Aug 1, 2015

[LK] Chương 14.2

Chương 14.2

Trong quân doanh, cuộc sống vô cùng buồn tẻ, đặc biệt với tư cách là đại tướng quân, không hiểu sao Liên Dạ lại chậm chạp không muốn khởi binh. Quân đội của Viêm Thuấn cùng ngoại bang cả tháng nay ở trong thế giằng co, Xương Mân biết ý đồ của Liên Dạ, kế sách một hòn đá ném hai con chim để thoát thân, nhưng thông minh như y làm sao có thể để Liên Dạ thực hiện được dã tâm đó. Năm ngày liên tiếp, Xương Mân chỉ ra hết những tên gian tế mà Liên Dạ dùng để đưa tin, đều dùng lý do bất trung giết tại chỗ.

Dường như Liên Dạ đã đoán ra Xương Mân đã biết hết tất cả, chỉ e mình ở lại đây sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nếu như không huỷ được quân đội của Viêm Thuấn ở đây, chỉ sợ ngoại bang cũng khó có thể tha thứ cho Liên Dạ, chỉ tự trách mình hành sự không đủ cẩn thận, bị Duẫn Hạo phát hiện, mới rơi vào kết cục này. Ở tại chỗ này cũng không phải kế sách lâu dài, Liên Dạ nheo mắt lại, lạnh lùng nhếch môi.

Xương Mân biết Duẫn Hạo muốn lẳng lặng diệt trừ Liên Dạ, lời hay thì lấy tội mưu phản phải chết, xấu thì cho kẻ này trực tiếp chết trận trên sa trường.

Thế nhưng Xương Mân thế nào cũng không ngờ tới Liên Dạ sẽ làm bất cứ chuyện gì để trốn khỏi đây.

Kế hoạch xem ra là lộ rồi, Xương Mân vẫn cho là Liên Dạ sẽ trực tiếp cầm quân tiến vào ngoại bang, đến lúc đó vây bắt y. Nhưng mà, Xương Mân không ngờ Liên Dạ lại một mình bỏ trốn. Quả thật không giống bình thường, Liên Dạ này, dã tâm lớn, huống hồ hôm nay vì Kim Tại Trung nên mới lộ diện, tâm tư kín đáo thế sao lại có thể từ bỏ? Trong lòng tuy có nghi hoặc nhưng Xương Mân vẫn gánh vác vị trí chủ soái, toàn quyền chinh phạt ngoại bang.

Chỉ là Liên Dạ, người này thật sự sinh lòng bất an.

“Truyền lệnh xuống, Ngự Lân quân để Liên Dạ chết trên sa trường, khi trở lại Hoàng thành, nếu có người hé miệng, giết không tha!”

“Vâng! Đại nhân!”

Ở ngoại biên cát bụi sương mù, mà ở Hoàng thành hôm nay đã vào đầu thu? Từng ngày trôi qua để cho y một nỗi buồn vô cớ, nhớ lúc ra đi vẫn là đầu xuân, hôm nay trở về đã trải qua mấy mùa rồi.

Mà bên kia, khi biết được có thể đi đón quân chiến thắng trở về Tại Trung rất vui vẻ, sáng sớm đã mặc trang phục theo đúng nghi lễ cùng Duẫn Hạo đi ra cổng thành. Đạp Tuyết đứng cạnh cậu, ánh mắt mông lung không biết đang nghĩ gì. Từ xa có thể thấy đoàn quân giương cờ chiến thắng trở về, cờ Viêm Thuấn được phất cao lồng lộng. Gió thu hơi lạnh, Tại Trung choàng một áo khoác ngoài, ánh mắt mừng rỡ nhìn phía trước. Hôm nay phụ thân Liên Vương cũng ở đây đón khải hoàn, Tại Trung mỉm cười nhìn Liên Vương, trong lòng đầy chờ mong ngóng theo đội quân từng bước đến gần Hoàng thành kia.

Duẫn Hạo biết rõ Tại Trung nhớ Liên Dạ, trong lòng không khỏi băn khoăn, đến chút nữa… Hắn hít một hơi thật sâu, thoáng chút đăm chiêu.

Hai chữ Viêm Thuấn trên lá cờ càng ngày càng rõ, chỉ thấy Xương Mân xuống ngựa, quỳ xuống: “Thần tham kiến Bệ hạ, Hoàng phi.”

“Bình thân. Lần này thu phục ngoại bang là đại công.” Duẫn Hạo cười sắc mặt không đổi: “Sao lại không thấy Kỳ Lân tướng quân đâu?”

“Khởi bẩm Bệ hạ, chiến trường hung hiểm, Kỳ Lân tướng quân tử nạn nơi sa trường. Thần vô cùng đau lòng, chưa kịp thời bẩm báo…”

Áo choàng bên ngoài rơi xuống đất, Tại Trung mở to hai mắt.

Mà ngay cả Liên Vương suýt chút nữa cũng không đứng vững, sững sờ lảo đảo ra sau vài bước. Tại Trung chạy lên phía trước, “Ca ca… Ca ca hắn sao lại như thế?!”

“Thỉnh Hoàng phi nén bi thương, tướng quân tử nạn nơi sa trường, có rất nhiều tử thi, cho nên không cách nào tìm ra, vì vậy ngay cả tro cốt cũng không có để mang về. Thần không hiệp trợ bảo an cho tướng quân, thật sự đáng chết!” Xương Mân đau lòng nói.

“Không phải các ngươi nói trận chiến này có thể dễ dàng thắng sao?! Không phải các ngươi nói…” Cậu kinh ngạc lùi ra sau vài bước, chạy đến trước Trịnh Duẫn Hạo, “Ngươi đã nói, ca ca sẽ không có việc gì… Duẫn Hạo, ngươi nói cho ta biết, ca ca vẫn còn sống, là các ngươi lừa gạt ta có phải không?!”

Duẫn Hạo nhíu mày, “Tại Trung, Xương Mân sẽ không nói dối.”

Chỉ có điều sau nửa năm, sống chết xa cách, Tại Trung nắm chặt vạt áo mình, thất thần đứng đó, Duẫn Hạo đứng cạnh hắn, nhíu lông mày: “Tại Trung, là trẫm không tốt.” Sau đó hắn nhìn về phía Liên Vương, biểu cảm không rõ, “Liên Vương, thỉnh nén bi thương.”

“Nếu như Liên Dạ có thể vì Viêm Thuấn tử nạn nơi sa trường, cũng coi như quang vinh.” Liên Vương giọng nói run rẩy, trên gương mặt tuấn dật xuất hiện những tia nhìn khắc khổ. Buồn bã đương nhiên phải suy sụp, huống hồ ông cũng tuổi cao, chỉ sau một khắc, Liên Vương đi được vài bước liền ho ra búng máu. Tại Trung kinh đảm, lập tức chạy đến đỡ Liên Vương sắp ngã xuống. Trong lòng Liên Vương vốn tích tụ nhiều uất ức, nay gặp tin dữ khó tránh khỏi chuyện chống đỡ không nổi.

Mây đen tràn đến, toàn bộ Hoàng thành chìm trong không khí tối tăm, phiền muộn.

Duẫn Hạo để Tại Trung về Liên tộc chăm sóc Liên Vương, không có Tại Trung ra vào, Ngự thư phòng cũng tĩnh lặng hẳn.

Đạp Tuyêt dâng trà cho Xương Mân, hương trà tản ra tứ phía. Xương Mân khẽ cười nói: “Nửa năm trời không được uống trà ngon, bây giờ vừa về đã được Đạp Tuyết pha cho ấm trà, coi như được tẩy trần.” Lời này khiến cho tai Đạp Tuyết không khỏi ửng đỏ, nàng cười nhẹ, sau đó lui ra ngoài. Xương Mân nhấp ngụm trà, cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều thoải mái, “Hôm nay xem ra cả Liên Vương cùng Hoàng phi đều rất thương tâm.”

“Chuyện này cần phải chu toàn, bí mật phái người tìm được tay sai của hắn, phòng trừ hậu hoa.” Nâng chén trà lên, Duẫn Hạo tinh tế thưởng trà. Sáng nay, bộ dáng thương tâm của Tại Trung thật sự rất khó khiến hắn bình tâm, nếu không phải sợ Xương Mân những ngày này ra vào cung sẽ bị cậu vô tình nghe được chuyện gì đó, Duẫn Hạo hắn đã không đồng ý cho cậu đi chăm sóc Liên Vương. Dù sao, sức khoẻ của cậu cũng không quá tốt, lại gặp chuyện thương tâm như vậy.

Xương Mân gật đầu: “Ta đã phái cao thủ đuổi theo, nếu tìm được lập tức giết.”

“Không ngờ một Liên Dạ cũng chỉ làm được đến đó, là trẫm đánh giá cao hắn. Chỉ có điều, cho dù là kẻ nhu nhược hắn vẫn là kẻ không thể coi thường.” Duẫn Hạo nhíu mày, “Bình định ngoại bang, ngươi cũng coi như công lớn, muốn cái gì cứ việc nói.”

“Xương Mân từ nhỏ muốn cái gì, Bệ hạ đều cho, cho nên, Xương Mân cũng không thiếu cái gì.” Y nhấp ngụm trà, “Hiện giờ Xương Mân chỉ nghĩ muốn uống hết chén trà này, sau đó về phủ tắm rửa, ăn một bữa, ngủ một giấc.”

“Tính ngươi thật lạnh nhạt, mỗi lần hỏi ngươi muốn gì, ngươi đều không chịu nói?” Duẫn Hạo lắc đầu.

Xương Mân lập tức hết uể oải: “Nói như vậy Bệ hạ ngại Xương Mân dã tâm không đủ lớn? Vậy được rồi, xin Bệ hạ ban thưởng cho thần cả bàn sơn trân hải vị?”

