Jun 4, 2018

[NSNT] Chương 1


Note: Sau khi hoàn thành một thế giới thì mình sẽ post lên xen kẽ với Tiệm hoa tươi gặm quỷ. Nhưng vì dạo này mình khá bận nên chắc lâu lâu mới xong được một thế giới ạ L(
Chương 1: Tỷ muội vô tình (1)
Lâm Lạc chết rồi, một chiếc xe tải cán qua người cậu, chết vô cùng thê thảm.
Nhưng Lâm Lạc lại mở mắt một lần nữa.
Thể xác cậu đã chết đến không thể chết được nữa, nhưng trong giây phút linh hồn cậu rời đi, cậu bị kéo vào một không gian khác.
Cậu tồn tại trong không gian này dưới trạng thái linh hồn, không gian này kín mít, không có cửa sổ, rộng chừng 10m2, giữa có một tấm bia đá mộc mạc, trên tấm bia khắc thông tin cá nhân của cậu.
Tên: Lâm Lạc (Không giới tính)
Điểm linh hồn: -10 (Ghi chú: Nợ nhiều nhất -100)
Huy chương nhiệm vụ: Không.
Ba dòng chữ vô cùng đơn giản, đây là toàn bộ thông tin về cậu.
Mặt sau tấm bia đá có một chiếc đồng hồ đếm ngược.
Thời gian dừng lại: 09:05
Bên cạnh thời gian dừng lại còn có một cái nút.
Bên cạnh tấm bia đá có một quyển sổ mỏng, trên bìa da màu đen không có một chữ nào.
Lâm Lạc cầm quyển sổ ghi chép lên, trong giây phút cậu chạm vào quyển sổ, quyển sổ đột nhiên lóe lên tia sáng trắng, tiến vào trong linh hồn Lâm Lạc. Đồng thời, Lâm Lạc cảm giác được, quyển sổ này đã khóa chặt với linh hồn cậu.
Sau khi khóa lại thành công, một dòng chữ chậm rãi hiện lên trên bìa quyển sổ, Lâm Lạc chi thư, trên bìa xuất hiện bốn chữ này.
Đây là quyển sách chỉ thuộc về linh hồn cậu.
Lâm Lạc lật quyển sách ra, nội dung tờ thứ nhất y hệt như trên tấm bia đá. Mà tờ thứ hai, thứ ba… Tất cả đều trống rỗng.
Quyển sổ này nhìn rất mỏng, nhưng Lâm Lạc giở mãi vẫn không đến trang cuối cùng. Điều này có nghĩa, quyển sách này là vô tận.
Lâm Lạc khép lại quyển sách, quyển sách liền biến thành tia sáng, ẩn vào trong linh hồn cậu.
Lúc này, thời gian dừng lại ở mặt sau bia đá chỉ còn lại không đến sáu phút.
Hiện giờ, cậu đã có thể phân tích đôi chút về tình huống mình gặp phải.
Đầu tiên, cậu đã chết, bị xe cán đến không còn hình người nữa thì sao mà sống được. Nhưng linh hồn cậu lại bị kéo vào đây, vậy nên, cậu chưa hoàn toàn chết, ít nhất, linh hồn cậu vẫn còn sống.
Trên tấm bia đá và trang sổ đầu tiên đã ghi rõ thông tin cá nhân của cậu.
Tên: Lâm Lạc (Không giới tính)
Điểm linh hồn: -10 (Ghi chú: Nợ nhiều nhất -100)
Huy chương nhiệm vụ: Không.
Ba dòng này đã tiết lộ rất nhiều điều.
Đầu tiên, trong dấu ngoặc đơn đầu tiên sau tên cậu ghi là không giới tính, điều này có nghĩa cậu đang ở trạng thái linh hồn, mà trạng thái linh hồn hẳn là không phân giới tính.
Đương nhiên, điều này với cậu cũng không quá quan trọng, tuy khi còn sống, cậu là đàn ông, nhưng hiện giờ gặp chuyện này, là nam hay nữ cậu cũng chẳng để ý đến.
Tiếp theo là điểm linh hồn, điểm linh hồn của cậu hiện tại là một số âm.
Ba dòng thông tin này khiến cậu rất dễ liên tưởng đến thông tin cá nhân trong game online, tuy Lâm Lạc không chơi game, nhưng cậu cũng biết, các giá trị thuộc tính ban đầu của người chơi không bao giờ là số âm.
Nhưng cậu vốn đã chết, mà chết thì nên quy về hư vô, hẳn sẽ được thể hiện bằng số 0. Mà con số âm, Lâm Lạc cho rằng đó là do cậu bị người kéo về đây.
Lâm Lạc không tin linh hồn người sau khi chết có thể tồn tại vĩnh viễn trên thế gian này, theo cậu, khả năng cao nhất là linh hồn người sẽ hồn phi phách tán chỉ trong khoảng một, hai giây sau khi chết.
Mà cậu sợ dĩ có thể tồn tại ở trạng thái linh hồn lâu như vậy, có lẽ là nhờ điểm linh hồn này.
Cậu nợ 10 điểm linh hồn, nhờ đó linh hồn cậu không biến mất. Có điều, cậu đang thiếu nợ mà không biết làm thế nào để trả nợ.
Mà 10 điểm linh hồn, chắc hẳn đó là điểm linh hồn của cậu khi còn sống. Lâm Lạc suy đoán, điểm linh hồn của một người trưởng thành bình thưởng hẳn sẽ là 10 điểm, chênh lệch có lẽ sẽ không nhiều.
Giá trị nợ cao nhất là -100 cũng rất dễ hiểu, vay quá nhiều tiền thường sẽ không có khả năng trả nợ, nếu cậu đạt tới con số này, kết cục của cậu chắc chẳng khác gì kết cục của người đi vay mà không trả được nợ.
Tuy vậy, Lâm Lạc lại không thấy sợ hãi, cậu vốn nên chết, bây giờ còn được sống, cậu không còn gì hối tiếc nữa, huống chi, cậu không nghĩ rằng mình sẽ rơi vào tình trạng không trả nợ được điểm linh hồn.
Cuối cùng, cái tên huy chương nhiệm vụ cũng tiết lộ rất nhiều tin tức, huy chương là vật kỷ niệm, lưu niệm, lại thêm vào hai chữ nhiệm vụ, huy chương này có lẽ là biểu tượng khi hoàn thành nhiệm vụ nào đó hoặc đạt được một thành tựu.
Hai chữ nhiệm vụ cũng rất dễ hiểu. Cậu đã nợ điểm linh hồn, vậy nhất định phải nghĩ cách trả nợ. Việc này cũng chẳng khác nào nợ tiền thì phải nghĩ cách kiếm tiền trả nợ cả.
Chỉ có điều, thứ cậu cần kiếm không phải tiền, mà là điểm linh hồn. Mà cách thức kiếm điểm linh hồn là hoàn thành ‘Nhiệm vụ’.
Phân tích xong, thời gian còn lại chỉ có ba phút, ba phút sau, cậu phải đi làm nhiệm vụ để trả nợ điểm linh hồn.
Lâm Lạc không muốn đợi thêm ba phút, trực tiếp ấn nút trên bia đá.
