Jun 10, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 33 - Happy 8th Yunjae's wedding anniversary ~

Chapter 33
Jung Yunho để lái xe đỗ ở một góc khuất trước cửa quán bar, đèn đường không chiếu tới bên này, thoạt nhìn tối om. Anh gọi điện thoại cho Park Yoochun, không lâu sau, Park Yoochun liền đi ra khỏi quán bar, bước thẳng tới bên này.
Đây là xe công ty xếp cho Kim Jaejoong, bên trong rất rộng rãi. Park Yoochun đến liền mở cửa xe thò người vào.
“Hyung em thế nào rồi? Uống bao nhiêu?”
Park Yoochun không dám nói thật, chỉ có thể mô tả đại khái: “Gần một chai whiskey đều bị anh ấy uống hết. Nhưng mà tửu lượng của Jaejoong hyung không tệ, hyung, anh không cần phải lo lắng đâu.”
“Cậu ấy không được uống rượu.” Jung Yunho liếc gã một cái, trong mắt có oán trách lại có chút bất đắc dĩ: “Yoochun, em vào gọi cậu ấy ra đây, anh ở ngoài đây chờ.”
“Đám người bên trong thì làm sao bây giờ?”
Làm sao bây giờ? Jung Yunho đột nhiên nở nụ cười, ở trong nơi thiếu ánh sáng thế này lại mang theo vẻ xấu xa không nói lên lời: “Việc này mà làm khó được em sao? Nhanh đi đi, còn lề mề nữa, hyung của em gục luôn ở trong kia đấy.”
Park Yoochun rất bất đắc dĩ. Bạn nói thử xem, gã rõ ràng là em, vậy mà lúc nào cũng phải đi thu dọn cục diện rối rắm mà anh mình bày ra. Từ khi gã kết bạn với Kim Jaejoong ở Nhật Bản mười mấy năm trước, sau mỗi buổi đi chơi về, Jung Yunho đều lải nhải với gã một hồi! Người không biết còn tưởng Jung Yunho thực sự coi gã như em trai, chỉ có Shim Changmin và Kim Junsu thấu hiểu: Jung Yunho chẳng qua là không nói được Kim Jaejoong, vậy nên Park Yoochun chỉ đơn giản là chịu tiếng xấu thay cho người khác thôi.
Trong quán bar mờ mờ ảo ảo, lúc này sàn nhảy vừa bật nhạc rất high, Park Yoochun đi một vòng mới tới nơi. Kim Jaejoong đang cùng người họ Vương kia anh một ly, tôi một ly, nhìn ra được người này thật lòng muốn làm bạn với Kim Jaejoong, mỗi ly đều uống hết sạch.
Không ít người đi cùng hôm nay biết thân phận Park Yoochun không tầm thường, mấy nữ nghệ sĩ thấy gã quay lại thì liền ùa lên kính rượu, Park Yoochun cười vô cùng mập mờ, nhưng lại chẳng uống mấy, đến nơi thì vỗ vỗ cô gái ngồi cạnh Kim Jaejoong, ý bảo cô nhường chỗ cho mình.
Park Yoochun chọc chọc sau lưng Kim Jaejoong mấy cái, gã không có mặt một lúc thôi, Kim Jaejoong đã uống thêm năm sáu chén, đám người kia uống rượu toàn rượu nguyên chất, không pha thêm gì cả, đối với Kim Jaejoong đang có bệnh thì năm sáu chén này không phải chuyện đùa.
“Hyung, Yunho hyung uống nhiều quá, anh ấy đang ầm ĩ tới đây tìm anh, xe đỗ ở ngoài cửa rồi.” Park Yoochun lớn tiếng rống lên với Kim Jaejoong bên cạnh, nhưng mà vì trong này thật sự quá ồn, người xung quanh cũng chẳng ai nghe thấy.
Tửu lượng của Kim Jaejoong không tệ, giờ cậu uống rượu cùng lắm chỉ thấy không thoải mái chữ không say, nghe lời Park Yoochun nói thì cả người lập tức càng tỉnh táo.
“Ai chuốc say cậu ta vậy?”
Park Yoochun nháy mắt một cái, không đỏ mặt mà nói: “A, hình như là đi ăn khuya với Junsu Changmin.”
Kim Jaejoong sa sầm mặt, không biết là đang giận ai, tóm lại là không còn hứng uống rượu nữa. Cậu nháy mắt ra dấu với Park Yoochun, sau đó lấy cớ đi WC, vòng một đường ra ngoài.
Xe ở bên ngoài là xe của Kim Jaejoong, cậu không thể nào không biết. Kim Jaejoong vừa ra khỏi cửa liền thấy chiếc xe đậu ở góc tối, cậu tức giận đi qua, “rầm” một cái kéo mở cửa xe, Jung Yunho đang ngồi bên trong cười cười nhìn cậu. Kim Jaejoong nhận ra mình bị chơi xỏ, m* nó, cậu ta từ đầu đến chân có chỗ nào chứng tỏ vừa uống rượu đâu!
Kim Jaejoong lười nói, quay đầu định trở lại, vừa cất bước đã bị Jung Yunho từ phía sau giữ chặt tay, sau đó kéo lên xe.
“Buông tay!”
Jung Yunho không để ý cậu gào thét, đóng cửa xe, sau đó bảo lái xe quay lại khách sạn.
“Cậu có nghe thấy tớ nói không, tớ bảo cậu buông ra!” Kim Jaejoong hung dữ nhìn cánh tay bị giữ chặt, lại trợn trừng mắt với Jung Yunho.
Toàn thân Kim Jaejoong đầy mùi rượu, lúc này cửa xe vừa đóng quả thật là mùi rượu ngút trời. Jung Yunho không nghĩ xem cậu đến cùng đã uống bao nhiêu, tiệc mừng lúc tối cậu đã uống không ít, đi chơi tăng hai, Kim Jaejoong không bớt phóng túng, ngược lại càng khoa trương.
Đây CMN là muốn uống chết cho ai xem hả! Jung Yunho chỉ có thể chửi bậy trong lòng để xả bớt cơn giận, ngoài mặt vẫn nở nụ cười bình thản như cũ —— Cũng không hẳn là cười, anh chỉ là không muốn để biểu cảm của mình quá khó coi.
Không khí trong xe không lưu thông, Kim Jaejoong cảm thấy hơi chóng mặt, định mở cửa xe hóng gió, kết quả tay phải bị Jung Yunho nắm chặt, tay trái lại không với tới.
Tiếng thở dốc của Kim Jaejoong bị đè nén tới rất nhỏ, hiện giờ đang có người ngoài, cậu không muốn cãi nhau với Jung Yunho, vì vậy đành phải ngồi yên thở gấp. Lúc trước khi cậu còn hát, người ta khen cậu có chất giọng đa dạng, hôm nay ngay cả lúc thở dốc cũng dễ nghe.
Mãi đến khi đến cửa khách sạn, tay Jung Yunho vẫn không buông ra. Kim Jaejoong bị anh cầm như bắt phạm nhân, kéo xuống xe, lúc đi qua đại sảnh, Kim Jaejoong cảm thấy vô số người đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình. Khuôn mặt của cậu rất dễ nhận ra, thanh niên ở châu Á rất ít người không biết cậu.
“Cậu buông tay được chưa?” Cửa thang máy vừa đóng lại, Kim Jaejoong liền bắt đầu nổi bão, hoàn toàn quên mất việc trong thang máy cũng có camera.
Jung Yunho nhìn cậu, nở nụ cười, nhưng mà nụ cười này lại khiến Kim Jaejoong cảm thấy da đầu run lên. Phòng hai người không cùng một tầng, nhưng Jung Yunho hình như đang lên thẳng tầng của Kim Jaejoong.
Anh đi dọc hành lang, kéo Kim Jaejoong theo, ở trên hành lang của khách sạn cao cấp rất ít khi thấy có người, Kim Jaejoong có chút nhịn không được muốn nổi giận, Jung Yunho đột nhiên dừng lại.
Jung Yunho vươn tay ra nói với cậu: “Thẻ phòng.”
Kim Jaejoong đẩy anh ra, tự mình đến trước cửa, vung tay: “Cậu buông ra, tự tớ mở.”
Cậu kỳ thật cũng không muốn ầm ĩ với Jung Yunho. Tối hôm nay cậu quả thật uống hơi nhiều, không riêng gì dạ dày, cậu hiện giờ cả người đều không thoải mái, vậy nên cậu rất muốn nhanh chóng vào ngâm nước ấm, lại ăn đồ giải rượu.
Jung Yunho chỉ nhìn cậu, nhìn rất lâu, trong đôi mắt kia hiện lên bao tình cảm phức tạp. Ngọn đèn trên hành lang toả ra ánh sáng màu cam mờ ảo, từ góc độ của Kim Jaejoong nhìn thì không rõ ràng, cậu lại đang choáng váng, không muốn dông dài với anh nữa. Jung Yunho không buông tay thì không buông tay. Kim Jaejoong lấy ví trong túi quần ra, lúc đang chuẩn bị rút thẻ phòng, đột nhiên ngón tay không nghe lời run lên một cái.
Phản ứng này khiến Kim Jaejoong giật mình. Thân thể cậu, cậu hiểu rõ nhất, hôm nay cậu có chút không khống chế được, vốn tăng hai cậu không định đi, nhưng nhất thời lại…
Kim Jaejoong không muốn nghĩ nữa, đó là vấn đề cậu vẫn không muốn đối mặt.
Hai người giằng co ở cửa hơn một phút, mãi đến khi ngón tay Kim Jaejoong run rẩy càng lúc càng nhiều, ví tiền rơi xuống đất, Jung Yunho mới mở miệng nói: “Jaejoong, tớ hỏi cậu một vấn đề, cậu có thể nói thật cho tớ biết được không?”