“Ngươi thật là…” Bất đắc dĩ, Duẫn Hạo cười nói, “Đạp Tuyết, lệnh cho Ngự thiện phòng chuẩn bị một bàn Tư tế Đại nhân thích ăn nhất.”

Nghe lệnh Duẫn Hạo, Đạp Tuyết ở ngoài khom lưng hành lễ, ngoái nhìn người bên trong, ánh mắt phát ra ngàn vạn sự lưu luyến. Nửa năm không gặp, tương tư thành tro, hôm nay hội ngộ, chỉ có thể lẳng lặng liếc nhìn, một chén trà nóng, cũng đã đủ. Chiếc ngọc trâm trong ngực Đạp Tuyết nóng lên, giống như mẫu thân đang khuyên bảo nàng, trang nam tử này không phải là người mà nàng có thể với tới, hi vọng xa vời.

Liên Vương phủ.

“Phụ thân, đại phu nói ngươi chỉ là mệt nhọc, hơn nữa trong lòng bi thương mới như vậy. Phụ thân, xin hãy quý trọng sức khoẻ.” Tại Trung lấy chén thuốc trong tay nha hoàn, tự mình đút từng muỗng cho Liên Vương, nhưng Liên Vương chỉ vô lực phất tay tỏ vẻ không muốn uống chén thuốc này. Tại Trung nhíu mày, “Thuốc đắng dã tật, phụ thân, người hãy uống thuốc đi.”

Ánh nến lung lay bấp bênh, Liên Vương thấy thị nữ muốn đóng cửa sổ, lập tức lệnh “Mở cửa sổ ra.” Thanh âm khàn khàn, nói không nên lời, bi thương quá độ. Ngược lại, ông chạm chạp nói với Tại Trung: “Liên tộc này có lẽ sẽ diệt vong… Tại Trung à, nghe lời ta, sau này nếu có biến cố, hãy đi thật xa, đừng lo theo cái gì mà mệnh Hoàng phi… Hãy đi thật xa, đừng ở lại trong cung nữa.” Sao ông có thể không biết, Trịnh Duẫn Hạo từ lâu đã muốn diệt trừ Liên Dạ, nhưng ông kỳ thật không ngờ Duẫn Hạo sẽ nhân cơ hội này mà ra tay, huống hồ, bây giờ Tại Trung là Hoàng phi của hắn mà hắn vẫn nhẫn tâm như thế…

Đến một ngày ông chết, Tại Trung thất sủng, quả thật không dám tưởng tượng. Mặc dù có Thiên Hậu che chở cho Tại Trung, nhưng tất nhiên không thể che chở cả đời, thời gian sau này còn dài, mà ông thì không còn lâu nữa. Phiền muộn đầy mình, Liên Vương hạ giọng nói: “Tại Trung, nhớ kỹ lời phụ thân, trái tim Quân vương không giống như ngươi nghĩ, ngươi đừng để bản thân sa lầy vào, phải tự bảo vệ bản thân thật tốt…”

“Phụ thân?” Tại Trung khó hiểu nhìn ông, “Ta không hiểu ngươi nói gì.”

“Ta đã mất mẫu thân ngươi và Liên Dạ, ta không thể lại mất ngươi.” Liên Vương nắm chặt tay Tại Trung, dường như đã dùng hết sức lực cả đời.

“Phụ thân sẽ không mất Tại Trung, Tại Trung sẽ bên cạnh phụ thân suốt đời.” Tại Trung nói rất nghiêm túc, “Cho nên phụ thân uống thuốc, tĩnh dưỡng thật tốt, như vậy… ca ca dưới suối vàng cũng có thể yên nghỉ.”

Liên Vương lắc đầu, ho khan vài tiếng: “Vua muốn thần chết, thần không thể không chết.” Ông như thì thào tự nói, rồi lại bi thương vạn phần. Ông biết Liên Dạ cùng ngoại bang cấu kết, trong khoảng thời gian đó ông một mực ngăn trở, nhưng ông thật không ngờ, Duẫn Hạo cư nhiên phát hiện sớm thế, hẳn là sắp xếp không ít tai mắt trong Liên Vương phủ, nhất cử nhất động của ông cũng bị Duẫn Hạo nắm trong tay. Trịnh Duẫn Hạo tâm tư kín đáo, giỏi mưu kế, ông không phải không biết, chỉ là hôm nay…

Liên Vương nhìn Tại Trung, chỉ thấy cậu mặt tràn đầy sự khó hiểu, đứa nhỏ này cái gì cũng không hiểu, lại bị đưa đến bên cạnh một nam nhân trăm phương ngàn kế.

“Hồng Lăng, đóng cửa sổ lại.” Tại Trung thấy Liên Vương ho khan không ngừng, vội lệnh cho Hồng Lăng.

“Tại Trung… Tại Trung à…” Liên Vương nắm tay Tại Trung, rồi kêu tên cậu. Nếu có một ngày, Trịnh Duẫn Hạo, không hẳn là cái Hoàng cung lạnh lẽo kia đoạt mất hài tử duy nhất của ông thì làm sao bây giờ? Những bí mật này, ông không thể để Tại Trung biết, chỉ có thể giấu trong lòng, cùng những đau thương thối nát. Tựa như lúc trước Liên Nhã nói với ông vậy, bí mật trong cung nếu nói ra, sẽ không phải chỉ có một người đau đớn.

Tại Trung lo lắng muốn chết, nhưng lại không biết nên làm gì, chỉ có thể gật đầu: “Phụ thân, Tại Trung đây.”

“Nhã nhi cùng Liên nhi đã như thế, ta sao có thể nhẫn tâm để ngươi cũng vậy.” Những câu như xé lòng xé ruột, Liên Nhã cùng Liên Dạ chết, giống như đao cắt, dao đâm.

“Phụ thân…” Tại Trung có thể cảm nhận được vị Liên Vương này đang bi thương vô tận, lại không thể nói nên lời. Cậu cũng đau lòng, ca ca của cậu chết trận nơi sa trường. Đây là hi sinh quang vinh, lại đoạt đi nước mắt cùng sự đau đớn của cậu.

Liên Dạ nghĩ gì, ông làm cha sao lại không biết. Ông từ nhỏ đã thích Liên Nhã, bởi vì mẫu thân của Liên Nhã bị thất sủng nên tính tình nàng cũng khép kín, ngay từ đầu đối với ông lãnh đạm, nhưng Liên Nhã rất thương Liên Dạ, bởi vậy ngày hôm nay Liên Dạ nhìn thấy Tại Trung liền yêu thương, cũng giống như ông đối với Liên Nhã vậy. Liên Dạ không phải con của ông, là con của một phi tử thất sủng tư thông với người khác, nhưng đối với ông mà nói, Liên Dạ hiểu chuyện lại giống như con ruột.

“Ca ca mà biết phụ thân thương tâm như thế, cũng sẽ khổ sở.” Tại Trung nhắm mắt lại, trong lòng nổi lên một cỗ xót xa, “Nếu như mẫu thân nhìn thấy phụ thân như thế này, cũng sẽ thương tâm.”

Nghe thấy Tại Trung nhắc đến Liên Nhã, ông thấy nao nao.

Sẽ thương tâm sao?
Chỉ sợ nhìn cũng không muốn liếc mắt sang. Liên Nhã, nàng hận ta, ta biết.

Nhưng hối hận không kịp nữa rồi, ngày trước ông cùng Thiên Hậu Mặc Lan thiết lập một cái bẫy. Đơn giản là yêu, cũng toàn vì yêu, mới phạm phải sai lầm không thể chuộc lỗi.
Mài hài tử trước mắt cái gì cũng không biết này, vốn là không nên tồn tại.

“Tại Trung, bất kể như thế nào, ngươi phải nhớ kỹ, phụ thân vĩnh viễn thương yêu ngươi.” Liên Vương bỗng nhiên nói.

Tại Trung gật đầu, “Tại Trung biết rõ.”

Ngươi phải nhớ kỹ, dù khi ngươi vừa ra đời mẫu thân ngươi đã hận ngươi, muốn bóp chết ngươi lúc còn quấn tã, thế nhưng ta lại yêu thương ngươi, bởi vì ngươi là con của ta, là hài tử duy nhất của ta và người ta yêu. Bất luận thân phận trong quá khứ của ngươi như thế nào, bất luận ngươi tương lai như thế nào, ngươi vĩnh viễn là tôn tử của Liên tộc, là người nối dõi duy nhất.

Đợi khi Liên Vương uống thuốc xong chìm vào giấc ngủ đã là nửa đêm, Tại Trung nặng nề khoác áo dạo ra ngoài đình, ánh trăng lười biếng, lại không ngăn được sự lạnh lẽo cô tịch. Trong hồ hoa sen vẫn còn nhiều nụ, bây giờ là trời thu, nếu hoa nở sẽ có màu vàng nhạt thanh nhã. Tại Trung còn nhớ rõ mùa đông năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy hoa sen màu xanh da trời, lần đầu nói chuyện với ca ca Liên Dạ. Cậu nghĩ, cả đời mình cũng không quên được buổi tối hôm đó.

Ôn nhu như hoa, mà tĩnh lặng như hoa.

Vẫn là ánh trăng đó, vẫn là hoa sen đó, chỉ là người đã mất, sinh ly tử biệt, lần đầu tiên cậu cảm thấy mình bất lực.


“Ca ca…” Tại Trung kinh ngạc, nhìn đoá hoa sen như rơi lệ, khuynh thành.

