Feb 15, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 3

Chapter 3
Chính là ánh mắt này.
Đây chính là ánh mắt có thể bộc lộ tình yêu.
Tiễn Chanh thật sự nhìn đến choáng váng. Cô cũng không phải hoàn toàn không biết gì về diễn xuất, nhưng xem trên tivi trước đây dù sao cũng không thể so sánh với tận mắt nhìn.
Có lẽ có rất nhiều cách để bộc lộ tình yêu, nhưng giờ phút này, chỉ cần một ánh mắt mà thôi.
Kim Jaejoong thu ánh mắt lại, hai tay chống hông, quay người hỏi Tiễn Chanh: “Nhìn hiểu không?”
Tiễn Chanh cảm giác mình đã hiểu, toàn bộ tình cảm Kim Jaejoong muốn bộc lộ đều thể hiện rõ trong đôi mắt kia, cô không thể nào không hiểu: “Đạo diễn giỏi quá, ánh mắt rất nhập vai!”
“Đóng phim đương nhiên phải nhập vai, cô tự thử đi, lát sẽ tiếp tục quay.”
“Tôi bắt chước anh được không?”
Kim Jaejoong sửng sốt: “Bắt chước tôi?”
Tiễn Chanh rất chăm chú gật đầu: “Chính là bắt chước ánh mắt ban nãy của anh.”
Kim Jaejoong giờ mới hiểu ra, Tiễn Chanh vẫn không biết phải đóng phim như thế nào. Nhưng mà bắt chước cũng được, dù thế nào thì cũng tốt hơn ánh mắt trống rỗng không chút tình cảm.
Nhân viên công tác một lần nữa vào chỗ. Kim Jaejoong ngồi trước camera, dùng ánh mắt ý bảo đập clapperboard.
Chính thức quay.
Jung Yunho đứng thẳng, thầm nhẩm mấy giây trong lòng. Cảnh này anh đã quay nhiều lần rồi, trên cơ bản sẽ không có vấn đề gì.
“Tẩy trang đi.”
“Em không tẩy.”
Jung Yunho cao giọng lên nhắc lại: “Anh nói tẩy trang đi!” Anh chỉ vào bồn rửa mặt đối diện gần cửa sổ, lửa giận từ từ bốc lên: “Tẩy ngay bây giờ đi!”
Tiễn Chanh cắn môi, dường như rất tủi thân, nói: “Em nói không là không.”
Jung Yunho bước qua, không chút dịu dàng túm cô kéo đến trước bồn rửa mặt, sau đó ném khăn mặt ước nước lên mặt Tiễn Chanh.
“Cut ---!”
Jung Yunho ngay lập tức buông Tiễn Chanh ra, nở nụ cười tỏ vẻ xin lỗi với động tác thô bạo vừa rồi.
Tiễn Chanh trong lòng vô cùng bồn chồn. Cô không biết biểu hiện ban nãy của mình có được chấp nhận hay không, nhưng mà thấy thái độ của mọi người mười phần bình thường, không phản đối rõ ràng như mấy lần trước.
Kim Jaejoong một tay chống trên máy quay, một tay đỡ cằm, ánh mắt mang theo ý tứ hàm xúc khó hiểu mà nhìn Tiễn Chanh, một thời gian sau mới thở dài, thắc mắc: “Lúc cô tủi thân cũng vui vẻ như vậy sao?”
Tiễn Chanh cúi đầu, không biết nói gì nữa.
“Nhưng mà câu đầu tiên diễn không tệ.” Kim Jaejoong đi tới khu quay phim, tiện tay gọi một người bảo: “Lấy tạm một bộ đồ diễn cho tôi.”
Nhân viên chạy việc của đoàn làm phim bị gọi lập tức chạy ra bên ngoài, lại dùng tốc độ nhanh nhất ôm một chiếc áo màu hồng nhạt trở về đưa cho cậu.
Kim Jaejoong mặc quần áo tử tế đi đến trước bàn trang điểm. Mọi người liền hiểu ra, đạo diễn muốn đích thân làm mẫu, vì vậy tất cả đều thức thời tản ra, Tiễn Chanh chạy đến bên máy quay phim, sợ bỏ lỡ mất hình ảnh đặc sắc này.
Kim Jaejoong ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm cọ vẽ lên: “Bắt đầu từ lúc vào cửa, thư ký trường quay hô hộ tôi.”
Jung Yunho rất phối hợp đi ra bên ngoài cửa. Tâm tình anh giờ phút này có chút rối loạn, tuy tình huống này anh đã từng nghĩ đến, nhưng khi đối mặt với Kim Jaejoong, anh không biết mình có thể khống chế tốt hay không.
Thư ký trường quay hô bắt đầu.
Jung Yunho hít sâu một hơi, sau đó đưa tay mở cửa đi vào, sau đó dùng sức đóng cửa.
Kim Jaejoong không nhanh không chậm đứng lên, hơi nghiêng người. Trong tay cậu vẫn còn cầm chiếc cọ vẽ kia.
Jung Yunho nhìn thẳng vào cậu, sắc mặt âm u, vì không sử dụng hiệu ứng ánh sáng nên đôi mắt lại càng u ám. Anh quan sát Kim Jaejoong một hồi, bất ngờ nhíu mày, giọng trầm thấp ra lệnh: “Tẩy trang đi.”
Kim Jaejoong đặt cọ vẽ xuống, ưu nhã tựa vào bàn trang điểm như một chú mèo, chiếc áo diễn màu hồng nhạt theo đó mà tạo thành đường cong quyến rũ. Trên mặt cậu đang cười, nhưng lại không hẳn là cười, chỉ là khoé miệng hơi cong lên, tựa như đôi mắt kia của cậu vậy, rõ ràng xinh đẹp như đang quyến rũ người, nhưng lúc cậu nhìn Jung Yunho, trong đôi mắt kia chỉ có tình yêu.
Jung Yunho bị ánh mắt này làm cho ngẩn ngơ, anh bối rối dời mắt đi, không dám nhìn lại.
Kim Jaejoong nghịch ngợm nghiêng người, nhẹ nhàng nói: “Em không tẩy.”
Khi quay phim, diễn xuất tựa như một quả cầu, hai bên anh ném tôi đón truyền qua lại lẫn nhau, nếu nửa chừng có người sẩy tay, vậy chỉ có thể chấm dứt diễn lại từ đầu.
Cũng may, giọng nói của Kim Jaejoong đã kéo lý trí Jung Yunho trở lại, anh đột nhiên phát hiện mình sơ suất, vì vậy lập tức sửa chữa, nhanh chóng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Im lặng hai giây, Jung Yunho tìm lại được cảm xúc, ngẩng đầu một lần nữa nhìn thẳng vào đôi mắt kia.
Hai mắt Kim Jaejoong dần dần hiện rõ vui vẻ, khẽ cong lên, lại càng giống một yêu tinh muốn đi quyến rũ người.
Cậu ấy thật sự chỉ đang diễn thôi sao? Jung Yunho nhịn không được tán thưởng.
Nhưng mặc kệ trong lòng anh nghĩ như thế nào, lúc này biểu cảm trên mặt lại hết sức khó coi —— Vì nữ chính không nghe theo, nam chính lúc này không thể kìm nén được lửa giận. Jung Yunho mím chặt môi, đường cong như tạc dưới ánh đèn tù mù lại lộ ra vẻ lạnh lùng mười phần; vì đang tức giận nên đôi mắt anh tràn ngập giận dữ: “Anh nói tẩy trang đi!” Sau đó cao giọng chỉ bồn rửa đối diện, ra lệnh: “Tẩy ngay bây giờ đi!”
Hai câu này thật sự rất khí thế, mọi người xung quanh âm thầm vỗ tay khen ngợi.
Có lẽ là diễn quá nhập vai, Kim Jaejoong bị mắng đến mũi cay cay. Theo kịch bản, lúc này nữ chính hẳn phải sợ hãi và tủi thân, nhưng lại vì đối phương là người cô yêu nên càng mạnh mẽ không chịu cúi đầu.
Kim Jaejoong nhẹ nhàng cắn môi dưới, chậm rãi đứng thẳng. Mũi cậu hồng hồng, trong mắt lại tràn đầy tủi thân. Cậu nhìn Jung Yunho, giọng mang theo chút làm nũng, lên án: “Em nói không là không.”
Vừa nói xong, Jung Yunho liền bước tới, anh túm lấy cánh tay Kim Jaejoong, kéo tới trước bồn rửa mặt. Kim Jaejoong yếu ớt giãy dụa vài cái, trên mặt hiện lên sợ hãi. Jung Yunho dùng sức ôm cậu vào trong lòng, sau đó dùng tay phải giữa chặt cậu, tay trái lấy khăn mặt.
Mắt thấy khăn mặt sắp chạm vào mặt mình, Kim Jaejoong đột nhiên trở mặt, lạnh lùng hô một tiếng: “Cut.”
Trong nháy mắt, tất cả mọi người liền hoàn hồn lại, trợ lý nhanh chóng tiến lên cởi đồ diễn giúp cậu, thuận tiện bưng trà rót nước.
Jung Yunho trở lại khu nghỉ ngơi của mình, nhận nước ấm trợ lý đưa tới, vừa uống vừa nhìn cậu.
Đây là một cảm giác rất kỳ diệu. Jung Yunho nhớ lại nhiều năm trước, bọn họ cũng đã từng diễn chung như vậy. Lần đóng phim đó kịch bản không lúc nào rời tay, diễn xuất lại càng không thể khen ngợi, nhưng vô cùng chân thật. Tính ra, cảnh diễn xuất sắc mang theo ánh hào quang sáng chói của hai người hôm nay lại không thể nào có được sự thích thú lúc ban đầu.
Jung Yunho chợt nhận ra, cái gọi là diễn xuất cao nhất, chính là thật thật giả giả, ai cũng không hiểu bạn.
Cả đoàn làm phim mệt mỏi hơn nửa ngày, khó khăn này cuối cùng cũng qua. Tiễn Chanh lúc nghe khẩu hiệu báo kết thúc công việc, cả người liền nhẹ nhõm hơn hẳn. Bọn họ hôm nay tổng cộng quay bốn cảnh, để không lãng phí thời gian, bất kì cảnh nào có liên quan tới cảm xúc, Kim Jaejoong đều tự mình diễn cho cô xem. Cũng may khả năng bắt chước của Tiễn Chanh rất tốt, dù không sinh động như Kim Jaejoong nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Thu thập trường quay xong, lúc mọi ngươi chuẩn bị về khách sạn, phó đạo diễn chạy tới xe ô tô của Kim Jaejoong, gõ cửa sổ cười hỏi: “Đạo diễn, mọi người bảo hôm nay là ngày mở máy, cả đoàn làm phim đi ăn một bữa chúc mừng được không?”
Kim Jaejoong liếc nhìn thời gian, chưa tới tám giờ: “Vậy mọi người tìm chỗ ăn trước đi, tôi thay quần áo xong sẽ qua.”
Phó đạo diễn thấy cậu gật đầu liền vui mừng lấy di động ra tìm chỗ, còn vẫy vẫy tay với cậu.
Kỳ thật quay phim rất mệt mỏi. Diễn viên tốt xấu gì cũng có thời gian trống trong lúc đợi đến cảnh quay, mà đạo diễn thì bận rộn từ sớm đến tối mịt. Phim điện ảnh và phim truyền hình không giống nhau, tuy chỉ ngắn ngủn chừng 100 phút đồng hồ nhưng từng cảnh quay đều phải tìm tòi nghiên cứu. Kim Jaejoong còn chưa đạt tới trình độ đạo diễn đẳng cấp quốc tế, nhưng lại rất chú ý chất lượng phim. Nói dễ nghe thì cái này gọi là không phụ lòng người xem, nói ích kỷ thì chính là vì tạo dựng danh tiếng. Cậu may mắn, có nền tảng là xuất thân từ Hollywood, nhưng may mắn chưa bao giờ là thứ cứ đợi là có.
Trở lại khách sạn, Kim Jaejoong vừa nhận thẻ phòng mở cửa, vừa bắt đầu cởi áo. Tuy hôm nay không quay buổi tối, nhưng cậu bận rộn từ sáng sớm tới giờ, thể lực tiêu hao rất nhiều, giữa trưa đứng dưới mặt trời lại đổ mồ hôi, cả người đều rất khó chịu.
Cậu tắm rửa sạch sẽ trong 20 phút, đi ra đứng trước gương chậm rãi sấy tóc. Cậu nhìn chính mình trong gương, vì chăm sóc cẩn thận nên khuôn mặt mới chỉ ngoài hai mươi, nhưng thân thể thì không thể nào bì được. Kim Jaejoong hiểu rõ trong lòng, mình đã không còn trẻ nữa, cơ thể ba mươi bốn tuổi không thể để cậu tuỳ ý chà đạp, nhưng cậu không thể kiềm chế nổi bản thân. Thức đêm, say rượu, thỉnh thoảng lại kén ăn, cậu thậm chí không hiểu nổi tại sao phải làm vậy, có lẽ là để trút hết nỗi lòng ra.
Tóc đã sấy khô, phần tóc mái trên trán miễn cưỡng che hơn phân nửa khuôn mặt. Cậu mấy năm nay có chút lười biếng, ngoại trừ lúc cực kỳ cần thiết phải trang điểm ra, phần lớn cậu đều để khuôn mặt trắng bệch đi ra ngoài gặp người. Hơn nữa mắt cậu vốn lớn, nhìn thoáng qua tựa như bị bệnh vậy.
Trương Tuyết đã lái xe đến trước khách sạn chờ cậu, Kim Jaejoong cúp điện thoại đứng chờ thang máy. Cậu mặc áo khoác có mũ, đội mũ lên gần như che kín hết mặt. Kim Jaejoong chỉnh lại mũ, đúng lúc này, cửa mở.
Jung Yunho nghiêng người dựa vào lan can trong thang máy, thấy cửa mở liền liếc mắt nhìn qua.

