Feb 3, 2018

[LPHT] Chương 96

Chương 96

Vốn định đêm làm điếu thuốc rồi ngủ cho ngon, ai mà ngờ huấn luyện viên lại đi kiểm tra đột xuất, áp giải bọn họ như phạm nhân ra thao trường chạy, chạy chậm còn bị đá vào mông, ngã sấp mặt. Mấy cậu chàng đang tuổi phản nghịch, nào có ai không phải con vàng con bạc ở nhà? Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của huấn luyện viên thì không ai dám nói gì.
Không dám chống đối thì chỉ có thể ngoan ngoãn nhận mệnh, chạy thôi!
Một nhóm thiếu niên chạy như điên giữa trăng thanh, gió mát, nhưng tâm trạng lại không tốt chút nào, lại càng không lãng mạn. Vài vòng cuối, đại đa số mọi người là kéo cơ thể mệt mỏi mà lết từng bước cho xong, duy chỉ Hàn Trác Vũ vẫn giữ vững tốc độ từ đầu đến cuối. Cậu chạy xong cũng không về một mình, mà chậm rãi tản bộ quanh thao trường, đợi bạn cùng phòng chạy tới đích, mới đi tới đỡ bạn Cao mập lăn ra đất nửa sống nửa chết về phòng ngủ.
“Vẫn, vẫn là, ông, biết quan tâm, anh em!” Bạn Cao mập mệt đứt hơi thều thào nói, cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung. Từ bé đến giờ, cậu ta chưa bao giờ chạy xa như vậy, đúng là liều mạng! Sáng mai chắc chắn phải gầy đi 5kg.
Hàn Trác Vũ tập trung nhìn dưới chân, thuận tay đỡ Quách Thượng Nho suýt nữa thì ngã. Tiết Minh và Vương Tử Long ngày thường thích vận động, hiện tại vẫn trụ được.
“Con nuôi Lôi trung tướng thể lực không tồi chút nào, 6000m mà chạy mất có 13 phút 27 giây, phá vỡ kỷ lục của bộ đội ta rồi.” Một huấn luyện viên lắc lắc đầu hồ bấm giờ trong tay, thiếu niên vượt xa mọi người mà lại chạy rất nhẹ nhàng, không chú ý cũng không được.
“Tôi phải về nói với lão đại, cho thằng nhóc này vào trường quân đội còn có tương lai hơn học y. Tỉnh táo, thông minh, trọng tình trọng nghĩa, lại nhiệt huyết, trời sinh đã hợp làm lính rồi.” La huấn luyện viên vừa nói vừa phát thuốc lá mình thu được, cười xấu xa, “Làm điếu, biết ngay là mấy thằng này có hàng xịn mà!”
Mấy thiếu niên đúng là mệt đến thảm rồi, vừa về tới phòng ngủ là lăn ra giường, người đầy mồ hôi cũng chẳng buồn tắm rửa, ngày hôm sau lúc dậy, ai nấy mặt đều vặn vẹo. Hai đùi nhức mỏi, đi trên mặt đất mà như đang giẫm trên lưỡi đao.
Tiết Minh cắn răng chọc vỡ bọt nước trên chân, cẩn thận đi tất vào, lúc đi ngang qua bàn học của Trương Vĩ đột nhiên đá rầm một cái, sau đó khập khiễng vào phòng tắm.
Bàn đổ cái uỳnh, sách vở đồ dùng đặt trên bàn cũng rơi khắp nơi, cốc thủy tinh trên bàn cũng vỡ vụn, mảnh vỡ lóe sáng dưới ánh mặt trời.
Cả phòng yên tĩnh.
Mấy thiếu niên tràn đầy mệt mỏi làm như không phát hiện, lạnh lùng mà bình tĩnh bước qua đống bừa bộn. Rõ ràng có thể nhắc nhở một tiếng, nhưng Trương Vĩ lại không nói gì, bọn họ cảm thấy mình bị phản bội.
Trương Vĩ lặng lẽ dựng bàn dậy, lặng lẽ thu dọn tàn cuộc, lại lặng lẽ ra khỏi phòng, từ đầu đến cuối đều không dám ngẩng mặt nhìn mọi người. Lúc ở quê, cậu ta là con cưng, mười thôn tám xã ai nấy đều khen cậu ta là thiên tài, đến lúc lên thủ đô mới biết mình nhỏ bé cỡ nào. Chênh lệch tâm lý khiến cậu ta rơi vào vực sâu, cậu ta tự ti, nhưng kiêu ngạo tự nhỏ lại không cho phép cậu ta tự ti, lòng cậu ta giằng xé, bởi vậy ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc kết bạn với mọi người.
Thanh niên 18, 19 tuổi là cái tuổi dễ hòa đồng nhất, nhưng cũng dễ mang thù nhất. Nếu không đổi phòng ngủ, cuộc sống sau này của Trương Vĩ cũng sẽ không dễ dàng chút nào.
Tối hôm qua mệt rã rời mà vẫn không thể ngủ ngon. Lúc Hàn Trác Vũ dậy, tâm trạng rất tệ, vậy nên không muốn để ý tranh chấp kia. Chú Lôi hi vọng cậu hòa nhập với mọi người, cậu đã thử, cảm thấy không tốt đẹp như tưởng tượng. Giờ cậu chỉ muốn về nhà mà thôi, rất muốn!
Giờ thể dục buổi sáng, đến một phần ba nam sinh mặt tái nhợt, mấy động tác cúi người, đá chân đơn giản cũng phải làm rất vất vả. Huấn luyện viên lôi mấy người làm tệ nhất ra đạp mấy nhát, thấy bọn họ nửa sống nửa chết, đành phải phất tay giải tán. Còn giày vò nữa không chừng sẽ có người ngất luôn, thanh niên bây giờ yếu thật!
“Hàn Trác Vũ, tối qua cậu bị phạt à?” Liêu Mạn Ny ngăn trước mặt thiếu niên.
“Ừ.” Hàn Trác Vũ gật đầu, tránh sang một bên rồi bước tiếp.
“Cậu chờ một lát!” Liêu Mạn Ny kéo ống tay áo cậu, lúng túng nửa ngày mới đỏ mặt nói khẽ, “Cậu sau này đừng hút thuốc! Hút thuốc không tốt, miệng hôi, răng vàng, còn gây ung thư phổi nữa!”
“Miệng không hôi, răng cũng rất trắng.” Thiếu niên nghiêng đầu, đôi mắt mơ màng, như thể đang nghĩ cái gì, hồi lâu mới gật đầu, “Cậu nói đúng, sẽ gây ung thư phổi, phải bỏ.”
“Vậy là tốt rồi. Cậu về ngủ bù đi!” Liêu Mạn Ny cười ngọt ngào, vui vẻ chạy đi.
“Sao nghe lời bạn gái thế! Đúng là tình thánh!” Học viện tài chính cũng giải tán, Vương Văn Hiên chạy tới, cười nhạo nói.
“Bạn ấy không phải bạn gái tôi!” Hàn Trác Vũ lắc đầu phủ nhận.
“Ngày nào cũng ân cần quan tâm săn sóc, còn bảo không phải bạn gái? Tin đồn lan khắp trường rồi! Liêu Mạn Ny trước đây học Nhị trung, dân thủ đô, có một đám người theo đuổi trung thành, mày cũng nên cẩn thận!” Vỗ vai thiếu niên, Vương Văn Hiên huýt sáo về phòng.
Hàn Trác Vũ đứng sững người tại chỗ, một lát sau mới chậm rãi đi ra căng tin.
Sau giờ huấn luyện quân sự buổi chiều, cậu tự chối nước khoáng mà thiếu nữ đưa, cẩn thận nói, “Cảm ơn cậu quan tâm, nhưng lần sau đừng làm vậy, tôi không thích cậu, xin lỗi.” Lòng của cậu đã bị người nào đó xâm chiếm rồi, chẳng còn chỗ trống nào cả.
Lời từ chối đơn giản mà thẳng thắn này đến quá mức đột ngột, Liêu Mạn Ny lặng người nửa phút mới phản ứng lại, vội vàng nhét chai nước vào trong lòng thiếu niên rồi bỏ chạy. Cô cứ tưởng họ có một mở đầu tốt đẹp, vậy cũng sẽ có một tương lai tốt đẹp, nào ngờ chỉ trong giây lát, mọi việc lại vỡ tan như bong bóng. Liệu có người nào vào được trong trái tim dịu dàng mà lạnh lùng như ánh trăng này không? Cô rất nghi ngờ…
Hoa hậu giảng đường bị giáo thảo đá! Hoa hậu giảng đường về phòng liền khóc nức nở, đáng thương vô cùng! Tin nóng mới nhất đang lan truyền khắp doanh trại, nhưng việc này chẳng mảy may tác động tới thiếu niên. Cậu vẫn đang phiền não vì việc mất ngủ.
“Một chiếc giường king size, cái ôm ấm áp vững chắc, bé con mập mạp, mùi thuốc lá nhàn nhạt, bốn thứ này là đủ để trị chứng mất ngủ của thiếu niên.” 9527 vuốt vuốt chòm râu dê mình vừa biến ra.
Hàn Trác Vũ bực bội trở mình, mở to mắt ngẩn người nhìn trần nhà.
“Thật không ngủ được à? Xem phim người lớn không?” 9527 cười xấu xa dụ dỗ, “Kĩ thuật trên giường cũng là một kỹ năng sinh hoạt thiết yếu, hi vọng kí chủ mau chóng tu luyện đến cấp độ thượng thừa! Đừng có để đồng chí Lôi Phong mất mặt!”
“Cái này thì liên quan gì đến Lôi Phong?” Lại trở mình, Hàn Trác Vũ ôm mặt ngồi dậy, chậm rãi hít sâu một hơi.
“Mùa thu hanh khô dễ cháy! Kí chủ vào phòng tắm hạ hỏa đi ~” 9527 lương tâm trỗi dậy đề nghị.
Hàn Trác Vũ nghĩ nghĩ, cuối cùng đứng dậy, nhẹ chân nhẹ tay vào phòng tắm, cởi quần áo đứng trước vòi sen, định dùng dòng nước lạnh lẽo cọ rửa khô nóng trong lòng.
Ưm! Tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng, Hàn Trác Vũ bật dạy, nghiêng đầu nhìn quanh, màn đêm tối như mực không biết từ lúc nào đã có ánh rạng đông, trời đã dần sáng.
Hóa ra hết thảy chỉ là mơ! Lau mồ hôi trên trán, thiếu niên vươn tay vào chăn, sờ đến quần thì thấy ướt, hai má đỏ bừng. Sao, sao lại mơ cái đó chứ? Xấu hổ quá!
“Kí chủ, cậu trưởng thành rồi. Cái này rất bình thường. Con trai ở trái đất tầm 18, 19 tuổi là thời điểm nóng nảy nhiều tinh lực nhất. Không chỉ riêng cậu, Tiết Minh, Vương Tử Long và cả bạn Cao mập đều mộng tinh. Cậu ngửi xem, trong không khí có mùi đó đấy.” 9527 đúng lúc an ủi. Nếu kí chủ tiếp tục không có nhu cầu về mặt này, nó còn đang định cải tạo lại cơ thể kí chủ một lần.
“Nếu không phải đêm nào cậu cũng ép tôi xem…” Lời kế tiếp không thể nào nói hết, Hàn Trác Vũ nhanh chóng gấp chăn, lấy quần áo vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi bỏ quần áo bẩn vào chậu.
“Ơ, dậy sớm thế!” Tiết Minh ôm chậu quần áo đi tới, thấy thiếu niên thì có chút xấu hổ, phát hiện cậu đang giặt quần thì khẽ nhướn mày, nở nụ cười xấu xa ngầm hiểu.

