Apr 6, 2014

[TN] Chapter 69

Chapter 69

Đố kỵ là một tính cách rất đáng sợ.

Nó sẽ làm người ta phát điên trong nháy mắt, sẽ thiêu cháy toàn bộ những sự vật xung quanh, ngay cả những thứ bình thường khi họ còn lý trí vẫn trân trọng nó.

Thực tế là sự đố kỵ được tích lũy sau nhiều năm khi bùng nổ sẽ càng kinh người.

Lần đầu tiên nhìn thấy Yunho, Changmin đã cảm thấy thái độ của Jaejoong đối với hắn khác hoàn toàn lúc trước, sau đó thời gian càng dài, càng làm cho Changmin hiểu rõ, nó bắt đầu có những dự cảm bất an.

Jaejoong đã từng vì một lời nói của Yunho mà có thể thay đổi toàn bộ ý định của cậu, cũng sẽ vì một ánh mắt của hắn mà đảo ngược bất cứ chuyện gì.

Càng như vậy, Changmin càng cảm thấy khó chịu, càng cảm thấy gai mắt.
Dựa vào cái gì mà hắn - Jung Yunho được những đãi ngộ đặc biệt như vậy?

Mỗi lần chỉ cần nó hỏi điều gì, Jaejoong chỉ nhìn nó và mỉm cười thật sự, nhưng chẳng chấp nhận cũng chẳng giống như bác bỏ, chỉ có Yunho vốn là cố vấn quản lý của cậu, cậu tham khảo ý của hắn, và chắc chắn sẽ làm theo…

Có lẽ đúng như vậy, nhưng Changmin không phát hiện ra, Jaejoong phối hợp với Yunho vô cùng ăn ý, là độc nhất vô nhị.

Changmin mừng vì Jaejoong, từ ngày nó làm thư ký cho Jaejoong, nếu cậu vui vẻ, nó cũng sẽ vui vẻ, nhưng Changmin rất khó chịu về chuyện Jaejoong quen biết với Yunho từ trước.

Ai cũng được, chỉ Jung Yunho là không thể.
Changmin đối với chuyện đối tượng của Jaejoong thì chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất, lý do rất đơn giản.

Vì Jaejoong có Jung Yunho ở bên, cậu sẽ càng lúc càng trở nên kỳ lạ, nụ cười cũng không còn giống những nụ cười Changmin đã quen. Nếu như Jaejoong thay đổi hoàn toàn, có phải nó sẽ không thể ở bên Jaejoong nữa không?

Càng sợ hãi, sự bài xích của Changmin đối với Yunho càng lớn, thật vất vả mới có một dịp, tưởng có thể tách Jaejoong ra khỏi Yunho, ai dè sự việc lại văng xa ngoài quỹ đạo nó tính toán.

Jung Yunho không thương tiếc tự tổn thương bản thân mình, cũng muốn giành được sự tín nhiệm của Jaejoong.
Mà lúc cả hai người đang vật lộn, Jaejoong cũng thấy đấy, ngoại trừ Jung Yunho, cậu không nhìn ai khác.

Đây là câu chuyện quá hài hước chăng?
Có lẽ, Changmin nó cũng đang làm trò hề rồi…

Nghe Jaejoong lên tiếng ngăn cản nó và Yunho đang đánh nhau, sự tức tối trong lòng Changmin vật lộn với lý trí, thuận theo những tiếng người la hét, tay Changmin bắt đầu sử dụng hết sức lực.

Kịp thời tránh né, dùng ngón tay nhọn đơn giản có thể đâm vào mắt của đối phương, chỉ cần chọc nát mắt hắn, máu sẽ nhuộm đỏ cả khuôn mặt của Yunho.

“Dừng tay! Đủ rồi, bảo bọn họ dừng tay đi!” Nắm chặt cánh tay của Eunhyuk, Jaejoong không quan tâm có khiến hắn bị đau hay không, ánh mắt ửng đỏ: “Ngăn bọn họ lại đi, nghe không, Lee Eunhyuk, tôi muốn anh cản họ dừng lại!!!”

Nhếch nụ cười nhàn nhạt, Lee Eunhyuk quay sang cho Joe một cái nhìn hàm ý, điều này cũng ám chỉ cho Jaejoong biết người điều khiểu sàn đấu này là ai. Đối mắt với Joe, Jaejoong cố gắn dùng sự uy hiếp, dọa nạt để bức bách Joe ngừng lại.

Nhưng đối diện với ánh mắt của Jaejoong, Joe chỉ chỉ tay về phía cậu, cùng lúc, một gã thuộc hạ lấy ra một chum chìa khóa đưa cho Jaejoong. Nhìn thấy chùm chìa khóa, Eunhyuk cũng thức thời mà đi sát vào cánh cửa.

Joe muốn Jaejoong làm thế nào thì làm.
Tuy không nói thành lời, nhưng Joe tin tưởng Jaejoong thông minh như thế chắc chắn cậu sẽ hiểu.

Chùm chìa khóa có rất nhiều chìa, có lớn có nhỏ, hiển nhiên Joe chụm cả chùm lại đưa cho Jaejoong. Cậu không hề chần chừ, bắt lấy cái khóa bắt đầu thử từng cái một.

Mỗi lần Jaejoong thất vọng, cậu có thể nghe thấy tiếng va chạm đánh nhau cùng tiếng buồn bực vang lên, có tiếng của Yunho, có tiếng của Changmin. Cậu không quan tâm kết quả thắng thua của bọn họ, cậu chỉ cần Yunho vẫn sống.

Cái gì cũng có thể không cần nữa…
Ngụy trang thì sao?
Chỉ cần Yunho bình an ở bên cạnh cậu, cho dù hắn nói dối, cho dù hắn đeo mặt nạ, Jaejoong cũng chấp nhận.
So với chuyện mất Yunho, không có gì có thể đau đớn bằng.

Là do cậu đã lợi dụng tâm ý của Changmin, nếu như thực sự phải chọn một người để trừng phạt, người đó phải là cậu mới đúng.

Yunho không hề có lỗi, chỉ là hắn đã quen với việc giấu mình mà thôi…

“Mở cửa! Mở cửa nhanh lên! Tại sao không mở!”

Run rẩy tra từng chìa vào ổ khóa, Jaejoong vô cùng hoảng loạn rốt cuộc không còn khí lực để thực hiện, cậu chỉ có thể gào thét xả sự sợ hãi, đúng lúc Eunhyuk không nhịn được, muốn tiến lên giúp cậu, nhất thời cứng đờ cả người!

Cúi gằm đầu xuống, Jaejoong cắn chặt môi, như muốn kiềm chế thứ gì đó, không cần Eunhyuk phải hỏi, dòng nước mắt đã chễm chệ chảy dài trên má cậu.

Đây chính tại sự ích kỷ của cậu đã hại người khác sao?
Có lẽ tại cậu không nghĩ đến chuyện Yunho sẽ dùng mạng mình để chứng minh cho cậu thấy.

