Aug 14, 2018

[THTGQ] Chương 38.3


Chương 38.3: Trường học 2
Mọi người ra khỏi hội trường, chợt thấy ở dưới sân trường, Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân ngồi trên ghế đá, xung quanh là một đám chó mèo đang đánh nhau, Thư Cửu nhìn kỹ lại, hai con đang đánh nhau là một con chó hoang và một con husky nho nhỏ đầu có ba dúm lông...
Con husky kia không cần nói cũng biết, ngoài Quincer ra thì còn ai ngu như vậy nữa.
Quincer đang giương nanh múa vuốt, thấy Thư Cửu thì lập tức chạy tới, ôm đùi Thư Cửu, sủa ‘ăng ẳng’’, cọ chân Thư Cửu làm nũng.
Quincer thừa dịp người khác không để ý, nhỏ giọng nói: “Thư Cửu, Thư Cửu! Con chó ngu ngốc kia bắt nạt tôi!”
Thư Cửu nhìn hắn, gân thái dương giật giật, nói: “Anh là người sói cơ mà? Sao lại để chó hoang bắt nạt thế kia?”
Quincer ưỡn ngực, nói: “Đúng vậy, tôi là người sói huyết thống cao quý, vậy nên mới không so đo tính toán với con chó hoang kia!”
Hắn nói xong, con chó kia lại sủa hai tiếng, Quincer giật mình, chạy vội ra sau lưng Tra Phược mà trốn, sau đó bám quần Tra Phược, mũi hừ hừ, ra vẻ trốn sau lưng Tra Phược là bắt đầu ra oai.
Thư Cửu nhìn Quincer nhát cáy, bất đắc dĩ thở dài.
Tuy Tử Hữu Phân lái xe, nhưng xe không chở được hết từng này người, Trương Lâm Lâm nói: “Lâu lắm mọi người mới có dịp gặp nhau, mình đi bộ đi, đi ra bến tàu ấy.”
Trường nằm ở khu ngoại thành, xa xôi hẻo lánh, Thư Cửu không muốn đi bộ lắm, nhỡ gặp quỷ thì sao, nhưng để hai cô gái, hơn nữa cả hai đều có quỷ khí đi bộ một mình giữa trời tối thì cũng có chút không đàn ông cho lắm.
Mọi người bàn bạc một lát, cuối cùng Tử Hữu Phân Hoạt Vô Thường dẫn Phúc Lộc Thọ Hỉ Tiểu Hắc và Quincer lên xe, lát gặp lại ở bến tàu.
Chỉ có bốn người Trương Lâm Lâm Tào Gia Thư Cửu và Tra Phược đi bộ, vì đây là ngoại thành, lúc 9h30 là không còn xe buýt nữa rồi, trên đường cũng không một bóng người, may mà bến tàu không xa, đi bộ một lát là đến.
Trương Lâm Lâm là kiểu rụt rè nhút nhát, hiếm khi chủ động bắt chuyện, Tra Phược cũng lạnh lùng, Tào Gia xem như là hoạt bát nhất, nói: “Ngại quá à, vũ hội còn chưa chấm dứt mà đã làm phiền mọi người như vậy rồi.”
Trương Lâm Lâm nói: “Có gì đâu, về cậu nhớ bôi thuốc cẩn thận, không là bị sẹo đấy.”
Tào Gia gật gật đầu.
Một lát sau, Tào Gia lại nói: “Lâm Lâm, giờ cậu khỏe hẳn chưa, lúc đi học thấy cậu lúc nào cũng ốm yếu, năm ba còn... Xin bảo lưu, mọi người ai cũng lo cho cậu đấy.”
Trương Lâm Lâm sửng sốt, miễn cưỡng gật đầu, nói: “Tốt hơn trước nhiều rồi, lúc trước tìm được phương thuốc, ban đầu tưởng là phương thuốc lừa đảo, ai ngờ uống xong lại có tác dụng.”
Tào Gia lại nói: “Vậy hôm nào mình đi chơi đi, Thư Cửu cậu cũng phải đi đấy!”
Cô ta nói xong, lại nhìn Tra Phược nói: “Anh Tra cũng đi cùng nhé?”
Tra Phược không nói gì, cũng không thèm nhìn cô ta, Thư Cửu gượng cười hai tiếng, hòa giải: “Anh ấy bận lắm, không rảnh rỗi như tôi đâu.”
Thư Cửu vốn định hòa giải, nhưng lúc trước Tào Gia nghe Tra Phược nói Thư Cửu là bạn nhảy của anh, vậy nên nghe câu này thì chẳng khác nào Thư Cửu đang ra vẻ hiểu rất rõ Tra Phược.
Tào Gia không khỏi có chút mất mát, nói: “A, cũng đúng, nhìn anh Tra thế này chắc bận lắm, hẳn phải lo rất nhiều việc.”
Mặc dù câu chuyện rất tẻ nhạt, nhưng chẳng mấy chốc đã đến bến tàu, Trương Lâm Lâm cùng Tào Gia đều đi tàu điện ngầm, còn chưa vào, chợt thấy một chiếc xe dừng lại ngay đó, Tào Gia nhìn xe, nói: “A, là lái xe của tớ.”
Cô nói xong, quả nhiên một người đàn ông mặc vest bước xuống xe, nói: “Đại tiểu thư, ông chủ cử tôi đến đón cô về.”
Tuy chiếc xe này không đắt tiền như của Tra Phược, nhưng cũng là xe sang, nhà Tào Gia quả nhiên rất giàu.
Tào Gia nói: “Ngại quá, Lâm Lâm à, tớ phải về đây, chắc là bố tớ thấy tớ về muộn quá, về lại bị mắng rồi.”
Cô ta nói xong liền ngồi vào xe luôn, xe liền phóng vụt đi.
Trương Lâm Lâm tạm biệt Thư Cửu Tra Phược xong liền vào bến tàu, Thư Cửu và Tra Phược giờ mới lên xe, Tử Hữu Phân lái xe ra về.
Ngồi trên xe, Tra Phược bỗng nói: “Cái cô tên Tào Gia kia có vấn đề.”
Thư Cửu sửng sốt, hỏi: “Có vấn đề? Ý anh cô ta là quỷ à?”
Tra Phược lắc đầu nói: “Cô ta bỏ đi rất vội vàng, như thể đang trốn thứ gì đó.”
Thư Cửu nói: “Chắc là hoảng hốt quá thôi, vừa rồi đáng sợ thật mà.”
Tra Phược nói: “Oán khí của oán linh kia cũng rất mạnh.”
Tử Hữu Phân cười nói: “Ồ, Thư Cửu lại gặp quỷ à?”
Thư Cửu: “Anh đừng có dùng chữ ‘lại’ có được không hả?”
Tử Hữu Phân nói: “Tôi thấy số lần cậu gặp quỷ còn nhiều hơn cả quỷ sai như tôi ấy.”
Thư Cửu không biết nói gì hơn, cảm thấy Tử Hữu Phân nói rất đúng!
Quincer nằm dài trên đùi Thư Cửu, nói: “Chắc chắn là do không cho tôi đi vũ hội ấy, nếu có tôi ở đó, mùi người sói cao quý sẽ khiến tất cả những oán linh kia lùi bước!”
Thư Cửu cười nói: “Mùi gì chứ, sao vừa rồi anh không làm cho con chó hoang kia lùi bước đi?”
Quincer hừ hừ, nói: “Tôi đâu phải loại người cậy lớn bắt nạt bé chứ.”
Thư Cửu lại lấy di động từ trong túi quần ra, gõ gõ lên đầu Quincer, nói: “Trả điện thoại cho anh này! Anh không cho tôi biết mật khẩu thì còn làm ăn được gì chứ, thiếu chút nữa là lộ tẩy!”
Quincer nói: “Tại cậu ngốc quá, cậu cũng có hỏi tôi đâu.”