Không lâu sau, Vương Tử Long và bạn Cao mập cũng vào, bốn người nhìn nhau, sau đó mỗi người ngồi ở một vòi nước khác nhau, giả bộ tập trung giặt, tai lại đỏ bừng. Con trai thời niên thiếu đúng là không dễ dàng!

Feb 1, 2018

[LPHT] Chương 95

Chương 95

Mệt mỏi cả ngày, các thiếu niên cũng thân thiết hơn hẳn, chỉ mình Trương Vĩ không hòa hợp với mọi người. Tuy Hàn Trác Vũ cũng ít nói, nhưng khí chất của cậu lại rất trong sáng, có sức cuốn hút kì lạ, bởi vậy lại thành người được hoan nghênh nhất.
“Tuy lớp mình ít nữ nhưng toàn gái xinh cả. Nhìn đứa đứng thứ tư kìa, phải ngang tầm hoa hậu giảng đường ấy.” Tiết Minh khoa chân múa tay vẽ chữ S theo dáng người xinh đẹp của cô gái.
Không đợi Hàn Trác Vũ đáp lời, La huấn luyện viên đã lườm Tiết Minh một cái, khiến cậu ta sợ hãi rụt cổ.
“Sáng nay dạy các bạn hành quân, giờ tôi sẽ dạy mọi người đứng nghiêm, đây là môn học đầu tiên của bộ đội, khi mọi người bước vào doanh trại quân đội thì nhất định phải học cách đứng nghiêm. Có thể nói đứng nghiêm là cơ bản của mọi động tác khác trong quân đội. Mọi người nhìn kĩ vào, hai chân tạo thành góc 60 độ, hai chân thẳng, ngón tay cái chạm vào ngón giữa, hai tay thả lỏng tự nhiên chạm vào quần…” La huấn luyện viên vừa giải thích, vừa làm mẫu, cuối cùng tổng kết, “Lưng thẳng, chân thẳng, đầu ngẩng. Nhớ kỹ vào.”
“Rõ!” Sinh viên ngoan ngoãn trả lời.
“Nghiêm!” La huấn luyện viên uy nghiêm hạ lệnh, sau đó nhìn đồng hồ, “Đứng một tiếng kể từ bây giờ, ai không đạt tiêu chuẩn, bị tôi gọi tên ba lần trở lên thì sẽ bị phạt một giờ, đồng thời phải buộc cái này vào thắt lưng, cho các cậu thẳng lưng ra!” Anh đá đá bó gậy trúc dài hơn 1m bên chân.
Sinh viên ai nấy sợ run, vội vàng ngẩng đầu ươn ngực hóp bụng.
La huấn luyện viên đi kiểm tra từng hàng, lúc nhìn thấy Hàn Trác Vũ thì rất thỏa mãn. Thiếu niên tựa như cây tùng thẳng tắp, đầu ngẩng, mắt nhìn thẳng, tư thế rất hiên ngang. Lúc anh lướt qua, vô tình chạm vào tay thiếu niên. Tay thiếu niên rung lên rồi lại thẳng tắp.
“Không tệ. Tay để rất thẳng.” Gương mặt nghiêm túc của La huấn luyện viên cuối cùng cũng thả lỏng, tiếp tục đi kiểm tra. Đi hết một vòng, hai nam sinh bị nhắc nhở đến ba lượt, cuối cùng phải buộc gậy trúc vào, khiến mọi người muốn cười mà không dám cười.
Nhưng dần dần, không ai còn có thể bình tĩnh đứng nghiêm nữa. Thời tiết tháng 9 vẫn còn sự oi bức của mùa hè. Lúc sáng sớm thì không sao, nhưng đến gần trưa, ánh mặt trời vàng rực đổ xuống, không khí nóng nực đến vặn vẹo. Tiếng chim kêu réo rắt, khiến người lại càng không yên.
Mồ hôi ướt đẫm mũ, còn chảy dọc theo tóc xuống mặt, chảy vào mắt và mũi, cái cảm giác mặn mặn dính dính khiến người hít thở không thông. Tiết Minh cảm thấy mình sắp xong rồi, muốn lau mồ hôi lại không dám đưa tay ra, vụng trộm nhìn bên cạnh.
Hàn Trác Vũ cũng đổ mồ hôi, nhưng tư thế vẫn thẳng tắp như ban đầu. Cậu đứng ngay đầu hàng, rất nổi bật, huấn luyện viên các lớp khác cũng để ý tới cậu, thi nhau lấy cậu ra làm mẫu.
“Còn nửa giờ! Cố chịu đi!” La huấn luyện viên ngồi trong bóng râm cạnh thao tràng, mở chai nước lạnh uống, thảnh thơi đến khiến người ta khó chịu.
Hàn Trác Vũ mắt chớp chớp, nhìn về phía cô gái đứng hàng thứ tư. Cô đang phát ra tiếng kêu cứu rất to, dường như sắp không chịu được rồi. Vài phút sau, tiếng kêu cứu trở nên dồn dập hơn, khiến cậu lại nhìn lần nữa.
“Hàn Trác Vũ, cậu nhìn cái gì đấy? Nhìn gái xinh à? Có muốn đứng lên phía trước không? Tôi cho cậu nhìn đủ luôn!” Thấy sự khác thường của thiếu niên, La huấn luyện viên quát lớn.
Sinh viên khác cố nén cười.
Hàn Trác Vũ lập tức thu lại tầm mắt.
Vài phút trôi qua, tiếng kêu cứu đột nhiên im bặt, cô gái đứng phía trước lảo đảo, sắp ngã xuống đất. Hàn Trác Vũ theo phản xạ chạy tới, còn va vào Tiết Minh và hai nam sinh khác. Hàng ngũ lâp tức rối loạn.
“Báo cáo huấn luyện viên, có bạn ngất xỉu!” Một cô gái hét lớn.
Cô gái ngã vào vòng tay của thiếu niên, mũ rơi ra, để lộ gương mặt xinh đẹp, tái nhợt, mũi cao thẳng, môi trái tim xinh đẹp, hai má đỏ bừng, hơi thở yếu ớt, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Mấy nam sinh xúm lại gần nhìn mà không rời mắt.
“Cảm nắng rồi, đưa bạn này vào phòng y tế luôn đi.” La huấn luyện viên gạt đám người ra, nhìn cô gái một cái rồi nói.
Hàn Trác Vũ ôm cô gái về phòng y tế.
“Đứng thẳng hết cho tôi!” La huấn luyện viên lại hét lên, nhìn bóng lưng thiếu niên dần dần đi xa, “Đúng là thương hương tiếc ngọc, biết mỹ nữ sắp ngất nên đẩy người khác để lao ra trước tiên. Đúng là cái tuổi dậy thì!”
Mấy nam sinh khác cũng bật cười, cười to nhất là Tiết Minh và hai nam sinh khác.
“Cười cái gì mà cười, còn cười nữa đứng thêm một giờ đấy!”
Mọi người vội vàng trật tự.
Liêu Mạn Ny chỉ ngất xỉu hơn phút liền dần dần tỉnh lại, thấy người mình đang lơ lửng, như bị người ôm vào lòng, mùi hương quanh quẩn bên mũi không phải mùi mồ hôi mằn mặn mà là hương cỏ xanh nhẹ nhàng, cánh tay nâng dưới hai tay và dưới đầu gối cô rất vững vàng, mang đến cảm giác an toàn. Cô khẽ mở mắt, đập vào mắt là sườn mặt xuất sắc không tỳ vết, gương mặt đó ngược sáng, ánh mặt trời nhàn nhạt như đang làm nền cho gương mặt đó.
Mặt cô đỏ bừng, giãy dụa định đứng xuống.
“Cậu có đi được không?” Giọng cậu cũng dịu dàng như ánh trăng, đồng thời cũng trong trẻo mà lạnh lùng như ánh trăng.
Liêu Mạn Ny bước thử hai bước, chân mềm nhũn, bước thấp bước cao.
“Để tôi ôm cậu đi.” Thiếu niên lại đỡ cô dậy, vững vàng bước về phòng y tế.
Liêu Mạn Ny thấy mặt mình đỏ bừng rồi, ngơ ngác nhìn sườn mặt xuất sắc của thiếu niên, mơ màng không hề biết mình vào phòng y tế lúc nào, cũng không biết mình lại thiếp đi như thế nào.
“Hì, hôm nay có diễm phúc à nha! Ôm hoa hậu giảng đường thấy sao? Nghe nói bạn đó tên là Liêu Mạn Ny, người cũng đẹp như tên vậy!” Bạn Cao mập chọc chọc Hàn Trác Vũ.
“Hàn thiếu xiêu lòng rồi, đứng cách Liêu Mạn Ny xa như vậy mà còn lao tới đỡ, thiếu chút nữa xô ngã tôi.” Tiết Minh cũng hùa theo.
“Tôi không có cảm xúc gì với bạn ấy cả.” Hàn Trác Vũ chỉ nói một câu rồi không nói nữa, cúi đầu yên lặng ăn cơm. Cậu đã có người yêu rồi, đã hứa sẽ ở bên nhau cả đời rồi.
Mấy thiếu niên nhìn nhau, nở nụ cười mờ ám. Làm gì có cậu chàng nào mà không có tí rung rinh trước con gái? Giải thích chẳng khác nào che giấu cả.
Trong ký túc xá của nữ, Liêu Mạn Ny lấy thuốc xong về phòng cũng bị bạn bè truy hỏi.
“Cậu quen Hàn Trác Vũ từ trước à?”
“Tớ không.”
“Vậy chắc cậu ấy thích cậu đúng không? Tớ phát hiện cậu ấy nhìn cậu suốt, lúc cậu ngất, cậu ấy là người đầu tiên chạy tới đỡ. Mà cậu ấy cách xa lắm!”
“Vậy à?” Giọng khẽ cất cao.
“Cậu ấy đẹp trai quá! Mặt 360 độ không góc chết luôn! Tớ có ảnh chụp hồi cấp 3 của cậu ấy, có muốn xem không?”
“Muốn muốn, gửi cho tớ với!” Mọi người thi nhau gào lên!
Chẳng biết từ bao giờ, tin đồn về hoa hậu giảng đường và hotboy trường liền truyền khắp nơi. Hàn Trác Vũ không hề biết về việc này, Liêu Mạn Ny thì biết nhưng không giải thích, huấn luyện quân sự ngày nào cũng tặng thiếu niên một chai nước lạnh.
“Hàn Trác Vũ, cho cậu này.”
“Cám ơn!”
“Không phải cảm ơn đâu.” Cô gái đỏ mặt chạy đi.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Liêu Mạn Ny!”
“Rõ ràng là bạn ấy tặng nước cho tôi, vì sao còn cho tôi giá trị cảm ơn?” Thiếu niên nghiêng đầu, nghi hoặc.
“Vì kí chủ có mị lực ấy mà! Ha ha ~” 9527 cười mờ ám.
Gắng gượng vượt qua thời gian đầu, mọi người dần thích ứng với cuộc sống gian khổ ở doanh trại, nhưng trái ngược với mọi người, Hàn Trác Vũ dần trở nên bức bối. Ngày nào cũng chỉ có thể dùng ‘râu’ của 9527 để nhìn lén Tiểu Sâm và chú Lôi, hình ảnh mơ hồ này không thể nào lấp đầy trái tim cậu.
Cậu mặt không cảm xúc ngẩn người nhìn trời đêm, làn gió nhẹ thổi qua, mang đến cảm giác mát dịu. Khoác thêm áo khoác, đợi người dần ấm trở lại, cậu bỗng nhiên rất nhớ vòng tay ấm áp và an toàn của người đàn ông kia; nhớ cảm giác rung rung trong lòng anh khi anh cười; nhớ nụ hôn ướt át, mang theo mùi thuốc lá của anh.
Cậu vò đầu, để lộ biểu cảm buồn rầu, dù chỉ rất khẽ thôi.
“Kí chủ, cẩn thận tương tư thành tật đấy!” 9527 dùng giọng tang thương an ủi.
Tai thiếu niên liền đỏ bừng.
“Hàn Trác Vũ, có thứ tốt này, muốn làm một điếu không?” Tiết Minh thần bí lắc lắc bao thuốc lá đắt tiền trong tay.
“Cho tui một điếu!”
“Tớ cũng muốn!”
“Cả tui nữa!”
Bạn Cao mập, Quách Thượng Nho, Vương Tử Long nhao nhao hưởng ứng.
Hàn Trác Vũ do dự một lát, cuối cùng cũng theo họ vào phòng tắm.
“Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe!” 9527 định ngăn cản, nhưng thiếu niên không hề để ý đến nó.
“Thuốc này nặng thật!” Đóng cửa phòng, Vương Tử Long châm thuốc, nóng vội hít một hơi, sau đó nhắm mắt, lộ biểu cảm thỏa mãn, hiển nhiên là người từng trải.
“Hãng này tớ chưa hút bao giờ.” Quách Thượng Nho người cũng như tên, hút thuốc cũng mang đến cảm giác nho nhã.
Tiết Minh và Cao mập ngồi xổm trên mặt đất, cúi đầu hút thuốc như mấy kẻ nghiện, xem ra bọn họ cũng nghiện thuốc lá.
Hàn Trác Vũ châm điếu thuốc, nhìn đốm lửa nhỏ suốt nửa ngày, cuối cùng chậm rãi đưa lên hít một hơi. Làn sương mù màu trắng ngập tràn trong miệng, cậu rũ mắt, lộ ra biểu cảm thất vọng. Hít thẳng làn hương này không thể nào so được với cảm giác gắn bó môi răng kia. Cái đầu vừa đắng, vừa chát; cái thứ hai lại ngọt ngào, mềm mại.
Hầu kết thiếu niên giật giật, phát hiện nicotin không thể khiến cậu lãng quên, mà lại càng thôi thúc nỗi nhớ dưới đáy lòng. Cậu muốn hôn người nào đó, rất muốn, nhưng giờ anh không ở đây…
Một tiếng rầm đột ngột cắt đứt tụ hội bí mật của mấy thiếu niên. La huấn luyện viên đen mặt đá văng cửa phòng tắm, phía sau là Trương Vĩ vẻ mặt bất an.
“Tôi chưa nói cho mấy cậu à? Buổi tối tôi sẽ đi kiểm tra đột xuất!”
Sh*t, nói trước thì còn gọi là kiểm tra đột xuất à? Thầy muốn chơi bọn em thì cứ nói thẳng! Ngoài Hàn Trác Vũ mặt không cảm xúc ra, mấy người còn lại đều giận mà không dám nói.
“Giờ ra thao trường ngay cho tôi! 15 vòng, chạy không nổi cũng phải bò cho hết!” Tịch thu mấy bao thuốc lá mà Tiết Minh giấu, La huấn luyện viên dồn dập đuổi hết những nam sinh vi phạm lệnh cấm ra thao trường.
Người bị bắt cũng không ít, tiếng rên rỉ vang vọng khắp nơi.

Hàn Trác Vũ buồn bực chạy, trong lòng nghĩ mệt cũng tốt, mệt thì ngủ luôn, không phải nhớ Tiểu Sâm và chú Lôi đến mất ngủ.