Bất kể là cái gì, Eunhyuk tin rằng giờ phút này sẽ không ai soi mói Jaejoong tại sao lại khóc…

“Jaejoong, khóc lúc này không giải quyết được chuyện gì. Hãy mở cửa nhanh lên, nếu không tôi e rằng Yunho sẽ thật sự bị đánh chết.” Thay vì giúp Jaejoong mở cửa, Eunhyuk chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở cậu.

Vừa ngước mắt lên nhìn, Jaejoong hoàn toàn chứng kiến được Changmin đã chế trụ Yunho xuống đất, hắn rơi vào thế bất lợi, đang cố ngăn cản Changmin ra tay đấm vào khuôn mặt hắn. Jaejoong nắm chặt tay, chạy vù vào bên trong sàn đấu.

Cố bức bách Yunho, bởi vì cánh tay kìm quá chặt, khoảng cách giữa Changmin và Yunho vẫn còn quá hẹp, khi Changmin đang cố đứng vững, muốn công kích Yunho ngay trong nháy mắt, theo bản năng, thân thể của nó đã đi trước so với phản ứng của chính mình.

“Jaejoong hyung…”

Nhìn chòng chọc Jaejoong đem thân mình chắn giữa Yunho, Changmin đình chỉ những cú đấm hung ác của mình, thở hắt ra, thần sắc lộ vẻ bi thương. Yunho cảm nhận được sự run rẩy từ lòng bàn tay Jaejoong truyền tới, cười khổ.

Chuyện của hắn và Changmin, thực sự không đáng để người khác tham gia.

Nhưng dưới sự sợ hãi của Jaejoong, Yunho cùng Changmin đều thấy rất rõ ràng, lại đánh, lại tranh cũng đâu còn có ý nghĩa gì nữa?
Dù có chuyện gì, thì người mà Jaejoong cần từ trước đến giờ vẫn chỉ có một.
Mà người đó, vẫn chỉ là một người, chưa từng thay đổi…

Ngã ngồi trên mặt đất, Changmin bỏ cuộc khiến Lee Eunhyuk thừa dịp tuyên bố kết thúc trận đánh, người thắng là Jung Yunho, không ít những tiếng la hét, reo hò từ phía khán đài, có những người thì mừng vui, có những người thì tiếc hận.

Ai cũng không ngó ngàng trong sàn đấu kia đang có một khung cảnh khác, một thế giới khác…

“Nếu ôm tôi, cậu sẽ bị dính bẩn đấy.” Ôn nhu cầm bàn tay của Jaejoong, Yunho mỉm cười, dường như có một chút khó khăn.

Cả người nồng nặc mùi máu tươi, cũng không biết rõ trên người hắn có bao nhiêu vết thương, đau đớn đến chừng nào, một chút dao động của Jaejoong cũng không có.

Jaejoong im lặng, cũng không cử động, cũng không nói lời nào, chỉ vòng tay mạnh mẽ ôm Yunho…

Cụp mắt xuống, Changmin không để hình ảnh đó còn tồn tại trong mắt nó nữa, Eunhyuk nâng nó dậy, sau đó Changmin chỉ nhàn nhạt hỏi một câu:

“Nếu như Jung Yunho bị đánh chết, tôi sẽ bị Jaejoong hyung hận cả đời phải không?”

Phải trả lời sao đây?

Lee Eunhyuk trầm tư một lúc, cuối cùng chỉ vỗ vai Changmin tỏ vẻ an ủi nó.

Đáp án nào cũng không đúng…
Dù sao, ngoại trừ Jung Yunho, bất kể ai Kim Jaejoong cũng không muốn.

** ** **

[TB] Chapter 21

Chapter 21

Lúc đi vào văn phòng của Lee Soman, lòng bàn tay Jaejoong ướt đẫm mồ hôi, nhưng đến khi nhìn thấy Lee Soman thì bình tĩnh trở lại. Trên bàn có hai hợp đồng, trên đó viết Kim Jaejoong tự nguyện chụp ảnh cho H-bomb, ngoài việc SM trả tiền thù lao cho Kim Jaejoong, còn miễn trừ tiền phạt hợp đồng của Jung Yunho, Lee Soman sẽ đảm bảo album của Shim Changmin thuận lợi thông qua thẩm tra, cũng có thể được quảng bá, tuyên truyền rộng rãi.

“Đã thân thiết đến mức đó rồi à nha.” Lee Soman nhìn về phía Jaejoong.

“Tôi sẽ không chụp ảnh nude!” Jaejoong lại một lần nữa nhắc lại.

“Đương nhiên phải có chừng mực chứ.” Lee Soman búng tay tách ra vẻ đồng ý, Jaejoong xem một chút, cảm thấy cũng không phải quá khó để chấp nhận.

“Lại nói nữa, nếu như chỉ là ảnh chụp như vậy, ông đáng ra không cần phải huy động nhân lực như thế này mới đúng, ông không thấy đó là cái giá quá cao sao?” Jaejoong có chút nghi hoặc hỏi.

“Ha ha… Kim Jaejoong, tôi khẳng định với cậu, không cần phải lo lắng, hiện tại dù sao cũng là sống trong luật pháp, tôi sẽ không ép cậu làm chuyện phi đạo đức đâu. Nhìn kỹ mấy bức ảnh này xem, kỳ thật rất đẹp đấy, không nhìn ra sao?”

Jaejoong thấy lão lảng tránh vấn đề, cũng không hỏi nữa, mà ký tên, lạnh lùng nói: “Khi nào thì chụp?”

“Luôn bây giờ cũng được, vào đây đi.” Lee Somnan đưa Jaejoong vào studio chụp ảnh. Đối với studio này, Jaejoong đã quá quen thuộc, y đã từng ở đây chụp ảnh thời trang, chụp chân dung, hôm nay đi vào đây, tựa như đi về nhà vậy.

Bối cảng phong tình, sáng sủa khiến hai mắt Jaejoong bừng sáng, tuy trong nội tâm còn có khúc mắc, nhưng y đã không khẩn trương như lúc nãy. Nơi này là thủ đô, như Lee Soman nói, pháp luật xã hội cưỡng chế, chẳng lẽ sẽ có người ép buộc được y, Jaejoong nghĩ vậy cũng bình ổn lại tâm trạng.

“Jaejoong ah, đây là nhiếp ảnh gia ở H-Bomb của cậu hôm nay.”

“Fernando, người Mỹ gốc Ý, sống ở Hàn Quốc tám năm, rất hân hạnh được biết cậu.” Jaejoong ngẩng đầu, trước mắt y là người đàn ông điển trai, một gương mặt đậm chất phương Tây, Jaejoong cảm thấy gã có chút giống cậu trước kia, ánh mắt u lam thâm thúy, mênh mông như hải dương.

“Kim Jaejoong.” Jaejoong nhẹ nhàng bắt tay gã.

“Các cậu cứ làm việc đi, tôi còn có việc.” Lee Soman nói xong liền lui ra ngoài.

Thấy Lee Soman đi ra ngoài, Fernando soi Jaejoong từ trên xuống dưới, Jaejoong cảm giác ánh mắt gã phi thường sắc bén, giống như muốn xuyên thấu hắn, y cúi đầu, không nghĩ tới Fernando lại nhấc cằm Jaejoong lên: “Không tồi nha, xíu trang điểm mắt sắc, môi để đậm hơn, trước tiên thử tạo hình theo phong cách yêu mị đã.”