“Trùng hợp vậy, cũng đi liên hoan à?” Jung Yunho đưa tay ấn nút đóng cửa, tươi cười chào hỏi cậu.

Feb 13, 2015

[LK] Chương 2.2

Chương 2.2

“Tuy là nam nhi, nhưng lớn lên thực sự tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt này, giống hệt mẹ ngươi. Nếu Liên Nhã còn sống, hẳn sẽ rất vui vẻ.” Thiên Hậu vuốt tay Tại Trung, cười ôn nhu: “Khi ngươi vừa được sinh ra không lâu liền bị đưa đi nơi khác, đương nhiên không nhớ ra được mẹ ngươi.”
Tại Trung ngay cả mỏi lưng cũng không dám làm càn, tròng mắt đảo một vòng, không ngờ lại bị Thiên Hậu nhịn không được cười thành tiếng: “Mà ngay cả tính tình hiếu động cũng giống mẹ ngươi. Liên Khuynh à, nghe nói buổi sáng ngươi không khoẻ, bây giờ thoải mái hơn rồi chứ?”

“Cái đó… Có phải các người nhận nhầm người rồi không? Ta không phải Liên… Khuynh… Ta là Kim Tại Trung… Mà ta cũng không phải là Hoàng phi gì gì…” Cậu nói nhanh, ngôn ngữ cũng sắp loạn rồi.

“Kim Tại Trung?” Thiên Hậu dừng một chút, sau đó nói, “Đây là tên ngươi ở bên kia sao, nghe cũng thật êm tai, nếu như ngươi thích, sau này Mẫu hậu sẽ gọi ngươi là Tại Trung.” Những câu nàng nói đều là theo Tại Trung, sợ Tại Trung không vui. Thuận thế gật đầu, Tại Trung cảm thấy người phụ nữ trước mặt cũng không giống loại người như Thiên Đế, thậm chí có cảm giác thân ái, gần gũi. Thiên Hậu nhìn đôi mắt đỏ ửng cửa Tại Trung. “Sao thế? Hạo nhi hắn chọc ngươi?”

“Hả?”

“Còn không phải tên tiểu tử ngu ngốc Trịnh Duẫn Hạo kia sao.” Thiên Hậu thở dài, đau đầu: “Tính tình hắn giống Phụ hoàng, không biết thông cảm cho người khác, ngươi về sau phải vị tha với hắn, dù sao cũng đã thành thân. Yên tâm, nếu hắn khi dễ ngươi, còn có Mẫu hậu ở đây.”

Tại Trung vội lắc đầu: “Không phải, ta chính là nhớ nhà.”

“Đứa ngốc này, đây chính là nhà ngươi. Nếu đã là Hoàng phi rồi, hãy quên những chuyện trước kia. Mẫu hậu biết rõ ngươi mới từ nơi đó đến không quen, nhưng ngươi chính là người ở đây. Năm đó nếu không xảy ra biến, Liên Nhã cũng sẽ không đưa ngươi tới nơi đó, nháy mắt cũng đã hơn một nghìn năm rồi…”

Đây mới chính là lúc khiến Kim Tại Trung thổ huyết, cậu run rẩy hỏi: “Tuổi thọ con người không có lâu như vậy? Huống chi… ta… ta mới chỉ mười bảy tuổi…”

“Nơi sống khác biệt, thời gian khác biệt. Những chuyện này, về sau tự nhiên sẽ có người từ từ giải thích cho ngươi hiểu. Dân thường ngoài Hoàng thành không thể sống lâu như vậy, nhưng chỉ cần bước vào Hoàng thành giống như đến tiên tộc. Lẽ tự nhiên, ngươi vừa là người Liên tộc, khi ra đời lại thuộc tiên tộc.

“Chuyện đó… Ta còn muốn hỏi bà… Thiên Hậu… nhìn ra ta là nam sao?” Những lời này Tại Trung rón rén hỏi, cậu sợ mấy người ở đây cho là cậu cảm thấy thị lực của người ta có vấn đề thì thảm rồi.

