Dec 1, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.4

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 4
Jung Yunho chậm rãi buông tay, anh trả lại sân khấu chính cho Hà Quýnh cùng Chu Đồng, bản thân thì quay trở lại vị trí lúc trước của mình.
Hà Quýnh nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, anh đổi giọng vui vẻ, tiếp tục nói.
“Được rồi, được rồi, tất cả mọi người phải nghe lời đấy! Các bạn làm theo sự hướng dẫn của chúng tôi, được không?” Sự thân thiết của Hà Quýnh rất nhanh xây dựng lại bầu không khí, “Tôi rất hiểu tâm trạng của các bạn, nhưng giờ chưa đến lúc các bạn la hét cổ vũ, đợi lát nữa có dịp, các bạn cứ hét thoải mái!”
Chu Đồng cười nói: “Lát tôi cũng muốn hét cùng các bạn.”
“Vừa rồi tôi nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi! Tôi nói có một việc chắc chắn các bạn không biết, các bạn nhìn đi, hiện tại trên sân khấu, ngoài tôi ra còn mấy chàng trai nữa?” Hà Quýnh đi đến bên cạnh Kim Junsu, tiện tay chỉ, “Là ba người! Ba người họ đều là thành viên của DBSK đúng không?”
“Đúng ——!” Dưới khán đài trả lời vang dội.
Hà Quýnh đột nhiên đổi chủ đề: “Nhưng chủ đề hôm nay của chúng ta làKhúc chuyện xưamà! Nào, chúng ta hãy cùng quay trở lại bộ phim này, vừa rồi nam chính vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, khi anh hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong, có chuyện gì thú vị xảy ra không?”
Chiêu lạt mềm buộc chặt này của Hà Quýnh quả thật rất có sức sát thương, mọi người trong trường quay đang lơ lửng trên không lại rơi luôn xuống đất, quả thật là vừa yêu vừa hận, giận đến cắn răng.
Jung Yunho nhìn Hà Quýnh trêu chọc fan của họ, cố nén ý cười, trả lời: “Chuyện thú vị kỳ thật có rất nhiều, vì hai chúng tôi rất thân thiết, lúc trước khi còn là ca sĩ thì thường xuyên ở cùng nhau, vậy nên cả hai chúng tôi đều hiểu rõ nhau. Nhưng giờ không còn giống lúc trước, Jaejoong là đạo diễn, tôi là diễn viên, vậy nên nhiều lúc, tôi cũng cần cậu ấy chỉ đạo và trợ giúp vài điều, thay đổi thân phận quả thật rất mới lạ, có đôi lúc cậu ấy nói nặng một chút, phản ứng đầu tiên của tôi là khó chịu, sau này mới dần dần quen.”
“Vậy ở trường quay, đạo diễn Kim có khó tính không?”
Jung Yunho không trả lời ngay, anh thoáng nghiêng người như đang nhìn Kim Jaejoong, Kim Jaejoong ra sức quay đầu đi, như thể vấn đề này không liên quan tới cậu.
Jung Yunho cười mỉm: “Không thể nói là khó tính, đây chỉ là biểu hiện cho sự nghiêm túc của cậu ấy thôi, các diễn viên có thể có cảnh NG, nhưng đạo diễn lại không được như vậy, trong toàn bộ quá trình quay phim, cậu ấy là người vất vả nhất.”
Hà Quýnh gật gật đầu, rất ủng hộ cái nhìn của anh, “Lời này quả thật rất đúng, vì nhiều khi, mọi người chỉ nhìn thấy được sự vất vả cùng cố gắng của diễn viên, kỳ thật người phía sau họ mới là giỏi nhất, đó chính là đạo diễn.” Hà Quýnh nói xong liền dẫn đầu vỗ tay, “Nào, chúng ta hãy tặng cho anh Kim Jaejoong một tràng pháo tay được không!”
Tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt, Jung Yunho hơi cúi đầu, không ai thấy rõ nét mặt của anh, nhưng tiếng vỗ tay của anh lại rất vang dội.
Giới thiệu xong mấy nhân vật chính, Kim Jaejoong lại được mời ra chính giữa.
“Ngoài nội dung phim rất lôi cuốn ra,Khúc chuyện xưacòn có một điều rất hấp dẫn người xem!” Hà Quýnh quay sang Kim Jaejoong: “Chúng ta đều biết bộ phim này về đề tài tình yêu, mà tình yêu không thể nào thiếu những bản tình ca lãng mạn, bài hát cuối phimKhúc chuyện xưalà do đạo diễn Kim tự mình sáng tác đúng không?”
Kim Jaejoong gật đầu, có chút ngượng ngùng: “Không chỉ mình tôi, tôi viết bài này cùng với một người bạn nữa.”
Hai chữ người bạn còn chưa dứt, cả trường quay đã sôi trào, không ai còn lạ lẫm gì với người bạn này, thậm chí bài hát này cũng đã được chia sẻ rộng khắp cộng đồng mạng.
Kim Jaejoong đưa ngón trỏ lên bên môi, quay xuống khán giả: “Suỵt!”
Quả nhiên lời của thần tượng là có trọng lượng nhất, Hà Quýnh tiếp tục theo kịch bản: “Hôm nay chúng tôi nhất định phải nghe ca khúc này một lần, hình như là có mấy phiên bản khác nhau đúng không? Tôi thấy trên mạng có rất nhiều người nói về việc này.”
“Đúng vậy, có ba phiên bản.” Kim Jaejoong giải thích, “Vì bộ phim này sẽ công chiếu ở cả châu Á và châu Mỹ, vì vậy tôi đã sáng tác ra ba phiên bản, tiếng Trung, Tiếng Hàn và tiếng Anh.” Cậu nói xong liền chỉ Tiễn Chanh cùng Kim Junsu, “Tiễn Chanh hát tiếng Trung, Junsu hát bản Hàn, bản Anh là…”
“Được rồi! Chúng ta không bàn đến việc này nữa, chúng ta chỉ cần nghe luôn thôi đúng không.” Hà Quýnh vội vàng cắt ngang lời cậu, “Ngay bây giờ, chúng ta sẽ được thưởng thức phiên bản tiếng AnhLove Song.”
Nhạc dạo vang lên, ngọn đèn trong trường quay chuyển sang tối màu, màn sân khấu màu xanh nhạt hạ xuống, cả sân khấu liền biến thành biển xanh u ám.
Hà Quýnh cùng Chu Đồng dẫn Kim Jaejoong cùng mọi người đến trong góc sân khấu nghỉ ngơi, chỗ này rất gần hàng ghế khán giả, ba người liền phất tay chào hỏi những khán giả ngồi gần đó.
Cửa trên sân khấu dần dần mở rộng, Park Yoochun mặc vest trắng, chậm rãi bước ra, lúc xuống sân khấu, gã còn theo thói quen khẽ liếm môi dưới, khí chất lười biếng của riêng gã tỏa ra đến từng góc của trường quay.
Mắt Park Yoochun lúc nào cũng như đang cười, mắt hoa đào như gió xuân, quyến rũ lại say lòng người.
Đại khái đã đoán được Park Yoochun sẽ xuất hiện, khán giả bên dưới ít nhiều đều đã có sự chuẩn bị tâm lỹ, vậy nên khi Park Yoochun đi ra, tất cả mọi người đều cố gắng kiềm chế, không gây ầm ĩ, tránh ảnh hưởng đến màn trình diễn.
Park Yoochun chậm rãi đi ra giữa sân khấu, nhiều năm trôi qua, giọng gã vẫn trầm ấm như trước, thậm chí ngay cả giọng mũi cũng không chút thay đổi.
Kim Junsu cười cười bới lỗi sai trong giọng hát của Park Yoochun với Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng không còn ngụy trang như trên sân khấu, vui vẻ phối hợp với Kim Junsu.
Đến phần điệp khúc, Park Yoochun ngầm thở phào, lúc đến nốt cao, gã đột nhiên ngừng lại, buông micro.
Một giọng cao chót vót vững vàng nối tiếp âm cuối của Park Yoochun, nó lưng chừng trên không vài giây, cuối cùng lên tới nốt cao nhất.
Giọng nam cao nổi bật thế này, còn cần giới thiệu nữa sao? Tất cả mọi người, kể cả Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đều mở to hai mắt, bọn họ không thể tin vào tai mình, bởi vì giọng hát này quá quen thuộc! Đây là giọng của Shim Changmin, người có thể lên tới nốt cao không ai bằng – Shim Changmin của DBSK!
Giọng của cậu xuất hiện! Như vậy cậu chắc chắn đang ở trong trường quay!
