Mar 8, 2014

[TN] Chapter 63


Chapter 63

 Bản tính của con người vốn ác độc, đây là điều đầu tiên Jung Yunho dạy cho cậu.

Không có ai là người tốt thật sự, mặc dù họ có làm việc tốt nhưng cũng bởi vì chuyện đó có lợi cho họ, cho nên họ mới ban ân cho người khác, điều này Jaejoong đã học rất triệt để, đến nỗi trở thành một cậu Kim cực kỳ thiện lương trong mắt mọi người.

Chỉ có điều, Jaejoong đã dùng sự độc ác của mình mà “ăn miếng trả miếng” cho Yunho, đây phải chăng Yunho là tự làm tự chịu, hay cậu cũng đồng loại kẻ xấu?

Nhìn đôi mắt sâu, đen của Jaejoong, phát ra những tia sáng chói lọi, khuôn mặt tươi cười của Jaejoong khiến người khác không có cách nào đối diện trực tiếp, Yunho chỉ có thể gục đầu trên bờ vai của Jaejoong.

Hắn đã bị yếu thế hơn sao?
Không phải chính miệng hắn nói, không phải chính tai mình nghe, Jaejoong sẽ không tin.

Từ Yunho cậu đã học được quá nhiều, Jaejoong lúc nào cũng hoài nghi, tột cùng cái nào là thật? Điều nào là giả?

Yunho đã sáng tạo ra như vậy, đương nhiên cậu có nghĩa vụ hưởng ứng hắn.
Gỡ mặt nạ xuống, xóa lớp ngụy trang, là bộ mặt chân thật…

“Cậu muốn tôi tức giận, tôi sẽ khiến cậu không thể bình tĩnh được; cậu muốn khiến tôi đố kị, tôi sẽ làm cậu trở nên ích kỷ; cậu muốn tôi nổi điên, tôi sẽ khiến cậu phát cuồng, bao nhiêu lần cũng được, Jaejoong, chỉ cần là cậu muốn, cái gì tôi cũng có thể vì cậu…” Giọng điệu êm dịu, nhẹ nhàng thấm sâu vào trong tai cậu.

Đây không phải lời nói dối.

Từ trước đến giờ Yunho luôn nghĩ gì thì làm đấy, chỉ là bây giờ đã mất bộ mặt giả tạo, bị Jaejoong bức bách đến mức phải bộc lộ những lời chân thật.

Có phải hắn cho rằng việc nói những lời thật lòng này có thể làm Jaejoong cảm động?

“Anh đang cầu xin sự tha thứ từ tôi sao? Anh cho rằng chỉ dựa vào vài câu nói bâng quơ mà tôi có thể tha thứ chuyện mấy ngày trước anh đối sử với tôi sao?” Khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt, mắt Jaejoong nheo lại, đầy giảo hoạt.

Phải giải thích với Jaejoong thế nào đây?

Nếu như ở quá khứ, Yunho có lẽ sẽ thừa nhận, lúc đó Jaejoong cùng hắn nháo nhào, nhưng trải qua thời gian gần đây bị vùi dập, Jaejoong đã tận lực chơi lại hắn, đem trả lại những gì hắn đã dạy cậu, hắn chỉ có thể tránh né, bây giờ làm thế nào để Jaejoong tin hắn nữa đây?

Yunho không phải ngu ngốc, đương nhiên rõ ràng Jaejoong đang từng bước dùng lời nói bức hắn, cậu không còn là đứa trẻ đơn thuần trước đây. Lúc này, ở trước mặt hắn, Jaejoong là một người đàn ông trưởng thành hoàn mỹ…

“Có người âm mưu chia tách chúng ta.” Sau một hồi cả hai người trầm mặc, cuối cùng Yunho cũng tìm được những lời dễ nghe nhất.

“Lộn xộn là do anh tạo ra, đến đây trình bày cái gì?” Đẩy Yunho ra, Jaejoong nhoẻn cười hồng cả má, bày tỏ nghi vấn vô cùng tự tin: “Không phải anh đến đây để nói rằng anh yêu tôi, nói quan hệ của chúng ta không hề tầm thường chứ?”

“Là Shim Taeha nói, không phải tôi.” Nhìn ánh mắt Jaejoong hùng hổ như dọa người, lần đầu tiên Yunho bị ép đến đường cùng tuyệt lộ.

Từ trước đến giờ dù gặp bất cứ chuyện gì Yunho vẫn luôn bình tĩnh mà giải quyết…
Duy chỉ những chuyện liên quan đến Jaejoong, dù rất nhỏ cũng khiến hắn khó lòng tự kiềm chế…

Thứ cậu ta muốn chính là mặt nạ của cậu, không phải bản thân cậu, nếu cậu không làm được, tốt nhất hãy từ bỏ cậu ta, nếu không cậu ta sẽ ép cậu tới chết. Chuyện này có lẽ tôi còn rõ ràng hơn cậu.

Lời của Joe vẫn còn văng vẳng trong đầu hắn, đã từng trải quá nhiều, Joe có thể nhìn thấu chuyện này. Nhìn Yunho có thể làm mọi thứ, để che giấu dục vọng chiếm hữu với Jaejoong, muốn giúp Jaejoong có những thứ cậu muốn, bây giờ chính Jaejoong lại phá tan tất cả những cố gắng của Yunho.

Có biết bao nhiêu là nan giải, khó khăn?

Yunho muốn nghĩ nhưng không cách này nghĩ ra, bây giờ hắn phải làm cái gì, phải làm thế nào đây?

Giờ phút này, Yunho muốn xóa bỏ những vấn đề khúc mắc giữa hắn và Jaejoong, nhưng dù làm bằng cách nào thì Jaejoong vẫn cứ nghi ngờ hắn một cách vô căn cứ…

“Thế thì sao? Mẹ giúp con trai, vốn là chuyện thường tình mà, mặc kệ…”

Không cho Jaejoong nói tiếp, Yunho dùng cách cưỡng hôn, còn tưởng Jaejoong sẽ nhu thuận chìm đắm trong nụ hôn của hắn, không ngờ Jaejoong nhăn nhó lông mày, nắm chặt tay hung hăng đấm vào bụng Yunho.

Càng lúc càng nhiều những cú đấm vào bụng, đánh vào miệng vết thương chưa lành, khiến Yunho vô cùng đau đớn, buông Jaejoong ra, ôm lấy bụng mình nơi miệng vết thương đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, cúi gập người xuống, trong nháy mắt Jaejoong lại hối hận vì mình đã ra tay đánh Yunho.