Kim Jaejoong miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn anh, nhưng cả người cậu cũng bắt đầu nhẹ nhàng run lên.
“Tớ muốn biết, nếu sau này cậu vẫn dùng cách thức này để huỷ hoại bản thân, vậy có phải cậu đã từ bỏ cuộc sống tốt đẹp không, nếu thật sự như vậy…”
Kim Jaejoong không để anh nói hết, đã nhanh chóng cắt lời anh: “Liên quan gì tới cậu!”
Jung Yunho nở nụ cười nhẹ, nửa ngày sau mới lạnh lùng nói: “Jaejoong, hiện tại quả thật không liên quan gì đến tớ, nhưng sau này tớ sẽ không để cậu tiếp tục như vậy.”
“Cậu?” Kim Jaejoong cười lạnh một tiếng, như thể vừa nghe thấy truyện cười: “Cậu dựa vào cái gì hả?”
“Tớ đã quyết rồi.”
Kim Jaejoong không muốn nghe anh nói nhảm, đột nhiên dùng sức vung tay, muốn thoát khỏi sự khống chế của Jung Yunho. Lúc cậu khoẻ mạnh còn không thoát được, hiện tại thân thể đang sắp phát bệnh, lại càng không thể nào giãy ra được.
Jung Yunho nheo mắt lại, xoay người nhặt ví tiền của Kim Jaejoong lên, lấy thẻ phòng mở cửa đi vào trước. Kim Jaejoong giãy dụa đi vào, cửa vừa đóng liền không còn hình tượng ra sức vung tay.
Jung Yunho cũng không ầm ĩ với cậu. Lần trước lúc ở nhà, anh đã từng thấy Kim Jaejoong phát bệnh, vì vậy trực tiếp kéo người tới phòng tắm, sau đó xả nước ấm, cởi quần áo Kim Jaejoong.
Ánh mắt Kim Jaejoong bắt đầu rã rời, tay chân cũng không còn sức. Lúc Jung Yunho cởi quần áo cậu, cậu rất muốn phản kháng, nhưng mà cậu ngay cả đứng cũng không vững. Nếu không phải Jung Yunho đứng sau đỡ cả người cậu, Kim Jaejoong đã ngã rồi.”
“… Yunho.” Kim Jaejoong không có cách nào, chậm chạp gọi anh: “Cậu chờ một chút, cậu đừng…”
Giọng Jung Yunho vẫn lạnh lùng, không thèm để ý tới cậu: “Đừng nói nữa.”
“Không, cậu nghe tớ nói, nghe tớ nói này…”
“Tớ không muốn nghe.” Jung Yunho đột nhiên ôm Kim Jaejoong vào trong lòng, anh ngồi lên thành bồn tắm, để Kim Jaejoong tựa vào chân mình. Anh kéo khoá quần Kim Jaejoong, cởi quần dài ra.
Kim Jaejoong bất lực quay mặt đi, Jung Yunho lại giữ cằm cậu, ép cậu nhìn mình.
“Cậu nghe cho kỹ đây. Tớ đã phải dùng biết bao dũng khí để buông tay cho cậu đi, nhiều năm như vậy, mỗi ngày tớ đều tự khuyên nhủ bản thân, nhưng giờ tớ nhận ra tớ sai rồi. Nếu cậu không định sống cho tốt, vậy từ giờ về sau, tớ sẽ dạy cậu phải sống thế nào.” Jung Yunho giơ tay lên, định vuốt tóc Kim Jaejoong. Ngón tay vừa đụng vào cậu, Kim Jaejoong như bị điện giật ra sức giãy dụa.
Trong mắt Jung Yunho hiện lên đau đớn. Anh nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, kiên quyết nói tiếp: “Tớ nghĩ rằng nếu tớ không quấy rầy cậu, cậu sẽ sống tốt hơn, nhưng nếu không phải, vậy tớ sẽ không bạc đãi mình.” Jung Yunho đột nhiên cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Kim Jaejoong: “Jaejoong, tớ thích cậu như vậy, tớ sẽ không để cậu chà đạp bản thân, cậu là của tớ.”
Kim Jaejoong bị một loạt động tác của anh chọc giận đến thiếu chút nữa ngất đi, đặc biệt là khi Jung Yunho nói câu cuối cùng, trong mắt Kim Jaejoong hằn rõ tơ máu. Cả người cậu không nhúc nhích được, lửa giận kẹt trong cổ họng không thể nào phát ra.
“Đừng nhìn tớ như vậy. Tớ thiếu nợ cậu, tớ sẽ đền bù cho cậu, nhưng cậu thiếu nợ bản thân, tớ cũng sẽ thay cậu đòi lại.” Jung Yunho ghé sát vào tai cậu, từng câu từng chữ hỏi cậu: “Cậu có nghe thấy không?”

Kim Jaejoong thở gấp, cậu đột nhiên ngẩng đầu, há miệng cắn lên má Jung Yunho. Nhưng vị trí quá nhạy cảm, đã gần sát khoé miệng. Bờ môi ướt sũng của Kim Jaejoong chạm vào môi Jung Yunho, cậu mở to hai mắt, cắn một cái, sau đó không còn sức, vô lực ngã vào trong lòng Jung Yunho.

[RLYJ10Y] Chapter 32 - Happy 8th Yunjae's wedding anniversary ~

Chapter 32
Tiệc mừng sau buổi công chiếu, Kim Jaejoong không hiểu sao lại rất vui vẻ, Park Yoochun cùng Kim Junsu đứng hai bên cậu cùng xã giao —— Nói là xã giao nhưng lại có chút không thoả đáng, hôm nay là sân nhà của Kim Jaejoong, khách quý đến nào có ai không hướng tới ba chữ Kim Jaejoong, huống chi còn có nhiều người nổi tiếng tập trung ở đây như vậy.
Park Yoochun thân là tổng giám đốc công ty giải trí hàng đầu Hàn Quốc, lúc này lại không hề có hình tượng theo sát bên người Kim Jaejoong như đàn em. Đương nhiên đại ca của gã cũng sẽ không bạc đãi gã, dù sao rượu đầy ra đấy, tất cả đều cùng uống, kết quả trong ba người bọn họ, Kim Junsu tửu lượng kém cỏi nhất chỉ uống đôi chút mặt đã đỏ hồng, cậu trốn đến chỗ Shim Changmin, mượn cớ đói để che giấu khuôn mặt mình.
Shim Changmin ăn hết một miếng sườn xào chua ngọt, đẩy đĩa ăn qua một bên, lấy ly trà xanh trên khay phục vụ cầm qua, quay đầu đưa cho Kim Junsu: “Uống đi.”
Kim Junsu thật sự đã uống quá nhiều, dù gặp người không quen, lúc này cậu cũng cười rực rỡ chào hỏi.
“Cười cái gì?” Shim Changmin nhìn cậu cười so với ngày thường còn đáng yêu hơn, thoáng cái liền nhận ra có vấn đề: “Anh uống nhiều quá đúng không? Hay ra phía sau nghỉ một lát đi.”
Kim Junsu vừa uống trà vừa lắc đầu, chu môi: “Không đi.”
“Em đỡ anh đi nhé?”
Kim Junsu đặt ly xuống, cười ngọt ngào làm nũng: “Được!”
Không biết xấu hổ! Shim Changmin khinh bỉ nhìn cậu, nháy mắt ra dấu với Jung Yunho cách đó không xa đang nhìn sang bên này, sau đó đỡ Kim Junsu đã loạng choạng đi tới phòng ngủ phía sau.
Jung Yunho ứng phó một vị nhà sản xuất phim nổi tiếng xong, định tìm Kim Jaejoong nói chuyện, kết quả đi một vòng lại không thấy người.
Kim Jaejoong ra ngoài ban công của hội trường mà hút thuốc lá. Ngón tay cậu trước đây là chỗ có thịt nhất, nhưng giờ lại gầy guộc chỉ còn da bọc xương, đầu ngón tay tái nhợt kẹp điếu thuốc ánh lửa bập bùng. Cậu hít sâu một hơi, lúc nhả khói lại mang theo vẻ đẹp ưu nhã không nói lên lời.
Jung Yunho bưng một ly nước ép bưởi ra. Anh cũng hút thuốc lá, vậy nên không có lập trường để nói Kim Jaejoong: “Ra ngoài cho thoáng à?”
Mắt Kim Jaejoong thông qua làn khói mông lung giữa cảnh đêm bao la mà nhìn Jung Yunho, hít một hơi thuốc: “Ừ.”
“Chiều cậu tới sớm quá, Changmin đến khách sạn mà không tìm được cậu. Cuối cùng vẫn là Yoochun quay lại đón cậu nhóc.”
Lúc anh nói những lời này không hề đỏ mặt, nói dối như uống nước lạnh. Jung Yunho tự an ủi mình, đây là “Lời nói dối thiện ý”.
Kim Jaejoong nghe anh nói xong cũng không dừng động tác hút thuốc, cậu hút hết điếu liền trực tiếp vứt xuống đất, chân giẫm lên, từng chút từng chút mà hất văng tàn thuốc: “Lời Yoochun nói mà cậu cũng tin à?”
Jung Yunho đưa nước ép bưởi cho cậu: “Tớ chưa nói là tớ tin.”
“Vậy cậu đang làm gì? Giúp tên đó lừa tớ à?” Kim Jaejoong nhận ly nước, lắc lắc một hồi thì cười như không cười mà uống một ngụm. “Cậu ta và Changmin bí mật quan hệ tốt, tớ không phải không biết, Changmin đến cổ vũ tớ đã khiến tớ cảm thấy may mắn lắm rồi, tớ nào dám trông cậy cậu nhóc hát cho tớ? Tên nhóc kia lúc nào cũng nguyên tắc…”
“Nguyên tắc…” Kim Jaejoong đột nhiên nở nụ cười, lạnh nhạt nhìn Jung Yunho, “… Thật đáng sợ.”