Thư Cửu về nhà, hôm nay thật sự quá mệt mỏi, sáng hôm sau, Thư Cửu không thể nào dậy nổi.
A Hỉ dí sát vào Thư Cửu, kéo cổ áo cậu lắc lắc: “Thư Cửu, mau dậy đi, mở tiệm hoa kiếm tiền đi, hôm nay cậu định đi nhập hàng mà, nến trong nhà hết rồi!”
Thư Cửu bị lắc đến choáng váng, A Phúc nhìn chằm chằm Thư Cửu, nói: “Mặt Cửu Cửu đỏ lắm, liệu có phải ốm rồi không?”
A Hỉ buồn bực nhìn, nói: “Chắc vậy, có khi sốt rồi, mấy hôm nay thời tiết thay đổi, mà Thư Cửu cũng yếu thật, vậy mà cũng ốm.”
Tiểu Hắc lo lắng: “Làm sao giờ, có cần đi bệnh viện không?”
A Thọ nói: “Hôm qua Thư Cửu gặp quỷ mà, chắc là bị quỷ khí ảnh hưởng đấy, cậu ấy rất nhạy cảm với mấy thứ này.”
Thư Cửu mãi mới bò dậy được, lục tung khắp nơi tìm thuốc, mà chỉ thấy toàn thuốc tiêu chảy, mãi mới thấy thuốc cảm cúm, mở hộp ra xem.
Thư Cửu: “Má nó... Sao xui vậy chứ, hết hạn rồi à?”
A Phúc nói: “Cửu Cửu, cậu đừng uống thuốc lung tung, đi bệnh viện đi, uống nhầm thuốc thì không hay đâu!”
Thư Cửu rất muốn nói, cậu mới uống nhầm thuốc, cả nhà cậu đều uống nhầm thuốc.
Nhưng cả người cậu chẳng còn sức, lười nói, chỉ muốn chui vào trong chăn mà ngủ, nhưng lại đau đầu đến không ngủ được.
Không còn cách nào, Thư Cửu đành phải tìm bộ quần áo mặc vào, sau đó lấy ít tiền, định vào bệnh viện khám qua rồi xin thuốc.
Thư Cửu chỉ muốn lấy đơn thuốc cảm cúm, nhưng bác sĩ cứ yêu cậu phải thử máu, Thư Cửu không còn cách nào, đành phải lên tầng thử máu.
Lúc đợi thang máy, Thư Cửu gặp một người phụ nữ đứng tuổi, bà mặc rất kín đáo, tay lại ôm bó hoa, vì trên tầng vẫn còn phòng bệnh nên chắc hẳn hoa này là dành cho bệnh nhân.
Thư Cửu cảm thấy người phụ nữ này rất quen, nhưng chẳng nhớ là gặp ở đâu, hơn nữa cậu cũng không có khả năng quen người tầm tuổi này.
Thang máy ‘đinh’ một cái mở ra, Thư Cửu đi vào, người phụ nữ kia cũng vào theo, vừa định đóng cửa, chợt nghe thấy người gọi “Chờ tôi với.”
Thư Cửu vội vàng giữ cửa, một cô gái y tá ôm bệnh án chạy vội vào, nói “Cảm ơn”.
Y tá nhìn thấy người phụ nữ, hình như quen bà, cười chào hỏi: “A, cháu chào cô, cô lại đến thăm Lâm Lâm ạ?”
Người phụ nữ kia gật đầu, nói: “Ừ, cô lại qua thăm con bé.”
Thư Cửu nghe y tá nói, mới sực nhận ra tại sao cậu lại thấy người phụ nữ này quen quen, hóa ra là bà giống hệt Trương Lâm Lâm.
Thư Cửu nghĩ thầm, Trương Lâm Lâm cũng ốm à?
Nhưng cậu không chắc đây có phải là mẹ Trương Lâm Lâm không, hơn nữa Trương Lâm Lâm lại thích Thư Cửu, Thư Cửu không muốn đáp lại, không định qua thăm, nên chỉ coi như không nghe thấy, thang máy vừa mở ra, Thư Cửu liền đi như chạy, ngoài phòng xét nghiệm máu có hàng dài người đứng đợi, Thư Cửu đành phải nhận mệnh đi xếp hàng.
Đợi đến khi Thư Cửu lấy được kết quả xét nghiệm máu thì đã là nửa tiếng sau, quay lại gặp bác sĩ, bác sĩ nhìn qua rồi nói: “Cậu trai không việc gì đâu, chỉ là cảm cúm thôi, để tôi viết đơn thuốc cho cậu.”
Thư Cửu thầm khinh bỉ trong lòng, vốn chỉ là cảm cúm thôi mà, lại còn bày vẽ đi xét nghiệm máu!
Thư Cửu lại đi xếp hàng nộp tiền, lấy thuốc, qua qua lại lại, đợi đến khi Thư Cửu về đến nhà thì đã là hai giờ.
A Phúc nói: “Cửu Cửu, cậu đi lâu thế.”
Thư Cửu nói: “Ừ, lần nào đi bệnh viện cũng tốn thời gian, mua thuốc mà cũng tốn đến 200 đồng.”
Thư Cửu ăn qua loa, sau đó uống thuốc, lên giường đi ngủ.
Đợi đến khi Thư Cửu tỉnh lại, trời vẫn còn rất sáng, Thư Cửu tìm đồng hồ, mới bốn giờ thôi.
Phúc Lộc Thọ Hỉ đang chơi mạt chược, Tiểu Hắc và Quincer thì ngồi xem tivi, thấy Thư Cửu dậy, Tiểu Hắc vội vàng chạy qua: “Đại nhân, ngài sao rồi?”
Thư Cửu xoa bụng, nói: “Chắc là khỏi rồi, chỉ hơi đói bụng thôi.”
Thư Cửu vào phòng bếp tìm mì tôm, A Hỉ nói: “Tôi cũng muốn ăn mì!”
Thư Cửu nói: “Cậu là ma mà còn ăn mì à.”
A Hỉ nói: “Nhưng mà hết nến rồi!”
Thư Cửu nói: “Đói một ngày không chết được đâu, hơn nữa cậu chết rồi mà.”
A Hỉ phản kháng: “Gì mà một ngày hả, cậu ngủ cả ngày rồi, từ hôm qua bọn tôi đã hết nến rồi, hôm nay cũng chưa được ăn gì đâu!”
Thư Cửu kinh ngạc: “Tôi ngủ một ngày rồi ấy hả? Không phải mới hai tiếng à?”
A Phúc nói: “Cậu ngủ một ngày thật mà Cửu Cửu.”
Thư Cửu cầm điện thoại, quả nhiên đã sang ngày mới, cậu ngủ tận mười bốn giờ...
Thảo nào thấy đói thế.
Điện thoại thông báo có hơn mười cuộc gọi nhỡ, toàn là số lạ, Thư Cửu cũng không định gọi lại, nghĩ thầm nếu có việc thì chắc sẽ gọi tiếp thôi.
Trong lúc Thư Cửu còn đang bất ngờ với việc mình ngủ hơn mười bốn tiếng, vừa quay đầu lại, chỉ thấy A Hỉ đang ôm bát mì tôm của mình, ăn ngon lành...
Tuy ma không ăn mì tôm thật, nhưng nó đã ăn hết linh hồn của mì tôm... Mì tôm mà A Hỉ đã ăn thì Thư Cửu cũng không muốn ăn lại!
Thư Cửu mở tủ lạnh, giật nảy mình, tủ lạnh trống rỗng, ngay cả chai dầu hào xào rau cũng hết sạch, đừng nói gì đến bánh bao với đồ hộp!
Thư Cửu quay lại, nói: “Đây là có chuyện gì hả!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ ăn ý chỉ Quincer, ngay cả Tiểu Hắc đang xem tivi cũng chỉ Quincer, Quincer thì tập trung nhìn tivi, nói: “A ha ha, chương trình này hay thật, ủa, sao mọi người lại chỉ tôi vậy, a ha ha.”