Vốn muốn xem xét vết thương cho Yunho, nhưng ý thức cậu đã cực lực kiềm chế, trái tim đau đớn, bàn tay nắm chặt đến nổi gân xanh, mạnh mẽ nở một nụ cười thản nhiên.

“Rất đau sao? Ha, chuyện này khiến tôi cũng hơi giật mình đấy. Tôi nghĩ mình đã lấy dao chọc người ta, chắc chắn cũng phải hứng lấy hậu quả tương tự kia.” Hoàn toàn là chế nhạo, có trời mới biết tâm can Jaejoong có bao nhiêu là khó chịu, nhức nhối.

Nếu như trong dĩ vãng, cậu đã lo lắng, sẽ không thản nhiên như bây giờ mà lao đến hỏi thăm tình trạng của Yunho.
Nhưng ngày hôm nay…thì không thể.

Cậu muốn mình phải cứng rắn, lạnh lùng, chỉ có như vậy Yunho mới hiểu được, cậu cố chấp.

Cắn chặt răng vì đau đớn, nghe được giọng điệu không một chút thương xót của Jaejoong, thật sự Yunho rất muốn tự cười chính mình.

Hắn cũng thật giỏi nha, có thể dạy dỗ được Jaejoong thành như thế này…

Nhìn khuôn mặt của Jaejoong mỹ lệ mà tàn nhẫn, Yunho ngoại trừ tự trách chính bản thân mình thì không thể làm gì được nữa. Sự đau đớn lấn chiếm cả con tim hắn, không màng đến hình tượng của mình, Yunho ngã xoài trên mặt đất, tay vẫn giữ chặt vết thương trên bụng, cứng người nhìn Jaejoong.

“Tôi không sợ đau đớn, nhưng cú đấm này là từ cậu, cho nên mới khiến tôi nhức nhối – Jaejoong, là tôi đã dạy cậu với người khác phải luôn nghi ngờ, không được tin tưởng. Cho nên bây giờ tôi hi vọng cậu quên chuyện này đi có lẽ là vô vọng rồi.” Âm thanh tràn đầy sự tự giễu, ánh mắt của Yunho lúc này tràn ngập bi thương, yếu thế.

Nhìn chòng chọc hắn, Jaejoong thong thả ngồi xổm trước mặt Yunho, cười đến xán lạn, hai tay đặt trên đầu gối, đầu hơi nghiêng, bộ dạng ngây thơ vô cùng.

“Anh thử nói xem, tôi sẽ cân nhắc.” Jaejoong cho Yunho một tia hi vọng chứ không phải bức hắn chết luôn, thủ đoạn của cậu rất quen thuộc…

Yunho đương nhiên biết rõ, đây là cách mà trong quá khứ hắn thường đối xử với Jaejoong đấy…

Cúi đầu cười khổ, Yunho thở thật dài sau đó chậm rãi mở miệng, từng câu từng chữ như có sức mạnh vang vọng trong căn phòng, Jaejoong vẫn trôn chân ở nguyên một chỗ, ông quản gia đứng phía xa cũng cúi rủ mắt xuống.

Lần đầu tiên nhìn thấy Jaejoong là từ nhiều năm về trước nhưng đối với Yunho dường nhưng đó chỉ là chuyện mới của ngày hôm qua. Rồi sau đó cha của Jaejoong tới tìm Yunho nói hắn tạo dựng hình ảnh cho cậu, thay ông giúp cậu thành người nối nghiệp của tập đoàn Kim, Yunho không hề từ chối chỉ nói khi gặp Jaejoong mới có thể quyết định.

Ngay tức khắc Yunho nhận ra Jaejoong là cậu bé khả ái nhà giàu năm ấy, là hắn cứu cậu, sau nhiều năm gặp lại, Yunho không thể phủ nhận rằng hắn đã rung động.

Theo từng lời Yunho kể lại, Jaejoong cũng quay trở về cùng những ký ức xưa, cảm xúc trong mắt có chút biến đổi thành gợn sóng, như một đứa trẻ ngồi cuộn tròn lại. Tai của Jaejoong không hề bỏ qua từng câu, từng chữ mà Yunho bày tỏ. Ông quản gia nhìn thấy trước mặt mình cảnh tượng một người đang bệt dưới sàn, một người thì ngồi xổm thì cảm thấy không hợp với tình huống giữa hai người lúc này cho lắm, tuy nhiên không hiểu sao ông cảm thấy thật hoàn hảo, thật phù hợp.

Ánh mắt của Yunho một mực đặt trên người Jaejoong, còn Jaejoong thì mỉm cười. Đây là tình huống kiểu gì vậy?

Trong đầu ông lại tái hiện đầy đủ những lời nhắn nhủ của cha Jaejoong ngày trước. Ông chủ muốn ông chăm sóc Jaejoong, bảo vệ Kim gia. Ông quản gia không khỏi nể phục ông chủ, bởi ông chủ thấu hiểu từng người, hiểu cả cậu thanh niên dạy dỗ Jaejoong từ trước đó…

Tôi không lo lắng, hơn nữa, tôi tin tưởng Jung Yunho sẽ bảo vệ Jaejoong thật tốt.

Ông chủ, lời của ông là có ý gì?

Ông sẽ hiểu thôi, ở tương lai phía trước, ông sẽ chứng kiến thay tôi đấy…

Chứng kiến cái gì?
Sau đó ông không hỏi lại nữa, nhưng hiện tại ông đã hiểu những lời mà ông chủ quá cố đã nói cho ông biết.

Thời gian trôi đi rồi mọi chuyện cũng sẽ rõ ràng …
Jung Yunho, hắn dùng cách thức của chính hắn để yêu, rất yêu Kim Jaejoong.

[TB] Chapter 17

Chapter 17

Mở to mắt, trong chốc lát, Junsu không biết mình đang ở đâu. Cẩn thận nhớ lại, chuyện lùm xùm thành trò cười kia đã trôi qua được vài ngày rồi, nhưng trí nhớ nó hết thảy vẫn là một mảng hỗn độn. Đi xuống dưới sân khấu, bị một đám phóng viên chen tới chen lui, hỏi những vấn đề mà nó căn bản nghe không hiểu, Yoochun và Yunho đều có thần sắc phức tạp, hỗn loạn, Eunhyuk và Donghae dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Junsu, nó bị gọi vào phòng họp đay nghiến một trận, sau đó mơ hồ về đến ký túc xá…

Về đến ký túc xá rồi tỉnh lại… Hiện tại hẳn là ở ký túc xá… Junsu trở mình, chỉ thấy trần nhà màu xanh da trời. Nước mắt Junsu thoáng chảy xuống… Con cá heo, 180cm, từ Trung Quốc xa xôi gửi sang, lẳng lặng yên tĩnh nằm trên giường của nó. Cá heo, mày cũng biết cô đơn sao? Mày cũng biết tịch mịch sao?  Mày muốn biết bạn mày nghĩ gì sao?