Nút vừa bị Lâm Lạc ấn, tấm bia đã bỗng phát ra một lực hút rất mạnh, linh hồn cậu bị hút vào trong tấm bia đá. Chỉ trong giây lát, không gian kín này liền không còn bóng dáng Lâm Lạc.
Đêm khuya, sao trời rực rỡ, trăng soi bóng nước.
Trong một gian nhà cỏ tuềnh toàng, một nữ hài chừng sáu, bảy tuổi nằm trên tấm ván gỗ đơn sơ, nữ hài khuôn mặt thanh tú, lại xanh xao vàng vọt, mặc áo vải thô, trên người còn đắp chiếc chăn mỏng có rất nhiều miếng vá.
Két.
Rảo bước trong đêm, một nữ hài khác cũng tầm tuổi ấy bưng một chiếc bát mẻ đẩy cửa vào phòng.
Nữ hài xoay người đóng cửa gỗ lại, ngăn cản gió đêm. Nhưng gió vẫn chui vào phòng qua khung cửa sổ vỡ.
Trong chiếc bát mẻ là chút nước đục ngầu, nữ hài để bát xuống đất, xách băng ghế ngồi xuống bên cạnh tấm ván gỗ duy nhất trong phòng.
Trong giây lát, nữ hài trên giường không thở nữa, tim dừng đập, nhưng chỉ vài giây sau, nữ hài lại khôi phục sức sống.
Lâm Lạc thật sự không ngờ tới, nhiệm vụ đầu tiên của cậu lại xuyên vào một cô bé.
Lúc ấy, tiểu cô nương này rơi vào trong hố, đói đến choáng váng hoa mắt, bởi vậy khi Lâm Lạc xuyên vào cô bé, đói khát, rét lạnh, đau đớn trong nháy mắt bủa vây lấy cậu.
Lâm Lạc ngồi trong hố hồi lâu, mới tỉnh táo lại, cậu vẫn có cảm giác như ai đó đang gọi cậu, tựa như tâm linh tương thông, Lâm Lạc mở miệng nói, “Đi ra!”
Một quyển sổ đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Lạc, lơ lửng giữa không trung, trang sách lóe lên ánh sáng, Lâm Lạc mở sổ ra, lật đến trang vừa lóe sáng.
Trên trang giấy thứ hai xuất hiện vài bức ảnh.
Đây là cuộc sống của một cô gái nhỏ.
Lâm Lạc dùng góc độ người qua đường, quan sát cuộc sống của cô bé cậu nhập vào.
Cô bé này tên là Triệu Tú, là cô nhi, phụ mẫu nàng đã qua đời từ khi Triệu Tú còn rất nhỏ, đại di Triệu Tú từng chăm sóc Triệu Tú hai năm, nhưng sau khi đại di khó sinh qua đời, Triệu Tú bị đuổi đi, sống trong một gian nhà cỏ rách rưới trong thôn, dựa vào sự tiếp tế của người dân, lại hái thêm quả dại rau dại để sống qua ngày.
Trong căn nhà cỏ này, ngoài Triệu Tú ra, còn một nữ hài cuộc đời cũng không khác Triệu Tú là bao, Lý Thiến. Mẫu thân Lý Thiến không phải người của Triệu gia thôn, gả cho phụ thân Lý Thiến xong liền sinh ra Lý Thiến, nhưng phụ thân Lý Thiến ra ngoài làm công, bị đá đè, không bao lâu liền chết. Mẫu thân Lý Thiến khá xinh đẹp, tái giá với một người nam nhân khác, mà con riêng là Lý Thiến liền bị bỏ lại Triệu gia thôn. Vì Lý Thiến không tính là người của Triệu gia thôn, vậy nên sống còn vất vả hơn Triệu Tú.
Nhưng hai tiểu cô nương sống nương tựa lẫn nhau, thân thiết vô cùng. Lần này, Lý Thiến trúng gió cảm lạnh, Triệu Tú cũng hết lòng chăm sóc.
Nhưng khi Lý Thiến tỉnh lại, Triệu Tú không hề biết, bên trong Lý Thiến đã đổi thành một người khác.
Lý Thiến thật đương nhiên coi Triệu Tú như thân tỷ muội, nhưng Lý Thiến đã đổi tim thì lại không có tình cảm gì với Triệu Tú. Chỉ là Lý Thiến trước đây là người trưởng thành, nàng giỏi ngụy trang, Triệu Tú tuy cảm thấy Lý Thiến thay đổi đôi chút, nhưng lại không nhận ra có gì không ổn.
Nửa năm sau, nơi này bùng phát nạn đói, Triệu Tú cùng Lý Thiến gia nhập đoàn dân chạy loạn. Sau đó, vì một biến cố, hai người tách ra.
Đợi đến khi hai người gặp lại, đã là hơn mười năm sau.
Lúc đó, địa vị hai người đã khác biệt vô cùng.
Trùng hợp là, hai người tuy đều vào môn phái tu chân, chỉ có điều, Lý Thiến là tu sĩ thiên tài của Thái Huyền môn tiền đồ vô lượng, sắp thành bạn lữ song tu với con trai của chưởng môn Thái Huyền môn, mà Triệu Tú lại là thị nữ mà Hợp Hoan môn bồi dưỡng, lô đỉnh.
Hợp Hoan môn vì muốn nịnh bợ Thái Huyền môn, đưa một đám lô đỉnh tới, trong đó có Triệu Tú, mà Triệu Tú lại bị đưa cho con trai chưởng môn.
Con trai chưởng môn Thái Huyền môn Diệp Tử Hiên cũng là một thiên tài, hơn nữa nếu không có vấn đề gì, Diệp Tử Hiên nhất định có thể nhận chức chưởng môn của Thái Huyền môn.
Diệp Tử Hiên trái tim chỉ hướng về đạo, không màng nữ sắc, Triệu Tú cùng những lô đỉnh khác được đưa tới đều chỉ an phận làm thị nữ.
Nhưng Lý Thiến lại không muốn những thị nữ này ở bên người Diệp Tử Hiên, nói đúng hơn, vì Triệu Tú nhận ra Lý Thiến, Diệp Tử Hiên đã biết Triệu Tú là bạn hồi nhỏ của Lý Thiến, bởi vậy hậu đãi Triệu Tú hơn những thị nữ khác của hắn.
Điều này khiến Lý Thiến rất chướng mắt với Triệu Tú, trong một lần nguy nan, Triệu Tú đã bị Lý Thiến đẩy về phía mãng yêu, bị mãng yêu nuốt chửng. Sau khi Triệu Tú bị nuốt, nàng không chết ngay, nàng trôi từ thực quản, vào trong dạ dày mãng yêu, bị dịch dạ dày của mãng yêu tiêu hóa từng chút một.
Da thịt trên tay chân nàng, trên mặt và trên người nàng, tất cả đều bị ăn mòn chậm rãi vô cùng, lại không thể nào chết ngay.
Tra tấn như vậy còn đau đớn hơn cả lăng trì.

Jun 3, 2018

[THTGQ] Chương 22


Chương 22: Nhà ma 5
Hai mắt người quái dị giấu sau lớp áo choàng bỗng sáng lên, người nọ nghe Thư Cửu nói xong thì phát ra tiếng động như tiếng ‘gù gù’ của chim bồ câu, rất khác lạ.
