Jan 3, 2015

[KHNGCPS] Part 54

Part 54
Lúc gần tan tầm, Jung tổng bình tĩnh nói với bạn Kim:
“Anh xuống tầng đánh xe, em chờ anh ở cửa.”
Trời ạ!... Sao anh ấy có thể nói lời mập mờ như vậy trước mặt mọi người?!
Kim Jaejoong đón nhận ánh mắt kinh ngạc từ bốn phương tám hướng, vùi đầu giả làm đà điểu, quyết định không để ý tới anh.
“Kim Jaejoong?” Một câu này hơi cao giọng, trong bình tĩnh tựa hồ ẩn chứa chút kiên quyết, khiến Kim Jaejoong sợ tới mức không ngớt lời dạ vâng, nói xong ôm cặp văn kiện vội vàng quay trở lại chỗ ngồi của mình.
Trợ lý Lưu là người can đảm nhất, thấy thế cảm thán với Jung Yunho:
“Jung tổng, có cần phải chuyên nghiệp như vậy không? Ngay cả lúc tan tầm cũng diễn kịch.”
Jung Yunho nghe vậy, cười mà không nói.
Lúc Kim Jaejoong vội vã chạy xuống lầu, xấu hổ vô cùng khi thấy một chiếc xe khí phái đỗ ở cửa lớn công ty, hít sâu lấy lại bình tĩnh, chui vào trong xe.
Xe của Jung boss có mùi nước hoa đặc biệt của anh, nhạt đến mức gần như không có, nhưng so với những mùi hương khác thì lại khiến người thoải mái vô cùng. Kim Jaejoong một khi thông suốt tình cảm của mình với bạn Jung thì lại càng thêm tập trung, diễn vai chính trong tiểu thuyết.
Hiện tại hai người đang nghe vài ca khúc tiếng Anh từ đài, âm hưởng rất hay, giọng hát của mấy ca sĩ thực sự khiến lòng người rung động.
Kim Jaejoong đảo mắt nhìn sườn mặt Jung boss, Jung Yunho cảm nhận được ánh mắt thì khoé miệng hơi cong lên, quay sang hỏi:
“Có chuyên gì mà vui vậy?”
“Anh biết rõ còn cố hỏi.” Kim Jaejoong cười thầm, cầm quà sinh nhật trong tay.
“Nói anh nghe đi.” Jung Yunho tựa hồ cảm thấy rất hứng thú.
Lúc đó, Kim Jaejoong “xoẹt” một cái lấy một phong bì màu vàng nhạt ra trước mặt anh, Jung Yunho nhận lấy, vẫn bình tĩnh như trước:
“Cái gì vậy?”
Kim Jaejoong ôm cổ anh, “chụt” một tiếng vang dội hôn lên mặt Jung Yunho, lại ngoan ngoãn ngồi xuống, xấu hổ nói:
“Sinh nhật vui vẻ, Yunho!”
Kim Jaejoong ngượng ngùng hồi lâu, người bên cạnh yên lặng vô cùng, có phải là cảm động quá không? Quay mặt nhìn lại, Jung boss đang lặng yên đột nhiên nói:
“Ai bảo em hôm nay là sinh nhật anh?...”
“Không phải… À?”
“Không phải.”
“Em nhớ nhầm sao?”
“Sớm hai tuần rồi.”
“... o()o”
Kim Jaejoong bị chính bản thân mình làm cho rồi, hiển nhiên Jung Yunho cũng thế, hoá ra dù có sự trợ giúp mạnh mẽ từ bạn Shim, Kim ngốc manh vẫn không thành công…
Mặc kệ Kim ngốc manh chọc chọc tay phiền muộn thế nào, Jung boss lại vui vẻ hơn hẳn, lắc lắc trước mặt người nào đó:
“Quà sinh nhật?”
“Đúng vậy! Em nghĩ cả buổi tối đấy!” Kim Jaejoong lập tức kích động, nụ cười của Jung Yunho càng rõ ràng hơn, mở phong bì, lấy ra ba tờ giấy.
Đúng vậy, giấy trắng.
“Em đang trêu chọc anh à, Kim Jaejoong?” Giọng anh vang vọng trong xe, mang theo mùi nguy hiểm.
Kim Jaejoong đánh bạo giải thích:
“Đây gọi là giấy ước, em có thể thoả mãn ba điều ước của anh, điều kiện tiên quyết là phải nằm trong năng lực của em.” Lại đưa tay bổ sung, “Không cho phép yêu cầu mấy việc kiểu như động phòng các loại!...”
Jung Yunho lần đầu tiên cười đến cong mắt, ra vẻ đắn đo:
“Động phòng?”
“Hức…” Lúc này mới nhớ tới, động phòng giải nghĩa theo mặt chữ thì là đêm đầu tiên sau khi hai người kết hôn, đây không phải là mình đang cầu hôn Jung tổng sao??
“Không, không, không phải cái loại động phòng kia… Nói chung là, mấy việc vớ vẩn kia ấy!”
Thật đáng xấu hổ! Một hủ nam thâm niên vậy mà bị trêu chọc đến mặt đỏ tới tận mang tai… Hơn nữa lại có thể từ một việc bình thường biến thành việc đáng xấu hổ như vậy!
Kim Jaejoong, tôi không biết cậu. Kim Jaejoong dường như có thể thấy tên weibo mới của cậu là @Kim hủ thần chính là Kim vĩ nhân đang mặt lạnh khinh bỉ chính cậu.
