Sep 26, 2013

[KBKNDON] Chương 76

Chương 76

“Lucius, anh hiện tại ngay lập tức vác mặt đến đây, lấy Độc dược của anh đi, nếu không, tôi sẽ ném chúng đi dấy.” Severus ném một nắm bột Floo vào lò sưởi, vươn đầu vào nói.

Không lâu sau, Lucius Malfoy một thân lễ phục xuất hiện trong phòng khách giáo sư Độc dược nổi tiếng của Hogwarts, ông nghiêng người dùng bùa chú rửa sạch tro bụi bám trên người, cười nói với Severus: “Sev, ông bạn thân ái của tôi, sao phải gấp gáp như vậy, Độc dược đặt ở chỗ cậu là tôi tuyệt đối an tâm.”

“Lucius chết tiệt, đầu anh bị lông Khổng tước của mình lấp đầy rồi sao?” Severus hung tợn nói, “Đây là Độc dược anh cần, tôi cảnh cáo anh, đây là lần cuối cùng tôi giúp anh làm Độc dược nâng cao tinh thần cùng thuốc làm đẹp, sau này mấy loại Độc dược này, anh tự đến Hẻm Xéo mà mua, đừng tới tìm tôi.”

“Sev, cậu đừng tàn nhẫn như vậy.” Lucius nịnh nọt, “Cậu biết mà, thứ này ở Hẻm Xéo sao có thể so sánh với Độc dược hoàn mỹ cậu chế tạo được.”

“Lucius Malfoy, tôi không phải Dược sư riêng nhà anh.” Severus quăng chiếc hộp giả lọ Độc dược trong tay, đối với ông bạn mà độ dày da mặt đã vượt quá thước đo bình thường, hắn thật sự không có cách nào, “Được rồi, lấy Độc dược xong anh có thể lăn.”

“Sev, cậu cẩn thận một chút.” Lucius vội vàng đón lọ Độc dược, đặt vào trong túi của mình, “Được rồi, Sev, tôi đi trước, số lượng tháng sau, cậu tiếp tục làm cho tôi nha.” Vừa nói vừa lấy bột Floo chuẩn bị ném vào lò sưởi, đột nhiên quay đầu nhìn Harry luôn đứng một bên không nói tiếng nào, hỏi: “Là cậu nhóc này sao, Sev?”

“Anh mau cút cho tôi!” Sev căn bản không trả lời vấn đề của ông, chỉ là mặt cứng ngắc hơi chút bối rối mà thôi.

“Merlin à.” Lucius giật mình lại nhìn nhìn Harry, mới quay đầu lại giả cười nói với Severus, “Sev, tôi sẽ cầu nguyện Merlin phù hộ cho cậu.” Nói xong lập tức ném bột floo vào lò sưởi, nói to, “Trang viên Malfoy!” Liền cất bước đi vào.

“Lucius chết tiệt, Khổng tước bạch kim chết tiệt.” Severus oán hận thấp giọng nguyền rủa với lò sưởi.

Harry kéo ống tay áo Severus, nhìn bốn phía, thấp giọng hỏi: “Vậy có ổn không??”

Severus dắt tay Harry đi đến chỗ bàn sách của mình, vừa đi vừa nói: “Ta làm Độc dược cho Lucius lâu rồi, mỗi tháng tên đó đều tới lấy một lần.” Ngừng một lát mới nói, “Được rồi, tập trung vào bài tập của ngươi đi, hiện tại ngay lập tức đi làm, làm xong ta kiểm tra.”

“Dạ, giáo sư.” Harry ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi của mình, lấy tấm da dê cùng bút lông chim bắt đầu làm bài.

Thời gian quả thực rất kỳ diệu, bạn muốn nó trôi qua thật nhanh, nó lại rất chậm, mà bạn muốn nó chậm, nó lại rất nhanh. Harry hiện tại đã có cảm giác này, dường như cậu mới ở Hogwarts được vài ngày vậy mà đã hai tháng sau khải giảng, đến tháng mười rồi.

Năm học này của Harry quả thật là năm thoải mái nhất kể từ khi đến Hogwarts, năm này không có hòn đá Phù thủy phiền phức, cũng không có trò hóa đá, ngay cả Giám ngục Azkaban ngoài cổng trường, chúng không vào Hogwarts thì đối với Harry chúng không hề tồn tại. Hiện tại cậu hàng ngày đi học, tan học làm bài tập cùng bạn bè, sau đó buổi tối lại đến chỗ Sev, ở chung ngọt ngào, mãi đến thời gian cấm đi lại ban đêm mới trở lại phòng ngủ của mình, mặc dù có chút nhàm chán nhưng Harry quả thật rất vui vẻ.

Hầm ngầm Hogwarts tháng mười, buổi tối tương đối lạnh, Severus đã sớm đốt lò sưởi trong tường, khiến cho phòng ấm áp hẳn lên.

“Sắp đến thời gian cấm đi lại ban đêm rồi, ngươi thu thập nhanh rồi trở về đi.” Severus nhìn đồng hồ, ngồi xuống ghế salon đối diện lò sưởi, cạnh Harry, nói.

Harry để sách trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Severus, có chút ngượng ngùng nói: “Giáo sư, em hôm nay không về được không?”

“Vì sao?” Severus buông sách trong tay, ngẩng đầu nhìn Harry, nghi hoặc hỏi, “Sao đột nhiên không muốn trở về?”

Harry cắn môi dưới, nhẹ nhàng nói: “Ngày mai là Halloween rồi, em có chút sợ.” Kỳ thật, Harry trong lòng oán niệm, đã hai tháng kể từ lúc khai giảng rồi, buổi tối hôm nào cũng ở cùng với thầy, kết quả thì sao, thầy lại tình nguyện đưa em về phòng ngủ, chẳng lẽ để em ở lại một đêm khó khăn vậy sao? Hay là em không có mị lực? Không hấp dẫn được thầy? Hay là em hiểu nhầm rồi, kỳ thật thầy không yêu em? Nhưng hành động của thầy ngoại trừ dùng lý do yêu em ra còn có thể giải thích thế nào được nữa?

“Halloween? Cái đó và việc đêm nay ngươi không muốn về phòng có liên quan gì sao?” Severus càng khó hiểu, “Sao ngươi lại sợ Haloween?”