Trường quay lại một lần nữa xôn xao, lúc này ngay cả Jung Yunho cùng Kim Jaejoong cũng chẳng buồn trấn an các cô, Kim Jaejoong kéo Kim Junsu, thấp giọng hỏi: “Changmin đến thật à? Đang ở đâu rồi?”
Kim Junsu chỉ chỉ cửa thông lên sân khấu phía đối diện: “Lát em ấy sẽ ra thôi, em cũng không biết biên kịch chương trình thuyết phục Changmin như thế nào, không ngờ em ấy lại đồng ý đến.”
Kim Jaejoong không kìm nổi mím môi, “Anh năn nỉ mãi mà cậu nhóc không chịu hát bài này, sao biên kịch người ta mới nói mấy câu đã đồng ý rồi.”
Kim Junsu thấy cậu ghen tị lại tủi thân, vươn tay vỗ vỗ Jung Yunho đang ngồi cạnh Kim Jaejoong, sau đó chỉ chỉ Jaejoong hyung của cậu, rõ ràng không muốn tiếp tục đề tài này với cậu.
Jung Yunho ghé vào tai Kim Jaejoong, nói nhỏ: “Hôm công chiếu lần đầu, Yoochun bị vỡ âm đó thôi.”
Kim Jaejoong hiểu ra, dùng sức gật đầu, thì ra là thế.
Nhạc nền kết thúc, sân khấu một lần nữa rực sáng, Park Yoochun lễ phép, mỉm cười chào hỏi khán giả, “Chào mọi người, tôi là Park Yoochun.” Nói xong lại đột nhiên cười rất đáng yêu, “Vừa rồi có một người bạn bí mật cùng tôi thể hiện bài hát này, giờ tôi sẽ mời cậu ấy ra nhé.”
Tiếng thét chói tai lại vang lên, Park Yoochun đi đến cửa bên phải sân khấu đón một người, người này mặc áo sơ mi vàng nhạt, bên ngoài là chiếc áo vest màu cà phê, khi dáng người cao gầy đó vừa lộ ra, cả trường quay liền bị tiếng hét vang dội bao phủ, la hét như phát cuồng có lẽ cũng không đủ để miêu tả cảm xúc kích động của khán giả lúc này.
Người này, cậu nói cậu đã rời khỏi giới giải trí. Người này, vẫn luôn không chút sợ hãi đối mặt với biến cố cuộc đời. Cậu là Shim Changmin, cậu là linh hồn của DBSK, khi mọi người đang cảm động, rơi nước mắt, cậu sẽ mím nhẹ môi, vui mừng nhìn fan – những người đã dành tất cả tình yêu của mình cho họ.
Cậu lại một lần nữa xuất hiện trên sân khấu, hơn nữa, cậu không đi một mình.
Kim Jaejoong, Jung Yunho, Kim Junsu đi ra giữa sân khấu, Park Yoochun cười như hoa đào nở rộ, đứng cạnh Shim Changmin đợi ba người chậm rãi đi tới.
Mười năm sau, họ lại đứng bên nhau, không còn là trái ba phải hai, không còn là một người lẻ loi trơ trọi, họ trở lại vị trí của mình, một hàng năm người, giống như sân khấu mà họ đứng cạnh nhau lần cuối mười năm trước, cũng tại Trung Quốc.
Lần này, ánh đèn rực rỡ đã bật lên, always keep the faith, chúng em tin tưởng các anh.
Camera chính giữa bắt đầu quét một vòng từ bên trái, lần lượt quay cận cảnh từng người, trong màn ảnh, mắt cả năm người đều đang ướt nước.
Đây không phải là một buổi tụ hội bí mật, cũng không phải ngẫu nhiên gặp ở nơi làm việc, đây là sân khấu của thời đại ấy, thời đại DBSK.
Rất nhiều kí ức tràn ngập trong đầu họ, Kim Jaejoong cắn chặt môi dưới, cậu vô thức ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Shim Changmin từ lúc đi ra vẫn không nói gì, sững sờ nhìn khán giả, lúc này mới cầm lấy micro, ân cần chào hỏi: “Chào mọi người, tôi là Shim Changmin, tôi rất bất ngờ khi còn có cơ hội đứng trên sân khấu hát, rất cảm ơn mọi người.”
Khán giả bên dưới vỗ tay vang dội, rất nhiều người đang im lặng rơi nước mắt.
Jung Yunho dùng sức vỗ vai Shim Changmin, sau đó nở nụ cười, Shim Changmin cũng bật cười theo.
Hà Quýnh vô cùng cảm động trước hình ảnh này, tuy không phải cảnh sinh ly tử biệt, nhưng lại bị tình cảm trong mắt họ chạm tới tận tâm can. Anh thấy Chu Đồng vụng trộn lau nước mắt, hiểu rõ, vì vậy anh tiến lên giữa sân khấu, tiếp tục công việc còn dang dở của mình.
“Hình ảnh này thật sự rất ý nghĩa, tôi thấy các bạn khán giả trong trường quay đã khóc rồi, tôi nghĩ hẳn rất nhiều bạn không thể nào bình tĩnh lại được, nhưng tôi hi vọng mọi người có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, bởi vì đêm nay thuộc về các bạn…” Hà Quýnh lại đưa tay về phía năm người, “Cùng với họ!”
Chu Đồng lau khô nước mắt, cũng quay lại sân khấu, Hà Quýnh trao cho cô một ánh mắt an ủi.
Chu Đồng nói: “Trước hết, chúng ta hãy để họ gửi lời chào đến các bạn khán giả trong trường quay và cả các khán giả đang ngồi trước TV nhé.”
Hà Quýnh ủng hộ: “Vậy năm người cùng nhau chào đi, chào giống trước đây nhé.”
Anh nói xong liền dùng ánh mắt trao đổi với mấy người, cuối cùng Jung Yunho dẫn đầu cầm lấy micro, anh hít sâu một hơi, sau đó nói: “1, 2, 3.”
Năm người đồng thanh: “Xin chào, chúng tôi là DBSK.”
Một câu chào đơn giản, nhưng lại là giấc mơ tuyệt vời nhất của chúng ta thời niên thiếu.
Nếu đây chỉ là giấc mộng, vậy chẳng muốn tỉnh lại, cũng đừng có tỉnh lại.
< End >
Bonus
Chương trình quay xong, mọi người nhao nhao chụp ảnh kỉ niệm trong phòng nghỉ, Chu Đồng bối rối đứng phía xa xa, dường như rất do dự.
Kim Jaejoong theo ánh mắt của cô nhìn sang, quả nhiên thấy Shim Changmin đang nói chuyện với Hà Quýnh, không thể không nói sự tự kiềm chế của Shim Changmin rất tốt, lại có nhiều năm kinh nghiệm trên sàn catwalk, dù hiện tại cậu không còn trong giới giải trí nhưng vẫn giữ vững được dáng người của mình.
Kim Jaejoong dùng tay huých Park Yoochun bên cạnh mình, Park Yoochun đang dùng tiếng Anh nói chuyện với cô nàng stylist xinh đẹp, vì vậy khi Kim Jaejoong huých gã, gã tùy ý đáp lời: “Sao vậy?”
“Em nhìn bên kia kìa.” Kim Jaejoong dùng tiếng Hàn, lại dùng tay huých gã vài cái, “Nhìn đi!”
Park Yoochun đành phải xoay người lại, không chút hứng thú liếc nhìn một cái: “Nhìn cái gì?”
Kim Jaejoong đè đầu gã xuống, ghé vào tai gã nhỏ giọng nói: “MC nữ kia kìa, cô ấy nhất định là fan của Changmin!”
Park Yoochun hoàn toàn không có hứng thú với mấy chuyện này, đành phải gật đầu cho qua.
“Vừa rồi cô ấy còn nói mình là Cassiopeia đấy! Em xem cô ấy còn chẳng dám đến nói chuyện với Changmin, em nhìn đi!” Kim Jaejoong phát hiện Park Yoochun không tập trung, vì vậy nhéo lấy tay gã, giọng hung dữ hơn hẳn: “Mau nhìn đi!”
“Em đang nhìn mà!”
“Anh thấy em có nhìn đâu!” Kim Jaejoong lật tẩy gã, “Em mau nhìn đi, cô ấy sắp đi tới rồi kìa!”
Park Yoochun bị tinh thần hóng chuyện nhiệt tình của cậu khiến cho rất bực bội, nhưng tính của Kim Jaejoong, mọi người đều biết cả, mỗi lần Park Yoochun ở cạnh cậu đều cảm thấy, càng ngày khả năng hóng chuyện của cậu càng cao!
