Feb 13, 2018

[LPHT] Chương 101

Chương 101  

Dù lấy thành tích đứng đầu vào lớp liên thông, Hàn Trác Vũ nhận ra thái độ của Tống Liên Thành với mình chẳng thay đổi chút nào, ngược lại càng tệ hơn. Nhưng ông ta dù sao cũng là học giả nổi tiếng trong giới Y học cả nước, sẽ không trù dập một học sinh, chỉ là sẽ cố tình phớt lờ cậu.
Nếu vẫn là lớp 30 người hoặc 300 người học cùng nhau như trước, sự phớt lờ này cũng không quá ảnh hưởng. Nhưng giờ chỉ còn 15 người, bị giảng viên bỏ mặc chẳng khác gì tai nạn. Hết giờ học, giảng viên trả lời câu hỏi của một số người nhưng lại không bao giờ chọn bạn, hiếm lắm mới nhìn bạn, thì ánh mắt lạnh lùng mang theo miệt thị kia như thể không chút lưu tình nói với bạn – Cậu không đủ tư cách!
Mỗi lần như vậy, Hàn Trác Vũ đều cúi gằm mặt.
“Kí chủ, ông ta đang ám thị tâm lý với cậu, đừng có để ông ta ảnh hưởng!” 9527 đã nhận ra ánh mắt Tống Liên Thành có chút kỳ lạ, sau khi tìm tư liệu mới biết đối phương học tiến sĩ về tâm lý học. Chỉ vì chút ân oán cá nhân mà dùng thủ đoạn độc ác như vậy để hủy diệt niềm tin của một người trẻ, người như vậy sao lại có tư cách mặc áo blouse trắng đại diện cho sự thánh khiết?
Hàn Trác Vũ vươn tay đỡ trán, không dám đối mặt với giảng viên khí chất dịu dàng đang chậm rãi giảng giải trên đài, cơ thể lạnh như băng như thể đang ngâm dưới biển, từng giây từng phút đều như dày vò cậu. Lòng người quả nhiên là thứ khó đoán nhất trên thế giới, lúc lại dịu dàng như đóa hoa mùa xuân, lúc lại lạnh lùng như gió bắc, cậu suy nghĩ cả đời chắc cũng không thể nào đoán được.
Nếu sau này, gặp phải ai cũng phải tính toán trước sau, cẩn thận đề phòng, vậy không bằng sống trong thế giới nhỏ của cậu…
“Kí chủ, cậu phải giữ vững tinh thần! Cậu còn Đại Chính Tiểu Chính mà!” 9527 đúng lúc an ủi, “Lớp liên thông này áp dụng chính sách học tín chỉ, chúng ta kỳ thật không cần đi học lớp ông ta, dù sao chuyên cần chỉ chiếm 20%. Chỉ cần đến kì thi cậu lấy được điểm tối đa, cậu vẫn có thể qua. Phải nhớ, cậu có giáo viên xuất sắc nhất vũ trụ!” Dứt lời, nó kiêu ngạo ưỡn ngực.
Thiếu niên sắc mặt tái nhợt đột nhiên mắt sáng rực, “Đúng vậy, tôi có giáo viên xuất sắc nhất thế giới.”
Tiếng chuông tan học vang lên, thoáng nhìn thiếu niên đang nằm gục trên bàn, Tống Liên Thành khẽ nhếch khóe môi. Trả lời qua loa vài câu hỏi của sinh viên, ông ra hiệu với học trò của mình, bảo cậu ta theo mình.
Lúc Hàn Trác Vũ tỉnh táo lại, trong phòng đã chẳng còn ai, mọi người túm năm tụm ba dần đi xa.
Đến giờ ăn cơm rồi.
Cậu chậm rãi thu dọn sách vở đồ dùng, lúc cậu đi ngang qua một chiếc bàn, làm rơi thứ gì đó từ ngăn bàn, nhặt lên nhìn thì là một túi hồ sơ dán kín.
Trên túi hồ sơ không có tên của bất kì ai, giờ muốn tìm được người bị mất chỉ có thể dán thông báo ở cửa phòng học. Hàn Trác Vũ sờ thử, bên trong hình như là một tập tài liệu, nhưng không mở ra xem thì tốt hơn.
“Làm ơn trả lại cho tôi!” Một nam sinh đứng ở cửa phòng hét lên, hơi thở dồn dập, hiển nhiên là vừa chạy tới.
Hàn Trác Vũ đưa túi hồ sơ cho cậu ta, trùng hợp làm sao, người kia lại là học trò của Tống Liên Thành.
“Có bị người nào cầm không?” Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, Tống Liên Thành xuất hiện sau lưng nam sinh kia, nhìn thấy Hàn Trác Vũ trong lớp, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Sao cậu có thể quên thứ quan trọng như vậy hả?!” Giọng ông bỗng dưng nghiêm khắc hơn hẳn, thở hắt một hơi rồi nói, “Thôi, tài liệu này không dùng được nữa rồi, cậu tìm cái khác đi.”
Nam sinh dùng ánh mắt nghi ngờ và đề phòng lườm Hàn Trác Vũ, nhanh chóng đuổi theo.
“F*ck, thái độ gì vậy hả? Đúng là làm ơn mắc oán!” 9527 giận đến giơ chân. Có những người Trái Đất xấu tính thật!
“Được rồi, mình gặp chuyện này cũng nhiều rồi mà. Bình tĩnh!” Tuy nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Hàn Trác Vũ lại như phủ kín mây đen, sắp sửa mưa. Hơi thở cũng vừa ẩm ướt lại vừa nặng nề…
Xoa xoa trán, cậu lấy di động ra, ngẩn người, đầu ngón tay bất giác ấn một dãy số, khi tiếng chuông du dương vang lên, cậu mới hoàn hồn, chần chờ đưa điện thoại lên bên tai.
“Đợi một lát, tôi nghe điện thoại.” Lôi Đình đang nghe báo cáo ra hiệu với Lục Bân.
“Tiểu Vũ…” Chỉ một cuộc gọi thôi, không chỉ giọng điệu, mà ngay cả gương mặt lanh lùng cũng dịu đi.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông tựa như nguồn sáng chiếu thẳng vào tim, xua tan mây đen nặng nề. Thiếu niên khẽ mím môi, lúc định nói mới sực nhớ ra mình không nên quấy rầy anh chỉ vì việc nhỏ thế này.
Đầu kia mãi không trả lời, Lôi Đình khẽ nhíu mày, giọng thấp hơn hẳn, “Gặp chuyện gì đúng không?”
“Không ạ.” Hàn Trác Vũ nhanh chóng phủ nhận, mấp máy môi, nói khẽ, “Chỉ là em nhớ anh thôi.”
“A ~” Lôi Đình sung sướng cười nhẹ, dịu dàng thổ lộ, “Anh cũng nhớ em.”
Màu đỏ ửng bỗng chốc phủ kín hai má, Hàn Trác Vũ xoa xoa hai tai, mắt hạ xuống suy nghĩ xem nên nói gì để cuộc điện thoại này kéo dài lâu hơn.
Lôi Đình lại cảm thấy thiếu niên chẳng cần nói gì, chỉ cần hơi thở nhẹ nhàng kia truyền qua điện thoại, đến tai anh lại càng thêm động lòng người. Người yêu đang nhớ mình, chỉ một suy nghĩ này thôi cũng đủ để anh vui cả ngày.
