Jan 1, 2015

[NDNKKĐD] Part 42

Part 42

Bong Ue Gon đi vào phòng khách rót một cốc nước ấm, sau đó ngồi ở ghế đợi Bong Bum đi ra, trong nhà vệ sinh truyền đến từng đợt từng đợt âm thanh nôn mửa. Trong lòng Ue Gon cảm thấy lửng lơ, căng như dây đàn, thế nào cũng không nhẹ nhàng nổi, cảm giác bất an mãnh liệt đang từng giây từng phút ăn mòn y.

Rốt cuộc… là làm sao vậy?

Lúc Bong Bum đi ra, đã không còn ho khan, nhưng trên mặt vẫn nhìn không sót sự mệt mỏi, Ue Gon đưa nước cho ông, “Uống đi.”

Bong Bum nhận cốc nước, ngẩng đầu nhìn con trai: “Ue Gon, con đi uống rượu hả?”

“Uhm, hôm nay Yunho được thả, đi uống mừng thôi.”

“Chúc mừng… Ha ha…” Biểu lộ trên mặt Bong Bum trở nên khác thường, khoé miệng nhếch cong vừa khổ sở vừa châm chọc.

“Gọi điện cho cha, cha không nghe, gửi tin nhắn cũng không nhắn lại.”

Bong Bum ngồi xuống ghế sofa, hai tay xoa mày, thản nhiên nói: “Hôm nay không cầm điện thoại.”

Ue Gon đến gần, cầm tay ông, giúp ông mát xa: “Cha, cha làm sao vậy?”

Bong Bum từ từ nhắm hai mắt, không trả lời, trầm mặc một hồi lâu. Tay Ue Gon cũng không dùng sức, lòng bàn tay mềm dẻo liên tục, Bong Bum âm trầm, không nói lời nào càng khiến người khác bối rối cùng sợ hãi.

“Ue Gon.” Bong Bum khẽ giọng gọi: “Cha gì cũng không có…”

Ue Gon cả người cứng đờ, khựng lại trong chốc lát: “Có ý gì?”

“Cha… Cái gì cũng không có… Tất cả… Tiền… Quyền… Danh dự… Toàn bộ đều không còn rồi…”

“Cha không phải còn có con sao.” Ue Gon nắm chặt bả vai Bong Bum, trong đầu hỗn loạn: “Cha, nếu như cha không ngại, bả vai con cũng có thể làm chỗ dựa cho cha. Cha nói rõ ràng đi.”

Bong Bum lắc đầu: “Cha mệt lắm, để cha ngủ một giấc được không, ngày mai nói với con, từ từ nói chuyện, về sau, cha còn rất nhiều thời gian…”

Bong Bum chưa từng có lúc nào chật vật như thế này, lông mày nhíu lại, con mắt vô thần, khom người ôm chặt bản thân.

Đôi lông mày luôn cương nghị viên mãn trên mặt Bong Bum đâu rồi? Sống lưng thẳng tắp già cũng không đổi của Bong Bum đâu rồi? Bá khí uy nghiêm khiến người khác không thể khinh thường đâu rồi?

Đi đâu rồi… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì…

Ue Gon cảm thấy mũi cay cay, ai sẽ chả lại người cha cao cao tại thượng cho y đây?

“Cha, con đỡ cha vào phòng.” Ue Gon nói xong liền đỡ Bong Bum từng bước lảo đảo đi, bộ dạng tập tễnh thoáng như ông đã già thêm mười mấy tuổi.

Thế sự vô thường, không ai có thể đoán được một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Ue Gon giúp Bong Bum đắp chăn, sau đó không ra khỏi phòng, mà cởi áo ngoài nằm xuống cạnh cha. Bong Bum rất kinh ngạc, rồi lại mỉm cười, mắt nhắm, khoé miệng nhếch lên vui mừng.

“Con trai đã trưởng thành.”

Trong bóng tối, Ue Gon nhìn chằm chằm cha mình, trước mắt mờ mịt một mảng.

“Cha, có phải trước kia con quá bốc đồng, tuỳ hứng không?”

Bong Bum lắc đầu: “Cho đến giờ, đều là lỗi của cha, cha không thể làm người cha tốt, trước kia, cha còn có thể cho con cuộc sống vật chất tốt, nhưng bây giờ ngay cả chuyện này cũng không nổi rồi.”

“Cha nói cái gì đó!” Ue Gon lớn tiếng phản bác, “Cái con thực sự muốn là gì chả lẽ cha còn không rõ ư?”

“…” Bong Bum trầm mặc thật lâu, cuối cùng nhếch môi hai chữ: “Ngủ đi.”

Ue Gon quay mặt đi, hướng trần nhà, mắt không ngừng đảo quanh, y không thích Bong Bum dùng ngữ khí già nua, bất lực nói chuyện với mình, y muốn nhìn thấy người cha không kiêng nể ai khiêu khích tất cả, dạng này quá mức lạ lẫm, y cảm thấy không chân thực.

Nước mắt theo khoé mi chảy xuống ướt nhẹp ga giường, Ue Gon nghiêng người, nhìn chằm chằm đôi mắt nhắm nghiền của cha, nghe tiếng hít thở đều đều của ông, giống như ma xui quỷ khiến, rướn người hôn lên hai má trũng đầy râu ria của người cha.

Bong Bum, nói qua nói lại, chẳng qua là vì, trông thấy bộ dạng chán chường của cha, con đau lòng.

Hôm nay khi mặt trời vừa mới mọc, Jaejoong đi chân trần ngồi trên thuyền đánh cá, mắt nhắm hưởng thụ gió biển mát lạnh, trong không khí còn kèm theo vị mặn thú vị.

“Oa ————" Jaejoong xoải hai tay, cảm thán nói: “Thoải mái quá!”

Yunho ôm mấy lon bia đến, ngồi cạnh Jaejoong, “tạch” mở một lon, tung toé hết lên người.

“Á ————" Jaejoong kêu lên sợ hãi, “Sao có rượu?”

“E hèm ~” Yunho đắc ý nhếch lông mày, “Đây là có một cô nói anh đẹp trai, rồi cho rượu đó.”

Jaejoong nghe lời này liền mất hứng: “Ai cơ? Lại còn thèm thuồng người của Kim Jaejoong nữa?”

Yunho bất đắc dĩ, nâng cốc đưa cho Jaejoong: “Em uống đi.”

Nửa chai bia vào bụng, Jaejoong xoa xoa bụng, ngẫm nghĩ liền nói: “Anh, có phải mấy ngày hôm nay em uống quá nhiều?”

“Không chỉ em, mà anh cũng vậy.” Yunho nói: “Cho nên bắt đầu từ ngày mai, cấm rượu bia nửa tháng.”

“A….! Không muốn! Hôm nay em uống ít đi là được.”

“Muốn uống nhiều cũng không được.” Yunho chỉ chỉ chai rượu, “Em xem, tổng cộng là bốn chai, mỗi người hai chai, em a, không được uống say, uống say rồi nghịch như điên.”

Jaejoong đối với những chuyện ngày hôm qua mình làm thì không nhớ lắm, nhưng nụ hôn trong nhà hàng kia thì cậu vẫn có chút ấn tượng, Yunho hôn cậu vô cùng mãnh liệt, cảm giác ngày hôm qua còn đọng lại không ít, nhất thời khiến mặt Jaejoong nóng bừng.

“Anh, ngày hôm qua anh hôn em phải không?”