Đây là việc mà Kim Jaejoong cả đời này cũng không thể hiểu thấu đáo, tại sao có người sẽ vì những nguyên tắc chó má kia mà từ bỏ việc mình thích hay người mình thích. Cậu cảm thấy may mắn khi mình ít học, nhờ đó cậu mới không trở thành người chỉ vì nguyên tắc sẽ không quan tâm hết thảy.
Jung Yunho thấy anh hẳn nên chủ động đổi đề tài, bằng không chỉ một lát nữa thôi, anh sẽ cảm thấy áy náy vô cùng. Không phải anh sợ áy náy, mà anh còn có việc muốn nói với Kim Jaejoong.
“Mấy hôm trước tớ vừa nhờ người liên hệ được với một vị bác sĩ trung y. Ông ấy sống ở Hàng Châu, đúng lúc mấy ngày nay rảnh rỗi, cùng cậu đi khám được không?”
Kim Jaejoong sững sờ, trong mắt hiện lên chút không kiên nhẫn: “Tớ có bệnh à?”
Jung Yunho nghe liền biết Kim Jaejoong không vui, nhưng mà anh đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng ứng phó với trường hợp Kim Jaejoong khó chịu: “Cậu không phải sợ, cậu còn chưa đi khám mà, nói không chừng chỉ là bệnh nhẹ, uống thuốc thì khỏi thôi.”
Jung Yunho đột nhiên có chút đau khổ, anh nhìn thẳng vào đôi mắt sáng long lanh của Kim Jaejoong, trong lòng chua xót: “… Mặc kệ cần bao nhiêu thời gian, lần này tớ sẽ luôn ở bên cậu.”
“Tớ không đi.” Kim Jaejoong nhìn anh nói: “Tớ không khám đâu.”
“Tớ đi cùng cậu.”
“Tớ nói, tớ không đi khám đâu!” Kim Jaejoong gằn từng câu từng chữ, trong mắt cậu loé lên kiên trì không thể thay đổi. “Bao nhiêu năm rồi tớ có sao đâu, từ trước tới nay cũng không ai bảo tớ phải đi khám! Tớ biết rõ tớ không cần, lúc trước tớ không cần, sau này cũng không cần.”
Tim Jung Yunho đau đến hô hấp cũng run rẩy, như thể có người cầm lấy trái tim anh mà dùng dao găm đâm mạnh, không có máu chảy ra, chỉ có vài giọt nước mắt vô dụng. Đáy mắt Jung Yunho chua xót, lại cố nén không để nước mắt chảy ra, chất lỏng đắng chát kia khiến lòng anh đau nhức.
Kim Jaejoong im lặng hồi lâu, giọng hoà hoãn. Quan hệ giữa hai người thật vất vả mới thân thiết được hơn đôi chút, chẳng ai muốn cãi nhau vào lúc này cả: “Nghe nói chữa bệnh theo trung y cần rất nhiều thời gian, hiện tại tớ vẫn khoẻ, hơn nữa khiKhúc chuyện xưacông chiếu thì còn phải đi tuyên truyền, nào có nhiều thời gian như vậy.”
Giọng cậu đã mềm mại hơn, nhưng cậu không biết Jung Yunho chắc chắn sẽ không cãi nhau với cậu, dù cậu nói gì hay làm gì, chỉ cần không phải chuyện nguy hại cho bản thân cậu, Jung Yunho sẽ không tức giận.
“Chúng ta chỉ đi khám thôi mà. Chứng nghiện rượu không thể kéo dài, càng kéo dài càng nguy hiểm.”
Kim Jaejoong thở dài, nhìn anh vài lần, cuối cùng không nói gì.
Kim Junsu kỳ thật uống không nhiều lắm, nằm trên ghế salon trong phòng nghỉ một lát là đã tỉnh táo lại. Sau khi cậu tỉnh lại thấy Shim Changmin đang ngồi gần đó ăn hoa quả, từng quả từng quả cà chua bi cứ thế rơi vào trong miệng Shim Changmin.
“Anh cứ nghĩ da mặt em rất dày, hoá ra cũng phải ăn hoa quả để dưỡng da à.” Kim Junsu ngồi dậy, vươn tay đoạt hai quả ăn, “A! Cái này không chua, vị không tệ!”
Shim Changmin cười cười nhìn cậu, ánh mắt mười phần ghét bỏ: “Em thật sự là rỗi hơi mới quản anh. Da mặt rõ mỏng, uống hai chén mặt đã đỏ như dưa hấu rồi.”
“Nói bậy!” Kim Junsu cao giọng phản bác, sau đó lại nhỏ giọng bổ sung một câu: “Cùng lắm chỉ như quả đào thôi.”
Shim Changmin dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt hoa quả trong đĩa, sau đó lấy di động gọi cho Park Yoochun, biết được bọn họ quả nhiên đã bị vứt bỏ.
Hai mươi phút trước, Kim Jaejoong cùng nhân viên đi tăng hai, Jung Yunho không ngăn được, lúc này đang đứng trong hội trường hờn dỗi.
Shim Changmin cùng Kim Junsu ra hội trường, mọi người đã về gần hết. Park Yoochun sợ bị Jung Yunho lấy ra trút giận, vì vậy lấy cớ chăm sóc Kim Jaejoong, đã đi cùng mọi người đến quán bar.
Jung Yunho hút hết điếu, mắt liếc qua nhìn thấy Shim Changmin hai người bọn họ, cau mày nói: “Đói bụng không? Uống rượu cả đêm rồi, đi ăn gì đi.”
Kim Junsu sờ sờ bụng, Shim Changmin lại mặt không đổi sắc: “Được, đi ăn hải sản đi.”
Vì vậy ba người lên xe của công ty, đến một quán đồ hải sản gần đây. Giữa tháng bảy, buổi tối thời tiết đã rất nóng, Kim Junsu và Jung Yunho vẫn đang mặc vest, lúc này nóng quá trực tiếp cởi áo khoác vứt trên xe, tay áo sơmi cũng xắn lên, cởi mấy cúc áo cổ.
Shim Changmin mặc áo sơmi ngắn tay, đứng hóng gió: “Ở Trung Quốc cũng khá ổn, không cải trang cũng sẽ không bị nhận ra.”
Kỳ thật cậu nói không sai, không ai nhận ra cậu chỉ bởi vì mọi người không thể tin được cậu sẽ xuất hiện ở nơi như thế này.
Kim Junsu xắn tay áo lên bắt đầu ăn. Tướng ăn của cậu khá giống Park Yoochun, đồ vừa bưng lên, cậu đã vội vàng gắp ăn thử: “Hyung, sao anh không đi cùng Jaejoong hyung à?”
Shim Changmin liếc cậu, có ảo giác muốn ôm đầu khóc rống. Người này thật sự là anh của cậu sao? Vậy cậu ta ngốc thật hay giả ngu vậy?
Nhưng mà Jung Yunho lại khó được khi không tức giận, có lẽ đã sớm hờn dỗi, lúc này biểu cảm vẫn như thường: “Anh đi làm gì? Bọn họ thân thiết thế kia, anh không chen vào được.”
“A, em biết rồi, nhất định là cái người họ Vương đó mời! Anh ta và Jaejoong hyung quan hệ không tệ, kinh phí của bộ phim này đều do anh ta giúp tìm nhà đầu tư đấy.” Kim Junsu nhấp một ngụm nước ô mai lạnh, thoải mái đến không nói lên lời, đột nhiên nghĩ tới điều gì: “Không đúng, vậy anh càng phải đi theo nha! Tửu lượng của người kia rất tốt, Jaejoong hyung chắc chắn sẽ lại bị anh ta hạ gục.”
Một chữ “Lại”, thành công thu hút sự chú ý của mọi người. Shim Changmin đau đớn ôm đầu, vô cùng hi vọng mình không tồn tại.
Jung Yunho không nhanh không chậm gắp một con tôm lột vỏ lên miệng: “Em đã bao giờ thấy Jaejoong hyung bị hạ gục chưa.”
“Dù sao mỗi lần em đến Trung Quốc ăn cơm cùng anh ta, lần nào cũng thấy anh ấy không đấu lại anh ta.” Kim Junsu không khỏi cảm thán: “Người Trung Quốc uống giỏi thật!”
“Lần nào em cũng có mặt, sao không ngăn cản?” Jung Yunho không biết là mình đang giận ai, một ngọn lửa không tên dần dần bùng lên trong lòng anh.
“Tiếng Trung của em không tốt, em ngăn thế nào được! Đám người kia như sói như hổ hết lượt.”
Shim Changmin ngồi bên nhìn Kim Junsu nói, đột nhiên cảm thấy người này quả nhiên không phải khờ thật. Nói gần nói xa, càng nghe càng thấy không ổn, như thể đang lửa cháy đổ thêm dầu vậy.
Quả nhiên, Jung Yunho ép buộc bản thân ăn thêm vài miếng liền ngồi không yên. Anh lấy di động ra gọi cho Park Yoochun, đầu kia vừa nghe liền hỏi: “Mọi người đang ở đâu vậy?”
Không biết Park Yoochun nói gì, anh lại hỏi tiếp: “Hyung của em uống say chưa?”
Lúc này anh yên lặng nghe, ba giây sau Jung Yunho liền cúp điện thoại, đứng lên đi ra ngoài.
“Hai đứa cứ ăn đi, lát anh bảo người tới đón.”

Shim Changmin ước gì anh mau chóng đi, ngoan ngoãn vẫy vẫy tay.

[RLYJ10Y] Chapter 31 - Happy 8th Yunjae's wedding anniversary ~

Chapter 31
Đi đến cuối thảm đỏ, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho nhận phỏng vấn của hai MC.