“Em, em muốn hôn anh.” Những lời này không hề qua não, từ đáy lòng chạy thẳng lên miệng.
“Ha ha ha…” Tiếng cười nhẹ biến thành cười to, Lôi Đình đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía Đế đại, “Nhưng mà chúng ta cách xa nhau thế này, làm sao giờ?” Đáng yêu quá, chỉ muốn nuốt chửng người ở đầu bên kia điện thoại luôn thôi.
“Anh chờ một lát.” Hàn Trác Vũ rẽ vào rừng trúc ven đường, thấy bốn phía không có người, cậu liền hôn vào lòng bàn tay, tạo thành một tiếng ‘chụt’, “Nghe thấy không?”
“Nghe thấy.” Cái hôn tưởng tượng vang lên bên tai, từ tai chạy vào trong lòng, tạo thành từng đợt sóng dâng trào mạnh mẽ. Lôi Đình kìm nén rung động trong tim, khàn giọng nói, “Tối nay anh sẽ về sớm.” Sau đó nuốt chửng em luôn!
Liếc nhìn Lục Bân một cái, anh hôn chụt lên mu bàn tay mình.
“Em, em cũng nghe thấy rồi. Đến giờ ăn cơm, em cúp đây.” Hàn Trác Vũ nhanh chóng cúp điện thoại, hai má đỏ bừng.
9527 cười lăn lộn trong đầu cậu.
Phiền muộn, bất an, suy sụp lúc trước đã bị thay thế bởi ngọt ngào.
“A…” Người đàn ông nhìn chằm chằm điện thoại, vừa hồi tưởng vừa cười khẽ, sự uy nghiêm lạnh lùng ngày thường đã biến mất hoàn toàn.
Cục trưởng, đang giờ làm việc, làm ơn đừng có phát xuân! Biểu cảm bình tĩnh của Lục Bân dần rạn nứt. Anh chưa bao giờ ngờ tới người được xưng là binh khí hình người như Boss cũng có lúc buồn nôn như vậy.
Hàn Trác Vũ vào căn tin, bên trong đông nghìn nghịt, khắp nơi toàn người là người, còn đáng sợ hơn hồi học quân sự. Hơn một tháng rồi, cậu vẫn không quen, lấy cặp lồng ra rồi chọn một chỗ ngồi, đợi mọi người về bớt rồi mua sau.
“Hàn Trác Vũ, để tớ mua cơm cho cậu.” Một nam sinh chạy tới, cầm cặp lồng trước mặt thiếu niên.
“Cảm ơn!” Cậu ta cúi người chào, sau đó vội vàng chạy đi.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Ngô Lâm Nghĩa!”
“Cậu ta mua cơm cho tôi, vì sao còn cảm ơn tôi?” Thiếu niên ngơ ngác.
“Học bổng Hàn thị vừa trao cho các sinh viên xong. Cậu ta nhận sự giúp đỡ của cậu, đương nhiên phải cảm ơn cậu rồi.” 9527 giải thích cho kí chủ.
Hàn Trác Vũ bừng tỉnh, cầm đũa gắp một ngụm rau lại một ngụm cơm, một miếng thịt lại một thìa cơm.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Phương Vĩ Thân”
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Văn Tùng Hạc!”
“Đinh ~ Nhận được 15 điểm giá trị cảm ơn từ Vương Hạo.”
“Đinh…”
“Đinh…”
Thông báo vang lên liên hồi, kéo dài suốt chừng ba bốn phút. Sinh viên được giúp đỡ không đi đến trước mặt thiếu niên để bày tỏ lòng biết ơn hoặc lân la làm quen, chỉ yên lặng ghi nhớ ơn huệ này dưới đáy lòng, lúc đi ngang qua cậu thì lặng lẽ trao cho cậu ánh mắt cảm kích.
Nhưng mà, như vậy là đủ với thiếu niên rồi. Cậu cúi đầu tập trung ăn cơm, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy mắt cậu tràn ngập vui mừng.
Có khó khăn, có vất vả, nhưng đằng sau nó lại có hạnh phúc, cuộc sống đại học kỳ thật cũng không khó khăn như cậu nghĩ.
Qua hai năm, thiếu niên tuấn tú lúc trước đã được tháng năm rửa tội, trở thành một thanh niên khí chất xuất sắc. Chiều cao 185cm khiến cậu mặc gì cũng rất cuốn hút, thực tế khi cậu mặc áo blouse trắng, cài đến cúc cao nhất, cả người liền tỏa ra nét đẹp cấm dục rất đặc biệt.
“Luận văn ‘Phương pháp trị liệu chứng tự kỷ do khiếm khuyết não bộ’ hồi trước của cháu được SCI công nhận rồi, đồng thời cũng lọt vào danh sách đề cử luận văn xuất sắc nhất.” Khúc Tĩnh vội vàng đi vào phòng thí nghiệm, giơ điện thoại trong tay lên, trên mặt tràn đầy kiêu ngạo. Thiếu niên quả nhiên không khiến ông thất vọng, cậu còn đi xa hơn cả ông dự đoán. Chỉ trong hai năm ngắn ngủn, ông đã không còn gì để dạy đối phương nữa rồi.
“Dạ.” Thanh niên đẹp trai ngời ngời kia chỉ khẽ gật đầu, lại tập trung nhìn kính hiển vi. Đã có bước đột phá rồi, bước tiếp theo là tìm kiếm trẻ tự kỷ đồng ý phối hợp điều trị. Nhưng làm gì có bậc phụ huynh nào muốn con mình mạo hiểm như vậy? Đường cậu phải đi còn rất dài, không có gì đáng để vui mừng cả.
“Nồng độ oxi hòa tan sao rồi?” Thấy học sinh của mình bình tĩnh như vậy, Khúc Tĩnh cũng thu lại nụ cười trên mặt, đeo bao tay.
“Cao hơn hai điểm so với kì vọng. Tiến hành thí nghiệm lâm sàng được rồi.” Thanh niên lùi sang một bên, ghi chép lại số liệu mới nhất.
“Đây chính là máu tươi có nồng độ oxi hoa tan rất cao đấy, hơn nữa có thể truyền cho tất cả các nhóm máu. Một khi công bố, cả thế giới sẽ chấn động.” Nhìn huyết cầu nhân tạo tươi mới dưới kính hiển vi, Khúc Tĩnh kích động đến mặt đỏ bừng.
“Nó không thể vận chuyển chất dinh dưỡng, cũng không thể đông lại, càng không có khả năng miễn dịch với các nhân tố gây bệnh bên ngoài, bởi vậy muốn nghiên cứu chế tạo máu nhân tạo thì còn cần rất nhiều thời gian nữa.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh nói.
“Ông tin cháu có thể làm được, tương lai ở trong tay cháu.” Khúc Tĩnh im lặng một lát, dùng sức vỗ vai học sinh của mình.
Tương lai ở trong tay cháu sao? Hình như là vậy. Thanh niên không chút khiêm tốn gật đầu.
Khúc Tĩnh cười ha hả, đẩy cậu ra khỏi phòng thí nghiệm, ghét bỏ nói, “Đi đi, phòng thí nghiệm của cháu bị ông trưng dụng, trước ba giờ chiều đừng có đến quấy rầy ông!”