“Này, tôi sẽ không chụp ảnh nude!” Jaejoong lại một lần nữa nhắc lại.

“Cậu cho rằng gợi cảm là phải đến từ lõa lồ sao? No! Giao cho tôi, tôi sẽ giúp cậu khám phá bản thân!” Nhìn gương mặt Fernando dào dạt tự tin, Jaejoong cũng giảm bớt đề phòng không ít thì nhiều, “Cậu thử hóa trang đi, nếu như không hài lòng, chúng ta có thể xem xét lại.”

Dưới sự chỉ đạo của Fernando, Jaejoong không chỉ dùng phấn nền, còn vẽ thêm vài nét hoa văn sặc sỡ, lông vũ cùng áo da tôn lên vẻ hoang dại, Jaejoong thậm chí có chút tò mò về hình dáng của mình.

Bối cảnh trong xanh, Jaejoong dựa theo sự chỉ dẫn của Fernando, chụp một loạt ảnh.

“Cậu đến đây xem đi.”

Jaejoong tò mò bước đến, trên màn hình một bóng người màu mè chói mắt đang ngồi rồi nằm, ánh mắt mông mênh đến vô tận, mặc dù không có lõa lồ cùng gò bó, nhưng lại cực kỳ mê người.

“Đây… Đây là tôi sao…” Jaejoong trước sau như một luôn dùng hình tượng trong sáng, có chút lạnh lùng xuất hiện trước mặt công chúng, làm gì có lần nào thử tạo hình như vậy, chỉ nhìn thoáng qua ngay cả y cũng không tự giác mặt nóng bừng lên, “Tôi… Tôi như vậy… Phù hợp sao?”

“Không phải là rất đẹp sao? Cậu hội tụ đủ vẻ đẹp tinh hoa của người phương Đông, nhìn đôi mắt này, môi này, còn có làn da… Jaejoong, cậu khơi dậy hứng khởi chụp ảnh cho tôi!” Fernando nở nụ cười.

Kế tiếp, Jaejoong dưới sự chỉ đạo của Fernando, thử các kiểu tạo hình khác, thật lâu rồi không được đứng dưới ánh đèn chói lòa, làm Jaejoong nhớ lại thời của DBSK, ngời ngời đứng trên sân khấu, Jaejoong vốn đối với nghệ thuật thì có những cảm thụ đặc biệt, hơn nữa trong năm người, y luôn là người đầu tiên dám thử phong cách mới. Vì người tạo dựng hình tượng dường như có thể lý giải được Jaejoong, cho nên y cảm giác lần này chụp ảnh phi thường thư thái, Fernando có đủ am hiểu về nghệ thuật, hơn nữa lại rất phù hợp với Jaejoong.

“H-Bomb cũng không phải là tạp chí rẻ tiền, đây là ấn phẩm được rất nhiều người Mĩ trưởng thành yêu thích. Đánh giá về từng cái nhìn, họ cũng thảo luận vô cùng nghiêm túc, tin tưởng tôi, Jaejoong, tôi sẽ khiến cậu tỏa sáng ở Mĩ.” Fernando tự tin nói.

Đến lúc gần chụp xong, Fernando mỉm cười hỏi: “Thế nào Jaejoong, có bằng lòng tiến thêm một bước, chụp vài kiểu liều lĩnh nữa không?”

Jaejoong nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Không được đâu…”

“Chụp một lần thôi, vóc dáng cậu rất đẹp, tuy hơi gầy nhưng tỉ lệ rất cân đối, tôi nhất định có thể giúp cậu, nếu như không chụp thật sự rất đáng tiếc.”

“Tôi… Tôi vẫn không muốn.” Trong lòng Jaejoong có chút lung lay, nói thật y đã hiểu được tài năng của Fernando, cho dù vì nghệ thuật hiến thân cũng không vấn đề gì, nhưng y nghĩ đến Yunho, hắn truyền thống, bảo thủ nên có chút băn khoăn, vì vậy Jaejoong khăng khăng cự tuyệt đề nghị của nhiếp ảnh gia.

“Vậy thì thôi, chỉ cần để lộ bán thân trên cũng được.”

“Vậy cũng được.” Jaejoong gật đầu đồng ý.

“Kỉ niệm ngày chúng ta gặp nhau, tôi sẽ đích thân tạo hình trang điểm cho cậu.” Fernando nói xong, lấy hộp trang điểm.

Tóc giả thật dài khiến Jaejoong có chút nghi hoặc, cái này khiến y nhớ lại tạo hình thời album đầu tay “Tri-angle”. Hồi đó số lần đội mớ tóc dài tuy không nhiều, nhưng y cũng cảm thấy rất đẹp, Yunho hay lén nói giỡn Jaejoong giống như Yêu tinh vậy. Lúc Jaejoong chụp ảnh, Yunho đã từng vuốt làn da ở nơi lồng ngực của y, nói nó rất gợi cảm gì đó, nhưng Jaejoong nhìn ra hắn có chút không thích. Cho nên về sau, Jaejoong rất ít khi để tóc dài tạo hình. Fernando giúp y cài cố định tóc giả trên đầu, sau đó trang điểm khiến ánh mắt sáng ngời, má hồng nhuận. Jaejoong nói: “Trang điểm như thế nào giống như uống say vậy…” Fernando cười cười: “Tin tưởng tôi, Jaejoong.” Jaejoong cũng mỉm cười thật nhẹ.

“À… Jaejoong… Ngực cậu… Tôi muốn dùng ít kem màu, có được không?”

“Ah?”

“Yêm tâm, sẽ rất đẹp.” Fernando nói xong, xoáy mở nắp hộp son màu đỏ, phết một ít vào trước ngực y. Cảm giác vừa mát lại trơn khiến Jaejoong run lên, má hồng lại càng thêm mỹ vị, kiều diễm ướt át.

Trong tích tắc, ánh mắt Fernando ngưng trọng, màu hồng phấn quá mức hấp dẫn khiến gã không nhịn được mà nuốt nước miếng đánh “ực”.

“Có thể bắt đầu được chưa?” Jaejoong cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt của gã.

“Ah.. Đương nhiên… Đương nhiên…” Fernando thay đổi khung cảnh tuyết trắng, Jaejoong bán khỏa thân, chỉ mặc quần da màu đen, đi đôi giày cũng màu đen nốt, tay cầm một cành hoa hồng, ngậm nhẹ vào cánh hoa.

“Ánh mắt hạ xuống một chút, môi chạm nhẹ vào cánh hoa… Đừng có cười…. OK!” Fernando cơ hồ muốn hoan hô, “Bức ảnh này thật sự quá tuyệt vời, tôi muốn dùng nó làm trang bìa.” Jaejoong quay sang soi xét bức ảnh, trên màn hình Jaejoong quyến rũ, mềm mại, cặp đôi đỏ mọng hé mở. Đèn flash lập lòe phản xạ ngay lồng ngực tạo thành hiệu ứng bất ngờ, thật thật mà huyền ảo.

