Jul 18, 2018

[NSNT] Chương 6


Chương 6: Bạn trai lăng nhăng (2)
Nói thật, trong mắt Lâm Lạc, Đồng Uyển Uyển và Vu Đình rất buồn cười, Vu Đình rõ ràng thích người khác, lại không muốn chia tay Ôn Văn, muốn vẹn toàn đôi bên, Lâm Lạc thật không hiểu, tại sao Vu Đình lại có suy nghĩ này. Hết lần này tới lần khác hắn lại còn không nhận ra mình có lỗi với Ôn Văn, cảm thấy cho Ôn Văn vị trí người vợ là đủ rồi.
Mà Vu Đình cũng không phải không yêu Ôn Văn, Vu Đình yêu Ôn Văn, hắn sẵn sàng tiêu tiền vì Ôn Văn, sẵn sàng làm việc vì Ôn Văn, nhưng hắn cũng yêu những cô gái khác.
Mà Đồng Uyển Uyển thì sao, nếu cô nàng trực tiếp cướp Vu Đình luôn thì thôi, nhưng cô ta vừa mập mờ với Vu Đình, lại vừa nói có lỗi với Ôn Văn. Nhưng việc cô ta làm thật sự rất buồn nôn. Đồng Uyển Uyển vẫn gọi Vu Đình là anh rể liên mồm, rồi lại vụng trộm với Vu Đình, trong thời gian này, Đồng Uyển Uyển vẫn là xử nữ, kỳ thật ngoài bước cuối cùng, hai người đều làm cả. Mãi đến khi Vu Đình địa vị càng ngày càng cao, càng ngày càng xa, Đồng Uyển Uyển mới biết thời biết thế theo Vu Đình.
Kỳ thật, Đồng Uyển Uyển cũng không phải rất thích Vu Đình, cô nàng chỉ là thích cái cảm giác kích thích khi yêu đương vụng trộm, chỉ cảm thấy giành được người yêu của chị họ vẫn luôn giỏi giang xinh đẹp là rất có thành tựu, vậy nên Đồng Uyển Uyển không hề có ý định giành địa vị bạn gái chính thức của Ôn Văn, cô nàng cũng không định giao tấm thân xử nữ cho Vu Đình. Nếu Vu Đình không thành đạt như vậy, Đồng Uyển Uyển hoàn toàn có thể nói rằng mình không muốn chị họ khó xử, rồi gả cho một người đàn ông khác.
Lâm Lạc không muốn dạy Đồng Uyển Uyển, mà Đồng Uyển Uyển thì sao, kỳ thật cô nàng cũng chẳng thích học hành, chỉ là ngại bố mẹ kỳ vọng, hơn nữa cô ta cũng không muốn kết quả thi đại học quá tệ, vậy nên mới ngày nào cũng đến học bổ túc.
Vu Đình rất giỏi môn tự nhiên, sau này Đồng Uyển Uyển nhờ Vu Đình kèm toán lý hóa, Vu Đình cũng rất sẵn lòng.
Mà điều Lâm Lạc phải làm, là đẩy nhanh quá trình này.
Hai người kia vẫn là sớm qua lại với nhau cho rảnh nợ.
Quả nhiên, khi Lâm Lạc hỏi Vu Đình có đồng ý kèm thêm Đồng Uyển Uyển không, Vu Đình rất hào phóng đồng ý. Mà Đồng Uyển Uyển tất nhiên cũng sẽ chấp nhận.
Đây cũng là lần đầu Lâm Lạc chính thức gặp Vu Đình, Vu Đình không phải rất đẹp trai, nhưng cũng ở mức chấp nhận được, không phải cái kiểu xấu đau đớn. Hơn nữa Vu Đình rất tự tin, điều này khiến cho Vu Đình có sức hấp dẫn rất khác lạ.
Cứ như vậy, Lâm Lạc lại rảnh.
Lần này, Lâm Lạc quyết định xem kỹ lại cuộc đời của Ôn Văn một lần nữa.
Cậu phải lợi dụng hết tất cả những điều mình biết.
Về phần Vu Đình, Lâm Lạc cũng phát hiện hắn ta có chỗ không bình thường.
Kỳ thật, từ lần đầu nhìn, Lâm Lạc đã thấy Vu Đình quả thật rất giỏi kiếm tiền, số tiền kiếm được đầu tiên bao giờ cũng là khó khăn nhất, nhưng Vu Đình chỉ mua cổ phiếu một lần là đã có vốn trong tay.
Mà sau này, Vu Đình như thể được thần tài nhập thân, lần nào Vu Đình cũng lời, hơn nữa còn lời to. Những quyết định đầu tư trong mắt người khác là mạo hiểm, nhưng đối với Vu Đình, nó lại chỉ nhỏ nhặt như việc ăn cơm uống nước bình thường.
Lâm Lạc xem lại cuộc đời của Ôn Văn một lần nữa, phát hiện, mỗi vụ đầu tư, mỗi hoạt động của Vu Đình, đều không bao giờ lỗ.
Đây quả thật là chuyện không thể nào xảy ra.
Điều khó hiểu hơn là Vu Đình có thể tự tin dự đoán hướng phát triển của tình hình kinh tế tài chính trong tương lai, nhưng Vu Đình lại không có kiến thức kinh tế cơ bản nhất, trụ cột nhất. Kỳ thật, nếu không phải thành công thần kỳ của Vu Đình khiến nhân viên công ty rất tôn thờ hắn, công ty hắn đã sớm bị những người hắn tin tưởng chiếm đoạt rồi.
Chính vì Vu Đình lần nào đầu tư cũng thành công, vậy nên mấy cô bồ bịch cấp dưới của hắn dù có mưu đồ khác cũng không thể đạp đổ Vu Đình.
Mà hơn phân nửa cuộc đời Vu Đình đều rất hoàn mỹ, thân là đàn ông, bên người hắn có vô số hồng nhan tri kỉ, hắn có khối lượng tài sản khổng lồ, nổi tiếng toàn cầu, hắn còn có không ít người bạn quyền thế, có cấp dưới trung thành và tận tâm, cuộc đời hắn đủ để rất nhiều người đàn ông hâm mộ.
Nhưng khi Vu Đình về già, đến tuổi nên hưởng phúc, hậu quả của sự lăng nhăng của hắn liền hiển lộ, hắn có quá nhiều phụ nữ, những người này sinh cho hắn không ít con cái, Vu Đình còn có mấy mối tình một đêm, trùng hợp sao có người lại mang bầu, Vu Đình lại theo chủ nghĩa ‘Người người ngang hàng’, dù không có danh phận trên pháp luật, Vu Đình cũng sẽ không bạc đãi họ.
Tài sản trong tay Vu Đình quá nhiều, ai nấy đều mơ ước, ai nấy đều muốn giành giật.
Ban đầu, con cái vợ to vợ nhỏ còn chịu giả bộ hòa thuận trước mặt hắn, nhưng chẳng mấy chốc, vì lợi ích của mình, bọn họ chính thức trở mặt.
Tuổi già của Vu Đình chỉ toàn cảnh vợ lớn vợ bé con trong con riêng tranh giành tài sản.
Mà Ôn Văn thì sao, cô cả đời đều không sinh cho Vu Đình một đứa con nào.