Thư Cửu nói: “Anh ăn hết sạch rồi ấy hả?!”
Quincer vô tội nhìn cậu, trong đôi mắt màu lam tràn ngập tủi thân, nói: “Thư Cửu, mình là bạn mà, tôi chỉ ăn hai túi bánh bao của cậu thôi, mấy đồ hộp kia chỉ là ngoài ý muốn, tôi không nghĩ cậu lại thích ăn đồ hộp, nếu cậu nói cho tôi biết cậu sẽ ăn, tôi chắc chắn sẽ để phần.”
Thư Cửu giơ chai dầu hào trống rỗng lên, nói: “Anh không tha cả dầu hào à!”
Quincer lại càng vô tội, ôm đùi Thư Cửu nói: “Thư Cửu, cậu không biết rồi, dầu hào ngon lắm, ngọt ngọt! Tôi thích nhất là những thứ ngọt ngọt, mỗi tội mặn quá, vì nó nên tôi mới ăn nhiều bánh bao như vậy đấy! Thư Cửu, cậu nhìn xem, lưỡi tôi cũng rát rồi này.”
Thư Cửu cố kìm nén không phát hỏa, nói: “Nếu anh không ăn thì đã không bị rát lưỡi rồi!”
Quincer nói: “A, Thư Cửu, cậu thông minh thật! Có lý thật!”
Thư Cửu nói: “Anh đã biến lại thành người rồi mà, sao còn nằm lỳ ở nhà tôi làm gì? Nghiêm Húc cũng đã thành trợ lý của anh, đâu thể uy hiếp tính mạng của anh được nữa.”
Quincer ôm đùi Thư Cửu không chịu buông, nói: “Thư Cửu, mình là bạn tốt mà, cậu đừng đuổi tôi đi! Tôi rất thích ở cùng các cậu, nhà tôi chán lắm, nhà to quá, chẳng ai nói chuyện với tôi, quý tộc cũng có quý tộc cô đơn mà!”
Thư Cửu: "..."
Thư Cửu không biết nói gì hơn, đành phải yên lặng hất hắn ra khỏi đùi mình.

Aug 13, 2018

[NSNT] Chương 11


Chương 11: Hoàng đế và nữ xuyên không (1)
Lâm Lạc lại trở lại không gian khép kín.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, linh hồn Lâm Lạc trở nên rõ ràng hơn hẳn, không còn mờ ảo như trước, hơn nữa, linh hồn cậu dường như mang đôi nét khí chất của Ôn Văn.
Tuy vẫn còn nghi ngờ nhưng Lâm Lạc vẫn nhanh chóng mở Lâm Lạc chi thư ra.
Thông tin cá nhân của Lâm Lạc ở trang đầu đổi thành:
Tên: Lâm Lạc (Không giới tính)
Điểm linh hồn: 0 (Ghi chú: Nợ nhiều nhất -100)
Huy chương nhiệm vụ: Huy chương đồng *2
Điểm linh hồn tăng 10 điểm, cuối cùng cũng không âm nữa rồi.
Đồng thời, cũng thêm một huy chương đồng.
Lâm Lạc lật sang trang thứ hai, trang thứ hai vẫn giống lúc trước, là thông tin về nhiệm vụ Triệu Tú, trên trang này còn khảm một chiếc huy chương đồng.
Lật qua trang thứ hai, trang thứ ba xuất hiện nội dung mới.
Nội dung nhiệm vụ: Hoàn thành báo thù của Ôn Văn, hoàn thành cuộc đời Ôn Văn.
Tình trạng hoàn thành nhiệm vụ: Hoàn thành.
Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Điểm linh hồn +10, huy chương đồng *1.
Trang này lại có thêm một huy chương đồng, giống hệt huy chương đầu tiên mà Lâm Lạc nhận được, đều là mặt trước là một con mắt, mặt sau là bầu trời sao.
Cất Lâm Lạc chi thư đi, Lâm Lạc lại đi một vòng quanh không gian khép kín, lúc trước Lâm Lạc dùng bước chân để đo chiều dài chiều rộng của không gian này, cả hai chiều đều là 47,5 bước chân.
Mà hôm nay Lâm Lạc đo lại, phát hiện không gian này lại lớn hơn, dài rộng đều thành 52 bước chân.
Xem ra mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, không gian này lại to hơn.
Đo chiều dài chiều rộng không gian xong, Lâm Lạc ngẩng nhìn lên, không biết trần có cao lên không nhỉ? Đáng tiếc việc này Lâm Lạc không thể nào kiểm nghiệm. Cậu cũng đâu thể bay lên để đo.
Đợi một lát? Bay?
Hình như cậu vẫn chưa thử nghiệm xem linh hồn thì khác gì với cơ thể.
Đồng hồ đếm ngược trên tấm bia đá còn hơn một phút, Lâm Lạc thử nhảy cao, nhảy xa và chạy bộ. Kiểm tra xong cậu nhận ra, linh hồn cậu cũng không thể phi thiên độn địa, chạy nhanh quá cũng mệt, chẳng khác gì cơ thể bình thường của cậu.
Đếm ngược kết thúc, Lâm Lạc lại bị hút vào trong tấm bia đá.
Mở mắt ra, trời vừa mới tờ mờ sáng, Lâm Lạc nằm trên giường, người mặc áo dát vàng, màn giường, chăn gối đều thêu kim long ngũ trảo.
Thân phận ở nhiệm vụ lần này tôn quý thật, hoàng đế cơ à.
Nhân lúc không người, Lâm Lạc gọi Lâm Lạc chi thư ra.
Trang thứ tư dần dần hiện ra cuộc sống của vị đế vương này.
Không phải đích không phải trưởng, nhưng lại được tiên đế coi trọng, cuối cùng ngồi lên ngôi vị hoàng đế.
Tuy không phải minh quân thiên cổ, nhưng dưới sự thống trị của hắn, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Hoàng hậu của hắn khó sinh mà chết, con trai trưởng thể yếu nhiều bệnh, không lâu sau đó cũng qua đời.
Hắn sủng ái một người, từ tần phi thấp vị thăng lên đến tận Hoàng quý phi, tương đương với phó hậu.
Vị sủng phi này trước sau sinh hạ ba nam một nữ, thậm chí còn lập con trai sủng phi làm Thái tử.
Nhưng trước khi chết, sủng phi lại nói cho hắn biết, nàng chưa bao giờ yêu hắn, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ từng yêu.
Vị đế vương này vì phẫn nộ quá mà băng hà luôn.
Mà nhiệm vụ lần này là: Hoàn thành báo thù của Khương Hoằng, hoàn thành cuộc đời của Khương Hoằng.
Vị đế vương này, họ Khương tên Hoằng.
Mà vị sủng phi kia tên là Diêu Tuyết Lan.
Hôm nay tuyển tú vừa mới chấm dứt, Diêu Tuyết Lan chỉ là một thải nữ thấp kém, thân phận chỉ cao hơn cung nữ đôi chút.
Đối tượng trả thù tất nhiên là Diêu Tuyết Lan rồi.
Mà theo Lâm Lạc quan sát, Diêu Tuyết Lan là một người xuyên không.
Diêu Tuyết Lan nghiên cứu làm ra rất nhiều món ăn như bánh ngọt, trà sữa, những thứ không thể nào xuất hiện ở thời đại này. Cách hành xử cùng ăn nói của Diêu Tuyết Lan cũng rất khác biệt với cổ nhân.
Trước đây, Khương Hoằng chưa bao giờ nghi ngờ Diêu Tuyết Lan, chỉ cho rằng Diêu Tuyết Lan xuất thân thấp kém, vậy nên gia giáo không bằng khuê nữ thế gia và tiểu thư khuê các, cũng bởi vậy mà Khương Hoằng lại càng thêm thương tiếc Diêu Tuyết Lan.
