Mar 5, 2018

[LPHT] Chương 111

Chương 111

Lúc đó, sắp về đến nhà, Hàn Trác Vũ đột nhiên vỗ vỗ tay lái.
“Kí chủ, sao vậy?” 9527 nghi hoặc hỏi, lập tức kinh hô, “Không hay rồi kí chủ, USB cậu cắm ở máy bị người động vào.”
“Thầy vẫn còn ở phòng thí nghiệm mà.” Hàn Trác Vũ đi chậm lại.
“Đợi một lát, không phải Khúc Tĩnh, là Tống Liên Thành, ông ta gửi luận văn trong USB của cậu vào email của ông ra rồi, giờ đang xóa dấu vết trên máy tính. May mà thành quả nghiên cứu quan trọng nhất bị tôi mã hóa rồi, bên ngoài chỉ là tóm tắt những bước đầu thôi. Nhưng chỉ là bản tóm tắt cũng đủ khiến giới y học rung động. Hiện giờ bị ông ta ăn cắp rồi, kí chủ, chúng ta làm gì đây?”
“Ông ta trộm luận văn nào?” Hàn Trác Vũ lập tức quay đầu xe.
“Đương nhiên là ion hoàn nguyên rồi. Đây là thành tựu có thể thay đổi hoàn toàn giới y học đấy! Cậu chờ một lát, tôi hack máy tính ông ta!” 9257 giận đến giơ chân.
“Ông ta đã đọc qua thì sẽ nhớ trong lòng, hack máy tính cũng chẳng làm được gì, chỉ khiến ông ta cảnh giác hơn thôi.” Hàn Trác Vũ rất tỉnh táo, cậu sớm không phải thanh niên tự kỷ gặp khó khăn là nôn nóng bất an mấy năm trước rồi, giờ cậu đã có sức mạnh của riêng mình.
“Vậy làm sao giờ?” 9527 khiêm tốn học hỏi.
“Lấy tĩnh chế động.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh nói.
Khúc Tĩnh vẫn đang quan sát tình trạng nuôi dưỡng tế bào, nghe thấy tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu lên hỏi, “Sao lại quay lại?”
“Em lấy ít đồ ạ. Vừa rồi có người vào đây ạ?” Hàn Trác Vũ bước đến bàn làm việc.
“Tống Liên Thành vừa qua đây. Sao em biết? Cậu ta động vào đồ của em à?” Biểu cảm thong dong của Khúc Tĩnh lập tức trở nên nghiêm trọng, bước qua xem xét. Làm nghiên cứu khoa học, điều kiêng kị nhất là người khác lén đụng vào máy tính của mình.
“Động vào USB của em.” Hàn Trác Vũ chỉnh sửa lại số liệu như ban đầu, chỉ ra cho Khúc Tĩnh xem.
“Cậu ta kiêu ngạo lắm, chắc không đi sao chép đâu. Có khi chỉ muốn tham khảo thôi.” Khúc Tĩnh thở ra, dừng một lát lại bổ sung, “Em công bố luận văn cậu ta xem trước đi.”
“Nếu thầy ấy kiện ngược em tội sao chép thì sao?” Đã trải qua nhân tình ấm lạnh, lòng người dễ thay đổi, Hàn Trác Vũ sẵn sàng dùng sự thiện lương đối xử với người khác, cũng sẵn sàng dùng ác ý đi đo lường trái tim họ. Người đôi khi là thiên sứ đáng yêu, đôi khi lại là ma quỷ đáng sợ.
“Chắc không đâu. Cậu ta cao ngạo vậy, không làm việc đó đâu.” Khúc Tĩnh quả quyết bác bỏ.
“Đấy là vì thầy không biết ông ta trộm cái gì. Ông ta không phải chính nhân quân tử, không ngăn cản được sự hấp dẫn này đâu.” Hàn Trác Vũ mở luận văn ra cho Khúc Tĩnh xem.
“Ion hoàn nguyên? Sao em lại để thứ quan trọng như thế này trong phòng thí nghiệm?” Khúc Tĩnh sợ hãi. Ion hoàn nguyên là lĩnh vực mà hai người vẫn nghiên cứu gần hai năm qua, là kỹ thuật y học tiên tiến nhất có thể đạt tới đỉnh cao mới trong lĩnh vực y học của thế kỷ 21.
Ion hoàn nguyên có thể tiêu diệt các tổ chức tế bào có hại, phòng ngừa tế bào ô xi hóa, đồng thời giúp tế bào khôi phục sức sống, thúc đẩy khả năng tự lành tự nhiên, tăng cường hệ miễn dịch, cân đối nội tiết hormone và hệ thần kinh, kéo dài tuổi thọ.
Nếu ion hoàn nguyên chắt lọc thành công được tiêm vào cơ thể, kéo dài tuổi thọ trung bình của loài người, việc chữa trị hoàn toàn các căn bệnh nan y như ung thư, HIV/AIDS là điều hoàn toàn có thể. Thứ quan trọng như vậy, tuyệt đối không được để người khác nhìn thấy…
“Ai ~ Đều tại thầy cho cậu ta vào.” Khúc Tĩnh đỡ trán thở dài.
“Không phải lỗi của thầy, là em sơ ý.” Hàn Trác Vũ trong mắt cũng không có nhiều lo lắng. Trộm thì trộm, dù sao đây chỉ là thứ 9527 dùng để hấp dẫn ánh mắt người, không tham thì thôi, một khi tham sẽ nhận được hậu quả thích đáng.
Một tháng sau đó nhìn như an bình, nhưng sóng ngầm đã sớm không ngừng cuộn lên. Hàn Trác Vũ thấy Tống Liên Thành mãi không có động tĩnh, liền gửi bản tóm tắt luận văn đến một nhà xuất bản y học nổi tiếng, sau đó đợi tin tức.
Như cậu dự đoán, luận văn còn chưa đến 10000 từ này gây tiếng vang rất lớn trong giới y học quốc tế, ‘Mặt trời chói lọi’ lại một lần nữa dùng tài hoa của mình chứng minh ánh sáng rực rỡ của cậu sẽ không bao giờ tắt. Có người coi việc xuất bản luận văn này chẳng khác nào sự ra đời của một lĩnh vực khoa học mới, mà lĩnh vực này sẽ thay đổi toàn bộ giới y học, thậm chí thay đổi cả lịch sử loài người.
Danh sách giải thưởng Nobel trong lĩnh vực y học lần đầu tiên thêm người đề cử, khiến cái tên Cornelius Han lại càng chói mắt.
Trong lúc nhất thời, tin tức về thanh niên tràn ngập các mặt báo.
Trong căn phòng u ám, một người đàn ông trung niên vứt tờ báo trong tay lên mặt bàn, trầm giọng hỏi, “Việc kia điều tra sao rồi?”
“Đây là ảnh chụp gần đây.” Khâu Vạn Ba đưa một túi ảnh cho chú mình.
“Cháu chắc chắn hai người họ là quan hệ này?” Khâu Hưng Bang nhíu mày.
“Ánh mắt không lừa được người đâu.” Khâu Vạn Ba chỉ ánh mắt dịu dàng như nước của Lôi Đình.
“Nhưng mấy bức ảnh này chẳng chứng minh được gì cả.” Khâu Hưng Bang lắc đầu. Trong bức ảnh, hai người chẳng có động tác mờ ám nào, chỉ có ánh mắt rất dịu dàng, nói là tình thân cũng được. Nếu không thể ra tay một phát là thành công, nhà họ Khâu chắc chắn sẽ bị cắn trả.
“Cái này được không?” Khâu Vạn Ba lấy một xấp ảnh khác ra. Có cảnh hai người ngồi trong xe, hoặc đứng bên đường, đầu tựa sát, hình như đang hôn.
“Thế này thôi à? Chỉ sợ chưa đủ! Cháu biết thanh danh Hàn Trác Vũ tốt đến mức nào mà, chỉ cần cậu ta đứng ra giải thích, dân chúng sẽ tin ngay. Hơn nữa mấy ảnh này dù sao cũng chỉ là góc chụp, không làm gì được đâu.” Khâu Hưng Bang lắc đầu.
“Vậy trước hết phải làm hỏng thanh danh của Hàn Trác Vũ rồi mới tung ảnh chụp ra. Nâng người lên đỉnh cao rồi lại vứt xuống, thế chẳng phải càng đau sao?” Khâu Vạn Ba gõ gõ mặt bàn, cười mưu mô.