Những người khác, kể cả Vu Đình đều tưởng rằng Ôn Văn không thể sinh con, nhưng Lâm Lạc biết rõ, Ôn Văn là không muốn sinh, chứ không phải không thể sinh.
Nhưng đây kỳ thật cũng là một khúc mắc trong lòng Ôn Văn, nhất là khi Ôn Văn già đi, cô cũng hy vọng có con, có con cháu đầy đàn, điều này trở thành tiếc nuối suốt đời Ôn Văn.
Ôn Văn kỳ thật cũng không muốn dây dưa mãi với Vu Đình. Chỉ là đến khi cô suy nghĩ cẩn thận, đồng thời dám hành động thì đã quá muộn. Vu Đình sẽ không cho phép người phụ nữ của mình rời khỏi mình. Vậy nên, cô chỉ có thể tiếp tục ở bên Vu Đình, làm một trong những người phụ nữ của hắn.
Vì Lâm Lạc ra tay, Đồng Uyển Uyển và Vu Đình rất nhanh chóng qua lại, mà Lâm Lạc vẫn ra vẻ không biết.
Có đôi khi ba người ăn cơm cùng nhau, Đồng Uyển Uyển thậm chí sẽ dùng chân khiêu khích Vu Đình, mà Lâm Lạc lại ra vẻ chậm hiểu, không hề nghi ngờ sự mập mờ giữa hai người.
Chẳng hạn như lúc này, Lâm Lạc bưng hoa quả, gõ cửa phòng hai người đang học bổ túc, đợi khi Lâm Lạc mở cửa ra, Vu Đình ra vẻ đứng đắn chỉnh chỉnh quần áo, Lâm Lạc làm như không thấy miệng Đồng Uyển Uyển sưng hồng, mặt đỏ rực cùng hai mắt ướt át, cười nói với hai người, “Học như vậy mệt rồi, nghỉ một lát ăn hoa quả đi.”
Đồng Uyển Uyển cười bám lấy tay Vu Đình, hoan hô, “Chị họ em chu đáo thế này cơ mà, đúng lúc em mệt, anh rể, chị em tốt vậy, anh đừng có làm gì có lỗi với chị đấy.”
Nửa câu đầu Đồng Uyển Uyển còn nhìn chị họ, nửa câu sau lại nhìn Vu Đình, lời nói như thể làm chỗ dựa cho chị họ.
Lâm Lạc nghe Đồng Uyển Uyển nói thì cúi đầu, trong mắt Đồng Uyển Uyển và Vu Đình, Ôn Văn đang xấu hổ.
Mà khi Ôn Văn cúi đầu, Đồng Uyển Uyển và Vu Đình hai người lại mắt đi mày lại.
Lâm Lạc bưng đĩa không ra khỏi phòng, vào phòng bếp, vứt hết vỏ hoa quả đi, lại rửa sạch đĩa, lau khô rồi cất.
Lâm Lạc nhân lúc rảnh, tìm mấy công việc thực tập, trong đó có một việc là do giáo sư Mạnh dạy môn chuyên ngành của cô giới thiệu, thực tập ở tòa soạn báo Minh Châu, vốn Lâm Lạc không định đi, công việc thực tập này không phù hợp với định hướng nghề nghiệp của cậu, nhưng Lâm Lạc nghĩ đi nghĩ lại, ở tòa soạn báo Minh Châu này có một nhân vật quan trọng, cậu có thể tranh thủ để lại ấn tượng tốt cho đối phương.
Ôn Văn đời trước, vì lúc này tình cảm với Vu Đình đang rất nồng nhiệt, vậy nên Ôn Văn không thực tập, tất nhiên cũng bỏ lỡ cơ hội này.
Đi thực tập kỳ thật rất bận, Lâm Lạc thường xuyên phải ra ngoài, căn bản không có thời gian hẹn hò với Vu Đình.
Vu Đình cùng Đồng Uyển Uyển tiến triển rất nhanh, Ôn Văn lúc trước không phát hiện ra hai người có vấn đề, không phải vì bọn họ giấu quá giỏi, mà là Ôn Văn không hề nghi ngờ họ.
Mà Lâm Lạc, cậu đã sớm biết Vu Đình và Đồng Uyển Uyển sẽ gian díu, bởi vậy cũng rất dễ dàng nhận ra những hành động mập mờ giữa hai người.
Chủ biên của tòa soạn báo Minh Châu là Chu Hiểu Huy, hiện giờ chưa hề tiếp xúc Vu Đình. Nhưng theo tương lai đã biết, Chu Hiểu Huy sẽ vì con gái mình Chu Tuyết Linh mà tán thưởng Vu Đình, sử dụng quan hệ của tòa soạn báo Minh Châu, giúp đỡ Vu Đình không ít, ngày sau còn trở thành một trong những trợ lực của Vu Đình. Càng khó ngờ đến là, bạn thân hồi đại học của Chu Hiểu Huy là *, sau này, nhờ có Chu Hiểu Huy đề cử mà Vu Đình có thể tiếp xúc với người này.
Chu Hiểu Huy sở dĩ đối xử tốt với Vu Đình như vậy, tất cả là do con gái ông ta Chu Tuyết Linh, Chu Hiểu Huy chỉ có con gái một là Chu Tuyết Linh, vợ lại mất sớm, Chu Hiểu Huy dành trọn tình cảm cho con gái Chu Tuyết Linh của mình.
Chu Hiểu Huy thân là chủ biên tòa soạn báo Minh Châu, đắc tội rất nhiều người, có người sẽ tìm cách trả thù lên Chu Tuyết Linh, trùng hợp sao, lúc Chu Tuyết Linh bị bắt cóc, Vu Đình và Ôn Văn đang hẹn hò, hai người đều thấy được Chu Tuyết Linh bị cưỡng ép lên xe.
Sau một phen gian nan, Chu Tuyết Linh được cứu ra, Chu Hiểu Huy cũng bởi vậy rất cảm kích hai người đã cứu con gái mình.
Nghỉ hè sắp chấm dứt, Lâm Lạc cũng hoàn thành công việc thực tập.
Vào kỳ mới, Ôn Văn được khen ngợi vì thành tích xuất sắc, ngoài ra còn có những sinh viên ưu tú nhận được học bổng khác cũng được nhận bằng khen.
Đồng thời, ban truyền thông của hội học sinh bắt đầu chuẩn bị đêm giao lưu đón tân sinh viên.
Ôn Văn cũng nằm trong ban này.
Dạo gần đây Vu Đình bắt đầu thể hiện tài năng, vốn cũng nằm trong danh sách được mời, nhưng trưởng ban tuyên truyền Lý Tư Kỳ lại bác bỏ.
“Vu Đình quả thật có tài, nhưng tài năng của cậu ta không thích hợp thể hiện trong đêm giao lưu này.”
Lâm Lạc nhìn Lý Tư Kỳ, lạ thật, vốn Lý Tư Kỳ rất coi trọng Vu Đình, thậm chí còn tự mình mời Vu Đình biểu diễn ở buổi giao lưu này, Vu Đình lại lấy lý do mình bận rộn để từ chối Lý Tư Kỳ, nhưng làm gì có chuyện Lý Tư Kỳ từ bỏ dễ dàng như vậy? cuối cùng, Vu Đình lại đồng ý, đồng thời cũng hết sức nổi tiếng sau đêm diễn đó.