Khương Hoằng thân là đế vương, có được tài phú, quyền lợi, địa vị, tất cả đều khiến người ta vô cùng hâm mộ.
Nhưng đồng thời, Khương Hoằng lại cảm thấy rất cô đơn, cao xử bất thắng hàn. Mà Diêu Tuyết Lan lại có thể đem đến cho hắn sự ấm áp dịu dàng, đây cũng là nguyên nhân mà Khương Hoằng càng ngày càng sủng ái Diêu Tuyết Lan.
Mãi đến cuối đời, Khương Hoằng mới biết, Diêu Tuyết Lan không hề yêu hắn. Đơn giản chỉ vì hắn là đế vương, tình cảm của đế vương thì không hề đáng tin.
Kỳ thật, suy nghĩ này cũng không có gì bất ngờ.
Một người con gái sống trong thâm cung, trao hết tin tưởng cho đế vương, vậy mới là ngu xuẩn.
Nhưng mà, Khương Hoằng sủng ái Diêu Tuyết Lan, chưa từng thay đổi, thậm chí còn lập con nàng làm Thái tử, chẳng lẽ, như vậy mà tình cảm của đế vương vẫn không đáng tin sao?
Nhưng mà, dù Khương Hoằng làm được đến như vậy, Diêu Tuyết Lan cũng vẫn giẫm nát chân tình của hắn dưới chân, chẳng thèm ngó ngàng.
Đáng giận hơn là, Diêu Tuyết Lan còn nhân lúc hắn hồi quang phản chiếu, chưa chết hẳn, nói cho Khương Hoằng biết sự thật này. Hiển nhiên là hận Khương Hoằng tới cực điểm. Vậy nên, Diêu Tuyết Lan mới muốn hắn chết cũng không yên.
Thế nhưng, Khương Hoằng đã từng làm việc gì khiến cho Diêu Tuyết Lan hận đến nghiến răng nghiến lợi như vậy chưa?
Chưa.
Là hắn cho Diêu Tuyết Lan sủng ái, cho Diêu Tuyết Lan thân phận tôn quý và địa vị, nếu không, Diêu Tuyết Lan đã bị các phi tần không được sủng trong cung hành hạ đến chết.
Khương Hoằng biết rõ, trong cung này có rất nhiều nữ nhân, họ không yêu hắn, chỉ yêu quyền lợi và phú quý mà hắn nắm giữ.
Nhưng Khương Hoằng không quan tâm.
Dù vậy, Khương Hoằng không thể nào tiếp nhận sự thật người mình yêu lại không yêu mình, thậm chí hận mình.
Nhưng dù thế nào, hoàn thành nhiệm vụ trả thù cho Khương Hoằng, đối với Lâm Lạc mà nói cũng không quá khó.
Vì địa vị của Khương Hoằng và Diêu Tuyết Lan quá khác biệt, muốn trả thù Diêu Tuyết Lan chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, chẳng có gì khó cả.
Nhưng nhiệm vụ thứ hai, hoàn thành cuộc đời của Khương Hoằng, vậy khó hơn nhiều.
Trong cuộc đời của một đế vương, đi nhầm một bước là vạn kiếp bất phục.
Đường Huyền Tông Lý Long Cơ hơn nửa đời chăm lo việc nước, dẹp yên bờ cõi, khai sáng nên đỉnh cao của văn hóa triều Đường, sử xưng “Khai Nguyên thịnh thế”, nhưng đến tuổi già hắn lại phong lưu thành tính, khiến cho Đại Đường vương triều xuống dốc, sau lại còn bạo phát Loạn An Sử, cuối cùng phải nhường ngôi, hậm hực qua đời.
Lâm Lạc chưa bao giờ tiếp nhận giáo dục của đế vương, nhưng muốn cai trị một quốc gia, độ khó chẳng khác gì lên trời. Không, Lâm Lạc đã từng lên trời, nhưng cậu chưa bao giờ cai trị một quốc gia.
Nếu cậu rơi vào tình trạng như Đường Huyền Tông, chắc chắn là không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Tệ hơn là, Đường Huyền Tông ít nhất còn khai sáng nên thái bình thịnh thế, mà cậu thì sao?
Không ngờ nhiệm vụ lần này lại khó đến vậy.
Hai nhiệm vụ lần trước đúng là đơn giản hơn nhiều.

Aug 12, 2018

[THTGQ] Chương 38.2


Chương 38.2: Trường học 2
Vũ hội bắt đầu vào lúc 5h30 sau khi đọc diễn văn xong, giờ cũng đã 8h30 rồi, Thư Cửu không thích nhảy, cũng không thích đứng nói chuyện với bạn bè, vậy nên cậu cũng chỉ có ăn với uống.
Thư Cửu uống nhiều quá nên muốn đi vệ sinh, vừa mới đẩy cửa ra, phía sau đã có người đi theo, quay lại nhìn thì là Tra Phược.
Thư Cửu nói: “Anh cũng muốn đi vệ sinh à?”
Tra Phược chỉ nói: “Đi cùng luôn.”
Hai người ra ngoài, đèn hành lang bên ngoài đang bật, ngoài hội trường đèn đuốc sáng trưng ra, những phòng học khác đều đóng cửa tắt đèn.
8h30 trời đã tối đen, phía xa xa còn nhìn thấy ánh đèn đường, còn sân trường thì tối đen như mực.
Phòng hội trường ở một góc của tầng ba, nhà vệ sinh lại nằm ở đầu kia tầng ba, Thư Cửu và Tra Phược cùng nhau đi về phía nhà vệ sinh.
Thư Cửu nói: “Mấy người vừa rồi ra ngoài sao vẫn chưa thấy về nhỉ, hay là họ rủ nhau đi chỗ khác chơi rồi?”
Hai người vào nhà vệ sinh, Tra Phược chỉ rửa tay, Thư Cửu giải tỏa xong đi ra, thấy nhà vệ sinh nữ bên cạnh tối om.
Thư Cửu thắc mắc: “Sao lại không bật đèn nhỉ, đèn bị hỏng à?”
Thư Cửu gọi: “Trương Lâm Lâm? Cậu có ở đấy không? Tào Gia?”
Cậu gọi rất to, nhưng chỉ có tiếng vọng lại, không ai trả lời.
Thư Cửu bỗng cảm thấy cả người lạnh toát, nói: “Đúng rồi, vừa rồi tôi cũng không thấy mấy cậu bạn kia.”
Tra Phược nói: “Chắc là đi chỗ khác rồi, ở đây không có quỷ khí.”
Thư Cửu gật đầu, nói: “Làm ơn đừng có gặp quỷ đấy.”
Hai người ra ngoài hành lang, tầng ba nằm ở giữa, tòa nhà này có sáu tầng, Thư Cửu nói: “Hay đi lên trên xem sao nhé?”
Tra Phược không nói gì, bước thẳng về phía trước.
Thư Cửu nói: “Trong hành lang cũng chẳng có ai, sao mà đáng sợ vậy.”
Tra Phược vẫn không nói gì, lại đột nhiên nắm lấy tay Thư Cửu, Thư Cửu căng thẳng, hỏi: “Sao vậy! Có quỷ à?!”
Tra Phược nói: “Không, sợ cậu đi lạc thôi.”
Thư Cửu thở phào một hơi, tức giận muốn hất tay Tra Phược ra, nói: “Không có quỷ mà anh cứ làm tôi sợ, nhỡ tôi mắc bệnh tim thì sao!”
Tra Phược nắm chặt tay cậu, không để Thư Cửu hất ra, bình tĩnh nói: “Nhưng trước tôi nói với cậu rồi mà, trên người Trương Lâm Lâm có quỷ khí.”