“Cháu có cách gì à?” Khâu Hưng Bang nhướn mày.
Khâu Vạn Ba ghé vào tai chú nói nhỏ, sau đó cười lạnh.
Cùng lúc đó, Lôi Đình và Hàn Trác Vũ bị gọi về nhà họ Lôi. Lôi Húc im lặng ngồi trong phòng làm việc, tay cầm một xấp ảnh, ngẩn người.
“Anh tìm em à?” Lôi Đình ngồi xuống ghế sofa đối diện, Hàn Trác Vũ ngồi cạnh anh.
Lôi Húc ngước lên, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt hai người, một lúc sau mới vứt xấp ảnh lên bàn, trầm giọng nói, “Hai người tự xem đi.”
Đây là một xấp ảnh chụp theo dõi, người đàn ông cao lớn đang cúi đầu nói gì đó với chàng trai xuất sắc bên cạnh, chàng trai ngẩng đầu, chóp mũi gần như chạm vào môi người đàn ông, hơn nữa ánh mắt hai người rất nồng nàn, nhìn mờ ám vô cùng.
Ảnh tương tự vậy còn rất nhiều, hoặc tận dụng góc chụp, hoặc tận dụng ánh sáng, tạo ra không khí rất mờ ám. Nếu như người trên ảnh không phải mình và người yêu, Lôi Đình rất muốn khen ngợi kỹ thuật chụp ảnh cao siêu của người này.
“Anh lấy từ đâu thế?” Lôi Đình nhìn ảnh, lơ đãng cười.
Hàn Trác Vũ cầm một tấm lên, mặt không cảm xúc, trong lòng lại cuồn cuộn không ngừng. Nếu anh hỏi thì nên làm gì giờ? Sảng khoái thừa nhận hay phủ nhận đến cùng? Không, không thể thừa nhận! Làm vậy sẽ hủy hoại Lôi Đình!
“Chú không cần biết anh lấy từ đâu, chú chỉ cần biết, ảnh như vậy Khâu Hưng Bang còn nhận được trước anh.” Lôi Húc nhìn Lôi Đình, giọng trầm hơn, “Nói cho anh biết, mấy bức ảnh này đều là giả.”
Hàn Trác Vũ nắm chặt ảnh chụp, mở miệng trước, “Đúng vậy, ảnh chụp đều là giả. Toàn là lợi dụng góc chụp thôi.”
Còn không đợi Lôi Húc thở phào, Lôi Đình bổ sung, “Nhưng tình cảm của em với Tiểu Vũ là thật. Từ hai năm trước, bọn em đã ở bên nhau rồi.” Dứt lời, anh nắm chặt tay người yêu đang bất ngờ nhìn lại.
Trong đôi mắt đen láy của thanh niên tràn ngập nghi vấn – Sao phải thừa nhận?
Vì sao? Lôi Đình vốn không định giấu người trong nhà cả đời. Yêu thì yêu rồi, anh sẽ không để người yêu mình sống trong bóng tối vĩnh viễn. Anh hi vọng tình cảm của hai người sẽ được người nhà chúc phúc, thậm chí còn mơ ước đến việc đi Hà Lan đăng kí kết hôn, rồi tổ chức hôn lễ long trọng bên sa mạc bát ngát của Las Vegas, thề nguyện và trao nhau nụ hôn trước sự chứng kiến của đất trời.
“Thảo nào…” Thảo nào cứ cảm thấy chú em với Tiểu Vũ thân nhau vậy, thảo nào thỉnh thoảng lại nghe thấy Tiểu Sâm gọi Tiểu Vũ là mẹ, Lôi Húc vừa xoa trán vừa nhớ lại, biểu cảm trên mắt thay đổi liên hồi, từ hiểu ra, phẫn nộ, đến bất đắc dĩ. Anh nhìn chằm chằm hai người đang nắm tay nhau, muốn mắng, muốn ép họ chia tay, nhưng lại không thể nào nói thành lời.
Suy nghĩ một phen, anh mệt mỏi mở miệng, “Lôi Đình, chú biết nếu truyện này truyền đi sẽ có ảnh hưởng như thế nào với chú, với nhà họ Lôi, với Tiểu Vũ không?”
“Em chỉ muốn cho người thân biết, cũng không định chiêu cáo thiên hạ. Anh yên tâm, em và Tiểu Vũ chắc chắn sẽ không kéo chân sau của anh.” Lôi Đình cười nhạt, “Nếu nhà họ Khâu công khai ảnh chụp, em và Tiểu Vũ sẽ đứng ra phủ nhận. Lời Tiểu Vũ nói mọi người sẽ tin. Huống hồ mấy ảnh này giả quá, không tin tưởng được. Đợi tổng tuyển cử kết thúc, em sẽ từ chức trong quân đội, tránh việc nhà mình bị bắt lỗi.”
“Chú tự tính toán là được rồi. Không phải anh không giúp chú, mà bộ đội là thế giới đàn ông, rất nhạy cảm với việc này.” Lôi Húc nhắm mắt xua tay, “Hai người đi đi, chuẩn bị sẵn sàng tổ chức họp báo bất kì lúc nào. Người lớn cả rồi, anh không quản được, chỉ hy vọng hai người chịu trách nhiệm với tình cảm của mình.”
“Anh ơi, em xin lỗi!” Đi tới cửa, giọng khàn khàn của Hàn Trác Vũ vang lên.
“Không cần phải xin lỗi anh, anh sẽ không giấu bố mẹ với ông đâu, hai chú còn mấy trận đánh ác liệt nữa cơ.” Lôi Húc lại xua tay đuổi hai người, lẩm bẩm, “Tự dưng đổi giọng gọi anh đúng là không quen, trước toàn gọi mình là bác mà.”
Hai người đi ra khỏi phòng, không cố kị gì nữa, tay nắm tay xuống bãi đỗ xe tư nhân của nhà họ Lôi, ngồi trong xe không nói gì. Hồi lâu sau, Hàn Trác Vũ nắm chặt tay Lôi Đình, thấp giọng hỏi, “Từ chức xong thì anh định làm gì?” Một người đàn ông không thể không có sự nghiệp, cậu sợ anh xin nghỉ việc thì sẽ có ngày hối hận.
“Anh cũng không biết, em nói xem nên làm gì?” Lôi Đình cố ý đùa người yêu.
“Mình quay lại xã Thông Nguyên được không? Ở đấy non xanh nước biếc, cuộc sống yên bình. Mùa xuân ra ruộng trồng trọt, hè ra sông bắt cá, thu lên núi nhặt hạt dẻ, đông nằm trên giường sưởi ấm. Việc học của Tiểu Sâm cũng không phải lo, em là giáo viên tốt nhất rồi, một mình em cũng có thể giáo dục bé toàn diện. Một nhà ba người chúng ta cứ sống yên bình như vậy, được không?” Trong mắt thanh niên toát lên chút chờ mong và khẩn cầu. Cậu sợ người yêu không chịu được ánh mắt thế tục hay áp lực từ người nhà mà ra đi, vứt cậu lại thế giới tràn ngập bóng tối kia.
“Em càng ngày nói càng nhiều đó.” Lôi Đình không trả lời thẳng.
Hàn Trác Vũ trầm xuống, buông tay người yêu, ấp úng nói, “Em không nói nữa.” Cậu chỉ muốn dùng lời nói để che giấu bất an dưới đáy lòng thôi.
“Đồ ngốc.” Lôi Đình cười khẽ, giữ lấy thanh niên, dùng sức hôn cậu, sau khi tách ra, anh cọ nhẹ lên mũi cậu, “Anh không nói cho em biết à? Đồ cưới của mẹ anh có mấy công ty năng lượng, mấy năm nay toàn anh quản lý. Sau khi từ chức thì anh có thể đi kinh doanh. Chỉ chút ít tiền của em, sao đủ em làm từ thiện, làm nghiên cứu? Nếu thật sự qua Thông Nguyên, anh sẵn sàng, nhưng em có tình nguyện không? Cứu vớt thế giới không phải giấc mơ của em sao?”
“Cứu vớt thế giới gì chứ, nghe trẻ trâu thế.” Hàn Trác Vũ nghiêng đầu, trong mắt toát ra vui vẻ.
“Ừ, nghe trẻ trâu thật. Nhưng em làm được đó thôi? Anh sẽ luôn ở bên em, ủng hộ em. Đừng quên, lúc trước là ai khóc lóc muốn ở bên anh mãi mãi, giờ đổi ý cũng không kịp rồi!” Lôi Đình hôn lên lông mi người yêu, cao giọng cười.