Hiện tại trên mặt Kim Jaejoong chỉ có , Jung boss dừng xe, vỗ nhẹ mặt cậu:
“Xuống xe.” Nhét phong bì vào trong túi áo vest, xuống xe.
Sau đó, Kim ngốc manh đi theo Jung phúc hắc vào một nhà hàng cơm Tây, ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, có rèm ngăn cánh, lãng mạn vô cùng.
Đợi Kim Jaejoong gọi món xong, boss mới mở miệng:
“Thật sự sẽ thoả mãn mọi nguyện vọng của anh?”
“Ngoài việc em vừa nói ra.”
“Ừ.”
Jung phúc hắc sẽ biết điều như vậy sao? Kim ngốc manh tuyệt đối không tin.
Nhưng thật sự là anh đã nghiêm túc đồng ý rồi.
Sau đó chăm chú nhìn vào mắt cậu nói, làm việc kia không cần ước đã có thể làm rồi, sao phải lãng phí điều ước làm gì?
Kim Jaejoong oán niệm đến phát run, coi bò bít tết trong bát là hoa cúc của bạn Jung, đâm đâm đâm! Đâm nát cho chó gặm!
Hức…
Kim Jaejoong nhìn thịt bò bị đâm nát, run rẩy xiên một miếng bỏ vào miệng.
(╯﹏╰)...
Jung phúc hắc vô cùng đúng lúc hỏi:
“Ăn ngon không?”
“Ăn ngon -_______-….”
Kim Jaejoong nhai thịt bò đã nát, thưởng thức sắc đẹp của phúc hắc tổng công, cảm thấy cuộc sống thật sự không còn gì mỹ mãn hơn nữa.
Cậu mở lời với người đối diện:
“Lại nói sinh nhật anh gần Tết Âm lịch như vậy, bình thường có tổ chức không?”
“Bình thường đều đón Tết với người trong nhà, sinh nhật anh cũng thường bỏ qua luôn.”
“Vì sao vậy?” Kim Jaejoong sửng sốt, có chút đau lòng.
Đối phương ngược lại không để ý lắm, trả lời:
“Ba anh yêu cầu anh khá nghiêm khắc.”
“Vậy dứt khoát để em đón cùng anh đi!” Lần này nhất định sẽ không nhớ lầm nữa.
Jung Yunho cắt bò bít tết, giương mắt, cười nhìn cậu:
“Cùng đón Tết Âm lịch sao? Đây không phải là muốn gặp ba mẹ hai bên à?”
Kim Jaejoong vội vàng lắc lắc tay nói:
“Em, em không định gặp người nhà anh!”
Jung Yunho dừng tay cắt thịt bò, chống cằm:
“Vậy, anh đi gặp ba mẹ em thì sao?”
Anh nói muốn gặp ba mẹ ai?
Kim Jaejoong quên cả nhai, đợi khi hiểu rõ ý tứ hàm súc của lời này thì mặt liền đỏ bừng. Nhưng mà, nhưng mà, cậu thật sự không ngờ Jung phúc hắc muốn xác định quan hệ của hai người nhanh như vậy.
Mấu chốt chính là! Nhà cậu vô cùng đặc biệt.
Kim ngốc manh vội vàng nói:
“Kỳ thật, kỳ thật anh không gần đi gặp ba mẹ em đâu, ngay cả em cũng đâu có về nhà ha ha.”
Đây là có chuyện gì? Jung Yunho nhíu mày:
“Vì sao vậy?”
“Quá nguy hiểm.”
Jung Yunho cười nói:
“Nhà em là xã hội đen à?”
“Sao anh biết??” Ngốc manh cứng đầu cứng cổ nói, Jung boss chưa kịp phản ứng liền nói thêm, “Nếu để ba em biết anh bẻ cong độc đinh của nhà họ Kim, ba nhất định sẽ xẻo thịt anh!”
Rốt cuộc là ai bẻ cong ai.
Jung Yunho lắc đầu:
“Em nói ba em là xã hội đen, chứng cớ đâu?”
“Không có, ba em chưa bao giờ kể chuyện của mình cho em nghe, kể cả mẹ em, nhưng mà ba em bảo rằng chỉ số thông minh của mẹ em không đủ để hiểu những việc kia, ba em thường xuyên không ở nhà, lúc em về nhà thì chỉ có mẹ em, em thân với mẹ hơn ba.” Bạn ngốc manh nào đó biểu cảm vô cùng tự nhiên, không giống như đang nói dối, Jung Yunho trầm mặc, lại hỏi:
“Vậy dì làm nghề gì?”
“Ăn chơi nhậu nhẹt!”
Jung Yunho đỡ trán:
“Xem ra em rất nghe lời mẹ.”
Ngốc manh nhìn Jung boss có chút buồn bực, cho rằng đã khuyên thành công, bắt đầu ăn càng thêm ngon, miệng nhỏ bóng loáng thỉnh thoảng còn chậc chậc mấy tiếng.
Jung Yunho nhìn cậu, bất giác cười khẽ:
“Bé hồ ly…”
“Hả??” Câu nói kia như tiếng thở dài, bạn ngốc manh chưa nghe rõ, mắt to loé sáng nhìn chằm chằm Jung boss cười rộ lên đẹp trai đến chết người, bắt đầu chảy nước miếng, boss cụp mắt cắt thịt, cắt xong bỏ vào trong đĩa ngốc manh ——
“Thứ bảy gặp dì được không?”
Phúc hắc ngay cả ngày tháng cũng chọn xong rồi! Ngốc manh nước mắt chảy dài.
Nhưng mà, gặp ba mẹ, chọn thời gian, tất cả đều như ý bạn Jung sao?