“Vừa rồi còn khen ngươi tuấn tú ~ đấy là ngươi đang nói Mẫu hậu ta mắt mờ sao?” Thiên Hậu vỗ vỗ tay Tại Trung, an ủi: “Ta biết ngươi lo lắng chuyện gì, không thể sinh con cũng không sao, chỉ cần ngươi cùng Hạo nhi sống tốt là được. Ở Hoàng thất này nhiều Hoàng tử như vậy, các ngươi hợp ý đứa nào thì phong Thái tử là tốt rồi.”

“Nhiều nhiều nhiều… Cái gì?!” Ý là để cho hắn chém giết hài tử nhà người ta sao T T

“Yên tâm, Hạo nhi sẽ không nạp phi. Từ nghìn năm trước, khi ngươi vẫn còn trong tã lót, nó đã thề với Mẫu hậu về sau chỉ lấy một mình ngươi! Đây chính là duyên phận chọn trúng định mệnh.”

Thiên Hậu vốn là tới dỗ dành, an ủi Tại Trung, nhưng những lời nàng nói ra lại như quả bom oanh tạc tinh thần Tại Trung chia năm, xẻ bảy, khi Thiên Hậu đã rời đi rồi, cậu vẫn chưa hoàn hồn lại. Sống hơn một nghìn năm rồi, mình là loại quái vật gì đây ! ! Tuổi thọ người xưa cũng quá dài đi T T Còn tiên tộc với Liên tộc gì đấy, tộc cái khỉ gió gì T T Giờ cậu chỉ muốn về nhà thôi… Hồng Lăng thấy Tại Trung bộ dạng than thở, tiến lên an ủi: “Thiên Hậu đối với Hoàng phi thật tốt. Xem ra thời gian sau Người sẽ cảm thấy thoải mái hơn.”  Dù sao, Thiên Đế lãnh huyết thế nào cũng vẫn tôn kính Mẫu hậu của mình.

“Ah… Đúng rồi, người tên Liên Nhã là ai?”

“Trưởng Công chúa là mẫu thân của Hoàng phi. Hoàng phi khi đó tuổi còn nhỏ, Người không nhớ được cũng phải. Nô tì lúc đó cũng còn nhỏ, chỉ biết là Thiên Hậu và Trưởng Công chúa kết bái chị em.” Hồng Lăng khẽ cười, thần sắc chứa đầy sự tịch mịch, “Trưởng Công chúa vì lần biến cố đó…” Nói đến đây, đột nhiên Hồng Lăng ngừng lại.

“Biến cố gì?”

“Chuyện này… Nô tỳ khi đó tuổi còn nhỏ, cũng không biết…”

Tại Trung chép miệng, xem xét nét mặt nàng cũng biết Hồng Lăng đang cố tình che giấu nhưng cũng không truy hỏi nữa, rầu rĩ ghé mặt bàn, “Thật nhàm chán a… Chẳng lẽ muốn ta cả ngày đều ngồi ở đây sao?”

“Nếu Hoàng phi cảm thấy nhàm chán, có thể ra ngoài đi dạo một chút.” Hồng Lăng nói

“Vậy cô có thể cho ta ít thuốc trị thương ngoài da tốt được không?”

Đình nghỉ mát.

Nam tử tuấn tú cầm quân cờ lên cao, sau đó nhìn Duẫn Hạo, toàn cục không cần so lại cũng biết thắng thua, Duẫn Hạo cũng cười nói lạnh nhạt: “Ngươi có tiến bộ rồi đó.”

“Chỉ sợ là Bệ hạ tâm sự nặng nề nên Xương Mân mới có cơ hội thắng a?” Quan Tư tế duy nhất trong Hoàng thành Thẩm Xương Mân từ tốn bưng trà lên uống một ngụm, “Cùng Hoàng phi ở chung như thế nào?”

“Sư phụ ngươi có thể tiên đoán từ ngàn năm trước đó chính là Hoàng phi duy nhất của Viêm Thuấn, vậy ngươi thế nào lại cho rằng trẫm cùng hắn không tốt?” Trịnh Duẫn Hạo nhìn kỹ nước đi ván cờ.

“Bệ Hạ, đây là nói nhảm.” Xương Mân bật cười lắc đầu, “Ngươi không muốn lấy hắn?”

Duẫn Hạo thản nhiên nói: “Cũng chỉ là cưới thêm một người có ria mép, cũng không quan trọng. Chỉ có điều trẫm không thích chuyện đã an bài, Xương Mân, nếu như ngươi ở vị trí trẫm, ngươi sẽ làm thế nào?” Hắn nhìn về phía người bạn đã chơi cùng từ thuở nhỏ.

“Ta sẽ lấy, cũng sẽ đối tốt với hắn.”

Duẫn Hạo nghe xong, cười mà không nói gì.

“Ta tin vào thiên văn, hắn đã là Thiên mệnh định của ngươi, tất nhiên sẽ có quan hệ. Bệ hạ, ngươi hỏi sai người rồi.” Xương Mân học thiên văn, làm quan Tư tế, đương nhiên tin vào những gì mình nhìn thấy trên bầu trời. “Bệ hạ còn nhớ không? Ngàn năm trước, lúc Liên Khuynh Hoàng phi mới sinh, ngươi liền cùng ta lén tới nhìn hắn. Khi đó bị Thiên Hậu phát hiện, ngươi còn chỉ vào đứa bé quấn tã tuyên bố muốn thành thân, cả đời chỉ duy nhất người đó.” Cái này, được gọi là thiên mệnh.

“Lời thuở nhỏ, hoá ra là thật.” Duẫn Hạo nhíu mày, hạ quân cờ, “Ngươi thua.”

Chỉ cần chừa một góc chết cho ta, ta liền có thể đánh bại toàn bộ quân của ngươi. Đây chính là thách thức của số mệnh mà con người có thể phạm vào.

Thẩm Xương Mân bất đắc dĩ nhún vai, tính tình Trịnh Duẫn Hạo từ nhỏ thế nào sao y có thể không biết, đặt chén trà xuống, Xương Mân buông một câu: “Sau này như thế nào, hôm nay ngươi sao có thể phán được.” Thu thập xong bàn cờ, y nhướn mày: “Lại ván nữa chứ?”

Nước chảy ngàn năm, hoa rơi vô tình.

Hồng Lăng không chỉ một lần cản trở hành vi của Tại Trung, nhưng việc Hoàng phi tôn kính tự mình chăm lo cho người hầu khiến các cung nữ hoảng hốt, Tại Trung còn cẩn thận bưng trà rót nước, suýt nữa còn muốn bôi thuốc cho các nàng. Trong phòng đều là các cung nữ buổi sáng bị đánh phạt, Tại Trung lại tự mình nhận lỗi, kinh hoảng khiến cả đám cung nữ muốn khấu đầu làm đại lễ. Hoàng phi quá thiện lương khiến các nàng e sợ, buổi sáng nay một kiểu, bây giờ lại thái độ khác.

“Hoàng phi, cũng không còn sớm nữa rồi.” Hồng Lăng ở bên cạnh nhắc nhở.

“Ta biết mà.” Tại Trung khom lưng cúi chào đối với các cung nữ đang ở trong phòng không biết thế nào, “Buổi sáng ta thật sự không phải cố ý đâu, ta không biết người đó sẽ gọi người đến đánh, cũng không biết các cô… các ngươi không phải đang đóng phim. Thật sự xin lỗi.” Toàn bộ phòng hít ngụm khí lạnh, trên thế giới này cũng chỉ có Thiên Hậu cùng vị Hoàng phi trước mặt dám xưng hô như vậy với Bệ hạ cao cao tại thượng. Rõ ràng… Người này…

Các cung nữ e dè nuốc nước bọt, nguyên một đám cứ ngơ ngơ nhìn Tại Trung.

“Sau này ta sẽ chú ý lời nói và hành động, thật sự xin lỗi.” Tại Trung thật sự cảm thấy có lỗi, suýt chút nữa vì một câu nói của mình mà hại các nàng mất mạng, còn bị đánh như vậy.

Một cung nữ do dự hồi lâu, mới e dè nói: “Hoàng phi thương cảm chúng thần như vậy, còn mang thuốc trị thương đến, phận nô tỳ chúng thần đã thụ sủng nhược kinh. Chỉ là chỗ này không sạch sẽ, gọn gàng, không hợp với thân phận Hoàng phi, kính xin Người trở về. Ân đức của Hoàng phi, chúng thần ghi nhớ trong lòng.”

“Ta.. ta đã biết, các cô… các ngươi nghỉ ngơi thật tốt, ta đi trước vậy.” Tại Trung nhìn Hồng Lăng, sau đó cả hai đi ra ngoài.

Trong phòng an tĩnh một hồi, mấy cung nữ cầm dược trị thương, không khỏi kinh hô, đây là loại dược thượng đẳng, chỉ Bệ hạ, Thiên Hậu mới được dùng. Cả đám mừng rỡ nhìn cái lọ trên tay, rồi lại nhìn vết thương của mình, chỉ có cung nữ vừa lên tiếng lúc nãy, nhìn lọ dược hồi lâu, thần sắc vừa mừng lại vừa lo.