“Có phải rất đẹp hay không?” Fernando lấy áo khoác choàng lên vai Jaejoong.

“Thật… Thật sự là vừa rồi chụp…” Jaejoong có cảm giác không nói nên lời, không phải là không thừa nhận, mà là chính y chưa từng nghĩ đến, y có chút bận tâm, cũng không tự giác mà có chút đắc ý.

“Rất đẹp, không phải sao? Jaejoong ah, cậu có muốn đến Hollywood phát triển bản thân không? Nếu như cậu đồng ý, tôi có thể tận lực dùng các mối quan hệ, giúp cậu một tay.”

“Hollywood?” Jaejoong sững sờ.

“Đúng vậy, ở đó, cậu có thể đạt được thành công lớn hơn trên sân khấu, dùng tư sắc của cậu, cậu hoàn toàn có thể nắm giữ cho mình chỗ đứng riêng.”

“Tư sắc?” Jaejoong mặt lạnh đi, “Mr.Fernando, chỉ sợ anh lầm rồi, Kim Jaejoong tôi chỉ là ca sĩ mà thôi, trong mắt tôi, cảm giác của cổ họng khi hát mới là quan trọng nhất, từ trước đến giờ tôi chưa từng muốn nổi tiếng bằng khuôn mặt này.”

“Nha… Thật xin lỗi… Tôi không phải có ý đó, đây là danh thiếp của tôi, nếu như cậu muốn đi Mĩ phát triển, có thể liên lạc với tôi, khi tạp chí phát hành, tôi sẽ gửi cho cậu. Tôi thề, tôi làm nghề này nhiều năm như vậy, đây thực sự là tác phẩm ăn ý nhất của tôi, bởi vì người mẫu thật sự rất đẹp!” Fernando nói xong, khoác tay qua vai Jaejoong.

“Cảm ơn anh khích lệ.” Jaejoong tránh tay của gã ra, “Nếu như không còn việc gì, tôi phải về rồi.” Jaejoong trở lại phòng hóa trang, tháo hết khuyên, rửa sạch khuôn mặt đầy phấn trang điểm, cẩn thậm bóc lông mi giả, nhưng mấy sợi lông mi thật cũng vì nó mà rơi xuống, Jaejoong đau đến nhắm tịt hai mắt lại.

Tình yêu tựa như lông mi, mỗi ngày tróc ra, mỗi ngày cũng sẽ có cái mới sinh ra. Từ lâu lắm rồi Jaejoong đã từng nghe qua câu này, vậy hôm nay, những sợi lông mi kia sẽ đi đâu?

Jaejoong thay áo phông cùng quần bò, gội hết keo xịt tóc, giờ phút này y nhẹ nhàng thoải mái, không còn dáng vẻ yêu mị như ban nãy nữa rồi.

“Kết thúc công việc rồi, chúng ta cùng đi ăn tối được không?” Thanh âm của Fernando từ sau truyền đến.

“Không được, ở nhà còn có người chờ tôi.” Jaejoong lo lắng về bệnh dạ dày của Yunho.

Fernando huýt sáo: “Thật là một người ôn nhu nha, được làm người nhà của cậu thật hạnh phúc.”

Bất kể là nói thế nào, Jaejoong thấy gã không làm khó mình thì vẫn có ý cảm tạ, hơn nữa, về nghệ thuật cũng khó tìm được ai tri kỷ như Fernando, Jaejoong quay đầu, mỉm cười: “Hợp tác với anh rất vui, tôi rất ngưỡng mộ anh.”

“Vậy sao? Jaejoong có thể cho tôi cách thức liên lạc, nếu tôi có cảm hứng gì, hoặc tác phẩm có chuyện gì, hi vọng có thể bàn bạc với cậu.”

Jaejoong vốn không muốn cho, nhưng nghĩ đến chuyện hợp tác không tệ, lại cầm card tên của gã rồi mà lại không đáp lại cái gì, Jaejoong đành đọc số điện thoại của mình cho Fernando.

“Cảm ơn, tôi sẽ nhớ rõ cậu, tinh hoa phương Đông của tôi!” Lời nói của Fernando chân thành, tha thiết, Jaejoong lịch sự giữ khoảng cách, nở nụ cười chào tạm biệt rồi quay người rời đi.

Jaejoong như gỡ được tảng đá nặng trịch trong lòng, Lee Soman quả nhiên không làm khó y, nói khi tạp chí phát hành, tiền sẽ được chuyển vài tài khoản của y. Jaejoong âm thầm cảm thấy may mắn, dùng mấy tấm hình chụp của bản thân có thể đổi lấy tiền đồ của Changmin cùng sự bình an cho Yunho, cái này quả thực quá đáng giá.

Jaejoong cũng chưa nghĩ đến chuyện nói với Yunho thế nào, y nhất định phải để Yunho minh bạch, tuy là bị ép, nhưng cũng không có chuyện gì quá đáng, chỉ là có chụp một bức ảnh hơi vượt quá chừng mực mà thôi, Jaejoong nghĩ Yunho nhất định có thể hiểu được, cho nên y muốn thẳng thắn nói rõ.

Đi vào trong phòng, đèn tối om, Jaejoong cảm thấy nghi hoặc, Yunho không ở đây sao? Hắn đi đâu rồi?

“Jae… Jaejoong sao?”

“Yunho? Sao anh không bật đèn?” Jaejoong bật đèn, một giây sau y không khỏi giật mình mà kinh hô, “Trời ạ! Làm sao vậy đây?” Trán Yunho bị băng bó trắng xóa, dù là vậy nhưng máu vẫn thấm ra ngoài, Jaejoong thật sự sợ hãi, y bổ nhào ôm lấy Yunho: “Làm sao vậy? Anh làm sao vậy?”

“Lúc ra ngoài một chút thì bị người vây đánh… Anh cũng không biết là ai… Nhưng chính là cái xe kia, anh đang định bán đi lấy tiền nộp phạt hợp đồng, nhưng xe hỏng mất rồi, tiếc quá.”

“Anh báo cảnh sát chưa?”

“Báo gì, kỳ thật gần đây anh nhận được mấy bức thư đe dọa gì đó, không nghĩ tới bọn họ lại thật sự…”

“Cái gì? Thư đe dọa?”

“Là uy hiếp hai người chúng ta, có rất nhiều Fans, nói là ủng hộ chuyện của chúng ta, hoặc là mắng anh, hoặc là mắng em, cảnh cáo chúng ta không được ở bên nhau. Có rất nhiều người bảo thủ nói chúng ta bại hoại các loại… Dù sao nhìn cũng khó chấp nhận, anh liền ném đi hết. Có những thư thì gửi về nhà, cũng có mấy cái bứt trên xe, anh sợ em lo lắng cho nên không nói cho em biết. Hiện tại, mấy kẻ điên đó bắt đầu giở trò, em cũng phải cẩn thận.” Jaejoong ngây ngẩn cả người, thật lâu sau, y tựa đầu vào bả vai Yunho: “Yun…, có phải chuyện của chúng ta, thật sự… thật sự không thể tha thứ…!?”