Jan 30, 2018

[LPHT] Chương 94

Chương 94

Hàn Trác Vũ trằn trọc cả đêm. Nằm co người trên giường đơn chật hẹp mà không phải trong cái ôm ấm áp, tràn ngập cảm giác an toàn của người nào đó, cậu không thể nào khiến mình yên tâm mà ngủ được.
Lúc cậu trở người, tiếng chuông đột nhiên vang lên, cậu ngồi bật dậy, trong đầu hiện lên mấy từ - Báo động khẩn cấp! Nhanh chóng xuống giường, thay quần áo, gấp chăn màn, sau đó cậu đi gọi mấy người bạn cùng phòng.
“Sh*t! Hôm đầu tiên đã báo động rồi à? Còn có để người sống nữa không hả? Mợ nó, mới bốn giờ!” Tiết Minh vừa mới chợp mắt được một lát, lúc bị gọi dậy thì mắt đỏ bừng, tóc vuốt ve chỉnh chu ban ngày nay loạn như ổ gà.
Quách Thượng Nho lại đoán được huấn luyện viên sẽ chỉnh mọi người. Ngày đầu tiên mà, phải ra oai phủ đầu chứ.
Vương Tử Long cũng rất nhanh nhẹn, đã thay quần áo đi giày xong rồi.
Trương Vĩ đang nghiêng ngả trèo xuống giường.
Bạn Cao mập gọi thế nào cũng không chịu dậy, trùm kín chăn.
“Năm phút nữa mà cậu không ra chỗ tập trung, cậu chuẩn bị tinh thần chạy 4000m đi!” Quách Thượng Nho vừa dứt lời, bạn Cao mập liền bật dậy như bị giật điện, vội vã mặc quân phục rồi xỏ chân vào giày.
Mọi người vội vã chạy tới địa điểm tập trung, La huấn luyện viên đã đứng đó, cầm đồng hồ trong tay bắt đầu đếm ngược. “Năm, bốn, ba, hai, một, hết giờ. Mấy cậu ra ngoài hết cho tôi!” Anh chỉ mấy sinh viên đến muộn đang định lẩn vào hàng.
“Giờ bắt đầu điểm danh. Ai có thì giơ tay nói to vào.” Anh lấy danh sách ra, “Cao Văn Thiên!”
“Có!” Bạn Cao mập giơ cao tay.
“Giày cậu đâu?” La huấn luyện viên chỉ vào đôi chân lấm bẩn của cậu.
“Em chạy vội quá nên rơi mất rồi ạ.” Bạn Cao mập tai đỏ bừng.
Mọi người nghe vậy thì bật cười.
“Sao cậu không rơi cả người luôn hả?! Sau này trả lời tôi thì phải nói ‘Báo cáo huấn luyện viên’, nghe rõ chưa?” La huấn luyện viên quát lớn. Nếu không uốn nắn được mấy cậu này vào nếp, họ “La” của anh sẽ viết ngược luôn.
Mọi người đồng thanh hô rõ.
“Hoàng Đào!” La huấn luyện viên tiếp tục điểm danh
“Có!”
“Sao tay cậu cứ kéo quần thế kia?”
“Em, báo cáo huấn luyện viên, em không tìm thấy thắt lưng, nếu thả tay ra thì quần em tụt mất.”
Mọi người lại cười rộ lên.
La huấn luyện viên xoa trán, tiếp tục điểm danh. Có người còn chưa cài hết cúc áo, có người không mang mũ, thậm chí có người chỉ mặc quần đùi áo may ô, nhìn rất đau mắt. Lúc đọc đến tên ‘Hàn Trác Vũ’, chỉ nghe tiếng hô ‘Có’ vang dội, La huấn luyện viên nhìn lại, lập tức thấy mình như được rửa mắt.
Cúc áo cậu đã được cài đến khuy trên cùng, ống quần thẳng tắp gọn gàng, lưng thẳng thắn, mũ đội đúng quy cách, ánh mắt tỉnh táo, biểu cảm vừa nghiêm túc lại vừa trang trọng, toàn thân tràn đầy khí chất trong trẻo, rửa sạch tâm trạng phiền muộn của La huấn luyện viên.
Bộ đội là cái gì? Như thế này mới gọi là bộ đội chứ!
“Nhìn kĩ cho tôi, sau này tất cả những người không đạt được tiêu chuẩn này khi tập trung thì chuẩn bi tinh thần đi chạy đi!” Anh kéo thiếu niên ra làm mẫu, lớn tiếng nói.
Mọi người nhìn về phía thiếu niên trang phục chỉnh tề, tinh thần hăng hái kia, lại nhìn mình luộm thuộm chật vật, trong lòng đều rất khâm phục. Đặc biệt là nữ sinh, mắt sáng rực, trạng nguyên đẹp trai quá! Bốn năm tới mình có phúc rồi!
Điểm danh xong, La huấn luyện viên vung lên nói, “Những ai đi trễ thì ra sân chạy cho tôi! Đã vào doanh trại rồi thì các cô các cậu hãy quên hết thân phận lúc trước của mình đi, coi mình là một người bộ đội chân chính, đừng có mà mơ tưởng lười biếng gian lận! Những người còn lại giải tán!”
Có người kêu la buồn bã, có người lại vui mừng khôn xiết.
“Ôi má ơi, ngày đầu đúng là hữu kinh vô hiểm!” Vừa về đến ký túc xá, bạn Cao mập liền vỗ ngực, leo lên giường, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng ngáy.
Tiết Minh, Vương Tử Long, Trương Vĩ cũng bị cậu ta lây nhiễm, chẳng mấy chốc đã ngủ say. Giày vò suốt một giờ, mọi người đều rất mệt rồi.
Quách Thượng Nho lắc đầu bật cười, nhìn đồng hồ, đã năm giờ, liền lấy quyển “Tế bào học” ra đọc.
Hàn Trác Vũ cũng không ngủ được, lấy một chiếc vali nhỏ từ trong tủ ra, kéo đến bên bàn học. Vừa mở khóa kéo, mùi sách liền tỏa khắp phòng.
“Mấy quyển này cậu đọc hết rồi à?” Quách Thượng Nho chớp chớp mắt. Trong vali toàn sách là sách, “Xác xuất thống kê”, “Phân tử học hiện đại”, “Di truyền học (Thompson & Thompson Genetics in Medicine, 7th ed, bản song ngữ)”, “Sinh hóa học”, “Từ điển y học”… Sách ở đây chẳng những có tài liệu giảng dạy chính quy mà còn có rất nhiều sách tham khảo mà phải đến bậc thạc sĩ tiến sĩ mới hay đọc, mép sách hơi cong, hiển nhiên đã bị người lật rất nhiều lần.
“Ừ.” Hàn Trác Vũ gật đầu, xếp chồng sách ngay ngắn, chỉnh tề lên bàn. Học quân sự xong là phải thi ngay, nếu không vào được lớp liên thông thì ông Khúc lột da câu mất; 9527 cũng nói sẽ dùng điện giật cậu. Vậy nên cậu không dám thả lỏng.
Quách Thượng Nho đi qua, lấy bừa một quyển, thấy trên trang giấy đấy chữ viết tay, rất nhiều lý luận đừng nói là đọc hiểu, ngay cả nghe còn chưa từng nghe thấy. Mấp máy môi, cậu ta làm bộ lơ đãng hỏi, “Nhiều sách thế này, cậu đọc trong bao lâu vậy?”
“Một năm.” Thiếu niên trả lời.
“Vậy nên cậu không ôn thi đại học à?”
“Ừ.” Thiếu niên khẽ gật đầu.
Mọi người chỉ biết đến trạng nguyên khoa học tự nhiên là Hàn Trác Vũ, Quách Thượng Nho thân là bảng nhãn lại như ánh sao cạnh mặt trăng, dù có rực rỡ thế nào cũng không thể so bì. Cậu ta không phục, tất nhiên sẽ có tâm lý muốn ganh đua, nhưng giờ thì hoàn toàn bái phục rồi. Chẳng có gì để ganh đua cả, khi cậu còn đang điên cuồng ôn thi đại học, người ta đã vạch sẵn con đường tương lai của mình rồi, đồng thời cũng đã đi rất xa. Trạng nguyên khoa học tự nhiên cả nước với người ta chỉ là vật trong túi, dễ như trở bàn tay thôi.