Thiếu niên cười nhẹ, cởi áo blouse trắng, cầm tập tài liệu ra về. Thầy lúc nào cũng vậy, rõ ràng muốn nhắc nhở mình ăn cơm đúng giờ, vậy mà chẳng bao giờ nói được câu dễ nghe.

Feb 11, 2018

[LPHT] Chương 100

Chương 100

Ngay hôm sau, Thiệu Dật Thần đã ký hiệp nghị với nhà trường về việc thành lập quỹ học bổng Hàn thị, ngoài ra, anh còn quyên tặng một khoản tiền để mua thiết bị cần thiết cho viện Y học. Lãnh đạo trường đã bày tỏ sự cảm ơn chân thành nhất với việc này.
Nhưng không phải ai cũng thấy vui.
Chiều hôm đó, Hàn Trác Vũ nhận được điện thoại của Khúc Tĩnh, “Tiểu Vũ, cháu bảo Thiệu Dật Thần chào hỏi với bên nhà trường để Tống Liên Thành làm người hướng dẫn của cháu à?”
“Không ạ.” Hàn Trác Vũ lắc đầu. Mặc dù cậu rất muốn theo học Tống Liên Thành, người đã đạt học vị tiến sĩ về công trình nghiên cứu gen, nhưng cậu không có ý định đi cửa sau. Cậu rất tin tưởng năng lực của mình, nếu đối phương có mắt nhìn, vậy chắc chắn sẽ chọn cậu.
“Vậy là tiểu Thiệu tự ý làm à?” Khúc Tĩnh thở dài, thầm nghĩ không ổn.
“Sao vậy ạ?”
“Tính Tống Liên Thành rất quái đản. Cậu ta thanh cao, kiêu ngạo, cố chấp. Tiểu Thiệu vừa nói xong, cậu ta đã nói nhất định sẽ không chọn cháu. Trong mắt cậu ta, cháu đang dùng quyền thế đè người. Giờ chắc chắn cháu vào sổ đen của cậu ta rồi.” Dừng lại giây lát, Khúc Tĩnh áy náy nói, “Hơn nữa, cậu ta biết quan hệ của cháu với ông, lại càng không chọn cháu.”
“Vì sao ạ?”
“Trước kia cậu ta không chỉ nghiên cứu học thuật thuần túy như bây giờ, cũng có lúc cầm dao mổ. Lúc ấy có một vị lãnh đạo cần phẫu thuật tim, ông không muốn nói người đó là ai, nhưng nói chung địa vị người đó rất cao. Cậu ta xây dựng phương án phẫu thuật rất mạnh dạn, nếu thành công, người bệnh sẽ khôi phục hoàn toàn, nếu thất bại thì sẽ chết trên bàn mổ. Phương án phẫu thuật này bị người nhà bệnh nhân bác bỏ, vì xác suất thành công chỉ có 50%. Ông xây dựng phương án khác bảo thủ hơn, người nhà đồng ý, sau đó ông mổ thành công, rồi ông nổi tiếng…”
Khúc Tĩnh thở dài, “Vậy nên cậu ta cho rằng mọi thứ ông có được bây giờ đều là cướp từ tay cậu ta. Cậu ta coi ông là kình địch số một. Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, trong mắt cậu ta, cháu cũng chẳng tốt lành gì. Cháu thành lập quỹ học bổng, hợp tác với ông xây dựng bệnh viện từ thiện, trong mắt cậu ta chỉ là hành động mua danh chuộc tiếng, giả nhân giả nghĩa. Cậu ta không bao giờ che giấu cảm xúc của mình, rất có khả năng sẽ trù dập cháu trên lớp. Cháu phải chuẩn bị tâm lý đấy!”
“Cháu biết rồi ạ.” Trong lòng Hàn Trác Vũ rất khó chịu. Tống Liên Thành là một người cậu rất kính trọng, toàn bộ luận văn trước kia của ông, cậu đều đọc hết rồi, lúc trước cậu còn chờ mong được trở thành học sinh của ông… Tình huống hiện tại chẳng khác nào một xô nước lạnh giội thẳng vào cậu, tim cũng lạnh ngắt rồi.
“Không sao, cậu ta không nhận cháu thì ông nhận. Tuy ông không nghiên cứu sâu về gen, nhưng hướng dẫn cháu nhập môn cũng đủ. Phải cố gắng đấy, dùng khả năng của mình làm cho cậu ta hối hận!” Khúc Tĩnh cười ha hả. Ông biết rõ lời tiên đoán của mình nhất định sẽ trở thành sự thật. Không ai hiểu rõ tiềm lực của thiếu niên lớn đến mức nào bằng ông, không đến vài năm, ông sẽ không còn gì để dạy cậu. Ngôi sao tương lai của giới y học là học sinh của mình, nghĩ thôi đã thấy kiêu ngạo rồi.
“Dạ.” Cảm nhận được chính năng lượng truyền tới từ đầu bên kia, Hàn Trác Vũ mỉm cười.
Tống Liên Thành được xưng là cha đẻ về công trình gen ở Trung Quốc, ông tập trung nghiên cứu khoa học, nhưng cách giảng dạy cũng rất cuốn hút. Mỗi khi đến giờ của ông, dù là sinh viên lười biếng nhất cũng không muốn bỏ.
Nhìn phòng học chật kín, Tống Liên Thành thỏa mãn gật đầu, mở giáo án.
“Trước khi vào học, tôi có mấy lời muốn khuyên các bạn.” Ông nâng gọng kính trên sống mũi, biểu cảm lạnh như băng mà nghiêm túc, “Trường học mở lớp liên thông tiến sĩ, tôi vẫn luôn phản đối. Cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ vốn là ba cấp độ khác nhau, hiện tại gộp vào làm một, vậy không thể nào truyền đạt được hết từng kiến thức của mỗi bậc; không có đào thải, sinh viên cũng không có áp lực, hiệu quả học tập sẽ kém đi; các bạn vừa thi đại học xong, còn chưa hiểu rõ về chuyên ngành, giờ học lớp liên thông thì học luôn tám năm, không có lợi cho sự phát triển sau này của các bạn; hơn nữa, điểm cao không có nghĩa là giỏi nghiên cứu khoa học, nếu chọn phải một thằng ngu điểm cao, vậy chẳng khác nào phiền toái với người hướng dẫn. Vậy nên tôi đã đề nghị với nhà trường thực hiện chế độ thi đánh giá thường kì, sau này, học kỳ nào cũng sẽ kiểm tra, đào thải những sinh viên không thích ứng.”
Phòng học xì xào bàn tán liên hồi.
“Có người ỷ mình điểm cao, gia đình có điều kiện, gây áp lực với nhà trường, dùng thủ đoạn không đàng hoàng để đòi vào lớp liên thông. Tôi nói thẳng với cậu ta luôn, dù cậu ta có vào được, nếu không có thực lực tương xứng, vậy tương lai kiểu gì cũng bị loại. Để tránh việc đó thì chi bằng bây giờ học hành đến nơi đến chốn, bước từng bước một. Ngành y không giống những ngành khác, không cho phép các cô các cậu vớ vấn. Phải nhớ, một khi các cô cậu đã mặc áo blouse trắng vào, vậy các cô cậu đã nắm giữ hàng nghìn hàng vạn tính mạng trong tay! Đây là một công việc rất thần thánh và nghiêm túc!”
Dứt lời, ông nhìn về phía thiếu niên ngồi hàng đầu tiên, trong mắt tràn ngập ác ý.
Dưới ánh mắt như kim châm của ông, Hàn Trác Vũ chậm rãi cúi đầu.
Bạn học xung quanh hiển nhiên chú ý tới việc này, châu đầu ghé tai, xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét thiếu niên mang theo sự nghi ngờ.
Sau giờ học này, tin đồn Hàn Trác Vũ đi cửa sau bị giảng viên cảnh cáo lập tức lan khắp viện y học.
Khi hình tượng của một người quá hoàn mỹ, vậy nếu người đó có một khuyết điểm dù chỉ rất nhỏ nhoi cũng sẽ bị phóng đại đến vô hạn, từ đó bị công kích mãnh liệt. Hàn Trác Vũ cảm nhận được thái độ của mọi người với cậu đã thay đổi, từ nhiệt tình thân thiết sang lạnh lùng xa cách. Lớp liên thông vốn đã ít suất, nếu có người dùng thủ đoạn bất chính để giành một chỗ, vậy đã gây tổn hại cho lợi ích của mọi người.
May mà về nhà còn có chú Lôi và Tiểu Sâm cổ vũ, thiếu niên mới không bị phụ năng lượng từ bốn phương tám hướng đánh gục.
Bạn cùng phòng cậu rất khinh thường tin đồn này.
Hàn Trác Vũ là thằng ngu điểm cao? Quách Thượng Nho là người bật cười đầu tiên. Nhớ đến luận văn thiếu niên viết mà mình từng được đọc, cậu chỉ có thể nói – Đợi khi có kết quả cuộc thi, mấy người kia sẽ tự thấy mất mặt.