Vì dây ngăn cách hai bên thảm đỏ tương đối mỏng manh, vậy nên khi vô số phóng viên ùa lên, xô đẩy một hồi liền rối loạn. Lăng Trúc vội vàng dừng nói chuyện với Kim Jaejoong, quay người cùng nhân viên an ninh duy trì trật tự, mấy phóng viên xô đẩy ùa tới, may mắn có bảo vệ chặn lại.
“Đạo diễn Kim, xin hỏi anh dự đoán doanh thu của bộ phim lần này là bao nhiêu? Anh cảm thấy có thể thu được năm trăm triệu không?” Một phóng viên nữ dáng người nhỏ nhắn mạnh mẽ chen giữa hai bảo vệ, vừa nhìn đã biết là mới vào nghề, liều lĩnh xúc động.
Kim Jaejoong vẻ mặt dịu dàng cười cười: “Tôi chỉ có thể nói, tôi cảm thấy phim của tôi đáng giá năm trăm triệu.”
Cô gái mắt sáng ngời, không biết sống chết tiếp tục truy hỏi: “Vậy nếu doanh thu không đạt tới con số này thì sao?”
“Vậy mời cô đợi đến khi phim chiếu xong hãy hỏi tôi vấn đề này.” Kim Jaejoong vẫn cười, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng, không có đạo diễn nào lại muốn nghe được câu hỏi như nguyền rủa này vào ngày công chiếu đầu tiên.
Không chỉ đám phóng viên kia nghe ra, ngay cả MC cùng Jung Yunho đều nhận ra trong lời nói của Kim Jaejoong không giấu được sự khó chịu. Việc này hoàn toàn trái ngược với hình tượng dịu dàng của cậu gần đây, Kim Jaejoong không bao giờ trực tiếp nổi giận với truyền thông! Các phóng viên liên tục ấn nút chụp, tranh thủ khi cậu còn chưa thu lại vẻ mặt mà chụp thêm mấy bức.
Kim Jaejoong áy náy cười cười với phóng viên, Lăng Trúc vội vàng tiếp lời để tránh bầu không khí tẻ nhạt.
“Các vị phóng viên à, chúng tôi sẽ có thời gian dành riêng cho mọi người phỏng vấn, mọi người đừng gấp quá được không?”
Tinh Tử cũng cười nói: “Thời tiết hôm nay thật sự rất nóng, tôi cũng có thể cảm nhận được tâm tình của mọi người lúc này! Lăng Trúc, nãy giờ chúng ta chỉ nói chuyện với đạo diễn Kim, còn anh Jung Yunho thì sao? Tôi thấy anh Jung chờ rất lâu rồi đó.”
Jung Yunho tuy không hiểu toàn bộ, nhưng cũng nắm được phân nửa nội dung, anh cong môi cười nói: “Lòng kiên nhẫn của tôi rất tốt.” Anh nhấn mạnh hai âm cuối, nghe có vẻ hài hước.
“Vậy tôi hỏi đạo diễn Kim một vấn đề trước, kỳ thật tôi tin tưởng mọi người ở đây đều muốn biết giống tôi.” Lăng Trúc nháy mắt ra dấu với Tinh Tử: “Vì sao hôm nay nam chính nữ chính lại không đi cùng lên thảm đỏ?”
Vì sao không đi cùng? Vì sao?
Kim Jaejoong liếc nhìn Jung Yunho châm chọc, trong lòng đã sớm chửi ĐKM. Đây không phải là ý của sếp mấy người sao, còn không biết xấu hổ hỏi tôi!
“A, vấn đề này à…” Kim Jaejoong không trực tiếp trả lời, mà vứt lại cho Jung Yunho, ánh mắt như trêu chọc: “Hỏi cậu kìa, sao cậu không dẫn bạn gái đi cùng? Cô ấy chạy theo người khác rồi.”
Tinh Tử nghe vậy thì bật cười, lại nhìn Jung Yunho bị đạo diễn Kim hỏi như vậy thì vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.
Sắc mặt Jung Yunho không thay đổi gì rõ ràng, nhưng lại khiến mọi người nhận ra kỳ thật tâm trạng anh không tệ: “Được rồi, cô ấy không phải của tôi.”
“Vậy anh còn có đạo diễn mà, anh xem hôm nay đạo diễn Kim cố ý đi cùng anh lên thảm đỏ đấy.”
Tinh Tử cũng xen ngang một câu: “Chứng tỏ đạo diễn đánh giá anh rất cao đó.”
Jung Yunho không biết hai người bọn họ nói gần nói xa là có ý gì, im lặng hai giây, thản nhiên nói: “Đúng vậy.”
Ai ngờ chỉ một câu, lại khiến cả trường quay bật cười. Sau đó có phóng viên kể lại, khi Jung Yunho nói hai chữ “Đúng vậy”, tuy giọng điệu rất bình thản, nhưng trên mặt anh lại tràn ngập ý muốn khoe khoang.
Sân khấu được trang trí theo phong cách của thập niên trước, khách quý tới không một ai không trang phục lộng lẫy ngồi dưới khán đài. Bọn họ phần lớn là nể mặt Kim Jaejoong mà đến, không mấy người là bạn bè thật sự.
Chỗ ngồi của đoàn làm phim được xếp ngay chính giữa, tổng cộng có ba hàng, theo thứ tự là diễn viên, nhân viên hậu kỳ và người thân bạn bè. Nhưng hôm nay hàng dành cho người thân rất vắng vẻ, ngoài em gái Tiễn Chanh và Trương Tuyết không có chỗ nào ngồi ra, cả một hàng chỉ còn có hai ba người.
Diễn viên chính lần lượt lên sân khấu phát biểu, đợi đến lượt Kim Jaejoong thì cũng đã hơn nửa giờ.
Kim Jaejoong vẫn mặc trang phục khi đi lên thảm đỏ, nhưng lại cởi cúc áo vest ra. Cậu nhận micro từ Tinh Tử, chào hỏi mọi người xong, sau đó nam nữ chính đứng hai bên cậu, những diễn viên còn lại cũng theo thứ tự đứng vào hàng.
“Đạo diễn Kim, trong dàn diễn viên khổng lồ như vậy, qua mấy tháng tiếp xúc, anh cảm thấy diễn viên nào diễn tốt nhất?” Tinh Tử dùng tiếng Anh hỏi xong, Lăng Trúc lại lưu loát phiên dịch sang tiếng Trung và tiếng Hàn cho mọi người.
Kim Jaejoong vỗ vỗ micro, nhướn mày nhìn một loạt các diễn viên, không do dự nữa: “Nếu chỉ tính đến diễn xuất vậy thì chắc chắn là Jung Yunho rồi, cậu ấy là vua màn ảnh mà.”
“Vậy nếu không tính đến diễn xuất thì sao?”
“Không tính đến diễn xuất à…” Kim Jaejoong suy tư một chút, cười rộ lên: “Vậy vẫn là Jung Yunho thôi.”
Lăng Trúc ra vẻ kinh ngạc: “Nguyên nhân là gì vậy?”
Nụ cười của Kim Jaejoong vẫn rực rỡ: “A… Bởi vì cậu ấy là nam chính của tôi.”
Đây cũng là một loại lý do.
Lúc này, bầu không khí trong hồi trường đã náo nhiệt hơn hẳn.
“Vậy sau đây, chúng ta sẽ cùng lắng nghe ca khúc chủ đề của Khúc chuyện xưa. Xin mời Kim Junsu, Tiễn Chanh, Park Yoochun.” Lăng Trúc giới thiệu xong, theo lối đi bên phải rời khỏi sân khấu. Ngọn đèn rực rỡ lúc nãy lập tức được tắt đi, đèn chiếu sáng sân khấu cũng tạm thời đóng.
Trong buổi công chiếu đầu tiên này, tất nhiên phải để ba người hát chính thể hiện cả ba phiên bản Trung Hàn Anh của ca khúc chủ đề.
Tiễn Chanh là người đầu tiên lên sân khấu. Cô hát một đoạn bằng tiếng Trung, đến phần điệp khúc, giọng Kim Junsu lại xuất hiện ở bên trái sân khấu, sau đó hai người cùng đi đến trước sân khấu hát hết phần đầu.
Qua đoạn cao trào, hai người đi xuống sân khấu, Park Yoochun một mình đi lên. Phiên bản tiếng Anh do gã hát có sự độc đáo riêng, từ đầu đến phân nửa điệp khúc vẫn rất tốt, nhưng lúc phải lên âm cao nhất, giọng gã liền chới với.
Cũng may Park Yoochun có rất nhiều kinh nghiệm trên sân khấu, vấn đề như vậy không ảnh hưởng quá mức đến phần biểu diễn của gã, ca khúc coi như hát trót lọt. Nếu bỏ qua âm hỏng kia thì có thể nói là xuất sắc.
Kim Jaejoong đột nhiên quay đầu, giận dữ trừng Shim Changmin ngồi cách cậu một ghế. Chủ nhân của chiếc ghế trống lúc này còn đang biểu diễn trên sân khấu, vậy nên Shim Changmin run lên, thầm kêu không ổn.
“Em tự nghe xem, một mình cậu ta có hát được không! Hả?” Kim Jaejoong biết đường hạ giọng, nhưng hiệu quả không được tốt lắm, mấy người xung quanh nghe được động tĩnh đều nhìn qua bên này.
Shim Changmin không hiểu vì sao Kim Jaejoong lại có thể hùng hồn không nói đạo lý như vậy.
“Đây không phải lỗi của em, hyung!” Cậu nhấn mạnh chữ “hyung”, như thể đang cường điệu quan hệ của mình và Kim Jaejoong. Nhưng Kim Jaejoong có bao giờ có trách nhiệm của một người làm anh đâu?