Bọn họ gọi nó là cá heo, theo lời họ nói thì giọng Junsu giống cá heo, nhưng Junsu cũng biết, không phải vì vậy, mà là vì nó đơn thuần, là vì nó thiện lương, là vì bọn họ cảm thấy, Kim Junsu nó là đồ ngốc.

Nó nhớ rõ người kia đã từng ghé vào tai nó, dùng âm thanh đầy mị hoặc hỏi: “Tại sao cá heo lại đuổi theo ca-no? Junsu, cậu có biết không?” Khi đó, Park Yoochun vừa rời nước Mĩ, đứng vào vị trí người bạn tốt nhất của Junsu vốn thuộc về Eunhyuk, trong nội tâm Junsu ban đầu có chút bài xích anh, nhưng cũng không đừng được việc nó bị anh hấp dẫn. Cá heo tại sao phải đuổi theo ca-no?”

“Có thể bởi vì cá heo rất cô đơn…” Nụ cười của Park Yoochun nhìn đến phát ghét.

Junsu nhất thời nghẹn lời, nó tức giận gào lên với Yoochun: “Nói cho cậu biết, đừng có gọi tớ là cá heo!”

“Junsu, hộ khẩu của tớ chuyển về nhà cậu nhé!” Lúc này, thanh âm của Yoochun tràn ngập vị nắng mới.

Junsu quay đầu: “Về nhà Yunho hyung không được sao? Nhà của tớ làm nghề kinh doanh, nhà Yunho hyung là quan chức nhà nước… Hoặc nhà Changmin? Nhà nó cũng ở thành phố đấy, nhà tớ chỉ ở huyện mà thôi… Nhà Jaejoong hyung cũng có thể a, tuy nhân khẩu đã nhiều nhưng không phải cậu hay nói khoác bảo họ rất thích cậu sao? Hơn nữa… Hơn nữa nhà tớ đã có hai thằng con trai! Bọn họ đều là con một…” Tại sao phải ở nhà tớ? Là vì cậu thích tớ sao?

“Ha ha… Tớ không, tớ thích đến nhà cậu. Cậu biết vì sao không?”

Junsu cảm giác mặt mình đang nóng bừng lên, Yoochun đứng gần nó như vậy…

“Ya… Nhìn cậu xấu hổ giống như quả đào vậy. Tớ muốn đến nhà cậu vì tớ muốn làm hyung của cậu, hiểu không? Về sau cậu chính là em trai hợp pháp của tớ á!”

Junsu cho rằng Yoochun sẽ nói điều gì đó để nó cảm động, không nghĩ tới chuyện anh ta lại vô liêm sỉ, Junsu vụt đứng lên, trong tay ôm gối chọi Yoochun.

Junsu ôm chặt con cá heo bông trong ngực, cá heo tại sao lại đuổi theo ca-no? Nó căn bản không đuổi kịp, không đuổi kịp tại sao còn muốn đuổi theo?

“Là vì cá heo rất cô đơn sao?” Dáng vẻ tươi cười của Yoochun rất đáng ghét, vì sao người ta gọi cậu ta là lãng tử có nụ cười thiên sứ cơ chứ?

Sau này, tình cảm của bọn họ càng ngày càng tốt, Junsu nhớ rõ có một lần Yoochun uống rượu trên ban công, lần đầu tiên thấy anh uống say, trong bóng tối, Junsu đến gần nghe thấy Yoochun khóc, gọi tên Yoohwan.

“Yoochun…”

Yoochun quay đầu lại, trong bóng tối, Junsu không nhìn được mặt anh.

“Hyung…” Được rồi, nếu như có thể khiến cậu vui vẻ hơn, tớ sao lại không thể làm em cậu được chứ, dù sao… Tớ so với người khác cũng ngốc hơn…

Yoochun vươn tay ôm lấy Junsu, Junsu cảm giác Yoochun đang run rẩy, nước mắt của anh rất nóng, xuyên qua vai áo, làm ướt bả vai Junsu. Cá heo tại sao cứ phải đuổi theo ca-no? Vì cá heo cho rằng ca-no cũng rất cô đơn…

Bất kể là cá heo tịch mịch hay là cá heo sợ ca-no cô đơn, tóm lại đều đuổi theo, hai cái đều làm giảm bớt sự đơn độc đi à nha… Nước bắn từ làm ướt ngực con cá heo, giống như nước mắt Yoochun làm ướt lồng ngực Junsu. Cá heo đuổi theo ca-no, cũng chỉ có một đoạn đường mà thôi, rốt cuộc ngày đó cũng chẳng đuổi kịp.

Tiếng đập cửa vang lên, Junsu vội vàng lau nước mắt, mở cửa, mẹ nó xuất hiện ngay trước mặt: “Su, đã dậy chưa? Eunhyuk đến thăm con này.”

Eunhyuk đi vào, mẹ Junsu đóng cửa lại rồi đi ra ngoài. Eunhyuk đến bên giường Junsu: “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Nói cho tớ biết đi.”

“Hôm đó cậu và Donghae không phải đi chơi sao? Tớ sốt, Yoochun qua chăm sóc tớ. Trời sáng, cậu ta đàn ca khúc đó, tớ mơ hồ tưởng rằng mình đang mộng, tự dưng nhớ kỹ. Tớ không phải cố ý mà, cậu không tin sao?”

Eunhyuk nắm tay Junsu: “Tớ đương nhiên tin tưởng cậu! Tớ biết ngay mà, cậu không cố ý đạo nhạc… Nhưng … giám đốc nói… nói cậu hiện tại không được tham gia hoạt động với BROTHERS… Lão ta….”

“Muốn khai trừ tớ đúng không… Xin lỗi Eunhyuk, là tớ làm liên lụy đến cậu và Donghae.”

“Ya…. Junsu...! Tại sao cậu lại nói như thế? Cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của tớ!” Eunhyul nắm tay Junsu thật chặt.