Thư Cửu lạnh cả người, không đợi cậu nói tiếp, người quái dị đã vươn tay ra.
Đồng tử Thư Cửu giật giật, cánh tay vươn ra kia sần sùi đầy sẹo, như thể từng bị bỏng.
Cánh tay vươn ra không nhận hoa, mà trực tiếp nắm lấy cổ tay Thư Cửu, Thư Cửu chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm cổ tay cậu thô ráp đến đáng sợ, sợ run người, bó hoa rơi luôn xuống đất.
Người quái dị nắm chặt Thư Cửu, miệng lại phát ra âm thanh ‘gù gù’, hai mắt sáng rực, toát ra ánh sáng đáng sợ.
Thư Cửu vô thức lùi ra sau một bước, muốn thoát khỏi tay hắn ta, nhưng người quái dị này rất khỏe, Thư Cửu dùng sức hất, hắn cũng dùng sức nắm chặt cổ tay Thư Cửu, lực mạnh đến mức như thể muốn bẻ gẫy cổ tay Thư Cửu.
Chíu –
Tia sáng bạc bỗng lóe lên trước mặt, một con dao bạc cổ xưa vụt qua trước mặt cậu, kẻ quái dị kia hét lên một tiếng, buông tay Thư Cửu, lùi ra sau.
Thư Cửu được buông ra, giờ mới nhìn rõ người tới, dáng người cao gầy, áo khoác trắng, gương mặt lạnh lùng lại rất đẹp, tai trái người nọ đeo hoa tai hình thánh giá, tay phải cầm một con dao không dài, trên sống dao khắc rất nhiều hoa văn cổ xưa.
Thư Cửu ngạc nhiên mở to mắt, người này tuy Thư Cửu không biết, nhưng chắc chắn đã gặp rồi, chính là cái người mặc áo khoác trắng gặp được trên tàu điện ngầm hôm nọ, lúc ấy vì A Phúc, Thư Cửu bị cô gái cùng toa nhận nhầm là dê xồm, còn bị đánh đến chạy té khói, vậy nên Thư Cửu nhớ rất rõ…
Người nọ rất lạnh lùng, nhìn Thư Cửu, không vui nói: “Trên người cậu có mùi người sói.”
Thư Cửu vô thức đưa tay lên ngửi, chẳng có mùi gì cả!
Người quái dị kia bị dọa lùi liên tục, sau khi vào nhà thì ‘rầm’ một cái đóng cửa lại, người đàn ông này sao có thể để hắn chạy thoát, lập tức đuổi theo.
Thư Cửu nhìn hoa rơi trên đất, lại nhìn cánh cửa bị người kia đạp đổ, nhìn bóng lưng người áo trắng, chợt nhớ tới lời Quincer nói… Thợ săn.
Thư Cửu chỉ do dự đôi chút, sau đó lập tức quay ngược lại ra về, mình cũng đâu phải thợ săn, nhỡ chẳng may gặp ma quỷ thì sao!
Thư Cửu ra khỏi con hẻm, thấy hai chữ “Dỡ bỏ” to đùng trên vách tường đầu hẻm, đi vài bước quay đầu nhìn lại, phía sau lưng chỉ là khu công trường, căn nhà vừa rồi chẳng thấy đâu, khắp nơi chỉ toàn cảnh hoang tàn đổ nát…
Thấy vậy, Thư Cửu lập tức nổi hết cả da gà, lại càng không dám dừng, nhanh chóng chạy đến nơi đông người, giờ mới bình tĩnh lại, bắt xe bus về nhà.
Thư Cửu đẩy cửa ra, đã thấy Quincer dùng hai chân nho nhỏ ôm hộp sữa uống, mà bốn con ma bật tivi lên, vừa xem tivi vừa chơi mạt chược.
Quincer thấy cậu về, ngẩng đầu lên, bên mép vẫn còn dính sữa, vừa chép miệng, vừa nói: “Thư Cửu, cậu về rồi à? Ủa, sao trên người cậu lại có mùi thợ săn!”
Quincer nói xong, hai chân đặt hộp sữa qua một bên, che mũi, nói: “Tôi hận nhất là mùi này.”
Thư Cửu: “… Thợ săn mà anh nói, có phải một người mặc áo khoác trắng, tai đeo hoa tai hình thánh giá đúng không?”
Quincer ra sức gật đầu, nói: “Đúng vậy, hắn ta còn cầm một con dao dài như thế này nữa.”
Quincer quơ quơ móng vuốt minh họa.
Thư Cửu nói: “Vậy thì đúng rồi, tôi còn phải cảm ơn anh ta đấy.”
Quincer nhảy dựng lên: “Cái gì! Tại sao cậu lại phải cảm ơn hắn! Tôi nói cho cậu biết, thợ săn rất rất gian xảo, bọn chúng xấu lắm! Thư Cửu, cậu đừng dễ dàng tin tưởng thợ săn như vậy!”
Thư Cửu ngồi vào máy tính, cúi đầu nhìn cổ tay mình, không có vết thương, giờ mới nhìn Quincer cùng bốn con ma đang chơi mạt chược, kể lại việc mình gặp kẻ quái dị ban nãy.
A Phúc lo lắng nói: “Chắc tại Cửu Cửu sống cùng chúng ta, dính âm khí, vậy nên mới hay gặp ma quỷ…”
A Hỉ cười nói: “Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, sau này Thư Cửu ra ngoài ship hàng, để A Thọ A Lộc đi theo làm vệ sĩ là được.”
Thư Cửu rất nghi ngờ nhìn A Thọ và A Lộc.
Thư Cửu di chuột, thoát khỏi màn hình ngủ của máy tính, trên màn hình xuất hiện giao diện màu xanh, ngôn tình 123, đây không phải giao diện cửa hàng của Thư Cửu.
Liếc nhìn qua, hóa ra là web ngôn tình, lập tức giận dữ trừng bốn con ma, nói: “Mấy cậu còn nghịch máy tính của tôi nữa à!”
Bốn con ma ăn ý lắc đầu, sau đó cùng nhìn Quincer đang ưỡn ẹo trên thảm.
Quincer giờ mới lắc lắc lông đứng dậy, nhàn nhã nhảy lên bàn, nằm cạnh máy tính Thư Cửu, dùng móng vuốt mập chỉ chỉ: “Thư Cửu, cậu xem, ở trang web này có nhiều truyện lắm! Rất rất nhiều truyện, cậu nhìn này… Đây này, đây nữa, còn được bình luận, thỉnh thoảng tác giả còn trả lời…”
Quincer hoàn toàn không phát hiện mặt Thư Cửu đã đen như đáy nồi, vui vẻ nói tiếp: “Thư Cửu, mau nhìn này, còn có thể chọn lưu truyện, hôm nào nhớ ra thì đọc, không sợ không tìm thấy, cậu xem kho truyện tôi lưu này… Tôi thích chuyện kinh dị lắm, người sói chúng tôi không biết sợ, vậy nên không sợ truyện kinh dị… Á? Này này, Thư Cửu, cậu đang làm gì vậy!”