Mà bây giờ, Lý Tư Kỳ lại đưa ra lựa chọn khác hẳn kiếp trước.
Mọi người nhìn nhau, không biết Vu Đình đắc tội Lý Tư Kỳ lúc nào. Có người nhìn về phía Ôn Văn, bạn gái của Vu Đình.

Jul 17, 2018

[THTGQ] Chương 34.1


Chương 34.1: Báo ân 3
Tra Phược đem dã quỷ về Minh phủ, đúng lúc Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân quay về, hai người vẫn không điều tra được gì.
Tử Hữu Phân nghe nói dã quỷ cũng dám tập kích Minh chủ đại nhân, không khỏi bật cười, giọng rất dịu dàng nói: “Được lắm, ta thích nhất là thẩm vấn, giao cho ta là đúng rồi.”
Giọng anh ta quả thật rất êm tai, đương nhiên người biết chuyện thì cũng biết Tử Hữu Phân rất đẹp, ít nhất là rất xứng với Hoạt Vô Thường, có điều đang đeo mặt nạ mà thôi. Năm đó, khi Tử Hữu Phân làm quỷ sai, Hoạt Vô Thường nhìn anh ta thì rất không hài lòng, nói mặt anh ta không thể nào làm quỷ sai được, vậy nên Tử Hữu Phân mới làm mặt nạ để đeo.
Có điều giọng nói thì không thể nào dùng mặt nạ để che giấu được.
Người nghe quen thì không sao, dã quỷ này lần đầu nghe được, cái mặt xanh lét kia bỗng đỏ bừng vì xấu hổ.
Thư Cửu thiếu chút nữa bật cười.
Hoạt Vô Thường rất không thoải mái nhìn Tử Hữu Phân, Tử Hữu Phân chỉ nhíu mày, Hoạt Vô Thường cầm xích, mở miệng trước: “Tại sao phải giúp chủ xe kia?”
Dã quỷ hừ lạnh một tiếng, ngẩng cao đầu nói: “Đừng có hỏi, dù hồn phi phách tán ta cũng không nói đâu.”
Tử Hữu Phân cười nói: “Minh phủ thập điện, mười tám tầng địa ngục, hình cụ rất đa dạng, hồn phi phách tán thì ăn nhằm gì chứ?”
Dã quỷ mặt không đổi sắc, cười nói: “Hừ! Ta chẳng sợ gì cả!”
Nói xong còn quay sang trừng Tra Phược.
Tra Phược vẫn mặt không cảm xúc như trước.
Tử Hữu Phân thấy ánh mắt của dã quỷ, cười tủm tỉm nói: “Vậy tại sao lại tập kích Minh chủ?”
Hơi thở quanh dã quỷ bỗng chốc sôi lên, tỏa ra sự hung dữ tàn ác, làm Thư Cửu bất giác run lên.
Dã quỷ cười lạnh: “Hắn mà cũng xứng làm Minh chủ à? Hừ, ta không phục! Hắn dựa vào cái gì đòi làm Minh chủ! Đều do hắn, hại đại nhân nhà ta hao hết nguyên khí, hắn lấy đâu ra tư cách mà yên ổn ngồi đây!”
Tra Phược nhíu mày, không nói gì, dường như thật sự không nhớ ra việc dã quỷ nói là việc gì.
Tai Thư Cửu dựng lên hệt như Quincer đang ngồi trên ghế, hiển nhiên có chuyện hay, phải nghe ngóng cẩn thận mới được!
Hoạt Vô Thường kéo xích, quát: “Không được vô lễ!”
Dã quỷ cười lạnh, nói: “Dám làm không dám chịu à? Ai mà ngờ tới, đường đường Minh chủ đại nhân mà lại muốn làm như chưa từng xảy ra việc kia chứ? Đại nhân nhà ta năm đó thật sự rất trung tâm, tình cảm của hắn có thiên địa chứng giám, cuối cùng lại rơi vào kết cục gì? Mà ngươi lại còn bình yên ngồi đây!”
Tra Phược lạnh mặt, giờ mới mở miệng: “Đại nhân nhà ngươi là ai?”
Dã quỷ giật mình, ánh mắt nhìn Tra Phược dần trở nên lạnh lùng hơn hẳn, cười nhạo: “Cũng đúng, Minh chủ đại nhân là quý nhân nhiều việc, bao nhiêu năm như vậy, chỉ sợ đại nhân nhà ta trông như thế nào, cũng chỉ có mấy con dã quỷ mang ơn chúng ta mới nhớ, người cao cao tại thượng như ngài đây, ngày ngày gặp gỡ thượng tiên, một tán tiên thì có là gì đâu chứ?”
Tra Phược trầm mặt, hỏi lại: “Hắn là ai?”
Dã quỷ lại không chịu mở miệng, ngẩng đầu lên, ra vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục.
Thư Cửu đã bắt được từ mấu chốt, “Tán tiên.”
Đây là lần thứ hai cậu nghe được từ này, lần đầu hình như là trong mơ, sau khi đi hết cầu Khổ Trúc qua Lục hồn đạo, đến Đài Bách Quỷ hoang vu kia.
Thư Cửu hiếu kỳ hỏi: “Tán tiên? Đại nhân nhà ngươi là tán tiên à?”
Dã quỷ nhìn cậu, như thể giờ mới để ý đến cậu, vì xung quanh toàn là những vị pháp lực cao cường của Minh phủ, Thư Cửu là người thường, hơi thở cũng rất nhẹ, ngồi cũng mấy vị đại quỷ Minh phủ thì như hạt cát giữa đại dương rộng lớn.
Ban đầu ánh mắt dã quỷ nhìn Thư Cửu tràn ngập khinh thường, sau đó lại có chút nghi ngờ.
Thư Cửu sờ sờ mũi, dã quỷ này trông hơi đáng sợ, nhìn chằm chằm mình như vậy làm cậu lạnh gáy, nhưng xem ra là một con quỷ rất trọng tình trọng nghĩa.
Thư Cửu nói: “Chủ xe mà ngươi bảo vệ, đã tráo đổi cơ thể với ta, vậy nên chúng ta muốn tìm cô ta.”
Dã quỷ nhìn Thư Cửu, lạnh lùng nói: “Đừng nói đổi cơ thể, dù đại nhân nhà ta muốn đổi mệnh, ta cũng hết lòng giúp đỡ!”
Thư Cửu nhíu mày, nói: “Nói như vậy, chủ xe thể thao đó là đại nhân của ngươi hả?”
Dã quỷ cười nói: “Ta cũng chẳng sợ các ngươi biết, đúng thì sao hả? Đại nhân nhà ta cuối cùng cũng được đầu thai chuyển thế, quên đi cái gã Minh chủ bội tình bạc nghĩa, nếu hắn muốn giết người phóng hỏa, ta giúp hắn giết người phóng hỏa, nếu hắn muốn đổi cơ thể, ta giúp hắn đổi cơ thể hằng ngày luôn!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, đây chính là ngu trung trong truyền thuyết ấy hả…
Quincer lại bắt được một từ thú vị, ghé vào tai Thư Cửu thì thầm: “Oa, Thư Cửu, con dã quỷ này nói nam thần đại nhân của tôi bội tình bạc nghĩa kìa, có gian tình thật kìa, chẳng lẽ là một mối tình bi thương thắm thiết sao?”