“Em còn gọi anh là hyung à! Tên nhóc thối kia!” Kim Jaejoong rất không vui mà nghiêm mặt, đột nhiên đứng lên, chuyển sang ghế của Park Yoochun, vươn người tới trước mặt Shim Changmin, mắng: “Nếu không phải vì em, sao cậu ta hát lỗi được? Nếu em chịu hát cùng cậu ta, chuyện này sẽ xảy ra sao? Tự em nói xem, đây có phải lỗi của em không!”
Shim Changmin oan ức, chỉ thiếu nước quỳ gối dưới ánh trăng mà khóc lóc kể lể giải oan: “Đây có liên quan gì tới em!” Cậu quay sang Jung Yunho đang nhìn sân khấu, chỉ số thông minh đột nhiên giảm sút mà cầu xin: “Yunho hyung, anh cứ mặc kệ à?”
Ngu ngốc quá, Shim Changmin thông minh cả đời, dại dột một giờ: Sao cậu lại vì chuyện của Kim Jaejoong mà chạy đến chỗ Jung Yunho đòi công bằng!
Công bằng ở đâu ra được cơ chứ? Shim Changmin nói xong cũng cảm thấy mình rất ngu ngốc. Nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, thu lại làm sao được.
Shim Changmin thoả hiệp thở dài: “Hyung, em đã tuyên bố với phóng viên sẽ rút lui khỏi giới giải trí, em cũng có nỗi khổ của riêng mình mà.”
Kim Jaejoong trừng mắt, nhe răng doạ cậu: “Anh cũng có nói gì đâu, vẻ mặt kia của em là cái gì hả? Rất không kiên nhẫn hả? Sao đây, có phải em cảm thấy, hôm nay em đến động viên anh nên anh phải cám ơn em không!”
Shim Changmin không còn lời gì để nói, lại một lần nữa ai oán liếc Jung Yunho. Lần này Jung Yunho lại thật sự mở miệng, nhưng lời anh nói lại khiến Shim Changmin như giữa mùa đông lại rơi vào trong băng lạnh buốt.
“Jaejoong.” Jung Yunho vươn người gọi cậu. Vốn Kim Jaejoong ngồi cạnh anh, vậy nên khoảng cách giữa hai người cũng chỉ là một chỗ trống mà thôi. Jung Yunho vươn tay giữ chặt cánh tay Kim Jaejoong, nhẹ nhàng kéo: “Về chỗ ngồi trước đã, Yoochun sắp quay trở lại rồi, chuyện của cậu và Changmin, lát chúng ta đi ăn khuya thì nói sau.”
Ai đi ăn khuya với mấy người chứ! Em không đi đâu! Shim Changmin trong lòng điên cuồng gào thét, mặt lại vẫn bình thản như nước, chỉ có đôi mắt đen láy như bóng đêm kia loé lên một ngọn lửa.
Kim Jaejoong liếc xéo Jung Yunho, rõ ràng đang trút giận lên người vô tội: “Cậu ta trở về thì làm sao? Cậu ta trở về thì tớ phải nhường chỗ cho cậu ta à!”
Jung Yunho cười khuyên bảo một hồi không có tác dụng, vì vậy Park Yoochun cuối cùng phải ngồi bên cạnh Jung Yunho. Vừa ngồi xuống, hai người cùng nhíu mày, trong lòng thở dài.
MC trên sân khấu đang công bố kết quả bán vé cho buổi công chiếu đầu tiên, giọng dịu dàng dễ nghe lại không mất nhiệt tình.
Park Yoochun giơ cổ tay nhìn giờ, nhỏ giọng nói với Jung Yunho: “Hyung, hôm nay Changmin tới, lúc em chuẩn bị rời khách sạn mới biết, cậu nhóc cũng không định kể công gì. Anh cũng biết, Jaejoong hyung và anh đều có mặt trong phim, sao cậu nhóc không đến được cơ chứ.”
Jung Yunho cười cười với gã, nụ cười vẫn giống hệt năm đó, trấn an cậu em đang bối rối giải thích với mình. Tuy Park Yoochun đã không còn bối rối như khi đó nữa, nhưng Jung Yunho vẫn còn thói quen này.
“Yoochun, anh biết rõ.” Jung Yunho ở ngoài không thích nhiều lời, chỉ nói năm chữ đơn giản.
Park Yoochun nhe răng cười đáp lời anh, nhìn thoáng qua lại giống trẻ con: “Vậy lát anh nhất định phải nói với Jaejoong hyung đấy, em sợ anh ấy mắng cả em luôn.”
Jung Yunho nghe gã nói, không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên nhắm chặt mắt, hồi lâu sau mới mở ra.

“Được, anh sẽ nói với cậu ấy.”

Jun 9, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 30

Chapter 30
“Hai người hôm nay mặc quần áo đôi à!” Tình Tử ra sức giữ vững khoảng cách với Lăng Trúc, để Kim Junsu và Tiễn Chanh đứng giữa hai người bọn họ: “Oa ~ Tiễn Chanh hôm nay đẹp quá! Tôi rất thích bộ sườn xám này của bạn.”
Tinh Tử chỉ đoạn phim trên màn hình, miệng không ngừng tán thưởng.
Tiễn Chanh lần đầu tham gia hoạt động lớn như vậy, có hơi câu nệ, nhưng cô vẫn rất biết nói chuyện: “Cảm ơn, tôi cũng rất thích trang phục trong bộ phim này. Đương nhiên, đây đều là đạo diễn và nhà thiết kế có mắt nhìn.”
“Oa ~~ Nói như vậy, đạo diễn Kim Jaejoong quả nhiên là đa tài nha, nghe nói lần này có rất nhiều cảnh phim đều do anh tự mình hướng dẫn.” Lăng Trúc nói xong lại dùng tiếng Hàn phiên dịch lại một lần, đương nhiên là vì để cho Kim Junsu nghe hiểu.
Vốn Kim Junsu định mang phiên dịch theo, trước lúc mở màn lại bị Kim Jaejoong tạm thời quyết định cấm phiên dịch trong cả buổi. Tuy nói như vậy thì buổi công chiếu sẽ chuyên nghiệp hơn, chỉ là đáng thương cho Kim Junsu. Cậu vốn thích chọc cười, nay chỉ biết mỉm cười, vì vậy cậu ra sức cười vô cùng dịu dàng, đặc biệt khi quay phim ngồi xổm trước mặt cậu để quay đặc tả khuôn mặt, Kim Junsu đột nhiên cúi đầu xuống, giơ chữ V với máy quay.
Quay phim không khỏi run tay, nhịn không được nở nụ cười theo.
Đột nhiên bên ngoài gào lên ầm ĩ. Hai MC giật nảy mình, Tiễn Chanh cũng không hiểu sao quay đầu lại xem. Chỉ thấy Kim Junsu xấu hổ thu tay lại, chắp tay trước ngực nói Sorry với Tinh Tử và Lăng Trúc.
Lăng Trúc đứng bên cạnh Kim Junsu, hình ảnh ban nãy thấy được hết, mà quay phim cũng thu lại toàn bộ động tác vừa rồi của cậu.
Tinh Tử tuổi trẻ, tâm hồn thiếu nữ vẫn còn tràn đầy nói: “Oa ~~ Có thật không vậy? Vậy anh Kim Junsu làm lại một lần nữa đi!”
Cô vừa nói xong, mọi người liền ra sức hưởng ứng. Kim Junsu cũng không ngại ngùng, lần này đổi động tác, ngón trỏ chọc má tạo thành lúm đồng tiền, làm nũng cười với fan: “Xin chào, tôi là Kim Junsu.”
Fan nghe cậu nói tiếng Trung thì cảm động, tiếng cổ vũ lại vang lên một hồi.
Nhưng mà cậu đang định đoạt máy quay à? Rõ ràng người ta đang phỏng vấn nữ chính. Tuy vậy, lễ công chiếu hôm nay từ đầu đã không theo quy tắc thông thường, hai MC cũng thuận theo mà tự nhiên tiếp tục câu chuyện.
“Nghe nói nhân vật khách mời của anh cũng chỉ xuất hiện trên phim vài phút thôi đúng không? Nhưng anh Kim Junsu đã là diễn viên chuyên nghiệp ở bên nhạc kịch, chạy sang đây đóng một vai nhỏ như vậy, cảm giác thế nào?” Lăng Trúc dùng tiếng Hàn nói trước, lại dùng tiếng Trung phiên dịch cho mọi người ở đây.
Vấn đề này từ khi Kim Junsu đến đoàn làm phim đã bị hỏi, nhưng cậu vẫn giả bộ nhíu nhíu mày, ra vẻ đau khổ: “… Tôi cũng bị ép buộc thôi.”
Chỉ sáu chữ mà biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng đa dạng, mọi người nghe liền bật cười.
“Ai ép anh? Đạo diễn Kim à?”
“Đúng vậy, là hyung ấy nha, đương nhiên là anh mình nói gì thì chúng ta phải nghe nấy rồi! Đúng không? Anh ấy nói muốn tôi diễn, tôi lại không thể nói không diễn. Hơn nữa đây là một tác phẩm xuất sắc như vậy, từ góc độ cá nhân mà nói, có thể đóng vai khách mời cũng đã đủ khiến tôi thoả mãn rồi.” Nửa câu đầu là vui đùa, nửa câu sau bỗng dưng nghiêm túc. Không thể không nói, mấy năm nay Kim Junsu cũng trưởng thành hơn hẳn, cậu không chỉ biết giả đáng yêu mà còn biết điều chỉnh bầu không khí.
Lăng Trúc cố kìm tiếng cười, dùng tiếng Trung phiên dịch lại.
“Nghe nói hai vị quen nhau trong lần hợp tác này, đúng không?”