Tai Hàn Trác Vũ đỏ bừng, vùi mặt vào trong cái ôm của người đàn ông, thấp giọng nói, “Không đổi ý, cả đời cũng không đổi ý!”                      

Mar 3, 2018

[LPHT] Chương 110

Chương 110

Chỉ vài ngày sau buổi họp báo là đến buổi xét xử Trương Vĩ. Sau khi càng ngày càng nhiều người yêu cầu phải xử phạt thích đáng, tòa đã kết án hắn với tội danh giết người chưa toại, bị phán tù chung thân và tước đoạt quyền lợi chính trị vĩnh viễn.
Vừa có kết quả phán quyết, Trương Vĩ như trút được gánh nặng, gục trước vành móng ngựa, bố mẹ cậu ta cũng vì thở phào là nước mắt lăn dài. Trong mắt bọn họ, phạm tội giết người, hơn nữa nạn nhân còn là con cháu của lãnh đạo tương lai, không bị phán án tử hình đã là vô cùng may mắn. Ở tù chung thân nếu biểu hiện tốt thì còn có thể được giảm hình phạt, hoàn toàn có hi vọng được tự do một lần nữa.
Giám ngục phụ trách giam giữ Trương Vĩ đồng tình lắc đầu. Tử hình thì mọi chuyện xong xuôi, nhưng tù chung thân thì khổ lắm. Nơi Trương Vĩ bị giam là ngục giam trung ương, thường được gọi là địa ngục ở trần gian, mà nhà họ Lôi đã sớm chào hỏi phải tiếp đón cậu ta cẩn thận, vào đấy thì đúng là – Sống không bằng chết! Chẳng có gì để mừng cả.
Đúng là người không biết thì không sợ.
Chừng nửa tháng sau, vụ án đầu độc đã dần lắng xuống, nhưng mọi người lại vẫn rất quan tâm Hàn Trác Vũ. Danh hiệu Con trai quốc dân nghe có hơi trẻ con được thay thành Nam thần thế kỉ mới, rất nhiều cô gái cắt các khung cảnh cận cảnh thanh niên làm thành video, ngày ngày lôi ra ngắm.
Đẹp trai, tốt bụng, cao thượng, lại còn tài hoa hơn người, sao trên thế giới lại có người hoàn mỹ như vậy?!
Nữ sinh Đế đại thì đắc ý vô cùng, tung một loạt ảnh đời thường của nam thần lên mạng, nhận được vô số sự hâm mộ ghen tị từ bốn phương tám hướng. Năm đó, số lượng thí sinh thi vào Đế đại lại phá kỉ lục.
Mọi chuyện ngoài kia, Hàn Trác Vũ đều không quan tâm. Cậu lại vùi đầu vào công trình nghiên cứu của mình.
Hôm nay, Lôi Đình đen mặt đến Đế đại tìm người yêu đã ba ngày không về nhà.
“Anh đến rồi à? Tiểu Sâm có khỏe không?” Nghe thấy tiếng mở cửa, Hàn Trác Vũ dời mắt khỏi kính hiển vi.
“Qua nhà ông rồi, anh nói với thằng bé em đang cứu vớt thế giới, thằng bé liền ngoan ngoãn chờ em về.” Lôi Đình đi đến phía sau thanh niên, giọng không vui, “Sau em không hỏi anh có khỏe không?”
“Thế anh có khỏe không?” Hàn Trác Vũ ngoan ngoãn hỏi lại, sau đó tiếp tục quan sát vi khuẩn đang nuôi cấy.
“Anh không khỏe!” Ánh mắt tối sầm của Lôi Đình lưu luyến trên bờ mông cong của thanh niên.
“Không khỏe chỗ nào? Đợi lát nữa em kiểm tra cho anh.” Hàn Trác Vũ cười nhẹ, cậu biết rõ người yêu đang làm nũng với mình.
Hai người lúc gần đi còn không quên mở thông gió, giảm bớt mùi tanh mặn trong phòng.
Khóa phòng thí nghiệm cẩn thận, chậm rãi bước vài bước, Hàn Trác Vũ nhíu mày nói, “Không được, bên trong sắp chảy ra rồi.” Trời đầu hạ, quần cậu mặc rất mỏng, ướt thì khó nhìn lắm.
“Kẹp chặt vào.” Lôi Đình vỗ vỗ bờ mông co dãn của người yêu.
“Đừng, đừng vỗ, chảy ra rồi.” Hàn Trác Vũ nghiêng người, tựa sát vào tường, trừng mắt khiển trách người đàn ông.
Lôi Đình cười khẽ, ôm hai má người yêu hôn vài cái, sau đó quay lại phòng thí nghiệm, lấy một chiếc áo blouse trắng cho cậu mặc. Giờ Hàn Trác Vũ mới cảm thấy thoải mái hơn, nhanh chóng chạy ra bãi đỗ xe.
Đợi hai người đi khuất, Khâu Vạn Ba đang trốn ở góc cầu thang chậm rãi bước ra, kinh ngạc nhìn theo. Xem cậu ta vừa nhìn thấy cái gì đây? Chú cháu thân thiết hóa ra lại là một đôi uyên uyên? Nếu lấy được bằng chứng rõ ràng, nhà họ Lôi chắc chắn sẽ rung chuyển.
Đợi kí chủ rời khỏi trường học, 9527 mới tỉnh lại sau chương trình bảo vệ riêng tư, hoàn toàn không phát hiện ra có người theo dõi.
Vài ngày sau, sau khi kí chủ vào phòng thí nghiệm, 9527 đột nhiên cảnh báo, “Khâu Vạn Ba phái người theo dõi cậu và đồng chí Đại Chính, cậu ta hình như nghi ngờ quan hệ của hai người.”
“Cậu phát hiện ra cái gì?” Hàn Trác Vũ nhíu mày.
“Tôi phát hiện cậu ta dạo này thường xuyên liên lạc với cấp dưới qua email, trong đấy có ảnh chụp lúc cậu ở cùng đồng chí Đại Chính. Hai người phải cẩn thận hơn đấy. Nhưng mà đồng chí Đại Chính cũng phát hiện rồi, chắc sẽ xử lý thôi.”
“Thảo nào dạo này anh ấy cẩn thận thế.” Hàn Trác Vũ hiểu rõ. Lúc trước khi hai người ở ngoài, thỉnh thoảng còn kề vai chạm má, dạo này chẳng còn động tác thân mật nữa, hai chiếc xe đều dán lớp bóng kính trống nhìn xuyên, rèm phòng khách và phòng ngủ lúc nào cũng kéo kín.
“Kí chủ đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cậu. Tôi là thần internet cơ mà!” 9527 ưỡn ngực.
“Vậy làm phiền cậu rồi, thần hộ mệnh của tôi.” Hàn Trác Vũ cười nói.
“Không, không vấn đề!” 9527 kích động mặt đỏ bừng. Kí chủ cần mình đấy, hạnh phúc quá!
Tuy nói nhẹ nhàng như vậy nhưng Hàn Trác Vũ cũng bị ảnh hưởng. Dù người bên ngoài nói gì, cậu chỉ cần đóng cửa, đắm chìm trong thế giới diệu kì của hóa học là được, vậy nên cậu cũng không lo lắng cho bản thân. Nhưng Lôi Đình thì khác, anh là bộ đội, quân đội là thế giới đàn ông, rất mẫn cảm với những tin đồn này. Cậu có thể tưởng tượng sau khi tin Lôi Đình thích đàn ông tung ra, sẽ có bao nhiêu người bôi bẩn anh, lại thêm chuyện anh nhận nuôi mình, tội danh ấu dâm cũng sẽ ập tới.
Tay cầm ống nghiệm run lên, Hàn Trác Vũ điều chỉnh hô hấp, chậm rãi làm bản thân tỉnh táo lại.
“Tiểu Vũ, tách hết nguyên tử C ra cho thầy với.” Khúc Tĩnh đặt một hộp nuôi dưỡng ra trước mặt thanh niên.
“Em xin lỗi thầy, giờ trạng thái của em không tốt lắm, không làm được việc tỉ mỉ như vậy.” Hàn Trác Vũ cởi găng tay plastic ra.
“Sao vậy?” Chưa bao giờ nghe thấy học trò của mình nói ‘Không làm được’, Khúc Tĩnh không khỏi lo lắng.
“Em thấy hơi mệt.” Hàn Trác Vũ cúi đầu xoa trán, sắc mặt dưới ánh đèn lại càng tái nhợt.
“Em ở trong phòng thí nghiệm suốt một ngày rồi, sao mà không mệt? Đi đi, về nhà nghỉ ngơi đi.” Khúc Tĩnh vội vàng đuổi người.
“Thầy cũng nghỉ sớm đi ạ.” Hàn Trác Vũ cởi áo blouse trắng, lúc gần đi còn lo lắng dặn dò.
Cậu rời đi được một lát, Tống Liên Thành liền xụ mắt ấn chuông phòng thí nghiệm liên hồi. Hàn Trác Vũ đạt được rất nhiều thành tựu to lớn, khiến ông vài ngày liền không ngủ ngon, nôn nóng làm hỏng máy sắc kí lỏng hiệu năng cao, nếu không phải thí nghiệm đang ở giai đoạn mấu chốt, không được cắt ngang, ông cũng sẽ không vác mặt đến mượn đồ của Khúc Tĩnh.
“Máy sắc kí lỏng hiệu năng cao ở bên kia, tự cậu lấy đi.” Khúc Tĩnh cũng không phải người hẹp hỏi, chỉ một góc, sau đó tiếp tục quan sát tình trạng phân tách tế bào.
Tống Liên Thành sợ hãi thán phục trước những dụng cụ thí nghiệm tân tiến nhất trong phòng, trên mặt lại không có cảm xúc gì. Nếu lúc trước ông nhận Hàn Trác Vũ, phòng thí nghiệm này đã là của mình rồi đúng không? Đè nén cảm xúc ghen ghét trong lòng, ông chậm rãi bước tới bàn làm việc.
Đây là một chiếc máy sắc kí lỏng hiệu năng cao rất hiện đại, tiên tiến gấp mấy lần máy ông sử dụng, bên cạnh còn có chiếc máy tính chưa tắt, một chiếc USB đang cắm đó.
Mí mắt Tống Liên Thành giật giật.