Chu Đồng ngượng ngùng đi đến trước mặt Shim Changmin, cô còn không dám nhìn Changmin, cũng may Hà Quýnh biết rõ tâm tư của cô, giới thiệu hai bên với nhau nhằm giảm bớt sự gượng gạo.
“Em xem! Anh đoán đúng rồi kìa!” Kim Jaejoong rất vui, cậu dùng ánh mắt đắc ý nhìn Park Yoochun, “So với bạn gái em, ai quyến rũ hơn?”
Park Yoochun quả thật là phục cậu luôn, chuyện này mà cũng dám nói công khai thế này à!
“Em không có bạn gái.”
Kim Jaejoong cười xấu xa nhìn gã: “Cô nàng mang thai ấy.”
“Hyung, anh đừng có như vậy nữa được không? Có chuyện gì thì nói sau, ở đây nhiều người như vậy…”
“Anh chỉ hỏi em là có xinh không thôi mà, anh có nói gì đâu!” Kim Jaejoong đột nhiên cao giọng, nhưng mà bản thân cậu không nhận ra.
Park Yoochun chỉ dám trợn mắt trong lòng, lúc mắt quét một vòng, chợt thấy Kim Junsu đang đứng phía đối diện, cậu đang nghịch điện thoại, cảm nhận được ánh mắt của Park Yoochun, cậu đột nhiên dùng ngón trỏ chỉ chỉ phía bên trái.
Bên trái? Park Yoochun dùng đuôi mắt liếc xéo qua, lập tức trong lòng cười tươi như hoa.
Một phút sau.
Park Yoochun cùng Kim Junsu đứng cạnh nhau, hai người cùng cúi đầu nghịch điện thoại, nhưng đuôi mắt thỉnh thoảng lại đảo qua lại, nhìn nhau, sau đó lại cùng nhìn về phía trước.
Mà phía trước họ là —— Jung Yunho đang dựa vào bàn trang điểm, một tay chống lên bàn, một tay cầm điện thoại, thỉnh thoảng lại ấn chụp.
Đúng vậy, anh đang chụp ảnh.
“Bức này xóa đi, xấu quá!” Kim Jaejoong không vui nói, ngón tay chỉ chỉ trên màn hình di động, “Cậu hơi nghiêng điện thoại đi, đừng chụp đầu tớ to như vậy!”
Jung Yunho phối hợp nghiêng di động, cố gắng tìm kiếm góc đẹp nhất của Kim Jaejoong.
“Xóa xóa xóa, đừng nghiêng nữa! Như thế sẽ không chụp được Chu Đồng.” Kim Jaejoong nhíu mày tự hỏi phải chụp thế nào mới không bị góc chết, cuối cùng ra yêu cầu, “Cậu vẫn chụp như lúc nãy đi, nhớ chụp sao cho đầu tớ nhỏ một chút!”
Jung Yunho cười dịu dàng: “Ừ.”
“Cái này cũng không được…”
“…”
“…”
“…”
Kim Junsu cuối cùng rời mắt khỏi điện thoại, cậu nhìn Kim Jaejoong vẫn đang tự sướng, không hiểu gì hỏi Park Yoochun: “Anh ấy đang làm gì vậy? Vì sao nhất định phải lấy được Changmin và MC kia vào khung hình?”
Park Yoochun nở nụ cười cao thâm: “Anh ấy đang bị cuồng mạng xã hội.”
Kim Junsu há mồm, “A” một tiếng.
Đêm đó, Kim Jaejoong cập nhật twitter.

Tên Shim Changmin cùng Chu Đồng xuất hiện top trend của twitter.

Nov 30, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.3

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 3


Kim Junsu lắc đầu, động tác đáng yêu vô cùng khiến trường quay lại sôi trào.
“Vậy mời hai người đứng bên này.” Chu Đồng vội vàng dẫn hai người tiến lên trước vài bước, “Chúng ta cùng quay trở lại thảm đỏ nào.”
Hà Quýnh cố ý nhìn xuống kịch bản trong tay, cao giọng nói: “Khách mời kế tiếp chính là —— Đạo diễn Kim Jaejoong cùng nam chính Jung Yunho! Xin mời!”
“Ah ——!!!” Tiếng la hét lần này thật sự rất đáng sợ! Hà Quýnh hiển nhiên đã bị khán giả dọa sợ, tuy phần này đã có trong kịch bản chương trình từ trước, nhưng phản ứng mãnh liệt đến mức này thì rõ ràng không nằm trong phạm vi dự đoán của anh. Mấy cô bé này sao giọng lại to vậy! Thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Chu Đồng miệng cười ngoác đến tận mang tai, lúc Kim Jaejoong cùng Jung Yunho bắt đầu bước xuống bậc thang, cô cùng với hơn nghìn khán giả trong trường quay cùng nhau vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Hà Quýnh ra vẻ bị kích động đến run cả người, thật lòng giơ ngón trỏ về phía khán giả.
Những người đã từng xem buổi công chiếu phim đầu tiên đều biết, ngày đó là Kim Jaejoong cầm tay Jung Yunho đi thảm đỏ. Hôm nay Kim Jaejoong ăn mặc khá đơn giản, một chiếc áo lông màu xanh phối hợp với quần trắng bó sát người, cậu đứng cạnh Jung Yunho, chẳng khác nào chàng trai tuấn tú tuổi đôi mươi. Jung Yunho lại mặc vest, áo sơ mi trắng, vest đen, trang phục được cắt may tỉ mỉ làm nổi bật đường cong hoàn mỹ của anh, cả người anh tỏa ra sức quyến rũ chín chắn của người đàn ông trưởng thành, khiến biết bao cô gái trong trường quay tim đập thình thịch.
Kim Jaejoong không khoác tay trái vào tay Jung Yunho, trước lúc hai người xuất hiện, Jung Yunho đã bảo cậu làm như vậy, nhưng Kim Jaejoong không phối hợp, vì vậy Jung Yunho liền cầm lấy tay cậu, dắt cậu đến trước mặt mọi người.
Bậc thang không nhiều lắm, chỉ chừng hơn mười bậc, nhưng lúc này, tất cả mọi người đều như ngừng thở, thậm chí có người còn bất giác nắm chặt hai tay, các cô nhìn chằm chằm vào hai người giữa sân khấu, họ một đen một trắng, một người bả vai dày rộng, vững chãi như núi cao, người kia lại dịu dàng đáng yêu, đường nét khuôn mặt đẹp đến chói mắt đang bất giác nhuộm một tầng đỏ ửng.
“Đáng yêu quá! Đáng yêu quá!!!”
“Ah ah ah ah!!!! Không chịu được nữa rồi, muốn khóc quá!”
“YunJae…”
Chu Đồng đột nhiên vươn tay về phía khán đài, làm động tác “suỵt”, mọi người hiểu ý, cố gắng kìm nén không để bản thân tạo ra tiếng động quá lớn.
Kim Jaejoong đã lăn lộn trong giới giải trí gần hai mươi năm, dù trong lòng không muốn nhưng trước mặt mọi người, cậu vẫn cố gắng thể hiện sự chuyên nghiệp của mình, vì vậy khi đi đến giữa bậc thang, cậu chủ động rút tay ra khỏi tay Jung Yunho, sau đó rất tự nhiên khoác tay anh.
Jung Yunho đi đến giữa sân khấu, khí thế quá mức mạnh mẽ, đặc biệt là chiều cao 1m86 của anh, đứng trước mặt Hà Quýnh thật sự rất chênh lệch.
Hà Quýnh cố ý lấy mình ra đùa giỡn, chủ động thừa nhận: “Tôi thật sự không muốn đứng ở chỗ này, tôi cảm thấy áp lực của mình quá lớn!”
Jung Yunho cười ngại ngùng.
Chu Đồng hỏi: “Chiều cao chính xác của anh là bao nhiêu vậy?”
“186.” Jung Yunho đáp, “Lúc không đi giầy.”
Hà Quýnh “Oa” một tiếng, lại hỏi Kim Jaejoong bên cạnh: “Vậy anh Kim Jaejoong thì sao? Tôi thấy anh cũng rất cao mà.”
Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn anh, không hề nghĩ tới mình sẽ bị hỏi cái này.
“… Ừm… Tôi…” Kim Jaejoong do dự một hồi, ánh mắt bất an nhìn Jung Yunho, “Chiều cao của tôi là 180.”
Hà Quýnh không khỏi nhướn mày, con số này hiển nhiên không thuyết phục cho lắm, mọi người ai cũng có thể nhận ra chiều cao hai người chắc chắn không chỉ chênh lệch nhau 6cm, Kim Jaejoong chỉ đứng đến tai Jung Yunho, nói cậu cao 178 thì còn có khả năng.