“Sau này có gì không hiểu, tớ hỏi cậu được không?” Quách Thượng Nho có chút khẩn trương.
“Đương nhiên là được rồi.” Thiếu niên gật đầu.
“Cảm ơn!” Lời cảm ơn này rất chân thành, cậu không hề thấy chút kiêu ngạo nào trên người thiếu niên.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Quách Thượng Nho!”
“Chúc mừng kí chủ lại có thêm một người bạn mới!” 9527 vừa tỉnh ngủ liền có bữa sáng, tâm trạng rất vui vẻ.
Đọc sách được chừng nửa tiếng, đến 5h30’ là giờ tập thể dục buổi sáng của thiếu niên, nghĩ lát nữa còn phải huấn luyện, cậu ra ngoài sân thượng giãn cơ, làm 50 cái hít đất, khiến Quách Thượng Nho lại than thở mình không bằng người. Người ta chẳng những đẹp trai, học giỏi, ngay cả thể thao cũng rất giỏi, đúng là không có một khuyết điểm nào.
Khi mọi người bắt đầu thức dậy, Hàn Trác Vũ đã giãn cơ xong, vào phòng tắm tắm qua cho hết mồ hôi.
“Kí chủ, để chuẩn bị cho huấn luyện quân sự, tôi sẽ tăng thể lực và sức bền của cậu lên tối đa. Quá trình này chắc mất tầm ba phút, xin cậu hãy nhẫn nại.” 9527 đột nhiên mở miệng.
Hàn Trác Vũ chậm rãi cởi quần áo, đứng trước vòi hoa sen, mở van, để dòng nước lạnh lẽo chảy khắp cơ thể, bình tĩnh nói, “Bắt đầu đi.” Mấy năm rồi, cậu đã sớm quen với đau đớn khi nâng cấp cơ thể, không còn là thiếu niên tự kỉ dù chỉ bị dòng điện nho nhỏ giật thôi cũng cảm giác như trời đất sụp nữa. Con đường sau này sẽ còn rất nhiều khó khăn, thử thách còn đáng sợ hơn sự đau đớn này, vậy nên phải học cách chịu đựng.
“Đếm ngược bắt đầu , 3, 2, 1…” Giọng máy tính nhỏ dần, cơn đau như lột da lóc xương chạy từ gót chân lên đến tận đỉnh đầu, từng tế bào trên người như đang nổ tung, tái tạo, lại nổ tung, rồi lại tái tạo. Hàn Trác Vũ xoay người, hai tay chống lên tường trắng lát gạch men sứ, cắn chặt răng không để mình bật ra tiếng rên. Dòng nước lạnh như băng chảy dọc theo phần lưng căng cứng của cậu, xoa dịu đôi chút cái cảm giác nóng rực khi tế bào tái tạo này.
Từ 7 điểm lên thẳng 10 điểm, lần cải tạo này đau đớn hơn hẳn. Tuy chỉ có ba phút ngắn ngủn, nhưng với người phải chịu đựng nó thì lại như mấy đời.
“Xong chưa?” Năm phút qua đi, Hàn Trác Vũ mới dần dần điều khiển được cơ thể của mình.
“Được rồi. Kí chủ, cậu thử cử động đi, xem cơ thể mình có tràn đầy sức mạnh không?” 9527 nịnh nọt.
Hàn Trác Vũ nắm chặt tay, cảm thấy từng cơ bắp trên người đều răn chắc hơn hẳn, gật đầu nói, “Không tệ. Cậu bỏ hạn chế với ngón út của tôi rồi à?”
“Đúng vậy, sau này sẽ không còn tình trạng lan hoa chỉ nữa đâu, cậu yên tâm!”
Hàn Trác Vũ nhếch môi, tắt vòi nước, lau khô tóc, thay quân phục. Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, Tiết Minh đang gào lên, “Hàn Trác Vũ, cậu mau mở cửa đi, cả người tôi toàn mùi khai, giờ mà không tắm thì tôi điên mất!”
Cửa đột nhiên mở ra, Tiết Minh mắt chớp chớp, không kìm lòng được khẽ huýt sáo. Thiếu niên vừa tắm xong, tóc còn ướt nước, từng lọn dán vào gò má, lộn xộn mà lại gợi cảm vô cùng, nửa người trên còn chưa mặc áo, nửa người dưới mặc quần quân phục, quần rộng còn chưa đeo thắt lưng, kẹt ở xương hông, để lộ phần bụng cơ bắp, thon thả. Trên người thiếu niên không có một chỗ nào là thượng đế không tỉ mỉ tạo hình, là sự kết hợp giữa xinh đẹp và khỏe mạnh.
“Mặc quần áo thì gầy mà cởi ra thì có cơ. Không ngờ cậu dáng chuẩn thế kia!” Tiết Minh chậc chậc tán thưởng.
Không có cảm giác bất an lúc để lộ cơ thể trước mặt Lôi Đình, Hàn Trác Vũ chỉ nhìn cậu ta một cái, vắt khăn mặt quanh cổ rồi ra ngoài. Sau khi thay quần áo, sấy khô tóc, bạn Cao mập cũng đã dậy, lại mân mê chăn suốt vài phút, không thể nào làm được viên gạch trong truyền thuyết, giờ mới nhờ bạn cùng phòng.
“Nhìn kĩ này.” Hàn Trác Vũ giũ chăn ra, nhanh chóng gấp lại thành khối vuông vức, thẳng tắp.
“Biết cách gấp chưa?” Cậu đứng thẳng dậy nhìn về phía bạn Cao mập.
“Biết rồi!” Bạn Cao mập cười trộm.
“Thế tự gấp lại đi.” Hàn Trác Vũ không chút lưu tình giũ tung chăn ra, khiến bạn Cao mập hét thảm. Còn tưởng không phải gấp lại cơ!
Quách Thượng Nho cười ha hả, sau đó là Vương Tử Long, ngay cả Trương Vĩ cũng khẽ nhếch khóe môi.
Giờ thể dục buổi sáng chỉ có nửa tiếng, La huấn luyện viên dạy mọi người vài yêu cầu cơ bản khi hành quân, sau khi thấy mọi người làm được tương đối thì giải tán luôn. Ai nấy chạy vội ra căn tin, ngày hôm qua còn thấy đồ ăn khó nuốt, nay thì món nào cũng ngon.
“Kiểm tra nội vụ!” Giọng nói vang dội vang lên ngoài cửa phòng, bạn Cao mập đang cầm thìa ăn cháo thiếu chút nữa đánh đổ.
“Chào huấn luyện viên!” Sáu thiếu niên đặt bánh bao và cháo trong tay xuống, đồng loạt ứng lên chào hỏi.
“Ừ.” La huấn luyện viên gật đầu, mắt như ưng quét khắp phòng ngủ, “Chăn ai đây? Không đạt yêu cầu, gấp lại!”
Trương Vĩ vội vàng trèo lên giường gấp lại chăn.
“Vẫn chưa được! Bạn cùng phòng cậu đều gấp rất tốt, cậu không có miệng hỏi à?” La huấn luyện viên không thích những học sinh quá tách biệt với cộng đồng. Nghe nói con nuôi đã từng mắc bệnh tự kỷ, nhưng cũng không âm trầm như Trương Vĩ, ngược lại rất ấm áp, mặt không cảm xúc cũng khiến người dễ chịu. Nhưng mà, thích ăn vặt thì lại không chấp nhận được.
Trương Vĩ đổ mồ hôi, gấp lại giũ tung, làm đi làm lại cũng không nhờ người khác giúp đỡ. Đôi môi mím lại và mày nhíu chặt để lộ sự quật cường trong lòng cậu ta.
“Được rồi! Cậu xuống đây.” Thấy chăn cuối cùng cũng có hình thù, La huấn luyện viên gọi cậu ta xuống. Điều bộ đội coi trọng nhất là tình anh em, vì họ thường xuyên phải giao lưng mình cho đồng đội, tất nhiên rất ghét kiểu người chỉ biết mình như Trương Vĩ.
Cảm nhận được sự bất mãn của huấn luyện viên, Trương Vĩ cúi thấp đầu, đứng sau mọi người.