Harry cau mũi nói: “Thầy xem, kể từ khi em tới Hogwarts, Halloween năm nào cũng xảy ra chuyện, không có năm nào em được yên bình, năm thứ nhất thì là cự quái, thiếu chút nữa mất mạng. Năm thứ hai lại là chuyện hóa đá, ai biết năm nay sẽ xảy ra chuyện gì, em giờ có chứng sợ Halloween rồi.”

Harry đứng dậy chạy đến bên người Severus, kéo tay Severus, chớp mắt nhìn hắn cầu xin: “Giáo sư, hôm nay em không về, ở lại với giáo sư được không? Qua Halloween ngày mai, em sẽ ngoan ngoãn từng buổi tối đều quay về phòng ngủ, giáo sư, được không?”

“Harry.” Severus đưa tay ôm lấy người đang ôm chân mình, nhìn thiếu niên trong lòng, thở dài nói: “Harry, ngươi thấy ta như thế nào?”

“Sev?” Harry mở to hai mắt, không hiểu rõ mình chỉ là muốn cùng nhau ngủ một đêm sao lại liên quan đến việc thấy giáo sư như thế nào

Severus nhìn thiếu niên đang mơ hồ, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy hông cậu, để cậu dựa vào lồng ngực của mình, nhẹ nhàng hỏi: “Trong lòng ngươi, ta rốt cuộc là cái gì của ngươi, giáo sư? Bạn bè? Cha chú? Harry, ngươi có thể nói cho ta biết không.”

“Sev, thầy làm sao vậy?” Harry ngẩng đầu nhìn vào mắt Severus, trong mắt của hắn không có trống rỗng trước kia, nhưng cũng không có kiên định, bên trong đầy hoài nghi, lòng Harry bất chợt đau đớn, cậu quỳ gối trên hai chân Severus, quay mắt về phía hắn, đưa tay ôm hai má Severus, mắt đấy mắt nghiêm mặt nói: “Sev, chẳng lẽ thầy không biết sao? Trong lòng em, thầy là người em thích, là người yêu của em, là người sau này em muốn ở bên cả đời! Em nghĩ thầy đã biết rõ.”

“Harry, ngươi mới 13 tuổi, mà ta đã ngoài 30, chúng ta hơn nhau nhiều lắm.” Ánh mắt Severus dần dần rõ ràng, “Sau này, ngươi gặp được người tốt hơn ta, khi đó ngươi sẽ hận ta, có lẽ cảm tình bây giờ của ngươi đối với ta chỉ là yêu thích nhất thời mà thôi.” Có lẽ buông thiếu niên trong ngực ra thì sẽ tốt hơn với cậu bé, nình nên buông tay ra đúng không? Một lão nam nhân ngoài ba tuổi khó chịu sao có thể có được thiếu niên tốt đẹp như thế này? Cậu bé đáng giá được ở bên người tốt hơn, Severus, mày không xứng với cậu bé. Sev trong lòng nhủ thầm với bản thân.

“Severus Snape!” Harry có chút tức giận với hồ đồ nhất thời của hắn, “Thầy đối xử với tình cảm của em như vậy sao? Vậy còn thầy thì sao, thầy coi em là cái gì? Học sinh? Con trai của mối tình đầu? Hay là tình nhân nhỏ tuổi? Hay là thiếu chủ của thầy? Có phải em nên nghĩ rằng, năm học vừa rồi, việc thầy đối xử tốt với em chỉ là vì chịu sự áp bức của nghĩa phụ, hay là nhân nhượng vì lợi ích chung?”

“Harry, ta đã hơn 30 tuổi...” Severus lúc này ngược lại không hề tức giận, kiên nhẫn nói: “Ta rất rõ ràng người ta yêu là ai, toàn bộ việc ta làm cho ngươi là xuất phát từ nội tâm mình, cho nên ngươi không cần lo lắng, nhưng ngươi thì…”

Không đợi Severus nói hết lời, Harry đã vui vẻ đến mức tim như muốn nổ tung, hai tay vốn đang ôm má Severus trượt dọc xuống cổ hắn, ôm chặt, đôi môi hồng nhuận nhắm ngay miệng Severus, thật cẩn thận hôn lên, đầu lưỡi khéo léo nhẹ nhàng liếm lên môi Sev, thử liếm láp răng Sev. hai tay Severus vòng quanh eo Harry dần dần dùng lực, hé miệng, ngậm đôi môi đỏ mọng của Harry vào, dùng hàm răng mình nhẹ nhàng cắn, đầu lưỡi cũng theo miệng Harry đang hé mở mà đi vào, mời gọi lưỡi Harry cùng nhau nhảy múa.

Qua hồi lâu, hai người mới lưu luyến tách ra, Severus nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Harry, cảm giác lòng mình chưa từng thỏa mãn đến như vậy bao giờ.

Harry lúc này mới xấu hổ vùi mặt vào ngực Severus, nhẹ nhàng nói: “Em yêu thầy, Sev. Không phải yêu thích nhất thời, em chưa từng biết mình có thể yêu một người đến vậy.”

Severus kinh hỉ nhìn đầu nhỏ lúc này đang chui vào lòng mình, từ lúc hiểu được mình yêu tiểu cự quái này, hắn luôn nghĩ chỉ cần có thể nhìn thấy cậu bé bình an, hạnh phúc là đủ rồi, nhưng từ ngày đó ngủ chung giường chung gối, trong lòng hắn như đang chờ đợi điều gì đó, liệu cậu bé có thích mình không. Hiện giờ hi vọng này đột nhiên biến thành sự thật khiến hắn nhất thời không thể tin tưởng. “Harry, ngươi nói ngươi yêu ta? Nói lại lần nữa xem!”

“Sev, em yêu thầy.” Harry ngẩng đầu nhìn Sev, nói, “Vậy em hiện tại có thể không phải trở về không, Sev.” Không thể không cảm thán độ dầy da mặt của Harry, thần kinh thật thô to nha, lại nghĩ đến việc vừa mới thổ lộ xong đã dọn vào ở, Severus, xem ra cuộc sống sau này của ngài sẽ rất phấn khích nha.

Phía sau đầu Severus đã có thể thấy mấy đường hắt tuyến rũ xuống, tâm tình cũng nhảy một phát từ vui sướng xuống cấp đóng băng, khóe miệng vốn cong lên gợi thành nụ cười liền nghiêm lại, “Không được, ta hiện tại sẽ đưa ngươi quay về phòng ngủ. Buổi tối nghỉ ngơi cho tốt.”