“Cái này… là dược Hoàng phi ban sao….” Hồi lâu, nàng thì thào tự nói: “Có lẽ, không giống như vậy…”

Cậu nhất định không hợp với từng người từng chỗ trong Hoàng thành này.

Cậu nhất định sẽ thay đổi một thứ gì đó.

Feb 11, 2015

[LK] Chương 2.1

Chương 2.1

Sáng sớm hôm sau, Tại Trung thay bộ quần áo được Hồng Lăng cùng mấy cung nữ mang tới. Hơi khác so với những bộ quần áo cổ xưa cậu đã nhìn thấy, một thân áo trắng thượng hạng, bên trên dùng tơ vàng điểm rất nhiều đoá sen nở rộ, mặc dù không hoa lệ nhưng lại vô cùng thanh cao, tôn quý. Xem ra lần này cậu đúng là cố phúc hưởng thụ hương vị nhân gian a. Mái tóc dài của Tại Trung được cài lên bằng một cây trâm, đơn giản mà đẹp. Trong ánh mắt Hồng Lăng đều là sự tán dương không thể che đậy, tự tay mình cầm quần áo cùng ngọc bội đeo giúp Tại Trung.

Đang ngồi ở trước gương đồng ngọ nguậy, Tại Trung bỗng nhiên nghĩ ra cái gì, rút miếng ngọc bội hôm qua nhét trong áo ra.

Kéo Hồng Lăng sang một bên, đem ngọc bội đặt vào tay cô, cau mày nói: “Miếng ngọc này không rẻ a? Cô tốt nhất nên trả cho đạo diễn, ta cầm sợ chẳng may làm mất.” Đến lúc đó, sợ là bán mình đi cũng không đủ tiền đền.

“Cái này?” Hồng Lăng kinh ngạc nói, “Cái này vốn là của Hoàng phi Người đó.”

“Không, không, không, đây là của các cô, cô đánh rơi. Cô đưa ta, ta sợ ta làm hỏng mất, ngọc tốt như vậy, hỏng thật đáng tiếc.” Cậu đã ngồi trước bàn nhấm nháp đồ ăn ngon. Không thể không nói, đồ ăn ở đây cực kỳ ngon, Tại Trung vẫn cảm thấy không tin được đây là những thứ do đoàn phim cũng cấp, cái món này vừa ăn cũng biết là rất đắt, thế nhưng cậu được ăn chùa tội gì không ăn, không bắt mình trả tiền thì tốt rồi.

Hồng Lăng bước đến, lấy trong tay áo một sợi chỉ đỏ treo ngọc bội, sau đó ngồi xổm xuống, đem ngọc bội đeo vào thắt lưng Tại Trung. “Ngọc này có linh tính, huống chi đó là ngọc của Hoàng phi, tự nhiên sẽ bảo hộ Người chu toàn. Chỉ cần Hoàng phi không cố tình, ngọc này không ai có thể phá được.” Cô cẩn thận đeo dưới vạt áo cho Tại Trung, sau đó lại múc cho cậu một bát cháo, “Ở đây Hoàng phi và Bệ hạ sẽ cùng nhau đi vấn an Thiên Hậu.”

“Hả?”

“Là Mẫu phi thân sinh của Bệ hạ, ngày ngày ở trong Ngự Lân điện không ra ngoài nửa bước, thế nhưng khi biết Hoàng phi trở về liền tự mình cầu phúc cho Người. Hôm nay Hoàng phi nhất định phải đi vấn an Người.”

“Ta nói hôm nay ta về nhà cơ mà.” Tại Trung húp cháo, ta cầm lấy cái bánh bao, không hề quan tâm nói: “Hôm nay ta không diễn đâu.”

“Hoàng phi…”

“Đừng nói nữa, ở chỗ này lâu như vậy, không quay về mẹ ta sẽ tức giận. Nếu không thì, lần sau mấy người cần ta thì thông báo cho ta trước một tiếng, ta nói với người thân, rồi xin phép nghỉ, cái này là cả vấn đề đó…” Tại Trung lập tức không muốn ăn nữa, “Ta năm nay đang học cấp ba, nghỉ học nhiều ngày sẽ không theo kịp bài vở trên lớp, sau đó lại không thi đỗ đại học, áp lực nghiêm trọng.” Cậu hục hặc đầu, vẻ mặt đáng thương nhìn Hồng Lăng.

“Nô tỳ không hiểu Hoàng phi nói gì… Đại học?”

Tại Trung thở dài, phất phất tay: “Được rồi được rồi, ta nhất định sẽ về nhà. Ở gần đây có xe buýt không nhỉ? Thế cô có thể cho ta mượn ít tiền được không, không thì lấy tiền cát xê kia ra được chứ?”

Hồng Lăng đang định nói gì, bên ngoài có tiếng thái giám truyền đến.

“Thỉnh Hoàng phi theo nô tỳ đến đây.” Không kịp phân trần, liền để cho mấy thị nữ tiến lên đỡ Tại Trung đứng dậy, Hồng Lăng kiểm tra trang phục của Tại Trung một lần, thấy ổn rồi mới ra mở cửa tẩm cung, để Tại Trung ngồi trên kiệu. Mấy tên nô tài đợi Tại Trung ngồi thoải mái rồi đứng dậy đi thẳng, trong lòng cậu tràn ngập sự không muốn, nhưng không tiện nói ra, kìm nén bực bội trừng Hồng Lăng, lần đầu còn có thể bỏ qua, thế nhưng quá đáng đến mức này cậu khó chịu lắm rồi.

Cách đó không xa, cỗ kiệu của Trịnh Duẫn Hạo cũng chậm rãi đến, chỉ là cỗ kiệu của hắn so với của Tại Trung càng to hơn, rèm che hai bên được vén lên, bức điêu khắc hoa văn phức tạp không biết bao nhiêu là phức tạp. Hoàng phục không khiến Trịnh Duẫn Hạo mất đi uy nghiêm, toả ra sự tuấn dật không nói lên lời. Cỗ kiệu của Tại Trung hạ xuống trước, cỗ kiệu của Duẫn Hạo hạ ngay bên cạnh, theo lời Hồng Lăng, Tại Trung không biết mình có phải vào ngồi cạnh Duẫn Hạo hay không.

Tại Trung liếc nam nhân bên cạnh, tức giận nói: “Anh có thể cho ta biết đây là kịch bản gì vậy?”

“Hoàng phi tâm tình không tốt?” Thanh âm vang lên của Duẫn Hạo không có chút sắc thái biểu cảm nào.

“Nếu anh không hiểu nơi đây là nơi nào, tâm tình anh vẫn tốt sao?” Tại Trung nghiêng người không thèm nhìn Duẫn Hạo.

“Vậy là đám nô tài không chiếu cố chu toàn rồi, đã như vậy, trẫm sẽ hạ chỉ xử phạt bọn họ.” Khoé miệng hơi nhếch lên, Duẫn Hạo thản nhiên nói: “Hoàng phi đi đường xa đến đây, mà lại phải chịu uỷ khất ở Hoàng thành này.”

Tại Trung liếc mắt lườm: “Anh phạt đi, anh có giỏi thì phạt đi. Có bản lĩnh thì phạt cho ta xem!” Mấy người thích diễn như vậy, thế để cho các người diễn, ta không dựa vào kịch bản xem các người diễn thế nào.

Từ khi Trịnh Duẫn Hạo có trí nhớ đến nay, đây là người đầu tiên dám nói chuyện thái độ với hắn như vậy, nếu là người khác sớm đã bị kéo đi xử trảm, nhưng hết lần này đến lần khác người chọc hắn lại là Hoàng phi. Duẫn Hạo hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, cỗ kiệu dừng lại, thanh âm lạnh băng từ tốn mà cứng rắn: “Người đâu, đem hết cung nữ ở tẩm cung Hoàng phi ra đây, hầu hạ không tốt, để Hoàng phi tức giận.” Vừa mới nói xong, tất cả các cung nữ, thái giám đồng loạt quỳ xuống.

“Cắt ~” diễn ra dáng đấy chứ.

Chỉ chốc lát sau, liền có mấy cung nữ ngày thường chiếu cố cho cậu bị dẫn tới, mặt ai cũng trắng bệch, khi nhìn thấy Tại Trung, liền nhao nhao quỳ xuống xin khai ân. Tại Trung nghĩ sau khi rời khỏi đây sẽ không còn gặp những diễn viên có tinh thần chuyên nghiệp như thế này. Nghĩ đến đoàn phim thật hoành tráng, chắc họ vẫn tiếp tục diễn thôi. Các cung nữ quỳ rạp trên mặt đất, tên thị vệ đã chuẩn bị sẵn gậy dài, chỉ đợi Duẫn Hạo ra lệnh, tiếng kêu thảm thiết liền tràn ngập bên tai Tại Trung. Tuy biết các cô đang đóng phim, nhưng tiếng thét này lại khiến cậu đau lòng, giống thật chứ không phải diễn.

Quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn, trong lòng lại nôn nao khó chịu.