Khúc Tĩnh cũng rất tức giận, ngày ngày đốc thúc học sinh của mình chăm chỉ học tập, đừng để mình mất mặt.
Nói thật, một tháng này quả thật rất gian nan. Tuy Tống Liên Thành không nói gì nữa, nhưng ánh mắt ông ta nhìn cậu lúc nào cũng mang theo miệt thị, như thể cậu không có tư cách xuất hiện trong lớp học này. Điều này là một áp lực tâm lý rất lớn với Hàn Trác Vũ.
“Đã nửa tháng rồi, các bạn chắc đã hiểu rõ về cơ thể người. Hôm nay chúng ta làm một bài kiểm tra nho nhỏ.” Tống Liên Thành bảo trợ giảng đặt hai chiếc hộp lớn lên bàn, nói tiếp, “Mọi người chia thành hai nhóm, trong mỗi hộp kia đựng rất nhiều mô hình xương người được tháo rời. Thành viên mỗi nhóm xếp thành hàng, lần lượt lên phân biệt xương, nhận sai một cái thì xuống luôn, ai nhận biết được 120 khúc xương trở nên thì coi như đạt. Được rồi, giờ bắt đầu đi.”
Phòng học lập tức rối loạn, không ai dám lên đầu.
“Ai xong trước về trước, dù sao đây là tiết cuối cùng hôm nay rồi, tôi không vội.” Tống Liên Thành nhìn đồng hồ, rất thảnh thơi.
Lớp học lại càng rối loạn, kêu than khắp nơi.
“Cất hết sách cho tôi, tôi ghét nhất là người gian lận.” Ánh mắt của ông sắc như đao, lườm một sinh viên đang định lén mở sách xem lại.
Hàn Trác Vũ vẫn lặng im, khi nghe thấy câu “Ai xong trước về trước” mới ngẩng đầu lên nhìn Tống Liên Thành. Nói thật, chỉ cần là giờ của Tống Liên Thành, cậu liền hận thời gian không thể trôi nhanh một chút.
Thu dọn sách vở, cậu bước lên mở hộp ra, lấy một chiếc đầu lâu trắng bệch ra, chẳng nói năng gì, đặt luôn lên bàn, lại lấy hai chiếc xương quai xanh, đặt hai bên xương cổ, sau đó là xương cánh tay, xương cổ tay, xương hông… Cầm được cái nào là chuẩn xác đặt vào vị trí đó, hoàn toàn không cần suy nghĩ.
10 phút sau, bộ xương đã hoàn chỉnh, thiếu niên cầm balo ra về luôn. Không nói tên xương, nhưng có thể xếp thành khung xương hoàn chỉnh, vậy tất nhiên có thể đọc hết tên, giờ hỏi chẳng khác nào tự vác việc vào người.
“Qua.” Tống Liên Thành nhìn lướt qua, xáo trộn hết xương, trong lòng lại càng ghét thiếu niên. Đúng là người Khúc Tĩnh dạy dỗ, kiêu ngạo chẳng khác gì nhau.
Mấy sinh viên vây xem lộ vẻ tiếc nuối. Thiếu niên xếp thoăn thoắt, họ còn chưa kịp nhớ, người ta đã xong rồi, cái này đủ để chứng minh kiến thức căn bản của cậu vững vàng đến mức nào.
Có Hàn Trác Vũ dẫn đầu, Quách Thượng Nho cũng thử, xương to thì không sao, nhưng đến những đoạn xương nhỏ tương tự nhau đúng là làm khó cậu, nhìn cả buổi mà chẳng nói lên lời.
“Xuống đi, đừng làm mất thời gian của mọi người.” Tống Liên Thành phất tay.
Mọi người lần lượt lên, đến giờ tan học cũng mới có bảy tám người qua, nhưng không có ai biết hết mọi khúc xương. Sự nghi ngờ về thiếu niên lập tức ít hẳn đi. Nhận biết xương người không thể chứng minh bạn thông minh đến mức nào, nhưng có thể chứng minh bạn chăm chỉ đến mức nào.
Một tháng trôi qua rất nhanh, tất cả các giảng viên của khoa cùng nhau ra đề, đề khó không nói làm gì, kiến thức lại còn rất rộng. Sinh viên thi xong ai nấy đều cảm thấy mình vừa tai qua nạn khỏi. Các anh chị đang học tiến sĩ nhìn thấy đề trên forum trường, nhận xét độ khó của đề này đã đạt đến tiêu chuẩn thi nghiên cứu sinh, nếu lấy được 50 điểm vậy vào được lớp liên thông là cái chắc.
50 điểm, nhìn thì ít, nhưng sau khi đối chiếu đáp án, sinh viên nhận ra người đạt đến tiêu chuẩn này đúng là rất hiếm. Nếu không làm gì có chuyện cả khóa hơn 300 người mà chỉ lấy có 15 người? 15 người này đúng là tinh anh trong tinh anh.
“Phòng mình có ai được trên 50 điểm không?” Bạn Cao mập nhìn đáp án mà mặt trắng bệch, cảm giác sống không bằng chết. Toàn câu hỏi gì vậy hả! Nêu định nghĩa của các danh từ - Growth faction, adenomyosis, telcomcres, atheroma… Còn chưa nhìn thấy mặt mũi chúng nó trên đời thì sao mà nêu định nghĩa được?
“Tớ không đủ.” Quách Thượng Nho lắc đầu, sắc mặt rất tệ.
“Tớ cũng không qua.” Vương Tử Long và Tiết Minh xua tay. Lúc nhìn thấy đề thi, bọn họ đã không còn mơ mộng gì về việc trúng tuyển rồi.
“Tôi được 53.” Lần đầu tiên Trương Vĩ chủ động mở miệng, nhận được bốn ánh mắt hâm mộ ghen tị, khẽ cúi đầu che giấu sự kiêu căng trong mắt.
“Hàn Trác Vũ, cậu qua đúng không?” Tuy là câu hỏi nhưng Quách Thượng Nho lại dùng giọng khẳng định.
Thiếu niên đang tập trung ăn cơm yên lặng gật đầu.
“Bao nhiêm điểm?” Cao mập rất không thích nhìn Trương Vĩ đắc ý.
“Đại khái hơn 80 điểm.” Thiếu niên đưa ra một câu trả lời đã có phần khiêm tốn, nhưng cũng đủ khiến người khác sợ hãi trầm trồ.
“80 điểm? Tôi nghe đồng hương đang học thạc sĩ nói, được trên 70 điểm là đủ tốt nghiệp thạc sĩ rồi.” Trương Vĩ giọng rất bình thản, nhưng lai lộ rõ vẻ trào phúng.
Thiếu niên liếc cậu ta, không nói gì.
Hai ngày sau, kết quả công bố, cả viện y học sôi trào. Một phần vì một loạt điểm toàn 20, 30, 40 rất khó nhìn; một phần là vì trong một loạt điểm thấp như vậy lại có người được 92 điểm, chênh lệch tận 35 điểm so với người thứ hai được 57 điểm. Đây là thành tích nghịch thiên đến mức nào hả! Lại nhìn tên – Hàn Trác Vũ.
Ừm, giờ thì không thấy lạ nữa rồi, trạng nguyên mà!
Với tư cách là giảng viên khách mời của viện y học, Khúc Tĩnh không ra đề lần này, cũng không chấm bài, chỉ đợi khi có kết quả thì chạy đến văn phòng ngắm nghía mãi.
“Ông Khúc này, nghe nói ông nhận Hàn Trác Vũ làm đệ tử quan môn rồi hả?” Một giáo sư cười hỏi.
“Đúng vậy.” Khúc Tĩnh đang xem bài thi của thiếu niên, càng xem lại càng thỏa mãn. Chỉ hai tháng thôi, thằng bé này lại tiến bộ.
“Ông có mắt nhìn thật đấy!”
“Ha ha, nào có nào có!” Khúc Tĩnh xua tay, cười lớn ra về.
“Tiên hạ thủ vi cường. Kỳ thật lúc trước tôi cũng thích Hàn Trác Vũ, nhưng có Khúc Tĩnh và Tống Liên Thành, tôi chẳng có may mắn đó.” Giáo sư lúc trước lắc đầu tiếc nuối.
“Tôi cũng chẳng hiểu Tống Liên Thành nghĩ sao. Nghe nói lúc trước Hàn Trác Vũ muốn theo học anh ta, anh ta chẳng những không đồng ý, lại còn nói bóng gió thằng bé ngay trên lớp. Hàn Trác Vũ có chỗ nào không tốt chứ? Kiến thức chuyên ngành vững, tay nghề giỏi, nhất là gia thế tốt, chỗ dựa vững chắc, nhận thằng bé làm học sinh thì còn phải lo gì nữa chứ? Nhất là không phải phát sầu về kinh phí nghiên cứu! Cùng tốt nghiệp một năm, giờ Khúc Tĩnh đã nổi tiếng đến tận nước ngoài, Tống Liên Thành lại vẫn vô danh, chỉ trách anh ta quá cao ngạo. Anh có để ý hôm trước, lúc công bố diểm Hàn Trác Vũ, mặt Tống Liên Thành tái mét không? Chẳng khác nào ăn thạch tín cả. Cảm xúc khi bị đánh mặt đúng là không dễ chịu chút nào!” Một giáo sư khác cười nhạo.