Không ai ngờ tới, bão tố chính thức sắp ập đến.

Jan 2, 2015

[KHNGCPS] Part 53

Part 53
Sự thật chứng minh, Shim Changmin không hề cô phụ niềm tin của Jung boss, từ lúc Kim Jaejoong đẩy cửa vào nhà vẫn đang miệt mài tập yoga trên thảm trải dưới sàn nhà.
“Đến, tập với tớ đi!” Shim-kun đã hoàn thành bản thảo liền nhiệt tình mời gọi.
Kim Jaejoong vội vàng cởi hết đồ lớn nhỏ vướng víu ra, bắt chước Shim Changmin giơ tay nhấc chân, đứng lên ngồi xuống, tập yoga vô cùng nhuần nhuyễn.
Sau khi tập xong, Shim Changmin tắt video đi, Kim quỷ đói không nói hai lời liền vào phòng bếp, đun nước úp mì, an vị trước chiếc bàn thấp đợi mì chín, Shim Changmin đi qua ôm lấy tô mì của người nào đó, nói:
“Bảo khao cậu đi ăn sao còn ăn mì tôm? Lát nữa cho cậu ăn gà xé phay.”
Kim Jaejoong nhìn người đối diện kéo tô mì ra giữa bàn rồi không chút khách khí bắt đầu ăn, quệt quệt mồm nói:
“Sao cậu cũng tập yoga à?”
Shim-kun bưng bát húp nước, hỏi:
“Còn ai tập nữa à?”
“Mẹ Jung biến thái.” Bưng bát định húp một ngụm, tay lại bị giữ chặt.
Ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt hóng hớt của Shim-kun ——
“Jung biến thái dẫn cậu đi gặp ba mẹ rồi à?!”
“Kỳ thật cũng không phải chính thức gặp mặt kia đâu…” Thấy Kim Jaejoong hàm hồ không nói rõ, bưng bát đưa đến bên miệng, Shim Changmin đột nhiên nói:
“Xem nào —— Có thể khiến Jung biến thái nhanh như vậy đã đi nước cờ này, nguyên nhân chỉ có một.”
Kim Jaejoong vừa bưng bát đến bên miệng lại đặt xuống, mắt sáng lấp lánh nhìn Shim-kun:
“Nguyên nhân gì vậy??”
“Có người muốn châm ngòi ly gián, Jung biến thái sợ cậu bị người lợi dụng, đành phải buộc chặt cậu trước để đối phó với người kia.”
Shim Changmin vô cùng đắc chí với câu nói của mình, túm lấy bát mì tôm trong tay người nào đó ăn mấy miếng.
Kim Jaejoong đột nhiên la lên:
“Đúng rồi, lúc trước ngài Shun nói với tớ là Jung biến thái đang lợi dụng tớ.”
Shim Changmin bên miệng vẫn còn dính nước mì, buông bát trống rỗng xuống, nói:
“Cái này đã chứng tỏ một câu.”
“Câu gì?”
“Ba người các cậu, tất cả đều là đầu heo.”
Kim Jaejoong chật vật né tránh ánh mắt “Cậu là đầu heo” của Shim-kun, thu thập bát đũa đứng dậy:
“Dù sao tớ đoán không ra Jung biến thái thích giả bộ thâm trầm đến cùng là đang nghĩ gì, cậu hiểu rõ anh ấy như vậy, sao cậu không hẹn hò với anh ấy đi!” Quay người đi về phòng bếp.
Shim Changmin theo sát phía sau, tiếp tục giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Tớ nói này, cậu có thể đừng có ngốc không giới hạn như vậy có được không? Không nói đến việc Jung tổng có tiền có quyền có đầu óc, cậu đi đâu mới tìm được cực phẩm công đẹp trai, kỹ thuật tốt, lại còn không chê cậu ngốc như vậy?” Nói đến đây, Shim Changmin thâm trầm xoa xoa cằm, “Tiểu thuyết tớ vừa viết xong quả thực là bản sao của cậu với Jung biến thái nha, đặc biệt là tính cách ngốc ngốc của cậu.”
Kim Jaejoong đặt bát vào trong chậu rửa bát, giơ chữ “V” nói:
“Ai bảo tớ có tài năng đến ông trời cũng phải ao ước!”
Shim-kun bắt đầu dò xét bạn Kim, bình luận:
“Nhìn ngoại hình cậu cũng không có gì đặc biệt, đầu óc cũng chẳng thông minh, chẳng lẽ đi lạc đường cũng là một loại bản lĩnh?”
Kim Jaejoong nỗ lực khoe khoang:
“Vậy cậu bảo tớ có nên phát huy năng lực này đến tận cùng không??”
Shim Changmin trong ánh mắt chờ mong lại chăm chú của đối phương nói ra:
“Cậu thắng.”
Kim Jaejoong lấy nước rửa bát, làm bộ như vô tình hỏi Changmin:
“Ai đúng rồi, kết cục tiểu thuyết của cậu là như thế nào?”
“Chết thôi.” Shim Changmin bình tĩnh trả lời.
“Sao cậu có thể đối xử với tớ như vậy hả!”
Kim Jaejoong bắt lấy Shim Changmin, ra sức lắc lư.
Shim Changmin mỉm cười, đẩy từng ngón từng ngón tay người nào đó ra:
“Không phải cậu chết, là tiểu công chết.”
Kim Jaejoong thấy mình bôi hết nước rửa bát lên cổ áo Changmin, có chút bối rối, giọng cũng mềm mại hơn:
“Vậy tiểu công chết như thế nào?...”
“Vì không thể mở mang đầu óc cho ngu ngốc thụ nên mới chết!” Changmin đẩy Kim Jaejoong quay lại tiếp tục rửa bát, thấy người nào đó rửa xong mới quay người ra khỏi phòng bếp, tiếp tục nói với cái đuôi sau lưng, “Oguri Shun nói Jung biến thái lợi dụng cậu, vậy cậu nói cho tớ biết, anh ta có thể lợi dụng được cái gì từ cậu?”
“Cái gì nhỉ?”
Shim Changmin nở nụ cười tàn nhẫn, dí sát mặt vào mặt cậu, Kim ngốc manh bắt đầu ngửa cổ ra sau, mãi đến khi cổ hai người đã đạt tới độ cong cực hạn, Changmin mới nói:
“Chẳng, có, gì, để, lợi, dụng, cả.”
Kim ngốc manh ỉu xìu, nằm bẹp trên ghế salon, Shim Changmin tiếp tục:
“Lợi dụng cậu để cậu làm người phát ngôn cho sản phẩm công ty? Trợ lý mới Lee Taemin kia không phải rất ổn sao? Vừa trẻ tuổi, lại thông minh hơn cậu, quan trọng nhất là cậu ta sẽ không nhổ nước bọt vào trong cà phê, uống rượu xong sẽ không mất lý trí, cũng không làm rơi laptop…”
Shim Changmin vừa quay người, trên mặt bạn Kim đã có hai hàng nước mắt chảy dài, lặng yên nhìn cậu, hai tai dường như cũng cụp xuống.
Changmin thở dài:
“Nói tóm lại, tớ rất thông cảm cho Jung tổng, cậu từ khi nào lại có thái độ như vậy với anh ta? Nói thật, không cần biết Jung tổng bây giờ thế nào, chẳng may ngày nào đó anh ta không chịu được cậu nữa, trong hiện thực mà xảy ra kết cục như trong tiểu thuyết thì không hay đâu.”
Shim Changmin lúc này thật sự rất nghiêm túc, Kim Jaejoong vốn muốn tìm cậu để giảm bớt áp lực, hiện tại thì hay rồi, trực tiếp phát điên luôn, xem ra tương lai của cậu và Jung boss không được lạc quan cho lắm…
“Cậu bảo tớ phải làm thế nào mới có thể khiến anh ấy, hức —— Không lãnh đạm như đêm qua nữa?”
Shim Changmin giật giật lông mày:
“Cậu đang nói đến việc kia lãnh đạm hay thái độ lãnh đạm?”
“Đương nhiên là thái độ lãnh đạm rồi!”
“Cách nhanh nhất để thái độ của anh ta thay đổi là cậu chủ động đề nghị hẹn hò với anh ta.”
“Nhưng mà anh ấy hẹn tớ ngày mai cùng đi ăn cơm rồi…” Kim Jaejoong đột nhiên nhảy dựng lên khỏi ghế salon, ôm đầu kinh hô, “Ngày mai!! Ngày mai là sinh nhật anh ấy!”
Shim Changmin cũng phục vị này luôn rồi, ngửa đầu nói:
“Trời ạ… Tớ mà không nói, chắc cậu cứ theo như trong tiểu thuyết quên ngày này thì đảm bảo bắt đầu đoạn ngược tâm luôn rồi, mau chọn quà tặng cho anh ta đi!”
“Chọn quà thì đơn giản, tớ bình thường vẫn lưu lại mấy thứ thích hợp làm quà sinh nhật ở trên mạng, đợi đến sinh nhật ai thì chỉ việc chọn một thứ phù hợp nhất thôi!” Kim Jaejoong vừa nói vừa lấy laptop, mở mạng ra, mắt đảo một vòng, chỉ cho Changmin xem, “Cậu xem cái mũ này thế nào?! Thủ công hoàn toàn đấy, không đụng hàng với người khác đâu, hơn nữa tớ còn có một chiếc màu xám, mua cho anh ấy màu khác là thành mũ đôi thôi.”
Shim Changmin khoanh tay nhìn chiếc mũ nhung hình đủ các loại nhân vật hoạt hình vô cùng đáng yêu, hỏi cậu:
“Cậu định mua cho anh ta cái nào?”
“Cái hình khủng long ấy! Rất khí phách.” Kim Jaejoong đặc biệt vui vẻ.
“Sinh nhật Jung biến thái cậu lại tặng mũ, lại còn là màu xanh lá, định cho anh ta đội nón xanh à? Sao trước kia tớ không phát hiện ra cậu có thể chất S nhỉ??” Không đợi ngốc manh sám hối, Changmin lại bắt đầu phun ra một loạt ngôn từ có tính tàn phá rất cao.
Cuối cùng điều khiến cho Kim Jaejoong giận đến sùi bọt mép là Shim Changmin lại bỏ đi, trong lúc cậu còn đang ngơ ngẩn nói:

“Tớ đi ngủ đây.” Lại lấy chăn ra cho Jaejoong, “Kỳ thật Jung tổng cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu tâm ý của cậu, không nhất định phải là hiện vật, cậu suy nghĩ cẩn thận đi.” Nói xong vào phòng của mình, vừa đi vừa thầm cảm thán, “Tớ cứu cậu lần này, chờ cậu gả cho Jung tổng thì trực tiếp trả tớ tiền mặt là ổn rồi.”

Jan 1, 2015

[NDNKKĐD] Part 42

Part 42

Bong Ue Gon đi vào phòng khách rót một cốc nước ấm, sau đó ngồi ở ghế đợi Bong Bum đi ra, trong nhà vệ sinh truyền đến từng đợt từng đợt âm thanh nôn mửa. Trong lòng Ue Gon cảm thấy lửng lơ, căng như dây đàn, thế nào cũng không nhẹ nhàng nổi, cảm giác bất an mãnh liệt đang từng giây từng phút ăn mòn y.

Rốt cuộc… là làm sao vậy?

Lúc Bong Bum đi ra, đã không còn ho khan, nhưng trên mặt vẫn nhìn không sót sự mệt mỏi, Ue Gon đưa nước cho ông, “Uống đi.”

Bong Bum nhận cốc nước, ngẩng đầu nhìn con trai: “Ue Gon, con đi uống rượu hả?”

“Uhm, hôm nay Yunho được thả, đi uống mừng thôi.”

“Chúc mừng… Ha ha…” Biểu lộ trên mặt Bong Bum trở nên khác thường, khoé miệng nhếch cong vừa khổ sở vừa châm chọc.

“Gọi điện cho cha, cha không nghe, gửi tin nhắn cũng không nhắn lại.”

Bong Bum ngồi xuống ghế sofa, hai tay xoa mày, thản nhiên nói: “Hôm nay không cầm điện thoại.”

Ue Gon đến gần, cầm tay ông, giúp ông mát xa: “Cha, cha làm sao vậy?”

Bong Bum từ từ nhắm hai mắt, không trả lời, trầm mặc một hồi lâu. Tay Ue Gon cũng không dùng sức, lòng bàn tay mềm dẻo liên tục, Bong Bum âm trầm, không nói lời nào càng khiến người khác bối rối cùng sợ hãi.

“Ue Gon.” Bong Bum khẽ giọng gọi: “Cha gì cũng không có…”

Ue Gon cả người cứng đờ, khựng lại trong chốc lát: “Có ý gì?”

“Cha… Cái gì cũng không có… Tất cả… Tiền… Quyền… Danh dự… Toàn bộ đều không còn rồi…”

“Cha không phải còn có con sao.” Ue Gon nắm chặt bả vai Bong Bum, trong đầu hỗn loạn: “Cha, nếu như cha không ngại, bả vai con cũng có thể làm chỗ dựa cho cha. Cha nói rõ ràng đi.”

Bong Bum lắc đầu: “Cha mệt lắm, để cha ngủ một giấc được không, ngày mai nói với con, từ từ nói chuyện, về sau, cha còn rất nhiều thời gian…”

Bong Bum chưa từng có lúc nào chật vật như thế này, lông mày nhíu lại, con mắt vô thần, khom người ôm chặt bản thân.

Đôi lông mày luôn cương nghị viên mãn trên mặt Bong Bum đâu rồi? Sống lưng thẳng tắp già cũng không đổi của Bong Bum đâu rồi? Bá khí uy nghiêm khiến người khác không thể khinh thường đâu rồi?

Đi đâu rồi… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì…

Ue Gon cảm thấy mũi cay cay, ai sẽ chả lại người cha cao cao tại thượng cho y đây?

“Cha, con đỡ cha vào phòng.” Ue Gon nói xong liền đỡ Bong Bum từng bước lảo đảo đi, bộ dạng tập tễnh thoáng như ông đã già thêm mười mấy tuổi.

Thế sự vô thường, không ai có thể đoán được một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Ue Gon giúp Bong Bum đắp chăn, sau đó không ra khỏi phòng, mà cởi áo ngoài nằm xuống cạnh cha. Bong Bum rất kinh ngạc, rồi lại mỉm cười, mắt nhắm, khoé miệng nhếch lên vui mừng.