Jul 29, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 53

Chapter 53
Jung Yunho biết rõ Kim Jaejoong còn chưa ngủ, nhưng vẫn ra sức nhẹ tay nhẹ chân. Anh vào phòng tắm tắm rửa, lúc đi ra chỉ dùng một chiếc khăn tắm lớn vây quanh người.
Thời gian này, Jung Yunho vẫn ngủ cùng một giường với cậu, Kim Jaejoong ban nãy cũng không định để anh thuê thêm phòng.
Jung Yunho là đàn ông, mà mỗi người đàn ông đều có sự vụng về không thể nào giấu được. Anh rụt rè bò lên giường, động tác không dám quá mạnh, Kim Jaejoong nằm ngủ ở bên phải, để lại một chỗ rất lớn cho anh.
Kỳ thật ngủ cũng là một môn học, đặc biệt là khi ngủ cùng người khác, nhất định phải nhắm chuẩn vị trí từ ban đầu rồi nhanh chóng đi tới, nếu không nhích tới nhích lui trên giường nhất định sẽ khiến người khó chịu. Jung Yunho chắc chắn là gà mờ trong môn này, dù anh nhẹ nhàng thế nào, trọng lượng cả người vẫn khủng bố như cũ.
Kim Jaejoong vốn định mượn rượu mà ngủ sớm, kết quả bị Jung Yunho nhích tới nhích lui khiến cho cơn buồn ngủ chạy biến mất. Cậu trước kia không như vậy, hai năm gần đây càng ngày càng ngủ được ít, có đôi khi thậm chí còn mất ngủ cả đêm.
“Cậu động đủ chưa vậy? Sáng mai tớ còn có việc phải làm, cậu đừng làm ầm ĩ để tớ ngủ được không.” Kim Jaejoong không quay đầu lại, cũng không động, tiếp tục duy trì tư thế nghiêng người ngủ.
Jung Yunho lập tức toàn thân cứng ngắc, ba bốn giây sau mới tỉnh táo lại, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, tớ ra ghế salon ngủ nhé?”
Ghế salon anh nói ở trong phòng ngủ, so ra, với chiều cao của Jung Yunho thì căn bản không vừa. Nhưng anh nói xong, Kim Jaejoong không phản đối, không kiên nhẫn khoát khoát tay: “Đi đi.”
Cậu ấy đồng ý! Jung Yunho đột nhiên không muốn rời khỏi giường lớn mềm mại thoải mái như vậy, còn có chăn ấm áp mà Kim Jaejoong đang đắp.
Jung Yunho kéo chăn dùng sức ngửi, có mùi của Kim Jaejoong.
Lát sau Jung Yunho ôm gối chạy tới ngủ trên ghế salon, ngủ không đến 10 phút liền không thoải mái, Kim Jaejoong vẫn nằm nghiêng, đưa lưng về phía anh, vậy nên Jung Yunho có thể không chút e ngại nhìn cậu. Hai người cách rất xa, anh cũng không cần phải lo lắng Kim Jaejoong sẽ phát hiện.
Nhìn một lát, Jung Yunho liền phát hiện cảm giác này rất tuyệt, vì vậy nằm thẳng biến thành nằm sấp, kê gối bên dưới, mượn ánh trăng mà nhìn.
Kim Jaejoong ngủ rất ngoan, hô hấp cũng rất nhẹ, nếu không tới gần, bạn thậm chí còn không cảm nhận được sức sống toả ra từ cậu. Jung Yunho sợ nhất chính là những việc không thể nào xem nhẹ này, Kim Jaejoong thay đổi quá nhiều, như một con dao đâm vào trái tim Jung Yunho. Không rút dao thì có lẽ còn không chết, rút ra thì đau nhức vô cùng.
Jung Yunho càng nghĩ càng khó chịu, dứt khoát nhắm mắt lại không nghĩ nữa. Đợi đến khi anh ngủ đã là rất khuya rồi.
Kim Jaejoong đột nhiên ngồi dậy. Sau nửa đêm, ánh trăng dần dần yếu ớt, ánh bình minh dần dần bao phủ. Kim Jaejoong xuống giường đi đến bên ghế salon, tư thế ngủ của Jung Yunho rất khó coi, cổ lệch qua một bên, ngủ một đêm như vậy, ngày mai nhất định sẽ nhức cổ.
Kim Jaejoong yên nặng nhìn anh, hồi lâu mới vươn tay vỗ vỗ cánh tay Jung Yunho, anh đại khái ngủ cũng không sâu, lắc lắc hai cái liền tỉnh, mở mắt ra thấy Kim Jaejoong cúi người bên cạnh nhìn mình, lập tức bừng tỉnh.
“Lên giường ngủ đi.” Kim Jaejoong xốc áo khoác dài đắp trên người anh, thấy khăn tắm buộc trên lưng đã lỏng, quả nhiên anh vừa đứng dậy, khăn tắm liền rơi xuống đất.
Jung Yunho còn đang trong cơn mơ màng, nửa người dưới trống không cũng không để ý, chỉ nghe thấy đặc xá lên giường ngủ đã cảm thấy hạnh phúc vô cùng, hai ba bước liền bò lên giường chui vào trong chăn.
Điều hoà trong phòng mở nhiệt độ ổn định, chỗ Kim Jaejoong ngủ vẫn còn lưu lại hơi ấm. Jung Yunho rất nhanh liền ngủ say, ngủ xong liền theo bản năng nhích tới chỗ có hơi ấm. Đợi đến khi Kim Jaejoong từ trong nhà vệ sinh đi ra, anh đã lăn tới chỗ Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong cầm điện thoại nhìn thời gian, đã 4h10’, cậu phủ thêm áo khoác, đi phòng bếp hâm nóng sữa.
Bên cạnh nồi sữa là nồi thuốc Đông y. Đây là loại nồi tử sa[1] tốt nhất, Jung Yunho nhờ người mua hồi lâu mới được. Nhưng mùi vị thật sự rất khủng khiếp, Jung Yunho mà nhúng tay vào việc nhà thì rối tinh rối mù, chẳng hạn như nồi sắc thuốc này, nếu không phải nể mặt anh vất vả, Kim Jaejoong một ngụm cũng không uống. Nồi này quả thật so với nồi nhặt từ trong thùng rác ra còn bẩn hơn.
Kim Jaejoong vén tay áo lên, đặt nồi tử sa dưới vòi nước, cẩn thận súc từ trong ra ngoài, mãi đến khi không còn nhìn thấy cặn thuốc nữa mới thôi.
Sữa bò hâm nóng xong, rót cho mình một ly, sau đó bưng ly ra phòng khách ngồi. Trong phòng không bật đèn, chỉ có một chiếc đèn nhỏ màu quất ở phòng bếp, rèm ở cửa sổ cũng kéo hết lên, cả không gian mờ mịt. Kim Jaejoong nhấp một ngụm nhỏ sữa, ngẩng đầu không biết đang nhìn cái gì, ánh mắt đảo một hồi lại ngừng một hồi, lại quay sang chỗ khác tiếp tục nhìn.
Có một thời gian rất dài, cậu nửa đêm tỉnh dậy liền không ngủ được, sau đó hâm một ly sữa, tìm góc không có ánh sáng mà ngồi, cứ như vậy, ngồi đến khi hừng đông.
Hơn sáu giờ, Jung Yunho đã rời giường, ra khỏi WC xong liền chạy đến phòng bếp sắc thuốc. Đồng hồ sinh học của anh gần đây vẫn luôn được anh giữ vững như vậy, dù buổi tối ngủ muộn thế nào, sáng ra sáu giờ kiểu gì cũng tỉnh.
Lúc anh đi qua phòng khách để ý thấy có bóng đen trên ghế salon. Kim Jaejoong lúc này đã nửa nằm trên ghế salon, nhắm mắt lại, không biết đã ngủ chưa. Jung Yunho lấy chăn ra đắp cho cậu, lúc vào phòng bếp cũng đóng cửa thuỷ tinh lại.
Thuốc sắc cũng không tạo ra tiếng động gì lớn, chỉ là mùi rất nặng. Jung Yunho đứng một lát là không chịu được, vừa ngẩng đầu liền thấy Kim Jaejoong đang nằm trên ghế salon nhìn anh. Có lẽ là ngọn đèn quá lờ mờ, anh không thấy rõ đôi mắt của Kim Jaejoong, chỉ cảm thấy trong bóng đêm, đôi mắt đó rất xinh đẹp.
“Cậu tỉnh rồi à.” Jung Yunho do dự có nên bật đèn hay không, vào giờ này kỳ thật vẫn còn có thể ngủ thêm một lát.
Kim Jaejoong không nhúc nhích nằm đó, ngay lúc Jung Yunho cho rằng cậu không định trả lời mình, Kim Jaejoong đột nhiên nói với anh: “Ừ. Tỉnh.”
“Vậy sáng nay cậu muốn ăn gì? Tớ đi gọi bữa sáng cho cậu.”
Kim Jaejoong không biết suy nghĩ gì, tư thế kia vẫn không hề đổi. Cậu lại im lặng hồi lâu, Jung Yunho vẫn đứng nguyên tại chỗ lẳng lặng chờ đợi, hồi lâu sau mới nghe thấy Kim Jaejoong nói: “Không có hứng ăn, chẳng muốn ăn gì cả.”
Jung Yunho đi đến trước ghế salon, ngồi xổm xuống nhìn Kim Jaejoong, nói: “Hay là tớ gọi chút cháo với bánh bao nhé, chính là loại đêm qua cậu gọi, tớ thấy ăn rất ngon.”
Kim Jaejoong nhìn thấy ánh mắt của anh, lại nhìn sang chỗ khác. Phản ứng của cậu hôm nay vẫn rất ngẩn ngơ, như là chưa tỉnh ngủ, lại không giống.
“Vậy cậu ngủ thêm một lát nữa đi, tỉnh rồi nói sau.”
Kim Jaejoong gật gật đầu, nghiêng đầu đi, chôn vào trong chăn.
Ngủ một giấc liền là cả một giờ. Mùa hè trời sáng nhanh, hơn tám giờ đã sáng rõ toàn bộ, ánh nắng chen qua khe hở của rèm, phá tan không gian tối tăm này.
Kim Jaejoong đứng dậy, trên bàn ăn là bữa sáng Jung Yunho gọi từ nhà hàng của khách sạn, trong phòng bếp vẫn bật chiếc đèn nhỏ màu cam. Cậu dụi mắt, đi vào phòng ngủ, không nghĩ tới vừa đẩy cửa ra, đập vào mắt là ánh sáng rực rỡ, Jung Yunho đã mở toàn bộ cửa sổ ra thông gió, ánh mặt trời chiếu đầy trên mặt đất.
Jung Yunho đang ngồi trên ghế salon cạnh cửa sổ xem kịch bản, nhìn thấy Kim Jaejoong tiến vào, đóng kịch bản lại, đứng lên định nghênh đón.
Anh lúc này đang đưa lưng về phía cửa sổ, ánh mặt trời phía sau anh chiếu khắp nơi.
Kim Jaejoong vì hình ảnh này mà có chút sửng sốt, lúc kịp phản ứng lại thì càng thêm ngơ ngẩn. Đêm qua cậu uống hơi nhiều, mơ mơ màng màng suốt, về sau khi nằm trên ghế salon cũng không ngủ say, có thể cảm giác được có người đang đi tới đi lui.
Bởi vì lâu lắm rồi không sống cùng một người tự nhiên như vậy, đột nhiên có cảm giác kỳ lạ, lại có chút quen thuộc, như thể một thứ gì đó đã phủ đầy bụi bấy lâu, nay đang từ từ chui ra ngoài.
Kim Jaejoong mượn ánh nắng mặt trời, một lần nữa quan sát Jung Yunho, mãi đến khi anh đi đến trước mặt cậu, dùng ánh mắt tràn ngập quan tâm mà nhìn cậu.
Kim Jaejoong há miệng, giọng dịu dàng đến kỳ lạ: “Tớ không ngủ nữa, đi ăn sáng đi.”
Đối với Jung Yunho mà nói, đây chắc chắn là bất ngờ vô cùng to lớn. Sáng sớm ra, người anh yêu không lạnh mặt nói chuyện với anh, mà rất dịu dàng gọi anh đi ăn sáng.
Không thể trách anh quá dễ thoả mãn, ngày này anh ngóng trông đã quá nhiều năm, đến tột cùng là đã bao lâu, ngay chính anh cũng không dám nhớ lại.
Kim Jaejoong cơm nước xong xuôi liền vào phòng ngủ thay quần áo, cách một cánh cửa nói chuyện với Jung Yunho bên ngoài: “Trưa cậu định ăn cái gì?”
Jung Yunho đi đến trước phòng ngủ, dựa vào cửa, cười ngọt ngào: “Cậu thì sao? Cậu ăn cái gì tớ ăn cái đấy.”
“Tớ ăn lẩu cay.”
Jung Yunho lập tức cứng đờ, không đợi anh trả lời, Kim Jaejoong đã mở cửa ra, lúc đi qua anh còn tuỳ ý nói: “Trêu cậu thôi.”
“Kỳ thật… Kỳ thật nếu cậu muốn ăn thì cũng được.” Jung Yunho đắn đo, lại bắt đầu nịnh nọt.
Kim Jaejoong ra vẻ rất giật mình nhìn anh: “Thật sự được?”
“Ừ.”
Ngón tay Kim Jaejoong trượt trên màn hình di động một lát, sau đó cậu nở nụ cười, bấm điện thoại.
“Alo? Giờ tôi đi ra ngoài, đại khái chừng 9h30’ là tới nơi, anh bảo người xuống dưới tầng đón tôi.”
“Trưa nay ăn hải sản đi, dạ dày không thoải mái, không muốn ăn cay nữa.”
“Được, cứ như thế đi.”
Kim Jaejoong cúp điện thoại, lúc đi ra cửa, dừng lại quay người nói với Jung Yunho: “Trưa ăn đồ hải sản, đi không?”
Jung Yunho vốn đã rất mất mát khi nghe cậu gọi điện thoại, chậm rãi đi tới phòng ngủ, tìm một góc tự kỉ. Không nghĩ tới khi anh chuẩn bị đi vào, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của trời cao, Kim Jaejoong vậy mà chủ động mời anh đi ăn cơm.
Anh đương nhiên sẽ không suy nghĩ, lập tức gật đầu nói được, sau đó đi tới cửa đưa tiễn, như thể cô vợ nhỏ tiễn chồng đi làm.
Kim Jaejoong đổi giày, Jung Yunho cầm balo cho cậu.
Kim Jaejoong đi giày xong, Jung Yunho đeo balo lên vai cho cậu.
Kim Jaejoong mở cửa định đi ra ngoài, Jung Yunho đột nhiên gọi cậu: “Vậy cậu về đón tớ, hay là tớ tự mình đi?”
Kim Jaejoong quay đầu lại nhìn anh, nở nụ cười: “Tớ đón cậu đi.”
Vì vậy Kim Jaejoong dần dần đi xa, Jung Yunho nhìn theo mãi đến khi không thấy bóng lưng của Kim Jaejoong nữa mới đóng cửa lại.