Tống Liên Thành đứng lặng ngoài cửa hồi lâu, cuối cùng xanh mặt bỏ đi.

Feb 9, 2018

[LPHT] Chương 99

Chương 99 

Ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua tấm màn, hắt lên hai cơ thể trần trụi đang ôm chặt lấy nhau, làn da màu nâu đồng đặt cạnh làn da trắng tuyết tạo thành chênh lệch thị giác rất rõ ràng, khung cảnh nóng bỏng lạ thường.
“Kí chủ, dậy thôi, giờ là 7:30 rồi.” 9527 ho khan hai tiếng. Tại sao phải cài đặt chương trình bảo hộ chứ? Nó muốn xem trực tiếp, chỉ cần nhìn quần áo vứt đầy đất, ga giường đầy vết trắng, cơ thể kí chủ đầy vết đỏ, vậy là biết tình hình chiến đấu tối qua kịch liệt đến mức nào!
Hàn Trác Vũ mơ màng tỉnh lại, đưa tay che mắt, phía sau truyền đến cảm giác đau đớn như điện giật, khiến cậu bỗng nhiên ngồi bật dậy.
“9527, cậu làm gì thế!” Thiếu niên túng dục quá độ xoa xoa thái dương đang đau nhức.
“Tôi điều trị cho cậu thôi mà.” 9527 tủi thân vô cùng.
Hàn Trác Vũ giật giật, giờ mới nhận ra cảm giác đau nhức ở phần eo và sưng đau phía hậu huyệt đã biến mất, tinh thần rất phấn chấn.
“Bảo bối sao vậy? Không thoải mái à?” Lôi Đình cũng tỉnh, khẩn trương ngồi dậy.
“Không có gì.” Hàn Trác Vũ xoa tay, kéo chăn che người, thoáng nhìn vật rất tinh thần giữa hai chân người đàn ông, tai liền đỏ bừng, vùi đầu vào trong gối.
“Để anh xem nào.” Lôi Đình đã chuẩn bị thuốc chống viêm từ trước, kéo chăn lật mông thiếu niên lên. Chỗ kia đã hết sưng, nhưng vẫn còn đỏ đỏ, nhìn rất diễm lệ, khoái cảm tuyệt vời tối qua tràn vào đầu anh, phân thân đã sưng to bắt đầu rục rịch.
Nghe hơi thở dần dần dồn dập của anh, Hàn Trác Vũ kinh hoàng bọc kín chăn, buồn bực nói, “Đã nói sáng nay đi đón Tiểu Sâm mà? Không được làm tiếp nữa.” Nếu không cả ngày hôm nay chẳng làm được việc khác mất!
“Được rồi.” Lôi Đình thở dài, cách chăn vuốt ve đầu thiếu niên, “Mau dậy rửa mặt đi, mình qua nhà chính ăn sáng.”
Lúc rửa mặt, hai người lại trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt chừng hơn mười phút, liếm láp kem đánh răng trong miệng nhau, lúc xuống tầng lấy xe lại quấn quít trong xe, mãi đến khi suýt nữa thì lau súng cướp cò mới tách ra, về nhà chính.
“Em nhìn có bình thường không?” Sắp đến nơi, Hàn Trác Vũ nhìn gương chiếu hậu, sửa sang lại cổ áo, bảo đảm không để lộ dấu vết nào.
“Rất bình thường, còn đẹp trai hơn hôm qua.” Lôi Đình cười nhẹ, dùng tay vuốt ve cánh môi sưng đỏ của thiếu niên, miệng khát khô. Cơ thể đã kết hợp, nhưng lửa nóng đè nén dưới đáy lòng lại không hề giảm bớt, ngược lại có xu thế cháy lan rộng. Cả đời này của anh đã thua trong tay thiếu niên rồi, không cần bất kì ai đến cứu vớt.
Hôn nhẹ lên môi thiếu niên, thấy hai gò má cậu đỏ bừng, Lôi Đình vui vẻ cười.
Vừa vào cửa đã nghe thấy Quách Anh Hà dỗ dành, “Bảo bảo ăn thêm đi, trứng vừa mới chiên xong, ăn ngon lắm, phía dưới còn có thịt nữa kìa, cháu nhìn xem.”
Lôi Sâm quay mặt đi, ra vẻ rất lạnh lùng.
“Lại không ăn cơm à?” Lôi Đình bực tức vào nhà ăn.
“Anh Tiểu Vũ!” Lôi Sâm mắt sáng rực, nhảy xuống ghế, lao vào trong cái ôm của thiếu niên như viên đạn. Lôi Đình vội vàng vươn tay đỡ eo thiếu niên, đề phòng cậu đứng không vững.
Thiếu niên ôm lấy bé, hai lúm đồng tiền như ẩn như hiện.
“Anh Tiểu Vũ, anh Tiểu Vũ, anh Tiểu Vũ…” Lôi Sâm vừa vui mừng gọi vừa hôn thiếu niên, bôi nước miếng khắp mặt đối phương.
“Gầy.” Hàn Trác Vũ ước lượng sức nặng trong tay, lông mày khẽ chau lại.
“Chứ còn gì nữa, cháu không ở nhà, thằng bé không chịu ăn cơm. May mà giờ cháu đã về rồi.” Quách Anh Hà bất đắc dĩ chỉ bàn cơm bừa bộn. Bánh trứng, cơm, thịt vương vãi khắp bàn, như vừa bị heo ủn qua.
“Em không ngoan!” Hàn Trác Vũ vỗ đầu bé.
“Em ngoan! Em ăn cơm! Anh đút cho em ăn!” Lôi Sâm lưu luyến ôm cổ anh Tiểu Vũ.
“Mẹ lấy thêm đồ ăn sáng đi ạ, bọn con ăn với thằng bé.” Lôi Đình nói với mẹ.
“Được rồi, con chờ một lát.” Gọi người giúp việc thu dọn bàn ăn, Quách Anh Hà do dự một lát rồi nói, “Mẹ thấy hay cho Tiểu Vũ ở ngoại trú đi? Nếu không sau này Tiểu Sâm làm sao giờ? Con xem cằm thằng bé nhọn hoắt kìa.” Cháu trai bám thiếu niên đến mức khiến bà kinh hãi, nhưng nếu có một người có thể giúp cháu trai bước ra khỏi thế giới khép kín của riêng mình, sự kinh hãi này lại biến thành may mắn.
“Dạ, mai con làm thủ tục cho Tiểu Vũ.” Đề nghị này rất hợp ý Lôi Đình. Không có thiếu niên trong lòng lúc tối, anh quả thật khó mà ngủ được.
“Đừng trả giường, trưa cháu ngủ lại trường.” Hàn Trác Vũ xoa xoa hai má gầy đi rất nhiều của bé con, nói.
“Được rồi. Đồ ăn sáng xong rồi, mau ăn đi.” Thấy người giúp việc bưng đồ ăn lên, Lôi Đình đứng dậy, bê bát cháo nóng đặt trước mặt thiếu niên. Nghe nói bên nằm dưới sáng hôm sau nên ăn thức ăn lỏng, nhưng kỹ thuật mình rất tốt, không khiến vợ yêu bị thương, chắc ăn được những thứ rắn hơn đúng không? Nghĩ như vậy, anh lại lấy một đĩa bánh bao, một đĩa bánh mì, một lồng sủi cảo.
“Ăn.” Hàn Trác Vũ cầm bánh bao nhét vào miệng Lôi Sâm.
Lôi Sâm cắn một cái, hạnh phúc đến sắp rơi nước mắt, vẫn là đồ ăn anh Tiểu Vũ đút là ngon nhất, có vị của mẹ!
Hàn Trác Vũ cũng cắn một miếng bánh bao, húp một thìa cháo, đồng thời đút cho đứa nhỏ trong lòng một thìa. Một lớn một nhỏ em một miếng, anh một miếng mà ăn sáng, không khí hòa hợp vô cùng.
Quách Anh Hà mừng rỡ nhìn.
