còn rất trẻ, cũng ôm ấp tình cảm với rất nhiều người, rất nhiều việc, chỉ tiếc sự thật tàn nhẫn đã không chút lưu tình mang đi những ký ức tuyệt vời ấy.
Kỳ thật nhiều năm như vậy, cậu đã không cách nào nhớ rõ ràng chuyện xảy ra khi đó, nếu không có cuộc trò chuyện ở quán cafe ngày hôm qua, có lẽ cả đời này cậu cũng sẽ không nhớ lại.
May mắn bọn họ đều chưa từng quên, cũng chưa từng hối hận.
Shim Changmin cảm thấy có lẽ năm đó mình đã đưa ra lựa chọn rất đúng đắn, vậy nên giờ bọn họ mới có thể sinh sống bình thản thế này. Nghĩ như vậy, sức nặng trên bờ vai không còn khiến cậu cảm thấy bất an, ngược lại an tâm vô cùng. Chuyến bay từ Hồng Kông đến Seoul cũng không phải quá dài, đến nơi, phó đạo diễn sắp xếp chỗ ở cho nhân viên, các diễn chính đều từng người về nhà mình, ngày hôm sau mới bắt đầu quay.
Trợ lý ở Hàn Quốc của Kim Jaejoong từ sớm đã chờ bên ngoài, Jung Yunho đặt hành lý vào trong xe của Kim Jaejoong, thoáng chần chờ.
“Sao vậy?” Kim Jaejoong một tay cầm điện thoại, chuẩn bị gọi, trợ lý vẫn đang sắp xếp vali hành lý ở phía sau, bọn họ đang đứng trước cửa xe, “Cậu về nhà hay qua nhà tớ?”
Trước lúc Jaejoong mở miệng hỏi, Jung Yunho quả thật đang suy nghĩ vấn đề này, nhưng anh vừa nghe thấy giọng Kim Jaejoong, lại nhìn cậu bận rộn gọi điện thoại sắp xếp công việc, đột nhiên có cảm giác tự hào ‘Người đàn ông này là thuộc về mình’.
Rất khó giải thích cảm giác này, tuy vậy nó lại không ngừng hâm nóng trái tim anh, Jung Yunho nhịn không được đột nhiên vươn tay cầm lấy tay Kim Jaejoong, đẩy cậu vào trong xe, sau đó mình cũng ngồi vào.
Kim Jaejoong hỏi anh: “Đi đâu?”
“Về nhà.” Jung Yunho nắm chặt lấy tay Kim Jaejoong, “Về nhà của chúng ta.”
Anh dùng rất nhiều sức, nhưng Kim Jaejoong lại không nhúc nhích, yên lặng nhìn anh.
Có đôi khí ánh mắt của đàn ông còn giàu cảm xúc hơn phụ nữ, như thể ánh sao trong bầu trời đêm mù mịt, tỏa sáng vô cùng. Dịu dàng, yêu thương, ẩn chứa vô vàn cảm xúc, những tình cảm này đan thành một chiếc lưới rất lớn, Jung Yunho cảm thấy mình đã rơi vào bên trong, không thể nào rời khỏi cũng không muốn rời khỏi.
Kim Jaejoong lấy điện thoại trong túi áo Jung Yunho, tìm dãy số nhà anh rồi đưa cho anh: “Gọi về đi, dù sao đã an toàn về đến nhà, báo một tiếng vẫn tốt hơn.”
Jung Yunho nhận lấy điện thoại, trực tiếp tắt máy: “Không cần, họ sẽ gọi cho trợ lý, có khi còn gọi hẳn cho quản lý.”
Điều anh nói, Kim Jaejoong đương nhiên cũng biết, trước đây cậu không biết đã nhìn thấy bao nhiêu lần, nhưng Jung Yunho chưa từng trực tiếp từ chối liên hệ với trong nhà như vậy. Trong lúc nhất thời không biết nên nói gì, Kim Jaejoong cảm thấy Jung Yunho thế này có chút kỳ lạ, đây không phải phản ứng anh nên có.
Có lẽ anh đã có biện pháp đối phó.
Có lẽ anh còn chưa nghĩ ra phải làm thế nào.
… Kim Jaejoong nhận ra, cậu còn khẩn trương hơn Jung Yunho, dù cậu đã từng có quá nhiều việc không vui với họ, nhưng đây dù sao cũng là người thân của Jung Yunho, đó là người thân của người mà cậu yêu nhất.