Thư Cửu nhìn hắn, cũng nhỏ giọng nói: “Tôi nghĩ có khi lại là hoa đào thối ấy, nam thần của anh rất giỏi trêu ghẹo hoa đào.”
Hai người tuy đã nhỏ giọng, nhưng ở đây toàn là đại quỷ của Minh phủ, thính lực không tầm thường chút nào, đương nhiên đều nghe rõ, Tử Hữu Phân nhịn cười đến sắp nội thương.
Tra Phược nhìn dã quỷ, nói: “Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân.”
Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân lập tức nghiêm mặt, “Chủ thượng.”
Tra Phược nói: “Dẫn hắn đi thẩm vấn, điều tra xem chủ chiếc xe kia là ai.”
Tử Hữu Phân nhướn mày, xem ra Minh chủ đại nhân muốn ra tay thật rồi. Minh phủ có rất nhiều phương pháp thẩm vấn ác quỷ, đặc biệt đấy là sở trường của Tống đế vương của thập điện, ai bảo Tống đế vương người ta quản lý địa ngục đâu.
Vậy nên trong lòng bách quỷ, hình tượng của Tống đế vương cao lớn vô cùng, ít nhất phải là rất uy nghiêm, nào có cái vẻ du côn như A Thọ chứ.
Bọn họ vừa định dẫn dã quỷ đi, Thư Cửu lại nói: “Tôi nghĩ không cần phải mất công như vậy đâu.”
Tất cả mọi người nhìn cậu, còn tưởng rằng Thư Cửu có cao kiến gì, chuẩn bị rửa tai lắng nghe.
Ngay cả dã quỷ cũng căng thẳng, cho rằng Thư Cửu vẫn lặng yên ngồi đó, không có cảm giác tồn tại là thế ngoại cao nhân, phát hiện thân phận chân thật của đại nhân nhà nó.
Thư Cửu thấy tất cả mọi người nhìn mình, bình tĩnh nói: “Vừa rồi lúc đuổi theo chiếc xe kia, tôi nhớ biển số xe rồi, điều tra biển số xe là biết xe của ai thôi.”
Mọi người: “…”
Mọi người im lặng hồi lâu, Thư Cửu buồn bực hỏi: “Sao vậy? Chẳng lẽ là xe ma, không tra được biển số xe à?”
Tử Hữu Phân cười nói: “Không, chỉ là chúng tôi không nghĩ đến cách đơn giản như vậy thôi.”
Hoạt Vô Thường trông dã quỷ, Tử Hữu Phân đi điều tra biển số xe, chỉ chốc lát sau đã quay lại.
Tử Hữu Phân cười tủm tỉm nói: “Mọi người đoán xem tôi tra được gì?”
Thư Cửu cũng không sợ anh ta thừa nước đục thả câu, nói: “Anh dám bắt Minh chủ đại nhân đoán à!”
Tử Hữu Phân bị cậu chặn họng, đành phải thành thật nói: “Chủ xe này cũng chẳng phải thành phần tốt lành gì đâu, là tiểu thư con đại gia nổi tiếng ở thành phố X, tên là Trần Tuệ Tuyết. Từ mấy năm trước, cô ta đã có tiền án đâm người, giờ nạn nhân còn đang nằm trong bệnh viện sống thực vật, nhưng nhà họ Trần rất giàu, dùng quan hệ xóa án cho cô ta, ngay cả người nhà nạn nhân cũng không kiện cô ta, mấy hôm trước, camera giám sát còn quay được cảnh cô ta đâm chết người nữa.”
Thư Cửu trợn to mắt, nói: “Cô ta lái xe thể thao màu đỏ đúng không? Tôi cũng xem trên tivi rồi!”
Tử Hữu Phân gật đầu nói: “Nhưng mà nhà cô ta lại lo liệu cho cô ta xong rồi.”
Dã quỷ chửi ầm lên: “Hừ, lũ sâu kiến đó, chết cũng không có gì đáng tiếc, còn dám vọng tưởng báo thù chủ nhân nhà ta, ta phải cho chúng nó hồn phi phách tán!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, nói: “Dã quỷ cũng phải có tam quan chứ, cô nàng kia đúng là không còn thuốc cứu chữa nữa rồi.”
Dã quỷ lập tức nổi giận, giật khóa sắt, muốn tấn công Thư Cửu, lại bị Hoạt Vô Thường kéo chặt, chỉ biết trừng Thư Cửu.
Thư Cửu chỉ cảm thấy gáy lạnh run, quay mặt đi.
Tử Hữu Phân nói: “Trần Tuệ Tuyết này có một căn biệt thự ở ngoại thành, nhìn hướng đi của cô ta chắc là đến biệt thự đó rồi.”
Tử Hữu Phân đột nhiên cười nói: “Tôi còn phát hiện ra là hôm nọ bách quỷ đầu thai, lúc kiểm kê phát hiện thiếu một quỷ uổng mạng, nghe nói là trên đường áp giải thì bỏ trốn, đấy chính là người bị đâm chết, xem ra, chắc là người đi xe đạp sau khi chết chấp niệm quá sâu, hóa thành lệ quỷ, chuẩn bị tìm Trần Tuệ Tuyết trả thù, Trần Tuệ Tuyết phát hiện mình bị quỷ quấn thân, vậy nên mới tìm đạo sĩ đổi cơ thể để tị nạn.”
Thư Cửu nói: “Xui xẻo thật, trông cô ta cũng không đến nỗi nào mà tính cách chẳng ra gì, sao tôi lại xui xẻo thế, đổi trúng một người thế này.”
Tra Phược nói: “Việc này không nên chậm trễ, giờ đến biệt thự của Trần Tuệ Tuyết luôn đi.”
Tử Hữu Phân gật đầu, nói: “Dã quỷ này làm gì giờ, nhốt trong điện Âm hồn bất tán à?”
Tra Phược suy nghĩ một lát, nói: “Mang hắn theo.”
Dã quỷ gào lên: “Ngươi mang ta theo cũng chẳng có tác dụng gì đâu! Dù ta có hồn phi phách tán cũng không nói hắn là ai! Ông đây làm dã quỷ lang thang bao năm chỉ để tìm chuyển thế của đại nhân! Ông đây sẽ không bao giờ bán đứng đại nhân, còn lâu mới giống cái gã Minh chủ chó má này! Mạng của ông đây là đại nhân cho, ta sẵn sàng vì hắn mà hồn phi phách tán!”
Quincer nằm trên vai Thư Cửu, chân đưa lên lau trán vốn không có mồ hôi, nói: "Con quỷ này chấp niệm sâu thật, xem ra đại nhân nhà hắn trước khi chuyển thế phải là một người giỏi lắm, nếu không sao lại khiến hắn tin phục như vậy? Nhưng mà tôi thân là quý tộc người sói đã thuộc lòng lịch sử thần quỷ phương đông mà chẳng biết đấy là ai.”

Jul 16, 2018

[NSNT] Chương 5


Chương 5: Bạn trai lăng nhăng (1)
Lâm Lạc đứng trước gương trong nhà vệ sinh, nhìn người trong gương.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một gương mặt dịu dàng xinh đẹp, nữ tính đằm thắm.
Dù là ai nhìn thấy gương mặt này cũng phải khen đẹp, chỉ là, Lâm Lạc lại không có suy nghĩ này.