“Con trai đã trưởng thành.”

Trong bóng tối, Ue Gon nhìn chằm chằm cha mình, trước mắt mờ mịt một mảng.

“Cha, có phải trước kia con quá bốc đồng, tuỳ hứng không?”

Bong Bum lắc đầu: “Cho đến giờ, đều là lỗi của cha, cha không thể làm người cha tốt, trước kia, cha còn có thể cho con cuộc sống vật chất tốt, nhưng bây giờ ngay cả chuyện này cũng không nổi rồi.”

“Cha nói cái gì đó!” Ue Gon lớn tiếng phản bác, “Cái con thực sự muốn là gì chả lẽ cha còn không rõ ư?”

“…” Bong Bum trầm mặc thật lâu, cuối cùng nhếch môi hai chữ: “Ngủ đi.”

Ue Gon quay mặt đi, hướng trần nhà, mắt không ngừng đảo quanh, y không thích Bong Bum dùng ngữ khí già nua, bất lực nói chuyện với mình, y muốn nhìn thấy người cha không kiêng nể ai khiêu khích tất cả, dạng này quá mức lạ lẫm, y cảm thấy không chân thực.

Nước mắt theo khoé mi chảy xuống ướt nhẹp ga giường, Ue Gon nghiêng người, nhìn chằm chằm đôi mắt nhắm nghiền của cha, nghe tiếng hít thở đều đều của ông, giống như ma xui quỷ khiến, rướn người hôn lên hai má trũng đầy râu ria của người cha.

Bong Bum, nói qua nói lại, chẳng qua là vì, trông thấy bộ dạng chán chường của cha, con đau lòng.

Hôm nay khi mặt trời vừa mới mọc, Jaejoong đi chân trần ngồi trên thuyền đánh cá, mắt nhắm hưởng thụ gió biển mát lạnh, trong không khí còn kèm theo vị mặn thú vị.

“Oa ————" Jaejoong xoải hai tay, cảm thán nói: “Thoải mái quá!”

Yunho ôm mấy lon bia đến, ngồi cạnh Jaejoong, “tạch” mở một lon, tung toé hết lên người.

“Á ————" Jaejoong kêu lên sợ hãi, “Sao có rượu?”

“E hèm ~” Yunho đắc ý nhếch lông mày, “Đây là có một cô nói anh đẹp trai, rồi cho rượu đó.”

Jaejoong nghe lời này liền mất hứng: “Ai cơ? Lại còn thèm thuồng người của Kim Jaejoong nữa?”

Yunho bất đắc dĩ, nâng cốc đưa cho Jaejoong: “Em uống đi.”

Nửa chai bia vào bụng, Jaejoong xoa xoa bụng, ngẫm nghĩ liền nói: “Anh, có phải mấy ngày hôm nay em uống quá nhiều?”

“Không chỉ em, mà anh cũng vậy.” Yunho nói: “Cho nên bắt đầu từ ngày mai, cấm rượu bia nửa tháng.”

“A….! Không muốn! Hôm nay em uống ít đi là được.”

“Muốn uống nhiều cũng không được.” Yunho chỉ chỉ chai rượu, “Em xem, tổng cộng là bốn chai, mỗi người hai chai, em a, không được uống say, uống say rồi nghịch như điên.”

Jaejoong đối với những chuyện ngày hôm qua mình làm thì không nhớ lắm, nhưng nụ hôn trong nhà hàng kia thì cậu vẫn có chút ấn tượng, Yunho hôn cậu vô cùng mãnh liệt, cảm giác ngày hôm qua còn đọng lại không ít, nhất thời khiến mặt Jaejoong nóng bừng.

“Anh, ngày hôm qua anh hôn em phải không?”

Yunho nuốt bia uống ực, tự nhiên gật đầu: “À ờ, mắt đỏ hồng ngập nước, khiến người khác không kiềm được a.”

“Jung Yunho.” Jaejoong làm bộ tức giận: “Sao anh lại lợi dụng lúc người ta không biết gì?”

Yunho loé mắt, “Thế thì sao?”  Jaejoong ném vỏ chai rỗng xuống biển, làm nước biển bắn lên tung toé, Jaejoong quay sang nâng mặt Yunho, không hề dè dặt hôn lên.

Môi lưỡi quấn nhau, trong miệng nồng đặc mùi rượu, gió biển lành lạnh bao quanh khối nhiệt nóng hừng hực mà hai người toả ra.

Không có gì so được chuyện này, dưới trời xanh mây trắng, gió biển phấp phới, anh tình em nguyện, trong mắt chỉ có đối phương, trong miệng chúng ta có hương vị của nhau.

Không có cái gì có thể so được hạnh phúc như thế này.

Có trải nghiệm mới biết được, đơn giản nhất, chính là hạnh phúc nhất.

Sau một hồi triền miên, Jaejoong tựa vào vai Yunho, nhìn biển xanh thẳm trước mặt.

“À, lâu rồi không thấy Do Kae.”

Vừa nhắc đến, Yunho cũng cảm thấy kỳ lạ, đúng là từ ngày sau chuyện Seo Chul không thấy cô xuất hiện.

“Hôm anh bị cảnh sát bắt, em gọi điện cho cô ấy, không thấy có người nghe, em về nhà hơn một tháng có đến nhà tìm cô ấy, không có người, gọi điện không nghe, cảm giác như cô ấy bốc hơi mất rồi.”

Việc này càng nói càng mơ hồ, đúng lúc này, điện thoại Yunho kêu, xem thông báo liền nghe máy: “Chào buổi sáng, Ue Gon.”

“Yunho…”

Giọng nói của Ue Gon dường như không đúng, khàn khàn, cảm xúc phập phồng.

Yunho ngồi thẳng dậy: “Làm sao thế.?”

“Giữa trưa đưa Jaejoong đi theo, đến chỗ này gặp tao.”

“Được, đi đâu?”

“Thế này đi, tao tự đến nhà tìm bọn mày.”

“Ue Gon, mày không có chuyện gì đấy chứ?”

“Có việc gì…, gặp rồi nói, qua điện thoại không tiện.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Yunho bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Jaejoong, chúng ta về sớm thôi, Ue Gon hyung của em xảy ra chuyện rồi.”