Kim Jaejoong đương nhiên sẽ không ngu xuẩn đến mức lấy bản thân ra so sánh với người thân, vậy nên mới càng thêm phiền toái.
“Sao vậy? Lại suy nghĩ lung tung à?” Jung Yunho cười nắm chặt tay phải của Kim Jaejoong, nụ cười kia có ma lực kì lạ khiến người ta yên tâm, “Nghĩ nhiều làm gì, lần này chúng ta sẽ không tách ra nữa, dù cậu phải rời khỏi tớ, tớ cũng sẽ không đồng ý.”
Nửa câu sau anh nói trầm thấp mà mạnh mẽ, Kim Jaejoong không hiểu sao lại thấy an tâm, trong lòng cậu hiện giờ rất mâu thuẫn, một mặt muốn có được Jung Yunho lúc tuổi già, một mặt lại không muốn nhìn anh khó xử.
Jung Yunho thấy cậu không nói lời nào, cho rằng cậu còn đang lo lắng, vì vậy nghiêng người ôm cậu vào trong lòng. Kim Jaejoong tận hưởng cái ôm ấm áp, dần dần đưa ra quyết định, đây có lẽ là quyết định ích kỷ nhất trong đời cậu.
Trợ lý dừng xe dưới tầng, hành lý của họ cũng không phải rất nhiều, hai người mỗi người kéo một vali là hết.
Lúc cửa thang máy mở ra, đèn trên hành lang đang bật.
Kim Jaejoong kéo vali đi phía trước, chỉ rẽ một cái là đến nhà bọn họ. Kim Jaejoong đột nhiên dừng lại, Jung Yunho theo kịp, nhìn thấy người đứng ở cửa nhà, rõ ràng không hề kinh ngạc chút nào, phản ứng so với Kim Jaejoong tỉnh táo hơn rất nhiều.
Ánh mắt Jung Ji Hye không cách nào rời khỏi gương mặt Kim Jaejoong, cô không hề biết ngón tay cầm lấy ví của mình đang trở nên trắng bệch vì dùng quá nhiều sức.
“… Hai người…” Jung Ji Hye rốt cuộc chịu nhìn đến anh trai của mình, nhưng Jung Yunho lại đi đến bên cạnh Kim Jaejoong, buông balo nắm tay Kim Jaejoong.
Jung Ji Hye cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, cô chưa từng nghĩ tới có một ngày, anh trai mình sẽ cùng người mà cô đã từng thích nhất, tay cầm tay đứng trước mặt mình.
Vốn tưởng bọn họ sẽ có chút ngại ngùng, vốn tưởng bọn họ sẽ suy nghĩ đến cảm xúc của mình, vốn tưởng rằng… Bản thân rất quan trọng.
Jung Ji Hye chỉ muốn chạy đi ngay, nhưng hai chân như bị đóng đinh tại chỗ. Kim Jaejoong nhìn cô, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước, như thể bao nhiêu năm qua chưa từng thay đổi.
Kim Jaejoong tiến lên trước một bước, lấy chìa khóa mở cửa: “Đến lâu chưa? Chắc em mệt lắm đúng không, mau vào ngồi.”
Cậu bước vào trước, lấy một đôi dép lê mới tinh trong tủ giày, đặt ở trước cửa ra vào.
Jung Ji Hye cắn môi, im lặng đứng nguyên tại chỗ, Jung Yunho đột nhiên đẩy cô một cái, xoa xoa đầu cô: “Đứng đờ ở đây làm gì, mau vào đi.”
Cô ra vẻ lưỡng lự bước vào cửa, mắt vừa nhìn thấy đôi dép lê, trong lòng không hiểu sao lại thấy khó chịu.
“Ji Hye muốn uống gì? Trong nhà hình như có nước trái cây.” Kim Jaejoong vừa cởi áo khoác, vừa dùng điều khiển điều chỉnh độ ấm, cậu mở tủ lạnh lấy chai nước nho, “Hình như em thích uống loại này, nếu anh nhớ không lầm.”
Jung Ji Hye rời mắt, không nhìn Kim Jaejoong: “Em không uống gì cả, anh không cần phải lấy đâu.”

Kim Jaejoong cười nhẹ, đặt ly nước trái cây lên bàn bên cạnh Jung Ji Hye.