Cậu lại xuyên vào cơ thể nữ.
Tuy thời gian cậu sống bằng cơ thể nữ còn nhiều hơn thời gian cậu sống bằng cơ thể nam rất nhiều, nhưng trong hơn 500 năm của nhiệm vụ trước, trên thực tế, Lâm Lạc vẫn dùng tư duy của đàn ông để giải quyết mọi chuyện.
Đối với Lâm Lạc, nói là cậu sống với tư cách phụ nữ trong hơn 500 năm, không bằng nói là cậu mượn vỏ bọc phụ nữ sống hơn 500 năm.
Hơn nữa đó là nhiệm vụ đầu tiên của Lâm Lạc, điều Lâm Lạc để ý là mình có hoàn thành được nhiệm vụ hay không, chứ không rảnh đi bắt bẻ chuyện mình xuyên nam hay nữ.
Tuy giờ điểm linh hồn của cậu vẫn âm, nhưng thành công hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên khiến Lâm Lạc tự tin hơn hẳn.
Hy vọng lần tới cậu sẽ được dùng vỏ bọc đàn ông để làm nhiệm vụ.
Lâm Lạc gọi Lâm Lạc chi thư ra, trên trang thông tin cá nhân của cậu, điểm linh hồn hiện tại là -10 điểm, điểm linh hồn quả nhiên bị trừ năm điểm. Chắc hẳn mỗi nhiệm vụ đều bị trừ năm điểm linh hồn, thành ra điểm linh hồn kiếm được cũng chẳng nhiều.
Lâm Lạc giở Lâm Lạc chi thư đến trang thứ ba, ngồi trong phòng ngủ của nguyên chủ xem cuộc đời của nguyên chủ.
Ôn Văn, đây là tên của cô gái này.
Ôn Văn nửa đời trước xuôi gió xuôi nước, gia đình dù không giàu có nhưng bố mẹ rất tình cảm, chỉ có con gái một là Ôn Văn, vậy nên rất chiều cô.
Ôn Văn người cũng như tên, rất dịu dàng điềm đạm, lại xinh xắn đáng yêu. Cô có một đôi mắt đẹp rất thu hút người.
Lúc Ôn Văn học đại học, cô có bạn trai, tên là Vu Đình.
Vu Đình từng chủ động giúp cô lúc cô bị tên côn đồ quấn quít, còn bị chém một dao.
Ôn Văn rất cảm kích, chẳng mấy chốc, hai người chính thức hẹn hò.
Đúng lúc này, bố Ôn Văn lâm bệnh nặng, cần một số tiền rất lớn để phẫu thuật.
Gia đình Vu Đình cũng rất bình thường, nhưng hắn ta giỏi, kiếm được kha khá tiền, Vu Đình biết chuyện của bố Ôn Văn liền cho Ôn Văn vay tiền, sau đó, bố Ôn phẫu thuật thành công, cả nhà ba người lại được quân quần bên nhau.
Nhà họ Ôn cũng rất cảm kích Vu Đình, Ôn Văn cũng cảm thấy mình có được một người bạn trai như vậy đúng là may mắn.
Nhưng Ôn Văn không ngờ tới, lúc mình chăm sóc bố ốm nặng, em họ cô Đồng Uyển Uyển lại quyến rũ rồi có quan hệ với Vu Đình.
Chuyện hai người ngoại tình, Ôn Văn bị giấu một thời gian rất dài.
Mãi đến khi Ôn Văn nhìn thấy hai người hôn nhau, Ôn Văn mới biết chuyện này.
Nhưng Ôn Văn không biết mình nên làm gì. Vì Vu Đình không chỉ là bạn trai của cô, hắn ta còn cứu cô, cứu cả bố cô, là ân nhân của nhà cô. Bố Ôn mẹ Ôn đã sớm coi Vu Đình như con rể rồi, Ôn Văn cũng không muốn để bố mẹ thất vọng.
Mà cả Vu Đình cả Đồng Uyển Uyển đều trực tiếp hoặc gián tiếp nói với Ôn Văn rằng, Ôn Văn mãi là vợ Vu Đình, địa vị của cô sẽ không bao giờ thay đổi.
Tuy lời cam đoan này đối với Ôn Văn thì vô cùng buồn cười, nhưng cuối cùng, Ôn Văn vẫn chấp nhận.
Cô vốn là người con gái rất giỏi nhẫn nhịn. Chỉ là càng về sau, cô lại càng mệt mỏi.
Ngày sau, Ôn Văn nhìn Vu Đình càng ngày càng thành công, càng ngày càng thu hút ánh mắt mọi người, bên người Vu Đình lúc nào cũng có vô số hồng nhan tri kỉ, mà bọn họ cũng biết, Ôn Văn là bạn gái chính thức của Vu Đình, sau này cũng sẽ trở thành vợ Vu Đình.
Những cô gái bên Vu Đình kia, có người không quan tâm Ôn Văn, có người con nhà khá giả, gương mặt tài hoa không thua gì Ôn Văn, thì lại không cam lòng.
Vì vậy, Ôn Văn liền bị chà đạp, bị đối thủ trong giới kinh doanh của Vu Đình chà đạp.
Mà sự thật là như thế nào, chẳng ai biết.
Kết quả là, Ôn Văn không còn trong sạch, cô không có tư cách làm bạn gái Vu Đình, càng không có tư cách trở thành vợ Vu Đình.
Lâm Lạc nghiêm túc xem hết cuộc đời Ôn Văn.
Mà nhiệm vụ của cậu cũng rất rõ ràng: Hoàn thành báo thù của Ôn Văn, hoàn thành cuộc đời của Ôn Văn.
Nhiệm vụ này cũng giống hệt nhiệm vụ của Triệu Tú.
Chỉ có điều, hoàn thành báo thù của Ôn Văn sẽ phiền phức hơn Triệu Tú.
Đối tượng báo thù của Triệu Tú rất rõ ràng là Lý Thiến.
Mở rộng hơn, sau đó Lâm Lạc giết cả kẻ đã bắt Triệu Tú vào Hợp Hoan môn.
Mà Ôn Văn muốn báo thù ai?
Ôn Văn hận Vu Đình, hận em họ Đồng Uyển Uyển, hận cầm thú chà đạp cô, hận người đứng sau tính kế cô, hận cả những cô ả vô liêm sỉ bên người Vu Đình.
Người Ôn Văn hận nhất, chính là người khiến cô bị chà đạp.
Mà người này, chắc chắn là một trong những mục tiêu báo thù của Ôn Văn, hơn nữa còn là một trong những mục tiêu chính.
Nhưng như thế nào mới gọi là hoàn thành báo thù?
Đây không phải giới tu chân, mạnh được yếu thua, bị giết chỉ có thể trách mình quá yếu. Thế giới này có pháp luật, muốn quang minh chính đại giết một người, thậm chí nhiều người là điều không thể.
Muốn giết người mà không để lại dấu vết, với trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới này, cũng không thể.
Mà những người kia chết hết, mỗi mình Ôn Văn còn sống, cô nhất định sẽ bị nghi ngờ. Với thế lực đáng sợ sau lưng những người kia, muốn giết cô cũng không khó.
Tương tự, muốn dùng thủ đoạn xã hội đen giết những người kia, với thế lực của họ, tỷ lệ Ôn Văn thành công cũng rất thấp.