Mar 1, 2018

[LPHT] Chương 109

Chương 109

Đế đại đã có bề dày lịch sử hàng trăm năm, vẫn luôn lấy câu ‘Tiên học lễ, hậu học văn’ làm khẩu hiệu của trường; tạo nên phong cách học tập nghiêm túc, chăm chỉ, cầu tiến, sáng tạo; đào tạo, bồi dưỡng vô số nhân tài cho Trung Quốc, thậm chí còn lọt top những đại học tốt nhất thế giới.
Trong mắt người dân Trung Quốc, những sinh viên thi đỗ Đế đại quả thật xứng với bốn chữ ‘Trụ cột quốc gia’. Vậy nên, sau khi vụ án đầu độc bị công khai, dù nhà họ Lôi đã ra sức kìm chế, câu chuyện vẫn gây tiếng vang rất lớn, một phần là vì hành vi của hung thủ tàn nhẫn đến đáng sợ, một phần là vì hung thủ lại là một trong những trụ cột quốc gia, khiến người không thể nào tin được.
Sau khi đoạn phỏng vấn được chiếu, dân chúng vốn vẫn hoang mang với việc này tự cho là đã tìm được lý do Trương Vĩ sa đọa, từ chửi bới ném đá hắn quyển sang đồng tình sâu sắc, công kích ngược lại thể chế giáo dục không công bằng của Đế đại và sự hạch sách kiêu ngạo, hành vi ức hiếp bạn bè của giai cấp đặc quyền.
Nếu không nhanh chóng làm sáng tỏ, danh dự trăm năm của Đế đại có thể bị hủy hoại trong giây lát, đương nhiên, Hàn Trác Vũ và nhà họ Lôi phía sau cậu cũng gặp hậu quả không nhỏ. Dù sao, chỉ hơn nửa năm nữa thôi là đến tổng tuyển cử chính phủ Trung Quốc nhiệm kỳ mới rồi, trong giờ phút này không được phép đi nhầm một bước nào.
Bởi vậy, dù là Đế đại, nhà họ Lôi hay bản thân Hàn Trác Vũ, ai nấy đều rất quan tâm cuộc họp báo lần này, địa điểm họp báo là hội trường lớn nhất Đế đại, những người được mời đến đều đến từ những công ty truyền thông có sức nặng nhất Trung Quốc.
Để tránh khiến phóng viên gây lộn xộn, Lôi Húc và Lôi Đình đều không có mặt ở cuộc họp báo, chỉ cử Lục Bân đi giúp đỡ.
Thanh niên mặc chiếc áo sơ mi trắng thiết kế đơn giản, phía dưới là quần âu màu lam nhạt, dáng người hơn 180cm cùng gương mặt xuất sắc rất nổi bật, bởi vậy, khi cậu rảo bước vào hội trường lập tức khiến vô số phóng viên mắt sáng rực.
Mày kiếm mắt sáng, trán cao rộng, gương mặt thoát tục, khán giả trước tivi chỉ thấy mắt sáng rực, tim đập thình thịch, dù tối qua chưa xem video và đoạn ghi âm vạch trần bộ mặt thật của Trương Vĩ, bọn họ cũng không thể tin được thanh niên ấm áp như ánh mặt trời giữa đông này lại là thiếu gia ăn chơi trác táng, ngang ngược hạch sách.
Trong hội trường còn có cả lãnh đạo của Đế đại, nhưng gần như mọi máy quay đều hướng về phía thanh niên, quay chụp cậu ở mọi góc độ. Làn da ít khi tiếp xúc với mặt trời vì nhiều năm ở trong phòng thí nghiệm nay dưới ánh đèn lấp lóe lại càng trắng nõn nà, càng làm nổi bật đôi mắt đen sâu thăm thẳm kia.
Các chị các em, các cô các dì ngồi trước tivi nhìn chằm chằm màn hình không rời mắt. Con ngoan quốc dân đẹp trai quá, chỉ muốn nhào lên thôi! Lại nhớ đến Trương Vĩ đáng khinh bỉ ổi, nước mắt nước mũi giàn dụa, ọe ~ Buồn nôn!
A! Cậu ấy cười! Cậu ấy vừa cười! Tim sắp nổ tung rồi, làm sao giờ? Biên tập đâu rồi, chiếu lại cảnh kia 100 lần được không?!
Theo công tác thống kê sau đó, lúc Hàn Trác Vũ mỉm cười, rating của đài truyền hình mua được quyền phát sóng trực tiếp tăng vọt, tạo thành kỉ lục mới. Sức mạnh của sắc đẹp quả rất đáng sợ.
Đến giờ, đại diện của Đế đại điều chỉnh độ cao của micro, chậm rãi mở miệng, “Cảm ơn mọi người đã tới tham gia buổi họp báo của trường chúng tôi, cho chúng tôi cơ hội để minh oan. Đầu tiên, tôi muốn nói rõ, từ khi Đế đại thành lập đến nay, chúng tôi vẫn tuân theo phương châm giáo dục không phân biệt, không biên giới, bồi dưỡng nhân tài cho Trung Quốc hết thế hệ này đến thế hệ khác, vậy nên cái gọi là kì thị, cô lập, thậm chí hãm hại sinh viên, đều vô căn cứ…”
Để làm bằng chứng, hiệu trưởng nhìn về phía thanh niên bên cạnh, “Bạn Hàn Trác Vũ đã giúp đỡ rất nhiều sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, quyên tặng vô số thiết bị tiên tiếng cho viện y học, phẩm đức cao thượng của bạn không thể nào chối bỏ. Trường chúng tôi cảm thấy tự hào khi có sinh viên xuất sắc như vậy.”
Ánh đèn flash lóe lên liên tục, toàn bộ phóng viên đều giơ micro, chờ mong thanh niên sẽ nói vài câu, nhưng cậu vẫn mặt không cảm xúc nhìn thẳng phía trước, như thể không định lên tiếng.
Với tư cách là giảng viên hướng dẫn, Khúc Tĩnh cũng tham dự buổi họp báo. Ông ra hiệu với hậu trường, một người nhân viên liền bê một thùng giấy lên, đặt trước mặt ông.
Hội trường đang ầm ầm lập tức yên lặng, tất cả mọi người đều tò mò không biết trong đó có gì, đồng thời nó có liên quan gì đến buổi họp báo hôm nay.
“Chào mọi người, tôi là Khúc Tĩnh, giảng viên hướng dẫn của Hàn Trác Vũ.” Ông lão tóc hoa râm đứng dậy, mở thùng, lần lượt lấy từng tập tài liệu đặt lên mặt bàn.
Máy quay lập tức thay đổi góc độ, trên màn ảnh liền hiện lên từng hàng giấy chứng nhận và giấy khen thưởng, mà phần lớn đều là tiếng nước ngoài. Mấy vị lãnh đạo trường đang bình tĩnh thong dong thấy vậy thì bất giác mở to mắt, từng người cầm lấy lật qua lật lại, ngón tay cũng run run. Tất cả đều là giấy chứng nhận do tổ chức y tế quyền lực nhất trên thế giới cấp, mà tờ nào cũng có giá trị rất cao.
Khán giả ngồi trước tivi lập tức tìm kiếm thông tin về Khúc Tĩnh. Oa, bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất Trung Quốc, lọt top 5 toàn thế giới. Thảo nào Trương Vĩ nói Hàn Trác Vũ được chọn giảng viên hướng dẫn xuất sắc nhất.
“Tôi cảm thấy rất bất bình trước những lời cậu Trương Vĩ nói.” Ông lão dùng sức đập bàn, sau khi được học trò cưng an ủi thì mới dần bình tĩnh lại, cầm một tờ giấy chứng nhận trước mặt lên, “Đây là giấy chứng nhận học vị thạc sĩ tâm lý học.” Đợi phóng viên chụp xong lại cầm tờ khác, “Đây là thạc sĩ dược học.”, lấy thêm một tờ khác, “Đây là thạc sĩ y học lâm sàng. Tất cả các học vị đều hoàn thành sau hai năm nhập học.”
Tiếng chụp tanh tách vang lên liên tiêp.
Khoe xong, Khúc Tĩnh đặt giấy chứng nhận xuống, cầm một trang giấy khác, “Đây là giấy chứng nhận độc quyền do nước A cấp, tôi và học trò của tôi cùng nghiên cứu phát minh ra máu nhân tạo có những công năng gần với máu người nhất. Có nó, những vấn đề như kho máu cạn kiệt, nhóm máu hiếm, nhóm máu không hợp đều trở thành dĩ vãng.”