Các cung nữ nguyên một đám gào thét thê lương xin thứ tội, mong Tại Trung khai ân.

Tại Trung lúc này quay đầu nhìn, đã thấy trên lưng các nàng toàn là vết máu, thậm chí có thể ngửi được mùi máu tươi lẫn trong không khí. Tại Trung cả người kinh hãi, không để ý đến ánh mắt khó hiểu của Duẫn Hạo, xách đuôi áo, chạy đến đẩy một người thị vệ: “Dừng tay hết đi!” Bọn thị vệ lúc này mới dừng tay, hai mặt nhìn nhau, thẳng đến khi Duẫn Hạo ngầm đồng ý, lúc này tất cả mới lui ra. Tại Trung lúng túng nhìn các cung nữ đang hấp hối, cẩn thận vén phần lưng áo lên nhìn nơi đã bị đánh đến huyết nhục mơ hồ, khiến cậu vô lực ngã phịch xuống đất, Hồng Lăng lập tức tiến lên đỡ cậu.

“Cô…. Mấy người rốt cuộc là ai? Ta đang ở đâu thế này?” Cậu đẩy Hồng Lăng ra, tự mình đứng dậy, lại chỉ Duẫn Hạo: “Anh bị tâm thần à, tên điên này! Anh thật sự đánh người ta như vậy? Đạo diễn đâu rồi? Đạu diễn ở đâu?!”

“Hoàng phi Người không sao chứ?” Hồng Lăng lo lắng, sắc mặt tái nhợt, Tại Trung xỉ nhục Thiên Đế như vậy, sợ là lại rước hoạ vào thân. Tuy ngày bình thường Tại Trung nói nhiều những điều các nàng nghe không hiểu, nhưng hôm nay lại trước mặt Thiên Đế, nàng dùng sức nâng Tại Trung dậy, ghé vào lỗ tai cậu nói khẽ, “Hoàng phi, thỉnh Người nói năng cẩn thận.”

Yunho cũng hạ kiệu, từng bước đến gần Tại Trung, uy nghiêm thượng tại.

Hắn trầm giọng, hơi khàn khàn, “Nơi này là Hoàng triều Viêm Thuấn, là thiên hạ của trẫm. Mà ngươi, là Hoàng phi Liên khuynh mệnh định của trẫm, cùng trẫm cai quản thiên hạ này. Thế nào, Hoàng phi đã hiểu thân phận của mình chưa?” Đây là cảnh giới cho lời nói và việc làm của cậu, cũng là nói cho cậu biết đây chính là gông xiềng, tất nhiên hắn cũng có phần.

Tại Trung mở to mắt, trong lòng vô cùng bối rối.

“Ta không phải Liên Khuynh! Ta là Kim Tại Trung! Ta muốn về nhà, Hồng Lăng, cô để ta về nhà được không? Ta thật sự không muốn diễn nữa, ta muốn về nhà…” Tại Trung giữ chặt tay Hồng Lăng, lại bị Hồng Lăng bịt miệng không cho nói nữa.

“Bệ hạ, chắc hẳn là Hoàng phi mệt mỏi mới như thế. Để nô tỳ đưa Hoàng phi về tẩm cung nghỉ ngơi.” Hồng Lăng quay sang chờ sự đồng ý của Duẫn Hạo.

Cũng vô tình để mặc khó xử của Tại Trung, Duẫn Hạo phất phất tay.

Vừa về tới tẩm cung, Tại Trung liền rúc vào ổ chăn không muốn nói chuyện với Hồng Lăng, Hồng Lăng sai người chuẩn bị ít điểm tâm đặt lên bàn rồi cũng lui ra ngoài. Tại Trung trốn trong chăn một lúc lâu, rốt cục cũng thò đầu ra. Tại Trung ngồi dậy, lắc đầu vài cái mới miễn cưỡng chấp nhận chuyện ngoài sức tưởng tượng này. Sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước cậu sẽ cố học lịch sử cẩn thận, không để môn lịch sử chỉ ở điểm trung bình, không để đến mức chả hiểu gì về người xưa như thế này.

Nếu như thật sự xuyên không rồi, sao cậu lại thấy làm gì có triều đại nào như thế nào? Cái chức Thiên Đế thật kỳ quái, không phải gọi là Hoàng thượng sao? Còn có, Hồng Lăng nói ngàn năm đủ thứ… Ai, rốt cuộc là nơi quỷ quái nào đây! Tại Trung ảo não xuống giường, ngồi vào bàn chống cằm cau mày nghĩ các trở về, tiện tay cầm miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, mùi vị thanh thanh bùi bùi, tâm tình tự nhiên cũng tốt lên nhiều.

Lúc này đang ở nhà thì tốt, cậu bắt đầu nhớ đồ ăn mẹ làm rồi.

Nói cho cùng, Tại Trung cũng chỉ là cậu thiếu niên mới mười bảy tuổi, nghĩ đến chuyện có thể không trở về được, nghĩ đến cha mẹ, không kìm được mà rơi nước mắt. Nhưng Tại Trung lại nghĩ con trai mà rơi nước mắt thật không có tiền đồ, lập tức chùi đi. Khịt khịt mũi, đang định ra ngoài, liền nghe Hồng Lăng ngoài cửa gõ nhẹ thông báo: “Hoàng phi, Thiên Hậu đã đến.”

Cái gì? Thiên Hậu? Đó không phải là mẹ của Thiên Đế gì đó sao? Tại Trung luống cuống, nhìn thấy Thiên Đế đã biết người ta không bình thường, chắc Thiên Hậu này cũng không thể dây vào. Nếu như khiến người ta tức giận thì xong rồi! Nhưng không để cậu nghĩ nhiều, cửa đã mở ra, tim Tại Trung đập thình thịch, cậu nuốt khan, nhìn vị phu nhân thuỳ mị mĩ miều trước mặt, lắp bắp: “Xin … Xin chào!”

“Thiên Hậu, Hoàng phi nhất thời chưa thích ứng được sinh hoạt ở đâu, cho nên lễ nghĩa không chu toàn…”

“Đã biết, ngươi lui xuống đi.” Thiên Hậu khẽ cười, bảo Hồng Lăng không cần nói nữa, đợi khi các cung nữ ra hết ngoài, đóng cửa lại, nàng mới kéo tay Tại Trung ngồi xuống, tinh tế dò xét cậu một phen, cười nói: “Ngươi giống hệt mẫu thân của ngươi.”


“Ah?” Tại Trung sững sờ.

Feb 9, 2015

[LK] Chương 1.2

Chương 1.2

Tại Trung không còn cách nào, bị đưa đến một tẩm cung rộng lớn, giương mắt nhìn xung quanh một vòng. Ừm, so với nơi cậu ngủ mấy đêm trước thì tốt hơn nhiều rồi, cảm thấy chỗ này quá nhiều đồ đạc hoang phí. Hồng Lăng dặn dò vài câu rồi lệnh các cung nữ rút khỏi tẩm cung, ở ngoài cửa trông coi, đợi phục vụ chủ tử, chỉ còn lưu lại một mình Tại Trung trong tẩm cung xa hoa, nhàm chán, cậu tuỳ tiện ngồi xuống, không có chút quy củ nào.

Trên bàn bày một đĩa hoa quả cùng bát chè long nhãn, cũng là được chuẩn bị sẵn để cậu ăn cho đỡ đói.

Đứng lâu như vậy, thật sự rất đói, ăn uống no nê, lăn lộn trên giường mấy vòng, sờ bộ quần áo đang mặc, Tại Trung thở dài một hơi, rốt cuộc đến khi nào mới thoát khỏi chỗ này để về nhà đây? Hồng Lăng đeo ngọc bội cho cậu, ủ trong tay lại có cảm giác ấm áp. Tại Trung nằm trên giường, rút đoá sen trắng nở rộ được cài trên đầu, nhìn kỹ đường vân trên cánh hoa thì phát hiện đây không phải là khắc lên, mà căn bản loại ngọc này đã như thế, thật sự rất quý hiếm.

Tại Trung mặc dù không hiểu về ngọc, nhưng cũng có thể dựa vào cảm nhận về màu sắc, chi tiết hoa văn mà đoán đoá sen này rất quý giá, tự nhiên cũng không dám nghịch ngợm, cất bỏ vào trong ngực, trằn trọc một hồi, liền ngủ thiếp đi.

Thời gian trôi từng giây, sắc trời cũng tối dần, trong lúc mơ màng Tại Trung nghe được tiếng cửa mở nhẹ, hơi liếc nhìn, vẻ mặt mu mơ nhìn về phía nam nhân tuấn dật. Mùi rượu nhàn nhạt tràn ngập, dưới ánh đèn, gương mặt của nam nhân kia có chút không chân thực, như mộng như ảo. Trong thoáng chốc, thậm chí là chưa lấy lại tinh thần, nheo mắt để nhìn rõ hơn, cậu thấy được có màu hổ phách sáng bóng.

Trường sam nới rộng, hắn chậm rãi chống người đứng dậy, mái tóc xoã xuống ở một bên vai.