Yunho nuốt bia uống ực, tự nhiên gật đầu: “À ờ, mắt đỏ hồng ngập nước, khiến người khác không kiềm được a.”

“Jung Yunho.” Jaejoong làm bộ tức giận: “Sao anh lại lợi dụng lúc người ta không biết gì?”

Yunho loé mắt, “Thế thì sao?”  Jaejoong ném vỏ chai rỗng xuống biển, làm nước biển bắn lên tung toé, Jaejoong quay sang nâng mặt Yunho, không hề dè dặt hôn lên.

Môi lưỡi quấn nhau, trong miệng nồng đặc mùi rượu, gió biển lành lạnh bao quanh khối nhiệt nóng hừng hực mà hai người toả ra.

Không có gì so được chuyện này, dưới trời xanh mây trắng, gió biển phấp phới, anh tình em nguyện, trong mắt chỉ có đối phương, trong miệng chúng ta có hương vị của nhau.

Không có cái gì có thể so được hạnh phúc như thế này.

Có trải nghiệm mới biết được, đơn giản nhất, chính là hạnh phúc nhất.

Sau một hồi triền miên, Jaejoong tựa vào vai Yunho, nhìn biển xanh thẳm trước mặt.

“À, lâu rồi không thấy Do Kae.”

Vừa nhắc đến, Yunho cũng cảm thấy kỳ lạ, đúng là từ ngày sau chuyện Seo Chul không thấy cô xuất hiện.

“Hôm anh bị cảnh sát bắt, em gọi điện cho cô ấy, không thấy có người nghe, em về nhà hơn một tháng có đến nhà tìm cô ấy, không có người, gọi điện không nghe, cảm giác như cô ấy bốc hơi mất rồi.”

Việc này càng nói càng mơ hồ, đúng lúc này, điện thoại Yunho kêu, xem thông báo liền nghe máy: “Chào buổi sáng, Ue Gon.”

“Yunho…”

Giọng nói của Ue Gon dường như không đúng, khàn khàn, cảm xúc phập phồng.

Yunho ngồi thẳng dậy: “Làm sao thế.?”

“Giữa trưa đưa Jaejoong đi theo, đến chỗ này gặp tao.”

“Được, đi đâu?”

“Thế này đi, tao tự đến nhà tìm bọn mày.”

“Ue Gon, mày không có chuyện gì đấy chứ?”

“Có việc gì…, gặp rồi nói, qua điện thoại không tiện.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Yunho bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Jaejoong, chúng ta về sớm thôi, Ue Gon hyung của em xảy ra chuyện rồi.”

Buổi trưa, Ue Gon mang theo đôi mắt thâm quầng đến, lúc mới vào chào hỏi đầy miễn cưỡng, cả Yunho và Jaejoong đều nhìn ra được.

Ue Gon ngồi xuống, uống một hớp nước, nói: “Yunho, Jaejoong, tao phải đi.”

Hai anh em không kịp phản ứng: “Đi đâu?”

“Cha tao, bị dồn phải bỏ chức cục trưởng.” Cảm xúc Ue Gon nhìn không ra có bao nhiêu phập phồng, chỉ hời hợt một câu.

Mà Yunho và Jaejoong thì sửng sốt, vội hỏi: “Có chuyện gì?”

“Thứ gọi là lòng người hiểm ác, khó lòng phòng bị, tao có thể hiểu được rồi đây.” Ue Gon cười khổ: “Lee Sung Tae liên thủ với viện trưởng Lee còn có Seo Myung Sun, cùng dồn cha tao vào góc.”

Yunho đứng phắt dậy, trên mặt có chút méo mó, thanh âm run rẩy: “Có phải tại tao không? Cha mày nhờ Seo Myung Sun bị bọn họ ép buộc gì đúng không?”

Ue Gon miệng mím thành đường thẳng, lắc đầu: “Yunho, mày ngồi xuống đi, chuyện đến nước này, tao và cha tao đều rõ, cho dù không có chuyện của mày, bọn họ sớm muộn gì cũng có ngày hại cha tao, chuyện của mày chỉ thúc đẩy bọn họ tiến hành sớm hơn thôi.”

Yunho ôm đầu ngồi xuống, Jaejoong nghĩ tới gì đó, hỏi: “Ue Gon hyung, chuyện Lee Sung Tae hận bác Bong em biết, nhưng giờ hắn chỉ là công nhân bốc vác, hắn lấy đâu ra khả năng cùng viện trưởng Lee và Seo Myung Sun hợp tác?”

“Lúc Lee Sung Tae còn làm bác sĩ, quan hệ bọn họ đã không tệ, tính tình cha hyung, vốn đắc tội với không ít người. Lúc con của Lee Sung Tae gặp chuyện không may, cha hyung đưa tới bệnh viện bọn họ, thành ra ảnh hưởng đến danh dự bệnh viện. Mà viện trưởng Lee cũng đã có oán với cha hyung rồi, biết có cách dìm cha hyung, hắn tất nhiên là cầu còn không được. Mà Seo Myung Sun, hiện tại hyung mới biết, ông ta… Một tháng trước khi đồng ý thả Yunho ra, cha hyung đã đồng ý với hai người kia. Nguyên lai Seo Myung Sun vẫn là không cam lòng thả mày, giới chính trị thâm độc hiểm ác, tao hiểu rồi.”

“Còn là vì tao, phần lớn là tại tao.” Yunho hỗn loạn: “Ue Gon, để Seo Myung Sun đưa tao đến đồn cảnh sát, cha mày còn hi vọng phục chức không?”

“Mày nói giỡn gì vậy Jung Yunho!” Ue Gon rống lên: “Nói chuyện này không liên quan đến mày, cho dù có liên quan, mày cảm thấy tao sẽ hận mày sao?! Thằng bạn tốt nhất bị oan tao có thể trơ mắt nhìn không cứu sao? Huống chi, cha tao là xác định được tội danh bọn hắn mới có thể dìm hắn được.”

“Ai — —" Ue Gon thở dài: “Lần trước đến bar ấy, tao đã phát hiện bất thường rồi. Quả nhiên cha tao giao dịch vài thứ không thể lộ ra ngoài, số lượng không nhỏ. Cmn, lần trước bọn quản lý ở đó kín miệng vô cùng, hỏi thế nào cũng không nói. Lần này hay rồi, giao chứng cứ rồi cầm tiền chạy ra nước ngoài. Không thể tin nổi. Nói trở mặt liền trở mặt. Cha tao lần này rơi vào tay bọn kia, cũng là do ông ấy.”

Jaejoong rót cho Ue Gon cốc nước: “Vậy bác Bong hiện giờ sao rồi hyung?”

“Ông ấy…” Trên mặt Ue Gon nhất thời nổi lên sự lo lắng: “Khốn kiếp, một tháng trước, ông ấy biết mình có chuyện… Một mực nói mình bận việc, vụng trộm sau lưng, không nói cho hyung biết… Đến ngày hôm qua có quyết định tạm rời cương vị công tác, ông ấy mới nói cho hyung biết. Cứ làm như hyung là loại con cẩu, được nuôi thì thè lưỡi liếm, không được nuôi thì cắn người đó!”

Ue Gon nói xong đứng lên, chỉnh lại quần áo, nhìn Yunho: “Yunho, việc này không cần mày tự trách, mày cứ lo chuyện mày đi, ngày mai tao với cha ta đáp máy bay đi Úc. Tao ở bên đó 5 năm rồi, mọi thứ cũng quen, tao đưa cha tao sang đấy dưỡng lão.”