“Nha.” Harry ủ rũ cúi đầu, khiến Sev nhìn mà buồn cười, tiểu cự quái này a, ngươi còn quá nhỏ, ta không dám tin tưởng mình có thể khống chế bản thân khi ngủ chung giường chung gối với ngươi mà không hóa thân thành dã thú nuốt sạch ngươi. Severus cứ như vậy ôm Harry đi đến cửa phòng.

[TB] Chapter 7

Chapter 7

Người đàn ông trước mặt thân mang một bộ âu phục màu đen nhàn nhã, thân hình cao lớn, vai rộng thắt lưng nhỏ. Hắn mang dáng vẻ thân thiện, bề ngoài anh tuấn, vừa nhìn thấy Jaejoong liền mỉm cười gọi: “Jaejoong ah…”

“Ah… Junjin hyung!” Jaejoong tháo khẩu trang xuống, hơi mỉm cười.

“Thế nào, hyung đổi xe thôi cũng không nhận được ra à? Lên xe đi!” Junjin mở cửa xe, tiện tay giúp Jaejoong xách cái vali cho vào thùng xe phía sau.

Xe chạy một mạch vun vút, Jaejoong ngồi nhìn hai bên đường rồi hỏi: “Hyung làm sau biết mà đến đón em?”

“Biết hôm nay em thoát được địa ngục, cho nên mới đến đón em để chúc mừng đấy.” Junjin nói xong, quặt xe vào đầu ngõ nhỏ, “Ở đây rất yên tĩnh, phong cảnh thoáng mát, hai anh em chúng ta vào uống vài chén đi!”

Junjin là một trong những đàn anh Shinhwa, là một người hyung cực kỳ tốt đối với Jaejoong. Vì Jaejoong từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột bỏ rơi, sau được một đôi vợ chồng tốt bụng nuôi dưỡng, còn Junjin thì cha mẹ đã ly dị lâu rồi, cũng gần đồng cảnh với Jaejoong, cho nên Junjin rất yêu thương Jaejoong. Lần đầu tiên Jaejoong nhìn thấy Junjin, y cảm thấy nội tâm khẽ rung động, bởi vì Junjin có nhiều nét giống Yunho, trái tim tự nhiên sinh ra cảm giác thân cận. Hai người đã mấy lần hẹn nhau ra ngoài đi uống rượu, tán gẫu, cho nên cũng được coi là “bạn tâm giao”.

Đi vào một nhà hàng truyền thống, Junjin khá quen thuộc với phong cách ở nơi đây, hai người tiến vào một gian phòng đã gọi ngay vài món ăn nhẹ cùng rượu, sau đó hàn huyên tâm sự.

“Rất khó chịu phải không?” Junjin hỏi.

“Ah… Em không sao. Em vẫn ổn.” Jaejoong gần đây tính cách đã kiên cường hẳn lên, đối với cảnh ngộ bản thân gặp phải, tuy trong nội tâm vẫn có chút phiền muộn nhưng cảm giác không đến mức tuyệt vọng.

“Hyung biết mà. Em so với Andy vẫn kiên cường hơn, cái này gọi là bất đồng thế hệ a.”

Rượu và thức ăn được mang lên, Jaejoong rót rượu cho Junjin và cho cả chính mình.

“Bây giờ… đã có tính toán gì chưa?”

“Em muốn đi châu Âu nghỉ ngơi một thời gian, sau đó… Em bằng cấp cũng không cao, viết nhạc không bằng Yunho, sáng tác cũng không giỏi như Yoochun, duy chỉ có chút am hiểu về ca hát, nhưng hiện tại… Em vì nguyên nhân thế mà rời khỏi DBSK, chưa chắc có công ty nào khác sẽ chấp nhận em. Nếu như có khả năng, em muốn đi hát đệm hoặc thử sáng tác, sau đó làm các công việc hậu trường sau sân khấu. Nếu như chuyến đi lần này lại kiếm được việc gì đó trong khả năng em mà ổn định thì cũng không tệ… Hyung xem, mở nhà hàng như thế này cũng hay, em rất thích nấu nướng, có lẽ trong tương lai nên mở một nhà hàng hoặc một cửa hàng bánh ngọt.”

“Được nha. Rất tốt, Jaejoong. Có nhiều cách nghĩ mà. Hyung còn tưởng em sẽ nói với hyung: Em hiện tại đầu óc trống rỗng, không thể nghĩ được chuyện gì…

“Hyung ah, làm người ai cũng phải tìm được điểm tựa mà sống. Nói không cảm thấy ấm ức, thiệt thòi là nói dối, nhưng cũng không thể… có chuyện từ nay về sau không đứng lên nổi. Ca hát đương nhiên không thể làm cả đời, thế nào mà chẳng phải tìm một công việc khác để sống.”

“Nói có lý ah. Jaejoong, em có cân nhắc đến GOOD không?”

“Ah? Chỗ công ty của hyung sao?” Jaejoong trầm ngâm một chút: “Hyung muốn em làm gì? Kỳ thật, tự bản thân em cũng rõ ràng, chân của em thật sự có vấn đề, nếu không được nghỉ ngơi tốt, về sau chỉ sợ sinh hoạt sẽ gặp khó khăn.”

“Nếu như em vẫn muốn làm ca sĩ, hyung có thể cố gắng giúp em một chút, hoặc em làm việc ở hậu trường. Nếu như cũng không thích thế mà muốn mở cửa hàng bánh ngọt,… hyung cũng sẽ ủng hộ em.”

“Hyung, hyung nói thật sao? Vậy thì tốt quá, sau khi em đi du lịch trở về sẽ báo với hyung nhé!” Jaejoong đột nhiên cảm giác được vẫn có người cần y, hóa ra y vẫn còn giá trị của một con người.

Junjin giơ ly rượu lên: “Jaejoong ah, đi vui vẻ!”

Yunho chăm chú nhìn vào màn hình quay thưởng, trong miệng lẩm bẩm: “3…3 … Ai…” Nhìn lại dãy số được công bố, Yunho vô lực ngã vào ghế salon.