Tóc đen cùng hồng sam, khuynh thành cùng nghiêng sắc.

“Đã xong rồi sao?” Tại Trung bỗng nhiên mở miệng, một câu phá vỡ sự yên tĩnh. Nam nhân thu hồi ánh mắt kinh ngạc, sau đó đi đến gần bàn trà lấy một chén rượu, ngửa đầu uống cạnh, cử chỉ không tính là tao nhã, nhưng cũng không thô tục, toát ra sự cao quý hơn người. Tại Trung ngồi dậy, xỏ đôi giày của mình vào, hỏi lại: “Này, đã xong rồi sao? Hay chúng ta còn phải tiếp tục?” Hiện giờ đã là buổi tối rồi, cậu chỉ là nhân vật nhỏ chắc không cần phải diễn suốt đêm nha?

Nam nhân nhếch miệng, không quay người lại, chỉ chậm rãi nhấp rượu.

“Những điều này là đoàn phim nói a, ta biết rồi, ăn chùa tội gì không ăn, nhưng anh có thể nói cho ta biết đạo diễn ở đâu không?” Cất giọng có chút căm tức, Tại Trung lấy quả chuối trên bàn, bóc vỏ cắn lia lịa, “Nhìn dáng vẻ anh như mới vào nghề? Ai, ta phát hiện đây là phim BL nha. Thế nhưng dù thế nào ta cũng muốn nhanh được về nhà.”

Câu này, nam nhân kia lại nghe được, mở miệng: “Ngươi muốn về nhà?”

“Đúng vậy.” Tại Trung thành thực gật đầu, “Anh biết đạo diễn ở đâu không? Ta muốn đi hỏi tiền cát xê đóng vai phụ ~~ hì hì ~~”

Nam nhân khẽ cười, không trả lời.

“Này này, anh tên gì? Ta là Kim Tại Trung, dù gì chúng ta cũng đã diễn chung một lần, xin chỉ giáo nhiều hơn ~~” Khuỷu tay Tại Trung chạm phải cái tay nam nhân, cười hì hì.

Không ngờ, nam nhân kia lại hơi nhíu mày, nửa ngày mới nói: “Đêm đã khuya, Hoàng phi nghỉ ngơi cho tốt.” Lời nói tràn đầy lạnh nhạt, thanh âm lạnh như băng, trên mặt hắn từ đầu đến cuối không vui không buồn, là tịch mịch, cũng là một chút thư thả. Hắn đặt chén rượu xuống bàn, một thân y phục trang nghiêm mở cửa phòng, chớp mắt, ánh trăng lạnh lẽo bóng trên vai hắn, rọi vào tấm thảm tinh xảo ở tẩm cung.

Thẳng đến khi cửa lớn bị đóng lại lần nữa, Tại Trung mới phục hồi tinh thần.

“Thật sự hài không chịu nổi ==” Cậu lại giang chân giang tay nằm úp sấp trên giường, thở dài: “Ở đây một đêm thôi, ai ai ai! Muốn về nhà T T~ ~” Lăn lộn mấy vòng, lại không hề buồn ngủ. Tiện tay kéo chặt áo choàng bên ngoài, mở cửa phòng, Tại Trung chỉ thấy Hồng Lăng vẻ mặt u ám đứng ngoài cửa, Tại Trung không khỏi buồn bực, dè dặt tưởng tượng: “Cô không phải từ đầu đều đứng ở đây chứ?”

“Hoàng phi…” Hồng Lăng ngẩng đầu, bỗng nhiên quỳ xuống.

“Cô cô cô… Cô làm gì vậy?!” Tại Trung vội vàng đỡ cô, “Ta căn bản không biết kịch bản với lời thoại, ta xin cô đừng tìm ta diễn T T Ta thật sự không phải diễn viên… Ta…”

“Nô tỳ biết rõ trong lòng Hoàng phi khó chịu, nô tỳ cũng không dễ chịu gì. Bệ hạ không tiếp Liên tộc chúng ta đã là chuyện ngàn năm nay rồi, giờ lại hại Hoàng phi một mình đêm tân hôn, chịu bao nhiêu tủi nhục… Nô tỳ biết trong lòng Hoàng phi khổ cực, nhưng tộc chúng ta thật sự là…” Cô che mặt khiến cho nước mắt theo ngón tay chảy xuống.

Lại khóc. Tại Trung cũng bởi vì chuyện này mà cảm thấy phụ nữ là loại sinh vật phiền nhiễu.

“Trước hết vào phòng đã, bên ngoài gió lớn lắm.” Tại Trung kéo Hồng Lăng đang không ngừng phân trần vào phòng, “Ta vừa ngủ một giấc, hiện tại tỉnh táo vô cùng, nếu cô không mệt thì trò chuyện với ta đi.” Rót cho Hồng Lăng một chén rượu, đặt bát chè trước mặt cô, Hồng Lăng bối rối lùi lại phía sau, sợ không dám ngồi xuống. Tại Trung buồn bực: “Cô làm sao vậy?”

“Ngồi chung với Hoàng phi, là đại bất kính. Nô tỳ không dám.”

“Hả, cô đùa gì dai quá vậy. Nếu thích đùa như vậy, thôi cô cứ đứng đó đi ==!” Tại Trung nhón một miếng long nhãn cho vào miệng, “Cô có thể nói cho ta nghe một chút về đoàn phim các cô được không? Ta nhớ là ta đang ngủ ở nhà, mở mắt ra lại thấy ở đây. Không phải ta nói mà, chưa có sự đồng ý của ta đã bắt ta đến đóng phim, thật là phiền phức.”

Hồng Lăng dù đang đứng, cũng đứng theo đúng lễ nghi, không có chút nào an nhàn thoải mái. Cô lau nước mắt lưu lại nơi khoé mắt, nhàn nhạt nói: “Hoàng phi vừa trở về đây, quả thật không thích hợp, thói quen tuỳ tiện. Kỳ thật nô tỳ từ ngàn năm trước đã theo hầu Hoàng phi, lúc đó Hoàng phi còn là đứa bé quấn tã lót, đương nhiên không nhớ ra nô tỳ…” Còn chưa nói xong, Tại Trung đang uống một ngụm chèn liền phun ra, sau đó ôm ngực ho khan, Hồng Lăng ngay đó liền bước lên vỗ lưng cho cậu.

“Khụ khụ khụ! ! Ngàn … Ngàn năm?! Khụ khụ ~ ~ ha ha ha ~ Cười chết ta mất ~ Khụ khụ ~~” Tại Trung lấy tay áo lau khoé miệng, lại cười khùng khục, “Ta năm nay mới mười bảy tuổi, ngàn năm ta không phải thành Yêu tinh rồi à?”

“Hoàng phi sao có thể đem thân phận tôn quý của mình đánh đồng với Yêu tinh chứ? Tuy những loài đó giống Liên tộc chúng ta có tuổi thọ dài, nhưng không giống như vậy.” Hồng Lăng khẽ nhíu mày, “Hoàng phi rời khỏi đây quá lâu, đương nhiên là không lắm rõ chuyện ở đây, nhưng người không thể coi mình giống như những kẻ tầm thường được.”

Tại Trung thấy Hồng Lăng giận thật, im lặng xấu hổ, nửa ngày mới bứt rứt nói một câu: “Ta thực sự không thích hợp làm diễn viên…”

“Nô tỳ quá phận, xin Hoàng phi trách phạt.” Đột nhiên Hồng Lăng lại quỳ xuống.

Cái này thực sự khiến Kim Tại Trung phải đau đầu mà.

“Xin người, ta đã nói là không đóng kịch mà! Được rồi, được rồi, ta không tức giận, ta chính là muốn về nhà. Chờ chút!” Khi Hồng Lăng định mở miệng, Tại Trung lập tức cải chính, “Là nhà của ta, không phải ở đây!”

Hồng Lăng lúc lày mới đứng dậy, gật đầu nói: “Hoàng phi nói rất đúng, chỗ này chúng ta đã ở đây ngàn năm, sợ là… không thể trở về được.”

“Hả?”

“Huống hồ đây vốn là nhà của Hoàng phi, tại sao lại không thể ở đây?”

“Dừng lại dừng lại! Ta không hỏi cái này!” Tại Trung im lặng trở về giường, ngồi xuống, “Dù sao ta không quan tâm mấy người có đồng ý hay không, ngày mai ta sẽ về nhà. Ta không chấp nhận diễn cái trò này, mấy người đừng quấn lấy ta như vậy. Ta muốn ngủ ~~” Nhắm mắt lại, chỉ nghe thấy tiếng Hồng Lăng ôn nhu, sau đó là tiếng đóng cửa. Tại Trung mở to mắt, trở mình ngồi dậy, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ trại hè, cậu chưa bao giờ xa nhà lâu như vậy…

Đèn bàn không tắt, chìm vào đêm khuya.

Người ở ngoài, ẩn ẩn hiện hiện, Tại Trung lắc đầu, đi ra mở cửa.