[1] Tử sa: Một loại đất sét, có nhiều ở Nghi Hưng, Giang Tô. Đất rất mịn, hàm lượng sắt cao, sau khi nung có màu nâu đỏ, tím đen. Chủ yếu dùng làm đồ trà.

[LK] Chương 14.1

Chương 14-1

Lúc Tại Trung mang đào vào Ngự thư phòng thì trùng hợp gặp Đạp Tuyết, thấy nàng khoé mắt đỏ hồng, giống như đã khóc một lúc lâu. Tại Trung nhíu mày, kéo nàng quan tâm hỏi có phải Thẩm Xương Mân khi dễ nàng, Đạp Tuyết nghe xong, cười nhẹ: “Hoàng phi, chẳng lẽ người quên hôm nay Đại nhân đã theo Điện hạ xuất chinh sao?”

“Chính vì việc này mà ngươi khóc?” Tại Trung an ủi, “Ngươi yên tâm đi, Duẫn Hạo đã nói lần này chinh chiến cầm chắc chiến thắng, bọn họ có thể nhanh chóng trở về.”

“Đa tạ Hoàng phi quan tâm.” Đạp Tuyết thấy Hồng Lăng cầm giỏ đào trên tay, cười nói, “Đúng lúc Bệ hạ đói bụng, Hoàng phi liền mang đào tới, nô tỳ cũng không cần đi chuẩn bị điểm tâm rồi.” Dứt lời Đạp Tuyết cúi đầu đi ra.

Tại Trung chu chu miệng, lầm bầm như nói: “Ta còn tưởng rằng Duẫn Hạo tức giận (╯▽╰) Hồng Lăng, đưa đào cho ta, ngươi về trước đi.” Nhận giỏ đào, Tại Trung không chờ người thông báo liền tiến vào, thị vệ bên ngoài cũng không ngăn. Mọi người đều biết Thiên Đế cùng Hoàng phi tình cảm rất tốt, cũng không dám nói gì với vị Hoàng phi đôi khi không tuân thủ quy củ này.

“Duẫn Hạo! !” Tại Trung đi vào đặt rổ đào lên bàn của Duẫn Hạo đang ngồi, sơ ý đè lên đống tấu chương đã phê duyệt xong. “Đây là đào mà ta cùng Mẫu hậu hái trong miếu đó, rất ngọt ~~ ngươi xem, ta và Hồng Lăng đã rửa sạch rồi.”

Mới cùng Đạp Tuyết nói rất nhiều về chuyện Thiên Diên, tâm tình không tốt, giờ tấu chương bị nước từ giỏ đào làm hỏng, tự nhiên bực bội không chịu nổi. Duẫn Hạo nhíu mày, thanh sắc lạnh hơn bình thường: “Người đâu?”

Thị vệ bên ngoài lập tức chạy vào quỳ xuống.

“Tại sao không thông báo?”

“Thuộc hạ thấy là Hoàng phi, cho nên…”

“Còn ra thể thống gì! Không phải trẫm đã nói bất kể ai đều phải thông báo sao?!” Duẫn Hạo nhíu mày, “Từ hôm nay, ngươi không cần ở ngoài gác Ngự thư phòng. Người đâu, mang xuống.”

Thị vệ bị doạ sắc mặt tái nhợt, lại không dám nói gì. Duẫn Hạo từ trước tới giờ vốn hỉ nộ thất thường, gần đây có Tại Trung tính tình tốt hơn nhiều, cho nên bọn họ cũng không dám cản Tại Trung. Nhưng mà ngày hôm nay, thị vệ này biết chính mình không xong rồi, vội vàng xin tha thứ, nhưng Duẫn Hạo cũng không nể tình. Tại Trung xấu hổ đứng ở đó, ngỡ ngàng một lúc, ngăn thị vệ lại. “Không liên quan đến hắn, là ta tự mình đi vào.”

Giỏ đào vẫn đặt bên trên tấu chương, Duẫn Hạo nghe giọng Tại Trung không biết nhận sai, trong lòng càng giận, liền đẩy giỏ đào vung tung toé xuống đất. Mấy quả đào lăn lông lốc, bẩn hết cả.

Bị Duẫn Hạo hù như vậy, Tại Trung nuốt ngụm nước bọt, “Duẫn… Duẫn Hạo…”

Bản tính hắn chính là như vậy, hôm nay trong lòng bực bội, tự nhiên muốn bùng nổ. Khi định thần lại thấy Tại Trung vẫn đứng ngây ngốc ở bên, Duẫn Hạo đau đầu ray trán, hạ giọng không còn tức giận như trước, “Ngươi về tẩm cung đi, trong lòng trẫm có chút phiền.”