Jaejoong đi rồi, Yunho bắt đầu mất ngủ. Hắn biết rõ nếu muốn tái hợp DBSK, không có tiền là không được. Jaejoong thì không cách nào trở về rồi, nhưng nếu như bọn họ có tiền, có thể mua lại hợp đồng quản lý với công ty, mua luôn cả cái tên DBSK. Số tiền đấy phải ba lần trúng giải thưởng lớn may ra mới có thể gom góp, mặc dù Yunho biết đây chỉ là hên xui nhưng vẫn không đừng được mà thử một lần.

Tiền, trở thành thứ khiến Yunho cân nhắc tối đa khi giải quyết mọi vấn đề, cho dù là lúc đang nhảy trên sân khấu, hắn cũng hi vọng giấy bóng màu từ trên cao bay xuống làm pháo hoa biến hết thành tiền.

Vì chuyện kiếm tiền, Yunho đã nghĩ rất nhiều cách, hắn muốn dùng cát sê từ mấy buổi biểu diễn để đi mua cổ phiếu, nhưng sau nhiều năm, kinh tế đã phát triển ổn định, nhớ trận khủng hoảng tài chính lịch sử vào thập niên 90 đã khắc sâu trong hắn. Lúc đó lần đầu tiên, giai cấp tư sản dân tộc trong vòng một đêm bị phá sản, người người nhà nhà tan nát, cho nên Yunho không dám đem tiền trong tay đổ vào thị trường tài chính đầy rủi ro đấy.

Hắn mỗi ngày đềm tìm cơ hội để kiếm tiền, trong tay vẻn vẹn chỉ có chút vốn liếng khiến Yunho phải tính toán rất cẩn thận. Đây là lần cuối cùng Yunho đặt cược vào bài bạc, chuyện này liên quan đến một người mà hắn để ý.

Hôm nay, Yunho tham gia một chương trình giải trí, trong tiết mục, Hodong cười cười muốn khuấy động không khí mà Yunho tựa như không cười nổi.

Tiết mục thu xong, Yunho muốn về luôn thì có một người gọi hắn lại.

“Chàng trai, làm sao vậy?”

“Ah… Myungsoo hyung!” Yunho lễ phép cúi đầu, người đối diện tùy ý khoát khoát tay nói: “Ya, sao lại có bộ dạng sầu khổ đó hả?”

“Không có… Không có chuyện gì đâu ah…”

“Còn muốn gạt hyung sao? Chương trình ngày hôm nay hyung nói mấy câu đùa đùa mà em chẳng có biểu cảm gì, lúc trước em đâu có thế?”

Park Myungsoo, là nghệ sĩ nổi tiếng, là giám đốc của một công ty. Người này tính cách khôi hài, tài trí ẩn dấu, là một nghệ sĩ rất được hoan nghênh. Yunho đã hợp tác với người này nhiều năm, Myungsoo cũng rất hay dẫn các chương trình có DBSK tham gia.

“Hyung… Em muốn kiếm tiền… Làm chuyện gì là tốt nhất bây giờ? Có thể kiếm được vừa nhanh lại vừa nhiều?”

“Ah… Cướp ngân hàng thôi!” Park Myungsoo cười ha ha, “Yunho ah, em có nghĩ đến chuyện kinh doanh sao? Nếu tâm trí cứ lo lắng, gượng ép như thế khả năng thành công thật sự rất nhỏ a!”

“Em rất cần tiền, hơn nữa… cần một số tiền rất lớn, em định đầu tư tài chính. Hyung, hyung là người trong nghề, tham mưu giúp em một chút đi, em có thể làm gì để kiếm tiền? Đương nhiên em không làm chuyện gì trái pháp luật đâu, xin hyung yên tâm.”

“Kiếm nhiều tiền… hyung thấy em có thể gia nhập dây chuyền kiếm tiền rất nhanh đó. Ví dụ như chi nhánh làm đồ ăn nhanh của hyung, em có thể đảm nhiệm một bộ phận, hợp tác với hyung. Công ty sẽ cử một người quản lý chuyên nghiệp, như vậy sẽ giảm thiểu lo lắng.”

“Làm đồ ăn nhanh?” Trong chốc lát, mắt Yunho sáng rực lên.

“Không nhất định làm ngay. Em có thể xem người khác làm trước, nhưng hyung nghĩ, nếu như em làm ở chỗ hyung, mọi chuyện có lẽ sẽ suôn sẻ đó. Dù sao vận khí em cũng tốt nha.”

“Hyung… Để cho em suy nghĩ một chút. Anh với em ra chỗ nào nói chuyện đi.”

Ngày hôm đó, Yunho đến khuya mới tạm biệt Park Myungsoo, khi đó trong lòng hắn đã có những suy nghĩ của riêng mình.

Paris, nước Pháp

Sau bao nhiêu cân nhắc, cuối cùng Jaejoong quyết định lựa chọn thành phố này làm điểm đến du lịch. Jaejoong đang đứng trên đường phố Paris thanh lịch, y cảm thấy người dân ở nơi đây sinh hoạt rất có ý tứ. Không ai có thể biết y là ai, chỉ có điều Jaejoong bề ngoài quá xuất chúng hoàn hảo, ngẫu nhiên sẽ có một vài người chú ý. Vì vậy Jaejoong đã đeo kính đen và khẩu trang, đi dạo dọc bờ sông Seine xinh đẹp. Ở bờ bên trái, Jaejoong đứng soi mình vào dòng nước trong veo, trên hồ nước phản chiếu khuôn mặt ưu thương của y, khẽ lay động. Jaejoong chợt cảm thấy bản thân rất nhỏ bé. Rất nhiều các nhà thơ, nhà văn, các nhà làm nghệ thuật đến đây để tìm kiếm những cảm xúc mới, viết ra những bài thơ ngọt ngào, lãng mạn, còn hôm nay Jaejoong đến đây chỉ lẳng lặng nhìn dòng nước đang chầm chậm chảy xuôi, ghi khắc lại những thời khắc huy hoàng đã qua.

Đến thăm bảo tàng Louvre cùng tháp Eiffel, Jaejoong hoàn toàn chìm đắm trong những công trình nghệ thuật của thế giới, Paris lãng mạn với những giọt mưa bay lớt phớt, mưa bụi triền miên khiến cảnh vật vốn tĩnh lặng càng thêm sầu. Một cô gái trẻ bán hàng lưu niệm toàn là nước hoa, thậm chí trên người còn tản ra mùi hương thầm bí, ưu nhã. Thói quen vẫn như trước, Jaejoong mua một lọ nước hoa cao cấp giành cho nam giới, y theo phản xạ quay sang bên cạnh tìm người nào đó để hỏi ý kiến, chỉ thấy bản thân côi cút, một cảm giác lạc lõng cứ quanh quẩn trong lòng.