Lại cầm một tờ khác, “Đây là giải thưởng luận văn xuất sắc nhất hàng năm do tổ chức Y tế thế giới bình xét. Suốt cuộc đời tôi, tôi cũng chỉ lấy được một lần. Luận văn này tên là ‘Phương pháp trị liệu chứng tự kỷ do khiếm khuyết não bộ’, đem lại hi vọng rất lớn cho người mắc chứng tự kỷ. Trong tương lai, việc chữa trị triệt để cho người mắc chứng tự kỷ không còn là giấc mơ nữa.”
Đèn flash lại lóe lên liên hồi. Một phóng viên khá quan tâm tới lĩnh vực y học kinh ngạc chỉ cái tên Tiếng Anh trên giấy chứng nhận, “Tiến sĩ Khúc, xin hỏi Cornelius Han, người được mệnh danh là ‘Mặt trời chói lọi’ của giới y học quốc tế gần hai năm qua là Hàn Trác Vũ sao?”
“Đúng vậy. Tôi cũng muốn khẳng định luôn, Cornelius Han là học sinh của tôi, Hàn Trác Vũ.” Khúc Tĩnh gật đầu, ánh mắt nhìn về phía thanh niên tràn ngập kiêu ngạo.
Ban lãnh đạo nhà trường cũng kinh ngạc vô cùng. Khúc Tĩnh chỉ là giảng viên khách mời của Đế đại, có quyền độc lập rất cao, chỉ cần hoàn hành mấy buổi tọa đàm quy định trên hiệp ước, còn lại nhà trường không có quyền kiểm soát công việc của ông. Hơn nữa, hai thầy trò tham gia rất nhiều các cuộc họp, hội thảo của giới y học quốc tế, về nước lại ngày đêm chúi đầu vào phòng thí nghiệm, những thành tích Hàn Trác Vũ đạt được, ngoài ba tờ giấy chứng nhận học vị ra, những cái còn lại trường không hề biết.
Hai năm đã hoàn thành bậc cử nhân và thạc sĩ, hơn nữa thành tích lại xuất sắc như vậy, nước bẩn hắt lên biển vàng của Đế đại chẳng những được rửa sạch, mà lại còn long lanh rực rỡ hơn hẳn.
Lãnh đạo trường tuy đã cố kiềm chế nhưng cũng không khỏi để lộ ra sự kích động.
Các phóng viên hưng phấn đến mặt đỏ bừng. Hôm nay tới đây quả nhiên là quyết định chính xác, toàn tin giật gân thế này! Cornelius Han đấy! Thiên tài được mệnh danh là ‘Mặt trời chói lọi’ của giới y học quốc tế là người Trung Quốc ư! Tuy họ Han đã tiết lộ chút manh mối, nhưng ai lại liên tưởng tới một thanh niên vừa mới ngoài hai mươi chứ? Đúng là nghịch thiên!
Khúc Tĩnh ho khan, đợi hội trường yên tĩnh lại mới nói, “Trương Vĩ từng chất vấn, vì sao Hàn Trác Vũ có thể lựa chọn giảng viên hướng dẫn tốt nhất, mà cậu ta chỉ có thể đợi giảng viên chọn. Tôi cũng không cho rằng mình là người tốt nhất, nhưng tôi muốn nói, học trò của tôi là giỏi nhất, là ưu tú nhất! Những người khác ngay cả ghen ghét cũng không có tư cách, trừ khi cậu ta có thể đạt được đến trình độ tương đương! Huống hồ, chọn lựa học sinh phù hợp với yêu cầu của mình thông qua cuộc thi không phải là quyền lợi của người hướng dẫn sao? Từ bao giờ nó lại thành thể chế giáo dục bất công? Hành động thay đổi khái niệm này đúng là quá vụng về!”
Cẩn thận cất hết tất cả giấy chứng nhận, Khúc Tĩnh đẩy thùng giấy ra trước mặt học trò cưng của mình, ý bảo cậu nói hai câu.
Tất cả máy quay đều chuyển sang thanh niên mặt không cảm xúc.
“Sự cao thượng luôn khắc trên bia mộ của người cao thượng. Sự thấp hèn là giấy thông hành của kẻ thấp hèn. Tôi vốn cũng không hiểu ý nghĩa của câu nói này, nhưng đến hôm nay, tôi đã nhận ra: Kẻ hèn hạ sẽ vì sự hèn hạ vô sỉ của mình mà không kiêng nể gì cả, hoành hành ngang ngược, gây nên tổn thương cực lớn cho người khác. Nghèo khó không phải lý do cho sa đọa, ghen tị và tham lam với là nguồn gốc của mọi tội ác. Vài giọt nước mắt, vài lời than khóc không thể nào che giấu hành vi tàn nhẫn cướp đoạt mạng sống của người khác, hi vọng mọi người đừng để bị lừa.”
Dứt lời, thanh niên đứng dậy, đỡ thầy của mình rời khỏi hội trường. Các phóng viên vội vàng đuổi theo, lại bị một hàng người cao to mặc vest đen ngăn lại trong hội trường, đành phải trơ mắt nhìn bóng lưng hai người dần xa.
“Xin hỏi hiệu trưởng có thể tiết lộ đôi chút về kết quả học tập thường ngày của Hàn Trác Vũ không…” Mấy phóng viên hăng máu bao vây quanh lãnh đạo Đế đại.
Khán giả trước tivi còn không thoát khỏi giọng nói trầm ấm dịu dàng của thanh niên, miệng lẩm bẩm hai câu thơ đã nghe nhiều đến thuộc lòng, trong lòng xúc động vô cùng. Cũng đúng mà, trong vụ án đầu độc này, Hàn Trác Vũ cùng Trương Vĩ là đại diện tiêu biểu cho người cao thượng và kẻ thấp hèn, mà nhân dân cả nước thiếu chút nữa bị kẻ thấp hèn lừa gạt.
Con trai quốc dân đổ đốn chỗ nào chứ? Rõ ràng là còn xuất sắc hơn trước! Từ Lôi Húc đến Lôi Đình, giờ lại đến Hàn Trác Vũ, nhà họ Lôi lúc nào cũng dạy dỗ ra con cháu năng lực xuất sắc, phẩm đức cao thượng, đúng là gia đình quyền lực mà vẫn giữ vững tấm lòng son!
Mọi người chẳng mấy chốc đã thay đổi chiều gió.
Lôi Đình tắt tivi, bước nhanh ra cửa. Anh phải nhìn thấy bảo bối của mình ngay, ôm cậu vào lòng hôn đến nghẹt thở.
Lôi Húc bất đắc dĩ nhìn bóng lưng em mình.
“Bí thư, tỉ lệ ủng hộ anh lại tăng.” Thư ký đặt số liệu thống kê lên bàn làm việc.
“Tiểu Vũ không hổ là biển chữ vàng nhà mình.” Lôi Húc cười thoải mái.
Trong tòa biệt thự nào đó, Khâu Vạn Ba ném điều khiển trong tay, quăng một cái tát cho người đứng cạnh, quát lớn, “Xem anh làm chuyện tốt gì này! Anh không tìm hiểu kĩ Hàn Trác Vũ là người như thế nào à? Nếu cậu ta có thể dễ dàng bôi nhọ, tôi đã sớm ra tay, nào đến lượt anh? Ngu xuẩn!”
Người kia ôm má đỏ bừng, không dám nói gì. Hóa ra anh ta tự ý liên hệ đài truyền hình phỏng vấn Trương Vĩ, cũng ám chỉ Trương Vĩ cố tình giội nước bẩn lên người Hàn Trác Vũ. Kỳ thật anh ta cũng không ngu xuẩn đến mức này, đương nhiên trước khi làm việc cũng đã điều tra Hàn Trác Vũ, nhưng vì có 9527 tồn tại chẳng khác nào chúa tể Internet, anh ta lấy được toàn thông tin giả, cho rằng Hàn Trác Vũ chỉ là sinh viên năm 2 bình thường, không có gì đặc biệt.
Vì vậy, bi kịch cứ thế xảy ra, nước bẩn không giội được, ngược lại khiến đối thủ càng giội càng sạch.
Khâu Vạn Ba còn định chửi tiếp, lại bị Vương Văn Hiên ngăn cản, “Được rồi, cậu nên nghĩ xem nên nói với chú mình như thế nào thì hơn.” Vò tóc, cậu ta xua tay nói, “Tôi đi đây, nếu cậu cảm thấy cứ lục đục tranh chấp thế này rất thú vị, tôi cũng không quản được cậu, nhưng cậu đừng có lấy Hàn Trác Vũ ra để thêu dệt chuyện. Người như cậu ta dù có ngâm mình trong nghiên mực cũng không nhuộm đen đâu.”
“Cút!” Giận dữ quát lên, Khâu Vạn Ba xoa xoa trán, nghĩ xem nên nói vói chú như thế nào.