La huấn luyện viên đảo mắt khắp phòng ngủ, gần như không bỏ bất kì một góc nào, ngay cả gầm giường cũng nhìn một lần, phát hiện không có đồ giấu bên trong mới nghiêm mặt ra khỏi phòng. Bạn Cao mập đi theo anh, thấy phòng ngủ cạnh đó có người giấu đồ ăn bị phát hiện, sau đó bị phạt chạy mấy vòng quanh sân, cậu ta còn ôm ngực thở phào.

Jan 28, 2018

[LPHT] Chương 93

Chương 93

Điểm danh xong, người đàn ông cao lớn kia tự giới thiệu, “Tôi họ La, là Đại đội trưởng của mấy cậu, đồng thời cũng là huấn luyện viên của mọi người. Cho các cậu nửa giờ sắp đặt lại nội vụ, sau đó mặc quân phục ra thao trường tập trung. Trên thao trường đã ghi rõ tên lớp, sáu người các cậu đều thuộc lớp 7 do tôi dạy, đã rõ chưa?”
“Rõ!” Những người khác đều chỉ gật đầu hoặc tùy ý vâng một tiếng, chỉ mình Hàn Trác Vũ theo phản xạ ngẩng đầu ưỡn ngực, lớn tiếng đáp lại.
Tinh thần không tệ, chỉ là cơ thể hơi yếu ớt, vẫn còn có thể cứu chữa. La đại đội trưởng nhìn thiếu niên một cái, sau đó ra hiệu cho chiến hữu đứng cạnh mình.
“Chào các em, tôi họ Tiền, là chỉ đạo viên của các em, sau này gặp vấn đề gì trong sinh hoạt có thể tìm tôi. Đây là thời gian biểu của mọi người, hi vọng các em tuân thủ nghiêm ngặt.” Tiền chỉ đạo dán một tờ thời gian biểu to đùng lên cửa.
Sáu thiếu niên xúm lại xem, ngoài Hàn Trác Vũ ra, tất cả moi người đều thầm rên rỉ trong lòng, mặt đau khổ. Nhất là bạn Cao mập, mặt nhăn hết cả lại.
Thức dậy – 06:00
Thể dục buổi sáng – 06:15-06:45
Rửa mặt, sắp xếp nội vụ - 06:45-07:15
Bữa sáng – 07:15-07:45
Huấn luyện – 8:00-10:00
Ăn trưa 11:50-12:50
Nghỉ trưa 13:00-15:40
Huấn luyện – 16:00-18:00
Ăn tối – 18:10-19:10
Huấn luyện tối – 19:30-21:00
Đi ngủ - 22:00
“Đừng có mà chửi thầm trong lòng, tôi còn phải thông báo một số quy định nữa.” La đại đội trường cười rất đáng sợ, “Ngoài giờ huấn luyện trên thời khóa biểu ra, tôi còn có thể báo động khẩn cấp, thường sẽ vào buổi tối sau khi mấy cậu đi ngủ. Sau năm phút mà chưa có mặt thì sẽ bị phạt chạy 10 vòng quanh thao trường.”
Bạn Cao mập lập tức giơ tay tính toán xem 10 vòng là bao nhiêu mét, há hốc mồm, im lặng gào lên trong lòng. Với một người chỉ chạy 800m thôi cũng có thể ngất xỉu, 4000m chắc chắn là giết người! Làm sao giờ? Chỉ muốn giờ bốc hơi luôn thôi!
Mấy người còn lại cũng mặt tái nhợt.
La đại đội trưởng nhìn Hàn Trác Vũ vẫn rất bình tĩnh, tiếp tục nói, “Sau giờ thể dục buổi sáng, tôi sẽ đi kiểm tra nội vụ, người không đạt tiêu chuẩn sẽ chạy 10 vòng quanh thao trường!”
Mọi người ủ rũ gật đầu.
“Trong kì quân sự không được ăn đồ ăn vặt, không được dùng di động, không được dùng máy tính. Hiện tại, mấy cậu hãy nộp hết đồ ăn vặt, máy tính, điện thoại đi. Hoa quả bánh ngọt và các loại đồ ăn dễ hỏng coi như là các cậu hiếu kính cho huấn luyện viên, còn các loại thực phẩm đóng gói, điện thoại, máy tính, các cậu hãy cho vào một túi, bên ngoài viết tên, lớp, mã sinh viên, đợi khi hết kì quân sự sẽ trả lại. Yên tâm, chúng tôi sẽ thống kê lại toàn bộ, thiếu 1 đền các cậu 10.”
Ký túc xá lại rên rỉ.
“Ầm ĩ cái gì hả? Còn kêu nữa thì xuống chạy mấy vòng cho tôi! Trên giấy triệu tập đã ghi rõ yêu cầu khi học kì quân sự, các cậu không có mắt à?! Bảo không cho mang theo lại còn cố tình cầm theo! Tưởng là nhiều người cầm thì chúng tôi sẽ coi như không phát hiện à? Nói cho các cậu biết, cứ mơ đi!” Đợi mọi người trật tự, anh nhìn về phía chiếc giường gần cửa sổ, giọng nghiêm khắc, “Giường ai đây hả? Đồ ăn vặt để cả lên giường thế này, còn thể thống gì nữa!”
Hàn Trác Vũ lập tức cầm mấy túi đồ ăn vặt đặt xuống đất. Biết sao được, bàn học và tủ cậu đã chật cứng rồi, chẳng biết là ai đặt lên giường, chưa kịp thu dọn thì huấn luyện viên đã đến rồi.
“Cậu đi học quân sự hay là đến du lịch hả? Đàn ông con trai mà ăn lắm đồ ăn vặt thế này, thảo nào chẳng khác gì con gà giò thế kia! Thói quen này phải bỏ!” La đại đội trưởng nhíu chặt mày. Sao lão đại dung túng con nuôi vậy? Buổi tối phải gọi cho anh mới được. Đàn ông con trai sao có thể nuông chiều thế này, nhìn làn da, nhìn gương mặt kia xem, chẳng khác gì búp bê thủy tinh đụng cái là vỡ.
Hàn Trác Vũ lẳng lặng nghe mắng, không giải thích một câu nào. Nhưng cậu không nói, bạn cùng phòng cũng biết, những thứ này toàn là người khác tặng, chẳng liên quan gì tới cậu. Vậy mà cậu cứ lặng yên nhận, đúng là rất đáng tin tưởng.
Thấy thiếu niên ngoan ngoãn nhận lỗi, La đại đội trưởng rất hài lòng, chỉ chiếc chăn gấp vuông vắn trên giường, “Đây là cậu gấp à?”
“Báo cáo huấn luyện viên, là chú em gấp.” Thiếu niên chưa bao giờ biết nói dối.
La đại đội trưởng mặt đen sì. Lão đại còn gấp cả chăn cho nữa, sao mà chiều thế! Nhớ ngày trước huấn luyện bọn họ thì máu lạnh vô tình, lại so sánh với sự chăm sóc cẩn thận lúc này, đúng là không thể nhịn được nữa!
“Mười tám mười chín tuổi rồi mà còn không biết gập chăn, cậu sống ở hành tinh nào thế hả? Từ giờ phải học cho tôi! Giặt quần áo, giặt vỏ chăn, quét dọn vệ sinh, tất cả đều phải tự làm!” Anh bước đến bên giường, giũ tung chăn, giọng nghiêm khắc, “Nhìn cho kĩ vào, nội vụ mà không đạt yêu cầu thì đừng trách tôi phạt các cậu..”
La đại đội trưởng vừa gấp vừa giải thích, hai phút sau, một viên gạch vuông vắn ra lò.
Mấy thiếu niên còn chưa học được, nhưng ai nấy đều ra vẻ hiểu, còn gật gật đầu.
“Cậu làm thử đi.” Giũ tung chăn ra, La đại đội trưởng nhíu mày nhìn về phía thiếu niên được ‘Nuông chiều từ bé’.
Hàn Trác Vũ gật đầu, nhanh chóng gấp chiếc chăn bị giũ tung thành hình dạng ban đầu, tất cả chỉ mất chừng nửa phút.
Phòng ngủ lập tức yên lặng.
“Không tệ! Mọi người phải học tập Hàn Trác Vũ đấy.” La đại đội trưởng đưa tay lên che miệng, xấu hổ nói. Đâu chỉ không tệ, quả thật là có thể làm mẫu rồi, vuông chằn chặn như dùng bìa chèn. Xem ra lão đại cũng không quá nuông chiều, bình thường vẫn dạy dỗ cẩn thận.