“Anh không cần biết là chúng ta có cái gì sai, chỉ cần anh và em đều kiên trị, tựu nhất định sẽ vượt qua được cửa ải gian khó này. Nếu không còn người nào nhớ chúng ta, không còn người nào biết đến chúng ta, chúng ta có thể bình yên ở bên nhau… Jaejoong ah, chúng ta cùng đợi đến ngày đó được không?”

Jaejoong không đành lòng nhìn Yunho bị thương mà còn khổ sở như vậy, liền ngoan ngoãn gật đầu, y nhìn kỹ miệng vết thương của Yunho, tuy không lớn nhưng khá sâu, chảy không ít máu. Lòng Jaejoong đau quặn, môi cắn chặt, Yunho mỉm cười nói: “May mà người bị đánh không phải là em, nếu không, em làm sao chịu được, anh sẽ đau lòng chết mất.”

“Chẳng lẽ anh lại nhẫn tâm để anh bị thương khiến em đau lòng sao?”

“Em chăm sóc anh là được rồi, anh bị thương, để em phải lo cho anh. Hì hì.” Yunho cố tình chọc cho Jaejoong vui lên một chút.

“Muốn ăn gì đây để em đi mua.”

“Không muốn! Nguy hiểm lắm, anh không muốn em ra ngoài một mình. Trong tủ lạnh còn cái gì thì ăn cái đó, chỉ cần là em làm, cái gì anh cũng thích.” Câu dỗ ngọt của Yunho không còn mới lạ gì nhưng khi chui vào tai Jaejoong lại thật sự mê người.

“Vậy anh đợi một lát, em đi nấu cơm.”

Jaejoong một mình đi vào phòng bếp, biểu cảm trên mặt thoáng chốc suy sụp. Yunho ah! Vì ở bên nhau mà áp lực xã hội, gia đình phản đối, những chuyện này khiến thể xác lẫn tinh thần hai người quá mệt mỏi, hiện giờ Yunho lại còn bị thương, làm sao Jaejoong chịu nổi.”

Yun…, nếu như em phải ly khai anh, không phải vì em không yêu anh, em chỉ là bất đắc dĩ, em chỉ đổi phương thức để yêu anh thôi…

Jaejoong trong đầu đầy khổ sở, Yunho vào bếp, từ phía sau ôm chặt Jaejoong: “Lại suy nghĩ lung tung gì đó…”

“Không có… không có mà…”

“Anh quen em hơn mười năm rồi, chẳng lẽ anh còn không hiểu em sao? Em phải tin tưởng anh, tin tưởng chính mình, tin tưởng tình yêu của chúng ta. Anh không còn cái gì nữa rồi, anh không thể mất em, anh hiểu không?”

Jaejoong vừa muốn mở miệng, nói Yunho không bị mất tiền nữa, SM đã hủy bỏ chuyện phạt tiền phá hợp đồng nữa rồi, lại nghe Yunho nói tiếp: “Nếu như có thể, anh thật sự muốn ăn em vào trong bụng, anh quá si rồi. Anh thậm chí không muốn người khác nhìn thấy em, không muốn chia sẻ em với người khác một giây nào. Bọn họ không để chúng ta yêu nhau, chúng ta càng muốn yêu nhau đến trọn đời…”

Jaejoong quay đầu, hai bờ môi mềm mại cùng giằng co tại một chỗ, giờ phút này, tất cả ngôn từ đều là dư thừa.

Apr 5, 2014

[KBKNDON] Chương 99

Chương 99

“Sev, thầy làm bạn nhảy của em được không?” Cách lễ Giáng sinh một thời gian, Harry cũng đã bám lấy Severus vài ngày, nguyên nhân đương nhiên là vì vấn đề bạn nhảy của vũ hội Giáng sinh lần này, Harry không muốn đi tìm bạn nhảy khác để Severus cả ngày đen mặt, trong lòng không vui.

Severus căn bản không để ý đến lời Harry nói, cúi đầu nhìn Độc dược trong vạc sắp sôi, hết sức chuyên chú. Đối với vũ hội Giáng sinh, Severus căn bản là không muốn tham gia, nhưng trước lời mời của Harry, hắn vẫn có chút động tâm, nhưng mà, nghĩ đến nếu Harry cùng mình đi dự sẽ gây ra hậu quả gì, Severus liền muốn rút lui. Tham dự vũ hội Giáng sinh cùng với một lão già, đối với thanh danh Harry sẽ có ảnh hưởng rất lớn, không nên làm như vậy.

“Sev, Sev, sao thầy không nói chuyện?” Harry đi dạo vòng quanh cái bàn một hồi lại quấn quít Severus, “Vũ hội lễ Giáng sinh đó, thầy nhất định phải tham dự cùng em, em không muốn nắm tay người khác, hơn nữa thầy nhìn em khiêu vũ với người khác mà không có cảm giác gì sao?”

“Harry, ngươi tham gia cùng một lão già như ta, ngươi sẽ hối hận đấy.” Severus buông tay, nhìn Harry đang dính trên người mình, nhẹ giọng nói.

“Severus Snape!” Harry nhất thời xù lông, “Thầy đang nói cái gì? Chẳng lẽ thầy nghĩ những lời em nói trước đây đều là giả sao, em nghĩ em tham gia vũ hội Giáng sinh cùng người mình yêu thì em có gì phải hối hận? Hay là hiện tại thầy hối hận, hối hận yêu một tên nhóc ngây thơ như em, thầy còn có thể chọn những người trưởng thành hơn hả!”

“Harry Potter, ngươi đừng có cố tình gây sự.” Tâm tình Severus cũng không tốt hơn chút nào, “Ngươi là nhóc cự quái chết tiệt, chẳng lẽ ngươi không dùng đầu để tự hỏi sao, ta rõ ràng không hề muốn nói ý này, ta đã sớm nói với ngươi, ta chưa từng hối hận với sự lựa chọn của ta.”

Nhưng Harry đang xù lông, lửa giận ngập đầu, kiễng chân gào thét với Severus: “Em là đang cố tình gây sự đấy, em là cự quái chệt tiết đấy, em cũng không cần dùng đầu tự hỏi, Severus Snape, thầy không muốn làm bạn nhảy của em phải không, được, em đi tìm người khác, em không tin mình không tìm nổi bạn nhảy, đến lúc đó em xem thầy có tức giận không.”

“Đầu của ngươi bị nước vào à?” Severus nhìn nhóc cự quái giậm chân, hắn cũng thấy lửa giận hừng hực, “Lời ta nói ngươi nghe không hiểu sao? Hay là tai ngươi bị Độc dược chặn hết rồi, ta nói không làm bạn nhảy của ngươi lúc nào?”

“Thật tốt quá, Sev!” Lửa giận của Harry trong nháy mắt liền dập tắt, cậu vui vẻ nhảy dựng lên ôm Sev hôn một cái, thuận tiện chơi xấu cọ cọ trên người hắn, “Sev, thầy đồng ý rồi, thầy đồng ý làm bạn nhảy của em rồi, thầy không được đổi ý đấy.”