Junsu mỉm cười nhẹ: “Ha ha, không thể hát… cũng không sao cả mà, ai có thể hát cả đời được chứ? Tớ về giúp cha chăm lo cửa hàng, cũng vậy cả thôi.”

Eunhyuk bên cạnh nghe thấy giọng nói đang run rẩy của Junsu, Junsu đã từng ước mơ mà hi sinh nhiều như vậy, bây giờ lại vì chuyện này mà phải từ bỏ âm nhạc, lòng hắn sao có thể không đau.

“Eunhyuk ah, cậu giúp tớ ra ngoài giúp cha trông hàng đi, nằm mốc meo trong phòng, đầu tớ cũng đau quá.” Junsu đứng dậy, chạy đến nhà tắm rửa mặt, sau đó kéo cửa ra ngoài, gọi vọng vào bếp: “Mẹ, con đi ra ngoài một chút…”

Eunhyul theo Junsu ra ngoài, lên xe, hai người đi đến cửa hàng của cha Junsu.

Đã đến cửa, Junsu xuống xe trước, Eunhyuk theo sát phía sau, đóng cửa xe lại. Khựng lại, Junsu ngây dại, cửa kính đã khóa lại nhưng phần kính vỡ nát, Junsu theo đoạn kính vỡ mà luồn vào trong, Eunhyuk cũng tiến vào. Bàn ghế đổ ngang, đổ dọc, Junsu ngơ ngác nhìn mọi thứ trước mắt, bỗng nhiên nó chạy đến góc tường, chỗ vốn treo một áp phích lớn của DBSK, Junsu nhặt áp phích lên, đau lòng phủi đi những dấu vết chân bên trên, nó quay đầu lại, nhìn đống bừa bãi ngổn ngang, trong ánh mắt tràn đầy đau lòng.

“Junsu! Junsu à!” Là tiếng của cha, Junsu cứ đứng ngây ra, nó trông thấy cha mẹ mở cửa, từ bên ngoài bước vào.

“Susu! Là mẹ không tốt, mẹ không ngăn con đến đây, không đồng ý cho con đến đây.”

“Làm sao vậy? Mẹ, làm sao vậy ạ?”

“Susu, mẹ đã báo cảnh sát rồi, là Anti-fans làm đây, mấy đứa đầu sỏ đã bị bắt lại, mấy ngày nữa, cha con sẽ sửa lại chỗ này, chúng ta sẽ tiếp tục mở cửa…”

“Vì sao… Như thế nào lại… Tại sao có thể như vậy… Xin lỗi! Con xin lỗi, cha!” Junsu rốt cục bổ nhào vào ngực cha, òa khóa….

JaeMin soulfighter, anh hùng mạnh mẽ.

Changmin nhìn tấm poster trong tay, hồi tưởng lại mấy năm trước, một cô gái ngượng ngùng đưa tấm poster dúi vào trong tay Changmin: “Changmin oppa, anh và Jaejoong oppa phải hạnh phúc ah.” Nó nhìn thật lâu mới hiểu được tấm poster này có nghĩa gì.

Từ lúc bắt đầu hoạt động, DBSK đã phải theo sự sắp xếp của công ty ghép thành các couple, Yoochun và Junsu thành một đôi, phải tỏ ra mập mờ. Changmin mười sáu tuổi căn bản không hiểu nổi tại sao phải làm như vậy, chỉ làm một cậu thanh niên ngoan,… Nhưng mà kết quả lại là, chỉ có mình nó không ghép đôi với ai, quan hệ với tất cả các anh em đều rất tốt, “Này đều là do công ty sắp xếp, tất cả vì mục đích thương mại, giả dối!” Jaejoong đã từng nói với Changmin như vậy.

Trong suy nghĩ của Changmin, nó vẫn quý trọng cả bốn người kia ngang hàng đấy, nhưng mà chắc chắn sẽ có người khác biệt, ví dụ như – Nó. Changmin là người ở phương diện tình cảm hơi chậm chạp, nếu nói về ấn tượng ban đầu với người khác, Changmin chú ý tới mỹ mạo của Jaejoong, sau đó mới nhìn đến tài năng. Hơn nữa chỉ có một mình Jaejoong quan tâm tới dạ dày không đáy của nó. Cả thời kỳ trưởng thành đều có Jaejoong bên cạnh chỉ bảo, đương nhiên, Changmin thừa nhận, Jaejoong toàn dạy những trò nghịch ngợm, thậm chí có chút nguy hiểm.

Nhất là lúc mới bắt đầu, Jaejoong thường xuyên lấy nó làm trò tiêu khiển, hoặc đơn giản coi nó như đứa nhỏ, Jaejoong như kẻ bất cần đời làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của nó. Đây không phải là lần đầu tiên trong lòng Changmin nảy sinh những ý nghĩ khác thường, cũng chẳng phải câu chuyện đầu tiên, Changmin lúc nào cũng nhớ đến, trái tim cũng nhức nhối. Lần đó, Yunho về nhà liền nói làm sao bây giờ, hôm nay đã KISS. Yoochun dùng ánh mắt quỷ dị khinh bỉ nhìn Yunho, Jaejoong thì nói cười ha hả, thằng con trai mười tám mười chín tuổi mới KISS mà lại kích động như thế… Yunho không biết vì sao có chút tức giận, hắn xụ mặt hỏi Jaejoong, cậu có nhiều kinh nghiệm sao?  Jaejoong mặt lạnh nói, thời điểm tớ KISS, cậu vẫn còn nước mũi chưa sạch…

Trong nháy mắt, toàn thân Changmin bỗng rùng mình một cái.

Yoochun cảm thấy không khí có chút không đúng, liền cố ý nói sang chuyện khác, hỏi Junsu đã từng hôn ai chưa, Junsu chỉ đỏ mặt mà không nói câu nào. Yoochun hỏi Changmin, Changmin so với bốn người còn lại thì nhỏ hơn một hai tuổi, chưa từng có kinh nghiệm cũng không cảm thấy mất mặt, cho nên rất thẳng thắn trả lời:”Em chưa có nụ hôn đầu.”

Jaejoong cười ha hả: “Mấy đứa toàn học sinh ưu tú thật đáng thương ah!” Nói xong, không đợi Changmin hiểu, Jaejoong đã áp môi vào môi nó… Khoảnh khắc này Changmin cảm giác mình muốn nổ tung, môi Jaejoong ướt át mềm mại, như hai lát quả đông lạnh. Changmin theo bản năng muốn lè lưỡi liếm xem có ngọt hay không, Jaejoong không chút tình cảm liền buông ra luôn: “Nhóc này, nụ hôn đầu của em là của hyung! Từ sau đừng nói mình chưa từng hôn, làm mất mặt DBSK nha!”