Vậy nên, Lâm Lạc bỏ suy nghĩ giết kẻ thù của Ôn Văn.
Cậu phải dùng phương pháp của mình.
Lúc Lâm Lạc xuyên đến, Ôn Văn và Vu Đình đã hẹn hò, nhưng bố Ôn còn chưa bị chẩn đoán bị suy thận cấp tính, điều này với Lâm Lạc là một tin tốt.
Nó là tin tốt bởi, trước lúc bố Ôn phát hiện ra bệnh, cậu có thể nghĩ cách kiếm tiền chữa bệnh cho bố Ôn, như vậy cũng không cần vay tiền Vu Đình, cũng sẽ không nợ ân tình, làm cho về sau dù có ăn đắng cũng phải tự nuốt.
Ôn Văn sở dĩ sống khổ sở như vậy, phần lớn là do Vu Đình có ân với nhà họ Ôn, mà Ôn Văn lại là người con rất hiếu thuận, nếu không, khi Ôn Văn phát hiện Đồng Uyển Uyển và Vu Đình gian díu, cô đã chia tay rồi.
Nhưng Lâm Lạc vẫn phải nghĩ, cậu nên kiếm tiền bằng cách nào.
Trong nhiệm vụ trước, Lâm Lạc dùng hơn 500 năm, học được không ít thứ, chẳng hạn như cầm kì thi họa, tuy đổi cơ thể, nhưng kỹ năng kiến thức vẫn còn, cậu chỉ cần mất chút thời gian làm quen, là có thể đạt đến trình độ của nhiệm vụ trước.
Có lẽ, cậu vẽ mấy bức tranh, đánh đàn, hay viết mấy bức thư pháp, cũng đủ kiếm tiền.
Nhưng, trước hết, Ôn Văn chưa từng học mấy thứ này, cũng chưa bao giờ bộc lộ thiên phú về phương diện này, Lâm Lạc bỗng chốc thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ. Thứ hai, Lâm Lạc phải nghĩ xem về sau mình nên làm nghề gì, nếu muốn trả thù kẻ thù của Ôn Văn, cậu nhất định phải có thế lực chống lại những người kia, nếu làm nghệ thuật thì khó mà làm được.
Càng nghĩ, kinh doanh mới là lựa chọn tốt nhất.
Hiện giờ đang là nghỉ hè, cậu có rất nhiều thời gian để chuẩn bị.
Nhưng mà, trước hết cậu phải giải quyết Đồng Uyển Uyển.
Ôn Văn làm việc và nghỉ ngơi rất quy luật, sáng ra dậy, mẹ Ôn đã nấu đồ ăn sáng xong, lúc Lâm Lạc ăn sáng, Đồng Uyển Uyển đã tới.
Hết hè này là Đồng Uyển Uyển lên lớp 12, mà Ôn Văn lại là sinh viên đại học top đầu, vì vậy mẹ Đồng liền nhờ Ôn Văn kèm thêm Đồng Uyển Uyển, mẹ Ôn và Ôn Văn đều đồng ý rồi.
Thời gian này cũng là lúc Đồng Uyển Uyển quen biết Vu Đình. Khi Ôn Văn và Vu Đình hẹn hò, Đồng Uyển Uyển lúc nào cũng làm bóng đèn, nhưng cô nàng hoạt bát đáng yêu, cả hai đều rất quý.
Sau này, bố Ôn ốm nặng, Ôn Văn và mẹ Ôn thay nhau chăm sóc bố Ôn, Ôn Văn ngay cả đi học cũng buổi đi buổi không, thường xuyên xin nghỉ, lại càng không có thời gian hẹn hò với Vu Đình, hai người chỉ thỉnh thoảng gọi điện nhắn tin cho nhau lúc rảnh.
Mà thời gian này, Đồng Uyển Uyển suốt ngày dính lấy Vu Đình. Chẳng mấy chốc, hai người kia đã qua lại.
Đồng Uyển Uyển sáng nào cũng tới nhà họ Ôn, hôm nay cũng vậy, Đồng Uyển Uyển vừa làm nũng nịnh nọt bố Ôn mẹ Ôn, vừa ăn sáng, ăn xong thì theo Ôn Văn vào phòng Ôn Văn để học.
Lâm Lạc biết rõ tính cách của Đồng Uyển Uyển, cũng chẳng có kiên nhẫn dạy cô nàng.
Lâm Lạc lấy sách văn ra, để Đồng Uyển Uyển tập viết văn.
Thế mạnh của Ôn Văn là khoa học xã hội, văn và Anh đều rất giỏi, khoa học tự nhiên thì kém hơn đôi chút. Lúc trước, Ôn Văn thi đại học cũng là khối xã hội.
Mà Đồng Uyển Uyển, tuy rất thông minh, nhưng lại không chịu tập trung vào việc học, vậy nên điểm rất bình thường. Đây cũng là nguyên nhân mẹ Đồng muốn cho Đồng Uyển Uyển đi học thêm.
Một giờ sau, Đồng Uyển Uyển đã viết một bài rất dài, Lâm Lạc không thèm đọc, nói với Đồng Uyển Uyển, “Uyển Uyển, chị học xã hội, mà văn thì chủ yếu là học thuộc, với cả phải đọc nhiều. Mấy môn tự nhiên của chị thì kém hơn, chị chỉ biết dạy em mấy phương pháp giải đề, chị biết Uyển Uyển chọn tự nhiên, em có ý kiến gì không?”
Đồng Uyển Uyển sở dĩ chọn tự nhiên, cũng là vì cảm thấy văn phải học thuộc nhiều nên lười.
Đồng Uyển Uyển bĩu môi, mắt đảo vòng, “Em có ý kiến gì được chứ, ai, em viết bao lâu, tay mỏi lắm rồi.”
Lâm Lạc khẽ cười, nói luôn, “Thế em nghỉ một lát đi, ra phòng khách mà xem tivi.”
“Vậy cũng được.” Đồng Uyển Uyển hoan hô, rời khỏi phòng.
Sau khi Đồng Uyển Uyển ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt Lâm Lạc liền biến mất.
Lâm Lạc chẳng muốn cười nói với Đồng Uyển Uyển chút nào.
Nhưng thực tế lại không thể làm như vậy, hai người là chị em họ, trừ khi hai nhà triệt để cắt đứt quan hệ, nếu không, cuộc sống như vậy sẽ còn rất dài.
Nhưng, dù hai bên biết Đồng Uyển Uyển giành bạn trai của Ôn Văn, cũng không thể nào đoạn tuyệt quan hệ, cùng lắm cũng chỉ là ít qua lại mà thôi.

Jul 15, 2018

[THTGQ] Chương 33.3


Chương 33.3: Báo ân 2
Thư Cửu ôm laptop, ngồi trong phòng lên mạng, kiểm tra tiệm hoa của mình, cậu không vào tiệm hoa một thời gian rồi, trên Alibaba có mấy người inbox hỏi liền, nhưng vì Thư Cửu không trả lời kịp nên chẳng ai đặt hàng.
Thư Cửu cũng không giống mấy người nhân viên của Minh phủ, có tiền lương, nếu không chịu khó chăm sóc tiệm hoa, đừng nói bị quỷ hù chết, dù không bị quỷ hù chết, cậu cũng sẽ chết đói.