Severus cả người sửng sốt, ngay cả việc kéo Harry xuống khỏi người mình cũng quên, “Ta đồng ý khi nào?”

“Thầy vừa mới nói xong, thầy không nhớ à?” Harry lần này rất tự giác tụt xuống khỏi người Severus, kéo ống tay áo hắn, “Sev, thầy không thể nói mà không giữ lời đấy.”

Severus nhíu mày hồi tưởng lại mình vừa nói gì lại khiến Harry nghĩ rằng mình đã đồng ý làm bạn nhảy trong lễ Giáng sinh. Harry nhìn Severus xuất thần, nhanh chóng nói: “Sev, chuyện này cứ như vậy đi, dù sao thầy cũng đồng ý rồi, em về trước.” Nói xong nhảy lên hôn Sev một cái liền vội vàng rời văn phòng Severus như thể phía sau có hổ đang đuổi theo cậu.

Draco gần đây phát hiện ra một việc kỳ lạ, Harry luôn đuổi theo cha đỡ đầu cậu giờ lại trốn tránh cha, nhưng vừa trốn lại vừa vui vẻ, tâm tình vô cùng tốt. Đương nhiên dù tiếp tục trốn tránh Severus, Harry vẫn không quên đặt cho hắn một bộ lễ phục, cậu thỉnh thoảng lại lấy tư liệu đặt hàng qua bưu điện của Blaise cùng Draco, lật đến phần lễ phục, lựa chọn thật lâu mới tự đặt cho mình cùng Severus hai bộ lễ phục, ngoài ra cậu còn đặt thêm cho mình một lọ thuốc Tăng tuổi.

Trước lễ Giáng sinh, cảm xúc của mọi người trong Hogwarts đều tăng vọt, vô số học sinh năm dưới chờ mong học sinh năm trên mời, vì chỉ có như vậy, họ mới được tham dự tiệc tối Giáng sinh, mà người thu hút sự chú ý nhiều nhất đương nhiên là ba Quán quân của cuộc thi Tam Pháp thuật.

Trong lúc mọi người cố gây sự chú ý, hai quán quân đã lựa chọn bạn nhảy, nhưng bạn nhảy của Harry thì không ai điều tra được, vì thế các cô gái trong Slytherin bắt đầu đi qua đi lại trên đường Harry thường đi rồi cười vô cùng nhiệt tình với cậu, đội ngũ này đến gần Giáng sinh liền càng ngày càng lớn, gần như bao gồm cả bốn nhà trong Hogwarts. Điều này khiến cho các nam sinh khác trong trường rất bất mãn vì bọn họ không mời được bạn nhảy. Cuối cùng, sau khi Harry tuyên bố cậu đã sớm mời bạn nhảy, đội ngũ đang chờ mong được cậu mời mới tan ra, tuy vậy với vấn đề bạn nhảy của Harry là ai, mọi người lại càng thêm tò mò.

Lễ Giáng sinh, cả Hogwarts tràn ngập không khí ngày hội, khắp trường phủ đầy những bông tuyết bay lơ lửng, những bông tuyết này trừ khi rơi chạm đất còn không sẽ không biến mất, mọi người thi nhau đắp người tuyết. Trên vách tường, nơi nơi đều có dây thường xuân bện thành vòng hoa và cây tầm gửi, đương nhiên không thể thiếu thứ quan trọng nhất của lễ Giáng sinh, một cây thông Nô-en cao lớn treo đầy đồ trang trí.

Trần nhà đại sảnh là bầu trời đêm đầy sao, từng dãy bàn thật dài của mỗi nhà đều biến mất, thay vào đó là hơn một trăm bàn, mỗi bàn ước chừng có thể ngồi 6 – 8 người, trên bàn đặt đầy đồ ngọt cùng đồ uống.

Lúc đại đa số mọi người đã tới, các ghế cũng ngồi gần kín, mọi người lại phát hiện ba vị quán quân mở màn còn thiếu một người là Harry Potter của Hogwarts, cậu và bạn nhảy của cậu chưa tới đại sảnh, trong lúc mọi người tò mò đoán lý do chợt nghe thấy cửa kẹt một tiếng đẩy ra, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa.

Ở cửa có hai người đang do dự đi vào đại sảnh, một người phải nói là vô cùng quen thuộc, tóc dài đen, mũi ưng khoằm to, đôi môi hơi mỏng luôn mím chặt, khuôn mặt bình thường không có biểu cảm gì hiện tại lại xuất hiện một tầng đỏ ửng nhàn nhạt kỳ lạ, dáng người bao nhiêu năm bị che dưới áo chùng màu đen nay mặc một thân lễ phục lại càng hiện rõ đường nét, vẫn là lễ phục màu đen nhưng lại điểm thêm vài đường bạc, mang đến cảm giác đẹp mà quý phái.

“Merlin à, người này là Severus Snape. Nhất định là mình hoa mắt, lão dơi già kia sao có thể có khí chất gió xuân êm dịu thế này.” Đây là lời nói mà vô số người đang gào thét trong lòng, không ai ngờ rằng giáo sư Độc dược khi ăn mặc cẩn thận lại đàn ông như vậy.

Người tuy rất đẹp trai nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt với vẻ đàn ông của Severus chính là cậu thanh niên đang nắm tay hắn, mọi người nhất thời không nhận ra người này là ai, cậu và Severus có chiều cao không sai biệt lắm, chỉ thấp hơn chừng nửa cái đầu, mái tóc đen dài được buộc sau gáy, thân thể mảnh khảnh được bao kín trong bộ lễ phục màu bạc thêu hoa văn đen, khác với Severus, lễ phục cậu mềm mại hơn, mang đến cảm giác dịu dàng, trên khuôn mặt trắng nõn nổi bật đôi mắt xanh biếc xinh đẹp.

“Harry?” Draco kinh ngạc nhìn cậu thanh niên này, gọi cái tên mà không ai ngờ tới.

Cái gì? Đây là Harry Potter? Ánh mắt mọi người nhất thời chuyển từ người Severus sang Harry, sau đó không ngừng đảo qua đảo lại giữa hai người, đặc biệt chỗ tay Harry nắm lấy tay Severus lại càng thu hút sự chú ý, vô số dự đoán nổi lên trong lòng mỗi người.

“Ha ha, Severus, Harry, hai người tới muộn.” Dumbledore cười híp mắt nghênh đón, hỏi vấn đề mà mọi người rất chờ mong, “Harry, bạn nhảy đêm nay của trò là ai? Có phải là Severus không, nếu thật thì thực sự là ngoài mong đợi của mọi người nha.”

“Hiệu trưởng Dumbledore, bạn nhảy hôm nay của em là giáo sư.” Harry gật đầu, cầm chặt tay Severus, “Thật ngại, chậm trễ thời gian của mọi người.”

Mọi người đang chú ý Harry cùng Severus nên không hề phát hiện, ngồi ở vị trí khách quý, chén rượu trong tay Voldemort đang rên rỉ vì đau, mà khuôn mặt vốn mang ý cười nay chỉ còn tức giận, ánh mắt ông nhìn Severus bây giờ tuyệt không kém ánh mắt “Thiện lương” khi ông nhìn Dumbledore.