Jaejoong tại sao phải làm như vậy, Changmin nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra. Nhưng đêm hôm đó, nó lại nằm mơ thấy cảm giác mềm mại ôn nhu này một lần nữa, hơn nữa môi cũng không chỉ sượt qua không mà là ướt át, đầu lưỡi dây dưa một chỗ lấy đi hơi thở của đối phương… Changmin khi tỉnh lại, phát hiện phía dưới ướt sũng. Bởi vì bình thường nhiều công việc rất mệt, bọn họ căn bản không có thời gian nghĩ đến những chuyện này, bọn họ dư thừa tinh lực cơ bản đều dùng phương thức như vậy mà phát tiết.

Lần đầu tiên, Changmin bắt đầu sợ hãi.

Nó về sau bắt đầu vụng trộm download phim nóng, nó muốn chứng minh mình không có vấn đề gì, hết thảy đều bình thường. Một lần tự làm, vụng trộm xem, bất thình lình Jaejoong xông vào.

“Đang làm gì đó?”  Màn hình máy tính tắt phụt đi, Jaejoong tò mò hỏi.

“Em… Em… không làm gì cả…” Changmin thật sự muốn đào hố mà chui xuống đất cho xong.

Jaejoong mở màn hình và loa lên, hình ảnh khó coi cùng những âm thanh rầm rì bao trùm cả căn phòng. Changmin ngay cả đâu cũng không ngóc lên nổi, Jaejoong ngồi xuống bên cạnh nó, im lặng xem. Đoạn phim mười lăm phút mà Changmin cảm tưởng nó không khác gì bị lăng trì.

Cuối cùng kết thúc, Changmin không nói lời nào, cũng không dám bỏ ra ngoài, Jaejoong mở lời trước: “Lúng túng sao? Một chút tưởng tượng cũng chả có, không bằng xem manga.” Changmin giật mình giữa chặt Jaejoong: “Hyung, anh đã từng xem rồi sao?” Jaejoong cười xấu xa nhìn Changmin: “Em biết hyung bắt đầu lên mạng từ khi nào không?”

Vốn tưởng rằng sẽ bị mắng, Changmin không ngờ ngày đó Jaejoong đã kể rất nhiều chuyện, thậm chí nói cho nó biết cái nào nên, cái nào không nên. Những lời Jaejoong nói, tựa như kinh nghiệm của y, Changmin cũng không dám hỏi nhiều.

Về sau, một phần yêu, một phần thương đều phải tự khắc chế. Nó không phải trẻ con, nó đã sớm trưởng thành. Mỗi ngày đứng cạnh Jaejoong, nhưng ánh mắt Jaejoong luôn bỏ qua nó mà nhìn một người khác, Vì vậy, ngoài chuyện có thể giả vờ như một đứa trẻ, nó không có cách nào khác. Chuyện YunJae, YooSu theo như công ty sắp xếp, nó đã phải giả bộ như không hiểu.

Cho đến một lần, bởi vì Jaejoong nói có khả năng, nó và Jaejoong lại trở thành đồng nghiệp, Changmin tựa như thấy lợi quên nghĩa, muốn thoát tội danh. Nó một mực không muốn thừa nhận, cũng không muốn đối mặt với chuyện nó dành tình cảm cho Jaejoong nhiều hơn cho ba người kia…

Changmin thừa nhận, đây là lần đầu tiên nó xía vào chuyện của Yunho và Jaejoong, nó có chút tâm địa. Vì bất kể rằng Jaejoong nói với nó chuyện ghép đôi chỉ để hút Fans, nhưng nó vẫn luôn nhìn thấy ánh mắt Jaejoong lúc nào cũng hướng về Yunho. Nó vốn biết rõ, mỗi lần nghe Jaejoong nói chuyện y và Yunho chỉ là bạn bè bình thường, trái tim Changmin đều thả lỏng rồi thắt chặt. Đây có phải một điều chứng minh rằng chúng ta giống nhau? Mình không có cơ hội, thì người khác cũng không thể có… Đoạt đi nụ hôn đầu tiên của Changmin, Jaejoong cũng như một kẻ cường đạo cướp đi mối tình đầu của nó.

Changmin giống như bị ma nhập vậy, nghe lời Jaejoong, vào GOOD.co, nó phải vất vả chuẩn bị, chọn bài hát mà không có chuyên gia giúp đỡ giám sát, xem ra có khi bỏ lỡ mùa hoàng kim phát hành đĩa vào năm mới rồi. Nội tâm Changmin rất lo sợ, nó biết rõ album không thể thông qua vào cuối năm ngoái, cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Nếu như đầu năm này còn không được, có lẽ album này cũng chết non rồi, lại còn gặp phải vấn đề lớn bồi thường hợp đồng nữa. Cầm tờ lịch trình trên tay, Changmin tắt di động, nếu như không phải chuyện quan trọng, nó rất ít khi ra ngoài.

Changmin nhờ TV đã biết chuyện của Junsu và Yoochun, nó khóc lớn, không biết vì sao, chỉ cần chuyện liên quan đến DBSK, đều khiến cho Changmin trở nên yếu đuối.

Trong nội tâm buồn bực, khó chịu, Changmin lái xe tới quảng trường Seoul, sâu trong một ngõ hẻm có một quán ăn nhỏ, đó là nơi bọn họ lúc trước thường xuyên đến ăn bánh gạo xào cay địa phương.

Vào ghế ngồi, Changmin tháo kính râm. Một phần thịt nướng, một phần bánh gạo xào cay, một bát canh cá, một ít cơm trộn, Changmin gọi rất nhiều vì nó sẽ ăn hết, không yên lòng trộn cơm lên, bồi hồi nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ trước đây.

Khi đó, bọn họ ăn xong, sẽ cùng hô một tiếng cố gắng lên, nói bọn họ nhất định sẽ trở thành nghệ sĩ lớn, lúc ấy Changmin căn bản không biết nghệ sĩ lớn có ý nghĩa như thế nào, nó chỉ biết là sẽ được đứng trên sân khấu sáng ngời, còn có thật nhiều cô gái xinh đẹp hâm mộ. Nó đương nhiên không biết đằng sau sân khấu mỗi khi kết thúc lại có biết bao nhiêu lạnh lẽo cùng cô độc.