“Nộp hết di động và máy tính của các cậu cho tôi, tháo pin ra khỏi máy, cho vào túi, bên ngoài dán tên, lớp, mã sinh viên, nộp cho chỉ đạo viên. Còn đống đồ ăn vặt này, thay quân phục rồi mang xuống thao trường. Các cậu còn 15 phút, nhanh chân nhanh tay lên!” La đại đội trưởng nhìn đồng hồ, nghiêm mặt ra khỏi phòng.
Chỉ đạo viên có vẻ hiền lành, dùng một chiếc hộp có dán tên 2-511 đựng toàn bộ di động và máy tính, lại ghi rõ tên từng loại, đưa cho các sinh viên ký tên xác nhận, phát phiếu thu, lại dặn dò vài câu rồi cười tủm tỉm bước đi.
“Hàn Trác Vũ, thần tượng của tui! Mai dạy tui gấp chăn với, vừa rồi tôi không nhìn rõ.” Bạn Cao mập nghiêm mặt xán lại gần.
Hàn Trác Vũ gật đầu, cởi áo phông và quần dài, thay quân phục màu xanh, sau đó gom đống đồ ăn vặt mà mọi người tặng, nhíu mày. Nhiều quá, xách túi lớn túi nhỏ cũng phải mất vài chuyến mới hết.
“Tui xách cùng cậu nhá? Tui có một túi pho mát thôi.” Vương Tử Long cười ha hả nói.
“Không cần, cảm ơn.” Hàn Trác Vũ xua tay, lấy vali không ra, xếp gọn đồ ăn vào. Vậy là được rồi, một chuyến là xong, lúc lấy lại cũng tiện.
Bên kia, bạn Cao mập vẫn còn đang đau khổ đấu tranh, bóc một túi thịt bò khô ra sức nhét vào mồm, nhận ra mình không thể nào ăn hết được ngay, vò đầu bứt tai một hồi, cuối cùng gói mấy thứ mình thích nhất lại, giấu dưới giường.
“Tớ khuyên cậu đừng làm vậy. Đây là bẫy mà huấn luyện viên và chỉ đạo viên bày ra đấy, đợi lát kiểm tra nội vụ bị họ bắt được thì cậu xong rồi.” Quách Thượng Nho lắc đầu bật cười. Cậu mập này đáng yêu thật.
“Nếu mà tui biết kì quân sự nghiêm khắc như thế này, tôi đã xin nghỉ bệnh rồi!” Bạn Cao mập rất uể oải.
Thay quân phục xong, ngoài Quách Thượng Nho và Trương Vĩ ra, ai nấy đều xách túi lớn túi nhỏ vội vã chạy ra thao trường. Mấy phòng khác cũng trong tình trạng này, mọi người gặp nhau, nhìn tay đối phương, sau đó cười khổ.
Tất nhiên Hàn Trác Vũ kéo một vali đồ ăn lớn như vậy sẽ khiến rất nhiều người chú ý. Cậu vốn là trạng nguyên khoa học tự nhiên năm nay, gia thế lại rất đặc thù, còn chưa phân lớp, phần lớn tân sinh đã biết cậu.
“Ha ha ha, Hàn Trác Vũ, mày quả nhiên còn chưa cai sữa! Mấy thứ này từ lúc tao sáu tuổi đã không ăn nữa rồi, mày còn kéo cả vali, mở hàng tạp hóa à?” Vương Văn Hiên đội ngược mũ, áo không cài hết cúc, cười nghiêng ngả, nhìn chẳng khác nào mấy gã du côn.
Ngoài miệng thì trào phúng, đáy mắt lại không hề có ác ý. Khâu Vạn Ba đứng cạnh khẽ liếc bạn từ nhỏ của mình. Sức lôi cuốn của thiếu niên quá lớn, dù đứng ở phe đối địch cũng không thể nào chán ghét cậu ta sao?
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nộp vali cho chỉ đạo viên, tai giấu dưới tóc đã đỏ bừng.
Chẳng bao lâu sau, mọi người đều biết đến việc trạng nguyên khoa học tự nhiên rất thích ăn vặt.
Tập trung xong, huấn luyện viên từng lớp lại thông báo lại quy định, đồng thời hướng dẫn sinh viên mặc quân phục cho chính xác, sau đó để mọi người giải tán. Đồ ăn ở căn tin rất đa dạng, nhưng hương vị lại rất bình thường. Trong lòng chan chứa đủ loại cảm xúc, từ hưng phấn, khẩn trương, lo lắng đến bàng hoàng, chờ mong, rất nhiều người cũng không thấy đói lắm, ăn qua loa vài miếng liền quay về ký túc xá.
“May mà tôi tính trước, chuẩn bị hai cái.” Tiết Minh lấy một chiếc di động từ ngăn ngầm trong vali, đắc ý lắc lắc, sau đó ra sân thượng gọi điện cho bố mẹ.
Hàn Trác Vũ nhìn cậu ta, trong mắt toát ra hâm mộ.
“Sh*t! Không có tín hiệu! Sao lại thế!” Mấy phút sau, Tiết Minh chạy vào, giơ điện thoại lên lắc lung tung, như thể làm vậy sẽ bắt được tín hiệu trong không khí.
“Đừng phí công nữa, chắc ở đây lắp máy thu tín hiệu, người ta tính cả việc cậu mang hai cái rồi.” Quách Thượng Nho buồn cười lắc đầu. Huấn luyện viên biết hết mấy mưu ma chước quỷ này, sao lại không đề phòng cơ chứ?
Hàn Trác Vũ đang suy nghĩ có nên mượn điện thoại của Tiết Minh hay không, giờ thì hết hi vọng hoàn toàn, vào phòng tắm tắm qua, đắp chăn đi ngủ.
Không điện thoại, không máy tính, không có bài để chơi, chỉ có đọc đi đọc lại mấy quyển sách. Những người khác thấy chán cũng đi ngủ sớm, người nào chẳng lo nghĩ thì đầu vừa chạm gối đã ngủ luôn, chẳng hạn như bạn cao Mập; người mà còn tâm sự trong lòng thì trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ, chẳng hạn như Hàn Trác Vũ và Tiết Minh.
Mười một giờ tối, hai bố con Lôi Đình cũng chưa ngủ.
“Đây là truyện thứ tám trong tối nay rồi, con nằm xuống ngủ đi, nếu không bố mách Tiểu Vũ đấy!” Lôi Đình nhéo nhéo tai con.
Lôi Sâm gật đầu, không phải bé không muốn ngủ mà là không ngủ được! Trước kia toàn là anh Tiểu Vũ ôm mình, bố ôm anh Tiểu Vũ. Giờ anh Tiểu Vũ không ở đây, người bố cứng lắm, bé không quen.
Truyện chẳng mấy chốc đã hết, Lôi Sâm ngáp một cái, lấy chăn che kín đầu.
Lôi Đình ôm con vào trong lòng, nhắm mắt lại đi ngủ. Nửa tiếng sau, anh kéo chăn ngồi dậy, giọng có chút bực bội, “Được rồi, đừng giả bộ nữa, bố biết rõ con chưa ngủ. Bố cũng không ngủ được.”
Lôi Sâm mở to mắt, mắt trong trẻo, không hề thấy mơ màng buồn ngủ.
Rót cốc sữa cho con, Lôi Đình ra ngoài ban công hút thuốc, mắt nhìn về phía doanh trại, biểu cảm trống rỗng. Bảo bối giờ đang làm gì? Chắc ngủ rồi đúng không? Có mơ về mình với con không?
“Bố ơi uống xong rồi!” Lôi Sâm giơ cốc không lên.
Lôi Đình dập thuốc, mặc áo khoác cho con, ôm con vào phòng làm việc, bật máy tính, mở video quay được lúc trước. Gương mặt thiếu niên xuất hiện trên màn hình, đôi mắt đen láy khẽ cong lên, hai lúm đồng tiền nho nhỏ ngọt ngào nở rộ, khiến lòng người mềm nhũn. Hai bố con đồng thời mê mẩn xem, video nào cũng xem lại đến hai ba lượt.
“Giờ muốn đi ngủ chưa?” Một giờ sau, Lôi Đình thấp giọng hỏi.
“Muốn ngủ rồi.” Lôi Sâm ngoan ngoãn gật đầu, mắt ướt nhẹp ủ rũ.