Sau khi Dumbledore múa may đũa phép, nhạc cụ liền bắt đầu tự động chơi, ba quán quân cùng bạn nhảy của mình đi vào sàn nhảy, dạ hội Giáng sinh chính thức bắt đầu.

Người cẩn thận sẽ phát hiện, lúc Severus cùng Harry khiêu vũ, Harry nhảy chính là bước nữ, điều này khiến cho nhóm động vật đang hi vọng Kẻ Được Chọn có thể áp đảo lão dơi già kêu rên thất vọng trong lòng, điều này cũng khiến Voldemort vốn rất tức giận lại càng sôi gan, ly rượu trong tay ông cố gắng thoát ra lại bị ông nắm chặt, căn bản không để ý rượu trong ly có văng ra ngoài hay không. Lúc điệu nhảy đầu tiên kết thúc, điệu nhảy thứ hai vang lên, tất cả mọi người bắt đầu đi vào sàn nhảy, mà Harry cùng Severus khiêu vũ mở màn lại lui ra khỏi sàn nhảy.

“Voldy, ngươi bình tĩnh một chút.” Gellert nhẹ nhàng cầm tay Voldemort đang cơ hồ sắp bóp nát chén rượu, ông vừa đặt chén rượu xuống bàn, chén rượu kia nhanh chóng di động tới xa Voldemort. Động tác của Gellert cũng cắt đứt tầm nhìn của Voldemort đang tập trung trên hai người chuẩn bị chuồn ra khỏi vũ hội.

“Ta biết, Gellert.” Voldemort quay đầu ra nhìn, “Nhưng mà, Harry phải được hưởng điều tốt nhất, Severus mặc dù không tệ nhưng tuổi lại cao hơn quá nhiều, một người đàn ông già như vậy sao xứng đôi với Harry nhà ta.”

“Voldy, kỳ thật chỉ cần hai người bọn họ ở bên nhau hạnh phúc là được rồi.” Gellert nghĩ đến mình và Dumbledore hồi trước cùng với tình cảm của mình cùng Voldemort hiện giờ, không khỏi khuyên giải, “Tuổi kỳ thật cũng không có ảnh hưởng lớn, đừng quên, ta lớn hơn ngươi rất nhiều, còn vượt xa chênh lệch tuổi giữa Severus và Harry.”

“Bọn họ sao có thể so sánh với chúng ta.” Voldemort có điểm chột dạ cãi lại, “Được rồi, được rồi, nếu Severus thật tình chờ Harry, ta sẽ không làm khó hắn.”


Lucius vẫn luôn cùng Narcissa ngồi cạnh Voldemort nghe được những lời này, không khỏi cảm thấy lo lắng cho ông bạn của mình, tuy vậy sau khi nghe được lời Gellert, lo lắng lại giảm đi rất nhiều, cẩn thận suy nghĩ vẫn cảm thấy mình không nên xen vào thì tốt hơn.