Jung Yunho đột nhiên chen ngang: “Đấy là khi cậu ấy đi giày.”
Hà Quýnh hiểu ra gật đầu, cả trường quay cũng xôn xao theo. Tiếng xôn xao này không hề mang theo sự ác ý, tất cả mọi người dùng ánh mắt “hiểu rõ” nhìn hai người trên sân khấu, mang theo ham muốn vạch trần hai người một cách mãnh liệt.
Dựa theo trình tự thì phải phỏng vấn đạo diễn trước.
“Chúng ta sẽ bắt đầu với anh Kim Jaejoong nhé, xin mời đạo diễn Kim giới thiệu qua cho mọi người về bộ phimKhúc chuyện xưa!”
Kim Jaejoong tay phải vẫn còn đang khoác tay Jung Yunho, Chu Đồng vừa định cầm micro thay cậu, đúng lúc thấy Jung Yunho bước lên trước một bước, đưa micro đến bên miệng Kim Jaejoong, không xa không gần, khoảng cách phù hợp vô cùng.
“Đầu tiên,Khúc chuyện xưakể về chuyện tình xảy ra ở Thượng Hải, Trung Quốc hơn 100 năm trước, trong thời loạn lạc, khi đối mặt với tình yêu, hai người có thái độ khác nhau, sau bao băn khoăn trăn trở, nam chính nữ chính đã đưa ra lựa chọn khác nhau. Đây là một câu chuyện khá buồn, nhưng ẩn chứa rất nhiều điều ý nghĩa bên trong, tôi hi vọng mọi người xem xong có thể cảm nhận được điều tôi muốn truyền tải, tôi đã gửi gắm thông điệp vào rất nhiều tình tiết, có thể nói là rất chi tiết, tỉ mỉ.Khúc chuyện xưathật sự là một bộ phim xứng đáng với thời gian bạn bỏ ra, mọi người nhất định phải đi xem đấy!” Kim Jaejoong nói xong còn nghịch ngợm nháy mắt với khán giả bên dưới, “Các bạn đã xem hết chưa?”
“Rồi ạ ——!!!” Câu trả lời đồng thanh trước sau như một, Hà Quýnh cũng chẳng buồn nghiên cứu xem các cô đã tập luyện trước hay chưa.
Kim Jaejoong thỏa mãn gật đầu, xấu hổ cười.
Nhưng vấn đề là tại sao cậu lại xấu hổ, mọi người chỉ nói là đã đi xem phim của cậu thôi mà. Chu Đồng đứng bên cạnh cũng cười ngây ngô, Hà Quýnh nhịn không được nhắc nhở cô: “Cô có vấn đề gì muốn hỏi đạo diễn Kim không?”
Chu Đồng chợt phản ứng lại, gật đầu lia lịa: “Đạo diễn Kim, anh xem tôi có thể đóng vai nào trong phim không? Nhân vật gì cũng được, kể cả diễn viên khách mời, gì tôi cũng diễn hết!”
Kim Jaejoong nhìn cô từ trên xuống dưới, “Cũng được, tôi sẽ mời cô làm nữ chính bộ phim tiếp theo của tôi.” Chu Đồng hai mắt sáng rực, kích động định mở miệng, lại nghe Kim Jaejoong nói một câu: “Tôi nói đùa thôi.”
Cả trường quay liền cười vang.
Hà Quýnh ngay lập tức kết thúc chủ đề này: “Ý đạo diễn Kim là Chu Đồng không phải hình tượng nữ chính lý tưởng trong suy nghĩ của anh, vậy anh có thể tiết lộ cho chúng tôi biết, khi anh chọn diễn viên thì có chọn theo tiêu chuẩn gì không? Đặc biệt là tuyển chọn nam chính nữ chính, tôi nghe nói hai người này đều do anh tự mình quyết định.”
Kim Jaejoong nhìn thoáng qua Jung Yunho bên cạnh, Jung Yunho đang cười nhìn cậu, cậu suy nghĩ xem có nên nói thật hay không, “Bình thường, tôi vẫn lấy nhân vật trong kịch bản làm hình mẫu, đầu tiên phải có ngoại hình phù hợp, sau đó khí chất của diễn viên cũng rất quan trọng. Có lẽ tôi là một đạo diễn khá khó tính, các nhân viên thường xuyên phàn nàn với tôi như vậy.”
“Phàn nàn tiêu chuẩn chọn diễn viên của anh quá hà khắc sao?” Hà Quýnh hỏi.
Kim Jaejoong suy nghĩ một lát, nháy mắt lắc đầu: “Tôi không hà khắc, tôi chỉ nghiêm túc thôi.”
“Cái này không thể nghe mình anh nói được, tôi hỏi các vị diễn viên của chúng ta có lẽ sẽ chính xác hơn.” Hà Quýnh nhìn Chu Đồng một cái, Chu Đồng rất ăn ý dẫn Kim Junsu cùng Tiễn Chanh ra giữa sân khấu, bốn người đứng thành một hàng, Kim Jaejoong đứng ngoài cùng bên trái. Hà Quýnh đứng ngoài cùng bên phải, bên cạnh anh là Kim Junsu. Kim Junsu có ngoại hình rất đáng yêu, rất thích hợp để hâm nóng bầu không khí, Hà Quýnh quả thật là thích mê mệt nụ cười của Kim Junsu, từ lúc họ bước lên sân khấu đến giờ, chỉ có mỗi mình Kim Junsu vẫn nở nụ cười suốt.
“Kỳ thật ba người đứng ở đây hôm nay, tất cả đều không xuất thân từ diễn viên chính quy, họ đã từng làm những việc khác trước khi trở thành diễn viên, chúng ta trước hết hãy cùng trò chuyện với họ về những câu chuyện thú vị khi trở thành diễn viên, được không?” Lúc này tất nhiên không thể hỏi theo thứ tự đứng, Hà Quýnh đi đến trước mặt Tiễn Chanh, hỏi nam chính Jung Yunho đầu tiên: “Anh Jung Yunho kỳ thật đã là một diễn viên rất chuyên nghiệp rồi, anh vừa mới nhận được một giải thưởng rất danh giá, hơn nữa đây đã là lần thứ hai anh nhận được giải thưởng này.”
Chu Đồng cảm thán: “Tác phẩm nào của anh ra rạp, tôi cũng đi xem! Tôi rất thích bộComebackhợp tác với đạo diễn Vương Thực Duy! Lúc ấy tôi còn đến rạp xem lại mấy lần!”
Hà Quýnh cũng từng xem bộ phim này, đáp lời cô: “Đúng đúng, tôi cũng rất thích bộ phim đó! Vậy nên đây không phải là lần đầu tiên anh hợp tác với đoàn làm phim Trung Quốc đúng không?”
Jung Yunho gật đầu, sắp xếp ngôn từ một lát mới mở miệng trả lời: “Đây không phải lần đầu tiên hợp tác, nhưng lần này đạo diễn cũng đến từ Hàn Quốc, vậy nên tôi đã giảm bớt được rất nhiều khó khăn trong việc giao lưu.”
“Nhưng tôi nghe nói để hoàn thành bộ phim một cách tốt nhất, anh vẫn rất chăm chỉ học tiếng Trung.”
“Đây là điều đương nhiên, tôi đã lựa chọn nghề này, vậy nhất định phải làm thật tốt.”
Hà Quýnh cảm thấy trên người anh có khí chất gì đó nho nhã lịch sự vô cùng, nhưng chỉ thoáng qua lại biến mất ngay, “Vậy lần này hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong, có chuyện gì để lại ấn tượng sâu đậm cho anh không?” Hà Quýnh hỏi xong lại đột nhiên thêm một câu: “Tôi nghe nói quan hệ của mọi người rất tốt đúng không? Tôi cũng biết vài chuyện, mười năm trước chỉ chút nữa thôi là tôi có cơ hội gặp các anh trong chương trình của mình.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Jung Yunho mà ngay cả Kim Jaejoong cùng Kim Junsu đều kinh ngạc nhìn sang.
Hà Quýnh giải thích: “Công ty quản lý của DBSK đã từng đồng ý tham gia một chương trình giải trí do tôi dẫn, nhưng sau đó, biên kịch lại thông báo với tôi, vì DBSK quá nổi tiếng, vậy nên không có thời gian tham dự.” Anh nói như đùa, có lẽ thật sự có chuyện này, nhưng chi tiết cụ thể chắc chắn không chỉ như vậy, Hà Quýnh quay xuống khán giả, giới thiệu: “Tôi biết mọi người đều rõ cả, vừa rồi tôi đã bị tiếng hét của các bạn chấn động, nhưng có một việc chắc chắn các bạn không biết!”