Quincer còn chưa nói xong, đã bị Thư Cửu xách lêm, ném ra ngoài cửa, rồi ‘rầm’ một cái đóng cửa lại.
Bốn con ma nhìn Quincer vẽ một đường cong hoàn mỹ trên không trung, chậc chậc lưỡi, sau đó tiếp tục chơi mạt chược.
Thư Cửu vứt ‘rác’ xong, giờ mới quay lại máy tính, đang định tắt trang web kia đi, nhưng đột nhiên thấy mấy chữ ‘Tiệm hoa’, ‘shipper’, ‘Kẻ quái dị’, ‘hung thủ’.
Thư Cửu nhất thời tò mò, không tắt đi nữa mà đọc qua.
Đây là một quyển truyện kinh dị theo hướng trinh thám, thân thế nhân vật chính rất đáng thương, vì mắc chứng mất cảm giác loại nhẹ, không chữa được nên đi lại hơi khập khiễng, từ nhỏ cậu ta đã bị mọi người cười nhạo, mắc chứng khép kín, sau đi làm cũng bị coi thường, bởi vậy tâm lý rất tiêu cực.
Nhưng một ngày nọ, nhân vật chính phát đạt, có tiền tự mở công ty, còn lấy một người vợ xinh đẹp, sinh một đứa con trai. Đây vốn là một câu chuyện vượt khó đơn thuần, nhưng tác giả lại hết sức xấu xa, bạn tưởng nhân vật chính đã lên tới đỉnh cao của cuộc sống sao? Đừng có mơ, chưa hết đâu.
Nhân vật chính đầu tư thất bại, mất hết tiền, lại còn ôm khoản nợ lớn, vợ thì bỏ chạy, ngay cả con cũng không phải con mình, trong một đêm, cả nhà cũng bị cháy rụi, từ đó, nhân vật chính trở thành một kẻ biến thái tâm lý vặn vẹo, bắt đầu điên cuồng giết người.
Cách nhân vật chính giết người rất đặc biệt, vì bản thân người này tàn tật nhẹ, vậy nên mỗi lần giết người, hắn ta đều chặt tứ chi của người chết, hoặc là tay, hoặc là chân…
Phần Thư Cửu đọc đang miêu tả nhân vật chính vừa phạm án trong công viên, lại lên mạng đặt hoa, shipper đưa hoa vừa tới, đã bị hung thủ bắt, đào tim móc phổi, chặt chân, muốn bao nhiêu buồn nôn thì có bấy nhiêu!
Thư Cửu đọc không khỏi rùng mình, cậu càng đọc càng thấy không ổn, gặp ma trong công viên, rồi lại ship hoa, cái cậu shipper trong truyện này sao giống hệt mình vậy! nếu thợ săn không xuất hiện, chẳng lẽ mình cũng sẽ bị đào tim móc phổi?
Thư Cửu lạnh run, thấy được topic bàn luận về truyện này trên diễn đàn.
[Nhà mới] Đã ai đọc truyện mới của x đại chưa, đọc xong đúng là không chịu nổi!!!
No0 Chủ topic: x đại lúc nào cũng viết truyện theo khuynh hướng kinh dị đáng sợ, tuy quả thật là có chút trinh thám, nhưng mọi người không thấy tam quan của tác giả không bình thường à? Sao phải viết nhân vật chính thảm như vậy? Cả người chết nữa, họ vô tội mà, người nào cũng rất đáng thương! Mọi người đọc kết thúc chưa, đúng là điên rồi! Nhân vật chính cũng chết luôn, hắn ra giết bao nhiêu người như vậy, cuối cùng lại hoàn toàn tỉnh ngộ, vì cứu một cô bé đang băng qua đường mà bị xe tông, kết thúc cẩu huyết không thể tả!!! Sao lại viết như thế cơ chứ!!
No1: Truyện nào của tác giả này mà chẳng vậy? Quyển nào cũng chết người, tóm lại là tôi cảm thấy không hợp với tôi ( ̄▽ ̄╭
No2: Haizz, truyện lần này lại chết bao nhiêu người vậy, đúng là đạo đức có vấn đề!
No3: Viết truyện mà, đừng coi là thật, đọc rồi thôi, cậu mà tin thì ngu rồi!
No4: Nhưng căn bản là chẳng hiểu tác giả viết cái gì cả! Tôi chẳng thấy ý nghĩa của câu chuyện mà tác giả viết! Chết bao nhiêu người như vậy mà! Hơn nữa, mọi người nghĩ xem, nhân vật chính giết nhiều người như vậy, xấu không còn thuốc chữa rồi, nhưng lại rất đáng thương, cuối cùng còn chết vì cứu một cô bé! Tác giả đang đùa tôi à!!!
No5: Đúng đúng, cả cái đoạn miêu tả mộ nhân vật chính ở cuối chuyện nữa, đáng thương thật…
A Phúc ngẩng đầu, thấy Thư Cửu cau mày, mặt trắng bệch, liền lại gần, nói: “Cửu Cửu, cậu khó chịu ở đâu à?”
Thư Cửu lắc đầu, lại khẽ gật đầu, nói: “To chuyện rồi!”
A Phúc buồn bực nói: “Sao vậy?”
Thư Cửu vội vàng đứng dậy, mở cửa, Quincer đang ‘ư ử’ cào cửa, cậu lại đột nhiên mở cửa, thành ra hắn ngã sấp mặt xuống sàn, lúc ngẩng đầu lên, hai mắt xanh lam đã ướt nước, đáng thương nhìn Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, tôi biết cậu là người tốt mà! Cậu đúng là bạn tốt của người sói! Cậu chịu cho tôi vào rồi à… Ủa? Thư Cửu, cậu đi đâu vậy?”
Quincer còn chưa dứt lời, Thư Cửu đã chạy đi, bốn con ma cũng đuổi theo, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, thiếu chút nữa va vào mũi Quincer.
Thư Cửu không thèm dừng lại, vừa chạy xuống tầng, vừa trả lời Quincer, “Đi tìm tra nam.”
Quincer nghiêng đầu, không hiểu: “Tra nam, tra nam là ai?”

Jun 1, 2018

[THTGQ] Chương 21


Chương 21: Nhà ma 4
Tra Phược lái xe, Hoạt Vô Thường cùng Tử Hữu Phân không thấy đâu, trong xe chẳng ai nói gì nên tẻ nhạt vô cùng.
Tra Phược đột nhiên lên tiếng, “Có bị thương ở đâu không?”
Thư Cửu lắc đầu, hỏi: “Vừa rồi anh đuổi theo hung thủ à?”
Tra Phược lắc đầu, nói: “Tôi đã cử Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân đi xem rồi, nhìn miệng vết thương chỗ cụt tay thì khá giống bị cắn, có lẽ là người sói làm, nhưng phải điều tra thêm đã.”
Thư Cửu nghe vậy thì run lên, nghĩ thôi đã thấy đau rồi, thảo nào quỷ oan lại nhiều oán khí như vậy.
Tra Phược nhìn ra Thư Cửu cảm thấy người kia đáng thương, một lát sau mới nói: “Người chết uổng mạng sẽ được quỷ sứ dẫn vào Uổng mạng thành, đi đầu thai, sống chết có số, viết hết cả rồi.”