Yunho đứng dậy, ôm Ue Gon, ôm chặt trong chốc lát: “Ue Gon, xin lỗi, còn có thật sự cảm ơn mày, chuyện tới bây giờ cũng là mày chỉ cho tao con đường sáng, tao làm thế nào để báo đáp mày đây, như thế nào để đền bù cho mày đây?”

Ue Gon cười sáng lạn, xua tay: “Cái gì cũng không cần, hai người lúc nào có thời gian, có thể sang Úc thăm tao, tao rất vui.”

“Ngày mai tao và Jaejoong ra sân bay tiễn cha con mày đi.”

“Đừng, đừng, ngàn vạn đừng, cũng không phải sinh ly tử biệt, cứ thương cảm như vậy tao không chịu được. Hơn nữa cha tao tình trạng không ổn định, không muốn gặp người ngoài, cái này, hai người hiểu được không?”

Yunho gật đầu: “Uhm, vậy hai người đi thuận buồm xuôi gió, tao và Jaejoong nhất định đi thăm cha con mày.”

“Được.” Ue Gon nhìn về phía Jaejoong, vẫy vẫy tay cười nói: “Jaejoongie, phải dưỡng sức khoẻ nhanh lên một chút. Bác Bong hiện giờ cần có người bên cạnh, hyung phải về thôi.”

Jaejoong chống gậy đi vài bước, trong lòng chua xót: “Ue Gon hyung, em cũng phải ôm hyung một cái.”

“Đến đây.” Ue Gon ôm Jaejoong, vỗ vỗ lưng cậu: “Nhớ phải nghe lời anh em đó, sống thật tốt.”

“Vâng!” Jaejoong gật đầu như gà mổ thóc: “Ue Gon hyung, bọn em nhất định sẽ đi thăm hyung.”

“Được rồi.” Ue Gon đi ra cửa, quay lại khoát khoát tay chào hai người: “Tao đi đây, hẹn gặp lại.”

Yunho cố nén cảm giác hốc mắt nóng bừng, giả bộ bình tĩnh: “Hẹn gặp lại, Ue Gon.”

“Ue Gon hyung, hẹn gặp lại!”

-----
Trên máy bay, Ue Gon cầm chăn đắp cho cha mình, sau đó hỏi: “Cha có mệt không?”

Bong Bum cười cười: “Cha có cảm giác con bây giờ đang đối với cha như đối với ông lão già khụ, cha con còn chưa đến mức độ đó.”

Ue Gon thổi thổi cốc cà phê: “Cha đừng đùa, lúc này cha cần chú ý nghỉ ngơi, chờ sang bên đó, con phụ trách kiếm tiền nuôi cha con mình, cha chỉ cần ở nhà trồng hoa, tưới cây là được rồi.”

“Con đúng thật là… Con cảm thấy cha không còn tiền như trước rồi sao?”

“Tiền kia để bồi cho đám cặn bã kia thôi, hiện tại còn gì, con nuôi cha là được.” Trong ánh mắt Ue Gon toát không ít ý chí tự hào: “Trước kia, cha cho con bao nhiêu tiền, con đều cố tiết kiệm, cho nên bây giờ chúng ta duy trì cuộc sống bậc trung cũng không thành vấn đề.”

Ánh mắt Bong Bum đầy vui vẻ, nói khẽ: “Ue Gon, cha không phí công nuôi con.”

“Stop!” Ue Gon kinh bỉ nói: “Cha nuôi con sao? Có mà cha vứt con ra ngoài đường, cho thiên hạ nuôi con đó.”

“Ue Gon.” Bong Bum trầm giọng khẽ gọi, Ue Gon nhìn ông, trong ánh mắt ông không để lộ quá nhiều tình cảm, lại khiến Ue Gon tim đập thình thịch, trong đầu đột nhiên hiện ra nụ hôn hôm trước với cha mình.

“Cha thật sự rất yêu thương con.”

Máy bay từ từ vượt qua đại dương bay về phía nam bán cầu.
Tựa hồ có một loại cảm xúc trước nay chưa từng có đang chuyển động mãnh liệt.
-----
Jaejoong rốt cuộc cũng bắt gặp được Do Kae.
Khi cậu đi xuống dưới mua cơm, vừa ra ngoài hành lang liền bắt gặp Do Kae.
Do Kae đội một cái mũ rộng vành, tinh thần không tệ, không, phải nói là bừng bừng dung quang.

“Do Kae!” Jaejoong vội gọi to.

Do Kae sững sờ đứng tại chỗ, nhấc cao vành mũ lên, xác định là Jaejoong, lập tức ào đến, nghênh đón ôm lấy Jaejoong: “Jaejoong a, nhớ ông muốn chết.”

“Do Kae, bà đi đâu vậy hả? Biến mất lâu vậy? Cũng chả liên hệ gì với tôi?”

“Chuyện này nói ra rất dài dòng.” Do Kae buông Jaejoong ra, liếc thấy cậu còn hơi khập khiễng, mày nhíu lại, “Chân chưa khỏi hẳn sao? Bao lâu nữa mới hết?”

“Không vấn đề gì, tầm tháng nữa tôi khôi phục hoàn toàn.”

“Thật sao?”

“Lừa bà làm gì?”

Nói xong Do Kae trên mặt đầy áy náy: “Jaejoong, thật xin lỗi, tôi không nói gì đã bỏ đi, cũng không giúp anh ông chăm sóc ông.”

“Nói cái gì vậy? Bọn tôi còn đang lo không biết bà khoảng thời gian vừa rồi đi đâu, sao không báo một câu đã đi?”

“Anh ông đang ở nhà hả?”

“Anh ấy đến bệnh viện lấy thuốc cho tôi rồi.”


“Đi, lên đây, ngồi rồi nói chuyện.”