Lôi Đình cắn răng không nói gì. Năm tuổi còn làm nũng trong lòng vợ, ăn lại còn phải đút, chẳng chịu lớn gì cả!
Sau khi nhập học chính thức, phòng ngủ vẫn sắp xếp như hồi huấn luyện quân sự, mấy thiếu niên đều chọn ngành y học lâm sàng, tất cả cũng đều có ý định học lớp liên thông, bình thường cũng khá thân thiết, đương nhiên phải bài trừ Trương Vĩ lúc nào cũng khó chịu.
“Hàn Trác Vũ, đây là đơn xin học bổng năm nay, cậu phát cho những bạn cần hộ tớ với. Hội học sinh còn có việc, tớ phải đi đây.” Quách Thượng Nho là lớp trưởng lớp Lâm sàng số 4, lại thành công trúng cử chức phó ban tổ chức hội, bình thường rất bận.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhìn xấp đơn trên bàn, một lát sau đứng dậy, viết thông báo ở một góc bảng đen bé xíu - “Bạn nào muốn xin học bổng mời đến chỗ Hàn Trác Vũ lấy đơn”, sau đó tiếp tục đọc sách. Một tháng sau là đến kì thi vào lớp liên thông, cậu đã hứa với ông Khúc mình sẽ đạt thành tích tốt nhất.
Năm phút nữa là đến giờ vào lớp, mọi người ở lớp 4 đã thân thiết từ hồi huấn luyện quân sự, túm năm tụm ba nói chuyện phiếm, nhưng không có ai đến lấy đơn.
Có ba tín hiệu xin giúp đỡ vang lên trong đầu, Hàn Trác Vũ nhìn về phía phát ra tiếng động: Rõ ràng đều muốn xin học bổng, vì sao không đến lấy đơn?
Lúc sắp vào lớp, một bạn nam chạy tới, ngại ngùng nói, “Hàn Trác Vũ, chào cậu, tớ là Ngô Lâm Nghĩa, cậu cho tớ xem đơn được không?”
Đây là người phát ra tín hiệu mạnh mẽ nhất, Hàn Trác Vũ đưa đơn cho cậu ta.
Ngô Lâm Nghĩa đọc kĩ mấy dòng thông báo, cuối cùng trả đơn lại, sắc mặt ảm đạm.
“Sao không điền?” Tín hiệu xin giúp đỡ tít tít tít lại càng mạnh mẽ, khiến Hàn Trác Vũ không thể nào bỏ qua.
“Trên này ghi đối tượng là sinh viên hộ khẩu nông thôn, tớ không phải. Cảm ơn cậu.” Ngô Lâm Nghĩa lắc đầu cười khổ. Cậu cũng định đăng kí thi lớp liên thông, học y mà không học lên thì chẳng có đường ra, nhưng sau khi nộp hơn một vạn học phí, trong nhà đã không còn tiền sinh hoạt cho cậu, cậu còn phải đi làm thêm, làm gì có thời gian ôn thi? Áp lực từ cuộc sống và việc học khiến cậu không thở nổi.
Hàn Trác Vũ yên lặng thu đơn lại.
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, một cô gái khác cũng phát ra tín hiệu xin giúp đỡ đỏ mặt xin một tờ, cẩn thận điền thông tin của mình, lúc đưa cho cậu thì khẽ cảm ơn.
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ Miêu Hương Hương!”
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ Ngô Lâm Nghĩa!”
Hàn Trác Vũ cảm thấy mình không giúp được gì đối phương, nhận 10 điểm giá trị cảm ơn mà hổ thẹn vô cùng.
Còn có một tín hiệu xin giúp đỡ khác vang lên mãi, Hàn Trác Vũ lấy một từ đơn, đưa cho Trương Vĩ ngồi sau mình.
“Cậu có ý gì?” Trương Vĩ nắm chặt tay, đáy mắt chứa đầy khuất nhục và phẫn nộ. Đúng vậy, nhà cậu ta rất nghèo, rất cần suất học bổng này, nhưng cậu ta không muốn phơi bày hoàn cảnh nghèo khó của mình. Nhận ánh mắt đồng tình hoặc khinh miệt của người khác khiến lòng cậu ta đau chẳng khác gì bị kim châm.
Hàn Trác Vũ muốn dùng phương thức này chà đạp tôn nghiêm của cậu sao?
“Nhà cậu ở nông thôn mà đúng không? Nghe nói để cậu được đi học, bố cậu nợ nần rất nhiều. Hàng tháng được 380 đồng, tuy ít nhưng cũng đủ ăn, có thể giảm bớt rất nhiều gánh nặng cho bố mẹ cậu mà đúng không?” Bạn Cao mập ngồi cạnh Hàn Trác Vũ ngoài cười nhưng trong không cười nói. Nghèo không đáng xấu hổ, chỉ vì lòng hư vinh mà che giấu sự nghèo khó mới đáng xấu hổ.
“Cậu nói vớ vẩn gì thế hả?” Gương mặt tái nhợt của Trương Vĩ đỏ bừng vì giận, cắn răng nói, “Nhà tôi rất ổn, không cần các cậu xen vào!”
“Ok, là bọn tôi xen vào việc của người khác.” Bạn Cao mập giơ tay làm ra vẻ đầu hàng, trong mắt lại tràn đầy khinh miệt.
Tín hiệu tít tít tít dần dần biết mất, Hàn Trác Vũ liếc nhìn Trương Vĩ, cất tờ đơn đi. Nếu người ta từ chối sự giúp đỡ, cậu cũng chẳng cần làm thánh phụ. Chỉ là, còn bạn kia thì làm sao bây giờ? Cậu nhìn về phía Ngô Lâm Nghĩa ngồi cách đó không xa. Cậu ta đang chăm chỉ đọc sách, gương mặt rất chăm chú, nhưng tín hiệu cầu cứu đang không ngừng vang lên.
Cậu hiện tại rất bất lực.
Ăn trưa xong, Hàn Trác Vũ đặt đơn lên bàn học của Quách Thượng Nho, nhíu mày trầm tư.
“Kí chủ, cậu thành lập quỹ học bổng Hàn thị được không? Như vậy có thể giúp đỡ những người như Ngô Lâm Nghĩa.” 9527 bỗng nhiên mở miệng.
“Không giấu cậu, tôi cũng đang nghĩ về việc này.” Hàn Trác Vũ không do dự nữa, ra sân thượng gọi điện thoại cho Thiệu Dật Thần.
“Hàn thiếu, tôi đã chuẩn bị xong rồi.” Đầu kia điện thoại, Thiệu Dật Thần mỉm cười. Biết rõ thành quả công tác của mình đều được dùng để đem đến hạnh phúc và hi vọng cho người khác, anh không dám thả lỏng. Cùng công việc, trước kia chỉ thấy mệt mỏi, nhưng bây giờ lại hăng hái vô cùng.
Nhưng anh dù sao cũng là người làm ăn, Hàn thiếu không cần đền đáp gì, nhưng anh lại không thể bỏ qua. Nghe bác sĩ Khúc nói người hướng dẫn giỏi nhất của Đế đại là Tống Liên Thành, chủ yếu nghiên cứu về gen, rất thích hợp để Hàn thiếu theo học. Có lẽ anh nên chào hỏi với bên trường, đề nghị Tống Liên Thành làm người hướng dẫn cho cậu. Ngoài ra, xây dựng một phòng thí nghiệm tư nhân ở Đế đại cho Hàn thiếu cũng là ý không tồi.

Lúc này Thiệu Dật Thần toàn tâm toàn ý giành quyền lợi cho boss, lại không hề ngờ tới lòng tốt của mình lại gây chuyện.