Thư Cửu cũng không biết tại sao, nghe bốn chữ “Sống chết có số” thì thấy rất khó chịu, không chút suy nghĩ trả lời, “Ngay cả sống chết cũng do người khác quyết định, vậy mình còn tự quyết định được gì nữa chứ?”
Tra Phược nhìn cậu, không nói gì.
Thư Cửu nói xong, cũng thấy kinh ngạc, không hiểu sao mình lại cảm khái như vậy, nhưng cậu quả thật rất khó chịu với bốn chữ này.
Sau đó, bầu không khí càng ngày càng yên lặng, bốn con ma ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế sau.
A Phúc nhịn không được nhích nhích mông, lại gần A Lộc, thì thầm: “Oa, Cửu Cửu giỏi quá, cậu ấy dám khiêu chiến Minh chủ đại nhân kìa!”
Thư Cửu: "...".
Mắt Thư Cửu giật giật, chúng ta đang ngồi cùng một xe đấy, dù cậu có nói nhỏ đến mấy ghế trước cũng vẫn nghe được có biết không hả, sao mấy cậu liếc mắt đưa tình mà vẫn phải nói à?
May mà Tra Phược cũng không để ý hai chữ ‘khiêu chiến’, chỉ tập trung lái xe.
Đường buổi tối tuy không vắng tanh, nhưng chắc chắn không tắc đường, chẳng mấy chốc đã đến chung cư, bác bảo vệ thấy là xe sang, không hỏi gì để Tra Phược lái thẳng vào luôn.
Chiếc Bentley đen đỗ trước cửa tòa nhà, Thư Cửu xuống xe, vừa định cảm ơn, Tra Phược cũng xuống theo, nói: “Tôi đưa cậu vào.”
Thư Cửu nhìn cửa tòa nhà chỉ cách cửa xe không đến mười bước chân, lại nhìn gương mặt liệt của Tra Phược, yên lặng ngậm miệng.
A Hỉ vừa định theo xuống xe, A Thọ đã kéo nó lại.
A Hỉ trừng nó, nói: “Sao nữa!”
A Thọ nói: “Đợi một lát, đừng vội.””
Nói xong hất cằm, ý bảo nhìn hai người Tra Phược và Thư Cửu.
Trời rất tối, đèn của khu chung cư khá yếu, chỉ vừa đủ để chiếu sáng đường đi, bốn con ma như đang nghe lỏm, ai nấy đều bám vào cửa xe, mắt mở to nhìn ra ngoài.
A Hỉ: “Dịch sang một chút đi, đừng có đẩy tôi nữa.”
A Phúc: “Ủa, sao mình không xuống xe, xem kiểu này tôi thấy như kiểu đang nhìn trộm ấy.”
A Lộc: “Thì vốn chúng ta đang nhìn trộm mà.”
A Thọ: “Suỵt, nói nhỏ thôi, đừng phá hỏng bầu không khí.”
Lúc Tra Phược đưa Thư Cửu đến cửa tòa nhà, Thư Cửu nghĩ thầm, nên nói gì giờ, cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà à?
Thư Cửu yên lặng chửi thầm, nói vậy nghe giả tạo quá, chẳng lẽ còn định để đối phương tiếp lời, không mời tôi lên nhà uống nước à?
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu bị chính cái lời kịch ngôn tình mình tưởng tượng ra làm nổi hết cả da gà, ngẩng đầu liền thấy Tra Phược đang nhìn mình, mắt đen huyền, dường như rất hợp với sinh hoạt trong bóng tối, dù tối đến mấy cũng không thể nào phớt lờ được.
Trong giây lát, Thư Cửu cũng bị ánh mắt đó hút hồn, nó dường như chứa mị lực khiến người bị hút vào, đồng thời lại khiến Thư Cửu có một cảm giác rất khó hiểu, rất quen thuộc…
Tra Phược nhìn chằm chằm Thư Cửu, chậm rãi nheo mắt lại, bỗng nói: “Tôi cứ cảm thấy cậu rất quen.”
Thư Cửu nghe anh nói, mới tỉnh táo lại, cũng không kịp để ý xem anh vừa nói gì.
“Ẳng ~”
Thư Cửu vừa dừng suy nghĩ miên man, đã thấy một quả cầu màu đen nhào về phía mình, phía trước quả cầu còn có hai điểm nho nhỏ màu xanh da trời.
Thư Cửu không biết đấy là vật gì, đương nhiên sẽ không đỡ, vô thức hất đi, chạm tay vào thấy mềm mềm, còn cảm giác có lông xù, sau đó viên cầu bị cậu hất xuống chân luôn.
Rồi nó phát ra tiếng ‘Ẳng…” thê thảm.
Thư Cửu cúi đầu quan sát, hóa ra là một bé husky béo tròn, nói là bé, vì nó còn không bằng bàn tay cậu, Thư Cửu mặc dù đã thấy husky khi còn bé, nhưng cậu chưa bao giờ thấy con nào nhỏ như vậy.
Bé husky nằm rạp trên mặt đất, hai chân nho nhỏ xù xù che mặt, miệng còn rên ư ử, dường như là đang đau.
Thư Cửu vừa tỉnh táo lại, chỉ thấy bé husky đột nhiên ngẩng đầu lên, vẫn giữa nguyên động tác dùng hai móng vuốt che mặt, đôi mắt màu lam…
Mắt màu lam, hình như quen quen…
Bé husky rất tủi thân, bỗng mở miệng nói: “Thư Cửu, sao cậu lại đánh người ta vậy chứ.”
Thư Cửu giật mình, chó biết nói kìa, không khỏi lùi ra sau, va vào Tra Phược đứng sau lưng.
Hai mắt to tròn của husky cũng nhìn thấy Tra Phược phía sau Thư Cửu, mắt lập tức mở to hơn, sáng rực, hệt như cún chết đói nhìn thấy chân giò hun khói!
Bé husky bổ nhào về phía trước, bốn chân giang rộng, miệng gào lên, “Minh chủ đại nhân, là nam thần đại nhân!”
Tra Phược khẽ động, thoáng cái đã nhảy sang phía đối diện, bé husky vồ hụt, ngã rầm xuống đất, lại bắt đầu rên ư ử.
Mí mắt Thư Cửu giật giật, nhìn cún con lăn qua lăn lại trên mặt đất, cái giọng của con cún ngu xuẩn này quen quá, tuy Thư Cửu đã có đáp án của mình, nhưng vẫn chưa tin lắm.
Husky lăn chán chê, mới tủi thân vươn cổ, nhìn chằm chằm Thư Cửu nói: “Thư Cửu, tôi là Quincer đây, cậu không biết tôi à?”
Thư Cửu: “… Không, Quincer nói anh ta là người sói, không phải chó đần.”
Quincer: “…”
Quincer đứng dậy, lắc lắc bộ lông, làm cho Tra Phược lạnh mặt, dường như rất ghét bỏ tro bụi dính trên lông Quincer.
Quincer tự hào dùng chân vỗ vỗ ngực, nói: “Tôi là người sói mà.”