Mấy hôm nay tiệm hoa khá ế ẩm, may mà vẫn còn tiền để dành từ hồi trước.
Quincer dành một ngày đi dạo khắp Minh phủ, Đát Kỷ và Bao Tự rất ân cần với Quincer, ngay cả tiểu thiên sứ Mã Hán cũng rất kinh ngạc, nói: “Cậu Thư, cậu quen cả người nước ngoài à? Lại còn là người sói quý tộc nữa à?”
Thư Cửu nhìn Quincer nằm ngửa để lộ cái bụng lông xù, Đát Kỷ và Bao Tự một trái một phải vây quanh hắn, xum xoe nịnh nọt, nói: “Quincer giỏi lắm à?”
Mã Hán nói: “Đương nhiên, tôi làm quỷ sai bao nhiêu năm, đây vẫn là lần đầu tiên gặp quý tộc phương tây đấy, hơn nữa theo truyền thuyết thì người sói rất bạo lực khát máu, rất khó khống chế, cũng không thân thiện với con người. Không ngờ cậu Thư lại có thể làm bạn với người sói, cậu Thư đúng là giỏi thật.”
Khóe miệng Thư Cửu giật giật, gì mà bạo lực với chẳng khát máu, chắc là người sói bịa ra để xây dựng hình tượng cho mình chứ gì? Quincer nhìn kiểu gì cũng thấy ngu ngu!
Quincer trái ôm phải ấp vui đến quên cả trời đất, chẳng nhớ gì đến nam thần đại nhân nữa cả.
Thư Cửu đi dạo trong sân một mình, trời đã tối hẳn, hôm nay không có quỷ hồn đầu thai, cả sân im ắng lạ thường.
Nước sông đỏ rực phản chiếu ánh trăng mờ ảo, thỉnh thoảng lại có sóng gợn, Tra Phược đứng trong đình bên bờ sông, lẳng lặng nhìn nước sông.
Thư Cửu vừa lại gần, Tra Phược liền phát hiện ra ngay, quay đầu lại.
Thư Cửu vốn không định qua đó, nhưng Tra Phược đã thấy rồi, nếu giờ đột nhiên quay người đi thì như thể mình làm gì mờ ám vậy, nên đành phải đi qua.
Thư Cửu nói: “Nghe nói hôm nay có quỷ đầu thai bỏ trốn đúng không? Tìm được chưa vậy?”
Tra Phược khẽ lắc đầu, nói: “Rất nhiều quỷ hồn không muốn đầu thai chuyển thế… Vì họ không muốn quên chấp niệm của đời này.”
Thư Cửu cái hiểu cái không khẽ gật đầu.
Tra Phược nói: “Bên Hoạt Vô Thường vẫn chưa điều tra được.”
Thư Cửu nhún vai, nói: “Tuy tôi cũng không quá sốt ruột, nhưng nếu chẳng may cơ thể tôi chết thật, chẳng lẽ nửa đời sau tôi phải làm con gái à?”
Tra Phược không nói gì, nghiêng mặt nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, dưới ánh trăng, khuôn mặt Tra Phược bỗng chốc dịu dàng hơn hẳn.
Thư Cửu giây lát thất thần, nụ cười này quả thật rất quen thuộc, quen thuộc đến mức trái tim Thư Cửu bỗng đập thình thịch, có thứ gì đó đang mọc rễ nảy mầm, dường như muốn nhanh chóng trồi lên khỏi mặt đất.”
“Khụ…”
Thư Cửu ho khan một tiếng, quay mặt đi, nói: “Đều tại bố mẹ tôi không biết sinh, sao lại cho tôi cái mệnh này chứ.”
Tra Phược nói: “Mệnh của cậu rất đặc biệt, người khác cầu mấy đời cũng chẳng được.”
Thư Cửu nói: “Cái mệnh dở hơi suốt ngày gặp quỷ này có gì tốt chứ?”
Tra Phược nói: “Mệnh này có thể giúp tu giả làm ít công to, cậu chỉ cần cố gắng đôi chút là đạt được tu vi mà người khác cả đời này cũng khó đạt được.”
Thư Cửu bĩu môi, nói: “Đối với người bình thường như tôi thì nó quá xa xỉ, vậy nên mới xảy ra nhiều chuyện như vậy.”
Thư Cửu nói xong, đột nhiên hỏi: “Có cách nào thay đổi mệnh của tôi không? Kiểu làm nó ‘thân dân’ hơn một xíu ấy?”
Cậu vừa nói xong, Tra Phược liền nhìn cậu, Thư Cửu không hiểu tại sao Tra Phược lại nhìn cậu bằng ánh mắt sâu xa như vậy.
Thư Cửu sờ mặt mình, nói: “Lại đổi cơ thể rồi à?”
Tra Phược lắc đầu, nói: “Có một cách.”
“Có cách à!”
Mắt Thư Cửu sáng rực, nói: “Có cách thật à? May quá, cách gì thế?”
Tra Phược dừng lại giây lát, mới bình tĩnh nói: “Song tu.”
Thư Cửu còn đang đắm chìm trong niềm hưng phấn khi biết ‘có cách’, tiện mồm nói: “Tốt quá, song tu cũng được! Song…”
Cậu nói đến đây, trợn mắt há hốc mồm, hỏi: “Song gì cơ…”
Trong đầu Thư Cửu tưởng tượng ra cảnh A Lộc mặt liệt dụ dỗ A Phúc ‘tu luyện’, mà A Phúc còn cố gắng chăm chỉ… Đuổi kịp tốc độ ‘tu luyện’ của A Lộc.
Trên mặt Tra Phược không có biểu cảm nào dư thừa, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường, nói: “Song tu cũng không phải bàng môn tả đạo, nó có thể giúp tu giả bù lại những khuyết thiếu của mình.”
Thư Cửu vươn tay lau mặt, đau đớn nói: “Thôi, bỏ đi… Để tôi gặp quỷ cả đời cũng được.”
Thư Cửu ngơ ngác về phòng, trong đầu chỉ toàn hai chữ ‘song tu’, chẳng khác nào trúng độc, hơn nữa cậu cứ nghĩ mãi về ánh mắt sâu xa của Tra Phược.
Ngay cả khi Quincer vui vẻ vào phòng, khoe khoang với cậu là mỹ nhân phương đông ân cần với hắn như thế nào, Thư Cửu cũng không để ý.
Đêm đến, Thư Cửu ngủ mơ màng, dường như mơ thấy cái gì đó, bên bờ sông Vong Xuyên đỏ rực, một người áo trắng ngồi bên bờ, như đang chờ ai đó, Thư Cửu không biết người kia chờ ai, nhưng lâu dần, Thư Cửu lại cảm thấy, kỳ thật người kia chính là mình, mình vẫn ngồi đây, vẫn đợi…
Một người áo đen chậm rãi bước tới từ trong làn sương mù dày đặc, Thư Cửu nheo mắt lại nhìn người kia, sương mù che khuất khuôn mặt người nọ, đến gần, Thư Cửu mới nhận ra dáng người quen thuộc, hóa ra là Tra Phược.
Người nọ cúi đầu, vuốt nhẹ hai má Thư Cửu, cổ họng Thư Cửu giật giật, người đàn ông kia vậy mà lại chủ động hôn lên môi Thư Cửu, nụ hôn dịu dàng khiến Thư Cửu như bị hút hồn.