Kim Junsu gật gật đầu, Tiễn Chanh lại nói thêm: “Tôi là fan của anh ấy, lúc trước khi còn đi học, bài nào của Xiah… À không…” Tiễn Chanh vội vàng cười cười xin lỗi, “Bài nào của anh Kim Junsu, tôi đều download về nghe. Tôi rất thích giọng của anh ấy.”
Tinh Tử cười sửa lời: “Ai nha, sao bạn còn gọi anh ấy là anh Kim Junsu, khách sáo quá à.”
Tiễn Chanh xấu hổ gật gật đầu, bầu không khí giữa bốn người đột nhiên trở nên kỳ quái. Ba giây sau, Tiễn Chanh rốt cuộc mở lời: “Được rồi! Vấn đề này đợi tới khi vào buổi lễ rồi nói sau.” Nói xong liền nở nụ cười, “Sao lại đứng đây bàn luận những việc này.”
Cô nói rất đúng, đợi lát vào trong đại sảnh mới là sân khấu thật sự, thảm đỏ chỉ đơn giản là chào hỏi xã giao, thuận tiện cho truyền thông phóng viên chụp ảnh, đương nhiên còn để thoả mãn fan bên ngoài được tiếp xúc với thần tượng trong khoảng cách gần như vậy.
Tạm biệt Kim Junsu và Tiễn Chanh, màn hình lớn tiếp tục chiếu phim, nội dung là cảnh nam chính nữ chính nhìn nhau ở góc đường, từ góc quay căn bản không thấy rõ mặt hai người, nhưng nhạc nền lại thu hút sự chú ý của mọi người.
Kế tiếp là người duy nhất đi một mình trên thảm đỏ hôm nay, nhưng khi cửa xe màu đen được mở ra, có hai người bước xuống khỏi xe.
Park Yoochun lịch sự mở cửa xe cho vị khách quý còn lại, một đôi chân dài khiến người ta cực kỳ hâm mộ xuất hiện, sau đó Shim Changmin mặc vest màu tím nhạt xuống xe. Park Yoochun nhịn không được bật cười, vì phối hợp chủ đề tình nhân hôm nay, vậy mà chủ động cầm tay Shim Changmin, hai người nở nụ cười như gió xuân cất bước trên thảm đỏ.
Vì có sự xuất hiện của Shim Changmin, thảm đỏ bỗng biến trở thành sàn catwalk.
Tuy đã tuyên bố rời khỏi giới giải trí, nhưng Shim Changmin vẫn giữ được dáng người siêu chuẩn thu hút ánh mắt của mọi người. Dù người bên cạnh cậu là vua màn ảnh Park Yoochun đã từng ba lần liên tiếp đoạt giải nam diễn viên xuất sắc nhất Hàn Quốc, sức quyến rũ của Shim Changmin vẫn đầy ăm ắp như thường.
Phóng viên ở đây trước đó không hề nhận được tin Shim Changmin sẽ đến, lúc này thấy người thì quả thực nhịn không được kinh hô, đương nhiên giọng của họ không thể sánh bằng fan đang vây xem. May mắn bây giờ còn đang ở ngoài trời, nếu vào trong hội trường, có lẽ nóc nhà sẽ bị lật tung.
Đèn chiếu sáng cùng đèn flash điên cuồng loé lên, rất nhiều phóng viên có khi cả đời cũng không có cơ hội được nhìn thấy vị siêu mẫu quốc tế toả sáng rực rỡ trên sàn catwalk này.
Hai người đều đã từng sống ở Mĩ, vì vậy hai MC lưu loát dùng tiếng Anh để trò chuyện. Shim Changmin nói không nhiều lắm, ngoại trừ việc chào hỏi lúc ban đầu ra thì gần như không nói gì; Park Yoochun cũng chẳng khác gì, câu nào cũng đều xoay quanh việc tuyên truyền cho bộ phim, mặc kệ MC hỏi thế nào đều bị gã khéo léo đưa đẩy đáp trả.
Lăng Trúc biết hai người này miệng rất chặt, vì vậy hỏi một vấn đề tương đối nhẹ nhàng: “Hôm nay anh Shim Changmin xuất hiện quả thật là một điều ngoài ý muốn, ban tổ chức hình như cũng không biết tin này đúng không? Lúc vừa rồi khi chúng tôi thấy anh xuống xe, tất cả đều rất giật mình đấy!”
Shim Changmin vẫn cười nhạt, không định đáp lời, Park Yoochun chỉ đành đứng ra nói: “À, cậu Shim hôm nay đến với tư cách là bạn trai của tôi. Mà đây chỉ là bạn bè thông thường thôi, mọi người đừng hiểu sai.” Park Yoochun còn cười nói: “Vì tôi thấy mọi người đi đều có đôi có cặp, tôi thật sự không muốn đi một mình trên thảm đỏ chút nào, nhưng biết sao được, không đủ tư cách đi lên thảm đỏ với đạo diễn Kim, tôi đành phải tìm một người bạn đi cùng thôi.”
Nếu xét đến thân phận của Park Yoochun, gã thực ra không cần phải đi thảm đỏ, mấy vị sếp lớn có bao giờ xuất hiện trước công chúng thế này đâu. Lăng Trúc dù sao cũng nhiều kinh nghiệm, hàn huyên vài câu liền lễ phép tạm biệt hai người.
Sau đó chính là cao trào cuối cùng của thảm đỏ đêm nay.
Trên màn hình lớn xuất hiện clip quay cận cảnh nam chính Jung Yunho. Anh mặc áo choàng dài, đứng bên cửa sổ của biệt thự, đáy mắt ướt át.
Lần này chỉ vừa thấy xe từ đằng xa, tiếng thét chói tai đã vang lên liên tiếp.
Mấy năm nay, số lần Kim Jaejoong đi trên thảm đỏ không dưới trăm lần, nhưng chưa lần nào đặc biệt như ngày hôm nay.
Bởi vì hôm nay là bộ phim do chính cậu quay, là sân nhà của cậu.
Xuống xe trước là Jung Yunho. Với tư cách là nam chính đêm nay, anh rất ân cần mở cửa xe cho đạo diễn của mình, sau đó khi đạo diễn Kim vừa xuống xe, anh liền theo bản năng vươn tay ra định cầm tay cậu. Kết quả Kim Jaejoong nhanh chóng phản ứng, tay trái co lại né tránh, sau đó cậu liền đi đến bên trái Jung Yunho, nở nụ cười hả hê nhìn anh.
Quan trọng là Kim Jaejoong không cao bằng Jung Yunho, vậy nên biểu cảm ngạo mạn như vậy, dưới góc độ này đột nhiên có chút kỳ lạ, dường như đã chuyển thành ngạo kiều.
Kim Jaejoong dùng hai mắt to tròn xinh đẹp của mình, quét một vòng trên mặt Jung Yunho, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở hai mắt của Jung Yunho, buộc anh đối mặt với mình.
Jung Yunho không dám nháy mắt, cuối cùng hơi cúi đầu xuống, để ánh mắt khiến anh sợ hãi kia không kích thích anh mãnh liệt như vậy. Anh đương nhiên biết rõ Kim Jaejoong có ý gì, nhưng bảo anh chủ động đưa tay ra, tựa như phụ nữ… Anh thật sự không làm được.
“Tay đâu?” Kim Jaejoong hạ giọng, xấu xa nói: “Truyền thông, phóng viên, fan… Cậu muốn đứng ở đây mãi à?”
Jung Yunho ai oán xị mặt, nhưng động tác rất nhỏ, vậy nên ngoài Kim Jaejoong ra không ai nhìn thấy. Mọi người chỉ thấy nam chính đẹp trai đến chết người Jung Yunho đang cúi đầu, thầm thì gì đó với Kim Jaejoong.
Tiếng thét chói tai xung quanh thật sự rất đáng sợ, hai người đang nói gì mà ngay cả nhiếp ảnh gia hai bên cũng không nghe thấy.
“… Jaejoong.” Tiếng gọi này mười phần buồn bã, lộ ra sự bất đắc dĩ cùng vô lực.
Hai giây sau, Jung Yunho cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, anh nhìn thẳng vào mắt Kim Jaejoong, đột nhiên nở nụ cười.
Anh vươn tay trái ra, nhưng lòng bàn tay hướng lên trên, đây rõ ràng là động tác của đàn ông khi mời partner của mình: “Tay đây, cầm đi.”
Kim Jaejoong sửng sốt một hồi, mới nhận ra mình không chiếm được chỗ tốt, sau đó lại nhìn thấy nụ cười trên mặt Jung Yunho, lửa giận trong lòng đột nhiên bùng lên.
“Cậu có ý gì?”
“Mời cậu cầm tay tớ.”
Kim Jaejoong nghe anh nói như vậy thì càng tức giận. Sao tự dưng lại nhanh mồm nhanh miệng thế! Thật đáng giận!
“Đưa đây!” Cậu trừng mắt nói, động tác tuyệt không dịu dàng kéo tay Jung Yunho, nắm trong tay cậu. Nói là “Nắm” thì không hợp lý cho lắm, phải là “Túm” mới đúng.
“Đi chậm một chút.” Jung Yunho nhìn Kim Jaejoong bất giác chu môi, tâm tình đột nhiên tốt hơn hẳn, không quên trêu chọc cậu: “Còn có, phải cười tươi lên.”
Kim Jaejoong không để ý tới anh, nhưng khoé miệng lại cong lên cười, Jung Yunho cũng nhịn không được bật cười, hai người lúc này một trước một sau, Kim Jaejoong không vui trẻ con đi phía trước, Jung Yunho lùi bước phía sau, ưu nhã đi theo cậu, mặc Kim Jaejoong cầm tay mình.