Trước lúc rời Hàn Quốc, Jaejoong đã nói chuyện với Junjin, hẹn sau khi đi du lịch về sẽ đến GOOD.co làm việc ở hậu trường, đợi qua thời kỳ mẫn cảm này, nếu còn cơ hội Jaejoong sẽ cố gắng để được lên sân khấu lần nữa.

Trong khoảng thời gian đến Pháp lần này, Jaejoong có thời gian suy ngẫm, đã dần tiếp nhận sự thật bản thân phải rời DBSK. Kỳ thật, từ khi bắt đầu y đã biết, một nhóm nhạc không có khả năng tồn tại mãi mãi được, ai cũng phải già đi. So với chuyện cả đời trói buộc trong công ty quản lý độc ác đó, Jaejoong càng trân trọng tình cảm của những người anh em trong DBSK hơn. Cho dù y đã rời khỏi DBSK, nhưng Jaejoong vẫn lưu lại trong tâm những khoảnh khắc được biểu diễn trên sân khấu, mang lại những giây phút vui vẻ bên các thành viên trong nhóm, cho Fans hâm mộ, thế còn chưa đủ sao? Huống chi, Jaejoong và bốn người anh em đã sống với nhau trong một thời gian dài như vậy, y cũng đã cảm nhận được thế nào là tình thân, tình bạn, thậm chí… còn có yêu thương. Mặc dù chỉ là Jaejoong vụng trộm yêu mến một người, chưa bao giờ dám thổ lộ cho người đó, nhưng có thể được người kia quan tâm, để ý đến, y có một vị trí không nhỏ trong lòng hắn, cho dù tương lai người đó sẽ kết hôn rồi sinh con, không còn để tâm đến y nhiều như trước, không phải chuyện này cũng vẫn tốt sao? Tuy nhiên, sẽ có lúc Jaejoong nhớ tới những tháng ngày đã qua, trong có chút chua chát nhưng y cảm thấy như vậy cũng là quá đủ rồi.

Khi trở về Hàn Quốc, Jaejoong đến ở GOOD, nếu như sức khỏe cho phép Jaejoong trở lại sân khấu ca hát, nếu như Jaejoong không chịu nổi áp lực sẽ chuyển về làm việc hậu trường, dù sao thì cũng cách những người anh em trong DBSK không xa lắm, vẫn có cơ hội để gặp nhau. Jaejoong biết DBSK rất mạnh mẽ, y hi vọng mọi người sẽ mãi vui vẻ, một mình y chịu khổ cũng được, dù sao y cũng quen rồi. Y vẫn có thể kiên cường ngẩng cao đầu, một lần nữa khẳng định được bản thân.

Sep 25, 2013

[TN] Chapter 44



Chapter 44

Ý thức mơ hồ, những chuyện trước mắt có lẽ là không chịu đựng nổi.

Cảm thấy có người mang cậu vào một chỗ ầm ỹ, thừa dịp dược tính của thuốc trong người hơi giảm một chút, Jaejoong nhìn rõ cảnh vật bên xung quanh, cậu cũng hiểu rằng, Dong Taeyang thực sự có ý định chơi đùa chết cậu.

Nếu tình huống bình thường, muốn cậu dùng cả người để đối phó cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng Dong Taeyang đã tiêm vào người cậu một loại thuốc làm chân tay không còn lực, ánh mắt cậu như không còn tiêu cự, làm sao cậu có thể đánh nhau được đây?

Con ngươi nhìn chòng chọc phía trước càng lúc càng mông lung, cùng với những âm thanh hỗn tạp nhao nhao tạo thành tiếng động lớn, đầu óc Jaejoong càng lúc càng loạn, cậu biết rõ kẻ bắt cóc cậu đã loại trừ chuyện người của cậu đến, bây giờ muốn chạy cũng chả được.

Tay chân của kẻ đó đi trước vào trong sàn đấu, sau đó kéo Jaejoong vào, đẩy ngã cậu xuống sàn nhà, đồng thời, người phụ trách nơi này còn bày trò cá cược xem người nào sẽ sống sót.

“Mở sòng bạc cá cược đê. Cược đê, cược đê. Ai đánh chết ai đây?”

Người phụ trách mặc nhiên coi mình là MC mà kêu gào, những kẻ đứng ngoài sôi sục, tranh nhau móc tiền đặt cược, hẳn là muốn nhờ chuyện người khác kiếm chút lời. Shindong muốn ngăn cản lại bị người của Dong Taeyang chặn lại, không thể thoát được việc bị giữ chặt tay chân chỉ có thể ngọ nguậy như muốn dọa họ.

“Ngay lập tức dừng lại đi, Joe, hủy vụ này.” Đi đằng sau Shindong vào phòng VIP, Lee Eunhyuk biết mình không cản nổi chuyện này, liền tìm người phụ trách nói chuyện.

“Tôi cũng muốn như vậy, nhưng các cậu phải biết rõ, cái gọi là nguyên tắc, trong này cũng chẳng có nghĩa gì.” Buông tay xuống, Joe không phải không muốn giúp Yunho, chỉ là trong một trận đánh như thế này đã không thể dùng phân tình giảng giải để dừng lại.

Huống chi, Dong Taeyang đã cho người mở bàn cá cược, những kẻ khác, thấy tiền sao lại không sáng mắt lao đến kia chứ?

Cắn răng, Lee Eunhyuk đương nhiên hiểu lời Joe nói, quay sang nhìn Shindong đang không ngừng công kích hai tên tay chân mà chưa thoát được, đôi mắt chăm chú nhìn vào bên trong, hai người trong đó đều quan sát đối phương, muốn chờ thời cơ hành động…

Mạng của Jaejoong có thể khiến Dong Taeyang chấp nhận bỏ ra nhiều tiền để lấy được đấy.

Tuy nhiên, theo tình huống lúc này, có lẽ hắn bỏ ra một, thì hắn cùng đàn em sẽ thu lại mười…

Đè nén cảm giác cơ thể đang căng lên như dây đàn, Jaejoong liều mạng chống cự tác dụng của thuốc, cố gắng đứng vững, chuẩn bị đối mặt với kẻ đằng trước, vào tư thế phòng vệ, ánh mắt mông lung không rõ làm cậu chỉ có thể trông cậy vào bản năng của chính mình.