Buổi trưa, Ue Gon mang theo đôi mắt thâm quầng đến, lúc mới vào chào hỏi đầy miễn cưỡng, cả Yunho và Jaejoong đều nhìn ra được.

Ue Gon ngồi xuống, uống một hớp nước, nói: “Yunho, Jaejoong, tao phải đi.”

Hai anh em không kịp phản ứng: “Đi đâu?”

“Cha tao, bị dồn phải bỏ chức cục trưởng.” Cảm xúc Ue Gon nhìn không ra có bao nhiêu phập phồng, chỉ hời hợt một câu.

Mà Yunho và Jaejoong thì sửng sốt, vội hỏi: “Có chuyện gì?”

“Thứ gọi là lòng người hiểm ác, khó lòng phòng bị, tao có thể hiểu được rồi đây.” Ue Gon cười khổ: “Lee Sung Tae liên thủ với viện trưởng Lee còn có Seo Myung Sun, cùng dồn cha tao vào góc.”

Yunho đứng phắt dậy, trên mặt có chút méo mó, thanh âm run rẩy: “Có phải tại tao không? Cha mày nhờ Seo Myung Sun bị bọn họ ép buộc gì đúng không?”

Ue Gon miệng mím thành đường thẳng, lắc đầu: “Yunho, mày ngồi xuống đi, chuyện đến nước này, tao và cha tao đều rõ, cho dù không có chuyện của mày, bọn họ sớm muộn gì cũng có ngày hại cha tao, chuyện của mày chỉ thúc đẩy bọn họ tiến hành sớm hơn thôi.”

Yunho ôm đầu ngồi xuống, Jaejoong nghĩ tới gì đó, hỏi: “Ue Gon hyung, chuyện Lee Sung Tae hận bác Bong em biết, nhưng giờ hắn chỉ là công nhân bốc vác, hắn lấy đâu ra khả năng cùng viện trưởng Lee và Seo Myung Sun hợp tác?”

“Lúc Lee Sung Tae còn làm bác sĩ, quan hệ bọn họ đã không tệ, tính tình cha hyung, vốn đắc tội với không ít người. Lúc con của Lee Sung Tae gặp chuyện không may, cha hyung đưa tới bệnh viện bọn họ, thành ra ảnh hưởng đến danh dự bệnh viện. Mà viện trưởng Lee cũng đã có oán với cha hyung rồi, biết có cách dìm cha hyung, hắn tất nhiên là cầu còn không được. Mà Seo Myung Sun, hiện tại hyung mới biết, ông ta… Một tháng trước khi đồng ý thả Yunho ra, cha hyung đã đồng ý với hai người kia. Nguyên lai Seo Myung Sun vẫn là không cam lòng thả mày, giới chính trị thâm độc hiểm ác, tao hiểu rồi.”

“Còn là vì tao, phần lớn là tại tao.” Yunho hỗn loạn: “Ue Gon, để Seo Myung Sun đưa tao đến đồn cảnh sát, cha mày còn hi vọng phục chức không?”

“Mày nói giỡn gì vậy Jung Yunho!” Ue Gon rống lên: “Nói chuyện này không liên quan đến mày, cho dù có liên quan, mày cảm thấy tao sẽ hận mày sao?! Thằng bạn tốt nhất bị oan tao có thể trơ mắt nhìn không cứu sao? Huống chi, cha tao là xác định được tội danh bọn hắn mới có thể dìm hắn được.”

“Ai — —" Ue Gon thở dài: “Lần trước đến bar ấy, tao đã phát hiện bất thường rồi. Quả nhiên cha tao giao dịch vài thứ không thể lộ ra ngoài, số lượng không nhỏ. Cmn, lần trước bọn quản lý ở đó kín miệng vô cùng, hỏi thế nào cũng không nói. Lần này hay rồi, giao chứng cứ rồi cầm tiền chạy ra nước ngoài. Không thể tin nổi. Nói trở mặt liền trở mặt. Cha tao lần này rơi vào tay bọn kia, cũng là do ông ấy.”

Jaejoong rót cho Ue Gon cốc nước: “Vậy bác Bong hiện giờ sao rồi hyung?”

“Ông ấy…” Trên mặt Ue Gon nhất thời nổi lên sự lo lắng: “Khốn kiếp, một tháng trước, ông ấy biết mình có chuyện… Một mực nói mình bận việc, vụng trộm sau lưng, không nói cho hyung biết… Đến ngày hôm qua có quyết định tạm rời cương vị công tác, ông ấy mới nói cho hyung biết. Cứ làm như hyung là loại con cẩu, được nuôi thì thè lưỡi liếm, không được nuôi thì cắn người đó!”

Ue Gon nói xong đứng lên, chỉnh lại quần áo, nhìn Yunho: “Yunho, việc này không cần mày tự trách, mày cứ lo chuyện mày đi, ngày mai tao với cha ta đáp máy bay đi Úc. Tao ở bên đó 5 năm rồi, mọi thứ cũng quen, tao đưa cha tao sang đấy dưỡng lão.”

Yunho đứng dậy, ôm Ue Gon, ôm chặt trong chốc lát: “Ue Gon, xin lỗi, còn có thật sự cảm ơn mày, chuyện tới bây giờ cũng là mày chỉ cho tao con đường sáng, tao làm thế nào để báo đáp mày đây, như thế nào để đền bù cho mày đây?”

Ue Gon cười sáng lạn, xua tay: “Cái gì cũng không cần, hai người lúc nào có thời gian, có thể sang Úc thăm tao, tao rất vui.”

“Ngày mai tao và Jaejoong ra sân bay tiễn cha con mày đi.”

“Đừng, đừng, ngàn vạn đừng, cũng không phải sinh ly tử biệt, cứ thương cảm như vậy tao không chịu được. Hơn nữa cha tao tình trạng không ổn định, không muốn gặp người ngoài, cái này, hai người hiểu được không?”

Yunho gật đầu: “Uhm, vậy hai người đi thuận buồm xuôi gió, tao và Jaejoong nhất định đi thăm cha con mày.”

“Được.” Ue Gon nhìn về phía Jaejoong, vẫy vẫy tay cười nói: “Jaejoongie, phải dưỡng sức khoẻ nhanh lên một chút. Bác Bong hiện giờ cần có người bên cạnh, hyung phải về thôi.”

Jaejoong chống gậy đi vài bước, trong lòng chua xót: “Ue Gon hyung, em cũng phải ôm hyung một cái.”