Huyệt thái dương Thư Cửu giật giật, nói: “Tôi chỉ nghe nói đêm trăng tròn, người sói sẽ biến thành sói, chưa bao giờ nghe nói việc người sói biến thành chó đần…”
Hai tai Quincer rủ xuống, miệng vẫn còn rên rỉ đau, nói: “Thư Cửu, cậu phải cưu mang tôi, dạo này tôi xui quá… Hôm nay gặp thợ săn, vô ý bị thương, giờ tôi chỉ có thể ở trạng thái này thôi.”
Thư Cửu nói: “Cậu đang bán manh à…”
Quincer khó hiểu: “Bán manh là sao?”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu thật sự không thể tiếp nhận một việc, từ một người đàn ông cao to lực lưỡng ngoài 1m9, giờ lại biến thành bé cún đáng yêu không to bằng bàn tay này…
Tra Phược không hề cảm thấy ngoại hình này của Quincer đáng yêu, nói: “Hắn là người sói, nếu bị kích thích sẽ đánh mất lý trí…”
Tra Phược còn chưa dứt lời, Quincer đã ‘no no no’ lắc đầu, hai chân mềm nhũn bám lấy ống quần Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, cậu là người tốt, cậu phải cưu mang tôi, tôi mà lưu lạc ở ngoài trong trạng thái này thì nguy hiểm lắm, đối với quỷ hút máu và thợ săn thì chẳng khác nào miếng thịt di động! Hơn nữa đã 50 năm rồi tôi không kích động! Dạo này tôi chỉ toàn ăn thịt chín, không nuốt nổi thịt sống nữa rồi!”
Thư Cửu: "...".
Bốn con ma bám vào cửa hóng hớt.
A Hỉ nói: “Chậc, sao tự dưng lại có thêm một con chó ngu xuẩn thế này, chúng ta đang xem gian tình mà?”
A Phúc: “A Hỉ, gian tình là gì thế?”
A Hỉ cười tủm tỉm nói: “Như kiểu cậu với A Lộc ấy.”
A Phúc nói: “Hử? Kiểu nào?”
A Hỉ nói: “Tu luyện ấy.”
A Phúc hiểu ra, “A, thì ra là thế, hóa ra Thư Cửu và Minh chủ đại nhân cũng tu luyện à! Cửu Cửu giỏi quá, mời được Minh chủ đại nhân tu luyện cùng mình!”
A Thọ: "..."
A Phúc còn nói: “Nhưng mình nhìn lén thế này có ổn không? Minh chủ đại nhân chắc không muốn công khai phương pháp tu luyện của mình đâu nhỉ.”
A Lộc: "...".
Cuối cùng Thư Cửu vẫn chứa chấp con cún ngu xuẩn Quincer, Tra Phược cũng không nói gì, dù sao lấy khả năng của Tra Phược, nhìn một cái là biết Quincer có bị thương thật hay không, nếu hắn có ác ý với Thư Cửu, Tra Phược đã không để hắn nói nhiều như vậy.
Thư Cửu mang theo bốn con ma, một con chó lên tầng, vào nhà, cả đêm đều bình an vô sự.
Sáng hôm sau thì không ổn lắm, vì cún ngu xuẩn Quincer, tuy chỉ to bằng bàn tay, nhưng ăn rất nhiều, sáng ra đã ăn hết năm cái bánh bao rồi, bụng căng ra, thế mà vẫn muốn ăn tiếp!
Đồ tích trữ trong tủ lạnh Thư Cửu đều bị hắn ăn hết, Quincer mới thỏa mãn lau miệng, sau đó nằm dài trên thảm đi ngủ…
Thư Cửu lườm Quincer mãi, nhưng đối phương chẳng để ý, Thư Cửu không còn cách nào, đành phải bật máy, kiểm tra tiệm hoa của mình.
Leng keng -
*Cửa hàng Alibaba*
Triệu Bình: Giờ có ship hàng không?
Phục vụ Hương Hương: Được ạ khách iu ~ 150 đồng trở lên là shipper của tiệm sẽ giao hàng tận nơi ạ, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Thư Cửu nhìn màn hình, nghĩ nghĩ, nhỡ chẳng may mua hương nến… À không, nến thơm thì sao nhỉ?
Vì vậy lại thêm một câu.
Phục vụ Hương Hương: Nến thơm Pháp nhập khẩu cũng ship ạ ~
Phục vụ Hương Hương: Khách iu muốn mua gì ạ?
Người mua mãi không thấy trả lời, có vẻ rất lạnh lùng, chừng 15 phút sau, người nọ đặt một bó hoa.
Triệu Bình: Tôi đặt rồi
Triệu Bình: Địa chỉ cũng ghi rõ rồi, ship trong sáng nay
Người mua nói xong liền logout ngay.
Thư Cửu nhếch môi, nghĩ thầm, lạnh lùng dù sao cũng tốt hơn là vui buồn thất thường.
Vì người mua yêu cầu giao hàng trong sáng nay, Thư Cửu gói hoa luôn, nhìn bốn con ma nằm trên ghế salon xem tivi, lại nhìn cún ngu xuẩn ngủ trên thảm.
Thư Cửu nói: “Tôi đi ship hoa, mấy cậu trông nhà, đừng có gây chuyện đấy.”
A Hỉ mắt sáng rực nhìn thùng nến ở góc nhà, dùng sức gật đầu, nói: “Cậu yên tâm đi kiếm tiền đi, chúng tôi sẽ để ý con chó ngu xuẩn kia thay cậu.”
Thư Cửu: "...". Người tôi không yên tâm nhất là cậu đấy…
Thư Cửu thầm khinh bỉ trong lòng, sau đó ôm hoa ra ngoài.
Địa chỉ người mua ở gần khu 2, không phải quá xa, Thư Cửu đi một tuyến bus, xuống xe, tìm đến nơi thì là một khu nhà sắp sửa dỡ bỏ trong hẻm.
Đầu hẻm vẫn còn dán chữ “Nhận bói chữ” to đùng.
Thư Cửu đi vào, phần lớn dân ở đây dọn đi rồi, vẫn còn treo biển hiệu, cửa thì đóng, khá cũ kỹ, trên còn dính đầy tro bụi.
Thư Cửu gõ cửa: “Ship hoa tươi đây ạ, xin hỏi có ai không ạ?”
Chẳng bao lâu, cửa ‘két’ một tiếng mở ra, người mở cửa là một… Người quái dị chân thọt.
Nói là người quái gì, vì giữa trời hè nắng nóng mà người này lại mặc quần dài áo dài, choàng thêm chiếc áo choàng đen cũ nát, mùi ẩm mốc xộc vào mũi, gương mặt người nọ giấu kín đằng sau lớp áo, bàn tay để lộ bên ngoài nhìn rất thô ráp.
Thư Cửu nuốt bước bọt, nói: “Chào anh, tôi ship hoa đến ạ.”

May 30, 2018

[THTGQ] Chương 20


Chương 20: Nhà ma 3
Thư Cửu sợ run cả người, nói: “Về nhanh thôi, mấy cậu nói làm tôi lạnh hết cả người.”
Theo dòng người ra khỏi nhà ma, nhân viên bên ngoài đang cố gắng ổn định tình hình, rất nhiều du khách thấy vậy thì chạy qua hóng, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Trời đã tối hẳn, đèn đuốc sáng trưng, thiên đường nước cách đó không xa lại càng rực rỡ sắc màu.