Tóc gáy Thư Cửu dựng hết cả lên, không hất tay Tra Phược ra nữa, mà cầm thật chặt, lại còn đứng sát vào Tra Phược, lắp bắp: “Vậy, vậy là sao? Trương Lâm Lâm có phải là quỷ không, sao những người khác có thể nhìn thấy bạn ấy.”
Tra Phược nói: “Cơ thể kia quả thật là của người mà không phải của quỷ.”
Thư Cửu nói: “Vậy tại sao trên người bạn ấy lại có quỷ khí? Chẳng lẽ bị ác quỷ quấn thân à?”
Tra Phược nói: “Hiện tại thì chưa biết được. Hơn nữa tôi phát hiện, trên người Tào Gia cũng có quỷ khí.”
“Đệch!”
Thư Cửu run rẩy, nói: “Chỉ là đi họp lớp rồi tham gia vũ hội kỷ niệm ngày thành lập trường thôi mà, sao lắm người có quỷ khí vậy, chẳng lẽ gặp ma tập thể à?”
Tra Phược nói: “Quỷ khí trên hai người kia giống hệt nhau, nếu là quỷ quấn thân, vậy chắc chắn là bám theo cả hai người, nhưng cũng có khả năng…”
Thư Cửu đang tập trung lắng nghe, cảm thấy lòng bàn tay cũng lạnh toát, chân run run, đứng cũng không vững.
Tra Phược còn chưa nói xong, chợt nghe thấy một tiếng hét hết sức thê lương.
Chân Thư Cửu lảo đảo, thiếu chút nữa ngã dập mặt.
Tra Phược ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ánh mắt rất sắc bén.
Thư Cửu nói: “Đây là tầng sáu rồi, nhưng tiếng hét còn ở trên nữa! Là sân thượng!”
Tra Phược kéo Thư Cửu chạy lên, Thư Cửu vừa chạy vừa nói: “Sân thượng bị khóa đấy, năm đó lúc bọn tôi còn đi học, trường không cho sinh viên lên đó, chìa khóa thì thầy quản lý cầm.”
Hai người chạy thẳng lên trên, cửa sân thượng khép lại, nhưng khóa thì nằm trên mặt đất, xích sắt cũng bị bẻ gãy.
Tra Phược liếc Thư Cửu, sau đó đẩy mạnh cửa ra, cửa vừa mở, một luồng gió lạnh buốt bỗng ập tới.
Thư Cửu không thể nào mở mắt ra được, luồng gió này rất đáng sợ, khiến cậu không tài nào thở nổi.
Tra Phược nheo mắt lại, giơ tay lên, một luồng sáng màu lam bỗng xuất hiện, lao vụt đi, sau đó là tiếng hét chói tai, tai Thư Cửu rung lên, tiếng hét kia là của con gái, hơn nữa lại còn run run, mang theo âm vọng, như tiếng ma khóc lóc vậy.
Trong nháy mắt, luồng khí lạnh bỗng tản đi hết, Thư Cửu hỏi: “Sao vậy?”
Tra Phược nói: “Là oán linh. Bị tôi đánh trọng thương rồi.”
Thư Cửu hỏi: “Không phải quỷ à?”
Tra Phược lắc đầu.
Oán khí tan đi, nhưng vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc, Thư Cửu nuốt nước bọt, cầm tay áo Tra Phược, nói: “Anh… Anh có nghe thấy tiếng khóc không.”
Tra Phược bước lên trước, phía sau đống đồ đạc vứt đi trên sân thượng, một người đang ngồi thu lu trong góc.
Thư Cửu nhìn nhìn, kinh ngạc nói: “Tào Gia?”
Tào Gia tóc tai tán loạn, bộ váy xinh đẹp cũng lộn xộn, đầy vết rách, có chỗ còn đang chảy máu, giày cao gót cũng chẳng biết vứt đi đâu, đi chân trần.
Tào Gia dường như đang hoảng hốt, nhìn thấy hai người mà như nhìn thấy quỷ, đột nhiên đứng lên, ra sức lùi về phía sau, nói: “Quỷ! Quỷ! Đừng có qua đây! Đừng tìm tôi! Có phải lỗi của tôi đâu! Đừng tìm tôi… Không phải lỗi của tôi! Đừng qua đây! Van cậu, không phải lỗi của tôi!”
Tào Gia vừa nói, vừa lùi đến tận lan can, hai tay nắm chặt lan can, đột nhiên khóc nức lên: “Xin cậu đừng tìm tôi nữa! Tôi đã rất đau khổ rồi! Á á á ---- Quỷ! Quỷ tìm tới tôi rồi! Cứu… Cứu tôi với! Mặt nó toàn máu thôi! Mặt cô ta toàn máu thôi, cô ta muốn giết tôi, cứu tôi với!”
Tào Gia nói xong, định nhảy ra khỏi lan can.
Thư Cửu trợn to hai mắt, nói: “Tào Gia! Tào Gia, cậu tỉnh táo lại đi, làm gì có quỷ, là bọn tớ mà!”
Tào Gia hoảng sợ nhìn hai người, nói: “Là quỷ! Là quỷ mà! Cô ta tìm thấy tôi rồi! Tìm thấy rồi! Cô ta đã tìm thấy rồi! Bao nhiêu năm rồi mà! Không phải lỗi của tôi, tôi chỉ… Tôi đã rất đau khổ rồi! Mặt cô ta toàn máu, cả người cô ta cũng dính máu! Cô ta tới trả thù tôi rồi! Cô ta tới rồi! Tôi không sống được nữa rồi… Không sống được nữa rồi…”
Thư Cửu thấy Tào Gia không chịu tỉnh táo lại, nói với Tra Phược: “Đừng để cô ta nhảy xuống, từ trên cao này mà nhảy xuống thì coi như xong.”
Tra Phược liếc Thư Cửu, không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống, nhặt miếng gạch vỡ, sau đó vung tay.
Tào Gia lập tức a một tiếng, sau đó cả người mềm nhũn ngất xỉu, người còn vắt ngang lan can.
Thư Cửu hoảng hốt, vội vàng chạy tới kéo cô ta lại, sau đó đặt xuống đất, Tào Gia liền nằm vật dưới đất.
Thư Cửu nói: “Sao anh lại dùng gạch chứ?”
Tra Phược nói: “Gạch thì làm sao?”
Thư Cửu nói: “Anh đánh ngất xỉu cô ta luôn à?”
Tra Phược gật đầu.
Thư Cửu nói: “Tôi cứ tưởng anh phải dùng thứ gì cao cấp lắm chứ, ai ngờ lại là mảnh gạch vỡ.”
Tra Phược nhướn mày, nói: “Chẳng hạn như.”
Thư Cửu nói: “Chẳng hạn như bùa chú hay quỷ lực gì ấy.”
Tra Phược khẽ gật đầu, ý bảo đã hiểu, lại nói: “Lãng phí.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nhìn Tào Gia ngất xỉu dưới đất, nói: “Làm sao giờ? Cõng cô ta xuống à, cũng đâu thể để cô ta nằm đây, biết đâu lát nữa oán linh kia lại quay lại.”
Tra Phược gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Sau đó lại nhìn Thư Cửu, Thư Cửu cũng nhìn anh, nhìn nhau cả buổi, Thư Cửu cảm giác mình thiếu chút nữa bị hút vào trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm kia, cậu lại một lần nữa cảm nhận được cái gọi là tim đập thình thịch, vì vậy đành phải quay mặt đi, chấp nhận thua cuộc.
Thư Cửu ngồi xổm xuống, nhận mệnh cõng Tào Gia, sau đó cùng Tra Phược xuống tầng, nói: “Những người khác đâu rồi, sao chỉ có mình Tào Gia thôi nhỉ?”
Cậu vừa nói xong, hai người đã xuống đến tầng ba, đột nhiên, một người xuất hiện trước mặt cậu, bước chân của người nọ rất nhẹ, gần như không nghe thấy tiếng động, làm Thư Cửu sợ run lên, thiếu chút nữa làm rơi Tào Gia luôn.