Tại Trung nửa ngày mới ngây ngốc gật đầu, cúi xuống nhặt vội những quả đào lăn dưới đất về giỏ. Nước mắt chợt rơi trên mặt đất, Tại Trung cũng không nhìn rõ cảnh trước mặt nữa, rồi nghe tiếng Duẫn Hạo lạnh lùng: “Chuyện này để nô tài làm là được rồi, ngươi về đi.” Cậu dừng tay, chậm rãi đứng lên, Duẫn Hạo nhíu mày, định bước đến, Tại Trung còn chưa chờ hắn đến liền chạy ra ngoài. Trên mặt đất giỏ đào bị thả xuống, mấy quả đào vừa được nhặt lại lăn xa thêm.

Do dự một lúc, Duẫn Hạo cũng không đuổi theo, hắn ngồi xuống nhặt mấy quả đào, trên mặt đất còn có mấy giọt nước mắt, trong lòng như bị cái gì kích động, đau dữ dội. Hắn lấy tay xoa ngực mình, từ từ nhắm mắt lại.

Mới vừa rồi hắn nạt cậu.

Cũng chỉ là một phi tử, hậu cung muốn có bao nhiêu liền có bấy nhiêu, sau này mình còn sủng hạnh hắn như thế sao? Nhưng vì sao, khi thấy cậu khóc, trong lòng lại khó chịu.

Quân vương bản tính vô tình, hắn lại tình dây dưa.

Tại Trung một mình đến chỗ vườn thượng uyển phía tây lần trước cùng Lam Yên thả diều, ngồi trên đình mát cạnh bờ sông. Ánh mắt cậu hơi đỏ, ngơ ngác nhìn phía trước, vẫn còn nhớ khi cậu cùng Thiên Hậu ở trong miếu nói chuyện kia. Tình cảm của Quân vương có thể lâu dài sao, khi Duẫn Hạo lập phi tử khác, khi cậu bị thất sủng… Hết thảy, cậu không dám tưởng tượng, nhưng mà cậu vẫn muốn được ở lại đâu, trái tim đã bị vây hãm ở đây rồi, sao còn có thể thoát ra.

Nếu như sau này, hắn không còn thích cậu nữa, cậu phải đi đâu đây?

Mẫu hậu đã nói, tước vị Hoàng phi này mãi mãi là của cậu, điều này ngay cả Duẫn Hạo cũng không thể thay đổi. Nhưng mà khi không có được trái tim Duẫn Hạo, thì vị trí Hoàng phi này có để làm gì chứ. Tại Trung cười khổ, nếu thật sự có một ngày như vậy, nhất định cậu sẽ đi thật xa, rời khỏi cái hậu cung đau khổ này.

Trong lòng trống rỗng, Tại Trung nhắm mắt hít một hơi thật sâu, sau đó đứng lên một mình trở lại tẩm cung. Bởi vì cậu ngồi ở đình đó khá lâu, chân cũng hơi tê, lúc về mất khá nhiều thời gian. Lúc về đến tẩm cung, mọi thứ rối loạn tưng bừng, Hồng Lăng và một vài nô tài xoay loạn, như là đã tìm cậu rất lâu rồi. Tại Trung trong lòng biết cậu đã khiến họ rước thêm phiền toái, cúi đầu xuống không biết làm gì.

Còn chưa kịp lên tiếng, Tại Trung liền nghe thấy một âm thanh quen thuộc, lúc trước còn lạnh như băng, giờ lại tràn đầy lo lắng.

“Ngươi đi đâu vậy? Có biết trẫm tìm ngươi bao lâu không!!” Duẫn Hạo vội vàng đi tới, thần sắc rất không tốt, thậm chí có chút hung dữ.

Tại Trung không tự giác lùi ra phía sao một bước, đứng nhìn Duẫn Hạo, bất giác xiết chặt vạt áo của mình. Trong mắt cậu có ánh sáng lập loè, dấu vết của bọt nước. Tại Trung cúi đầu, cuối cùng cũng hạ giọng nói: “Xin lỗi.” Nói xong, liền đi qua Duẫn Hạo, thẳng tiến vào tẩm cung. Tất cả đám nô tài trong cung Bồng Lai đều hít một ngụm khí lạnh, Kim Tại Trung lúc này rõ ràng đang bất kính với Trịnh Duẫn Hạo.

Thế nhưng kỳ lạ ở chỗ là Duẫn Hạo không để ý, ngược lại theo sau cậu vào tẩm cung.

“Tại Trung!” Duẫn Hạo tiến lên giữ chặt cậu, “Ngươi khóc?”

“…”

“Vừa rồi là trẫm không đúng, quá nóng giận.” Hắn nâng mặt cậu lên, “Vẫn còn giận trẫm? Trẫm nghe Hồng Lăng báo ngươi rất lâu không về, trẫm rất sốt ruột.” Tại Trung thấy hắn từ tốn như vậy, căng thẳng trong lòng, “… Sau này nếu ta bị thất sủng, ngươi còn có thể như vậy đến dỗ ta sao?”

“Ai nói với ngươi như thế?” Duẫn Hạo nhíu mày.

“Không ai cả, là ta tự nhiên nghĩ đến. Duẫn Hạo, ta nhớ nhà.” Tại Trung bỗng nhiên nói.

“Bây giờ ca ca ngươi đi chinh chiến rồi, phụ thân ngươi ở nhà một mình, nếu ngươi muốn…”

“Không phải là nhà đó!” Tại Trung cắt ngang lời hắn, “Là nhà trước kia của ta. Nhẩm tính lại, ta đã không về đó gần một năm rồi, không có thư, cũng không có tin báo gì. Lúc trước các ngươi có thể đưa ta đến đây, hẳn có thể đưa ta trở về bên kia. Cha mẹ bên kia của ta nhất định rất lo lắng, ta muốn gặp bọn họ.” 

Buông tay ra, Duẫn Hạo không vui nói: “Trẫm không hiểu ngươi đang nói gì.”

“Không phải bây giờ, mà sau này. Chờ ngươi có phi tử mới, không thích ta, liền để ta đi.” Tại Trung ngồi trên giường, hốc mắt ửng đỏ, “Duẫn Hạo, ta không muốn chết mòn trong cung điện này.” Trước kia xem rất nhiều tiểu thuyết cùng phim ảnh, cậu không muốn giống những cô gái kia, đơn thuần nhưng lạnh lùng chết già ở trong phồn hoa.

“Hôm nay là trẫm không tốt, nhưng Tại Trung…”

“Ngươi thích ta không?”

“Trẫm đã từng nói, ngươi không cần nghĩ để ý những chuyện này.”

“Vậy ngươi cả đời này có thể chỉ có mình ta là phi tử sao?” Tại Trung đột nhiên cảm thấy rất tủi thân, một nam tử hán, sao lại có thể khép nép hỏi một người đàn ông khác vấn đề như vậy.

Duẫn Hạo ngồi xổm xuống, cầm chặt tay Tại Trung: “Tại Trung, đây không phải là chuyện ngươi có thể sắp xếp. Trẫm là Thiên Đế, ngươi là Hoàng phi, ngươi phải cai quản cả Hậu cung này. Ngươi còn nhỏ, những đạo lý này tự khắc sẽ có người nói với ngươi.”

“Nhưng ta là nam nhân!!” Tại Trung rút tay lại, rống to, “Ta không phải Hoàng phi, không phải là nữ nhân ngẫu nhiên đợi ngươi đến sủng hạnh. Trịnh Duẫn Hạo, t là nam nhân…” Hoá ra là nhất thời được sủng ái, cậu lại tưởng thật.

Một lúc yên lặng, cả hai người đều không nói nữa. Tại Trung nằm xuống, hồi lâu không thấy Duẫn Hạo rời đi, mới thản nhiên nói: “Thực xin lỗi, ta hơi mệt, ngươi về trước được không.” Cậu đắp chăn quá đỉnh đầu, nước mắt lại trào ra, ướt cả gối và chăn. Không biết bao lâu rồi, cậu vén một góc chăn, kinh ngạc vẫn nhìn thấy người đứng trước cửa sổ, Tại Trung cắn môi không để ý tới, Duẫn Hạo vẫn đứng đó.

Vì đứng đưa lưng về phía Tại Trung, cho nên Duẫn Hạo không nhìn thấy được ánh mắt lưu luyến cùng cảm xúc không nỡ buông bỏ của Tại Trung. Bên ngoài đã thắp đèn sáng rực, Hồng Lăng cùng đám nô tài đứng bên ngoài không biết có phải dâng đồ ăn lên. Trong tẩm cung yên tĩnh chỉ còn tiếng thở dài, Duẫn Hạo quay người, ánh trăng phủ trên vai sáng bừng, Tại Trung ngồi dậy, tựa thành  giường nhưng cũng không nhìn hắn.

Hồng Lăng do dự, cuối cùng vẫn dẫn theo nô tài dâng đồ ăn tối lên. Đây đều là những đồ Tại Trung thích ăn, nhưng hiện giờ một chút khẩu vị cũng không có. Đôi mắt khóc đỏ hồng khiến người ta cảm thấy thương tiếc. Hồng Lăng nhíu mày, nhưng không dám nói gì mà lui xuống.

Duẫn Hạo nhìn về phía cậu, chậm rãi đến gần, Tại Trung chợt nhào đến ôm chặt hắn, Duẫn Hạo ngửi thấy mùi hương từ tóc cậu, đột nhiên cảm thấy rất yên tâm.

“Tại Trung, ngoan.” Hắn nhẹ giọng vỗ về.