Sau đó một gã to như hộ pháp bước ra, một thằng tay chân khác cũng tiến đến giáng cho Jaejoong một cú. Miễn cưỡng tránh được quyền kia lại bị tên còn lại đạp vào chân, cả người Jaejoong lao vào khung sắt bao quanh lồng, tạo nên một âm thanh cực lớn. Jaejoong toàn thân đau đớn, nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất.

Nhịn tiếng kêu trong đầu, Jaejoong nắm chặt bàn tay, cố gắng phản kích lại hai tên hung ác kia, lại bị chúng đánh vào má, khóe môi đã có một vệt máu. Mùi tanh tràn đầy khắp nơi, Jaejoong thậm chí còn cảm thấy thở cũng khó khăn, huống chi cậu phải chuẩn bị thể lực chịu đựng những cú đấm tiếp theo.

Vẫn ngồi trên mặt đất, Jaejoong chưa kịp định thần lại, bụng đã bị bọn kia đạp vài cái. Đúng lúc Jaejoong cười khẩy cho rằng mình cứ như thế mà mất mạng thì bỗng nhiên khung sắt bên cạnh lung lay, sau đó một tiếng rên buồn bực của một người đàn ông vang lên cùng máu me bắn tung tóe trước mắt cậu.

Tròng mắt từ từ di chuyển, chỉ thấy người phụ trách run run mở khóa sàn đấu, người bên ngoài nhao nhao xô đẩy nhau xem, mà cái kẻ ngu si đần độn lúc nãy đã đánh cậu dã man, chân tay đầm đìa máu me, tên còn lại vẫn ở tư thế tấn công, trừng trừng mắt nhìn hắn.

Y hệt tình tiết trong phim, Yunho một thân gọn gàng, áo sơmi trắng dính đầy máu của kẻ khác, bàn tay cầm chặt một con dao găm lấy từ phòng VIP, trên lưỡi dao máu rỏ thành dòng.

Thật sự là…

Jaejoong né sang một bên muốn đứng dậy, nhưng loại thuốc quái quỷ kia đã ăn mòn sức lực khiến cậu lại ngã ra sàn nhà lạnh băng. Cậu phát ra một tiếng rên nhỏ khiến Yunho chú ý, ngay lúc Yunho muốn quay sang xem xét Jaejoong, kẻ kia thừa dịp sơ hở, nhào lên tấn công hắn, như muốn kéo dài trận đấu. Đám người bên ngoài càng kích động, đứng dậy reo hò ầm ỹ.

Có người hô “Đánh chết hắn”, cũng có kẻ gào “Làm hắn mất mặt đi”, bản tính khát máu không khiến lũ này có thể mở lòng thương xót. Mặc kệ, Yunho cúi đầu nhìn người hắn yêu nhất, cảm xúc càng lên cao.

“Con mẹ mày, cút đi.”

Không chút do dự đánh Dong Taeyang bất tỉnh, Shindong cùng Eunhyuk đỡ Jaejoong ra ngoài, không muốn làm to chuyện, người đàn ông tóc bạch kim để bọn họ đưa Jaejoong đi, Yunho thay thế Jaejoong tiếp tục trận đấu…

Cẩn thận xem xét những vết thương trên người Jaejoong, trên mặt Shindong và Eunhyuk không hề che giấu vẻ lo lắng. Nhưng Jaejoong vẫn còn tỉnh táo như trước, chỉ có ánh mắt của cậu chăm chăm nhìn một người.

Jung Yunho…

Nhìn thân ảnh vô cùng quen thuộc nhưng không được rõ ràng lắm, khóe miệng Kim Jaejoong hơi nhếch lên…

Đối mặt với một Yunho lạnh lùng, vì bảo vệ tính mạng của chính mình, đối phương mỗi cú đấm đều dùng hết sức, nhằm vào chỗ hiểm của Yunho nhưng đều bị hắn tránh được.

Mỗi lần xoay người, Yunho cầm chắc con dao trong tay, gạt vào chân của kẻ trước mặt, một miếng thịt nhỏ văng ra, máu tung tóe, khiến đối phương kêu la đau đớn.

Dường như Yunho không hề có ý định bỏ qua đối thủ, dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng, vào chân khiến miệng vết thương của kẻ kia loét ra thêm vài phần.

“Ah…”

Tay chân run rẩy, tiếng la hét thảm thiết khiến tất cả mọi người đều giật mình, sau đó lại có tiếng kinh hô của những người khác, có người sợ hãi nhăn nhó lông mày, nhưng cũng không hề làm giảm một chút lửa giận của Yunho.

“Chúng mày đánh Jaejoong một phát, tao sẽ trả chúng mày gấp bội.”

Gầm nhẹ một câu, Yunho tàn nhẫn thực hiện đúng như lời hắn nói. Cho dù đối phương đã lâm vào tình trạng hấp hối, run rẩy bò đến chỗ Yunho muốn xin tha, cũng không ngăn được hắn.

Cuối cùng, máu chảy tung tóe, hai tên kia thảm hại đổ gục xuống đất, ngay trên sàn đấu. Joe nhanh chóng tuyên bố người thắng cuộc hôm nay, tất cả đều vui vẻ, mọi người vỗ tay khen ngợi trận đấu rất hay, không thèm quan tâm đến người chết là ai hay sẽ có chuyện gì phát sinh khi có án mạng như thế.

“Đại ca, vị khách VIP kia…”

“Cho người xử lý thi thể, đừng để lộ tin tức ra bên ngoài.”

“Dạ, đã biết.”

Thở dài đứng bên ngoài sàn đấu chuyên dùng cho giao chiến, lướt qua khán đài, Joe nhìn chòng chọc vào một người dính đầy máu, trong mắt lúc này chỉ thấy bóng dáng Kim Jaejoong, nở nụ cười chế nhạo…

“Jaejoong….”

“Đừng động vào tôi!”

Yếu ớt ngăn bàn tay Yunho chạm vào người, ánh mắt Jaejoong khiến Yunho không thể nào hiểu nổi, trợn tròn mắt nhìn Eunhyuk đang giúp Jaejoong đứng dậy, cậu vẫn như thế, cự tuyệt không muốn Yunho đến gần…

Mím chặt môi, Yunho cho rằng Jaejoong bất đắc dĩ như vậy, bước lên phía trước, gần như ôm trọn Jaejoong.