“Không nhuộm đen được? Thế giới này làm gì có người không thể nào nhuộm đen! Tôi không tin!” Lấy chai whiskey từ tủ rượu ra, nhấp một ngụm lớn, cậu ta mệt mỏi nói.

Feb 27, 2018

[LPHT] Chương 108

Chương 108

Kỳ thật tổ chuyên án vẫn luôn nghi ngờ Trương Vĩ, dù sao điều tra tới lui, chỉ mình Trương Vĩ có động cơ sát hại tất cả mọi người trong phòng ngủ. Nhưng hắn hành động rất gọn gàng, không để lại chút manh mối nào. Khi không có chứng cứ, tổ chuyên án sợ đánh rắn động cỏ, vậy nên không dám thẩm vấn mà chỉ cử người giám sát suốt 24h trong ngày, định đợi hắn thả lỏng rồi tìm điểm đột phá.
Nhưng họ không ngờ điểm đột phá lại đến nhanh như vậy, sau khi người đồng hương kia ghi âm lại lời nói mê sảng của kẻ sát nhân, Trương Vĩ cũng thú nhận tội ác của mình, vụ án đầu độc náo động trường rốt cuộc kết thúc.
Lúc mọi người cho rằng mọi việc đã xong xuôi, một đài truyền hình lại phỏng vấn Trương Vĩ, tối hôm chương trình phát sóng, đoạn phỏng vấn này lại gây tiếng vang rất lớn. Hiển nhiên, mọi người đều rất tò mò, một sinh viên xuất sắc của trường đại học nổi tiếng tại sao lại sa đọa thành kẻ giết người biến thái. Vì sao hắn ta lại máu lạnh như vậy, phải chăng có bí mật gì không thể để người khác biết.
Phóng viên kề sát micro vào miệng hắn, hỏi, “Xin hỏi vì sao anh lại giết người?”
Trương Vĩ vẫn ở trong trạng thái chết lặng đột nhiên khóc nức nở, nói, “Tôi hận, tôi hận thế giới này không công bằng chút nào! Lúc trước khi thi đậu đế đại, tôi vui đến ngủ không yên suốt ba ngày ba đêm. Khi nhập học, tôi gắng hết sức chăm chỉ học tập, để tương lai tìm được công ăn việc làm ổn định, báo đáp bố mẹ tôi, báo đáp bà con làng xóm đã cho tôi vay tiền đi học. Nhưng tôi không ngờ tới, trong thế giới ngoài kia, không phải bạn cứ cố gắng là thành công. Mọi người trong phòng ngủ xem thường tôi, mắng tôi là thằng nghèo kiết xác, lúc khó chịu còn đá đổ bàn học của tôi, sau đó lạnh lùng nhìn tôi quỳ trên mặt đất nhặt đồ. Tôi không có tiền mua máy tính, mượn của họ, không cẩn thận làm hỏng máy, bọn họ đòi tôi đền cái mới. Bọn họ biết rõ tôi không đền được, nhưng cố tình làm vậy chỉ vì muốn nhìn thấy tôi phải khép nép năn nỉ họ như chó vẫy đuôi mừng chủ, sau đó lại sỉ nhục tôi. Tôi thường xuyên bị bọn họ đánh hội đồng, rồi để nguyên mặt mũi bầm dập đi học, lại bị người trên lớp cười nhạo. Trong phòng ngủ lạnh như băng đó, mỗi giây mỗi phút đều như đang dày vò tôi, tôi nào còn tâm trí học tập. Nhưng giảng viên lại lấy lý do thành tích học tập xuống dốc để đá tôi ra khỏi lớp liên thông tiến sĩ. Niềm tin trong tôi thoáng chốc vỡ tan! Trung Quốc to như vậy, liệu có nơi nào để tôi dung thân?”
Nhận khăn giấy phóng viên đưa, hắn lau nước mắt nước mũi trên mặt, gương mặt vì bi phẫn mà trở nên vặn vẹo, “Cùng là người, vì sao cậu ta có thể lựa chọn giáo sư hướng dẫn tốt nhất, mà tôi lại phải chờ đợi giảng viên không còn người chọn mới dùng, sau đó lúc nào cũng có thể bị bỏ nếu không hài lòng; vì sao cậu ta có thể vào phòng thí nghiệm tư nhân tiên tiến nhất mà ngay cả hiệu trưởng cũng không được vào, mà chúng tôi lại phải dùng phòng thí nghiệm công cộng, sử dụng thiết bị cũ rích đã sắp hỏng; vì sao ngày nào cũng có người mua cơm cho cậu ta, sau đó cung kính đưa cho cậu ta, mà chúng tôi lại phải chen lấn xô đẩy ở hàng người đông nghịt; vì sao cậu ta không đi học một giờ nào mà giảng viên vẫn cho cậu ta điểm cao nhất? Tôi đã cố hết sức, nhưng xã hội này không nhìn thấy sự cố gắng của tôi. Vì sao? Chẳng lẽ dân quê không phải là người sao? Người nghèo thì không có tư cách để sống tốt sao? Tại sao lại không công bằng như thế…”
Trương Vĩ che mặt khóc rống, tuyệt rọng rên rỉ, khiến cảnh sát giam giữ và phóng viên phỏng vấn đều cảm thấy không đành lòng. Một lát sau, hắn đột nhiên quỳ xuống trước màn ảnh, dùng sức dập đầu, hô lớn, “Bố mẹ, con xin lỗi bố mẹ, con đã làm bố mẹ thất vọng rồi. Tiền nợ nhà mình con không thể giúp bố mẹ trả, nhưng bố mẹ hãy để các em được ăn học đàng hoàng, làm người tử tế, đừng giống con. Con còn định đến nghỉ hè về giúp bố mẹ việc nông, xem ra giờ không còn cơ hội rồi, bố mẹ nhất định phải sống thật tốt, nhất là bố, lúc đầu gối đau nhức thì đừng làm việc, để em làm cho bố, mười tuổi cũng không nhỏ đâu, lúc con bảy tuổi đã ra đồng giúp bố được rồi…”
Giọng nói mang theo bao nhung nhớ cùng áy náy, thanh niên gầy yếu nằm rạp trên mặt đất, cơ thể run rẩy vì đau đớn.
Phóng viên phỏng vấn lại cảm động đến rơi lệ, cầm micro mãi không nói lên lời.
Lôi Đình tắt tivi, chau mày ôm thanh niên vào trong lòng, trầm giọng nói, “Rõ ràng là hung thủ giết người không chớp mắt, thế mà mới rơi vài giọt nước mắt đã thành người bị hại rồi. Chẳng ra làm sao!”
“Cậu ta nhằm vào em, lại còn lái chủ đề sang sự chênh lệch đẳng cấp. Sắp đến tổng tuyển cử rồi, đặc quyền, tham nhũng, lấy việc công làm việc tư, chênh lệch giàu nghèo, toàn là những chủ đề mẫn cảm, rất dễ khiến người dân cảm thấy bất mãn. Liệu việc này có gây ảnh hưởng tiêu cực gì cho nhà họ Lôi không?” Hàn Trác Vũ bất an hỏi.
“Không sao đâu, anh với anh hai sẽ xử lý việc này, đừng lo.” Lôi Đình hôn lên hai má thanh niên, sau đó vào phòng làm việc gọi điện cho Lôi Húc. Chuyện này rõ ràng là nhằm vào nhà họ Lôi, hơn nữa còn có thể hủy diệt tương lai của Tiểu Vũ, phải mau chóng khống chế dư luận.
Khoảng cách giàu nghèo cực lớn cùng bất bình đẳng giai cấp luôn là tai họa ngầm uy hiếp sự ổn định của xã hội Trung Quốc, cũng là những vấn đề mà chính phủ đang tập trung giải quyết những năm qua. Tư tưởng cừu phú ở giai cấp trung lưu, hạ lưu ngày càng mãnh mẽ, một khi đoạn phỏng vấn này được lan rộng, sự khiển trách với hung thủ sẽ dần dần được thay thế bởi sự đồng tình.
Có người biết chuyện lập tức đăng bài viết trên diễn đàn, vạch trần thân phận của ‘cậu ta’ trong lời Trương Vĩ. Tên Hàn Trác Vũ lại một lần nữa nổi tiếng, nhưng lần này không phải theo nghĩa tốt.