Tại Trung chôn mặt ở trong lồng ngực Duẫn Hạo, không muốn buông tay, thanh âm lúc có lúc không, “Đừng tức giận với ta.”

“Trẫm không tức giận.”

“Sau này không được quát ta.”

“Được.”

“Thật sự đừng quát ta, ta rất sợ.”

“Trẫm hứa.”

“Duẫn Hạo, ta không thể không có ngươi.”

Ta vẫn muốn rời khỏi thế giới này, nhưng lại vẫn muốn tồn tại trong thế giới của ngươi.


Nếu như ta ở lại, ta sẽ không nói muốn đi rời đi như vậy nữa, ta cũng sẽ không tuỳ hứng, chỉ cần ngươi yêu ta được không?

Jul 28, 2015

[LK] Chương 13

Chương 13

 Phủ Thượng thư
Phác Hữu Thiên để một thị nữ bên cạnh, một mình ngồi xem án thư. Đây đều là các chứng cứ Liên Dạ cấu kết ngoại bang, Hữu Thiên nhíu mày, ngẫm nghĩ một lúc, rồi lại đặt vào trong giá sách, cất kỹ. Ánh nến mờ ảo, chén trà trên bàn đã nguội từ lâu, gã bưng lên uống một ngụm, không khỏi cười khổ.

Nếu ngươi ở đâu, có phải ngươi sẽ mắng ta không biết yêu quý bản thân không?

Nhiều năm qua đi, sớm chiều không cạn, yêu hận bất phân

“Phác Hữu Thiên, ta hận ngươi.” Ngày ấy, Thất Vương gia bị Thái tử Trịnh Duẫn Hạo bắt, có một người đứng đó, đột nhiên nói. Hận nhiều như vậy nhưng ngữ khí lại mang theo sự bất đắc dĩ, dường như chấp nhận sự thật. Ngày thứ hai nhận được tin người đó treo cổ tự tử trong nhà lao, ngay cả lần cuối cùng gặp cũng không có, nhưng không ai biết người đó đã thực hiện một giao dịch với Trịnh Duẫn Hạo.

Người đó đem chứng cứ phạm tội của Thất Vương gia giao cho Duẫn Hạo, được giải thoát.
Người bị giấu chuyện đó, chỉ chính mình.

“Tuấn Tú… Tuấn Tú…” Hữu Thiên thì thào, nhưng lại không ra tiếng.

Là Phác Hữu Thiên gã đã phụ lòng Kim Tuấn Tú.

Dẫu tưởng rằng, cứ quay đầu lại còn có thể thấy ngươi ở đằng kia, lại không ngờ, trời chẳng theo ý người.

Trà đã nguội, tâm thành tro.

“Ca ca! !” Tại Trung hấp tấp chạy tới, vui mừng hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Ta tiến cung để thương thảo một chuyện với Bệ hạ, tiện thể xin Bệ hạ cho phép tới thăm ngươi.” Liên Dạ mỉm cười, dung nhan tuấn mỹ khiến cho các tiểu cung nữ xung quanh không kìm được mà đỏ mặt. Liên Dạ lấy từ trong lồng ngực một túi gấm, “Nghĩ ngươi sẽ thích, cho nên liền mua nó.”

Tại Trung tiếp nhận, cười nói: “Mất thời gian của ca ca rồi. Ca, lần trước sinh nhật không thể trò chuyện với ngươi, hôm nay, ca ở lại đây ăn cơm rồi về.” Liên tộc cách Hoàng cung khá xa, bình thường tảo triều cũng chỉ truyền cho người dưới, hôm nay tiến cung, hẳn là có chuyện quan trọng. Mà Tại Trung vất vả mới có cơ hội gặp Liên Dạ, sao có thể để người trở về.

“Không cần, ta ở lâu trong hậu cung của Bệ hạ không hợp tình chút nào, ta đến đây chỉ muốn nói vài lời với ngươi thôi.” Nói đến sinh nhật lần trước, sắc mặt Liên Dạ hơi đổi, nhưng lập tức nở nụ cười thản nhiên, không để ai thấy được.

Tại Trung thất vọng cúi đầu: “Thật khó mới tới một lần.”

“Nếu thật sự muốn gặp ca ca và phụ thân, Hoàng phi nói với Bệ hạ và Thiên Hậu, về Liên tộc vài ngày.” Liên Dạ do dự hồi lâu, cuối cùng nói như vậy, nhưng thanh âm nhỏ xíu.

“Thế nhưng mà… như vậy phải xa Duẫn Hạo thật lâu…” Tại Trung nghĩ, ngại ngùng nói: “Ta hiện giờ không muốn xa Duẫn Hạo một ngày nào… Ha ha..” Nói xong, Tại Trung còn thẹn thùng vuốt tóc.

Liên Dạ chưa nói gì, liền nghe thấy thanh âm Duẫn Hạo từ phía sau, liền quay người hành lễ. Duẫn Hạo khoát khoát tay: “Không cần đa lễ.”

Lúc này, Tại Trung đã chạy đến bên cạnh Duẫn Hạo: “Vừa nhắc đến người thì người đến, Hồng Lăng chuẩn bị đồ ăn nhanh lên!” Nói xong vẫn không quên nhắc Liên Dạ: “Ta muốn ca ca ở lại ăn một bữa cơm, có được không?”

“Ngươi thích thế nào thì làm thế đi, trẫm theo lời ngươi.” Câu nói nhu hoà, Duẫn Hạo dắt tay Tại Trung, “Liên Dạ, cùng nhau ăn cơm rồi về. Tại Trung lâu không thấy ngươi vẫn nhắc đến ngươi. Hôm nay vất vả mới vào cung, cũng tốt để hắn khỏi mong nhớ.”

“Thần…”

“Được rồi, không cần nhiều lời, vào thôi.” Duẫn Hạo nói nhạt.

Liên Dạ do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng vào tẩm cung của Tại Trung dùng bữa. Trên bàn toàn sơn hào hải vị, Liên Dạ lại không có chút khẩu vị nào. Tại Trung còn gắp cho anh nhiều đồ ăn, tâm trạng không tồi. “Phụ thân gần đây tốt chứ?” Tại Trung cười, còn bảo Hồng Lăng rót cho Liên Dạ một chén rượu.

“Rất tốt.”

“Liên Vương khoẻ mạnh, trên triều có công lớn giúp trẫm. Công sức của Liên tộc không hề nhỏ, trẫm đương nhiên ghi nhớ.” Duẫn Hạo uống hớp rượu, thản nhiên nói tiếp: “Nghĩ đến chuyện lần này trẫm nhờ vả, Liên Dạ ngươi hẳn là có thể đảm nhiệm.”

Tại Trung đang ngồi ăn mà khó hiểu nhìn Duẫn Hạo.

“Trẫm đã phong Liên Dạ làm Kỳ Lân tướng quân, đem quân viễn chinh đánh ngoại bang.” Hắn ý vị thâm trường nhìn Liên Dạ, bưng chén rượu đứng dậy: “Ngày nay triều đình thiếu nhân tài uy vũ chi sĩ, ngoại bang hung hăng càn quấy, nghĩ cũng chỉ có Liên Dạ có thể giúp trẫm chinh phạt. Vì thế, trẫm kính ngươi một ly.”

Liên Dạ vội vàng đứng dậy, “Thần không dám nhận, Bệ hạ quá lời.”

“Trẫm kính ngươi một ly.” Duẫn Hạo nhắc lại.

Bất đắc dĩ, Liên Dạ phải cầm chén rượu lên đối ẩm, Tại Trung thoáng lo lắng nhìn hai người, dè chừng hỏi: “Đi đánh giặc?”

“Liên Dạ vốn là tướng võ, huống hồ lần này xuất chinh quả thực không còn ai có khả năng. Thế nhưng ngươi yên tâm, trẫm sẽ viện trợ binh lực, ca ca ngươi sẽ không có vấn đề gì.” Duẫn Hạo cầm tay Tại Trung an ủi: “Nếu như ngươi vẫn không yên lòng, trẫm sẽ để Xương Mân đi theo. Có Tư tế đại nhân đi theo, gặp dữ hoá lành, ngươi yên tâm.” Duẫn Hạo cười gắp đồ ăn cho Tại Trung: “Ngoại bang chỉ là nước nhỏ, không đáng để ý, hẳn là Liên Dạ có thể dễ dàng chinh phục. Ca ca ngươi ở phương diện này rất lợi hại, cũng đã có kinh nghiệm xuất chinh, tất nhiên không có việc gì rồi.”

Tại Trung lúc này mới gật đầu, nói với Liên Dạ: “Ca ca, Tại Trung mời ca một ly, chúc ca chiến thắng trở về.” Cậu bưng chén rượu, bắt gặp ánh mắt có tia chấn động của Liên Dạ.

Cậu không biết, lần này người đi, chưa chắc đã có ngày về.
Nếu có thể, anh muốn mang Tại Trung cùng nhau rời đi.

“Ca ca?”

“… Thần nhất định mang chiến thắng trở về.” Liên Dạ hồi phục tinh thần, đỡ chén rượu lên.

Tại Trung, ngươi có biết, ta muốn mang đi, chỉ có ngươi.

Vài chén rượu vào bụng, ngoài lạnh trong ấm, Duẫn Hạo híp mắt nhấp thêm ngụm rượu, ánh mắt lạnh lùng, lại lơ đãng, nhưng giống như con báo sau khi đã săn được con mồi, đầy sự mừng thầm.

Đợi Liên Dạ đi rồi, Tại Trung thở dài, Duẫn Hạo dĩ nhiên đã buông tay cậu ra, ngồi ở bàn sách của Tại Trung kiểm tra mấy bản luyện chữ của cậu. Tại Trung đi qua hỏi, “Viết như thế đã đẹp chưa?”