Thư Cửu vừa ra khỏi nhà ma, chỉ nghe thấy phía xa bỗng vang lên tiếng hét thê thảm, nhân viên sững sờ, sau đó bắt đầu sơ tán du khách ra ngoài.
Thư Cửu cũng không biết chuyện gì xảy ra, theo dòng người ra khỏi công viên, thỉnh thoảng nghe lỏm được người khác nói, người ta phát hiện một cánh tay ở giữa hồ trong thiên đường nước…
Giờ Thư Cửu thấy hối hận vô cùng, cậu cảm thấy mình đi công viên một chuyến thôi mà gặp bao nhiêu chuyện, chắc chắn lúc ra khỏi nhà bước nhầm chân!
Thư Cửu đi về phía tàu điện ngầm, bốn con ma bay theo sau.
A Phúc nhăn mặt nói: “Đáng sợ quá.”
A Lộc lại gần xoa đầu A Phúc, an ủi, Thư Cửu phát hiện, kỳ thật A Lộc tuy mặt liệt, nhưng rất dịu dàng, đương nhiên là chỉ với mình A Phúc thôi.
A Hỉ nói: “Chẳng biết là có thù sâu oán nặng gì không.”
A Thọ nhún vai.
Thư Cửu nói: “Tối nay về chắc chắn sẽ gặp ác mộng, sao lại đáng sợ thế không biết.
Đến cửa vào tàu điện ngầm, Thư Cửu lại càng hoảng sợ, cũng không phải vì chuyện gì đáng sợ xảy ra, mà là tàu điện ngầm bị quá tải!
Vì đột nhiên có quá nhiều người ra khỏi công viên, hơn nữa vừa xảy ra việc đáng sợ như vậy, cửa vào ga tàu điện ngầm có hàng dài người đứng đợi, bảo vệ cũng rất nghiêm ngặt, thành ra lại càng lâu.
Thư Cửu đợi 10 phút, người xếp hàng chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi, thấy còn phải đứng đợi lâu, cậu cắn răng, quyết định không đi tàu điện ngầm nữa, đổi sang đi xe buýt.
Trạm xe buýt cách ga tàu không xa, nhưng phải đi hai tuyến mới về đến nhà, không tiện lắm, vậy nên lúc trước Thư Cửu mới không định đi xe buýt.
Thư Cửu mang theo bốn con ma rời khỏi đám đông, đi về phía trạm xe buýt, vừa đi, vừa nghe A Phúc lầm bầm: “Tôi nghĩ mình không nên đi xe buýt.”
Thư Cửu hỏi: “Vì sao?”
A Phúc chớp mắt to, rất thành khẩn nói: “Vì trời tối rồi, chẳng có người, hoang vu quá.”
Thư Cửu nói: “Đây là ngoại thành, đương nhiên là hoang vu rồi, đừng nói với tôi cậu là ma rồi mà còn sợ tối đấy.”
A Phúc kháng nghị: “Tuy tôi sợ rất nhiều thứ, nhưng đâu có sợ tối…”
A Phúc kháng nghị xong, lại nói: “Chỗ ít người thì dương khí ít, nếu chẳng may gặp ma thì làm sao giờ?”
A Phúc vừa nói xong, Thư Cửu lập tức rùng mình, lườm nó, nói: “Mỏ quạ đen!”
A Phúc tủi thân nói: “Là miệng ma, không phải mỏ quạ đen.”
Thư Cửu: "...".
May mà trên đường không có người, nếu không người ta mà thấy Thư Cửu nói một mình, lại còn vung tay vung chân lườm nguýt, có khi cũng bị dọa luôn.
Đi chừng 10 phút, Thư Cửu cảm thấy gáy lạnh toát, hình như có cơn gió lớn thổi qua, nhưng đang giữa mùa hè, dù có là buổi tối cũng làm gì có gió, cỏ ven đường cũng chẳng lay động, cơn gió Lào còn chẳng có nói gì gió lớn.
Thư Cửu kìm nén vài lần, cuối cùng mở miệng nói: “Các cậu có cảm thấy…”
Còn chưa dứt lời, A Lộc đột nhiên biến sắc, đứng nghiêm.
Thư Cửu sợ hãi nuốt nửa câu sau.
A Thọ cười tủm tỉm nói: “Tôi có thấy.”
Chỉ thấy trên đường đen kịt, một bóng đen chậm rãi di động lại gần, nói là di động, vì Thư Cửu cũng chẳng biết đó là cái gì.
A Hỉ dù không sợ hãi nhưng cũng giật mình, nói: “Sao oán khí nặng vậy.”
A Lộc kéo A Phúc ra sau lưng, A Thọ cười tủm tỉm nhìn A Hỉ, nói: “Tôi có thể cho cậu mượn bờ vai này để nương tựa.”
A Hỉ lườm nó, nói: “Tôi đạo hạnh cao thâm lắm đó.”
Thư Cửu nhìn hai đôi ma đang liếc mắt đưa tình, khóc không ra nước mắt, có ai cho mình mượn bả vai để trốn không hả, người thường như mình mới phải sợ chứ?
Bóng đen kia càng ngày càng gần, giờ Thư Cửu mới nhìn rõ, là người, nhưng dùng cả tay chân bò trên mặt đất.
Hơn nữa…
Thiếu một cánh tay.
Thư Cửu sợ run cả người, A Phúc trốn ra sau lưng A Lộc, vươn cổ nhìn, ngạc nhiên nói: “A! Là người vừa rồi!”
A Hỉ nhíu mày, nói: “Là người chết vừa rồi ấy hả? Cậu ta đến đây làm gì, cũng đâu phải Thư Cửu hại cậu ta, bình thường quỷ oan kiểu này hay tìm người hại chết mình đầu tiên để báo thù mà?”
A Thọ nhún vai, nói: “Kỳ thật rất đơn giản, có ba khả năng, thứ nhất là âm khí trên người Thư Cửu quá nặng, cái này ít nhiều gì cũng có công lao của chúng ta, âm khí nặng thì tương đối thu hút sự chú ý của ma quỷ…”
Nó nói xong, Thư Cửu liền quay sang lườm nguýt.
A Thọ nói tiếp: “Thứ hai, có lẽ cậu ta bị hạ chú, không tìm được hung thủ trả thù, nhưng không tiêu diệt được oán khí, vậy nên tìm một người bất kì để trả thù.”
A Hỉ nói: “Vậy khả năng thứ ba thì sao?”
A Thọ cười nói: “Thứ ba ấy à, thứ ba… Có lẽ hung thủ vốn đã không phải người.”
Thư Cửu nuốt nước bọt, nhìn quỷ oan kia càng ngày càng gần, mà A Thọ vẫn cười tủm tỉm, mặt không đổi sắc phân tích, nhịn không được nói: “Có thể làm phiền vệ sĩ học thức uyên bác như cậu mời nó đi không?”
A Thọ lắc đầu, nói: “Bắt quỷ là việc của quỷ sai và quỷ sứ, nếu tôi tùy tiện nhúng tay sẽ thành làm ơn mắc oán.”
Thư Cửu thiếu chút nữa thở không ra hơi, bị nó tức chết, nhưng còn chưa kịp nổi giận, A Thọ đã cười nói: “Đến rồi.”