Lúc Thư Cửu đang ngơ người, người áo đen đã cởi áo trắng của cậu, hôn dọc theo cổ xuống, bóng hai người quấn quít lấy nhau.
Mình đang nằm mơ, Thư Cửu tự nói với mình như vậy, nhưng sức nặng trên ngực lại khiến Thư Cửu không thể nào thở nổi, cậu bật dậy.
Tiểu thiên sứ Mã Hán đến ca trực ở tiền viện Minh phủ, đang vui vẻ gặp nến, chợt nghe trong viện truyền đến tiếng hét thất thanh, hình như là giọng cậu Thư, hơn nữa giọng còn rất vang.
“Quincer, cái con chó ngu xuẩn này, anh cút xuống cho tôi! Đè chết tôi rồi!”
Lúc Mã Hán qua thì thấy Quincer bị đánh sưng u mấy cục trên đầu rồi bị ném ra ngoài cửa.
Quincer tội nghiệp ôm đầu, nói: “Keo kiệt vậy! Chỉ là nằm trên người cậu ngủ thôi mà! Nửa đêm nửa hôm lại ném tôi ra…”
Thư Cửu ở Minh phủ thêm hai ngày, sắp mọc nấm đến nơi, mà Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân vẫn chưa tra được tin tức gì.
Tra Phược đi ra khỏi tiền sảnh, Thư Cửu đang nhàm chán ngồi xổm ngoài vườn hoa, nhìn Quincer vui vẻ lăn qua lăn lại trong bụi hoa.
Tra Phược đi tới, nói: “Tôi có việc ra ngoài, cậu có muốn đi cùng không?”
Thư Cửu mắt sáng rực, nói: “Tôi được ra ngoài à?”
Tai Quincer cũng rung rung, nói: “Tốt quá! Được ra ngoài chơi à!”
Tra Phược nói: “Muốn đi thì cứ đi thôi.”
Vì Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đều không ở đây, Tra Phược tự mình lái xe, Thư Cửu ngồi ở ghế lái phụ, cảm giác như không khí hít thở cũng mới mẻ hơn hẳn, ở trong nhà mấy ngày, giờ được ra ngoài như thể ra tù vậy!
Tra Phược đi ký hợp đồng, địa điểm Thư Cửu cũng rất quen thuộc, chính là đại sứ quán phương Đông của quỷ hút máu.
Quincer và Thư Cửu đợi bên ngoài, Quincer hầm hừ nói: “Nam thần đại nhân sao lại hợp tác với chủng tộc ti tiện như quỷ hút máu chứ, đúng là hạ thấp đẳng cấp của nam thần đại nhân!”
Thư Cửu nhìn Quincer nổi điên, lười phản ứng hắn, chẳng mấy chốc Tra Phược đã đi ra, có khi vào không đến 10 phút, anh lên xe, nói: “Được rồi, về thôi.”
Xe chạy đến giao lộ đúng lúc gặp đèn đỏ, Tra Phược dừng xe, lại thấy chiếc xe thể thao màu bạc phía đối diện tăng tốc, gặp đèn đỏ cũng không dừng lại, lượn một vòng để vượt đèn đỏ, làm mấy chiếc xe khác bóp còi inh ỏi.
Quincer bám vào cửa sổ nhìn, lầm bầm: “Lái xe xịn vậy mà ý thức chẳng ra đâu vào đâu.”
Thư Cửu nhìn chiếc xe phóng vụt qua, tuy tốc độ xe thể thao rất nhanh, chỉ nhoáng một cái rồi đi mất, nhưng Thư Cửu lại nhìn rõ.
Thư Cửu đột nhiên ngồi thẳng, nói với Tra Phược: “Là người kia! Tôi vừa rồi nhìn rất rõ!”
Quincer nói: “Thư Cửu, cậu nói gì vậy?”
Thư Cửu vội vã nói: “Mau đuổi theo, là người kia, tôi vừa nhìn thấy chính tôi! Mang mặt của tôi, chắc chắn là người kia!”
Tra Phược híp mắt, nhấn chân ga, quay đầu đuổi theo, Quincer ngồi ở ghế sau theo quán tính va vào cửa sổ xe, mặt dẹp lép…
Xe thể thao bạc kia phóng rất nhanh, nhưng xe Minh chủ đại nhân cũng là xe xịn, tốc độ tất nhiên cũng không vừa.
Tim Thư Cửu đập thình thịch, dù chỉ thoáng qua, nhưng nhìn đối phương mang mặt của mình, cảm giác này cũng đủ để cậu lạnh cả người, chợt thấy chiếc xe thể thao màu bạc ngay phía xa xa, sắp đuổi kịp đến nơi.
Tra Phược đột nhiên ấn phanh, một bóng đen từ xe phía trước nhào tới, Thư Cửu cảm giác một xung lực rất lớn lao tới, gần như làm cả chiếc xe bị hất văng luôn.
Sau đó là một tiếng ‘rầm’ rất lớn, kính chắn gió của chiếc Bentley màu đen như bị cái gì va phải, vỡ toang, Thư Cửu nhắm mắt lại, sau đó bị ai đó kéo vào trong lòng.
Lúc Thư Cửu mở mắt ra, chỉ thấy Tra Phược che phía trước mặt cậu, sau lưng toàn mảnh thủy tinh.
Thư Cửu hoảng hốt, nói: “Sao rồi? Có bị thương ở đâu không?”
Cậu nói xong liền nhìn thấy trên mu bàn tay Tra Phược bị một mảnh thủy tinh cắm vào, máu đã chảy ra.
Tra Phược buông Thư Cửu ra, không trả lời cậu, tay anh cầm một tấm hoàng phù, đột nhiên ném hoàng phù đi qua kính chắn gió, Thư Cửu chỉ nghe thấy một tiếng hét thê thảm, hoàng phù biến thành xiềng xích màu đen, trói chặt bóng đen kia.
Bóng đen giãy dụa, làm xiềng xích va vào nhau kêu loảng xoảng, nhưng không thể nào thoát khỏi xích, bóng đen dần dần hiện hình, hóa ra là một con ác quỷ mặt xanh nanh vàng.
Tra Phược lạnh lùng liếc ác quỷ, sau đó lại quay mặt đi, lấy mảnh thủy tinh trên mu bàn tay ra, vứt đi, vết thương còn đang chảy máu bỗng dần dần khép lại, cuối cùng chẳng còn giấu vết gì.
Tra Phược bình tĩnh nói: “Không sao, chỉ là thấy hơi đau, một cái vỏ bọc thôi mà.”
Thư Cửu đang định nói gì đó nhưng không nói lên lời.
Quincer đúng lúc này chạy tới từ ghế sau, lắc đầu, hất hết mảnh thủy tinh trên người, nói: “Má ơi, tôi bị lắc đến choáng luôn…”
Tra Phược mở cửa xe bước xuống, Thư Cửu theo sát, chiếc xe thể thao màu bạc đã mất hút rồi.
Tra Phược nhíu mày, nhìn con quỷ bị xích sắt trói lại, nói: “Là dã quỷ.”
Thư Cửu nói: “Vì sao dã quỷ lại tấn công chúng ta?”
Tra Phược dừng lại giây lát, nói: “Dã quỷ này muốn bảo vệ chiếc xe kia, không muốn chúng ta đuổi theo chủ xe.”