Feb 5, 2018

[LPHT] Chương 97

Chương 97

Mơ thấy việc kia, lại còn lên đến đỉnh từ trong mơ, cả ngày nay, Hàn Trác Vũ tâm thần không yên, lúc thì sững sờ, lúc thì bực bội, trái tim như đang ngâm trong chai nước có gas, bồng bềnh mà khó chịu, chỉ một lực tác động nhẹ vào cũng phun trào.
May mà khả năng phối hợp của cơ thể cậu rất xuất sắc, làm hoàn mỹ mọi động tác, không bị La huấn luyện viên bắt lại. Sau giờ huấn luyện buổi sáng, cậu cởi mũ đã ướt đẫm mồ hôi, cúi đầu chậm rãi ra căn tin.
“Hàn Trác Vũ!” Sau lưng có người gọi, nhưng thiếu niên đang mất hồn mất vía dường như không nghe thấy.
“Hàn Trác Vũ!” Giọng cao hơn, to hơn.
Thiếu niên tiếp tục cúi đầu bước tiếp.
“Ông đây gọi mày mà không nghe à? Trạng nguyên thì hay lắm à? Trạng nguyên thì có thể đùa giỡn tình cảm người khác à? Cái gọi là vừa có phẩm hạnh lại vừa giỏi là nói ngoa đúng không!” Người kia đã đuổi kịp, không nói hai lời liền vung nắm đấm.
Không cần 9527 nhắc nhở, dưới sự huấn luyện nghiêm khắc của Lôi Đình, thiếu niên đã sớm có khả năng phản xạ siêu tốt, đầu gối chùng xuống tránh cú đánh lén này, thuận thế nắm lấy cổ tay trái người kia, dùng cùi trỏ huých vào bụng cậu ta.
Đau đớn đến lặng người từ bụng chạy khắp cơ thể, người kia chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, răng vì cắn chặt quá mà không cẩn thận cắn nát lưỡi, mấy giọt máu tràn ra khóe môi, như thể bị nội thương rất nghiêm trọng.
Nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều há hốc mồm – Má ơi, một cú thôi mà đánh cho người ta hộc máu mồm rồi à? Sao mạnh vậy? Người bị đánh kia là sinh viên tuyển thẳng bên khoa thể dục đấy, nghe nói cậu ta học Judo, đánh giỏi lắm mà.
Mấy tân sinh cùng khoa thể dục với người kia hiển nhiên cũng hiểu lầm, vứt cặp lồng trong tay gia nhập cuộc chiến, mặt mũi dữ tợn, nhìn rất đáng sợ.
“M* chúng mày!” An Minh Hoài giơ chân đạp vào một nam sinh cao to đang xông tới chỗ anh mình, ngang nhiên gia nhập cuộc chiến.
“Anh em bị đánh kìa, xông lên!” Bạn Cao mập vung tay, Vương Tử Long, Tiết Minh, Quách Thượng Nho liền chạy tới, thấy gậy trúc dùng để luyện đứng bị vứt một góc, thuận tay lấy một chiếc.
Trương Vĩ nhìn qua, lạnh lùng bỏ đi.
“A, có người dám đánh Hàn thiếu à? Ai cho chúng mày lá gan đó?” Vương Văn Hiên cười tủm tỉm giây lát, thấy bên khoa thể dục lại có thêm mấy gã chơi bóng rổ đến giúp, biểu cảm cà lơ cà phất dần trở nên âm trầm, bước lên ngáng chân, hất ngã một nam sinh đang ở rìa.
Khâu Vạn Ba nhìn chằm chằm cậu ta, giây lát sau liền bỏ đi. Tuy ấn tượng không xấu, nhưng cậu ta sẽ không bao giờ giúp đỡ kẻ địch của mình.
Hàn Trác Vũ được cả 9527 và Lôi Đình dạy dỗ, lấy một địch trăm thì hơi nói quá, nhưng lấy một địch mười tuyệt không nói chơi. Một mình cậu đánh thì không sao, nhưng khi nhiều người tham gia thì hỗn loạn quá, cậu vung tay liền suýt nữa chạm vào Cao mập, đá chân lại va vào lưng An Minh Hoài, thành ra không dám quá dùng sức, lúc sơ sẩy cũng ăn vài đấm, lập tức đỏ mắt.
Người gây chuyện là thanh mai trúc mã của Liêu Mạn Ny, chẳng mấy chốc đã có người chạy đi gọi cô. Khi cô chạy tới nơi, tình hình đã khó có thể khống chế, cô kéo người này không xong, kéo người kia chẳng được, đứng bên gấp gáp không biết làm sao, chỉ đành khàn giọng hét hai bên dừng tay, nước mắt nước mũi đầy mặt.
Người vây xem càng ngày càng nhiều, không thể nào tránh khỏi sự chú ý của huấn luyện viên.
“Mấy thằng ranh này, dừng tay hết cho ông!” La huấn luyện viên giận dữ gạt đám người ra, phía sau là vài đồng nghiệp, ai nấy đều cầm gậy gỗ.
“Dừng tay hết cho ông nghe rõ chưa, dừng tay…” Vừa định nói tiếp, có một nam sinh bị anh đánh, đợi khi thấy rõ người tới, mấy thanh niên vừa rồi còn hùng hổ lập tức héo rũ, giơ cao hai tay làm tư thế đầu hàng.
Người bên ngoài dần dừng tay, La huấn luyện viên đi thẳng đến chỗ thiếu niên mặt đỏ bừng, cầm gậy đập lên vai cậu. Thiếu niên nghiêng người né tránh, nắm lấy đầu còn lại của gậy gỗ, kéo người đánh lén lại gần mình, tung chân đá vào phần bụng dưới của đối phương. La huấn luyện viên cong người né tránh, dùng gậy gỗ làm điểm tựa vòng ra sau lưng thiếu niên, định túm lấy cổ cậu.
Hàn Trác Vũ ngay lập tức phát hiện ý đồ của đối phương, xoay người đổi vị trí, lập tức phản kích. Hai người tới lui quanh gậy gỗ, người tới ta đi vô cùng phấn khích. Mấy thiếu niên mặt mũi bầm dập bị huấn luyện viên tóm lại đứng nhìn mà há hốc mồm. Vẫn nói trạng nguyên năm nay là văn võ toàn tài, giờ mọi người được tận mắt nhìn rồi.
Chừng hơn mười chiêu sau, Hàn Trác Vũ dần dần tỉnh táo lại, phát hiện đối thủ của mình là La huấn luyện viên, vội vàng buông khúc gỗ, lùi ra sau một bước.
“Đánh đi! Sao lại không đánh nữa?” Mấy lời này tuyệt không phải khiêu khích, mà là thật lòng tiếc nuối. Đây đúng là lão đại dạy rồi, thú vị thật! La huấn luyện viên vẫn chưa thỏa mãn thầm nghĩ.
Hàn Trác Vũ chậm rãi điều chỉnh hô hấp, im lặng không nói.
“Sao lại đánh nhau? Đừng nói với tôi là ngứa xương lên muốn vận động đấy!” Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua, mấy thiếu niên cúi đầu, ngoan ngoãn như chim cút. Thoáng nhìn Liêu Mạn Ny đang khóc nức nở, gào thét đến rát họng bên cạnh, La huấn luyện viên cười đáng sợ, “Hóa ra là giận dữ vì hồng nhan à? Được lắm!”
Anh hùng hổ bước lên trước mặt Hàn Trác Vũ, dùng sức đập cậu một cái, dùng giọng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép quát lớn, “Có biết ông đây vừa ghi tên cậu vào danh sách ‘Chiến sĩ ưu tú’ không hả, thế mà chẳng mấy chốc đã đánh nhau hội đồng rồi, lại còn vì một đứa con gái! Cậu không phải đang đánh nhau, mà là đánh thẳng vào mặt ông đây này!”
Hàn Trác Vũ cúi đầu, yên lặng chịu đựng.
“Thiếu niên chưa thỏa mãn dục vọng nên có chút bức bối ấy mà!” 9527 tang thương thở dài.