Thư Cửu vô thức hỏi: “Cái gì đến?”
A Thọ không trả lời, lúc quỷ oan kia sắp lại gần, chợt nghe thấy tiếng cười, một bóng trắng xuất hiện giữa bầu trời đêm, liều lĩnh đứng trước mặt Thư Cửu, chặn lại con quỷ oan kia.
Người nọ mặc vest trắng, trang phục rất tinh xảo, mái tóc dài màu đen dùng dây bạc buộc lại, gương mặt cũng hệt như giọng, phong lưu phóng khoáng, trên vai còn vác một thanh đao.
Quỷ oan hình như sợ hãi, định quay đầu bỏ chạy, một bóng lam đột nhiên hiện lên, lặng lẽ đứng sau lưng nó, chặn đứng đường đi của nó.
Hai người kia đẹp trai đến khác thường, nhưng với kinh nghiệm gặp quỷ của Thư Cửu suốt thời gian qua, người đẹp trai hơn mình chắc chắn không phải người bình thường…
Người đàn ông đứng phía xa kia mặc vest màu xanh da trời, trên tay cầm thanh kiếm, kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, đã nghe thấy tiếng mũi kiếm va chạm trong vỏ, gương mặt anh ta rất dịu dàng, khiến người cảm thấy như tắm gió xuân.
Người đứng gần cậu hơn thì ăn mặc chỉnh chu, mắt hoa đào cười như không cười, trời sinh phong lưu lại mang khí thế riêng.
Người áo lam mở miệng trước, giọng cũng trong trẻo như gió xuân, cười nói: “Bạch huynh, ngươi xem Triển mỗ phát hiện gì này?”
Người áo trắng nhướn mày, cười nói: “Ngươi phát hiện cái gì?”
Người áo lam nói: “Phát hiện một con chuột nhập cư trái phép.”
Chuột nhập cư trái phép, chắc là chỉ con quỷ oan trên mặt đất…
Nào ngờ người áo trắng đột nhiên nổi giận, đao trên tay vung lên, hét: “Được lắm con tặc miêu kia! Quanh co lòng vòng là muốn chế nhạo Bạch gia gia của ngươi đúng không?”
Người áo lam mím môi cười, dường như hiểu rất rõ tính cách đối phương, nói: “Bạch huynh chớ trách, là Triển mỗ lỡ lời.”
Thư Cửu nhìn hai người cười nói, mắt sắp rơi xuống đất, tuy cậu chưa từng thấy người thật, nhưng đã đọc không ít truyện đồng nhân, sau Bao đại nhân và tứ đại môn trụ, Thư Cửu hình như lại gặp được Triển hộ vệ của phủ Khai Phong và đại náo Đông Kinh Cẩm Mao Thử…
Bạch Ngọc Đường vung đao, nói: “Miêu nhi, ngươi qua một bên đứng đi, để Ngũ gia ta xử lý hắn.”
Triển Chiêu cũng không tranh cãi, cầm kiếm lùi ra sau, đến bên Thư Cửu, nhìn Thư Cửu đang há hốc mồm, cười dịu dàng nói: “Cậu Thư có bị thương không?”
Thư Cửu lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm bảo kiếm Cự Khuyết trên tay Triển Chiêu, nước miếng cũng sắp chảy ra rồi, nói: “Đây là Cự Khuyết à?”
Triển Chiêu cười gật đầu, nói: “Đúng vậy.”
Thư Cửu nói, “Vậy đây là đồ cổ cấp quốc gia đúng không? Bán được nhiều tiền lắm đấy!”
Triển Chiêu nghe cậu nói vậy cũng không để ý, tốt tính cười cười, nói: “Cậu Thư có muốn xem không?”
Nói xong đưa bảo kiếm cho Thư Cửu, Thư Cửu nhận lấy, sờ từ trên xuống dưới, hận không thể sờ Cự Khuyết thành đôla luôn.
Triển Chiêu cười tủm tỉm nói: “Nhưng mà đây cũng không hẳn là Cự Khuyết.”
Thư Cửu mở to mắt, nói: “Vậy là sao?”
Triển Chiêu chậm rãi nói: “Cũng không hẳn, vì nó quả thật là bội kiếm của Triển mỗ khi còn sống…”
Thư Cửu rất mẫn cảm tóm được mấy chữ - khi còn sống.
Triển Chiêu không nhanh không chậm nói tiếp: “Lúc dương thọ của Triển mỗ đã hết, bảo kiếm Cự Khuyết quả thật là một trong những vật chôn cùng, nhưng mà thanh kiếm trong tay cậu Thư cũng không phải là thật thể của Cự Khuyết, nó là một thanh quỷ kiếm.”
Quỷ kiếm…
“Choang.”
Sau lưng Thư Cửu lạnh toát, tuột tay, Cự Khuyết suýt nữa thì rơi xuống đất, may mà Triển Chiêu nhanh tay nhanh chân cúi người, trước khi nó chạm đất đã đón lấy.
Bên kia trong lúc họ nói chuyện, Bạch Ngọc Đường đã trói gô quỷ oan, mắt hoa đào khẽ cười, nói: “Bạch gia gia vất vả bắt quỷ, con tặc miêu nhà ngươi lại ở đây bắt nạt người.”
Triển Chiêu nói: “Triển mỗ và Bạch huynh vâng mệnh Bao đại nhân mang quỷ oan này về Uổng mạng thành, đã khiến cậu Thư sợ hãi rồi.”
Thư Cửu máy móc lắc đầu, dường như vẫn còn chưa tiêu hóa hết thông tin từ đám người phủ Khai Phong này.
Triển Chiêu cũng không nhiều lời, chắp tay chào Thư Cửu, lại chào A Thọ, giờ mới xoay người, nói: “Bạch huynh, đi thôi.”
Bạch Ngọc Đường trời sinh không chịu ngồi yên, lầm bầm mấy câu mới đi cùng Triển Chiêu.
A Hỉ nhíu mày nói: “Vừa rồi vì sao quỷ sứ kia lại chắp tay chào cậu?”
A Thọ khoanh tay, lại xoa cằm mình, cười nói: “Chắc vì tôi đẹp trai?”
A Hỉ: “Hừ…”
Đang lúc nói chuyện, Thư Cửu chợt nghe thấy tiếng phanh kít lại, một chiếc Bentley dừng lại bên cậu, cửa sổ xe hạ xuống, người lái xe lại chính là Tra Phược.
Tra Phược nghiêng đầu, ý bảo Thư Cửu lên xe, nói: “Tôi đưa cậu về nhà, trời tối không an toàn đâu.”
Thư Cửu
Tuy cảm thấy mấy lời tra nam nói giống hệt lời nam sinh nói lúc theo đuổi con gái nhà người ta, nhưng Thư Cửu cũng chẳng bắt bẻ được gì, quả thật trời tối rất không an toàn!
Thư Cửu ngoan ngoãn mở cửa ghế lái phụ, lên xe.
Bốn con ma thấy Minh chủ đại nhân, cũng không bay lung tung như vừa rồi, ngoan ngoãn bay vào trong xe, ngồi thành hàng thẳng tắp ở ghế sau.