“So với mấy ngày trước có tiến bộ.” Nói xong, hắn cười nói: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”

“Duẫn Hạo, ta cảm thấy ngươi và ca ca rất kỳ quái.”

“Kỳ quái chỗ nào?”

“Ngươi không thấy không khí rất áp lực sao? Hay các người có chuyện gạt ta?” Tại Trung tủi thân nhìn hắn: “Các ngươi không thấy cứng nhắc sao, ta thấy thật gượng gạo.”

Duẫn Hạo đặt bản viết của Tại Trung xuống, vỗ vỗ vai cậu: “Ngươi tự mình nghĩ nhiều.”

“Một người là ca ca, một người là ngươi, ta có thể không lo lắng sao?” Cậu nhún vai: “Thế nhưng các ngươi nói chính sự ta không hiểu, lần trước ở hội hoa đăng, ta đã xem võ nghệ của ca ca, thật lợi hại. Cuộc chiến này sẽ không thua, Duẫn Hạo, nếu như ngươi thấy, cũng cảm thấy ca ca rất lợi hại, giống như đang xem phim kiếm hiệp vậy.”

“Ca ca ngươi từ nhỏ đã luyện võ.” Duẫn Hạo hơi nhếch miệng.

“Đúng là nhìn không ra, lần đầu tiên gặp ca ca, ta còn tưởng hắn là thư sinh văn nhược, lớn lên có khí chất, ôn nhu, không ngờ còn có võ công, chả trách nhiều người thích hắn như vậy ~~”

Không hiểu sao nghe những lời này, Duẫn Hạo lại nhíu mày.

“Ngươi rất thích ca ngươi?”

“Đương nhiên!”

“…”

“Này, sao ngươi không nói gì?” Tại Trung nhoài người sang nhìn nét mặt Duẫn Hạo.

Duẫn Hạo cúi đầu, “Không có gì.” Chỉ là vừa nghĩ tới Tại Trung và Liên Dạ cảm tình rất tốt, lần trước vì muốn cho Liên Dạ đòn phủ đầu, hẳn là anh ta cảm thấy thương tâm rồi. Nhưng chuyện này, cũng là tình thế bất đắc dĩ, phạm pháp thì phải bị trị tội, nếu không làm sao hắn có thể cai trị thiên hạn này, người nghịch hắn, tất nhiên sẽ bị chém tận giết tuyệt. Như thế giang sơn này mới có thể thuộc về hắn lâu dài, an ổn mà trị vì. Mà Tại Trung, chính là Hoàng phi của hắn, làm sao có thể nhường cho ai khác.

Nghĩ đến đây, Duẫn Hạo cũng cảm thấy mình bất chấp nhiều rồi.


“Duẫn Hạo…” Tại Trung mặt xấu hổ đỏ hồng, “Không phải ngươi… ghen tị ấy chứ?” Cậu cúi đầu, hai ngón tay quấn quấn lấy nhau.


“Cái gì?” Duẫn Hạo khó hiểu

“Tuy hai chúng ta đều là nam, nhưng ngươi yên tâm. Trừ ngươi ra, ta chưa từng thích một người con trai nào khác, ta cũng thích nữ nhân! Không không không ! Ý của ta là…” Cậu vô thức vuốt tóc, “Liên Dạ là ca ca, hơn nữa, ta chỉ thích … một mình ngươi…” Tại Trung đột nhiên thổ lộ, hiển nhiên khiến Duẫn Hạo cười trêu chọc.

Vì Duẫn Hạo nhịn không được cười rộ lên, Tại Trung liền tức giận, mặt đỏ bừng, nghĩ mà xem, khi một người đang thổ lộ thì đối phương bật cười, người thổ lộ sẽ có cảm giác thế nào?! Tại Trung trừng mắt, “Ngươi ngươi ngươi… ngươi cười cái gì?”

“Ở bên ngươi, thật vui vẻ.”

Bất chợt Duẫn Hạo lại nói như vậy.

Nhân duyên gặp gỡ, tình kết ngàn năm.

Tại Trung kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn nét mặt tươi cười của hắn, cũng chậm rãi mỉm cười. Cậu tới gần lồng ngực Duẫn Hạo: “Là rất thích ngươi nha…”

“Trẫm biết.” Hắn hạ giọng.

Xuất chinh là một chuyện đã tính từ lâu rồi, huống chi Duẫn Hạo sớm đã muốn chế ngự ngoại bang không an phận này, Xương Mân cũng chủ động thỉnh cầu đi chinh phạt. Còn nữa, Xương Mân đi chuyến này, có cơ hội là có thể hành quyết Liên Dạ ngay tại chỗ. Lần đầu tiên, không chỉ thể hiện cái uy cho tất cả cùng thấy, mà còn khẳng định uy nghiêm của Thiên Đế.

Tại Trung không có cơ hội đi tiễn Liên Dạ, đành cùng Hồng Lăng đi chùa cầu phúc, cầu bình an cho ca ca. Theo như quy củ, Hoàng phi không thể xuất hiện trong lễ tiễn đưa người xuất chinh, trừ phi Duẫn Hạo tự mình đi đánh giặc mới có thể như vậy, bởi vậy Tại Trung cũng không được ra tiễn. Thiên Hậu biết rõ trong lòng cậu còn nhiều lo lắng, cũng tự nhiên chủ động nói cậu đi chùa cầu bình an, như vậy, Duẫn Hạo cũng không còn gì để nói.

Lúc ăn cơm trưa, ăn một ít đồ chay, Tại Trung không kén ăn, cũng ăn thành thói quen, sau đó cùng Thiên Hậu ra sân uống trà.

“Ở đây phong cảnh an nhàn, mấy năm nữa, ta cũng muốn tới đây ở.” Thiên Hậu nói, nhấp một ngụm trà Hinh nhi dâng lên.

“Tới đây sao Mẫu hậu?” Tại Trung nhìn bốn phía, “Rất đẹp và tĩnh lặng, nhưng Mẫu hậu không cảm thấy tịch mịch sao?”

Thiên Hậu lắc đầu. “Ta lớn tuổi rồi, không thích náo nhiệt, huống hồ còn có Hinh nhi, cũng không thấy cô đơn. Hơn nữa, nếu ngươi cảm thấy Mẫu hậu tịch mịch, đến lúc đó hãy tới đây cùng Hạo nhi thăm Mẫu hậu đi, tiện thể cầu phúc cho Viêm Thuấn.”

“Mẫu hậu sao đã già? Người còn trẻ lắm.”

“Ha ha, chờ thêm ba mươi năm nữa, ta cũng đến nghìn tuổi rồi.”

“A?”

Thiên Hậu cười mà không nói, nâng chén trà lên, chỉ còn Hinh nhi, sau khi được Thiên Hậu cho phép, nhỏ nhẹ nói: “Hoàng phi, khi người vào tiên tộc, dù tuổi thọ được kéo dài, cũng có ngày thay đổi, sẽ giống phàm nhân bắt đầu già đi, sau đó vào cõi Luân hồi.”

“Mẫu hậu…”

“Nhìn ngươi kìa, đau lòng gì chứ? Mẫu hậu cũng sống lâu như vậy rồi, nhưng bây giờ nhắc đến Luân hồi cũng vẫn là sớm đấy.”

Tuy nói như vậy nhưng Tại Trung vẫn không cảm thấy dễ chịu. Theo cách tính này, cậu và Duẫn Hạo còn mấy nghìn năm, mà Mẫu hậu chỉ còn một trăm năm, ở đây chẳng phải mấy nghìn năm trôi qua trong chớp mắt sao. Tại Trung ngây người, lại bị Thiên Hậu kéo tay.

“Tại Trung à, lần này Mẫu hậu vì ngươi và Hạo nhi cầu nhân duyên. Mẫu hậu biết trăm năm nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, chỉ cần các ngươi an ổn Mẫu hậu liền yên tâm.”

“Ta và Duẫn Hạo, bây giờ đã tốt rồi.” Tại Trung nói, “Nếu như có thể, ta muốn Mẫu hậu luôn ở bên cạnh Tại Trung, Mẫu hậu đối với Tại Trung rất tốt, tốt hơn những người khác.”

Thiên Hậu nở nụ cười xinh đẹp giống năm nào.

“Hài tử ngoan.” Trong mắt bà có hơi ẩm ướt, bà xấu hổ quay đi chỗ khác, “Người già, nghĩ nhiều rồi, ngươi và Hạo nhi tốt như vậy, Mẫu hậu sẽ không phải lo lắng.”

“Mẫu hậu…”

“Làm gì mà đa sầu đa cảm vậy chứ, chuyện đến đây sống cũng phải ba mươi năm nữa.” Cầm một quả đào đặt vào tay Tại Trung, “Đào trên núi ra trái sớm, cũng ngọt, ngươi nhất định sẽ thích. Nếu thích, lát nữa chúng ta đi hái một ít mang về.”

“Nếu như mẫu thân còn sống, nhất định có thể nói chuyện giải sầu với Mẫu hậu rồi.” Tại Trung bỗng nhiên cúi đầu xuống, “Ta nghe Hồng Lăng từng nói, Mẫu hân và Mẫu thân kết bái tỷ muội, cho nên Mẫu hậu mới chiếu cố Tại Trung như vậy, nhưng Tại Trung không thể giống mẫu thân khiến Mẫu hậu vui vẻ.” Mấy ngày nay, sắc mặt Thiên Hậu tiều tuỵ rất nhiều, ngay cả Tại Trung cũng cảm thấy có chỗ không ổn, Hơn nữa, hôm nay Thiên Hậu đột nhiên kể cho cậu chuyện một nghìn năm nay, liền càng khiến cậu cảm thấy bất an.