Anh cố ý kéo dài thời gian, cười xấu xa, sau đó chỉ ba người đàn ông cạnh mình, bắt đầu đếm: “Một, hai, ba, ở đây chỉ có ba người…”
Không đợi anh nói xong, bên dưới liền như nổ tung, khán giả nháo nhào nhìn bốn phía, sớm không còn tâm trạng nghe Hà Quýnh nói tiếp. Chu Đồng cùng Hà Quýnh vội vàng trấn an mọi người, bảo mọi người ngồi xuống, đừng quá nóng vội.
Nhưng tình huống này thật sự không thể nào bình tĩnh được, Hà Quýnh mắt thấy tình huống sắp vượt ngoài tầm kiểm soát, trong lòng thầm lo lắng không biết phần sau chương trình có thể tiến hành thuận lợi hay không.
“Mọi người bình tĩnh lại đi ạ!”
Giọng nói này như mang theo ma lực, lập tức trấn an hơn nghìn khán giả bên dưới, Hà Quýnh xoay người nhìn lại, hóa ra là Jung Yunho nói. Anh đang cầm micro, đứng sau lưng Hà Quýnh, dùng tiếng Trung mà anh đã chăm chỉ học tập để giúp hai vị MC duy trì trật tự trong trường quay.
Có vài người dường như trời sinh đã có khả năng lãnh đạo hơn hẳn người thường, Jung Yunho tựa như một tòa núi cao vững chãi giữa sân khấu, anh nở nụ cười thản nhiên, lịch sự khuyên bảo mọi người giữ yên lặng.
Thái độ của anh như đang dỗ dành trẻ con, kiên nhẫn cùng dịu dàng của anh khiến mọi người như quay trở lại 10 năm trước.
Có vài khán giả vị trí ngồi ở phía trước, không biết tại sao đột nhiên bật khóc, bạn bè bên cạnh tuy ôm lấy cô an ủi, nhưng mắt cũng ướt nước.

Jung Yunho chậm rãi buông tay, anh trả lại sân khấu chính cho Hà Quýnh cùng Chu Đồng, bản thân thì quay trở lại vị trí lúc trước của mình.

Nov 29, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.2

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 2

Hà Quýnh vội vàng cắt đứt cuộc trò chuyện của Kim Jaejoong cùng fan dưới sân khấu, nếu cứ tiếp tục giao lưu, mắt đưa mày lại, đoán chừng nóc nhà trường quay sẽ bị mấy cô nàng hét đến bay mất.
“Được rồi được rồi! Cứ thế này chương trình hôm nay của chúng ta sẽ không thể nào tiếp tục mất!” Hà Quýnh phàn nàn, anh đưa mắt nhìn Chu Đồng, Chu Đồng hiểu ý, đột nhiên cầm tay phải Kim Jaejoong, giơ lên không trung lắc lắc: “Quay lại chủ đề chính! Đạo diễn Kim, mọi người đều muốn xem anh tái hiện lại sự xuất hiện trên thảm đỏ của anh ngày công chiếu phim, anh sẽ thỏa mãn tâm nguyện của mọi người, đúng không?!” Câu cuối cùng là hỏi khán giả dưới trường quay, tất cả mọi người đều ra sức gào hét, hiển nhiên lời của Chu Đồng đã nói trúng ước nguyện của các cô.
Kim Jaejoong có chút ngại ngùng, cậu chỉ Kim Junsu và Tiễn Chanh, qua loa nói: “Vậy để Tiễn Chanh và Junsu biểu diễn đi.”
Chu Đồng hé miệng, nhướn mày cười, cô quay mặt xuống khán giả, nháy mắt.
Khán giả bên dưới lập tức hiểu ý, yên lặng vài giây đồng hồ, tiếng gọi ầm ĩ liền bùng lên!
“YunJae! YunJae! YunJae! YunJae!...”
Rốt cuộc là có bao nhiêu tiếng gọi YunJae đã không đếm được nữa rồi, nhưng trong tiếng gào thét ầm ĩ này, sắc mặt Kim Jaejoong đã đổi đến bảy, tám màu khác nhau, cuối cùng ngay cả Chu Đồng cũng không biết miêu tả biểu cảm hiện tại của cậu là như thế nào. Đến cả nam chính đứng trên cùng của bậc thang, sắc mặt cũng không đẹp hơn đạo diễn Kim là bao nhiêu, hai người đều có cảm giác bị người đẩy đến đường cùng.
Chu Đồng đưa tay đến bên tai, ra vẻ nghe không rõ: “A? Các bạn nói gì vậy, YunJae?”
“Anh Hà, YunJae là cái gì vậy?” Chu Đồng ngây ngốc nhìn Hà Quýnh, Hà Quýnh thấy cô nén cười đếp sắp nội thương, chỉ có thể ra tay giúp đỡ: “Vấn đề này quả thật rất phức tạp, chúng ta mời anh Kim Jaejoong tự giải thích cho chúng ta đi.”
Kim Jaejoong định chơi xấu không làm theo, lắc lắc người, động tác này thật sự không thích hợp cậu làm hôm nay, cậu không thèm để ý xem hôm nay mình mặc như thế nào, quả thật là khiến người muốn phun máu mũi.
“Anh Kim không muốn giải thích, vậy các bạn có ai biết không? Tôi thấy các bạn hô lớn tiếng như vậy, hẳn biết hết đúng không?” Hà Quýnh đi đến bên sân khấu, ngồi xổm xuống, vươn mic đến trước mặt một cô bé: “Bạn có biết đáp án câu hỏi vừa rồi của Đồng Đồng không?”
Cô bé dùng sức gật đầu, tóc được buộc chặt phía sau khẽ vung vẩy: “Biết ạ!”
“Vậy bạn có thể nói cho mình biết bạn tên gì không?”
“Trương Bảo Oánh.”
Hà Quýnh tiếp tục hỏi: “Vậy Bảo Oánh hãy nói cho mọi người cùng biết, YunJae là gì vậy?”
Trương Bảo Oánh đột nhiên che miệng cười, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên: “YunJae là tên CP của Jung Yunho và Kim Jaejoong.”
“Ah ~~~!” Hà Quýnh bừng tỉnh đại ngộ xong, lại hỏi: “CP này có ý nghĩa gì không?”
“Nó có nghĩa là tình cảm của hai người rất tốt!” Trương Bảo Oánh suy nghĩ lựa chọn từ một lát, cuối cùng không dám nói quá rõ, “Tình cảm ngầm của hai người rất tốt.”
“Các bạn biết cả cái này à?”
Lúc này không đợi Trương Bảo Oánh trả lời, tất cả khán giả đã cùng đồng thanh hô “Dạ.”
Ồn ào một hồi, Hà Quýnh đi lên giữa sân khấu: “Giờ tôi mới hiểu ra, các bạn đều có tư chất làm thám tử, ngay cả chuyện bí mật của người ta, các bạn cũng biết rõ như vậy! Nhưng lại nói, nếu fan đã tin chắc như vậy, hẳn hai người thật sự có vấn đề gì đó, nhưng thôi, hôm nay chúng ta tạm thời bỏ qua vấn đề này, trước hết yêu cầu hai người đi thảm đỏ đã đúng không!”
Chu Đồng ồn ào vỗ tay: “Thảm đỏ! Thảm đỏ! Thảm đỏ!”
Kim Junsu đột nhiên đi tới, bắt lấy tay Kim Jaejoong, trên mặt nở nụ cười tươi rói khi trêu đùa cậu, đẩy người anh thân yêu của mình lên bậc thang.
“Ya! Kim Junsu!” Kim Jaejoong trừng to mắt, lại không để ý dưới chân, bước hụt một cái, may mà Jung Yunho đứng bên cạnh kịp thời vươn tay kéo cậu lại.
Nụ cười của Kim Junsu không chỉ tươi tắn, mà là rực rỡ vô cùng, cậu vẫy tay với Tiễn Chanh, bốn người lần lượt đứng trên bậc thang.
Kim Jaejoong dùng sức chọc lên lưng Kim Junsu: “Em thông đồng với họ từ trước rồi đúng không? Sao anh không nhìn thấy kịch bản này?”
Kim Junsu giả ngu lắc đầu: “Không mà, đây chỉ là một tiết mục giải trí thôi!”
Kim Jaejoong trừng cậu: “Được lắm, vậy Tiễn Chanh đi cùng anh, hai người đi với nhau!”
Kim Junsu nghe vậy, vội vàng kéo Tiễn Chanh về phía mình, hai người rảo bước tới vị trí cách đó không xa.