[KHNGCPS] Part 52

Part 52
Phòng ngủ!
Kim Jaejoong lê dép, nhào lên giường cực lớn của bạn Jung, ôm gối có mùi nước hoa đàn ông nhàn nhạt của bạn Jung mà cọ:
“Ai, anh nói thử xem ——“ Sau đó “rầm” một tiếng, Jung Yunho vào trong phòng tắm của phòng ngủ, Kim Jaejoong mất mát, ngồi trên giường cảm thấy một làn gió lạnh lẽo thổi qua, trực giác nói cho cậu biết, Jung boss vẫn còn tức giận…
Đúng vậy, tuy anh dẫn cậu về nhà, gặp mặt người nhà, nói đang hẹn hò với cậu, nhưng những điều này không có nghĩa là Jung Yunho không tức giận.
Trong đầu cậu có rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ khiến Jung Yunho anh lần đầu cảm thấy, mình bị coi thường.
Hơn nữa là coi thường rất nghiêm trọng.
Lý trí của Jung Yunho trở nên khác thường, anh để nước từ vòi sen phun thẳng vào mặt hòng khiến bản thân tỉnh táo lại nhưng phát hiện không dễ dàng như vậy, ngoài cửa vang lên giọng của một người như con cừu non, ngại ngùng nói với anh ——:
“Cái kia, Jung —— Hức, Yunho à, em cảm thấy, anh làm như vậy liệu có ổn không? Em vẫn chưa chuẩn bị…” Kim Jaejoong phía sau cửa ra sức che mặt, sau lưng như có cái đuôi đang lắc lắc.
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, Jung boss đi ra ngoài, tóc vẫn còn nước nhỏ giọt, hơi nóng trong phòng tắm cùng lạnh như băng trong mắt đối lập hoàn toàn, Kim Jaejoong bị khí thế này làm cho đơ người ——
“Kim Jaejoong, em đến cùng coi anh là cái gì?”
“Coi là cái gì? Coi là… Đàn ông thôi.”
Anh lại niết cằm cậu:
“Loại đàn ông nào?”
Kim hủ nam đã bị quyến rũ, mắt lấp lánh toàn sao:
“Loại rất đẹp trai ấy…”
Được khen đẹp trai sao vẻ mặt lại như bị chọc giận thế kia?
“Rất đẹp trai sao, hừ…” Anh quay người, Kim Jaejoong yên lặng nhìn khăn tắm vây quanh người anh, lầm bầm trong lòng: Mau rơi xuống, mau rơi xuống, mau rơi xuống…
Cái đuôi của Kim hủ nam vừa biến mất lại xuất hiện không ngừng lắc lắc:
“Phúc hắc công đại nhân, em với Park tổng hành còn có ngài Shun thật sự không có gì đâu!”
Phúc hắc công đại nhân ngồi bên cạnh đèn đầu giường, lau tóc ẩm ướt:
“Bọn họ làm gì lại khiến em chảy máu mũi như vậy?”
Phúc hắc công vừa hỏi liền vào luôn chủ đề chính:
Kim hủ nam đang ôm tâm tư xấu xa đã bị quyến rũ, ngốc ngốc thành thật trả lời:
“Đều do anh ta đột nhiên ở trần vào phòng, em lúc ấy đang tắm nên chưa chuẩn bị tinh thần, nếu không đã hức…” Người đang tới gần bạn Jung đột nhiên cứng đơ.
Ánh mắt giết người phóng tới:
“Có phải tất cả những người đàn ông đẹp trai, em đều có hứng thú không?”
“Cũng không phải toàn bộ mà.”
“Sao em lại thích anh?”
“Vì anh là cực phẩm trong số những người đẹp trai!” Lại còn là công nữa! Kim Jaejoong tự cho là thông minh không nói từ “công” lên.
“Anh cũng sẽ có lúc già.”
“Hiện tại đẹp trai là đủ rồi.”
Câu này khiến cho Jung Yunho càng thêm yên lặng, trong mắt hiện lên thần sắc Kim Jaejoong không cách nào hiểu được, chỉ thấy anh như có điều băn khoăn gì đó, hỏi:
“Em đến cùng thích anh ở chỗ nào?”
“Cái này không phải vừa hỏi sao…” Kim Jaejoong không biết Jung phúc hắc bị làm sao, nhưng cậu có chút đau lòng. Nhìn Jung Yunho khó được khi mất mát như vậy, lời khuyên kia đột nhiên hiện lên trong đầu cậu ——
Jung Yunho không đơn giản như cậu nghĩ đâu.
Jung Yunho ngồi một mình trên ghế salon, quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ thuỷ tinh, giữa đêm khuya thanh vắng, chỉ có mấy ngôi sao cô đơn chiếu rọi ánh mắt sâu không thấy đáy của anh. Anh đang ngồi trong nhà, ánh mắt lại như lạc đường, Kim Jaejoong tìm chăn, đắp cho anh, đứng bên cạnh nhu thuận nhìn anh.
Jung Yunho yên lặng quá, Kim Jaejoong thấy rất ngược, nhưng đây là đang ngược bạn Jung mà? Sao cậu lại cảm thấy đau?
(⊙﹏⊙)
“Có chuyện… Em nghĩ nên nói cho anh biết.”
“Chuyện gì?”
“Ngài Shun và Park tổng hành nói anh không phải người đơn giản, bảo em cẩn thận anh…”
“Ừ.”
“Hức…”
“Còn gì nữa không?” Khoé mắt anh khẽ nhướn lên, nhìn cậu.
“Ngài Shun còn nói anh lợi dụng em…”
“Em không tin anh?”
“Em…” Chẳng lẽ lại nói em xem tiểu thuyết BL nên đã thấy nhiều cảnh như vậy??
Ánh mắt Jung Yunho tối sầm, sau đó mắt loé lên như đã xác định được mục tiêu, hỏi:
“Oguri Shun đúng không?”
“…” Kim Jaejoong cúi đầu chọc chọc hai tay.
“Ngủ đi.” Đứng dậy đi qua Kim tượng đá, lên giường, tắt đèn ngủ.
Jung Yunho đêm nay không chạm vào cậu khiến cho Kim Jaejoong nhịn đến hỏng rồi, trong bóng tối chỉ thấy một đôi mắt to sáng rực, nhìn chằm chằm gáy Jung Yunho, chậm rãi nhìn xuống, nuốt nước miếng, chợt nhớ tới bờ mông dẻo dai mười phần của Jung băng sơn… Hức!
Kim Jaejoong bị ý nghĩ muốn phản công của chính mình hù doạ, cảm thấy mông Jung tổng đột nhiên thần thánh như hoa sen, chỉ có thể đứng xa nhìn chứ không được khinh nhờn, lại chợt nhớ đến vừa rồi, tuy không biết Jung tổng đến cùng là đang giận cái gì nhưng cậu vẫn cảm giác được đây tất cả đều tại mình, nghĩ đến đây, Kim Jaejoong lập tức vô lực.
Đêm khuya, một bé sói yếu ớt kêu rên một tiếng, ỉu xìu cuộn bên người anh mà ngủ.
Ngày hôm sau, Kim Jaejoong khó được khi nhận được tin nhắn Shim Changmin chủ động gửi tới:
Baby, ông đây đã hoàn thành bản thảo, buổi tối đi chơi tiện đi ăn luôn, tới không?
Kim Jaejoong vui vẻ, lúc Jung băng sơn đi ngang qua cậu còn nói:
“Em muốn đi tìm Changmin làm gay.” Cằm hếch lên, rõ ràng đang khiêu khích.
Ai ngờ Jung Yunho vừa uống cà phê vừa lạnh lùng cười:
“Anh tin tưởng nhân phẩm của Shim Changmin.” Thấy người nào đó ló đầu ra nhìn ngó, “Tìm cái gì?”
“Sao không thấy dì đâu cả?”
“Mẹ đi tập yoga với bạn rồi.”
“Nha…” Kim Jaejoong đỏ mặt, buồn bực ăn trứng ốp, ăn được một nửa lại cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ, ngẩng đầu phát hiện Jung Yunho đang tập trung nhìn cậu, Kim Jaejoong thiếu chút nữa cắn phải lưỡi, lắp bắp, “Sao, sao lại nhìn, nhìn em như vậy!”
Jung Yunho tâm tình tựa hồ tốt hơn rồi, trên mặt dù không có cảm xúc gì nhưng giọng nói đã ấm hơn:

“Tối nay em cứ đi chơi với Changmin đi, tối mai ăn cơm cùng anh.”