Chim kêu đầu cành, thanh âm tan tác.

Đáy mắt Thiên Hậu không rõ cảm xúc, hồi lâu không lên tiếng, bà nhìn Tại Trung, tìm dấu tích của Liên Nhã qua gương mặt tương tự ấy. Rung động tận đáy lòng, bà xoa mặt Tại Trung, bỗng nhiên nói: “Có Tại Trung, Mẫu hậu rất vui vẻ.”

“Thế nhưng mà Mẫu hậu…”

“Liên Nhã còn sống, sẽ cùng Mẫu hậu tâm sự, chơi cờ…” Bà thì thào tự nói, giọng thút thít nỉ non không giống bình thường.

Tại Trung không biết nói gì, lẳng lặng ngồi, Hồng Lăng sau lưng hơi nhíu mày nhưng không lên tiếng, Hinh nhi xoay người, khẽ nói vào tai Thiên Hậu: “Thiên Hậu, không còn sớm nữa rồi.”

Thiên Hậu giật mình, kinh ngạc khẽ nói: “Đào ngọt không?”

“Ta còn chưa ăn…” Tại Trung vội cắn một miếng, gật đầu: “Ngọt.”

Hinh nhi lanh lẹ vội nói: “Nô tài lập tức sai người đi hái đào mang về cung. Hồng Lăng, ngươi đi theo ta.” Giọng nói của nàng bình thản, nhưng không cho người khác từ chối, Hồng Lăng nhìn Tại Trung, sau đó theo Hinh nhi rời đi.

Thiên Hậu nhấc chén trà lên, hương thơm toả ra tứ phía, những đường vân khói cong cong dâng lên, “Tại Trung, về sau bất kể như thế nào, ngươi đều phải nhớ, cả đời này, dù bản thân không muốn, dù gặp người xấu xa cỡ nào, người lợi dụng ra sao, nhưng ở trong cung này, ngươi phải mạnh mẽ, phải học cách bảo vệ mình.” Thiên Hậu hắt nước trà xuống đất, “Mẫu thân của ngươi khi đó còn trẻ, vì tin sai người cho nên mới có kết cục như vậy…”

“Kết cục như nào?” Tại Trung không hiểu.

“Hôm nay nhắc lại, còn có nghĩa gì nữa?” Thiên Hậu cười khổ, “Đời người như một giấc mộng…”

“Tại Trung không hiểu…”

“Tại Trung, nếu có một ngày, Duẫn Hạo tuyển những nữ tử khác làm phi…” Còn chưa nói xong, đã thấy biểu lộ khựng lại của Tại Trung. Thiên Hậu cảm thấy run lên, nhưng vẫn nói tiếp. “Ngươi cố gắng biểu lộ rộng lượng, bảo vệ địa vị Hoàng phi của mình. Lòng người khó đoán, Mẫu hân bên cạnh ngươi trăm năm, không được nghìn năm. Những nữ tử khác tiến vào hậu cung, làm gì có ai không tâm cơ có thể đoạt lấy vị trí Thiên Hậu tương lai chứ…”

Tại Trung nhíu mày, vội cắt ngang lời: “Mẫu hậu đừng nói nữa! Duẫn Hạo sẽ không đâu!”

“…Tại Trung…”

“Ta đã từng nói với Duẫn Hạo, nếu hắn không thích ta, thì hãy lấy người hắn thích, nhưng mà Mẫu hậu, ta với Duẫn Hạo đến ngày hôm nay, hắn đã thích ta!”

“Tất nhiên là như thế, nhưng nếu chẳng may có tình thế bắt buộc, hắn phải lấy một nữ tử khác, Tại Trung à, ngươi xem Mẫu hậu, không phải là chiếm vị trí của các cô gái khác sao?!” Kể cả Mẫu thân ngươi, đều thua trong chốn hậu cung nào, thua vì sự tin tưởng của nàng. Một sớm một chiều, ngoài thâm cung tịch mịch, chẳng còn lại cái gì.

Đột nhiên lắc đầu, Tại Trung ngập ngừng: “Mẫu hậu đừng nói nữa, Tại Trung tin tưởng Duẫn Hạo.”

Thật lâu không nói tiếp: “Tại Trung à, sao ngươi lại như vậy…” Giống Liên Nhã năm đó, đối với bà thề son sắt —— “Sẽ không đâu, hắn yêu ta như vậy, nhất định sẽ không bỏ rơi ta. Tỷ tỷ, ta tin ngươi, cũng tin hắn.”

Thế nhưng mà…
Hắn chọn giang sơn của hắn, cưới một nữ tử khác là bà, bỏ rơi nữ tử mình yêu.
Lòng Quân vương, há có thể buộc lại.

Mà bên kia,

Đội hình ra quân rất lớn, Duẫn Hạo tự mình mời rượu tiễn đưa Liên Dạ và Xương Mân xuất chinh. Liên Dạ tiếp nhận chén rượu từ Duẫn Hạo, uống cạn sạch một hơi, trên mặt lộ vẻ dứt khoát. Duẫn Hạo trong lòng trào phúng, nhưng vẫn biểu hiện không có gì, hắn rót thêm một chén rượu mời Xương Mân. Xương Mân nhếch khoé miệng uống một hơi cạn sạch, nheo mắt nhìn thấy Đạp Tuyết đứng đó thần sắc bất an.

Giật mình từ tận đáy lòng, nhưng cuối cùng Xương Mân vẫn nhắm mắt uống hết chén rượu.

Liên Dạ vẫy quốc kỳ: “Bệ hạ, thần sẽ chiến thắng trở về.” Liên Dạ sao có thể không biết ý tứ của Duẫn Hạo, chiến thắng trở về, dù thắng thế nào, chỉ e cũng chỉ có một mình Thẩm Xương Mân trở về. Duẫn Hạo nhất định để anh chết trận nơi sa trường, nhưng mà, Liên Dạ nheo mắt nhìn…

Tâm cơ ẩn giấu trong quân đội, cũng không hẳn là bí mật.

Ngoại bang tất nhiên phải diệt trừ, Duẫn Hạo lần này muốn một hòn đá ném hai con chim, có thể thành công hay không phải xem cơ trí Thẩm Xương Mân thế nào rồi. Đạp Tuyết đứng bên cạnh Duẫn Hạo, ánh mắt đặt trên người phía xa kia, thật lâu. Đó là người xa không thể chạm, cả đời không thể với tới. Đó là ánh sáng của mẫu thân, không phải của mình. Ảm đạm cúi đầu xuống, nàng trong lòng lặng thầm cầu nguyện Thẩm Xương Mân có thể bình an chiến thắng trở về.

Duẫn Hạo bỗng nhiên mở miệng: “Đạp Tuyết, ngươi theo trẫm về thôi.”

“Vâng, Bệ hạ.”

“Trẫm định để ngươi xuất cung.” Chậm rãi bước đi, hắn đột nhiên nói.

Đạp Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu: “Bệ hạ?!”

“Không nên lặp lại sai lầm của Mẫu thân ngươi, tình cảm của ngươi đối với Xương Mân, trẫm biết rõ.” Duẫn Hạo dường như là bất đắc dĩ. “Ta hi vọng ngươi có thể mang theo bí mật này rời đi, lập gia đình sinh con, cả đời không quay lại Hoàng cung này.”

Bất chợt, Đạp Tuyết quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã: “Nô tài từ nhỏ đã muốn vào cung, nô tài không biết đi đâu. Xin Bệ hạ khai ân, nô tài cũng không dám vọng tưởng đối với Tư tế Đại nhân. Đó là mẫu thân nô tài, nô tài biết rõ… Xin Bệ hạ cho nô tài được ở lại trong cung.”

Dung nhan khuynh thế, thật sự không khác Thiên Diên là bao, nước mắt đầy mặt, ai thấy mà không thương tiếc.

“Nàng ta sao lại nhẫn tâm như vậy…” Ngươi dù sao cũng là con gái của nàng ta, nàng ta sao lại nhẫn tâm đưa ngươi tới chốn thâm cung u oán này. Dù có thể sống lâu hơn, vô ưu vô lự, làm một thiếu nữ mười bảy tuổi, nhưng trong lòng liệu có nhẹ bớt không.

“Bệ hạ… Xin người đừng đuổi nô tài đi, nô tài biết mình không được phép có tình cảm với Tư tế Đại nhân. Nhưng mà nô tài… nhưng mà nô tài…” Dù là một khắc cũng được rồi, chỉ cần có thể nhìn thấy người, yêu người mẫu thân yêu, chuộc tội với người, trái tim này sớm không phải là của mìmnh rồi, thân phận thấp hèn như này, làm gì có tư cách nói chữ yêu.

Duẫn Hạo hít sâu một hơi: “Hận sao?”

“Nô tài không hận.” Nàng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Duẫn Hạo, mờ mịt cúi đầu, trước mắt đầy vẻ u sầu: “Nô tài cam tâm tình nguyện.”

Từ xưa nữ tử si tình đều u oán, nhưng hết lần này tới lần khác, hai mẹ con họ đều vì một người. Vận mệnh này rốt cuộc là đẩy đưa tới nơi nào. Duẫn Hạo đưa tay, đỡ nàng đứng dậy, lau đi nước mắt nơi khoé mi: “Tội gì làm khổ chính mình.” Một câu thương tiếc, thần sắc lạnh như băng, cũng như năm đó, Thiên Diên quỳ khóc trước mặt hắn.

Lòng có ngàn nút thắt, không giải.
Nước mắt có rơi xuống, không hận.

“Trẫm đã từng vì Thiên Diên nghĩ một biện pháp, nhưng nàng ta không đồng ý.”

“Bệ hạ…”


“Phi tử vị.”