Kim Jaejoong còn định tiếp tục dọa cậu, ai ngờ lời đến bên miệng đã bị cắt ngang bởi Jung Yunho đột nhiên cầm lấy tay cậu. Mặt Jung Yunho không chút thay đổi, nở nụ cười tiêu chuẩn, hành động lịch sự, anh chỉ đứng yên tại chỗ thôi đã là bức tượng nam thần chuẩn mực có thể khiến ngàn vạn cô gái phát cuồng.
“Hôm nay đến lượt tớ cầm tay cậu rồi.” Jung Yunho nhỏ giọng thì thầm bên tai Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong vô thức muốn rụt tay về, lại nhận ra sự chênh lệch về sức lực giữa hai người.
Jung Yunho thấy cậu hơi kinh hoảng, nở nụ cười: “Diễn xuất của cậu hình như cũng chẳng có gì nổi bật.”
Kim Jaejoong không vui, miệng vô thức chu lại: “Tốt hơn cậu !”
Jung Yunho lắc đầu: “Không thể nào.”
Hà Quýnh rất hợp thời xen vào, anh và Chu Đồng đi đến chính giữa cầu thang, giả làm MC mở đầu buổi lễ đi thảm đỏ.
“Các bạn khán giả thân mến, chào tất cả các bạn, hôm nay là buổi công chiếu phimKhúc chuyện xưa, sau đây là thời gian đi thảm đỏ.” Hà Quýnh trôi chảy mở đầu.
Chu Đồng đang định tiếp lời, đột nhiên lại “Ồ” lên một tiếng.
“Anh Hà à, hình như số người không đúng lắm?” Chu Đồng quay người lại, giả bộ đếm, “Ở đây mới có bốn người, tôi nhớ buổi công chiếu phim hôm đó hình như còn những người khác nữa mà?”
Hà Quýnh cũng ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, “A” một tiếng, “Thiếu mấy người?”
Chu Đồng mắt đảo vòng quanh, “Hình như là hai người.”
Hà Quýnh nhìn bốn phía: “Vậy hai người họ ở đâu?”
Chu Đồng lắc đầu: “Không thấy, nhưng mà nghe nói họ ở ngay gần đây thôi, hay là chúng ta đi tìm họ đi?”
Hà Quýnh ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên bật cười, “Được rồi, vậy thì ta đi tìm thôi.”
Trường quay to như vậy, nếu hai người muốn trốn thì làm sao mà tìm được, nhưng mấy câu nói đó cũng đủ khiến trường quay ồn ào xôn xao.
Video chính thức cùng không chính thức của buổi công chiếu mấy hôm trước sớm đã được lan truyền khắp mạng, bộ phim lãng mạn đầu tư không nhiều này bỗng nhiên được quan tâm vô cùng, khán giả ở đây hầu hết đã xem trọn buổi công chiếu, về phần hai vị khách mời bí mật là ai, mọi người đều đã biết cả, giờ phút này tất cả đều khó lòng kìm nén tâm trạng kích động của mình.
Hà Quýnh diễn rất tốt, anh đi lại trong trường quay, miệng còn thỉnh thoảng lẩm bẩm “Lạ nhỉ, sao không tìm được?”, Chu Đồng đi theo phía sau che miệng cười suốt.
Hà Quýnh nghiêm túc nói với Chu Đồng: “Còn không mau tìm cùng đi, mấy giờ rồi! Còn muốn quay tiếp chương trình không!”
Chu Đồng vội vàng gật đầu, sau đó bắt chước đi tới đi lui trong trường quay.
“Anh Hà, liệu có khi nào họ đang trốn trong khán giả không?” Chu Đồng đột nhiên hỏi.
Hà Quýnh kinh ngạc: “Có lẽ thật sự đang trốn trong khán giả đấy.” Nói xong liền đi về phía dưới sân khấu, nói: “Các bạn nhìn xung quanh xem, liệu có vị khách mời bí mật nào đang ngồi bên cạnh các bạn không?”
Những lời này khiến cho cả trường quay nổ tung, khán giả la hét ầm ĩ.
Kim Jaejoong thấy bên dưới ồn ào như vậy, không kìm được sự tò mò, quay sang hỏi Kim Junsu: “Hai người kia thật sự ở đấy à?”
Kim Junsu mở to hai mắt nhìn cậu, “Đương nhiên là không rồi, sao có thể như vậy được!”
Kim Jaejoong gật gật đầu, nghĩ thầm cũng đúng, nếu thật sự ngồi ở dưới đó thì đã sớm bị phát hiện rồi, “Vậy hai người đấy đang ở đâu?”
Kim Junsu há mồm định nói, lại đột nhiên kìm lại, lắc đầu nói không biết.
“Ai tin chứ! Mấy người nhất định đã thảo luận kịch bản bí mật với nhà sản xuất rồi.” Kim Jaejoong không vui nhìn Jung Yunho, “Đúng không?”
Jung Yunho cười cười, thản nhiên nói: “Chuyện cậu không biết thì sao tớ biết được.”
Kim Jaejoong căn bản không tin anh, cằm hơi nhếch lên, thân thể theo bản năng lại gần, “Cậu nhất định biết rõ!”
Jung Yunho cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Kim Jaejoong, “Tớ thật sự không biết.”
Lúc anh nói những lời này mang theo chút bất đắc dĩ, nhưng Kim Junsu cùng Tiễn Chanh đều nhận ra sự cưng chiều trong giọng anh, Tiễn Chanh cười xấu xa quay mặt đi, thật sự là không đành lòng nhìn thẳng! Hai người kia sắp dính vào với nhau rồi.
Khán giả ồn ào một hồi nhưng lại không tìm được người, không khỏi có chút mất mát.
Đồng dạng cảm thấy mất mát còn có hai vị MC trên sân khấu, Chu Đồng thậm chí còn cố ý thở dài để thể hiện sự phiền muộn của mình, cô cùng Hà Quýnh quay trở lại chính giữa sân khấu, Hà Quýnh tiếc nuối nói: “Xem ra hai vị khách mời bí mật hôm nay không thể đem đến bất ngờ cho mọi người rồi, vậy chúng ta tiếp tục quay chương trình thôi, các bạn nhân viên âm thanh ánh sáng đã sẵn sàng chưa ạ?”
Chu Đồng ra hiệu với nhân viên âm thanh phía xa.
Hà Quýnh một lần nữa đọc lời giới thiệu: “Các bạn khán giả thân mến, chào tất cả các bạn, hôm nay là buổi công chiếu phimKhúc chuyện xưa, sau đây là thời gian đi thảm đỏ.”
Chu Đồng tiếp lời: “Sau đây xin mời đoàn làm phimKhúc chuyện xưa—— Đạo diễn Kim Jaejoong đang dẫn nam chính, nữ chính cùng với…” Chu Đồng đột nhiên không nghĩ ra từ nào phù hợp để miêu tả thân phận của Kim Junsu, cố ý dùng ánh mắt bất lực nhìn Hà Quýnh.
Hà Quýnh rất phối hợp trịnh trọng nói: “Cùng với nghệ sĩ khách mời đặc biệt.”
Chu Đồng gật đầu liên tục: “Đúng vậy! Cùng với nghệ sĩ khách mời đặc biệt của chúng ta, họ đang bước những bước đi đầu trên thảm đỏ, các bạn khán giả ơi, tiếng cổ vũ của các bạn đâu rồi!”
Tuy vẫn còn chưa hết mất mát từ ban nãy, nhưng hình ảnh kế tiếp quả thật khiến mọi người hưng phấn vô cùng, khán giả bên dưới vỗ tay vang dội, nhiệt tình vô cùng, rất nhiều người bắt đầu ngồi không yên.
Tiễn Chanh thân thiết kéo tay Kim Junsu, phối hợp theo bước chân của cậu, chậm rãi bước xuống cầu thang, hôm nay Tiễn Chanh không mặc lễ phục xinh đẹp, nhưng cô lại dùng những bước chân uyển chuyển của mình để bù đắp cho điều này, đôi giày búp bê đơn giản trên chân cô vững vàng đặt từng bước, như thể cô đang đi giày thủy tinh của nàng Lọ Lem xinh đẹp.
Mọi người đều bị hớp hồn trước sự xuất hiện của hai người, Kim Junsu nghiêm mặt, hơi nhíu mày, thể hiện sự hoa lệ, quý phái hiếm thấy.
Hà Quýnh nghênh đón, khen ngợi: “Quả thật là nam thanh nữ tú, trời sinh một đôi ạ! Mời hai bạn, hai bạn hãy gửi lời chào đến khán giả ở đây đi ạ.”