Biết rõ bản thân lúc này không thể phản kháng, Jaejoong chỉ có thể quay mặt đi, mặc cho Yunho trên người vẫn đầy mùi máu tươi phả vào mũi cậu…

“Cậu có thể nghi ngờ tôi, Jaejoong, nhưng tôi không thể mặc kệ cậu.”

Trước lúc rơi vào hôn mê hoàn toàn, Jaejoong đã nghe được câu nói ấm áp từ Yunho.

[GO33N] Chapter 3.2

Part 2

Thông Báo: Trên phố Thịnh thế Đại Đường khai trương một Trà lâu mới – Tịch mịch vì ngươi, hoan nghênh người chơi ghé thăm, chủ tiệm: Là Kim hoa không phải cúc hoa.
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
OMG, ta có nhìn lầm không, Trà lâu??? Bí tịch Trà lâu đã bị người tìm thấy rồi sao? Bà đây đi ngàn dặm, miểu sát vô số quái vật chỉ vì bí tịch này mà không được là sao!!
Thế giới Triền triền miên miên:
Bé Điên, bình tĩnh bình tĩnh, cái này chỉ có thể cho thấy nhân phẩm của em không tốt (), hay là, chị dẫn em đến Trà lâu ngồi một lát?
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
Không muốn không muốn, người ta cũng muốn mở Trà lâu, Trà lâu Trà lâu, Miên Miên à, Trà lâu của em, ô ô ô ô ô ~~~~ 
Thế giới』【BT:
A, chủ tiệm không phải người vừa rồi nói không có tiền trên kênh thế giới sao?
Thế giới Dung ma ma yêu Tử Vi:
Đúng rồi, quả nhiên là Cúc Hoa tỷ a, không biết đặc sản của Trà lâu có phải trà hoa cúc không nhỉ!
Thế giới Rượu đỏ nấu thỏ;
Chủ tiệm này rất trâu bò nha, Túi càn khôn cũng lấy được, mới năm cấp đã rời khỏi Tân Thủ thôn, Trà lâu giờ lại còn tên là Tịch mịch vì ngươi, mình muốn biết người nọ là ai nha?
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
Cũng muốn biết, Trà lâu của ta nha!!!
Thế giới Mặc quần tam giác ra ngoài:
Tịch mịch, Tịch mịch, chẳng lẽ là đại thần Tức Mặc???
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
Làm sao có thể!!! Tôi ở trong bang Hiệp Cốt Nhu Tràng đây này, bang chủ chúng tôi mấy ngày không vào game rồi!!! Hơn nữa, bang chủ là của tôi!!
Thế giới Mặc quần tam giác ra ngoài:
Câu cuối mới là trọng điểm của cậu đúng không, rz[1], nhưng cái tên thật sự rất ẩn ý nha!
Thế giới Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Tiệm mới bán hạ giá, hôm nay tất cả các loại trà đều giảm giá 50%
Không muốn bọn họ tiếp tục suy đoán lung tung về tên quán, Jaejoong dưới tình thế cấp bách liền sử dụng đòn sát thủ, mặc dù có ghen tị thế nào nhưng có tiện nghi mà không chiếm thì chính là kẻ ngu.
Cho nên, Jaejoong đứng trên tầng ba của Trà lâu, nhìn mọi người đông nghìn nghịt kéo vào Trà lâu, cảnh này hoàn toàn có thể sánh với cảnh mua vé tàu hỏa lúc gần Tết.
Bận rộn phục vụ một đoàn lại một đoàn khách hàng, Jaejoong để ý từng người chơi, nhưng người tới lui ra vào không ít bóng dáng áo trắng nhưng không ai là đại thần cả.
Chẳng lẽ, đại thần không thích uống trà? Cho nên mới đưa bí tịch cho cậu?
Hừ (ˉ(∞)ˉ) .
“Tiểu Bạch Bạch, bọn tớ về rồi.” Giọng nói Mập mạp từ rất xa vang đến, Jaejoong ló mặt xuống chào một cái, lại rụt lại tiếp tục quản lý cửa hàng.
“Ủa, cậu làm gì vậy”’ Mập mạp đặt quyến sách xuống hỏi.
“Chơi game.”
Mập mạp liền giật mình, bình thường bảo Jaejoong chơi là muốn mạng cậu, vậy mà giờ lại chủ động chơi trò chơi?
“Cậu… miểu quái?”
“Không phải, tớ mở cửa hàng, trên phố Thịnh thế Đại Đường, là Trà lâu.”
“WTF?” Mập mạp cùng Dae Chil đồng thời khiếp sợ.
Trà lâu đó nha! Không phải quán gì khác mà chính là Trà lâu đấy!
Phong Vân có rất nhiều cửa hàng nhưng lại không có Trà lâu, bởi vì kỹ năng pha trà nghe nói phải tìm được bí tịch tên là Bách khoa toàn thư về tràmới luyện được, mỗi loại trà lại có phương pháp chế biến riêng, có rất nhiều tác dụng như bổ sung HP, MP ngay lập tức, thậm chí còn tốt hơn lam dược, hồng dược, là mục tiêu mà phần đông người chơi hướng tới, nhưng từ khi bắt đầu trò chơi đến giờ vẫn chưa có ai tìm được bí tịch này.
Đã từng có một tiểu đội tên là “Vì trà mà sinh”, chuyên môn giết quái tìm bí tịch, cuối cùng thất bại mà lui.
Bạn học Kim Jae Jae có nhân phẩm thật tốt nha!!
“Sao cậu tìm được?’
“Tớ không tìm.” Nói cái này, Jaejoong cũng thấy rất , cậu hoàn toàn là người bị hại mà, “Là đại thần Tức Mặc cho tớ, anh ấy lần trước cho tớ một cái Túi càn khôn, bên trong có quyển bí tịch này.”
“OMG, kẻ ngốc a, kẻ ngốc a.” Mập mạp vô cùng đau đớn, sao cậu lại không gặp được việc tốt như vậy, chẳng lẽ vì Jaejoong có số hưởng sao.
“Dae Chil, mau mở máy tính đi.”
“Làm gì vậy?” Dae Chil chất phác vẫn còn đang suy nghĩ nếu cậu đi uống trà, Jaejoong có thể giảm giá cho không.