“Cô vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”

“Nô tỳ không lạnh, Hoàng phi vào trong đi, coi chừng bị lạnh.” Hồng Lăng cười nhạt một tiếng, nhưng không cho Tại Trung cự tuyệt.

Tại Trung đứng đơ, “Cô là con gái, đứng bên ngoài trúng gió không tốt. Vào đi, nếu cô cảm thấy bất tiện, ta đi tìm chỗ khác ngủ, hay cô về phòng cô ngủ cũng được, ở đây cũng không có người, không cần phải canh như vậy.” Cậu nể phục hoàn toàn năng lực của các diễn viên chuyên nghiệp rồi, nhưng Hồng Lăng cũng không chịu đi, cố tình ở bên ngoài gác, nói cái gì mà đêm tân hôn phải có một người thân tín ở bên ngoài gác. Dù Thiên Đế đã bỏ đi, việc gác đêm vẫn phải thực hiện, cô lại là cung nữ đứng đầu, đương nhiên không thể đùn đẩy trách nhiệm.

Không lay chuyển được Hồng Lăng, Tại Trung chạy vào trong phòng, lấy ra một cái chăn mỏng.

“Đắp lên đi.” Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của Hồng Lăng, Tại Trung đem chăn nhét vào tay cô, sau đó nghiêm túc nói với cô: “Cô cố gắng như vậy, nhất định sẽ nổi tiếng, ta tin cô. Cố gắng lên.” Tại Trung tự động viên, tự gật đầu rồi vào phòng.

Hồng Lăng kinh ngạc, trong mắt toàn bộ là ôn nhu, cô hơi cười, một lúc sau, tự động choàng chăn lên người.

Ánh trăng lạnh lẽo, gợn nước dập dềnh.
Hướng nơi Bích Lạc, suối chảy êm đềm.
Hoa sen đầy ao, lại không phải hạ.

“Bệ hạ, đêm đã khuya.”

Nam tử nghe vậy, buông chén rượu xuống, đối với sự cung kính của thuộc hạ: “Ngươi cảm thấy Hoàng phi thế nào?”

“Tất nhiên là sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cùng Bệ hạ thật xứng đôi.” Thuộc hạ sợ hãi, e dè sợ nói sai.

Nam tử gương mặt âm trầm, đây chính là chủ nhân Hoàng thành, Thiên Đế Trịnh Duẫn Hạo nheo mắt nhìn trăng, “Trẫm nói, không phải dung mạo.”

“Thần không dám! Không hiểu ý Bệ hạ!” Thuộc hạ vội vàng quỳ xuống, toàn thân run rẩy.

“Kể từ hôm nay, ngươi không cần ở bên cạnh trẫm. Nhát gan như vậy, sao làm nên đại sự?” Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng nhếch miệng, hất ống tay áo, đã có mấy hầu cận đưa kẻ đang quỳ xuống dưới. Hắn đứng trong chòi ngắm trăng, không một ai dám nói những lời quan tâm với hắn. Tâm địa Quân vương, thật sự khó lường. Ngàn năm đối với bọn họ mà nói không dài, cũng không ngắn, mà đối với hắn, cũng chỉ là sự kéo dài của năm tháng cũ.

Không biết năm nào, tháng nào, ngồi trên vị trí này, đã không còn tự do nữa.
Không phải hắn mong muốn, tất cả không phải điều hắn mong muốn.

“Truyền quan Tư tế Thẩm Xương Mân.”


“Vâng, Bệ hạ.”

Feb 6, 2015

[LK] Chương 1.1

Chương 1.1

Rèm che cuốn nửa, bức điêu khắc Long Phượng màu vàng, hoa cỏ trắng tinh khôi phủ kín toàn bộ mặt đất. Cung điện to như vậy, hương phấn ngào ngạt, nổi bật là những cô gái đoan trang, nho nhã, khoé miệng cười nhẹ cũng khiến thành nghiêng một nửa. Người nào cũng mặc áo dài màu trắng, có thêu hoa sen thanh nhã, tóc đen xoã dài, nếu bất kỳ trang nam nhi nào nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều không nhịn được mà dừng chân, nhưng ——

“Ta rốt cuộc phải nói mấy lần nữa…” Một cậu thanh niên thanh tú, sắc mặt ẩn nhẫn đến run rẩy khoé miệng, cả người lại bị mấy cung nữ giữ chặt không nhúc nhích được, ngồi trước bàn trang điểm chịu sự săn sóc của mấy đôi tay mảnh khảnh đó. Cậu nhướn mi, thậm chí giữa lông mày nhăn lại thành ba cái gạch, “Ta là đàn ông! Là nam đấy! ! Các người rốt cuộc muốn làm cái gì?!!”

Như đã quá quen thuộc sự bùng phát này, một cô gái có vẻ là người đứng đầu đám đó: “Hoàng phi, xong ngay đây, cầu Người nhẫn nại một chút nữa.”

“Nhẫn nại cái m*ng ấy! ! Ta nói rồi, ta là đàn ông, không phải là Hoàng phi gì đó! ! Các người chẳng lẽ không phân biệt được nam nữ sao?!” Cậu con trai cơ hồ lệ rơi đầy mặt rồi, không nói đến chuyện khi tỉnh lại đột nhiên ở cái nơi kỳ quái này, còn bị lôi đi trở thành Hoàng phi cùng cái đám loạn thất bát tao thành thân với Thiên Đế. Cậu con trai tên Kim Tại Trung nghiến chặt răng, đối với bản thân mình khi nhìn vào trong gương đồng, lập tức có ý muốn bất tỉnh ngay lập tức.

Mặc dù cậu ở thế kỷ 21 là một trạch nam ru rú trong nhà, lớn lên có chút thanh tú, nhưng không thể cứ như vậy bị coi là Hoàng phi a. Ba ngày trước vô duyên vô cớ khi tỉnh lại không biết tại sao ở trong cung điện như trong phim cổ trang, còn bị một đám con gái dung mạo như hoa vây cạnh gọi là Hoàng phi. Trên thế giới này lại có những chuyện hại não như thế này sao?

“Ta van cầu các người, ta thực sự không phải là Hoàng phi gì đó TwT Ta còn vội về nhà ăn cơm Twt Ta muốn ăn cơm ~!” Tại Trung vẻ mặt đau khổ, lông mày nhăn nhó.

“Hôm nay là ngày đại hỉ, Hoàng phi, sao Người có thể để khuôn mặt u sầu như thế?” Cung nữ đứng đầu có tên Hồng Lăng cười nói: “Linh nhi, mau đưa ngọc bội cho Hoàng phi đeo.” Đeo ngọc bội lên, đợi đến khi Tại Trung được đưa đến đại điện Thiên Đế. Hôm nay ngày đại hỉ ngàn năm có một của Thiên Đế, vị Hoàng phi thiên mệnh định được tiên tri đột nhiên xuất hiện ba ngày trước, toàn bộ Hoàng thành đâu đâu cũng vui sướng.

Ngàn năm trước không hiểu sao không tìm thấy tung tích Hoàng phi, giờ người lại xuất hiện thật khiến cho tất cả mọi người đều thấy vui mừng.

Chỉ là, vị Hoàng phi này cảm xúc khó đoán, Hồng Lăng bất đắc dĩ lắc đầu, đi kiểm tra lại mái tóc vừa dài vừa mượt của Tại Trung một lần.

Tỉnh, không chỉ có gian phòng thay đổi, ngay cả tóc cũng dài ra, Tại Trung thật hoài nghi những người này nhân lúc cậu ngủ đã làm chuyện không nên với mái tóc của cậu, tự nhiên dài ra nhiều như vậy. Bản thân trong gương đồng, giống như một người ngày xưa, mái tóc dài, lại còn được trang điểm một chút, thật sự là tư vị không thể nói lên lời.

Trong nháy mắt, Tại Trung tự đem mình so sánh với Tiểu thụ trong đam mỹ cổ trang. Sau đó cậu kinh hô —— “CMN* ta không phải là thụ a a a a a! Ta thích con gái a a a a a! ! !” Nhưng đến giờ phát hiện Thiên Đế là đàn ông cũng không phải là muộn. Ít nhất, biết sau tính sau, Tại Trung tự nhủ trong lòng là vậy.

Bị mấy cung nữ vóc dáng nhỏ gầy nhưng lại quá khoẻ đẩy vào kiệu, Tại Trung mặt vẫn trắng bệch. Vốn tưởng rằng đó là tiết mục điện ảnh gì đó, nhưng cậu bình thường không hề trêu chọc ai, cũng chỉ là một trạch nam nho nhỏ không hề giao du với ai, rốt cuộc là vì sao?

Lại nhìn cỗ kiệu này, đốt hương mộc, còn có rèm tơ lụa đỏ, Tại Trung hoài nghi bức rèm bên trên này còn dát đầy trân châu, không phải là quá khoa trương sao. Chỉ dựa vào tình huống này cũng biết không đoàn phim nào có thể chuẩn bị được a, nhưng nếu thật sự là xuyên không về quá khứ, cũng quá nực cười. Được đấy, tại sao lại là Hoàng phi gì đó, Tại Trung sờ ngực mình, tự nhủ mình không phải là nam sao?