“Thư Cửu? Anh Tra?”
Thư Cửu nghe thấy người nọ gọi mình và Tra Phược, nhìn kỹ lại, mới thở phào, hóa ra là Trương Lâm Lâm.
Thư Cửu nói: “Sao cậu lại ở đây?”
Trương Lâm Lâm nhìn thấy cậu thì cũng rất giật mình, nói: “Trong kia ngột ngạt quá nên tớ ra ngoài đi dạo, gặp mấy người bảo đang tìm tớ với Tào Gia, nhưng bọn tớ không ai thấy Tào Gia cả, mấy cậu kia liền rủ nhau qua siêu thị đối diện trường mua thuốc lá, tớ đi cùng luôn, lúc về vẫn không thấy Tào Gia đâu, tớ lo quá nên tự đi tìm.”
Trương Lâm Lâm nói xong, ra vẻ sợ hãi, nói: “Vừa rồi tớ nghe thấy tiếng hét rất to, không biết có chuyện gì xảy ra.”
Thư Cửu nhẹ nhàng thở phào nói: “Tào Gia không sao, chỉ là bị kinh sợ thôi, giờ cậu ấy… Ừm, ngủ rồi.”
Cậu nói xong nhìn về phía sau lưng mình, vì ánh sáng rất tối nên giờ Trương Lâm Lâm mới nhận ra cậu đang cõng Tào Gia, lập tức chạy tới: “Sao Tào Gia lại ngủ vậy?”
Trương Lâm Lâm kiểm tra Tào Gia, kinh ngạc nói: “Trên người Tào Gia toàn máu thôi, phải nhanh chóng xử lý vết thương cho cậu ấy, nhỡ may nhiễm trùng thì chết.”
Trương Lâm Lâm nói xong, liền chạy đi mượn chìa khóa của trường, mở cửa phòng học bên cạnh, mọi người liền đi vào, đặt Tào Gia lên bàn, muộn thế này, phòng y tế cũng đóng cửa, Trương Lâm Lâm lại đi mua bông băng và thuốc, khử trùng vết thương cho Tào Gia.
Trương Lâm Lâm nói: “May là chỉ xây xát nhỏ thôi, chẳng biết cậu ấy chạy đi đâu.”
Thư Cửu nói: “Chẳng biết nữa, lúc bọn tớ tìm thấy cậu ấy thì đã thành thế này rồi, may mà không việc gì.”
Trương Lâm Lâm bỗng run rẩy: “Có khi là gặp ma ấy, tớ nghe Tào Gia nói, ở trường mình có ma…”
Thư Cửu nhìn Tra Phược, Tra Phược không nói gì.
Trương Lâm Lâm lại nói: “Cảm ơn các cậu đã cõng Tào Gia xuống, vũ hội còn chưa kết thúc, các cậu cứ vào đi, để tớ trông Tào Gia là được.”
Thư Cửu nghĩ nghĩ, lúc trước Tra Phược nói, trên người Trương Lâm Lâm và Tào Gia đều có quỷ khí, Tào Gia đã bị oán linh theo dõi, nếu chẳng may Trương Lâm Lâm cũng bị thì sao, vì vậy lắc đầu nói: “Dù sao trong đấy cũng chẳng có gì, bọn tớ ở đây luôn cũng được, Tào Gia vẫn chưa tỉnh, mọi người ai cũng lo lắng mà.”
Trương Lâm Lâm nhìn cậu, ra vẻ buồn bực, nói: “Thư Cửu… Cậu tốt với Tào Gia thật.”
Thư Cửu run lên, ban nãy cô bạn kia bảo Trương Lâm Lâm thích cậu, nhưng giờ chắc Trương Lâm Lâm hiểu nhầm, cho rằng Thư Cửu thích Tào Gia, vậy nên giọng nghe cũng rất khó chịu.
Thư Cửu cười khan, gãi đầu, nói: “Mình là bạn mà, tốt nghiệp rồi mà vẫn gặp được nhau thì cũng coi như là có duyên, hẳn nên quan tâm nhau thôi… Nếu là cậu thì tớ cũng sẽ cố gắng giúp đỡ mà.”
Trên mặt Trương Lâm Lâm hiện lên vẻ mất mát, thậm chí còn có chút buồn bã, Thư Cửu trong lòng xoắn xuýt, quả nhiên con gái kiểu này không hợp với mình, cái kiểu đầu gỗ như mình, chẳng biết nói sai ở đâu, người ta đã khóc rồi.
Lúc này vẻ mặt Trương Lâm Lâm chính là kiểu đó.
May mà mới nói được vài câu, Tào Gia đã động đậy, hình như sắp tỉnh.
Trương Lâm Lâm vui mừng nhìn Tào Gia, lay lay cô, nói: “Tào Gia? Tào Gia, cậu tỉnh chưa?”
Tào Gia chậm rãi mở mắt ra, vẫn còn ngơ ngác, thấy Trương Lâm Lâm trước mặt, đột nhiên đẩy Trương Lâm Lâm, hét lên: “Quỷ! Là cô! Là cô! Quỷ! Đừng giết tôi!”
Trương Lâm Lâm bị đẩy ra, thiếu chút nữa ngã luôn, may mà Thư Cửu đỡ Trương Lâm Lâm, Tào Gia thì xui xẻo hơn, vì Tào Gia đẩy rất mạnh, nên cô ta cũng mất đà, ngã lăn ra khỏi bàn luôn.
“Rầm” một tiếng, Tào Gia ngã xuống đất, Tra Phược cũng không tốt bụng đi đỡ người ta.
Tào Gia ngã dập mông, giờ mới tỉnh táo lại.
Trương Lâm Lâm vội vã qua đỡ Tào Gia dậy, nói: “Tào Gia, cậu sao rồi, có đau ở đâu không?”
Tào Gia nhìn cô, nói: “Lâm Lâm?”
Trương Lâm Lâm nói: “Là tớ đây, cậu sao rồi, đừng làm tớ sợ.”
Giờ Tào Gia mới thở phào, trên trán toàn mồ hôi lạnh, nói: “Vừa… Vừa rồi tớ gặp ác mộng.”
Trương Lâm Lâm nói: “Cậu đi đâu thế hả, mọi người đi tìm cậu mãi, váy cũng rách rồi kìa.”
Tào Gia vẫn còn đang ngơ ngác, nhìn Thư Cửu và Tra Phược, sau đó nói với Trương Lâm Lâm: “Không sao, tớ có mang bộ khác, lát thay là được.”
Trương Lâm Lâm nhìn điện thoại: “Hơn chín giờ rồi, cậu đang bị thương, về nhà sớm đi, tớ cũng không vào trong kia nữa, để tớ đưa cậu về.”
Tào Gia gật đầu, nói: “Đợi tớ thay đồ đã.”
Thư Cửu cũng không định ở lại, đi gọi Phúc Lộc Thọ Hỉ và Tiểu Hắc ra về, đúng lúc Tào Gia thay đồ xong, mặc lại bộ quần áo buổi trưa, mọi người liền cùng nhau ra về.

Aug 10, 2018

[THTGQ] Chương 38.1


Chương 38.1: Trường học 2
Thư Cửu thấy nụ cười của Tra Phược, bất giác rùng mình, giơ đĩa lên, hỏi: “Anh có đói không? Có muốn ăn bánh không?”
Tra Phược lắc đầu nói: “Tôi không đói.”
Thư Cửu vừa xắn bánh ngọt bỏ vào miệng vừa nói: “Không đói thì đừng nhìn chằm chằm tôi nữa, làm tôi cứ cảm thấy mình như miếng thịt kho tàu ấy.”
Tra Phược dời mắt, nói: “Tôi không thích thịt kho tàu.”
Thư Cửu: "...".