Tiễn Chanh cầm lấy micro, tự giới thiệu: “Chào mọi người, tôi là Tiễn Chanh, tôi đóng vai nữ chính Tự Cẩm trongKhúc chuyện xưa.”
Kim Junsu nhận micro Chu Đồng đưa tới, bập bẹ dùng tiếng Trung nói: “Chào mọi người, tôi là Kim Junsu. Tôi đóng vai nam thứ N ngài Kim trong Khúc chuyện xưa. Rất vui khi được gặp mọi người.”
Vừa dứt lời, trường quay liền vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Hà Quýnh cắt ngang: “Đợi một chút! Sao lại là nam thứ N? Đây là tình huống gì vậy?”
Chu Đồng tiếp lời: “Đúng vậy, cậu đi cùng nữ chính mà? Tại sao lại là nam thứ N?”
Kim Junsu nghe phiên dịch xong, rất nghiêm túc gật đầu, mắt mở to: “Thì tôi là nam thứ N mà.”
“Vậy nam chính đâu rồi?” Hà Quýnh hỏi.

Kim Junsu lắc đầu, động tác đáng yêu vô cùng khiến trường quay lại sôi trào.

Nov 28, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.1

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 1
Thời gian Khúc chuyện xưa chiếu ở châu Á là ngày 1 tháng 7, đúng kì nghỉ hè, thời gian này vốn không phải thời gian vàng cho việc công chiếu phim quốc tế, nhưng đây là một bộ phim lãng mạn, đúng lúc chào mừng lễ tình nhân của vài nước khu vực châu Á —— Đêm Thất tịch.
Để phối hợp cho việc tuyên truyền, nhà sản xuất cùng đài truyền hình chung vốn, cùng tổ chức một chương trình đặc biệt cho đêm Thất tịch, chủ yếu xoay quanh đêm Thất tịch của Trung Quốc và Hàn Quốc, nhân vật quan trọng của Khúc chuyện xưa đến không thiếu một ai, ngay cả Kim Junsu chỉ có mấy cảnh nhỏ cũng tới trường quay. Đương nhiên không chỉ mình Kim Junsu, bên sản xuất vì tạo thế tuyên truyền cho phim cố ý úp mở, để lại rất nhiều điều chưa tiết lộ, khiến cho chương trình còn chưa phát đã tạo cơn sốt trên cộng đồng mạng.
Kim Jaejoong xuất thân là một thành viên của nhóm nhạc Hàn Quốc, bởi vậy trong giới đạo diễn, ngoại hình cùng chất giọng của cậu đều rất xuất sắc, rất nhiều truyền thông từng khen cậu là người đàn ông đẹp nhất trong giới đạo diễn, lời khen này không chỉ vì ngoại hình của cậu, bởi chỉ cần cậu đứng đó, sẽ tỏa ra sức cuốn hút khiến bạn không nỡ rời mắt đi.
Kim Jaejoong dịu dàng chào hỏi MC, hôm nay cậu mặc áo lông màu xanh, cổ áo khá rộng, có thể nhìn thấy xương quai xanh thon thả bên trong. Màu sắc này tôn lên làn da trắng nõn của cậu, khiến cậu chẳng khác nào búp bê. Hơn nữa, cậu còn nhuộm tóc vàng óng, nếu không phải người quen, chỉ nhìn bề ngoài, bạn nhất định không nhận ra năm nay cậu đã 34 tuổi rồi.
Đoàn làm phim khác bình thường lúc nào cũng để diễn viên chính xuất hiện đầu tiên, nhưng khi Kim Jaejoong bước ra khỏi cửa từ hậu trường, lên sân khấu, cả hội trường liền tràn ngập tiếng thét chói tai cuồng nhiệt.
Hai MC đều là người có tiếng trong giới giải trí, gặp vô số ngôi sao lớn nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến sự cổ vũ cuồng nhiệt của khán giả khi một vị đạo diễn xuất hiện.
“OMG! Mọi người hét to quá, kích động quá đi mất! Oa!” Chu Đồng phối hợp hét theo, nhiệt tình chào đón mấy ngôi sao lớn.
Hà Quýnh gật đầu nói: “Cô không biết rồi, khách mời hôm nay không phải người bình thường đâu, cô biết họ là ai không?
Chu Đồng trả lời như trong kịch bản: “Đương nhiên biết rồi, đạo diễn và diễn viên chính của phimKhúc chuyện xưa.”
“Vậy cô sai rồi, họ không đơn giản như cô nghĩ đâu.” Hà Quýnh ra vẻ thần bí giải thích, “Họ đều có rất nhiều thân phận khác nhau, người xuất sắc nhất thậm chí còn kiêm năm chức!”
“Năm chức?!” Chu Đồng mở to hai mắt, vươn năm ngón tay quơ quơ trước mặt.
Hà Quýnh chớp thời cơ đột nhiên quay người, vung cánh tay phải về phía cửa đằng sau, “Nào, xin mời những vị khách ngày hôm nay của chúng ta! Đầu tiên là đạo diễn kiêm biên kịch của Khúc chuyện xưa —— Anh Kim Jaejoong!” Chu Đồng chạy tới bậc thang, Hà Quýnh vừa dứt lời, các máy quay liền tập trung vào cánh cửa bên này, Kim Jaejoong chậm rãi đi xuống bậc thang, Chu Đồng cố ý vươn tay phải về phía cậu, dùng tư thế mời phụ nữ tiêu chuẩn của quý tộc châu Âu đưa Kim Jaejoong lên sân khấu.
Kim Jaejoong là một người đàn ông rất lịch sự, nhưng cậu cũng rất ngại ngùng, đây là kiểu khí chất rất kỳ lạ, trên đời này, ngoài cậu ra, rất khó để tìm được một người đàn ông dù có chút nữ tính nhưng vẫn giữ được khí thế đàn ông như cậu.
Chu Đồng đứng bên cạnh cười tươi như hoa, Hà Quỳnh đùa: “Ai ~ Cô cười còn tươi hơn các bạn ấy!” Nói xong liền chỉ chỉ khán giả dưới sân khấu.
Chu Đồng che miệng, nghịch ngợm nháy mắt, hưng phấn nói: “Hôm nay là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy ngoài đời!”
“Cô là fan của anh ấy sao?”
Chu Đồng gật gật đầu, không chút che giấu: “Khi còn bé tôi rất thích anh ấy!”
Kim Jaejoong đột nhiên bật cười, bên cạnh cậu có người phiên dịch, khi nghe được câu “Khi còn bé tôi rất thích anh ấy!” của Chu Đồng, cậu bất đắc dĩ nở nụ cười xấu hổ. Nói cậu cười xấu hổ tuyệt không phải nói quá, đặc biệt là với cách ăn mặc hôm nay của cậu, đứng xa nhìn chẳng khác nào mỹ thiếu niên 17, 18 tuổi.
Kim Jaejoong dùng tiếng Trung gượng gạo hỏi: “Tôi rất già à?”
“Không phải! Tôi không có ý đó.” Chu Đồng vội vàng cười khoát tay, đồng thời giải thích với khán giả trong trường quay, “Dù tuổi của anh Kim không lớn, nhưng anh ấy đã ra mắt rất nhiều năm! Mọi người hiện tại chỉ biết đến anh ấy với vai trò đạo diễn, nhưng các bạn chắc không biết ngày trước đạo diễn Kim là một ca sĩ rất nổi tiếng, DBSK! Mọi người đã từng nghe nói chưa ạ?”
Hiển nhiên khán giả hôm nay đều là những fan ruột. Chu Đồng còn chưa dứt lời, mọi người đã không kìm nén được hét lên, cảnh tượng hơn một nghìn khán giả cổ vũ nhiệt tình, ngay cả Hà Quýnh cũng nhịn không được cảm thán: “Trời ạ! Cổ họng các bạn thật đáng sợ, các bạn đã từng học thanh nhạc à?”
Cả trường quay cùng cười vang.
“Được rồi, được rồi, chúng ta quay trở lại chủ đề chính đi. ” Hà Quýnh đưa tay ý bảo mọi người im lặng, sau đó nghiêm túc cúi người chào Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng lập tức chào lại, Hà Quýnh nói: “Chúng ta cũng biết anh Kim Jaejoong có một biệt danh khá đặc biệt trong ngành giải trí quốc tế, đó là người đàn ông đẹp nhất trong giới đạo diễn ! Mà người đàn ông đẹp nhất này lúc nào cũng thích quay phim đề tài tình yêu, đặc biệt hơn là, mỗi bộ phim lãng mạn mà anh thực hiện đều đạt thành công rực rỡ. Tôi nghĩ không chỉ riêng tôi ngạc nhiên, có lẽ các bạn khán giả trước TV cũng đều tò mò.”