Changmin ngẫm nghĩ, muốn lấy hai chai rượu. Nó rất ít khi uống rượu, nhưng hôm nay lại muốn uống. Khi con người ta đang rất đau lòng, họ sẽ dùng rượu để gây tê chính mình. Nhân viên phục vụ mang rượu ra, một hồi ồn ào truyền tới.

“Anh gì ơi, anh thật sự không thể uống nữa…”

“Tôi không say! Cậu dựa vào gì mà không bán cho tôi? Chẳng lẽ tôi lại không có đủ tiền trả cô sao?”

Changmin cả kinh, nó quay đầu lại: “Yoochun hyung!”

Yoochun sững sờ, người phục vụ cho Yoochun như được đại xá: “Một mình người này đến đây, đã uống nhiều rượu lắm rồi, chúng tôi sợ anh ta…”

“Để tôi giúp.” Changmin đi đến, kéo cánh tay Yoochun, Yoochun cơ hồ ngã luôn, Changmin mới biết, người được mệnh danh tửu lượng khá như Yoochun cũng say rồi.

Dìu Yoochun sang chỗ mình, Changmin lấy khăn giấy, lau mồ hôi trên trán Yoochun.

“Sao có một mình hyung ở đây? Yunho hyung đâu rồi?”

Yoochun vươn tay lấy chai rượu của Changmin, tu một ngụm lớn: “Anh cùng hyung ấy… cãi nhau…”

“Cãi nhau? Vì sao? Sao hai người không biết trân trọng? Chỉ có hai người các anh được ở lại cạnh nhau, các anh còn cãi nhau?” Changmin đoạt lấy bình rượu.

“Anh … không thèm…”

“Park Yoochun! Anh có biết anh đang nói cái gì không?” Changmin nhìn Yoochun tàn tạ, ngất ngưởng trước mặt, nó không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

“Anh không thèm? Cái gì mà 2U chứ? Ngày Jaejoong hyung đi, rồi em cũng phải tách ra, DBSK sớm không còn từ ngày đó rồi, anh sớm cũng biết rồi.”

“Hyung nói với Yunho hyung những lời này sao?” Changmin sợ hãi hỏi.

“Nói! Như thế nào hả?”

“Hyung lại còn động vào chuyện đó nữa!!!!” Changmin biết rõ, trong suy nghĩ của Yunho, chuyện cả nhóm không giống như vậy, hyung ấy cố chấp như bệnh dịch, lời của Yoochun hyung nói nhất định đã đả thương rất lớn đến Yunho hyung.

“Anh nói với hyung ấy là không cần lo nghĩ gì nữa! Anh nói đó là anh tặng cho Junsu, Junsu thích thì lấy… Kết quả là… hyung ấy ép Junsu… Changmin, em biết không, Junsu đi rồi, cậu ấy đi châu Âu, trong phim không phải đã nói nếu như đuổi theo, nhất định đó sẽ là lần cuối cùng đuổi theo sao? Vì sao… Vì sao hyung… hyung lại không đuổi theo…” Yoochun té nhào trên mặt đất, bật khóc nức nở khiến người khác phải đau lòng.

“Yunho hyung đâu rồi?” Changmin nâng Yoochun dậy, bằng trực giác mách bảo, nó biết rõ Yunho hyung lúc này bi thương gấp vạn lần Yoochun.

“Yunho… Yunho hyung… Anh ấy đến chỗ Jaejoong hyung rồi…”

“Jaejoong hyung?”

“Em… Em đừng nói cho người khác biết… Bọn họ… Bọn họ ở với nhau rồi…”

“Park Yoochun, nhìn vào mắt em, nói cho em biết… Ở với nhau… là có ý gì?”

“Bọn họ yêu nhau, ở chung rồi… Được một thời gian rồi…”

Changmin bỗng dưng cảm thấy cái gì cũng không nghe thấy nữa, hóa ra mình ngu ngốc sao? Nói cái gì mà sắp xếp, cái gì mà diễn trò, các người…

Yoochun còn nói tiếp: “Hyung thật khờ… Vì sao hyung cũng không dám… Vì sao… Vì sao… em phải đi…” Hai anh em thất thần không chú ý đến ngoài cửa, một kẻ đang cầm bút ghi âm…

Mar 7, 2014

[HTTTT] Chương 7

Chương 7

Gia yến

Gia yến hoàng gia bình thường cũng chỉ có vài người, nhưng lần này trưởng công chúa Huệ Dương trở lại cung, khiến cho gia yến vốn chỉ chuẩn bị cho năm người phải khẩn trương tăng thêm hai bộ bát đũa.

Yến hội chưa chuẩn bị xong, người trong nhà trước hỏi han ân cần một phen.

Huệ Dương công chúa bất quá mới ngoài ba mươi, mặc váy satanh dệt kim thêu hoa, bên ngoài khoác áo tơ tằm, mái tóc mềm mại được búi lên, trên cài trâm khảm ngọc, hoa cài đầu tầng tầng lớp lớp dày đặc trang trí phía sau búi tóc, khuôn mặt rất giống Kim Jaejoong, cùng là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. “Ai nha, đệ đệ, tới đây để tỷ tỷ nhìn nào!” Huệ Dương công chúa Jung Jae Hye xưng hô với hai người em ruột tất cả mọi người đều rõ ràng, gọi Thiên Túc đế là “Hoàng đệ”, mà gọi Kim Jaejoong lại giống như nhà dân bình thường, trực tiếp gọi “Đệ đệ”, mức độ sủng của nàng với Kim Jaejoong quả thực phải vượt qua cả Jung Yunho cùng Thiên Túc đến, yêu quý cậu vô cùng.

Kim Jaejoong nhu thuận đi qua: “Đệ đệ bái kiến đại tỷ.”

Huệ Dương nâng cậu lên, dịu dàng kéo lại gần: “Ai! Làm sao bây giờ! Mẫu hậu, đệ đệ lớn lên càng ngày càng tuấn tú nha, gả cho Changmin nhà ta được không? Con sẽ rất yêu thương đệ ấy…”

Lời này vừa nói ra, chỉ thấy Kim Jaejoong sắc mặt kỳ lạ, khóe miệng co giật, Jung Yunho mặt lạnh băng, Shim Changmin cười nhẹ một tiếng.

Kim thị cười oán trách một câu: “Nói bậy gì vậy, ở đâu có chuyện cữu cữu gả cho cháu ngoại hả?”