Nhìn xung quanh, phát hiện số người tham gia rất đông, gần như toàn bộ tân sinh của viện y học và khoa thể dục đều tham gia, La huấn luyện viên xoa trán, thở dài nói, “Hàn Trác Vũ, cậu làm xằng bậy thế này, chú Lôi của cậu có biết không hả?”
“Xong rồi! Anh ta biết đồng chí Đại Chính, chắc chắn sẽ mách đấy!” 9527 cả kinh.
Gương mặt đỏ bừng của Hàn Trác Vũ chậm rãi trắng bệch, cảm giác như rơi xuống vực sâu.
Vì số người tham gia quá đông, huấn luyện viên chỉ lôi mấy ‘đại ca dẫn đầu’ ra, phạt nhảy cóc mười vòng quanh thao trường. Không thể không nói đây là một hình phạt rất tàn khốc, sau đó, chân dài thẳng tắp của mấy thiếu niên đều thoái hóa thành chân vòng kiềng của ếch, mấy ngày sau mới bình thường. Liêu Mạn Ny ra sức giải thích quan hệ của mình và Hàn Trác Vũ, nói mình cảm ơn cậu nên mới đưa mấy bình nước chứ không phải thân thiết gì. Đây vốn là sự thật rõ như ban ngày, chỉ là mấy người khác nghĩ nhiều quá mà thôi.
Người bên khoa thể dục vốn cho mình chiếm lý, giờ lại thành mình gây sự, mất mặt vô cùng, ngại mọi người nói lên đành phải tìm Hàn Trác Vũ xin lỗi.
Một tháng huấn luyện quân sự cứ như vậy oanh liệt kết thúc. Hàn Trác Vũ lấy lại một vali đồ ăn văt, phân cho mấy anh em ‘ở cùng nhau cùng đánh trận’, lề mề thu dọn hành lý.
“Ông nhanh lên! Bố mẹ tôi chờ ở ngoài rồi, chắc chú ông cũng đến rồi đấy.” Bạn Cao mập vừa ra sức nhét khoai tay chiên vào miệng, vừa thúc giục. Lâu lắm rồi với được ăn khoai chiên vị bò Texas, cảm động đến sắp chảy nước mắt rồi.
Hàn Trác Vũ cứng đờ, sau đó lại nhanh chóng bình thường trở lại. Gây họa lớn như vậy, cậu có chút sợ không dám gặp chú Lôi.
Lôi Đình đứng cạnh xe ở một góc hẻo lánh, lấy thuốc ra châm lửa, mắt nheo lại. Thiếu niên ở trong doanh trại rất vui vẻ, có rất nhiều bạn, chỉ cần nhìn lúc cậu gặp nguy có bao nhiêu người giúp đỡ là biết. Đúng ra anh nên thấy mừng, nhưng cảm xúc lo sợ liên tục dấy lên trong lòng lại lấn át chút mừng rỡ này.
Khi thiếu niên khép kín, anh hi vọng cậu bước ra thế giới bên ngoài; khi cậu đã bước ra, anh lại hi vong cậu chỉ thuộc về mình. Anh mâu thuẫn, lo lắng, bực bội không chịu nổi, vì anh biết rõ, với sự ưu tú của thiếu niên, sớm muộn gì cậu cũng sẽ tỏa sáng, anh không tự tin rằng mình có thể giữ lấy cậu.
Lôi Đình không hề biết có lúc mình sẽ lo được lo mất như vậy. Anh không nên để thiếu niên rời khỏi tầm mắt của mình, dù chỉ là một phút một giây thôi.
Đám đông dần dần ra về, có lên xe về trường, có về cùng bố mẹ, bóng dáng thiếu niên kéo hai vali rốt cuộc xuất hiện, Lôi Đình dập điếu thuốc, bước tới.
“Chú Lôi.” Nghênh đón ánh mắt thâm trầm khó hiểu của anh, Hàn Trác Vũ cố gắng nhếch bờ môi cứng đờ lên.
Cất hành lí vào cốp xe, Lôi Đình mở cửa xe cho thiếu niên, thắt dây an toàn, giờ mới quay lại ghế lái, khởi động xe nhanh chóng rời đi. Đậu xe trong bãi đỗ xe dưới hầm, ở một góc hẻo lánh mà camera không quay được, Lôi Đình híp mắt nhìn thiếu niên đang liên tục dò xét nhìn mình.
“Nghe nói em học được hút thuốc rồi đúng không? Còn vì một bạn nữ mà đánh nhau hội đồng nữa?” Người đàn ông thản nhiên cười nói, đôi mắt sâu hun hút lại như vực sâu không thấy đáy, nuốt chửng mọi thứ.
“’Nộ khí’ đang không ngừng tăng lên, đồng chí Đại Chính sắp hắc hóa rồi, đề nghị kí chủ đề cao cảnh giác!” 9527 nhanh chóng phân tích biểu cảm của anh.
Hàn Trác Vũ nhích ra xa, lưng tựa sát vào cửa xe tìm cảm giác an toàn. Bầu không khí trong xe như đông lại thành khối, không ngừng đè nén lên lỗ chân lông và xoang mũi, suy nghĩ nửa ngày, cậu quyết định ăn ngay nói thật, “Cháu không học được hút thuốc, cháu chỉ nhớ chú thôi.”
Lôi Đình nhướn mày.
Thiếu niên mặt đỏ bừng, nhỏ giọng bổ sung, “Cháu nhớ mùi thuốc lá trong miệng chú lúc chú hôn cháu, thế nên…” Xấu hổ không biết nói gì thêm.
Khủng hoảng, lo lắng, bất an trong lòng bỗng tan biết hết chỉ vì một câu nói kia, đổi thành sung sướng trước nay chưa từng có. Biểu cảm lạnh lùng dần trở nên mềm mại, Lôi Đình đột nhiên kéo thiếu niên đang bất an vào trong lòng, ôm mặt cậu trao đổi một nụ hôn thật sâu, tiếng răng lưỡi va chạm quanh quẩn trong không gian.
Trái tim đang lơ lửng của Hàn Trác Vũ thoáng chốc rơi xuống, đầu lưỡi linh hoạt khuấy đảo trong miệng anh, ý đồ lấy lòng người yêu rất rõ ràng.
Lôi Đình vừa hôn vừa cười, lại vừa cười vừa hôn, dùng giọng trầm thấp hỏi, “Có mùi thuốc lá quen thuộc không?” Về phần đánh nhau hội đồng thì bỏ qua vậy, đây chẳng qua chỉ là hiểu lầm mà thôi, giờ anh còn có việc quan trọng hơn.
Thiếu niên ngơ ngác gật đầu, đôi mắt vốn trong trẻo nay bịt kín một tầng hơi nước, nhìn vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
“Thích không?” Dứt lời lại là một nụ hôn ẩm ướt cuồng nhiệt.
“Thích.” Thiếu niên thành thật gật đầu, do dự một lát, lại khẩn thiết bổ sung, “Nhưng sau này không được hút nữa, không tốt cho sức khỏe.”
“Nghe em hết, từ giờ sẽ cai.” Nói xong lại ngậm lấy bờ môi thiếu niên mà gặm cắn, đợi khi hô hấp dần trở nên nặng nề mới tách ra, thấp giọng nói, “Giao toàn bộ em cho anh được không?” Đây là kết quả sau khi Lôi Đình suy nghĩ hồi lâu. Anh muốn sở hữu toàn bộ bảo bối trong lòng, ghi dấu ấn của mình từ trong ra ngoài, không cho bất kì kẻ nào nhìn trộm nữa!
Thiếu niên mơ màng gật đầu.
“Em biết ý của anh không?” Lôi Đình khàn giọng cười, kéo tay thiếu niên đặt lên vật sưng to của mình, ghé vào tai cậu thầm thì, “Anh muốn làm tình với em, ngay bây giờ!”
Đầu thiếu niên nổ tung, ánh mắt bị kín sương mù dần tỉnh táo, suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi cẩn thận gật đầu. Xa nhau một tháng, cậu không thể không thừa nhận mình cực kì nhớ người đàn ông trước mặt, dù là tâm hồn hay cơ thể. Yêu thì yêu rồi, giờ xấu hổ từ chối cũng không cần thiết. Yêu là nhiệt huyết, yêu tới như nước lũ, yêu là làm việc kia…
“Bảo bối, anh yêu em!” Hôn mấy cái liền lên trán thiếu niên, Lôi Đình mở cửa xe, kéo cậu vào thang máy, bước chân rất nhanh nhưng lại có chút rối loạn.