Nếu hình ảnh này bị máy ảnh chụp được, vậy chắc chắn sẽ giống hệt cảnh ở cửa hàng trò chơi, một cậu nhóc vì người lớn không để mình mua đồ chơi mà tức giận, vừa chu môi vừa hờn dỗi kéo cha mẹ đi.

Jun 8, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 29

Chapter 29
Tại nơi mà ánh sáng đèn còn rực rỡ hơn mặt trời này, bề ngoài cùng quần áo xinh đẹp vẫn luôn ý nghĩa hơn là việc có nội tâm tốt đẹp. Đừng có đòi hỏi ở đây sẽ có tình người, đức tính thiện lương sẽ không thể nào giúp bạn được. Muốn trở nên nổi bật, vậy bạn chỉ có thể cố hết sức toả sáng, không có ánh sáng thì phải tự tạo nên ánh sáng cho riêng mình.
Không có ai rảnh đời mà đi giúp bạn, cũng chẳng có bức ảnh thước phim nào mà không có mục đích.
Khi đối mặt với ống kính, bạn không còn là chính bạn nữa, bạn phải thể hiện một linh hồn khác, một thế giới khác trong mình.
Một khi đã rơi xuống vũng nước đục này, dần dần mọi người sẽ hiểu rõ.
Ngành giải trí chẳng qua là một thế giới khác với thế giới bạn đang sống mà thôi.
Kim Jaejoong sau khi biết tin thì cũng chẳng thông báo cho Jung Yunho bọn họ, cậu và Park Yoochun như hình với bóng rời khách sạn đến trường quay, Park Yoochun lần này mang theo hai, ba trợ lý đi cùng, trang phục và tạo hình đều đã chuẩn bị trước. Kim Jaejoong mặc một chiếc áo khoác thể thao có mũ rất phổ biến gần đây, trên mũ và túi đều có hình hoạt hình, tóc gội qua không sấy, tựa vào tường hút thuốc.
May mắn không có nghệ sĩ nữ ở đây, bằng không họ nhất định sẽ không chịu hút thuốc thụ động.
Trương Tuyết gõ cửa đi vào, báo cáo: “Sếp, đạo diễn hỏi anh giờ có muốn diễn tập không?”
Khí thế toàn thân Kim Jaejoong không phải quá dịu dàng, tuy màu sắc cùng kiểu dáng quần áo khiến cậu nhìn khá đáng yêu, nhưng tư thế cầm thuốc, còn có ánh sáng sắc bén trong mắt cậu, từ góc độ của Trương Tuyết nhìn sang lại có vài phần giống du côn.
“Diễn tập?” Giọng Kim Jaejoong lạnh nhạt, đầu lọc tiện tay vứt xuống đất.
Trương Tuyết không biết cậu có ý gì. Làm việc cho cậu cũng được một thời gian rồi, nhưng cô vẫn không thể nào hiểu được tính cách của Kim Jaejoong. Lúc tâm tình tốt thì còn may, lúc không vui, vậy chỉ có thể nơm nớp lo sợ mà làm việc, sợ không cẩn thận giẫm phải mìn thì ngay cả mạng nhỏ cũng không còn.
Đạo diễn lớn nổi danh quốc tế, đại minh tinh lăn lộn trong ngành giải trí như cá gặp nước, giờ phút này đột nhiên quay đầu đi, dùng vẻ mặt oán trách vô cùng đáng yêu nhìn chằm chằm Jung Yunho. Người kia không hề ý thức được mình đang bị theo dõi, còn nghiêm túc thảo luận với người khác.
Park Yoochun để ý thấy khoé miệng Kim Jaejoong giật giật hai cái, như có chuyện muốn nói rồi cuối cùng lại ra sức kìm nén. Gã và Kim Jaejoong coi như là soulmate, tâm trạng Kim Jaejoong lúc này, gã cũng đoán được tương đối, sau đó thấy Kim Jaejoong nhìn mình, chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.
“Được rồi, đội hình đi lên thảm đỏ cần gì phải diễn tập, đi đường thôi chứ có gì to tát đâu! Bảo bọn họ lát trực tiếp xếp hàng là được, Kim Junsu và Tiễn Chanh đã tới chưa?” Kim Jaejoong đi đến trước mặt Trương Tuyết, hai tay đút túi áo, nhưng biểu cảm lại tuyệt không đáng yêu: “Ra ngoài hỏi xem hai người đó đến chưa. Mấy giờ rồi mà còn chưa tới!”
Trương Tuyết vội vàng làm theo, không dám chậm chạp dù chỉ một giây.
Kim Jaejoong lấy di động gọi Kim Junsu, tiếng tút dài vang mãi mà không có ai nghe, tâm trạng lại càng tệ.
Vì sao cậu không vui, Park Yoochun trong lòng biết rõ, nhưng người châm ngòi việc này vẫn còn đang ra vẻ không biết tình hình mà nói chuyện với người khác. Trên thực tế, Park Yoochun cũng không muốn ở lại đây nữa, gã cảm thấy lúc này tất cả mọi người hẳn nên ra ngoài, để lại hai người họ ở đây, có lời gì thì mau nói cho rõ ràng, nếu không người châm ngòi thì vẫn mừng rỡ nhàn nhã, chỉ xui xẻo cho quần chúng vô tội bọn họ thôi.
Park Yoochun đi đến bên cạnh Jung Yunho, gần như thì thầm mà nói: “Hyung, có việc gì thì để lát nữa, Jaejoong hyung hình như có việc muốn nói với anh.” Nói xong dùng ánh mắt ý bảo Jung Yunho nhìn Kim Jaejoong đang đưa lưng về phía anh.
Jung Yunho nhìn thoáng qua phía sau anh, dựa vào hiểu biết của anh với Kim Jaejoong lập tức nhận ra không ổn. Anh lễ phép cười cười với đạo diễn sân khấu: “Tôi có chút việc, lát sẽ tìm anh sau.”
Thấy đạo diễn thức thời rời đi, Park Yoochun cũng không định ngồi đây nữa. Nhiệm vụ hôm nay của gã chỉ là hát một bài mà thôi, lúc diễn tập gã cũng xếp cuối cùng, đến trường quay sớm như vậy chẳng qua chỉ vì đi cùng Kim Jaejoong.
Nói thật gã một chút cũng không muốn đi, đặc biệt là khi Kim Jaejoong đang ở trong trạng thái đáng ghét như vậy.
Người không phận sự đã đi, Park Yoochun đi sau cùng thay bọn họ đóng cửa. Tiếng đóng cửa vừa vang lên, thần kinh Kim Jaejoong ngay lập tức căng thẳng. Cậu đi đến bên ghế sô pha cầm hai bộ vest lên, ra vẻ bình thản nói: “Lát đi lên thảm đỏ, người đại diện của cậu đã bảo cậu phải đi như thế nào chưa?”
“Đi thế nào?” Jung Yunho đi đến bên cạnh cậu, cầm bộ màu đen lên nhìn, “Cần lưu ý gì à?”
Kim Jaejoong thấy anh đang nhìn vest, do dự một hồi mới mở miệng nói: “Tiễn Chanh không đi cùng cậu.” Dừng một chút lại nói: “Cô ấy đi cùng Junsu.”
“Cậu sắp xếp à?”
“Đương nhiên không phải!” Kim Jaejoong lắc đầu phủ nhận: “Là nhà sản xuất sắp xếp, tớ cũng vừa nhận được tin, vậy nên tớ… Ừm, chúng ta…
Jung Yunho tò mò nhìn cậu, ánh mắt đảo qua bộ vest màu trắng trong tay Kim Jaejoong, đột nhiên tim đập thình thịch, một khả năng thoáng hiện lên trong đầu anh. Hai bộ vest này tuy kiểu dáng khác nhau, nhưng từ màu sắc đến từng chi tiết đều cho thấy đây là cùng một bộ sưu tập.
Lần công chiếu này tất cả đều do nhà sản xuất chuẩn bị, từ khi xuất ngũ, Jung Yunho cũng không quá để tâm tới trang phục tạo hình, không ngờ rằng trang phục lần này còn có ẩn ý. Anh là nghệ sĩ lâu năm, lại là người làm ăn, đương nhiên nhìn rõ những điểm này.
Kim Jaejoong nói không rõ ràng, anh lại có thể thẳng thắn trực tiếp nói ra, vì vậy cầm bộ vest màu trắng trên tay Kim Jaejoong, đặt cạnh bộ của mình mà so sánh, giọng điệu thoải mái nói: “Vẫn là trang phục của cậu đẹp hơn, nhiều năm như vậy, đồ của cậu lúc nào cũng đẹp nhất.”
Còn dáng người của cậu nữa, cũng đẹp nhất.
Một câu này Jung Yunho không nói ra, anh chỉ dám nghĩ trong lòng như vậy, mang theo chút nhút nhát, lại có chút ngọt ngào.
Kim Jaejoong vẫn đang âu sầu không biết nên nói việc đi thành đôi lên thảm đỏ với Jung Yunho như thế nào. Không phải cậu xấu hổ, cậu và Jung Yunho khi mới ra mắt cũng từng vì công việc mà giả làm CP người yêu hơn một năm, đối với nghệ sĩ chuyên nghiệp mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với bọn họ thì đây là một việc rất phiền phức.
Bọn họ là người yêu thật sự, tình cảm chân thật không cách nào dùng diễn xuất để thay thế.
Không, bọn họ chỉ là đã từng là người yêu thôi, nhưng lại đang có xu hướng nối lại tình cũ. Kim Jaejoong tự cho rằng mình diễn xuất siêu đẳng, cũng không dám đảm bảo trước ống kính vẫn có thể biến tình yêu chân thật thành nụ cười giả dối một cách tự nhiên được.
Kim Jaejoong không đáp lời, mà hỏi anh: “Vậy cậu định làm như thế nào?”