“Đến đây.” Ue Gon ôm Jaejoong, vỗ vỗ lưng cậu: “Nhớ phải nghe lời anh em đó, sống thật tốt.”

“Vâng!” Jaejoong gật đầu như gà mổ thóc: “Ue Gon hyung, bọn em nhất định sẽ đi thăm hyung.”

“Được rồi.” Ue Gon đi ra cửa, quay lại khoát khoát tay chào hai người: “Tao đi đây, hẹn gặp lại.”

Yunho cố nén cảm giác hốc mắt nóng bừng, giả bộ bình tĩnh: “Hẹn gặp lại, Ue Gon.”

“Ue Gon hyung, hẹn gặp lại!”

-----
Trên máy bay, Ue Gon cầm chăn đắp cho cha mình, sau đó hỏi: “Cha có mệt không?”

Bong Bum cười cười: “Cha có cảm giác con bây giờ đang đối với cha như đối với ông lão già khụ, cha con còn chưa đến mức độ đó.”

Ue Gon thổi thổi cốc cà phê: “Cha đừng đùa, lúc này cha cần chú ý nghỉ ngơi, chờ sang bên đó, con phụ trách kiếm tiền nuôi cha con mình, cha chỉ cần ở nhà trồng hoa, tưới cây là được rồi.”

“Con đúng thật là… Con cảm thấy cha không còn tiền như trước rồi sao?”

“Tiền kia để bồi cho đám cặn bã kia thôi, hiện tại còn gì, con nuôi cha là được.” Trong ánh mắt Ue Gon toát không ít ý chí tự hào: “Trước kia, cha cho con bao nhiêu tiền, con đều cố tiết kiệm, cho nên bây giờ chúng ta duy trì cuộc sống bậc trung cũng không thành vấn đề.”

Ánh mắt Bong Bum đầy vui vẻ, nói khẽ: “Ue Gon, cha không phí công nuôi con.”

“Stop!” Ue Gon kinh bỉ nói: “Cha nuôi con sao? Có mà cha vứt con ra ngoài đường, cho thiên hạ nuôi con đó.”

“Ue Gon.” Bong Bum trầm giọng khẽ gọi, Ue Gon nhìn ông, trong ánh mắt ông không để lộ quá nhiều tình cảm, lại khiến Ue Gon tim đập thình thịch, trong đầu đột nhiên hiện ra nụ hôn hôm trước với cha mình.

“Cha thật sự rất yêu thương con.”

Máy bay từ từ vượt qua đại dương bay về phía nam bán cầu.
Tựa hồ có một loại cảm xúc trước nay chưa từng có đang chuyển động mãnh liệt.
-----
Jaejoong rốt cuộc cũng bắt gặp được Do Kae.
Khi cậu đi xuống dưới mua cơm, vừa ra ngoài hành lang liền bắt gặp Do Kae.
Do Kae đội một cái mũ rộng vành, tinh thần không tệ, không, phải nói là bừng bừng dung quang.

“Do Kae!” Jaejoong vội gọi to.

Do Kae sững sờ đứng tại chỗ, nhấc cao vành mũ lên, xác định là Jaejoong, lập tức ào đến, nghênh đón ôm lấy Jaejoong: “Jaejoong a, nhớ ông muốn chết.”

“Do Kae, bà đi đâu vậy hả? Biến mất lâu vậy? Cũng chả liên hệ gì với tôi?”

“Chuyện này nói ra rất dài dòng.” Do Kae buông Jaejoong ra, liếc thấy cậu còn hơi khập khiễng, mày nhíu lại, “Chân chưa khỏi hẳn sao? Bao lâu nữa mới hết?”

“Không vấn đề gì, tầm tháng nữa tôi khôi phục hoàn toàn.”

“Thật sao?”

“Lừa bà làm gì?”

Nói xong Do Kae trên mặt đầy áy náy: “Jaejoong, thật xin lỗi, tôi không nói gì đã bỏ đi, cũng không giúp anh ông chăm sóc ông.”

“Nói cái gì vậy? Bọn tôi còn đang lo không biết bà khoảng thời gian vừa rồi đi đâu, sao không báo một câu đã đi?”

“Anh ông đang ở nhà hả?”

“Anh ấy đến bệnh viện lấy thuốc cho tôi rồi.”


“Đi, lên đây, ngồi rồi nói chuyện.”