Minh chủ đại nhân cũng biết nói đùa à, đáng mừng thật, nhưng Thư Cửu chẳng cảm thấy buồn cười chút nào!
Thư Cửu lại gắp bánh ngọt, tiện tay lấy đồ uống.
A Phúc gặm nến, ngẩng đầu nói: “Cửu Cửu, cậu thân với Minh chủ đại nhân như vậy từ bao giờ thế?”
Thư Cửu lườm nó, thấy xung quanh không có ai, hơn nữa nhạc mở rất to, không ai để ý cậu, mới thì thầm: “Con mắt nào của cậu nhìn thấy vậy hả?”
A Phúc chỉ chỉ mắt mình: “Cửu Cửu ngốc thế, tôi chỉ có hai mắt này thôi, không phải hai con mắt này thì còn cái nào nữa?”
Thư Cửu tiện mồm nói một câu, “Đấy mà cũng gọi là mắt à!”
A Phúc khó hiểu nghiêng đầu, ngay cả nến cũng không thèm gặm nữa, bỗng vươn tay, sau đó Thư Cửu chỉ nghe một tiếng bẹp, ngẩng đầu, dạ dày lập tức cuộn lên!
“Ọe ---“
Thư Cửu vươn tay che miệng, A Phúc lại móc mắt mình ra, đặt trong tay, tiến lên phía trước, rất nghiêm túc nói: “Cửu Cửu, Cửu Cửu, đây là mắt thật mà, cậu nhìn xem!”
Hai con ngươi tròn xoe, bình thường thì rất đáng yêu, trong veo như nước, giờ cũng trong veo như nước, lại còn chuyển động trong tay A Phúc…
“Ọe ----“
Thư Cửu lại một lần nữa rợn cổ, thiếu chút nữa nôn ra, ra sức xua tay, nói: “Đừng lấy ra nữa, lắp lại! Lắp lại đi!”
A Phúc ngoan ngoãn gật đầu, đặt con ngươi lại vào hốc mắt, nói: “Vậy nên Cửu Cửu, cậu thân thiết với Minh chủ đại nhân như vậy từ bao giờ thế?”
Thư Cửu vừa dùng giấy lau miệng, vừa vỗ ngực, sau sự kinh hãi vừa rồi, bánh ngọt trong dạ dày cậu cũng bắt đầu ghê ghê.
Thư Cửu tức giận nói: “Tôi đâu có thân thiết với anh ta?”
A Phúc nói: “Vừa rồi hai người còn sờ mặt nhau mà.”
Thư Cửu nói: “Con mắt nào của cậu… Không, bọn tôi sờ mặt nhau bao giờ! Chỉ là mặt tôi dính bánh ngọt nên Tra Phược lau hộ thôi mà!”
A Phúc nói: “Đúng thế, bình thường lúc mặt tôi dính nến, A Lộc cũng lau mặt cho tôi, mà tôi rất thân với A Lộc!”
Đừng nhìn A Lộc lúc nào cũng mặt liệt, thật ra rất chăm chỉ, dùng đủ cớ để sờ mó A Phúc…
A Phúc ngây thơ nói xong, Thư Cửu trong lòng giật mình, dường như cảm thấy A Phúc nói gì đó không ổn…
Mấy con ma đứng hóng hớt gần đó thì cười nghiêng ngả, Tiểu Hắc thì oán giận nói: “Chẳng lẽ đại nhân lại thân thiết với Minh chủ như vậy à?”
Thư Cửu híp mắt, nói: “Tiểu Hắc à, cậu đang giấu tôi chuyện gì đúng không?”
Tiểu Hắc vội vàng che miệng, ra sức lắc đầu.
Thư Cửu nói: “Mau, mau nói cho tôi biết đi! Cậu nói tôi là chủ nhân của cậu mà, sao cậu dám giấu tôi hả!”
Tiểu Hắc bối rối, cuối cùng ra vẻ bất chấp, nói: “Đại nhân giờ sống rất vui vẻ, vậy là tôi vui rồi, đại nhân đừng hỏi, dù ngài có đánh tôi hồn phi phách tán, tôi cũng không nói.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu suy nghĩ, chắc cũng chẳng có gì tốt đẹp, không nghe thì hơn.
Thư Cửu vừa quay đầu lại, đã thấy A Lộc và A Phúc dán vào nhau, vì ban nãy A Phúc móc mắt ra, A Lộc liền lấy cớ này, bảo xem mắt A Phúc có sao không…
Thư Cửu bất đắc dĩ lắc đầu, bưng đĩa bánh của mình lên.
Thư Cửu cảm thấy có người nhìn mình, ngẩng đầu lên, quả nhiên, Tào Gia đứng phía bên kia sàn nhảy, tay cầm ly rượu, đang nhìn về phía cậu, ánh mắt của Thư Cửu chạm phải cô ta, Tào Gia liền quay mặt đi, nhìn chỗ khác.
Thư Cửu bưng đĩa chạy đến bên cạnh Tra Phược, dùng khuỷu tay huých eo anh, nhỏ giọng nói: “Này, anh có nhìn thấy Tào Gia phía đối diện không?”
Tra Phược nói: “Sao thế?”
Thư Cửu xoa cằm, tự kỷ: “Tôi cảm thấy hình như bạn ấy cứ nhìn tôi, anh nhìn ánh mắt kia kìa, sao mà uất ức thế, liệu có phải bạn ấy thầm mến tôi không, lại còn thầm mến rất nhiều năm nữa!
Tra Phược: "...".
Thư Cửu không nghe thấy cuộc nói chuyện ban nãy của Tào Gia và Tra Phược, ánh mắt Tào Gia quả thật rất uất ức, nhưng không phải vì yêu thầm cậu…
Thư Cửu cười hì hì nói: “Anh bảo tôi có nên mời bạn ấy nhảy không? Cứ để một người con gái xinh đẹp như vậy uất ức nhìn tôi thì có phải là hơi bị thiếu đàn ông không?”
Tra Phược chỉ cười nhẹ, nói: “Tốt nhất là đừng làm vậy.”
Thư Cửu nói: “Vì sao? A, tôi biết rồi, chắc chắn là vì không có cô gái nào mời anh nhảy nên anh ghen tị với tôi đúng không!”
Vì Thư Cửu thấp hơn Tra Phược, Tra Phược phải cúi xuống mới nhìn thẳng vào mắt cậu, Tra Phược nói nhỏ: “Tôi nghĩ cậu không biết nhảy.”
“Hừ!”
Thư Cửu lập tức xù lông, nói: “Ông đây biết chứ! Có anh không biết ấy! Anh chắc chắn không biết!”
Tra Phược nói: “Tôi biết.”
Thư Cửu nói: “Không thể nào! Anh chắc chắn không biết!”
Tra Phược nhướn mày nói: “Có muốn thử không?”
Thư Cửu nói: “Thử thì thử! Ai sợ chứ! Xem…”
Cậu nói xong đột nhiên bừng tỉnh, nói: “Không đúng! Ma mới nhảy với đàn ông, không thử!”
Tra Phược bình tĩnh nói: “Tôi là ma.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu thật sự cảm thấy không còn lời gì để nói.
Đợi khi Thư Cửu và Tra Phược ầm ĩ xong, đương nhiên là Thư Cửu đơn phương rồi, ngẩng đầu nhìn thì thấy Tào Gia phía đối diện có vẻ rất tiếc nuối, sau đó đặt ly rượu xuống, quay đầu đi ra ngoài, chẳng mấy chốc đã rời khỏi hội trường.
Chắc là đi vệ sinh, Thư Cửu cũng không để ý lắm.
Thư Cửu ăn xong, mấy bạn nữ cũng không nhảy nữa, quay lại thấy Thư Cửu thì cười nói: “Thư Cửu, sao cậu không nhảy à? Đừng có đứng đây ăn nữa.”
Thư Cửu nói: “Tại tớ đói quá ấy mà.”