Jung Yunho nhìn chằm chằm cậu, đột nhiên nở nụ cười ấm áp: “Trang điểm cẩn thận, chuẩn bị đi lên thảm đỏ với cậu thôi.”
Kim Jaejoong ngay lập tức bị sặc nước miếng, có chút chật vật đứng nguyên tại chỗ, Jung Yunho chân thành cười cười. Kim Jaejoong không tìm thấy chút giả dối trên mặt anh, lại không muốn tin anh đang nói thật.
“Nói đùa gì vậy…” Kim Jaejoong xấu hổ nhíu mày, đoạt lấy trang phục của mình đi ra một góc, ra vẻ xa cách.
Cậu đưa lưng về phía Jung Yunho, vậy nên cậu không nhìn thấy khoé miệng Jung Yunho hơi cong lên đầy vui vẻ.
Jung Yunho như đang nhìn một đứa trẻ cáu kỉnh, chăm chú không rời mắt, đột nhiên vứt trang phục xuống ghế salon, đi đến sau lưng Kim Jaejoong, cầm tay cậu.
Kim Jaejoong lại càng hoảng sự, như bị giật điện muốn né tránh, nhưng tay lại bị Jung Yunho giữ chặt, chỉ có thể trừng mắt bối rối chất vấn: “… Cậu làm gì thế? Buông, buông ra…”
Tay bị nắm chặt, lòng bàn tay chạm vào một bàn tay mạnh mẽ quen thuộc, Kim Jaejoong trong lòng khẩn trương đến sắp đổ mồ hôi lạnh. Cậu dùng sức giãy dụa vài cái không có hiệu quả, lại không muốn kêu to ở đây. Jung Yunho đột nhiên dùng sức kéo cậu ra cửa ra vào, anh không mở cửa mà đứng ở đó, Kim Jaejoong thấy anh lặng yên, người thẳng tắp.
Jung Yunho nghiêng mặt, rất tự nhiên nói với Kim Jaejoong: “Vừa rồi thấy cậu bảo không muốn diễn tập đi lên thảm đỏ, vậy ngay ở đây làm thử một lần đi, đề phòng có vấn đề gì xảy ra.”
Tay Kim Jaejoong được thả ra, cậu lập tức lui sang một bên, toàn thân nóng rực, lửa giận xông lên đầu, nhưng lại không hiểu ra tại sao mình tức giận. Cơn giận này từ đâu mà đến? Chẳng lẽ chỉ vì bạn tốt mấy chục năm nay cầm tay nên nổi giận sao?
“Đi thì cứ đi thôi, đi đường mà cũng phải luyện tập à.”
Sắc mặt cậu lúc này vẫn như thường ngày, nhưng mắt lại đang ra sức che giấu cảm xúc cuồn cuộn trong lòng.
Yunho há to miệng, giả bộ như không có việc gì cắt lời Kim Jaejoong: “Làm quen một chút mà thôi, cũng đâu phải bắt cậu…” Jung Yunho dừng lại một chút, đổi lời: “Không phải chỉ đang phối hợp với việc tuyên truyền thôi sao? Đâu phải tình nhân thật sự, đi một lần là xong thôi mà.”
Nói xong, Jung Yunho liền đứng đó chờ đợi, Kim Jaejoong lại chậm chạp không trả lời.
… Có lẽ cậu, cậu đang… Không biết vì sao, Jung Yunho lại nghĩ tới một việc khác. Anh ngẩng đầu nhìn Kim Jaejoong, lại chỉ có thể thấy sườn mặt gầy gò tái nhợt của Kim Jaejoong, từ khoé miệng đến đuôi lông mày đều mang theo chút đắng chát không nói thành lời, nhưng lại rất rõ, như thể nó đang tràn ngập trong không khí. Jung Yunho mím môi, dường như anh cũng có thể cảm nhận được.
Jung Yunho không dám đối diện với nội tâm mình, vì suy nghĩ đó quá không thực tế, thậm chí có chút đáng giận. Anh không rõ vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Jaejoong cậu ấy… Trong lòng cậu liệu còn có, còn có… Jung Yunho nhụt chí giậm chân.
“Jaejoong?”
Nhẹ nhàng gọi một tiếng, Kim Jaejoong nghe thấy nhưng không có phản ứng gì. Cậu đang kiểm tra mọi chi tiết trên trang phục, từ trong ra ngoài đều kiểm tra rất cẩn thận.
Jung Yunho lại gọi một tiếng, giọng cao hơn đôi chút: “Jaejoong?”
Anh biết rõ Kim Jaejoong nghe thấy, vì vậy chậm rãi đi qua, do dự dùng giọng thấp nhất hỏi: “Cậu còn hận tớ à?”
“Ừ!” Kim Jaejoong đột nhiên quay người, trừng anh: “Muốn đi thử phải không? Được, mau đứng vào chỗ đi!”
Jung Yunho không biết tại sao cậu lại đột nhiên đổi ý, nhưng anh có thể nhận ra, toàn thân Kim Jaejoong đang toả ra niềm kiêu ngạo tràn đầy: “Được, vậy…”
Kim Jaejoong phất tay cắt ngang lời anh: “Cậu đi bên phải.”
Nói xong cậu liền chạy tới cửa ra vào, khoanh tay đứng tựa vào cửa, nhướn mi chờ đợi.
Jung Yunho có cảm giác đâm lao đành phải theo lao. Kim Jaejoong để anh đứng bên phải, đây là có ý… Nguyên tắc nam trái nữ phải mọi người ai cũng biết rõ. Jung Yunho đứng nguyên tại chỗ, khó xử nói: “Nếu không, tớ thấy hay là… Jaejoong…”
Kim Jaejoong lại vô cùng kiên trì, mang theo chút vui vẻ khi đùa dai mà nói: “Tớ, là, đạo, diễn.”
Jung Yunho sửng sốt đôi chút, chỉ có thể đi qua, bước chân không lớn, lúc đi có vẻ chua xót. Anh không cách nào miêu tả được tâm tình của mình lúc này, đứng bên cạnh Kim Jaejoong, chỉ thấy Kim Jaejoong đột nhiên nở một nụ cười nhẹ với anh, ngay sau đó tay trái liền bị Kim Jaejoong nắm lấy.
Ngón tay Jung Yunho thon dài, khớp xương rõ ràng, mà tay Kim Jaejoong lại ngắn ngủn mềm mại đáng yêu, nếu Jung Yunho cầm tay Kim Jaejoong thì lớn nhỏ phối hợp sẽ vô cùng thích hợp; nhưng hôm nay ngược lại, tay Jung Yunho khá to, Kim Jaejoong không cách nào nắm cả, chỉ có thể lui một bước cầm lấy mấy bón tay.
Một bộ phim đắt khách, ngoài chất lượng phim tốt ra, còn có một yếu tố rất quan trọng là tuyên truyền. Tuyên truyền có rất nhiều loại, tuyên truyền giai đoạn trước và tuyên truyền trong lúc chiếu phim, nhưng lần quyết định chính là buổi công chiếu phim lần đầu.
Sự thật chứng minh lời này hoàn toàn chính xác. Một bữa tiệc có hoạt động đi trên thảm đỏ, bất kể xuất phát từ mục đích gì, lúc nào cũng có thể hấp dẫn rất nhiều truyền thông và phóng viên.
Chỉ cần có truyền thông, vậy tất sẽ có nhóm minh tinh dù không liên quan nhưng cũng chủ động tới góp vui. Lễ phục hoa lệ, trang sức xa xỉ, trang điểm cầu kì quyến rũ, mà người chủ trì tất nhiên phải toả sáng dưới ánh đèn rực rỡ.
Khi MC Tình Tử và Lăng Trúc kết thúc mấy lời dạo đầu rườm rà phiền toái, minh tinh bắt đầu liên tục ra khỏi limousine mà đến. Bọn họ bước trên thảm đỏ, nở nụ cười quyến rũ dưới ánh đèn flash chớp nhoáng. Buổi công chiếu hôm nay tuyệt không kém những lễ trao giải của quốc gia. Buổi lễ này có cả nhân viên Hàn Quốc, thậm chí từ Mĩ đến để tham gia tổ chức, bởi vậy mức độ hoành tráng càng không cần phải nói.
Trên màn hình chiếu cảnh thảm đỏ bên ngoài đột nhiên xuất hiện một đoạn phim: Cả màn hình toàn một màu đen, sau đó một tấm rèm đen chậm rãi xốc lên, Tự Cẩm tiểu thư mặc sườn xám hoa lệ khoác tay ngài Kim đi vào vũ trường Bách Nhạc Môn.
Sau đó đoạn phim dừng lại.
Cùng lúc đó, một chiếc xe màu đen dừng lại trước thảm đỏ, Kim Junsu xuống xe trước, lại rất lịch sự mở cửa xe. Nữ chính Tiễn Chanh mặc sườn xám giống hệt đoạn phim khoác tay Kim Junsu, hai người sóng vai bước lên thảm đỏ như trong phim.
Tiễn Chanh mặc sườn xám đỏ thêu chỉ bạc do chính tay nhà thiết kế xuất sắc nhất nước làm, Kim Junsu lại không mặc chiếc áo khoác da chồn xa hoa cực độ trong phim. Cậu mặc một áo sơ mi màu đỏ, bên ngoài là vest màu xanh lam, thu hút vô cùng. Phóng viên hai bên thảm đỏ điên cuồng chụp ảnh, mà fan vây xem bên đường lại như nổi điên hô tên Kim Junsu.
Kim Junsu nở nụ cười sáng lạn quen thuộc phất tay với fan, cậu đi một mạch tới trước sân khấu, gió đêm thổi qua khiến phần tóc mái cậu nhẹ nhàng rung động.

Hai MC tươi cười, lễ phép chào hỏi Kim Junsu và Tiễn Chanh.