[KHNGCPS] Part 52

Part 52
Phòng ngủ!
Kim Jaejoong lê dép, nhào lên giường cực lớn của bạn Jung, ôm gối có mùi nước hoa đàn ông nhàn nhạt của bạn Jung mà cọ:
“Ai, anh nói thử xem ——“ Sau đó “rầm” một tiếng, Jung Yunho vào trong phòng tắm của phòng ngủ, Kim Jaejoong mất mát, ngồi trên giường cảm thấy một làn gió lạnh lẽo thổi qua, trực giác nói cho cậu biết, Jung boss vẫn còn tức giận…
Đúng vậy, tuy anh dẫn cậu về nhà, gặp mặt người nhà, nói đang hẹn hò với cậu, nhưng những điều này không có nghĩa là Jung Yunho không tức giận.
Trong đầu cậu có rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ khiến Jung Yunho anh lần đầu cảm thấy, mình bị coi thường.
Hơn nữa là coi thường rất nghiêm trọng.
Lý trí của Jung Yunho trở nên khác thường, anh để nước từ vòi sen phun thẳng vào mặt hòng khiến bản thân tỉnh táo lại nhưng phát hiện không dễ dàng như vậy, ngoài cửa vang lên giọng của một người như con cừu non, ngại ngùng nói với anh ——:
“Cái kia, Jung —— Hức, Yunho à, em cảm thấy, anh làm như vậy liệu có ổn không? Em vẫn chưa chuẩn bị…” Kim Jaejoong phía sau cửa ra sức che mặt, sau lưng như có cái đuôi đang lắc lắc.
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, Jung boss đi ra ngoài, tóc vẫn còn nước nhỏ giọt, hơi nóng trong phòng tắm cùng lạnh như băng trong mắt đối lập hoàn toàn, Kim Jaejoong bị khí thế này làm cho đơ người ——
“Kim Jaejoong, em đến cùng coi anh là cái gì?”
“Coi là cái gì? Coi là… Đàn ông thôi.”
Anh lại niết cằm cậu:
“Loại đàn ông nào?”
Kim hủ nam đã bị quyến rũ, mắt lấp lánh toàn sao:
“Loại rất đẹp trai ấy…”
Được khen đẹp trai sao vẻ mặt lại như bị chọc giận thế kia?
“Rất đẹp trai sao, hừ…” Anh quay người, Kim Jaejoong yên lặng nhìn khăn tắm vây quanh người anh, lầm bầm trong lòng: Mau rơi xuống, mau rơi xuống, mau rơi xuống…
Cái đuôi của Kim hủ nam vừa biến mất lại xuất hiện không ngừng lắc lắc:
“Phúc hắc công đại nhân, em với Park tổng hành còn có ngài Shun thật sự không có gì đâu!”
Phúc hắc công đại nhân ngồi bên cạnh đèn đầu giường, lau tóc ẩm ướt:
“Bọn họ làm gì lại khiến em chảy máu mũi như vậy?”
Phúc hắc công vừa hỏi liền vào luôn chủ đề chính:
Kim hủ nam đang ôm tâm tư xấu xa đã bị quyến rũ, ngốc ngốc thành thật trả lời:
“Đều do anh ta đột nhiên ở trần vào phòng, em lúc ấy đang tắm nên chưa chuẩn bị tinh thần, nếu không đã hức…” Người đang tới gần bạn Jung đột nhiên cứng đơ.
Ánh mắt giết người phóng tới:
“Có phải tất cả những người đàn ông đẹp trai, em đều có hứng thú không?”
“Cũng không phải toàn bộ mà.”
“Sao em lại thích anh?”
“Vì anh là cực phẩm trong số những người đẹp trai!” Lại còn là công nữa! Kim Jaejoong tự cho là thông minh không nói từ “công” lên.
“Anh cũng sẽ có lúc già.”
“Hiện tại đẹp trai là đủ rồi.”
Câu này khiến cho Jung Yunho càng thêm yên lặng, trong mắt hiện lên thần sắc Kim Jaejoong không cách nào hiểu được, chỉ thấy anh như có điều băn khoăn gì đó, hỏi:
“Em đến cùng thích anh ở chỗ nào?”
“Cái này không phải vừa hỏi sao…” Kim Jaejoong không biết Jung phúc hắc bị làm sao, nhưng cậu có chút đau lòng. Nhìn Jung Yunho khó được khi mất mát như vậy, lời khuyên kia đột nhiên hiện lên trong đầu cậu ——
Jung Yunho không đơn giản như cậu nghĩ đâu.
Jung Yunho ngồi một mình trên ghế salon, quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ thuỷ tinh, giữa đêm khuya thanh vắng, chỉ có mấy ngôi sao cô đơn chiếu rọi ánh mắt sâu không thấy đáy của anh. Anh đang ngồi trong nhà, ánh mắt lại như lạc đường, Kim Jaejoong tìm chăn, đắp cho anh, đứng bên cạnh nhu thuận nhìn anh.
Jung Yunho yên lặng quá, Kim Jaejoong thấy rất ngược, nhưng đây là đang ngược bạn Jung mà? Sao cậu lại cảm thấy đau?
(⊙﹏⊙)
“Có chuyện… Em nghĩ nên nói cho anh biết.”
“Chuyện gì?”
“Ngài Shun và Park tổng hành nói anh không phải người đơn giản, bảo em cẩn thận anh…”
“Ừ.”
“Hức…”
“Còn gì nữa không?” Khoé mắt anh khẽ nhướn lên, nhìn cậu.
“Ngài Shun còn nói anh lợi dụng em…”
“Em không tin anh?”
“Em…” Chẳng lẽ lại nói em xem tiểu thuyết BL nên đã thấy nhiều cảnh như vậy??
Ánh mắt Jung Yunho tối sầm, sau đó mắt loé lên như đã xác định được mục tiêu, hỏi:
“Oguri Shun đúng không?”
“…” Kim Jaejoong cúi đầu chọc chọc hai tay.
“Ngủ đi.” Đứng dậy đi qua Kim tượng đá, lên giường, tắt đèn ngủ.
Jung Yunho đêm nay không chạm vào cậu khiến cho Kim Jaejoong nhịn đến hỏng rồi, trong bóng tối chỉ thấy một đôi mắt to sáng rực, nhìn chằm chằm gáy Jung Yunho, chậm rãi nhìn xuống, nuốt nước miếng, chợt nhớ tới bờ mông dẻo dai mười phần của Jung băng sơn… Hức!
Kim Jaejoong bị ý nghĩ muốn phản công của chính mình hù doạ, cảm thấy mông Jung tổng đột nhiên thần thánh như hoa sen, chỉ có thể đứng xa nhìn chứ không được khinh nhờn, lại chợt nhớ đến vừa rồi, tuy không biết Jung tổng đến cùng là đang giận cái gì nhưng cậu vẫn cảm giác được đây tất cả đều tại mình, nghĩ đến đây, Kim Jaejoong lập tức vô lực.
Đêm khuya, một bé sói yếu ớt kêu rên một tiếng, ỉu xìu cuộn bên người anh mà ngủ.
Ngày hôm sau, Kim Jaejoong khó được khi nhận được tin nhắn Shim Changmin chủ động gửi tới:
Baby, ông đây đã hoàn thành bản thảo, buổi tối đi chơi tiện đi ăn luôn, tới không?
Kim Jaejoong vui vẻ, lúc Jung băng sơn đi ngang qua cậu còn nói:
“Em muốn đi tìm Changmin làm gay.” Cằm hếch lên, rõ ràng đang khiêu khích.
Ai ngờ Jung Yunho vừa uống cà phê vừa lạnh lùng cười:
“Anh tin tưởng nhân phẩm của Shim Changmin.” Thấy người nào đó ló đầu ra nhìn ngó, “Tìm cái gì?”
“Sao không thấy dì đâu cả?”
“Mẹ đi tập yoga với bạn rồi.”
“Nha…” Kim Jaejoong đỏ mặt, buồn bực ăn trứng ốp, ăn được một nửa lại cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ, ngẩng đầu phát hiện Jung Yunho đang tập trung nhìn cậu, Kim Jaejoong thiếu chút nữa cắn phải lưỡi, lắp bắp, “Sao, sao lại nhìn, nhìn em như vậy!”
Jung Yunho tâm tình tựa hồ tốt hơn rồi, trên mặt dù không có cảm xúc gì nhưng giọng nói đã ấm hơn:

“Tối nay em cứ đi chơi với Changmin đi, tối mai ăn cơm cùng anh.”