Huệ Dương phất tay: “Ai, ngày xưa Hán Huệ đế là cữu cữu không phải vẫn cưới con gái Lỗ Nguyên công chúa, cháu gái của mình Trương Yên sao? Hiện tại cháu trai lấy cữu cữu của mình thì có gì kỳ quái! Đệ đệ khi còn bé ta đã từng nói qua, sau này phải gả cho Changmin nhà chúng ta… Đúng không, đệ đệ?”

Kim Jaejoong ngây thơ nhìn Huệ Dương: “Gả cho Changmin có đồ ăn ngon không?”

Huệ Dương dùng sức gật đầu: “Tỷ cam đoan, nhất định có đồ ăn ngon!”

Jung Yunho đang định nói thì Thiên Túc đế đã lên tiếng trước: “Đại tỷ lời ấy nhầm rồi, nếu như bàn về ẩm thực, có chỗ nào hơn được hoàng cung đâu?”

Huệ Dương lúc này liền trở mặt: “Sao nào, hoàng đệ định tranh giành đệ đệ với ta à?”

Thiên Túc đế chưa kịp nói thì Park thái hậu ngồi bên vội cướp lời: “Tỷ tỷ đừng tức giận, thái thượng hoàng chỉ là nói giỡn mà thôi… Chúng ta sao dám tranh, Yun Ji của chúng ta mới chỉ có mười một tuổi…” Ý hoàn toàn gạt Jung Yunho ra khỏi danh sách cầu thân.

Huệ Dương còn muốn nói gì, Kim Jaejoong đã tiếp lời: “Đại tỷ, lần trước Jaejoong nói muốn đến nhà đại tỷ ở vày ngày tỷ đều không cho, hiện tại có thể đến rồi đúng không?”

Lời này vừa nói, Jung Yunho liền quay đầu không thể tin được nhìn Kim Jaejoong.

“Đương nhiên có thể nha…” Huệ Dương cười, “Lần trước đại tỷ không phải không cho ngươi đi, còn không phải Yunnie nói ngươi bị phong hàn không đi được, cho nên lúc sau đành thôi.”

“Đại tỷ là tốt nhất…” Kim Jaejoong cười đến nheo mắt lại, không thèm nhìn Jung Yunho.

“Khởi bẩm Thái hoàng thái hậu, yến hội đã chuẩn bị xong.” Chu Tri Hiếu tiến đến bẩm báo.

Kim thị lúc này mới đứng dậy: “Vậy chúng ta đi thôi.”

“Mẫu hậu cẩn thận.” Kim Jaejoong vĩnh viễn là đứa con nhu thuận nhất, thấy Kim thị đứng dạy liền vội vàng tiến lên đỡ.

Huệ Dương thấy vậy, càng nhìn càng thích như mẹ vợ nhìn con rể: “Chậc chậc, nếu vào Shim gia chúng ta, vậy ta là mẹ chồng của đệ đệ rồi…”

Kim Jaejoong nghe vậy thân thể phút chốc chấn động: Má ơi, tỷ tỷ, ta cầu tỷ buông tha ta đi mà…

Jung Yunho đã đen mặt, không nói một lời theo sát phía sau họ, Shim Changmin đứng bên như đang nhìn mẫu thân người khác đi cầu thân, cười vui vẻ.

Mọi người ngồi vào vị trí, Jung Yunho cùng Shim Changmin vì là bề dưới, chỉ có thể ngồi dưới cùng, Kim Jaejoong ngồi bên cạnh Kim thị, bên cạnh là vô số đĩa thức ăn.

“Jae Jae, đây là thứ ngươi thích ăn nhất này.”

“Lại đây, đệ đệ, ăn cái này đi.”

“Jae Jae, hoàng huynh gắp cho ngươi cánh gà ngươi thích này.”

Trong bát Jaejoong toàn bộ đều là đồ ăn cậu thích nhất, cậu cũng gắp cho mọi người: “Mẫu hậu, người thích nhất gà hầm táo. Hoàng huynh, ngươi thích canh gà. Đại tỷ thích đùi.” Cuối cùng, cậu gắp một con tôm trong đĩa tôm hùm nướng trước mặt: “Yunnie, ngươi thích nhất…”

“Không cần, trẫm sợ dị ứng.” Jung Yunho lạnh lùng nói, ngay cả ngôi tự xưng cũng là “Trẫm”.

Shim Changmin thiếu chút nữa phun thịt gà trong miệng ra, lại cười nói: “Hoàng huynh sợ là sau này không ăn được tôm hùm nướng rồi, hoàng cữu phụ không cần phải phí tâm đâu.” Sau đó cậu đứng dậy gắp cho Jung Yunho một miếng thịt hầm ngó sen: “Cái này mới hợp với hoàng huynh nhất, sẽ không gây dị ứng, quan trọng hơn là vị ngọt dễ dàng làm giảm bớt vị chua…”

Lời này vừa nói ra, mặt Jung Yunho càng thêm đen, mặt Park thị ngồi bên cạnh cũng không dễ nhìn chút nào.

Kim Jaejoong thầm ngủ, Shim Changmin cùng Huệ Dương đúng là mẫu tử liên tâm, có mẹ tất có con, đều là người e sợ thiên hạ bất loạn.

Kim thị nói: “Các ngươi đừng gắp tới gắp lui nữa, hôm nay là gia yến, cứ tùy ý đi.”

Kim thị đã nói vậy, mọi người đành phải một lòng ăn cơm.

Tiệc tan, Huệ Dương kéo Kim Jaejoong: “Đệ đệ, bây giờ ngươi nhất định phải đến nhà đại tỷ ở mấy ngày, bằng không đại tỷ sẽ không buông tha ngươi đâu.”

Kim Jaejoong ngây thơ nhìn Huệ Dương: “Được, Jaejoong thích nhất là Changmin chơi với đệ!”

Huệ Dương cười ha ha vỗ vỗ tay Jaejoong: “Vậy là tốt nhất, Vệ Tẫn Trung!”

“Nô tài có mặt, công chúa có gì phân phó?” Vệ Tẫn Trung cúi đầu nghe phân phó.

“Ngươi đi thu thập quần áo của Nhuận Vương gia, Nhuận Vương gia cùng chúng ta về Shim phủ trước.” Huệ Dương vừa mới nói xong đã thấy Jung Yunho cau mày:

“Cô mẫu sao phải vội vã như vậy? Hoàng thúc phụ ngày thường đều do Yunnie chăm sóc, có vài việc quan trọng phải dặn dò Vệ Tẫn Trung, lát nữa sẽ đưa Hoàng thúc phụ qua đó!”