“Vậy thì đi ngủ thôi.” Lôi Đình tắt máy tính, ôm con vào phòng ngủ, đau khổ nói, “Một tháng tới bố con mình chỉ có thể sống qua ngày bằng mấy video này thôi.”

Jan 26, 2018

[LPHT] Chương 92

Chương 92

Mẹ Tiết thấy bố Quách nho nhã, ăn mặc lịch sự, liền cười dịu dàng bắt chuyện, “Con anh cũng học viện y à? Thi được bao nhiêu điểm thế?”
“Vừa đủ điểm đỗ thôi.” Bố Quách mỉm cười khoát tay, lấy ga giường đưa con trai tự trải.
“A, thi đỗ Đế đại cũng là giỏi lắm rồi.” Mẹ Tiết cười càng tươi, giả bộ lơ đãng hỏi, “Nghe nói viện Y Đế đại năm nay định thành lập lớp liên thông thạc sĩ, có đúng không vậy?”
“Đúng là có chuyện đó. Nghe nói một tháng nữa sẽ tổ chức thi, chỉ nhận 30 người đứng đầu. Nếu con chị muốn theo lớp đó thì phải ôn từ giờ đi.” Bố Quách không chút keo kiệt chia sẻ tin tức.
“Minh Minh nghe rõ chưa!” Mẹ Tiết đi qua véo tai con.
“Đã bảo đừng gọi con là Minh Minh mà!” Tiết Minh hét thảm.
“Cái thằng này, tên hay thế kia mà! Chẳng biết thưởng thức gì cả!”
Tiết Minh né tránh cửu âm bạch cốt trảo của mẹ, thấy bố trải giường xong, vội vàng nhảy lên dùng chăn trùm kín đầu, lát sau lại hét, “Mẹ chọn giường kiểu gì thế? Gần WC thế này, chăn cũng lây mùi!
Giờ mẹ Tiết mới nhận ra cửa gần đó là cửa WC, gió thổi qua là ngửi thấy mùi. Con mình thích sạch sẽ, sao mà ngủ được.
“Vậy để mẹ đổi. Cái này được không? Gần cửa sổ, sáng sủa, tầm nhìn đẹp, thoáng đãng.” Mẹ Tiết đi một vòng quanh ký túc, miễn cưỡng nhìn trúng giường của Hàn Trác Vũ.
Phụt ~ Bạn Cao mập bật cười. Cậu ta nghĩ rằng đổi giường là đặc quyền của con gái, không ngờ nam sinh cũng có người yếu ớt như vậy.
“Ai, giường này bạn nào ngủ vậy? Đổi cho Minh Minh nhà cô được không? Thằng bé nó thích sạch sẽ, không chịu được mùi kia, có gì cô bù cho.” Mẹ Tiết nhìn quanh, cuối cùng nói với hai thiếu niên đang đứng ở cửa.
“Cháu cũng thích sạch sẽ.” Giường là chú Lôi chọn, Hàn Trác Vũ chắc chắn sẽ không nhường.
Mẹ Tiết còn đang định lấy thế đè người, Quách Thượng Nho đã mắt rực sáng, bước nhanh tới vươn tay với thiếu niên, “Cậu là Hàn Trác Vũ đúng không? Xin chào, tớ là Quách Thượng Nho. Không ngờ mình lại được phân cùng phòng ngủ. Sau này hi vọng cậu giúp đỡ.”
“Xin chào.” Hàn Trác Vũ nắm lấy tay đối phương.
Bố Quách vứt rác trên tay đi, gương mặt nho nhã nở nụ cười chân thành, “Cháu Hàn Trác Vũ cũng học y à? Tay cháu…”
“Bác sĩ Khúc nói tầm nửa năm nữa là khỏi hẳn.” Hàn Trác Vũ giật giật ngón út của mình.
“Vậy là tốt rồi.” Bố Quách cười, bắt đầu hỏi thăm việc học, động viên mấy đứa nhỏ giúp đỡ lẫn nhau.
Trương Vĩ vẫn bận rộn cũng đứng thẳng dậy, ánh mắt u ám đảo qua gương mặt tuấn tú của thiếu niên. Trạng nguyên khoa học tự nhiên cả nước hóa ra là người như thế này, ông trời đúng là không công bằng, trao hết thảy những thứ tốt nhất cho một người.
Mẹ Tiết nhíu mày, cầm mấy tờ tiền đỏ, định mua lại giường ngủ. Bố Tiết và Tiết Minh hoảng sợ, một trái một phải vội vàng giữ chặt bà.
“Bà muốn chết à! Đấy là Hàn Trác Vũ! Trạng nguyên khoa học tự nhiên cả nước đấy!” Bố Tiết hạ giọng nói.
“Trạng nguyên khoa học tự nhiên thì sao hả? Trạng nguyên khoa học tự nhiên mà còn quan trọng hơn việc con trai tối ngủ không ngon à?” Mẹ Tiết nổi giận đùng đùng. Đã lâu lắm rồi bà không bị người mắng như vậy.
“Mẹ biết bố nuôi cậu ta là ai không? Lôi Đình, vừa mới nhận chức phó cục trưởng cục thiết bị, cục trưởng hiện tại chỉ ba tháng nữa là nghỉ hưu, chức cục trưởng sớm muộn gì cũng là của chú ta. Muốn hại chết con thì mẹ cứ việc đổi, con không cản mẹ nữa!” Tiết Minh buông tay, kiếm cái ghế ngồi xuống, còn vội vàng phất tay với mẹ, ý bảo mẹ mau đổi.
Mẹ Tiết tuy có chút đanh đá, nhưng cũng không phải ngu ngốc, mặt trắng bệch, thầm may mắn hai người ngăn cản kịp thời. Bà ngượng ngùng cười cười, không nhắc đến việc đổi giường ngủ nữa, còn lấy một túi hoa quả nhập khẩu ra, dặn con lát tặng người ta, giao lưu một chút.
Tiết Minh không kiên nhẫn bảo bố mẹ về. Mùi thì mùi, cậu ta chịu được.
Bên kia, bố Quách biết con trai cùng phòng với Hàn Trác Vũ, cũng rất yên tâm ra về.
Chừng mười phút sau, một cậu nam sinh cao lớn, mày rậm mắt to kéo vali vào phòng, cười tủm tỉm giới thiệu, “Chào mọi người, tui là Vương Tử Long, người NM. Sau này mình là anh em, có việc thì cứ tìm tui, tui sẽ giúp đỡ!” Tặng mỗi người một bao pho mát nhà tự làm xong, cậu ta nhanh chóng thu xếp đồ đạc rồi trải giường chiếu, tốc độ rất nhanh, hiển nhiên làm việc nhà quen rồi.
“Cậu chàng này không tệ! Đáng để kết bạn.” Bạn Cao mập ghé vào tai Hàn Trác Vũ thì thầm.
Hàn Trác Vũ gật đầu, mặt bình tĩnh, trong lòng đã có chút lo lắng. Đây là lần đầu cậu sống tập thể thế này.
Điện thoại rung một cái.
“Bảo bối có quen không? Có nhớ anh không? Mới xa em vài phút đồng hồ mà anh đã bắt đầu nhớ em rồi! – Lôi Đình” Không ai có thể tưởng tượng được Lôi trung tướng lạnh lùng vô tình cũng có thời điểm sến súa thế này.
Tai Hàn Trác Vũ đỏ bừng, đi ra ngoài sân thượng, nhanh chóng viết bốn chữ - “Cháu cũng nhớ chú!”
“Hàn Trác Vũ, có ít hoa quả cho cậu này, tôi để trên bàn cậu.” Tiết Minh do dự hồi lâu mới đưa tặng túi đồ.
“Cảm ơn.” Hàn Trác Vũ cũng không từ chối, vì từ chối thì phải nói rất nhiều. Tuy bệnh tự kỷ của cậu đã khỏi hẳn, nhưng cậu đã sớm quen với việc im lặng.