Tâm lý vặn vẹo, bị nhuộm đen, hung hăng càn quấy, những lời đánh giá tiêu cực này bao phủ khắp topic. Rất nhiều người bày tỏ con trai quốc dân ngày trước đã sa đọa rồi, khiến họ cảm thấy rất đau đớn. Còn có người đề xuất nghi vấn nguyên nhân của sự sa đọa này là do cá nhân cậu hay do sự giáo dục của gia đình? Tất cả đều ngầm ám chỉ nhà họ Lôi.
Tên hung thủ Trương Vĩ dường như bị mọi người quên lãng.
Hàn Trác Vũ lật xem từng bài viết, gương mặt đẹp trai rạng ngời lạnh lùng đến cực điểm.
“Đúng là vô sỉ! Tôi muốn vạch trần bộ mặt thật của hắn ta! Người trái đất quá ngu xuẩn, mấy giọt nước mắt thôi mà đã bị lừa!” 9527 nhanh chóng lên mạng, đăng một đoạn video mà một đoạn ghi âm lên diễn đàn. Từ sau lần bị vu cáo, lúc nào nó cũng mở chế độ ghi hình.
Video là cảnh Trương Vĩ bị Tiết Minh bắt đền máy tính ở căng tin. Ngoài Trương Vĩ và Hàn Trác Vũ ra, mặt những người khác đều được làm mờ. Hành động trốn nợ vô sỉ của Trương Vĩ cũng nụ cười âm trầm khó hiểu lúc cuối đều lộ rõ trên màn ảnh của 9527.
Đoạn ghi âm là lúc sau khi trúng độc, Trương Vĩ vào phòng bệnh mọi người, ám chỉ Hàn Trác Vũ là hung thủ, đây là điển hình của sự vu oan giá họa, vừa ăn cướp vừa la làng, thể hiện rõ tính cách ti tiện của Trương Vĩ.
9527 lại viết thêm mấy lời bình luận màu đỏ rực bên dưới – Tao không thấy một người đáng thương bị vận mệnh đùa cợt, tao chỉ thấy một kẻ đầu độc người hèn hạ vô sỉ. Nếu sự cố gắng mày nói là không tập trung khi đi học, hết giờ đi tán gái, trầm mê trong AV để tự xử. Vậy tao công nhận, mày quả thật đã gắng hết sức! Hơn nữa, đừng có lôi bố mẹ mày ra đây, nếu mày thật sự cảm thấy có lỗi với bố mẹ, vậy mày đừng có dùng tiền mồ hôi nước mắt của họ để tiêu xài hoang phí cho bạn gái. Mấy lần Hàn Trác Vũ đề xuất xin học bổng và tìm chỗ làm thêm cho mày, mày đều từ chối. Bố mẹ mày vì nuôi mày mà gặp bao khó khăn vất vả, tất cả đều chẳng là gì so với tôn nghiêm của mày! Mày làm ơn ngậm miệng lại đi, đừng có đi lừa mọi người nữa!
Có video có chân tướng, những người mở miệng chửi bới Hàn Trác Vũ lập tức bị đánh mặt, sau đó lại bắt đầu công kích Trương Vĩ, yêu cầu tòa án tăng hình thức xử phạt với hắn, lý do là hắn không biết hối cải, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm lý vặn vẹo, không có khả năng trở lại bình thường.
9527 rất hài lòng với việc này, đắc ý nói, “Vẫn là kí chủ tính trước, hắn ta vô sỉ như vậy, cậu vẫn còn giúp hắn ta đến cuối, xem giờ còn ai nói được gì nữa không! Yêu cầu hắn đền máy tính làm hỏng là nhục nhã hắn? Hành động đổi trắng thay đen của hắn ta không phải là ỷ vào việc cậu không có bằng chứng sao? Tôi cho hắn không nói được gì luôn!”
Hàn Trác Vũ gật đầu, đang định tắt máy tính lại nhận được điện thoại của hiệu trưởng. Trương Vĩ chẳng những chửi bới Hàn Trác Vũ, cũng ám chỉ hệ thống giáo dục của Đế đại không công bằng, gián tiếp khiến cậu ta sa đọa, gây ra hậu quả rất lớn với danh dự của đế đại, nhà trường đang chuẩn bị họp báo làm sáng tỏ sự việc này. Với tư cách là người trong cuộc, nếu Hàn Trác Vũ có thể chính miệng phát biểu, vậy hiệu quả sẽ rất cao.
“Dạ, mai em sẽ đến đúng giờ.” Hàn Trác Vũ cân nhắc một lát rồi đồng ý.
“Kí chủ, đối mặt với nhiều truyền thông như vậy, cậu không sợ mình sẽ nôn nóng bất an à? Chúng ta có thể từ chối mà.” 9527 lo lắng.
“Cậu biết nhà họ Lôi là người như thế nào mà, nếu tôi không có khả năng tự bảo vệ mình và phản kích, sớm muộn gì cũng sẽ thành gánh nặng của chú Lôi, hơn nữa làm sao có thể bảo vệ Tiểu Sâm, giúp bé lớn lên bình an được?” Vì bảo vệ gia đình của mình, cậu đã sớm chuẩn bị đối đầu với mọi khó khăn rồi.
“Kí chủ, tôi luôn là hậu phương kiên cố nhất của cậu! Fighting!” 9527 nắm tay cổ vũ.
Hôm sau, đế đại tổ chức một buổi họp báo, bí thư, hiệu trưởng, viện trưởng viện y học cùng rất nhiều lãnh đạo khác đều có mặt. Hàn Trác Vũ ngồi ở một vị trí rất nổi bật, thu hút vô số ánh đèn.
Lôi Đình ngồi trong văn phòng Lôi Húc, mắt nhìn chằm chằm màn hình tivi, môi mím lại, lông mày nhíu chặt, tay nắm đến lộ gân xanh, tất cả đều để lộ tâm trạng nôn nóng bất an của anh.
“Thả lỏng đi, Tiểu Vũ phải học cách đối mặt với thử thách, chú không thể che chở thằng bé cả đời được.” Lôi Húc vỗ bả vai cứng đờ của chú em mình.
“Ai nói em không thể bảo vệ thằng bé cả đời?” Lôi Đình nghiêm túc hỏi lại.
“Thằng bé quan tâm chú như vậy, chắc chắn không muốn trở thành gánh nặng của chú. Chú phải cho thằng bé cơ hội trưởng thành.”
Những lời này khiến tâm trạng nôn nóng của Lôi Đình dần bình tĩnh lại, anh cởi cúc áo trên cùng để khiến mình thả lỏng hơn. Chết tiệt, anh không làm được! Sao anh có thể yên tâm để người yêu đối mặt với đám phóng viên ăn tươi nuốt sống kia chứ? Bọn họ rất thích dùng những câu hỏi nhạy cảm nhất để xé rách vết sẹo mà người khác cố gắng che giấu!
Không được, mình phải qua đó! Lôi Đình đột nhiên đứng dậy, bước tới cửa.
Lôi Húc đang định ngăn cản, bỗng có tiếng thông báo tin nhắn tới. Lôi Đình lấy di động ra xem.
“Vợ yêu: Em hồi hộp quá, nhưng nghĩ tới anh với Tiểu Sâm, em lại tràn đầy dũng khí. Em không có cảm xúc nào nhìn rất ngầu đúng không? Em biết rõ anh đang nhìn em qua tivi.”
Lôi Đình quay đầu nhìn lại, trên màn hình, thanh niên lưng thẳng tắp, đôi mắt vì ánh đèn chiếu vào mà hơi nheo lại, nhìn quả rất có khí thế. Đỡ trán cười nhẹ, anh nhanh chóng nhắn tin trả lời, “Đúng vậy, anh đang ngồi trước tivi nhìn em. Đừng lo lắng quá, hôn em ~”
Thanh niên cúi đầu nhìn điện thoại, lúc ngẩng mặt lên, cậu bỗng nhìn thẳng vào máy quay, mỉm cười, gương mặt lạnh lùng như băng lập tức tan chảy, dịu dàng như nước. Người xem đang ngồi trước tivi giờ phút này như thể nhìn thấy cảnh tuyết tan, mùa xuân trỗi dậy. Vô số người khuynh đảo trước nụ cười này, rating vốn đã không thấp nay lại tiếp tục tăng vọt.
Nụ cười động lòng người kia là dành riêng cho mình. Lôi Đình ngừng thở, tay dùng sức ôm ngực, để tránh anh hai nghe thấy tiếng tim đập cuồng loạn của mình. Thấy tin nhắn viết ‘Hôn anh’, anh khẽ nhếch khóe môi, ngồi xuống ghế.
“Sao không đi nữa?” Lôi Húc nhướn mày.