Chu Đồng gật gật đầu: “Tôi cũng rất tò mò.”
Hà Quýnh hỏi: “Vậy anh Kim có thể cho chúng tôi biết, vì sao anh lại tập trung vào việc thực hiện những bộ phim điện ảnh tình cảm lãng mạn không?”
Kim Jaejoong nghe phiên dịch xong, hiểu rõ gật đầu, “Tôi là một người rất dễ xúc động, bình thường cũng rất thích xem phim tình cảm, vậy nên khi trở thành đạo diễn, tôi quyết định sẽ tập trung vào đề tài này.”
“Nghe nói biên kịch của bộ phim cũng là anh đúng không?”
Kim Jaejoong nở nụ cười: “Không hẳn, cốt truyện là do tôi nghĩ ra, sau đó biên kịch sẽ viết lại thành kịch bản.”
Chu Đồng xen vào hỏi: “Vậy anh có tham khảo chuyện xưa của mình không?”
Câu hỏi này của cô có thể nói là hơi riêng tư, nhưng vì bầu không khí quá tốt, vậy nên tuyệt không khiến người cảm thấy ngại ngùng.
Kim Jaejoong nghĩ một lát, gật đầu nói có.
“Ra là vậy, tôi nghĩ các bạn khán giả đang ngồi trước TV nhất định cũng sẽ hét lên giống cô lúc vừa rồi.” Hà Quýnh nói đùa với Chu Đồng, sau đó lại quay sang Kim Jaejoong: “Vậy bây giờ xin mời anh Kim giới thiệu dàn trai xinh gái đẹp ngày hôm nay của chúng ta, các diễn viên chính của bộ phimKhúc chuyện xưa. ”
Khi toàn bộ máy quay tập trung vào cánh cửa thông tới hậu trường, bầu không khí trường quay nóng hẳn lên, rất nhiều khán giả đứng hẳn dậy.
Jung Yunho dẫn đầu bước ra khỏi cửa, sau đó là nữ chính Tiễn Chanh và diễn viên khách mời Kim Junsu, Kim Junsu hôm nay mặc rất lịch sự, một bộ vest đen ôm lấy người cậu, quả thật đẹp xuất sắc. Cách cậu và Tiễn Chanh xuất hiện giống hệt lễ ra mắt phim mấy hôm trước, bỏ mặc nam chính ở một bên, Kim Junsu công khai nắm tay nữ chính, thân mật bước lên sân khấu.
Nói đến việc này phải bắt đầu từ lúc quảng bá phim, bởi vì trong trailer chính thức mà nhà sản xuất tung ra lúc trước, nữ chính Tiễn Chanh cùng vai phú thương mà Kim Junsu diễn có vài cảnh đối diễn, kết quả rất nhiều cư dân mạng có thể nhìn ra trong giây phút ngắn ngủi này, tình yêu trong mắt Tiễn Chanh và Kim Junsu khi nhìn nhau là không thể nào giấu được. Sau đó đến khi ca khúc chủ đề tung ra, một vài công ty truyền thông đều xác nhận quan hệ của hai người.
Kỳ thật hẹn hò là chuyện tốt, chỉ là đối với ngôi sao mà nói, công khai tình cảm thường thường sẽ bị truyền thông quấy rầy, vậy nên mới có rất nhiều ngôi sao lựa chọn giấu kín chuyện tình của mình, nhưng đôi Kim Junsu và Tiễn Chanh này quả thật là không tim không phổi, lúc truyền thông hỏi, bọn họ liền thừa nhận, bởi vậy tất cả các tạp chí lớn đều đưa tin vềKhúc chuyện xưacùng chuyện tình của Kim Junsu và Tiễn Chanh.
Vì vậy cư dân mạng nhao nhao đề nghị đoàn làm phim thay đổi đội hình đi thảm đỏ ở buổi công chiếu ra mắt bộ phim, nữ chính không đi cùng nam chính nữa, mà hẳn phải để bạn trai chính thức của cô tháp tùng mới đúng
Một người đề nghị thì đó gọi là đề nghị, nhưng khi nhiều người đề nghị thì nó đã trở thành thúc ép rồi.
Về phần cuối cùng đoàn làm phim đi thảm đỏ thế nào, vậy thì các bạn hãy xem lại chính văn nhé !
Trở lại trường quay, nữ chính đã bị diễn viên khách mời Kim Junsu nắm tay dắt đi, mà nam chính Jung Yunho vẫn đứng trên bậc thang, từ nét mặt của anh thấy rõ nụ cười bất đắc dĩ.
Chu Đồng đột nhiên cầm lấy tay Kim Jaejoong, kéo cậu tới dưới bậc thang, “Nữ chính đã bỏ rơi nam chính của chúng ta mất rồi, vậy thì để đạo diễn mời nam chính xuống đi!” Cô không phải cố ý đề nghị như vậy, phương pháp này cũng đã được sử dụng trong buổi công chiếu bộ phim lần đầu, Chu Đồng là một MC rất chuyên nghiệp, khả năng nắm giữ bầu không khí có thể nói là số một số hai.
Jung Yunho nghe hiểu tiếng Trung, anh nhìn Kim Jaejoong đứng bên dưới, bậc thang không dài tựa như một cây cầu, hai người đứng hai đầu cầu, Kim Jaejoong cười nhẹ nhìn anh, không nói gì.
Jung Yunho không hiểu nhất là vẻ mặt này của cậu, nhìn không ra vui buồn, cũng không hiểu nổi cậu đang suy nghĩ gì. Nếu là thường ngày, anh nhất định sẽ im lặng là vàng, nhưng tình huống hôm nay… Jung Yunho do dự một lát, đột nhiên bắt đầu bước xuống cầu thang.
“Đợi một lát! Nam chính đừng đi vội, các bạn khán giả trong trường quay đều rất muốn nhìn đúng không?” Chu đồng quay micro về phía khán giả, giọng rất kích động, “Nào, hãy cho tôi nghe thấy giọng của các bạn! Nói thật to cho tôi biết, các bạn có muốn nhìn không?!”
“Muốn ——!!!” Một chữ khí thế ngất trời, đồng đều mà vang dội, từ này Kim Jaejoong nghe không hiểu, cậu chỉ chỉ khán giả bên dưới, khóe miệng cong lên, nói một câu.
“Anh ấy nói gì vậy?” Chu Đồng hỏi phiên dịch.
Phiên dịch không nhịn được cười: “Anh ấy nói mọi người xấu lắm.”
“Đâu có! Đâu có!” Khán giả lại đồng thanh đáp lời, ăn ý vô cùng, phối hợp không chê vào đâu được, như thể đã bàn bạc trước. Hà Quýnh làm MC trong giới giải trí này hơn hai mươi năm, tình huống này đương nhiên cũng từng gặp, nhưng phần lớn đều là khi có sự xuất hiện của ngôi sao trẻ tuổi ngoài hai mươi, đến tuổi của Kim Jaejoong mà vẫn còn có thể có nhiều fan trung thành như vậy, quả thật rất hiếm thấy, vì vậy anh quay xuống dưới khán giả, nửa cảnh cáo nửa nói đùa: “Các bạn đừng ồn ào nữa! Nếu không đạo diễn Kim tức giận liền kéo nam chính của mình về luôn đấy!”
Dưới sân khấu lại ầm ĩ một hồi, Hà Quýnh cố gắng nghe rõ lời họ nói xong, cũng bị chọc đến bật cười, anh quay người nói với Kim Jaejoong: “Tôi không quản được họ rồi, anh xem giờ phải làm sao!”
Kim Jaejoong có chút ngại ngùng, nở nụ cười nhẹ nhàng, quét một vòng nhìn tất cả mọi người dưới sân khấu, lại đột nhiên nói với Hà Quýnh: “Họ không cố ý đâu, chúng tôi lúc trước vẫn vậy, như đang chơi trò chơi thôi.”
Hà Quýnh sững sờ một lát, sau đó chợt hiểu ra đạo diễn Kim đang bảo vệ fan của mình!
Kim Jaejoong lại nói với mọi người dưới sân khấu: “Các bạn phải nghe lời đấy, đừng ầm ĩ nữa, được không?”

“Được ——!!!” Đều quá ! Vừa nói không được ầm ĩ nữa, kết quả vẫn tiếp tục. Kim Jaejoong nở nụ cười bất đắc dĩ, cắn môi, cậu nheo mắt lại làm mặt “Tức giận” với các cô, điệu bộ ấy lại đáng yêu vô cùng, như thể bé thỏ con đang phẫn nộ, cố gắng ra vẻ hung ác lại không chút uy hiếp.