“Không có gì, ăn hết thì tôi vẫn còn.” Tiết Minh nhẹ nhàng thở phào, xem ra đối phương cũng không để ý việc đổi giường ngủ ban nãy. Cũng đúng, người ta là Hàn Trác Vũ mà, một người thiện lương như vậy sao sẽ chấp nhặt với cậu.
“Ơ, mọi người đến đủ rồi à?” Một thiếu niên kiêu ngạo đá mở cửa phòng, hai tay đút túi quần lấc cấc đi vào.
“Hàn Trác Vũ, đây là giường mày à?” Thoáng nhìn cái chăn gấp thành viên gạch vuông chằn chặn kia, cậu ta nhảy lên giường khoanh chân ngồi, hoàn toàn không biết hai chữ ‘lịch sự’ viết như thế nào.
“Vương Văn Hiên, sao cậu lại qua đây?” Hàn Trác Vũ kéo cái ghế, ý bảo thiếu niên đổi chỗ, đừng có làm nhăn ga giường chú Lôi trải.
Vương Văn Hiên ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, vỗ vỗ viên gạch kia, “Phòng tao mới có mình tao, chán quá!”
Thấy cái chăn bị đập dẹp, Hàn Trác Vũ nhíu mày, cẩn thận chỉnh lại như ban đầu.
“Xem mày nâng niu nó chưa kia, Lôi lão nhị gấp cho mày à?” Vương Văn Hiên nhướn mày.
“Ừ.” Hàn Trác Vũ gật đầu.
“Chăn mà cũng phải để Lôi lão nhị gấp cho mày, mày còn chưa cai sữa à?” Vương Văn Hiên cười, lại vỗ chăn.
Thiếu niên tuy vẻ mặt trào phúng, nhưng trong mắt lại ngập tràn ấm áp thân mật. Hàn Trác Vũ cũng không giận, rất kiên nhẫn chỉnh lại chăn cho vuông vắn.
Hai người cứ một vỗ, một sửa mà không biết mệt.
“Thôi, tao về đây! Cái này mày cầm đi.” Tùy tiện vứt một chiếc bút máy Visconti bản giới hạn vào trong lòng thiếu niên, cũng không quan tâm xem cậu có tiếp được không, Vương Văn Hiên vẫy tay ra về.
“Visconti, Rolls Royce trong các dòng bút máy, bạn cậu hào phóng thật!” Tiết Minh nhìn mà thèm.
Hàn Trác Vũ nở nụ cười vui vẻ, không phải vì món quà đắt đỏ, mà là vì vừa nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn.
Cửa lại bị đá văng, An Minh Hoài mặt không cảm xúc đi tới, ném một túi đồ lên giường thiếu niên, “Đây là ông ngoại bảo em mang cho anh, gặp phiền phức thì tìm em, em ở 602.” Cậu ta âm trầm nhìn tất cả mọi người, nhìn như đang quan sát, lại như cảnh cáo.
Hàn Trác Vũ còn chưa kịp cảm ơn, An Minh Hoài đã đi mất dạng rồi.
“Bạn ông ai cũng kiêu ngạo thật!” Bạn Cao mập mũi giật giật, theo mùi thơm đi đến bên giường, cầm túi lên nhìn, ứa nước miếng, “A, đây là bánh đậu đỏ Xuân Hương, nghe nói hàng sáng phải xếp hàng từ 5 giờ mới mua được! Cho tui một cái được không?”
“Ừm.” Hàn Trác Vũ lấy hộp bánh đậu đỏ ra, chia cho các bạn cùng phòng mới.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Cao Văn Thiên!”
“Đinh ~ Nhận được 2 điểm giá trị cảm ơn từ Quách Thượng Nho!”
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ Vương Tử Long!”
“Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ Tiết Minh!”
Hàn Trác Vũ cúi đầu yên lặng ăn bánh, trong lòng cũng có hiểu biết đại khái về bạn mới. Cao Văn Thiên rất khôn khéo, thích giả heo ăn thịt hổ, nhưng tính cách trượng nghĩa, là kiểu người tham ăn, có thể làm bạn thân. Quách Thượng Nho cũng ngay thẳng, nhưng tâm đề phòng cũng cao, làm bạn với người như vậy không dễ dàng, nhưng một khi đã làm bạn thì sẽ là bạn cả đời. Vương Tử Long hào sảng, không tâm cơ, làm bạn với cậu ta cũng rất yên tâm. Tiết Minh giỏi tính toán, biết thời biết thế, nhưng không thể quá thân thiết. Về phần Trương Vĩ không hề cho một giá trị cảm ơn nào… Không nhắc đến cũng được.
“Kí chủ, cậu khôn khéo hơn rồi!” 9527 cảm thấy rất mừng. Kí chủ vẫn đang dần trưởng thành.
Bánh còn chưa ăn xong, lại có người lục tục đến tận cửa, toàn là bạn học lớp 12A trước kia. Lớp chọn không hổ là lớp chọn, đến 80-90% thi đỗ Hoa đại Đế đại, những người còn lại cũng đều vào đại học trọng điểm.
“Hàn Trác Vũ, mẹ tớ làm ít bánh ngọt, cậu ăn thử xem.”
“Hàn Trác Vũ, tớ ở phòng cạnh cậu, có việc thì qua tìm tớ!”
“Hàn Trác Vũ, lát cậu có rảnh không? Tớ mời cậu ăn cơm.”
“Hàn Trác Vũ…”
Qua việc Văn Tuấn nhảy lầu, mọi người lại càng thêm hiểu về thiếu niên ít nói này, thiện cảm và mong muốn bảo vệ cậu cứ thế tăng dần.
“Ông này, phải nói là ông được lắm người quý thật!” Bạn Cao mập cười ha hả vỗ vai thiếu niên, ánh mắt lại liên tục liếc sang đống đồ ăn vặt chất đầy bàn. Wow, theo Hàn Trác Vũ lăn lộn, đảm bảo ngày nào cũng có đồ ăn vặt!
“Tôi ăn một mình cũng không hết, cậu thích thì cứ lấy.” Hàn Trác Vũ rất biết điều nói.
“Cảm ơn anh em!” Bạn Cao mập hưng phấn bổ nhào vào đống đồ ăn vặt, chọn chọn lựa lựa, vui vẻ vô cùng.
“Mấy cậu cũng lấy ít đồ đi.” Hàn Trác Vũ nhìn về phía bốn người còn lại.
Mọi người xua tay, vẫn còn rất rụt rè.
“Tôi rất thích kiểu người không biết xấu hổ như bạn Cao mập! Rất chân thành!” 9527 bỗng nhiên mở miệng.
“Đừng có đặt biệt danh vớ vẩn cho người ta!” Hàn Trác Vũ mặt không cảm xúc răn dạy.
Đúng lúc này, có người gõ cửa phòng, hai người lính khuôn mặt nghiêm túc, thân hình cao lớn đi tới, cầm danh sách trong tay.
“Phòng 2-511 đã đến đủ chưa?”
“Báo cáo huấn luyện viên, đủ rồi à!” Đi theo Lôi Đình lâu như vậy, nghe thấy câu hỏi vang dội kia, Hàn Trác Vũ theo phản xạ giơ tay chào đúng tiêu chuẩn, lớn tiếng trả lời.

“Không tệ!” Quân nhân đứng trước gật đầu, lấy danh sách ra điểm danh, lúc đọc đến tên Hàn Trác Vũ, ánh mắt đảo qua gương mặt trắng nõn và dáng người dong dỏng của thiếu niên, thần sắc thỏa mãn lúc trước biến thành ghét bỏ. Đây là người cháu mà lão đại cố ý gọi điện bảo mình quan tâm à? Sao lại như gà giò thế kia? Được, mình nhất định phải biến thằng bé thành đàn ông chân chính. Gà giò biến thân thành đàn ông đích thực, lão đại nhất định sẽ cảm ơn mình!