“Hoàng phi, chút nữa Người ở bên cạnh Bệ hạ, ngàn vạn lần phải nhớ những cấp bậc lễ nghĩa nô tỳ đã dạy Người, không thể phạm sai lầm.” Hồng Lăng đỡ Tại Trung xuống kiệu, bỗng nhiên nói một câu như vậy.

Tại Trung lập tức phản lại: “… Cô …cô đã nói cái gì?”

“Nếu như Hoàng phi làm sai, chúng thần đều sẽ bị rơi đầu.” Hồng Lăng bỗng nhiên quay đầu đi chỗ khác, “Nếu như Hoàng phi Người…” Cái gì đây, chưa chi đã chảy nước mắt rồi.

“Ah… Cô cô cô, cô đừng khóc mà! Ta sợ nhật là con gái khóc! Ta hứa với cô, ta sẽ làm theo những gì cô nói mấy ngày hôm nay.” Tại Trung nhất thời luống cống, bất chấp mình đang trong hoàn cảnh gì. Bối rối dùng tay áo lau nước mắt cho Hồng Lăng, lại bị Hồng Lăng né tránh, Tại Trung thấy cô đã bình tĩnh, tự nhủ không phải giả sầu giả khổ vậy chứ, hạ giọng nói: “Ta hỏi này, các cô ở đoàn phim nào, diễn giống thật đấy… Thế nhưng ta nói nhé, diễn xong thì ta về nhà đấy.”

“Chỉ cần Hoàng phi khoẻ mạnh, cần gì ta cũng làm, đừng nói là về nhà, những chuyện mà không thể, chỉ cần Bệ hạ chấp thuận là được.” Hồng Lăng gật đầu, “Đến giờ rồi, nô tỳ không thể vào trong đại điện, mong Hoàng phi để lại cho Liên tộc chúng ta một con đường sống.” Nàng chậm rãi quỳ xuống, những cô gái mặt áo trắng đằng sau cũng đồng loạt quỳ xuống theo, tà váy thêu hoa sen dải đầy đất.

Trong giây phút đó, Tại Trung có một cảm giác: hoảng hốt.

Vạn dặm Bạch Liên, bay tán loạn
Quân thành khuynh tâm, không vương bụi trần.

Theo người đi trước dẫn vào đại điện, Tại Trung không giống như những cô dâu thời cổ phải trùm mặt, một thân áo đỏ, đính ngọc tinh xảo, giống như một thư sinh ôn thuận, nho nhã. Hai gò má ửng đỏ, được trang điểm nhẹ, giống như đoá Bạch Liên mềm mại, nhuộm hồng sương đêm. Ánh mắt cậu bao quát đại điện, nhìn mấy lần nuốt nước bọt rồi mới bước vào. Tấm thảm lớn dải bên dưới có hình hoa sen thật lớn, giống hệt hoa trên áo các cô cung nữa kia, đẹp dịu dàng mà không kiêu sa. Hai bên là các vị đại thần đứng kín, ai cũng hơi cúi đầu.

Trên cao đại điện là một người cao lớn đưa lưng về phía Tại Trung, cũng mặc bộ quần áo màu đỏ, nhưng so với cậu lại trông khí khái hơn. Tại Trung khẽ hừ nhẹ, tự nhủ sau này phải siêng năng tập thể hình.

Chỉ nhìn bóng lưng người nọ, không hiểu sao cậu đã cảm thấy bức bách. Thực sự cảm giác không tên này khiến Tại Trung hoài nghi mình có phải bị đoàn phim kia bày trò đến phát bệnh không. Nghĩ đến việc, dù sao khi họ diễn xong là có thể về nhà, không cần phải biết nhiều như vậy, đến tận bây giờ Tại Trung cũng không dám xác định mình đã làm xong chuyện mà lúc nãy được giao ở đây hay chưa, nguyện vọng duy nhất của cậu lúc này là mau chóng rời khỏi cái hoàng cung kỳ quái này.

Người chủ trì đứng dẫn Tại Trung cách người đàn ông trên cao kia khoảng mười chân thì dừng lại, cung kính nói với cậu: “Mời Hoàng phi tiến lên đứng cạnh Bệ hạ.”

“A à ~~” Tại Trung vội vàng gật đầu.

Người dẫn đường vội nói: “Hoàng phi, Người đừng lên tiếng.”

Chuyện này… Tại Trung câm nín, trong lòng cực độ khinh bỉ cái đoàn phim vớ vẩn này. Chậm rãi tiến gần người đàn ông kia, Tại Trung nuốt ực một ngụm nước bọt, đứng cạnh hắn. Ánh mắt vụng trộm liếc nhìn người đùa giỡn với mình, sau đó hoàn toàn chấn kinh. Tại Trung nghĩ liệu đâu có phải là siêu sao quốc tế không, dáng kiên nghị, mặt mũi hiên ngang, như bước ra từ trong đam mỹ vậy. Ngây ngốc nhìn người bên cạnh, Tại Trung lại nuốt thêm một ngụm nước bọt nữa.

Chẳng lẽ mặt mình đỏ lên rồi sao?

Mặc dù mình khả năng chỉ là người chữa cháy cho đoàn kịch này, tự nhiên xen ngang. Nhưng là, cậu có dự cảm, đây chính là phim BL a, a a a a a a!

“Thỉnh ngồi!” Người chủ trì cất tiếng, người bên cạnh liền cầm tay Tại Trung, đi đến đoạn bậc thang thấp hơn. Trước mặt là hai cái ghế màu vàng, một ghế có hình Rồng, một ghế hình Phượng. Người đàn ông dẫn cậu đến trước ghế Phượng, liền thả tay ra, từ đầu đến cuối không nhìn cậu một lần nào. Tại Trung theo sau người kia ngồi xuống, thở mạnh cũng không dám.

Khung cảnh hoành tráng như vậy, NG thì thật đáng tiếc.

“Dâng rượu.” Người chủ trì lại lên tiếng.

Mấy cung nữ mặc áo trắng từ hai bên tiến lên, bưng cho mỗi người một chén rượu. Tại Trung cầm lấy chén rượu, theo cách Hồng Lăng đã dặn, cầm chén rượu bằng đầu ngón tay đưa ra trước ngực. Sau đó như những gì cậu biết, người bên cạnh là Thiên Đế, thì ra là gọi “Điện hạ” đây, đem chén rượu uống một hơi cạn sạch, “Vì triều ta thiên thu vạn thế.”

Tại Trung cũng uống một hơi cạn sạch chén rượu, nhưng không ngờ uống nhanh quá bị sặc: “Khụ khụ khụ! Vì … Khụ ~ Vì triều ta phồn hoa mãi mãi… Khụ khụ khụ ~” Ôm cổ họng ho một lúc mới hết. Đỏ mặt nhìn các đại thần cùng người chủ trì, lại phát hiện không ai có bất cứ biểu lộ gì, bất an nhìn người bên cạnh, cũng vẫn một bộ lạnh lùng.

“Hoàn tất buổi lế. Tham bái Thiên Đế, Liên khuynh Hoàng phi ——

A? Lúc này không phải là khấu lạy gì đó sao?

Không đợi Tại Trung kịp phản ứng, mọi người phía dưới nhao nhao quỳ xuống, hô lớn: “Bệ hạ vạn tuế, hoàng phi thiên tuế.”

Ai ôi, cảm giác giống hệt trong phim truyền hình cổ trang rồi đấy, Tại Trung suýt chút nữa thì nói: “Chúng ái khanh bình thân” rồi, nhưng nói gì thì nói, loại lời này hẳn là không tới phiên cậu, người bên cạnh đã hào sảng vung tay: “Chúng ái khanh bình thân.”

Bản thân còn tưởng có thể ở lại đây xem tiếp trò vui, ai ngờ Tại Trung bị mấy cung nữ bước đến đưa cậu vào hậu điện, ban đầu còn cảm thấy đáng tiếc, Tại Trung có chút rầu rĩ không vui. Nhưng vừa ra đến đằng sau, thấy Hồng Lăng cậu lại vui vẻ, tiến lên hỏi: “Ta diễn không sai a? Đạp diễn không có nói ‘cut’ a!”

“Hoàng phi nói đùa, nô tỳ đưa Người về tẩm cung.” Hồng Lăng chỉ cho rằng cậu đang nói đùa, nhẹ nhàng tiến lên đỡ Tại Trung, “Hoàng phi cẩn thận coi chừng dưới chân.”

“Này này, cô không phải đã nói diễn xong có thể về nhà sao?”

“Nếu Hoàng phi nhớ nhà, thì cũng phải chờ tới ba ngày sau đại hôn.”

Tại Trung đau đầu nói: “Ở đây không có camera quay mà? Chúng ta có thể đừng nhập vai đến mức này được không, bằng không hay cô đưa ta kịch bản trước, để ta đọc thuộc cốt chuyện diễn cho nhanh được không?”

“Hoàng phi, xin cẩn thận, nơi này có bậc thang.” Hồng Lăng vẫn nhàn nhạt cười.