[NGC] Chapter 2.2

Part 2
“Ngươi…”
Kim Jaejoong còn chưa nói hết lời, môi Yunho đã tới gần, quen thuộc cắn lên môi cậu, hàm răng cũng không chút lưu tình mút lấy vành môi, đầu lưỡi công thành đoạt đất một đường xông thẳng vào trong.
“A, hỗn…” Kim Jaejoong ra sức phản kháng, nhấc chân muốn đá Jung Yunho, lại bị Jung Yunho kẹp chặt giữa hai chân, cánh tay cũng bị giữ sau lưng, cả người chỉ có thể mặc hắn xâm phạm.
Jung Yunho chìm đắm trong bờ môi mềm mại của Kim Jaejoong, nhóc này mỗi lần nhìn thấy hắn đều giương cung bạt kiếm, muốn ôn tồn triền miên thế này hắn phải dùng sức mạnh mới đạt được.
Hắn làm như vậy có sai không?
Nếu như ngay từ đầu bắt lấy tâm bé hồ ly thì giờ liệu có thể hưởng thụ tra tấn ngọt ngào này không?
“Không gặp mấy ngày, Jae Jae vẫn ngọt ngào như trước.”
Tiện nghi đã chiếm đủ, Jung Yunho buông Kim Jaejoong đã luống cuống đến muốn cắn người, trêu chọc cậu.
“Jung Yunho, ngươi là tên vô lại.”
“Đúng vậy, nhưng mà, hình như chỉ có ngươi cảm thấy ta vô lại thôi.” Giọng của Jung Yunho vô cùng vô tội, quay người cầm một chiếc áo khoác màu đen choàng lên người Kim Jaejoong, “Bên ngoài lạnh, đừng để nhiễm phong hàn, ta sẽ… Đau lòng đấy.”
“Jung Yunho, ngươi cứ chờ xem, Đại hội chúng thương ta nhất định sẽ được giải nhất.”
Kim Jaejoong thở phì phì đạp cửa rời đi, chạy như điên ra viện ngoài liền nhìn thấy Lâm quản gia đang chỉ huy hạ nhân di chuyển những bình hoa lớn trong phòng Yunho ra.
“Lâm quản gia?” Kim Jaejoong bình tĩnh tiến lên, mắt thấy đám người kia hóa đá liền nở nụ cười tươi rói.
“Đại đại đại đại đại, thiếu gia.”
“Lâm Lâm Lâm Lâm Lâm, quản gia, ngài là đang dọn nhà sao?”
“Không không không.” Lâm quản gia theo trực giác mách bảo vị này nhất định đang ở biên giới của sự bộc phát, lập tức lui ra phía sau, “Là thứ không cần thôi, chuẩn bị thu dọn nhà kho.”
“Không cần sao?” Kim Jaejoong đảo vài vòng quanh bình hoa, xoa mũi, “Ta thấy sao giống đồ Thái hậu nương nương ban thưởng năm trước vậy nhỉ.”
“Sao có thể, ngài nhìn lầm rồi.” Lâm quản gia cười làm lành, sợ Kim Jaejoong lần này cho cả bình hoa lên Tây thiên.
“Vậy à.” Kim Jaejoong kéo dài giọng, Jung Yunho vừa cợt nhả khiến cậu tức giận đến muốn nổ mắt, rõ ràng là cậu mang đồ đến cười nhạo Jung Yunho, sao cuối cùng lại biến thành cậu chịu thiệt.
Bình hoa trước mắt càng nhìn càng không vừa mắt, vì vậy Kim Jaejoong vung chân đá, một bình hoa cao bằng người biến thành mảnh vỡ trên mặt đất.
Lâm quản gia nhìn Kim Jaejoong đang đi xa, khóc không ra nước mắt, đang muốn chỉ huy mọi người mau chóng bảo vệ bình hoa Thái hậu ban liền thấy tiểu sát tinh Kim Jaejoong quay trở lại, cười u ám, sau đó…
Bình hoa tuyên cáo bỏ mình.
“Ai ôi, trời ạ, tiểu tổ tông à, đây chính là Thái hậu ban đấy, làm hư là phải mất đầu đấy.”
“Mất thì mất, ta ước gì Jung Yunho…” Kim Jaejoong dồn sức, rống to với hậu viện, “Đoạn! Tử! Tuyệt! Tôn!”
“Khụ khụ, ngươi lại trêu chọc Kim đại thiếu gia à.” Trong phòng Jung Yunho không biết từ lúc nào xuất hiện một người đàn ông thân hình gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, cười nhìn Jung Yunho, “Nghe kìa, nguyền rủa ngươi đoạn tử tuyệt tôn rồi đó.”
“Cậu ấy nói vậy cũng đúng, ta gặp được cậu ấy chính là đoạn tử tuyệt tôn rồi.” Jung Yunho nở nụ cười chiều chuộng, châm trà cho người kia, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn thuận khí, “Ngươi nhìn mình thử xem, Park Yoochun thiếu gia, trời lạnh thế này, ngươi thân thể không tốt, sao còn đạp tuyết mà tới?”
“Còn không phải Lâm quản gia nói Kim sát tinh đến, đoán chừng muốn giết ngươi, bảo ta tới cứu.” Park Yoochun dùng khăn che miệng ho khan, sắc mặt biến thành ửng hồng, dừng cả buối mới nói, “Ngươi lần này lại trêu chọc hồ ly kia thế nào mà cậu ta tức thành như vậy?”
“Nói là đến tặng ta quà, ngươi biết mà, ta với cậu ấy lâu lắm không gặp.” Jung Yunho tươi cười nhàn nhã, hắn và Park Yoochun là bạn hợp tác nhiều năm, hết thảy đều chia sẻ.
“Ta nói ngươi đáng đời cũng đúng, làm gì không làm lại hết lần này tới lần khác muốn tự tay dạy dỗ người ta, giờ phải đấu đến chết đi sống lại.” Park Yoochun là bạn tri kỉ nhiều năm của Jung Yunho, vì thân thể không tốt, bình thường đều đứng sau màn tính kế, rất ít lộ diện, việc giữa Jung Yunho cùng Kim Jaejoong, hắn quá rõ rồi. “Ngươi có biết rằng hồ ly nóng nảy cũng cắn người đấy.”
“Ngươi không hiểu được niềm vui này đâu.” Jung Yunho vươn tay mở quà của Kim Jaejoong, Park Yoochun cũng hứng thú đứng bên, “Huống chi, tình huống thế này, ta nếu tỏ tình, đoán chừng bé hồ ly sẽ nghĩ rằng đây là kế sách mới của ta.”
“Ai bảo ngươi trêu chọc cậu ta như vậy.”
Hai người hợp sức mở chiếc rương lớn, sau đó mặt liền cứng ngắc.
Trong rương trước mặt là một chiếc đồng hồ theo kiểu phương Tây, ở nơi đường biển không phát triển này, ngay cả đồng hồ quả quýt cũng hiếm gặp, vật như này có thể gọi là giá trị liên thành, chỉ là, người nhận được lễ vật sắc mặt lại không dễ nhìn lắm
Jung Yunho híp mắt, nói không ra là đang phẫn nộ hay bất đắc dĩ, ngược lại, Park Yoochun bên cạnh cười đến đau sốc hông.
“Kim Jaejoong thật sự là hận chết ngươi rồi.” Park Yoochun vỗ vỗ bả vai Jung Yunho, “Tặng đồng hồ, tiễn đưa[1], không ngờ cậu ta còn nghĩ ra được.”
“Cười đủ chưa?” Jung Yunho nhướn mày, ánh mắt có chút âm trầm.
“Đủ rồi, chúng ta bàn luận về Đại hội chúng thương đi.” Park Yoochun nghiêm mặt, hắn so với ai khác càng hiểu rõ tính Jung Yunho, người đàn ông luôn tỉnh táo, ôn hòa, khiêm tốn hữu lễ này kỳ thật so với mọi người thủ đoạn lại càng cao minh, lòng dạ thâm sâu, tâm cơ cũng biến hóa kỳ lạ, làm hắn phát bực chẳng khác gì chọc giận Diêm vương cả.
“Cạch, cạch, cạch, cạch…” Trên đường Cô Tô, mọi người đều tránh đi, chỉ có tiếng cỗ kiệu của Kim Jaejoong đặt xuống tuyết, giữa phố vắng lại càng thêm rõ ràng.
Kim Junsu chui trong đống thảm nhung, nhìn ca ca thở hổn hển gặm ngón tay, nuốt nước miếng hỏi: “Cái kia, Yunho chọc giận ngươi à?”
“Đừng nhắc đến tên đó!” Kim Jaejoong bộc phát, kiệu phu bên ngoài sợ tới mức co đầu rụt cổ, cỗ kiệu rung lên, Kim Jaejoong càng thêm phẫn nộ, trực tiếp nhấc màn kiệu rống, “Chuyện gì vậy hả, chưa ăn cơm hết hay sao vậy!”
“Ca, ngươi hạ hỏa.” Kim Junsu nhìn kiệu phu vô tội bị mắng, yên lặng mặc niệm, rót một chén trà nóng nói, “Cái kia, chuyện bình hoa có cần Changmin vào cung xử lý không?”
Kim Jaejoong bĩu môi, trầm mặc nửa ngày mới nói: “Tìm người tiến cung bảo Jung tỷ, để nàng có việc gì thì giúp Jung Yunho.”
Trưởng nữ Jung phủ lớn hơn nhiều so với bọn họ, Kim Jaejoong từ nhỏ liền được nàng yêu chiều, so với Jung Yunho còn thân thiết hơn.
“Nhưng mà, Yunho ca dù sao cũng là em ruột của tỷ ấy mà.” Kim Junsu rất ấm ức thay Yunho ca, đồng thời cũng lo lắng cho ca ca nhà mình, dù sao một khi bên trên mà giáng tội thì xử phạt không hề nhẹ.
“Vậy thì sao.” Kim Jaejoong bĩu môi, lầm bầm như trẻ em, “Jung Yunho là đệ đệ của nàng, nàng là tỷ tỷ của ta…”
Kim Junsu thấy ca ca mình như vậy, lập tức hảo tâm bổ sung: “Ta thấy ca như muội muội của tỷ vậy.”
“Kim Junsu, ngươi xuống đi, tự mình đi bộ về nhà!”
Kim Junsu nói chuyện không dùng đại não bị ca ca nhà mình vứt bỏ, đứng bên đường đầy băng tuyết còn chưa lấy lại tinh thần, tiếng bánh xe ngựa vang lên, một chiếc xe ngựa mộc mạc dừng trước mặt cậu, người bên trong duỗi cánh tay trắng muốt ra:
“Junsu à?”
“Đúng vậy.”
“Ta là bạn Yunho, ta tên Park Yoochun, ngươi sao lại đứng một mình ở đây?”
“Ta bị đại ca đuổi ra.”
Trong xe ngựa vang lên tiếng cười khẽ, sau đó một khuôn mặt tươi cười dịu dàng ló ra ngoài: “Ta chở ngươi một đoạn nhé.”

[1] Tặng đồng hồ (Tiễn chung) = sòng zhōng đồng âm với sòngzhōng (Mang nghĩa tiễn đưa người trước lúc lâm chung)