Dec 31, 2014

[KHNGCPS] Part 51

Part 51
Kim Jaejoong xuống xe taxi, bảo vệ đẹp trai của khách sạn mở cửa giúp cậu, nở nụ cười chuyên nghiệp:
“Anh là anh Kim à?”
“Đúng vậy.”
Kim Jaejoong liếc mắt nhìn bảo vệ vài lần, thấy bảo vệ không hề mất tự nhiên khi bị nhìn.
Tính chuyên nghiệp của khách sạn này quả thật là vô cùng cao, bất luận là ai đến, dù bạn chỉ vào để đi nhờ vệ sinh cũng sẽ được nhân viên coi như thượng đế mà tiếp đón, khiến bạn cảm thấy mình là người rất danh giá, đi đường cũng như đang lướt trên mây.
Kim Jaejoong nghĩ nghĩ, dù sao thì mình cũng đang là thượng đế, muốn nhìn thế nào thì cứ việc nhìn thôi! Mà những nơi không mất tiền trong khách sạn Quân Duyệt rất ít, được tiếp đón miễn phí thế này thì phải tận hưởng.
Trong lúc suy nghĩ miên man, Kim Jaejoong đã đến cửa phòng Oguri Shun, khiếp sợ nhìn hàng loạt chai rượu vứt lăn lóc trên sàn nhà.
Lại nhìn Oguri Shun, Kim Jaejoong cố nhịn nhưng vẫn không kìm được quay sang nhìn Park Joong Jin.
Trong mắt Kim Jaejoong, Park Joong Jin là ôn nhu trung khuyển công, đồng thời cũng là một người anh trai săn sóc, Oguri Shun thì lại tựa như một người đặc biệt thông minh trong công việc, nhưng trên mặt tình cảm lại không thông minh chút nào, là một, hức, thụ điển hình.
“Park tổng hành, cái này… Tôi có thể làm được gì?”
Park tổng hành còn chưa kịp nói, Oguri Shun liền lảo đảo tiến lên bổ nhào lên người Kim ngốc manh.
“Đau —— Chết mất!” Kim Jaejoong rên rỉ, con ma men đang đè trên người nặng không thể tả.
Oguri Shun dụi đầu vào người Jaejoong, gào lên:
“Jaejoong san!... Tôi rất đau lòng! Sao cậu lại bị cậu ta cướp mất… Rõ ràng là tôi phát hiện ra cậu trước, tôi phát hiện ra cậu trước mà, lại, lại bị cậu ta cướp đi #$^#$...”
Sau đó Oguri Shun nói một tràng tiếng Nhật, Kim ngốc manh nháy nháy mắt với Park tổng hành:
“Phiên dịch dùm với!”
Park tổng hành xấu hổ:
“Không cần phiên dịch đâu… Đều là lời mắng chửi người thôi.”
“Hức… Ngài Shun, tôi sắp không thở được rồi, anh có thể…”
Oguri Shun “vụt” một cái ngồi dậy, chỉ vào cậu:
“Jaejoong, cậu, cậu đần lắm!”
Kim Jaejoong vội vàng gật đầu, kéo tay hắn ra:
“Tôi đần tôi đần.”
“Cậu ngốc lắm!”
“Tôi ngốc tôi ngốc!” Rốt cuộc bò được dậy.
“Cậu không biết mình bị lợi dụng!”
“Đúng đúng! Tôi không biết… Hả?!” Kim Jaejoong theo bản năng gật đầu, mờ mịt nhìn Oguri Shun, Oguri Shun bắt đầu mượn rượu giả điên, lắc lắc vai cậu đến tóc rối tung.
Bị Oguri Shun lắc đến choáng váng đầu, Kim Jaejoong nôn oẹ một tiếng, Oguri Shun cũng nôn ra.
(⊙﹏⊙) ...
Park tổng hành đi tới định nâng Oguri Shun dậy, kết quả mình cũng trúng đạn, cuối cùng anh bị cả hai người nôn vào người, đành phải đỡ Oguri Shun đang nằm ngủ trên thảm đi tắm.
“Cậu Kim à, cậu đi tắm trước đi, tôi gọi phòng quản lý mang hai chiếc áo sơ mi mới lên.” Park Joong Jin vừa cởi cúc áo sơ mi, vừa nói với cậu, hai khối cơ ngực cùng sáu múi cơ bụng lộ ra trước mặt bạn Kim, trên người vẫn còn dính nước từ lúc đỡ Oguri Shun, Kim Jaejoong lắc lắc đầu, vừa cúi đầu liền thấy trên tay có gì đó đỏ đỏ, vội vàng soi gương, một chất lỏng đỏ rực đang từ từ chảy ra từ lỗ mũi.
Park Joong Jin ra ngoài gọi cho phòng quản lý xong lại ở trần quay lại, cầm điện thoại của Kim Jaejoong trong tay:
“Di động cậu kêu này, ơ? Sao cậu lại che mặt?”
Kim Jaejoong khóc không ra nước mắt nói:
“Cái kia, có thể lấy giùm tôi ít bông được không?”
Park Joong Jin không biết nên khóc hay nên cười, giơ điện thoại lên nói:
“Cậu có muốn nghe không?”
“Ai gọi vậy?”?”
Park Joong Jin nhìn lại, có chút bối rối nói:
“Cuồng ngược đãi?”
( °Д °;)...
Ah ah ah!!!
. °•(((p(≥□≤)q)))•°. °.
“Là anh ấy! Là anh ấy gọi đấy! Làm sao bây giờ, tôi chết chắc rồi, ah ah ah…”
“Ai cơ??”
“Jung Yunho ấy!...”
Park Joong Jin trầm ngâm một lát, nói với người đang điên cuồng kia:
“Cậu nói với cậu ta sự thật là ổn thôi mà đúng không?”
“Nói cái gì?! Anh ấy hỏi tôi đi đâu, tôi nói đi gặp các anh à? Anh ấy hỏi tôi làm gì, tôi lại nói đang tắm uyên ương chắc?!” Kim Jaejoong càng nói càng sợ hãi, dứt khoát tắt nước, kéo một cái khăn tắm bọc người lại rồi chạy vội ra ngoài, Park Joong Jin vừa quay đầu lại nhìn cậu, bật cười, tên nhóc này vừa run rẩy vừa chui vào trong chăn bọc mình thành bánh chưng, chỉ để lộ hai mắt với mũi ra bên ngoài, nói với anh, “Ông đây không nghe!”
Cậu vừa nói xong, điện thoại cũng ngừng kêu, hai người đều thở phào. Nhưng ngay sau đó, di động Park Joong Jin lại vang lên…
Nhìn chiếc bánh chưng trong mũi còn nhét hai cục giấy vệ sinh, Park Joong Jin giải thích với người đầu bên kia điện thoại:
“Vì tôi sắp về Hàn Quốc nên mới gọi Jaejoong qua chơi một lát.” Lại nói vài câu, Kim Jaejoong dựng tai lên nghe lén, Park Joong Jin đột nhiên đưa di động tới trước mặt cậu, “Cậu ta bảo cậu nghe.”
Kim Jaejoong đành phải cầm lấy điện thoại:
“Alo?...”
“Trong 5 phút phải xuống đây, anh ở dưới tầng.” Giọng nói không nghe ra cảm xúc.
Kim Jaejoong nuốt nước miếng trả lại di động cho Park tổng hành, ôm chăn run rẩy.
Có người gõ cửa phòng, Park Joong Jin đi ra, lúc quay lại cầm theo bộ vest hoàn toàn mới, Kim Jaejoong không nói nhiều vội vàng nhận lấy rồi mặc vào, Park Joong Jin như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Với thần kinh thô của Kim Jaejoong, nếu là nhìn người khác chắc chắn sẽ không nhận ra, nhưng người đẹp trai như Park tổng hành lại khác.
Cậu mở to mắt nhìn Park đẹp trai, buột miệng hỏi:
“Có phải anh có việc muốn nói với tôi không?” Jung biến thái đang ở dưới chờ giết tôi, anh phải nói nhanh lên đấy!
Park tổng hành quả thật nói rất nhanh:
“Jaejoong à, tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu một câu… Jung Yunho không đơn giản như cậu nghĩ đâu.” Sau đó mặc kệ bạn Kim đang đơ người, sửa sang lại cho Oguri Shun đang ngủ say như chết.
“Cái này… Sau này chúng ta nói chuyện nhé!”
Kim Jaejoong cứ thế vội vàng chạy xuống tầng.
Ngốc manh một đường chạy cuống quít, vào trong xe liền hổn hển thở gấp, mắt nhìn Jung Yunho, vội vàng nói:
“A kịp rồi! Chưa đến 5 phút đâu!”
Jung Yunho nhìn cậu như nhìn người ngoài hành tinh, lại nhìn hai cục giấy nhét trong mũi cậu, mày nhíu chặt:
“Sao lại chảy máu mũi?”
“Hức ——“ Ngốc manh mắt đảo vòng quanh, “Huyết quản của em yếu quá!”