“Em có đó hay không cũng không có gì khác nhau cả.” Vì em đã ở trong lòng em ấy rồi. Lôi Đình vắt chân, tư thế thả lỏng hơn hẳn lúc nãy.

Feb 25, 2018

[LPHT] Chương 107

Chương 107

Xét nghiệm máu xong, thừa dịp Lôi Đình xuống tầng mua cơm trưa, Hàn Trác Vũ qua phòng bệnh của Trương Vĩ.
“Hàn Trác Vũ à, mau vào ngồi đi.” Trương Vĩ đang nghịch điện thoại, thấy thanh niên đẹp trai đứng ngoài cửa, vội vàng nở nụ cười nhiệt tình, “Cậu vừa mới khỏe sao còn sang đây? Chỗ tôi có ít táo, để tôi gọt cho, bạn gái tôi mua đấy, ngọt lắm.” Cậu ta vừa nói vừa lấy dao và táo.
“Không cần, tôi sợ có độc.” Đóng cửa phòng, Hàn Trác Vũ lắc đầu từ chối.
“Cậu, cậu nói cái gì?” Mũi dao cứa ngón tay, Trương Vĩ lại như không có cảm giác. Hắn mở to hai mắt nhìn chằm chằm thanh niên mặt không cảm xúc, chỉ cảm thấy một áp lực đáng sợ xoay xung quanh cậu đang dần lan tỏa khắp phòng bệnh.
Hàn Trác Vũ bước thêm một bước, nói rõ ràng hơn, “Tôi biết cậu là người bỏ độc vào nước, tôi nhìn thấy rồi.”
“Không thể nào!” Trương Vĩ biến sắc, giọng vừa căm hận lại vừa sắc bén, nhưng chẳng lâu sau lại bình tĩnh, cười lạnh nói, “Tôi không hề hạ độc, làm gì có chuyện cậu thấy?” Ánh mắt thâm trầm của hắn quét khắp người thanh niên, trọng điểm ở chỗ túi áo cậu.
“Không cần phải tìm, tôi không mang theo bút ghi âm.” Hàn Trác Vũ ấn bẹp túi.
Trương Vĩ mặt xanh mét, “Cậu có mang bút ghi âm tôi cũng không ngại. Không làm việc trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.”
“Thật không sợ sao?” Hàn Trác Vũ cúi người, dùng sức nắm chặt mặt hắn, khiến hắn phải nhìn thẳng vào mình, “Nếu chúng tôi chết hết, cậu còn dám ngủ ở 7-402 không? Cậu không sợ hàng đêm nghe thấy tiếng vong hồn kêu oan, lương tâm bị tra khảo? Không sợ thời khắc ngửi thấy mùi hôi thối khi linh hồn mình bị tội ác ăn mòn? Cậu còn sống, nhưng ngày ngày phải sống trong địa ngục, muốn thoát khỏi chỉ có thể đi tự thú mà thôi!”
Giọng thanh niên vừa trầm thấp lại mang theo nhịp điệu nào đó, khiến người ta bất giác sa vào không gian tưởng tượng do cậu miêu tả; hai mắt thanh niên vừa đen lại vừa sâu thăm thẳm, như một vòng xoáy, khiến người đối diện cậu cảm thấy như toàn bộ tội ác của mình đều bị hút ra, không thể nào che giấu.
Trương Vĩ muốn nhắm mắt, lại không thể nào làm được, cả thân run lên như điện giật.
Đếm đủ 10 giây, Hàn Trác Vũ buông tay, lấy khăn giấy lau sạch sẽ, sau đó chậm rãi rời khỏi phòng.
Chừng năm sáu phút sau, đồng tử dại ra của Trương Vĩ mới tìm lại tiêu cự, nhưng trong lòng hắn lại như có một con ác quỷ nổi giận đang ngủ say, sớm muộn gì cũng nuốt chửng hắn.
Về lại phòng bệnh, Hàn Trác Vũ đắp chăn chợp mắt.
“Kí chủ, cậu giỏi quá! Dùng một câu ‘tôi nhìn thấy’ đánh nát sự phòng ngự trong lòng Trương Vĩ, lại liên tục sử dụng tâm lý ám thị. Không đến ba ngày, cậu ta nhất định sẽ dao động rồi đi tự thú.” 9527 nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng hành động xuất sắc của kí chủ.
“Cậu không thấy là tôi đang thay đổi à?” Hàn Trác Vũ mở to mắt, trong mắt vẫn còn chút lạnh lùng.
“Quả thật cậu thay đổi. Nhưng kí chủ à, cậu thay đổi theo hướng tốt, tôi rất kiêu ngạo. Người trái đất nói hay lắm, nếu không thể thay đổi thế giới, vậy chỉ có thể thay đổi bản thân. Hết thảy là vì sinh tồn mà thôi.”
“Cậu nói đúng, hết thảy là vì sinh tồn. Nếu không có cậu, nếu không có chú Lôi và Tiểu Sâm, chắc giờ tôi đã chết rồi.” Hàn Trác Vũ nhếch môi cười, “Tôi phải cảm ơn các cậu, đương nhiên, cũng phải cảm ơn những người thương tổn tôi, bọn họ khiến tôi học cách trở nên kiên cường, dũng cảm, cẩn thận, phản kích. Để tôi biết rõ nếu không có tâm hồn mạnh mẽ, vậy không thể nào có được khả năng xuất chúng.”
“Kí chủ, cậu lại tiến bộ! Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng!” 9527 cảm thấy rất hạnh phúc, lúc trước tính phải dùng mười năm để lên đến cấp bốn, có cơ thể, nhưng kí chủ chỉ dùng bốn năm đã giúp nó lên đến cấp ba, 1000 vạn giá trị cảm ơn cần cho cấp bốn cũng đã tích lũy được một nửa. Nghĩa đến cơ thể tròn vo cùng bốn chân đáng yêu của mình, nó liền kích động đến toàn thân run lên.
“Được, cùng nhau cố gắng nào.” Hàn Trác Vũ mỉm cười.
Vì trước đó nhà họ Lôi đã đánh tiếng, hiện tại không có báo nào đưa tin về việc này, nhưng tin tức đã sớm lan khắp trường, ai ai cũng biết. Cảnh sát điều tra mãi mà không có kết quả, hung thủ trở thành ẩn số.
Tiết Minh xách một túi đồ lớn về phòng ngủ, gọi, “Anh em ơi, ra ăn hải sản đi, ba mẹ tôi mua đấy. Vừa ra viện, phải bồi bổ bù lại.”
“Đến đây!” Cao mập hấp tấp chạy tới.
“Phắn ra chỗ khác đi, không có phần của ông!” Tiết Minh giả vờ đạp cậu ta, hét lớn với phòng ngủ đối diện, “Ngô Lâm Nghĩa, mau qua đây, có đồ tốt này!”
Mọi người xúm lại ăn hải sản cao cấp mua từ khách sạn năm sao, ai nấy đều rất thỏa mãn. Qua vụ việc trúng độc lần này, họ không hề xa cách mà lại càng thân thiết. Cùng đi chơi, cùng chơi bóng, cùng học tập, tất cả đều không thể nào bằng cùng chung hoạn nạn.
Đương nhiên, Trương Vĩ là ngoại lệ, chỉ vì lúc ra viện, trước mặt tất cả mọi người, Hàn Trác Vũ nói cậu nghi ngờ Trương Vĩ là hung thủ. Những lời này như gai nhọn cắm sâu vào lòng mọi người.
Cửa két một cái mở ra, thấy rõ người tới, bầu không khí vui vẻ trong phòng lập tức đóng băng.
“Trương Vĩ, bao giờ thì mày chuyển ra? Tao không muốn bị độc chết đâu!” Tiết Minh vứt vỏ sò đi, mỉa mai.
“Cảnh sát vô dụng thật, sự việc rành rành như thế mà không tìm được bằng chứng!” Cao mập hừ lạnh.
Quách Thượng Nho, Vương Tử Long, Ngô Lâm Nghĩa đều đen mặt. Bọn họ cũng không muốn ở cùng với hung thủ sát hại mình, buổi tối chắc chắn sẽ gặp ác mộng.
“Tôi sẽ đi ngay.” Trương Vĩ biểu cảm chết lặng, quầng thâm dưới mắt đen sì. Hắn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuyển sang phòng ngủ của hai người đồng hương.
“Trương Vĩ, ông ngủ giường dưới giường tôi đi.” Người đồng hương thấp hơn chỉ chiếc giường gần cửa nói.
“Tôi trải chiếu cho ông.” Người đồng hương cao to còn lại thì lấy chăn và đệm, nhanh nhẹn sửa sang. Bọn họ đều xuất thân từ nông thôn nghèo khó, biết rõ cuộc sống vất vả, cũng biết giúp đỡ nhau.
“Cảm ơn.” Trương Vĩ ngơ ngác, cứ loay hoay quanh giường, cầm đồ lên nhìn một lát lại đặt xuống, dường như không biết nên làm gì.
“Trương Vĩ, ông ngồi đi, bọn tôi làm cho.” Đồng hương nhìn không được, kéo hắn ngồi xuống ghế, bất bình, “Có tiền thì hay lắm à? Tiễn Duy Vũ nói cậu ta là hung thủ cái là bị trường cho thôi học luôn, còn bị kiện lên tòa, cậu ta nói ông là hung thủ lại không phải chịu bất kì trách nhiệm nào, còn khiến ông không chỗ để đi. Thế giới này đúng là không công bằng!”
“Đúng rồi. Tôi nghi hung thủ là nhằm vào cậu ta, Trương Vĩ với mấy người kia chỉ là bị liên lụy. Nghe nói mấy nhà giàu quan hệ phức tạp lắm, kẻ thù cũng nhiều.” Người còn lại phụ họa.
“Không ở với bọn họ cũng may, mấy thiếu gia kia chúng ta không hầu hạ nổi. Cảnh sát sớm muộn gì cũng bắt được hung thủ, đến lúc đó chúng ta cũng có thể thẳng lưng.”
Hai người không ngừng an ủi, Trương Vĩ thỉnh thoảng lại ừ một tiếng, mặt lại càng trắng bệch.
Đến đêm, Trương Vĩ nằm đờ người trên giường, hai mắt phủ đầy tơ máu nhìn chằm chằm mặt trăng ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng ngà như nước chảy lan tỏa mọi nơi, nhuộm bạc thế giới đen tối này.
Máy móc dời mắt, nhìn chằm chằm hai tay vàng như nến của mình, Trương Vĩ mỏi mệt trừng to hai mắt. Hắn không dám ngủ.
Mấy phút sau, mí mắt dần dần trĩu nặng, hắn rốt cuộc không thể nào chống cự được thần ngủ, rơi vào một giấc mơ đáng sợ.
Hắn quay trở lại phòng ngủ ban đầu của mình, hết thảy đều chỉ có hai màu đen trắng. Hắn đi đến chỗ giường của mình, ánh mắt nhìn quanh, thấy Cao Văn Thiên nằm bên cạnh, mặt xám mét, môi đen sì, hai mắt trắng dã, khóe miệng còn có dòng nước. Hắn run rẩy vươn tay, thấy mũi cậu ta không còn hơi thở.
Tim hắn đập thình thịch, cả thế giới như chỉ còn tiếng tim hắn. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía những giường ngủ khác, tất cả mọi người mặt đều đờ ra, tứ chi cứng lại, bọn họ chết đã lâu rồi, trong phòng ngủ dường như còn có mùi hư thối của thi thể. Không không không, đây không phải là mùi từ thi thể, là mùi linh hồn bị ăn mòn. Mấy oan hồn màu xám chui ra từ miệng người chết, kêu thảm, gào thét, giương nanh múa vuốt lao tới chỗ hắn…
“Ai bảo chúng mày vũ nhục tao, khinh bỉ tao, là chúng mày đáng chết! Cút đi, cút hết đi, chúng mày chết rồi! Bị tao độc chết rồi! Xuống địa ngục đi!”
Lời nói mê sảng tràn ngập sát ý lại càng rõ ràng hơn trong màn đêm yên tĩnh, khiến người nghe không rét mà run. Đồng hương đang định xuống giường đi vệ sinh trượt chân, thiếu chút nữa ngã từ thang xuống.
Cậu ta ngừng thở, hoảng sợ nhìn chằm chằm Trương Vĩ nằm giường dưới, thấy đối phương tuy giãy dụa, lại không tỉnh lại, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất bò lên giường, lấy chăn bao kín người.
Nhẫn nhịn một đên, sáng hôm sau, mãi đến khi Trương Vĩ ra khỏi phòng, cậu ta mới xuống giường, chạy vội vào nhà vệ sinh giải quyết, sau đó giữ chặt bạn thân đang định đi học, kể lại sự khác thường của Trương Vĩ.
“Không thể nào, cậu ta không có gan làm việc đó đâu. Đây là sáu mạng người đấy!” Người cao kều kia trong lòng thì bồn chồn, nhưng ngoài miệng lại không chịu thừa nhận. Dù sao cũng là cậu ta đề nghị để Trương Vĩ chuyển sang đây, còn thuyết phục bốn người còn lại trong phòng, nếu Trương Vĩ thật sự là hung thủ, cậu ta sẽ bị những người khác đánh chết.
“Thật mà, tôi không nghe nhầm đâu! Để cậu ta chuyển đi đi, nếu không tối tôi chẳng dám ngủ đâu!” Người lùn hơn gấp đến mặt mũi trắng bệch.
“Vừa tới đã đuổi cậu ta đi, làm vậy sao được. Đợi mấy ngày nữa đi.” Người cao vẫn còn cố thuyết phục.
Đêm đó, hai người đều mất ngủ, nghe thấy Trương Vĩ xoay người liên hồi, giường sắt ọp ẹp kẽo kẹt kêu không ngừng. Hai ba giờ sau, tiếng kẽo kẹt biến mất, đổi thành hơi thở dồn dập của Trương Vĩ, không lâu sau, giọng nói tràn ngập sát ý gào lên, “Tao độc chết chúng mày một lần thì cũng có thể độc chết lần hai, chết đi, hết thảy chết hết đi!”
Hai người cứng đờ nằm trên giường, nghe lời nguyền rủa như từ địa ngục, cảm thấy máu toàn thân như đông lại, lông dựng hết lên. Trời ạ, bọn họ dẫn một kẻ sát nhân vào phòng ngủ, còn an ủi hắn, cùng hắn ăn ngủ… Dạ dày bỗng chốc cuộn lên, dâng đến cổ họng lại bị trái tim đang chẹn ngang đó ngăn cản.
Không nhớ nổi làm thế nào để qua đêm này, sáng hôm sau, hai người mắt mở trừng trừng, nghe thấy tiếng Trương Vĩ mở cửa rời khỏi phòng mới thở phào, cảm thấy mình như vừa từ địa ngục về lại trần gian.
Trốn tiết đầu, hai người tìm góc hẻo lánh, thương lượng nên làm gì.
“Hay là báo cảnh sát đi.” Người lùn lấy di động ra.
Người cao vội vàng ngăn cản, “Không được, mình ở cùng thôn, ba mẹ chúng ta với ba mẹ hắn ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, báo cảnh sát thì ba mẹ mình biết ăn nói thế nào?”
“Dù sao tôi không muốn nhìn thấy hắn. Muốn gặp thì ông gặp đi.” Người lùn đã ấn di động, kể lại mọi chuyện cho đội trưởng Vương Triều Dương. Trên forum trường có phương thức liên lạc của tổ chuyên án, người cung cấp manh mối quan trọng còn có thể nhận được mười vạn đồng tiền mặt, có ngu mới không báo cảnh sát!
Buổi sáng hôm đó, cảnh sát áp giải Trương Vĩ từ phòng học. Lúc còng tay lạnh như băng khóa hai cổ tay hắn lại, hắn không hề hoảng sợ, mà lại thở phào một hơi.

Cuối cùng cũng giải thoát khỏi cơn ác mộng vô tận rồi.