Cô bạn kia nói: “Đừng ăn nữa, cậu có mời Lâm Lâm nhảy không?”
Thư Cửu nói: “Không.”
Cô bạn buồn bực, “Thư Cửu, cậu cũng có tuổi rồi mà, vẫn không có bạn gái à?”
Thư Cửu bị chọc vào nỗi đau, đành phải kiên trì nói: “Sự nghiệp quan trọng hơn, trước hết phải có công ăn việc làm ổn định, rồi hãy tính đến tìm bạn gái.”
Cô bạn bật cười, nói: “Thôi đi, tớ thấy trong lớp mình, cậu là thành đạt nhất rồi, cậu nhìn quần áo cậu mặc xem… Tớ cho cậu biết này, kỳ thật Lâm Lâm thích cậu từ lâu lắm rồi, nhưng cậu chẳng chịu hiểu gì cả!”
Thư Cửu há hốc mồm: “Làm… Làm gì có chuyện đó?”
Cô bạn cười nói: “Tớ nói dối làm gì? Nhiều người biết chuyện này lắm, mà cậu cứ như thằng đầu gỗ ấy! Lâm Lâm là hot girl của lớp mình, bạn ấy dịu dàng, cũng ngại ngùng, không dám theo đuổi cậu. Hơn nữa bạn ấy học có hai năm thôi mà, năm ba thì xin bảo lưu vì sức khỏe, không thể tiếp tục ám chỉ cho cậu biết nữa, tính ra bạn ấy còn tốt nghiệp muộn hơn mình đấy.”
Cô bạn nói vậy, Thư Cửu cũng nhớ ra, Trương Lâm Lâm lúc nào cũng ốm yếu, hình như năm hai học được một học kỳ thì không thấy cô nữa.
Cô bạn nói: “Lâm Lâm đi vệ sinh, lát bạn ấy quay lại thì cậu chủ động chút đi, mời bạn ấy nhảy, tớ bảo này, nếu hai người thành đôi, tớ có công lớn lắm đấy, sau này nhớ cho tớ lì xì dày vào, biết chưa!”
Thư Cửu qua loa gật đầu, trong lòng thầm chậc lưỡi, Trương Lâm Lâm quả thật rất xinh, nói chuyện cũng dịu dàng, rất dễ xấu hổ, nhưng ngoan quá, chẳng có để tài chung gì cả, nếu hẹn hò thật, Thư Cửu cảm thấy chắc mình chẳng dám nói gì, sợ mở mồm ra là làm Trương Lâm Lâm sợ phát khóc…
Thư Cửu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy hình như hai người không hợp nhau lắm.
Cậu đang nghĩ, chợt thấy sau lưng nhột nhột, quay đầu lại thì thấy Tra Phược đang nhìn về phía bên này, không biết suy nghĩ gì, nhưng cậu thấy ánh mắt của anh rất khó hiểu.
Cô bạn đứng nói chuyện với Thư Cửu một lát, lại nhớ ra: “Ủa! Lâm Lâm đi lâu vậy, gần nửa tiếng rồi, hay là đau bụng tiêu chảy nhỉ?”
Thư Cửu nói: “Vừa rồi tớ cũng thấy Tào Gia đi ra ngoài, gần 20 phút rồi.”
Cô bạn nói: “Chắc là đứng ngoài nói chuyện rồi, hai bạn ấy cùng phòng, rất thân với nhau, lúc Lâm Lâm bảo lưu, Tào Gia cứ buồn mãi, sao tớ lại không có bạn thân như vậy nhỉ. Mà hình như nhà Tào Gia giàu lắm!”
Thư Cửu trong lòng thầm nhủ, nhìn bộ váy Tào Gia mặc là biết mà.
Cô bạn nói: “Thôi, không nói chuyện với cậu nữa, tớ ra xem sao. Cậu nhớ lời tớ nói đấy, lát phải mời Lâm Lâm nhảy đấy.”
Cô bạn nói xong liền ra ngoài, lúc đi ra còn nháy mắt với Thư Cửu, Thư Cửu có chút xấu hổ, quan trọng là cậu chẳng có cảm giác gì với Trương Lâm Lâm cả.
Thư Cửu buồn bực túm A Hỉ đang gặm nến, nói: “Đừng gặm nữa, tôi hỏi cậu một câu thôi.”
A Hỉ vẫn chưa hết thèm, nói: “Mau hỏi đi.”
Thư Cửu nói: “Ừm… Tôi muốn hỏi về… Cậu…”
A Hỉ nhướn mày, nói: “Thư Cửu, đừng có bảo cậu yêu thầm tôi đấy, sao cứ lắp ba lắp bắp thế, nói nhanh xem nào!”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nói: “Kỳ thật tôi chỉ muốn hỏi, lúc cậu ở bên A Thọ, cậu có cảm giác như thế nào?”
A Hỉ nheo mắt, tức giận nói: “Cậu hỏi cái này ấy hả? Cái con ma mặt mày mày dạn hết ăn lại nằm nói năng bậy bạ xứng đáng tuyệt chủng khắp âm phủ kia, lúc ở với hắn thì có cảm giác gì được chứ, nhìn thấy hắn là ngay cả nến tôi cũng ăn không vô nữa!”
A Hỉ nói xong, quay mặt đi, tiếp tục gặm nến.
Thư Cửu cảm thấy hỏi A Hỉ cũng như không, đành phải quay sang hỏi A Phúc.
A Phúc rất thành khẩn, nói: “Cửu Cửu, cậu có vấn đề gì thì cứ hỏi, tôi biết là tôi trả lời ngay.”
Thư Cửu tìm từ , nói: “Ừm… Là lúc… Lúc cậu ở cùng A Lộc thì cậu cảm thấy như thế nào.”
Kỳ thật Thư Cửu muốn hỏi lúc yêu thì cảm thấy như thế nào.
A Phúc nghĩ nghĩ, nói: “Ừm…”
A Phúc cứ tìm từ mãi, Thư Cửu mất bình tĩnh, nói: “Thế này đi, lúc cậu ‘tu luyện’ với A Lộc thì cậu cảm thấy như thế nào!”
Giờ A Phúc đã hiểu, nói: “Vui lắm á, A Lộc giỏi như vậy, tôi có thể tu luyện cùng cậu ấy thì đương nhiên vui rồi! Rồi lại hơi hồi hộp nữa… Ừm, kiểu tim đập thình thịch ấy, không theo kịp tốc độ của A Lộc, lần nào cũng…”
Thư Cửu vội vàng kêu dừng, nói tiếp là thành truyện 18+ rồi!
Thư Cửu suy nghĩ một hồi, lúc mình gặp Trương Lâm Lâm thì cũng không có gì vui vẻ, cảm giác rất bình thường, nhìn thấy Trương Lâm Lâm cũng không thấy tim đập thình thịch.
Ngược lại, lúc gặp Tra Phược, thỉnh thoảng tim lại đập rộn lên, tất cả là vì cái mặt đẹp đến vô lý kia.
Mọi người chơi rất vui vẻ, Thư Cửu ăn đến căng phồng bụng, tuy không có món mặn, nhưng ăn mấy đồ ngọt cũng là đủ rồi, đợi đến khi cậu ăn xong, đã hơn một giờ, Trương Lâm Lâm Tào Gia và cả cô bạn kia đều chưa quay trở lại.
Mấy cậu bạn vẫy tay với Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, bọn tôi ra ngoài hút thuốc, ông đi không?”
Thư Cửu không hút thuốc, liền lắc đầu nói: “Đúng rồi, ban nãy mấy bạn Trương Lâm Lâm ra ngoài, mãi vẫn chưa quay lại, mấy ông ra ngoài thì đi tìm xem.”
Cậu bạn cười nói: “Ái chà, Thư Cửu chu đáo quá nhỉ, chắc là các bạn ấy mệt rồi nên về trước thôi, tôi đi đây.”