Một giây sau Jung Yunho nghiêng người đối diện với cậu, một tay cởi cúc áo sơ mi trước ngực, tay kia nâng cằm Kim Jaejoong lên, bên dưới áo sơ mi màu đen là xuân sắc quyến rũ, người đàn ông trước mặt cậu vứt bỏ mặt băng sơn cứng nhắc, nở nụ cười tràn ngập mị lực nói:
“Thật sao?...”
(,,)
Hai cục giấy nhét trong mũi Kim Jaejoong lại thấm ướt máu mũi đỏ tươi.
Không biết vì cái gì, nhìn thấy Kim Jaejoong bị mê hoặc, Jung Yunho chẳng những không cười với cậu nữa mà lại lạnh lùng buông tay, bắt đầu im lặng không nói gì.
“… Yunho?” Ngốc manh mỗi lần gọi cái tên này là tim lại đập thình thịch kinh hoảng, thầm than vãn sao mình lại hẹn hò với người nguy hiểm như vậy? Nếu là Oguri Shun hay Park tổng hành thì có khi còn giữ lại được chút máu.
Bạn Jung không biết có phải đã từng học cách đọc suy nghĩ của người khác hay không, lạnh lùng nói:
“Có phải em đang nghĩ nếu mình hẹn hò với người khác thì sống lâu hơn đúng không?”
Người đàn ông này thật đáng sợ! Cậu vội vàng nịnh nọt nói:
“Người ta cảm thấy hẹn hò với Yunho là vui nhất đó!”
Thấy sắc mặt người nào đó tựa hồ có chút hoà hoãn, lại không ngừng cố gắng:
“Tuy dáng người Park tổng hành cũng không tệ, nhưng em cảm thấy Yunho hợp với em hơn!”
“… Em ngay cả cơ thể Park tổng hành cũng nhìn thấy rồi?” Người nào đó một lần nữa đen mặt.
Kim Jaejoong thầm than trong lòng, chết rồi.
Đột nhiên phát hiện khung cảnh bên ngoài rất lạ:
“… Ủa? Chúng ta đi đâu vậy?” Kim Jaejoong dán mặt lên cửa sổ, mong chờ.
Jung Yunho dừng xe trước cửa một toà nhà, Kim Jaejoong nhìn qua cửa hoành tráng như cửa cung điện, thấy một toà nhà cũng chẳng khác gì cung điện.
“Đây là đâu? Chúng ta ăn cơm ở đây à?”
“Ừ.” Trong lúc nói chuyện, cửa to mở rộng, Yunho lái xe đi vào, Kim Jaejoong lúc xuống xe nghe anh nói, “Chú ý lễ nghi.”
“Hử? Vâng!” ngốc manh đang thưởng thức nhà hàng vô cùng khí phái này, tay đột nhiên bị Jung Yunho cầm lấy, kinh hãi giãy dụa, “Nhỡ bị phóng viên chụp được thì sao?! Mau buông em ra.”
Trong lúc hai người còn đang lôi kéo, một người đi ra cửa, Jung Yunho thấy liền ngừng động tác, Kim ngốc manh lúc này vẫn đang cố kéo từng ngón tay của người nào đó ra, mắt liếc qua phát hiện có người đến, tưởng là nhân viên tiếp tân —— Lại nói nhân viên này tuy tuổi hơn lớn, nhưng bộ dáng thướt tha thuỳ mị kia người thường không thể nào sánh được.
Ngốc manh cố kéo tay người nào đó ra không được, ngại ngùng giơ chữ “V” với bà:
“Xin chào, chúng tôi có hai người!”
Vị phu nhân kia khiếp sợ nhìn hai người tay nắm chặt tay lại nhìn Jung Yunho, chần chờ nói:
“Đây là…”
“Mẹ, cậu ấy tên là Kim Jaejoong.” Jung Yunho đẩy người ra trước mặt bà, nói.
Từ câu nói này trở đi, Kim Jaejoong liền cảm giác mình như lạc trong ảo giác, hết thảy đều là ảo giác, mẹ Jung Yunho nghe cậu nói xong thì kinh ngạc thoáng chốc, ánh mắt kinh ngạc khi thấy đôi mắt khiếp đảm ướt nước như bé thỏ con sợ tới mức chấn kinh của Kim Jaejoong liền dần dần trở nên bình tĩnh, sau đó nở nụ cười dịu dàng, hức… Nhưng mà có chút giống nụ cười của bạn Jung, phúc hắc vô cùng.
Thấy Kim Jaejoong vội vàng lấy giấy nhét trong mũi xuống, vị phu nhân kia liền ưu nhã khoát tay:
“Mau vào đi.”
“Ah! Vâng!”
Kim Jaejoong đến giờ vẫn vô cùng kinh ngạc, cái này không khoa học! Chẳng giống tình tiết trong truyện chút nào!
Nhưng mà Jung Yunho đã kéo tay cậu đi vào trong đại sảnh xa hoa theo phong cách hoàng gia châu Âu, Kim Jaejoong đang giẫm trên thảm cực dày —— Thích quá! Ngay cả tiếng bước chân cũng không nghe thấy, như đang đi trên mây vậy.
Kim Jaejoong nhìn người đàn ông không nói một lời kia, đây chính là bay lên đầu cành làm phượng hoàng sao?
“Ba cháu đâu rồi ạ?” Jung Yunho cởi áo khoác đưa cho lão quản gia.
“Thiếu gia, chủ tịch đi Singapore rồi.”
Quản gia là một ông lão già đến mức có thể làm ông của Kim Jaejoong, trên mặt ông tràn đầy dấu vết của năm tháng, nhìn rất hiền từ, ông đi đến trước mặt Kim Jaejoong, Kim Jaejoong vội vàng cúi chào, đỏ mặt đưa áo khoác của mình cho ông.
“Yunho à, sao con trở về đột ngột vậy, không báo trước với mẹ một tiếng, mẹ chuẩn bị đồ ăn con thích cho con ——
Jung phu nhân lời còn chưa nói hết, Jung Yunho đã tiếp lời:
“Con nhất thời muốn dẫn Jaejoong về nhà cho ba mẹ xem, nhưng mà nếu nói trước, ba con lại càng không chịu ở nhà đúng không?”
Jung phu nhân chỉ biết thở dài, Kim Jaejoong cứng đơ người đứng tại chỗ, trong chốc lát muốn phá vỡ cục diện bế tắc, cúi đầu 90 độ nói với Jung phu nhân, giọng nói trong trẻo, hai bên má hồng rực:
“Dì à, con tên là Kim Jaejoong, là trợ lý kiêm đại diện cho sản phẩm của Jung tổng, bọn con… Kỳ thật cũng không phải là quan hệ mà dì nghĩ, là công ty muốn chúng con diễn kịch trước mặt công chúng thôi, trên thực tế không phải như vậy đâu… Jung tổng sợ hai người hiểu lầm nên dẫn con tới ——
“Con đang hẹn hò với cậu ấy.” Jung Yunho cắt ngang lời Kim Jaejoong, hai ánh mắt khiếp sợ liền tập trung trên người anh, anh vẫn bình tĩnh trấn định nói, “Con muốn kết hôn với cậu ấy.”
“Kết, kết hôn?!” Jung phu nhân kinh hô.
Kim Jaejoong nghe được câu “Con đang hẹn hò với cậu ấy.” liền im bặt, mở to mắt nhìn Jung Yunho, ngay cả cổ cũng cứng đơ không quay lại được.
Cái này không khoa học chút nào… Kim Jaejoong cậu vừa mới tìm được cảm xúc để diễn! Hương vị ngược vừa mới xuất hiện đôi chút đã bị một câu tỏ tình của Jung tổng giết chết là sao hả?!
Anh à, anh có đọc kịch bản không vậy?...
Nhưng mà, lúc nãy cậu thật sự rất lo lắng, cậu sợ cậu nói những lời kia xong, Jung Yunho sẽ không phản bác. Nhưng mà anh không những phản bác, mà còn chưa nghe xong lời cậu nói đã cắt đứt!
Tim Kim Jaejoong đập càng ngày càng nhanh, cậu biết rõ cậu đã bị người nào đó hoàn toàn bắt được. Nhưng mà sao người nào đó lại có vẻ mặt như bị ngược thế kia?...
Cậu đã làm gì anh sao? Chưa làm gì mà… Làm sao vậy? (⊙﹏⊙). . .
Kim Jaejoong cùng Jung phu nhân miễn cưỡng trò chuyện, kỳ thật Jung phu nhân rất biết kiềm chế cảm xúc, dường như cũng không phải quá chán ghét cậu, như một chị gái ấm áp vậy.
Mà bạn Jung chỉ ngồi yên ở một bên, lạnh lùng uống cà phê đen, đợi hai người trò chuyện được khoảng 10 phút liền đứng lên nói với Jung phu nhân:
“Muộn rồi, con dẫn cậu ấy đi lên nghỉ ngơi.” Nhìn bạn Kim đang ngồi bóc quýt, “Đi lên nào.”