“Đăng kí acc nhỏ, đi câu kẻ ngốc đi."
“Đi chết đi.”
Jaejoong ném gối ôm xuống, thế giới liền an tĩnh.
Quay đầu trở lại trò chơi, một ngày trong trò chơi bằng khoảng năm giờ ngoài đợi thực, hiện tại đã sắp đến nửa đêm, ngáp một cái định đóng cửa, chưa đi được hai bước liền sững sờ tại chỗ.
Ở một góc Trà lâu, gần cửa sổ có một vị hiệp khách áo trắng đang ngồi, cũng không gọi trà, chỉ lẳng lặng ở đó, thấy cậu tới liền thản nhiên nói:
“Chúc mừng.”
Không đợi Jaejoong trả lời, Tức Mặc đại thần liền nhảy xuống từ cửa sổ, biến mất không còn thấy tăm hơi như một cơn gió thoảng.
Lúc Jaejoong kịp phản ứng lại chạy đến bên cửa sổ nhìn thì phố Thịnh Đường vào ban đêm trống rỗng, ngoại trừ thỉnh thoảng có vài người chơi đang làm nhiệm vụ ra không hề thấy bóng dáng áo trắng như tiên hạ phàm kia.
Jaejoong mất mát đóng cửa tiệm, nhìn hai chữ ngắn gọn trong cửa sổ chat —— Chúc mừng.
Đối thoại của bọn họ luôn rất ngắn, từ lần gặp mặt đầu tiên đến khi nhắc nhở cậu mở Túi càn khôn, và cả lần chúc mừng này, cộng lại còn chưa đủ năm mươi chữ, nhưng vì cái gì mà hết lần này đến lần khác cậu nhìn đều cảm thấy cảm xúc bất ổn.
Mở danh sách hảo hữu tìm, quả nhiên, ảnh đại thần lại là màu xám.
Chẳng lẽ, đại thần đều xuất quỷ nhập thần như vậy sao?
Giống như Ultraman mãi mãi đợi đến lúc quái thú hoành hành mới xuất hiện tiêu diệt?
-_-|||
Jaejoong tư duy càng ngày càng hỗn loạn, vứt con chuột sang một bên, kêu to: “Tớ muốn gặp đại thần.”
Ầm!
Junsu ôm bóng đi vào cửa liền bị trượt chân, cả khuôn mặt vùi vào giày của Dae Chil, cậu không nghe lầm chứ, anh họ cậu? Muốn gặp đại thần?!
Cô à, Junsu thật có lỗi với cô, cháu không biết hyung lại có loại đam mê này, cháu không nên dụ dỗ hyung ấy chơi game a.
“Junsu, em nằm rạp trên mặt đất làm gì?”
Jaejoong gào thét xong liền thoải mái hơn nhiều, không hề biết câu nói kia của mình đã tạo nên ảnh hưởng lớn đến mức nào với ba người còn lại trong ký túc xá, tiếp tục hớn hở luyện kỹ năng.
“Ái phi miễn lễ bình thân.” Mập mạp bước đi thong thả đến trước mặt Junsu, sờ sờ mấy cái trên mông Junsu, gật đầu nói, “Hmm, mông ái phi càng ngày càng cong.”
Một trận PK oanh liệt lại một lần nữa diễn ra trong ký túc xá 419.
Mà nguồn gốc của trận PK, bạn học Kim Jae Jae vẫn còn đang mải miết kinh doanh Trà lâu nhỏ của mình, buôn bán càng ngày càng tốt, cậu còn thuê mấy người trên kênh thế giới đến chạy bàn, mình thì bắt đầu làm ông chủ chỉ ngồi vung tay, ngày nào cũng ngồi ở chỗ đại thần đã từng ngồi mà ngẩn người.
Trong trò chơi, người chơi rất ngạc nhiên với chủ Trà lâu – Nữ y sư xinh đẹp này, level rất thấp nhưng kỹ thuật chế biến trà lại rất tốt, ngày nào cũng ngồi cạnh cửa sổ giả làm hòn vọng phu, không thêm hảo hữu, cũng không đáp lời người khác.
Đúng là một tiểu mỹ nhân băng sơn a.
Thế giới A đậu hoa:
Vị trí gần cửa sổ của Trà lâu sao lại không cho người khác ngồi?
Thế giới Vi khuẩn có ích:
Người mới tới không biết sao, chỗ kia nghe nói là dành riêng cho chủ Trà lâu, không thấy chủ quán ngày nào cũng ngồi chỗ đó à?
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
Trà lâu của ta TT
Thế giới Siêu nhân mẹ nó:
Bé Điên vẫn còn chưa hết hi vọng à, bội phục, PK chủ quán đi, đoạt Trà lâu lại.
Thế giới Ngươi điên ta ngốc:
Cậu cho rằng tôi không muốn sao, nhưng là tôi! @# [$]%...
Nội tâm Bé Điên tiểu thư gào thét: Cậu cho rằng tôi không muốn sao, tôi là nữ thích khách cấp 78, miểu sát nữ Y sư có cấp 5 kia còn nhẹ nhàng hơn bữa ăn sáng, nhưng, nhưng, phó bang chủ chúng tôi hạ lệnh không ai được phép đụng vào Trà lâu, nếu không, nô dịch một tháng.
Thế giới AASDFFG:
Phó bản Địa ngục chi lao, còn thiếu hai người, cần công kích từ xa, tổ đội a.
Jaejoong hàng ngày hóng kênh thế giới, thỉnh thoảng lại làm mấy loại trà có công hiệu đặc thù cho mấy kẻ cuồng cày level, thời gian còn lại đều dùng để ngẩn người.
Buôn bán của quán càng ngày càng tốt, thậm chí trên diễn đàn chính thức còn có giới thiệu về quán của cậu:
—— Tịch mịch vì ngươi, một Trà lâu phong cách, mỹ nữ chủ quán trầm mặc ít nói, kỹ thuật pha trà hạng nhất.
Dù pha trà thế nào đi chăng nữa, người kia vẫn không thấy tới.
Có lẽ, loài người phàm tục như bọn họ chỉ có một hai cơ hội được nhìn thấy đại thần a, Jaejoong hàng ngày đều ngồi ở vị trí kia đợi đại thần.
Mãi đến ——


[1]rz: Giống hình một người đang quỳ, chống hai tay xuống đất. Ý nghĩa là “Hối hận”, “Bi phẫn”, “Vô vọng”,…