Huệ Dương sao có thể không biết tâm tư của chất nhi, kéo dài nữa thì chỉ sợ việc này sẽ ngâm nước nóng liền nói ngay: “Đệ đệ đi với ta luôn, Vệ Tẫn Trung tới sau cũng được… Người đâu, chuẩn bị kiệu cho ta, ta muốn dùng kiệu tám người khiêng nâng đệ đệ trở về…”

Kim Jaejoong mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cậu biết rõ Jung Yunho tuyệt đối không buông tha cậu dễ dàng như vậy…

“Được.” Jung Yunho cười lạnh, '”Hoàng thúc phụ, người muốn đi thì đi đi, Yunnie cung tống, đợi khi người về thì sẽ hiếu kính người cẩn thận!”

“Yunnie, ta sẽ mau trở về.” Kim Jaejoong tặng hắn một nụ cười rực rỡ, quay người lên kiệu thì rùng mình một cái.

Cậu đột nhiên có cảm giác tận thế đang tới gần, có lẽ cậu nên bảo Changmin để cậu ở lại nhà hắn thêm mấy ngày…

Sáng sớm hôm sau.

Kim Jaejoong đang ngủ đột nhiên cảm giác một bàn tay nóng bỏng sờ tới sờ lui trên người cậu, cậu sợ tới mức vội vàng mở to mắt, hóa ra là Jung Yunho đang ngồi đầu giường, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cậu: “Tỉnh?”

Kim Jaejoong bĩu môi: “Sao ngươi lại tới, ta mới đến hôm qua, sáng sớm hôm nay ngươi đã định đón ta trở về?! Ta mới không cần…” Nói xong, mắt to nháy nháy mấy cái nhìn hắn.

“Jaejoong ngoan, trở về với Yunnie đi…” Kim Jaejoong từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi hắn, thỉnh thoảng có mấy lần đến Vương phủ ở cũng là bất đắc dĩ, tối hôm qua không được ôm cậu khiến cho hắn gần như cả đêm không ngủ, khát vọng đối với cậu càng thêm sâu đậm.

“Nhưng mà, Jaejoong còn chưa chơi đủ với Changmin, hôm qua Changmin bảo hôm nay…” Kim Jaejoong đếm đếm đầu ngón tay nói, đột nhiên nghĩ đến điều gì, vẻ mặt cảnh giác nhìn Jung Yunho: “Ta không nói cho ngươi!”

Jung Yunho đột nhiên nổi hứng trêu chọc Kim Jaejoong: “Hoàng thúc phụ, đừng không uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt nha, Yunnie đến đón ngươi thì ngươi nên ngoan ngoãn đi cùng Yunnie, nếu không…”

“Hừ, Yunho thối, đáng ghét!” Kim Jaejoong nói xong định đứng dậy, ai ngờ thoáng cái bị Yunho đè xuống giường:

“Hoàng thúc phụ, ngươi thật sự rất không nghe lời… Như vậy chất nhi không thể không dùng thủ đoạn để mời ngươi về…”

“Hoàng thượng, thỉnh tự trọng… Ngươi thả ta ra… A…”

Sau một hồi rên rỉ.

“Ngươi đáng ghét…” Câu mắng quen thuộc của Kim Jaejoong.

“Trẫm biết rõ Hoàng thúc phụ yêu long căn của trẫm nhất…” Vẫn hạ lưu như trước.

“Cho nên, bây giờ ngươi có thể đi rồi!!!” Kim Jaejoong bĩu môi trừng mắt, “Ngươi cùng Park Yoochun đều đáng ghét như nhau! Jaejoong không bao giờ muốn gặp ngươi nữa!” Cậu hoàn toàn không hiểu vì sao Jung Yunho chỉ dùng bắp đùi mà cậu đã có cảm giác như vậy!

“Được, buổi tối trẫm lại tới.” Jung Yunho cười hôn lên trán Kim Jaejoong.

“Đáng ghét đáng ghét…” Kim Jaejoong nhỏ giọng lầm bầm, lại vươn tay ra với hắn: “Ôm một cái, mặc quần áo.”

“Được, Yunnie mặc quần áo cho người.” Jung Yunho ôm cậu, bắt đầu mặc quần áo chỉnh tề, “Yunnie buổi tối lại đến, ngươi ngoan ngoãn ở nhà cô mẫu, không được đi đâu, đã biết chưa?”

“Cõng ta đi dùng điểm tâm!” Kim Jaejoong mở hai tay.

“Được.” Jung Yunho nhìn Jaejoong đáng yêu, quay lưng lại, “Lên đây đi… Á, ngươi định đá gãy eo chất nhi à, cẩn thận sau này eo chất nhi bị thương không thỏa mãn được ngươi!”

“… …”

Hai người vừa bước ra cửa, bỗng nhiên trông thấy Shim Changmin thủ ngoài cửa đong đưa quạt, tựa vào tường: “Hoàng huynh đến gì mà sớm vậy, không đi bái kiến cô mẫu cô phụ, người không biết tưởng hyunh đi yêu đương vụng trộm đó…”

“Hừ, ngươi là Shim tiểu bính chết tiệt!” Bốn bề vắng lặng, Jung Yunho hoàn toàn không còn là một vị Hoàng đế đức độ, như đứa trẻ mắng chửi người. “Lúc ta không có ở đây không được bắt nạt Jaejoong nhà ta, không được ăn đậu hủ của cậu ấy!”

Trên lưng hắn, Kim Jaejoong vẻ mặt ngọt ngào, ôm cổ Jung Yunho giả bộ ngượng ngùng.

Shim Changmin nhàn nhã đung đưa quạt, không biết trời tháng tám có gì mà nóng, tám phần giống Park Yoochun làm dáng, vươn tay ra với Jung Yunho: “Hoàng huynh, bản vương không mua bán cái gì không có lợi, ngươi hiểu mà…”

Jung Yunho từ trong mực móc ra một chồng ngân phiếu, “Ba ~” một tiếng đập lên tay Shim Changmin: “Cầm lấy đi! Cầm đến Áp Mãn lâu mà chơi!”

“Chậc chậc.” Shim Changmin cất ngân phiếu vào trong ngực, thu quạt, “Không được vũ nhục nơi thần thánh nhất trong lòng ta, Kinh thành đệ nhất vịt nướng —— Áp Mãn lâu!”


Kim Jaejoong nhìn chồng ngân phiếu dày cộp, nở nụ cười, Shim Changmin lập tức rùng mình một cái, có dự cảm bất hảo nha!