“Nha…” Có chút bối rối nhìn Jung phu nhân, chậm chạp đứng dậy, Jung phu nhân cười gật gật đầu với cậu, Jung Yunho quay người lên lầu, Kim Jaejoong vội vàng đuổi theo.

Dec 30, 2014

[KHNGCPS] Part 50

Part 50
Thang máy “Đinh” một tiếng mở ra, Kim hủ nam vui vẻ nhìn trưởng phòng kỹ thuật đẹp trai Kim Hyunjoong đang đứng ngoài cửa:
“Ya! Trưởng phòng Kim!” Cực phẩm cường thụ nha!
Kim Hyunjoong tuy cũng có hảo cảm với đại diện Kim, nhưng hảo cảm dù sao cũng chỉ là hảo cảm, trên người Kim Jaejoong có dán mác “Vật thuộc sở hữu của Jung tổng”, bởi vậy vẫn giữ khoảng cách nhất định… Thấy người nào đó nhiệt tình như lửa muốn nhào lên chấm mút thì vội lùi một bước, mỉm cười nói:
“Chào đại diện Kim.”
Thấy người nào đó nhiệt tình chào trưởng phòng Kim như vậy, Jung tổng khẽ nhíu mày, không vui dù đã cố giấu nhưng vẫn hiện rõ trên gương mặt, Kim Hyunjoong vội vàng báo cáo: “Tôi ngồi đợi trong văn phòng mãi không thấy anh đến, tôi đang định về phòng trước.”
Sự lạnh lùng của trưởng phòng Kim dội một chậu nước lạnh lên Kim hủ nam, ỉu xìu nhìn về phía Jung boss, Jung boss ra khỏi thang máy, nói với trưởng phòng Kim đang đi phía sau:
“Chuyện gì?”
Kim Hyunjoong khó xử nhìn người nào đó đang cười dâm đãng với mình:
“Cái này…”
Jung Yunho quay đầu nhìn bạn hủ nam, đẩy cửa nói:
“Không có việc gì, cậu ấy nghe không hiểu đâu.”
“Ah được, lúc trước *^*^&(*%&^%...”
Sau đó là một phen thảo luận bằng những từ ngữ chuyên ngành cao siêu.
Kim Jaejoong nghe không hiểu nên không tập trung chút nào. 10 phút sau, nói chuyện được một lúc, thừa dịp Jung boss cúi đầu xem báo cáo, Kim hủ nam liền lao tới chỗ cực phẩm cường thụ đang định đi ra.
Kim Hyunjoong nhìn người kia rón rén lại gần mình, mặt tràn đầy hắc tuyến, đối phương lại mở to mắt cười ngọt ngào với anh:
“Hôm nọ tôi thấy trên bàn anh có một hộp trà hoa cúc rất to.”
“À, đó là quản lý Thần Mộ tặng tôi.” Kim Hyunjoong vừa cười vừa mở cửa:
Mắt Kim Jaejoong lúc này còn sáng hơn:
“Anh cảm thấy quản lý Thần là người như thế nào?”
Kim Hyunjoong nghĩ nghĩ:
“Đối xử với mọi người rất tốt.”
“Vậy đối với anh thì sao?”
Kim Hyunjoong đột nhiên cảm thấy người này giống hệt mấy bác gái ngày ngày hóng chuyện thích đi làm mai mối, nhưng vẫn cười nói:
“Đối với tôi cũng rất tốt.”
Kim Jaejoong cười tủm tỉm định mở miệng, chợt nghe một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía sau:
“Kim Jaejoong, đủ rồi đấy.”
Kim Hyunjoong nắm lấy móng vuốt người nào đó đang vươn ra:
“Cậu cứ quay lại đi.” Sau đó đóng chặt cửa.
Kim Jaejoong nhìn tay được cường thụ sờ qua, không tim không phổi giơ lên lắc lắc trước mặt bạn Jung:
“Cực phẩm thụ nha!” ( ̄▽ ̄)v
Áp suất của người nào đó đã sớm tụt đến mức âm, lạnh nhạt nói với cậu:
“Có phải tất cả đàn ông, ai em cũng muốn dụ dỗ không?”
Kim Jaejoong sững sờ, xoa xoa cằm nghiêm túc trả lời:
“Cũng không hẳn là tất cả… Chỉ những ai đẹp trai mới không nhịn được thôi!”
Nghe thấy đối phương hừ lạnh một tiếng, Kim hủ nam có chút sợ hãi, mắt đảo vòng, định nói lảng sang chuyện khác:
“Kỳ thật Oguri Shun cùng Park tổng hành cũng coi như là cực phẩm, nếu ở trong hội của bọn em nhất định sẽ được coi là nam thần…”
Kim hủ nam vẻ mặt xấu hổ phát hiện Jung nam thần mặt càng ngày càng đen…
Biết vậy không đổi chủ đề nữa.
Đặt báo cáo xuống, Jung Yunho dùng đôi mắt đen nhìn rõ hết thảy mà nhìn cậu:
“Vậy em cảm thấy anh thế nào?”
Kim Jaejoong nhào tới, trán cọ qua cọ lại trên cổ người nào đó, dùng hành động biểu đạt hết thảy.
Ai ngờ Jung Yunho đẩy cậu ra, nhìn thẳng vào cậu:
“Kim Jaejoong, nếu có một ngày anh yêu người gọi là cường thụ kia, em sẽ làm gì?”
Kim Jaejoong ngồi trong lòng anh, hai tay đặt trước ngực anh đột nhiên túm chặt áo sơ mi:
“Cái, cái này…”
Jung Yunho nhìn chằm chằm cậu:
“Cái này làm sao?”
Người nào đó liền trả lời vô cùng hiển nhiên:
“Vậy phải xem người kia có đẹp trai hay không đã.”
Một giây sau, ánh mắt của Jung Yunho nhìn cậu khiến cậu rùng mình, Kim Jaejoong vội vàng lui ra phía sau 200 bước, khiếp đảm bổ sung:
“Thấp hơn anh 2, 3cm là tốt nhất…”
Jung Yunho cúi đầu cố giấu vẻ mặt của mình, nhìn báo cáo lạnh lùng nói:
“Em đi ra ngoài đi.”
“Hức, dạ vâng.”
Hình như mình chọc giận người nào đó rồi. Làm sao bây giờ? ╥﹏╥
Kim Jaejoong vừa ra khỏi văn phòng liền thấy Lee Taemin đang vội vã đi tới, nhắc đến người này, Kim Jaejoong cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng biết cậu và bạn Jung có quan hệ không bình thường, vì sao Lee Taemin vẫn chẳng quan tâm?
Kim Jaejoong chậc chậc ra vẻ đáng tiếc khiến Lee Taemin toàn thân không được tự nhiên, bạn Kim dùng giọng mà đối phương cũng có thể nghe thấy mà tự nhủ:
“Thật không hiểu nổi mấy tiểu thụ nghĩ gì. Haizzz!”
“Anh nói cái gì!” Lee Taemin nhịn không được lớn tiếng nói, bạn Kim đã sớm cưỡi mây lướt gió mà chạy đi, Lee Taemin khống chế tốt cảm xúc mới gõ cửa văn phòng Jung tổng.
Không nghĩ tới Jung Yunho lại tự mình mở cửa, dường như đã sớm đoán được cậu ta sẽ tới, nói:
“Đợi cậu lâu rồi.”
——
Bên này, Kim tổng công đại nhân thật sự không biết tại sao mình lại chọc giận Jung tổng, xoa xoa cằm suy nghĩ một hồi mà vẫn không ra, quyết định đi hỏi bạn Shim Changmin, vì vậy cầm điện thoại gọi, chờ một hồi, điện thoại rốt cuộc kết nối, cậu dùng giọng ngọt chết người nói:
“Min Min ~”
Đối phương “Cạch” một tiếng cúp điện thoại luôn, Kim tổng công điên rồi, gọi lại thì nghe thấy tin nhắn tự động, Kim Jaejoong biết rõ, đây là lời nhắn Shim Changmin dùng mỗi lần bận viết bản thảo: Đang lê lết viết bản thảo, ba mẹ, chủ biên và bác chủ nhà trọ xin hãy để lại lời nhắn, Kim ngốc manh xin hãy cúp máy luôn, cảm ơn!
Kim Jaejoong giận đến hộc máu, đứng đơ tại chỗ trừng điện thoại, đúng lúc này màn hình di động sáng lên, Kim Jaejoong vội vàng ấn nghe, vui vẻ nói:
“Min Min, Min Min à ~”
“Jaejoong à? Tôi là Park Joong Jin.”
Kim Jaejoong nhìn lại điện thoại, vội vàng nói:
“Park tổng hành! Anh tìm tôi có việc gì à?”
“Là thế này…”
Bên phía Park tổng hành tựa hồ có người đang làm ầm ĩ, cộng thêm giọng Park tổng hành mang theo chút khó xử kỳ lạ, Kim Jaejoong bất giác khẩn trương, “Oguri Shun đêm qua ở cùng với tôi.”
Kim Jaejoong thầm mặc niệm với chính mình khi lúc này vẫn còn YY.
Park Joong Jin tiếp tục nói với cậu:
“Anh ta uống rất nhiều rượu, tôi nghĩ sáng ra tỉnh hẳn sẽ bình thường trở lại, chúng tôi vốn định bay về nước luôn, nhưng anh ta tâm tình không ổn, tôi nghĩ nguyên nhân anh ta trở thành như vậy là vì… Cậu.”
Kim Jaejoong giật mình, vừa rồi là mặc niệm, giờ đã thành nén bi thương rồi, trong lòng thầm thở dài: Tự dưng lại nợ tình nha ~
Vì vậy dứt khoát hỏi Park tổng hành:
“Hay là —— Tôi tan tầm sẽ qua gặp anh ấy được không?”
Bên kia dường như còn bối rối hơn cậu, nhưng cuối cùng vẫn bất đắc dĩ nói:
“… Nếu tiện thì cậu qua đi.” Sau đó Park tổng hành nói số phòng bên khách sạn Đông Phương Quân Duyệt cho cậu rồi cúp máy.
Kim Jaejoong cúp máy, việc đầu tiên nghĩ tới là —— Việc này có cần nói cho bạn Jung biết không?...
Thôi, Jung băng sơn hiện giờ tâm tình không tốt, không đi trêu chọc thì tốt hơn… Dù sao ngài Shun trước giờ vẫn ở thế ngươi chết ta sống với anh ấy, nếu nói cho anh biết, chắc chắn sẽ không để mình đi, đúng vậy! Cậu cũng phải có bạn bè riêng chứ!
Giơ tay, Kim Jaejoong thầm hạ quyết tâm. Tối nay, gặp ngài Shun!
Gần 8:30 tối, Jung Yunho vừa mới xem hết các hạng mục hợp tác với nước Anh và Đức, nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế da, Lee Taemin bê cà phê đến đặt trước mặt anh:
“Cà phê của anh đây.”
“Ừ.”
“Han tổng hành vừa gọi điện tới, nói đã bàn bạc thành công với các xưởng bên Hongkong, ngày mai sẽ bắt đầu việc hợp tác.”
“Ừ.” Giọng anh vẫn bình tĩnh như trước.
“Đúng rồi, hôm nay trợ lý Kim vừa tan tầm liền vội vã quét thẻ đi về.”
Jung Yunho chậm rãi mở mắt ra, vẫn giữ nguyên tư thế nói:
“Có nghe được là vì sao không?”
“Không, chỉ là lúc làm việc thì cứ nhìn ra ngoài, đến giờ thì vội vã xuống lầu đi luôn.” Lee Taemin báo cáo chi tiết, nhìn Jung băng sơn khó được khi ngẩn người, cẩn thận thăm dò, “Có cần tôi đi điều tra anh ta đi đâu không?”

“Không cần.” Jung Yunho nói xong liền đứng dậy, cầm lấy áo khoác treo trên giá, “Cậu thu dọn xong thì về đi.” Nói xong liền bước ra khỏi văn phòng.