Feb 9, 2015

[LK] Chương 1.2

Chương 1.2

Tại Trung không còn cách nào, bị đưa đến một tẩm cung rộng lớn, giương mắt nhìn xung quanh một vòng. Ừm, so với nơi cậu ngủ mấy đêm trước thì tốt hơn nhiều rồi, cảm thấy chỗ này quá nhiều đồ đạc hoang phí. Hồng Lăng dặn dò vài câu rồi lệnh các cung nữ rút khỏi tẩm cung, ở ngoài cửa trông coi, đợi phục vụ chủ tử, chỉ còn lưu lại một mình Tại Trung trong tẩm cung xa hoa, nhàm chán, cậu tuỳ tiện ngồi xuống, không có chút quy củ nào.

Trên bàn bày một đĩa hoa quả cùng bát chè long nhãn, cũng là được chuẩn bị sẵn để cậu ăn cho đỡ đói.

Đứng lâu như vậy, thật sự rất đói, ăn uống no nê, lăn lộn trên giường mấy vòng, sờ bộ quần áo đang mặc, Tại Trung thở dài một hơi, rốt cuộc đến khi nào mới thoát khỏi chỗ này để về nhà đây? Hồng Lăng đeo ngọc bội cho cậu, ủ trong tay lại có cảm giác ấm áp. Tại Trung nằm trên giường, rút đoá sen trắng nở rộ được cài trên đầu, nhìn kỹ đường vân trên cánh hoa thì phát hiện đây không phải là khắc lên, mà căn bản loại ngọc này đã như thế, thật sự rất quý hiếm.

Tại Trung mặc dù không hiểu về ngọc, nhưng cũng có thể dựa vào cảm nhận về màu sắc, chi tiết hoa văn mà đoán đoá sen này rất quý giá, tự nhiên cũng không dám nghịch ngợm, cất bỏ vào trong ngực, trằn trọc một hồi, liền ngủ thiếp đi.

Thời gian trôi từng giây, sắc trời cũng tối dần, trong lúc mơ màng Tại Trung nghe được tiếng cửa mở nhẹ, hơi liếc nhìn, vẻ mặt mu mơ nhìn về phía nam nhân tuấn dật. Mùi rượu nhàn nhạt tràn ngập, dưới ánh đèn, gương mặt của nam nhân kia có chút không chân thực, như mộng như ảo. Trong thoáng chốc, thậm chí là chưa lấy lại tinh thần, nheo mắt để nhìn rõ hơn, cậu thấy được có màu hổ phách sáng bóng.

Trường sam nới rộng, hắn chậm rãi chống người đứng dậy, mái tóc xoã xuống ở một bên vai.

Tóc đen cùng hồng sam, khuynh thành cùng nghiêng sắc.

“Đã xong rồi sao?” Tại Trung bỗng nhiên mở miệng, một câu phá vỡ sự yên tĩnh. Nam nhân thu hồi ánh mắt kinh ngạc, sau đó đi đến gần bàn trà lấy một chén rượu, ngửa đầu uống cạnh, cử chỉ không tính là tao nhã, nhưng cũng không thô tục, toát ra sự cao quý hơn người. Tại Trung ngồi dậy, xỏ đôi giày của mình vào, hỏi lại: “Này, đã xong rồi sao? Hay chúng ta còn phải tiếp tục?” Hiện giờ đã là buổi tối rồi, cậu chỉ là nhân vật nhỏ chắc không cần phải diễn suốt đêm nha?

Nam nhân nhếch miệng, không quay người lại, chỉ chậm rãi nhấp rượu.

“Những điều này là đoàn phim nói a, ta biết rồi, ăn chùa tội gì không ăn, nhưng anh có thể nói cho ta biết đạo diễn ở đâu không?” Cất giọng có chút căm tức, Tại Trung lấy quả chuối trên bàn, bóc vỏ cắn lia lịa, “Nhìn dáng vẻ anh như mới vào nghề? Ai, ta phát hiện đây là phim BL nha. Thế nhưng dù thế nào ta cũng muốn nhanh được về nhà.”

Câu này, nam nhân kia lại nghe được, mở miệng: “Ngươi muốn về nhà?”

“Đúng vậy.” Tại Trung thành thực gật đầu, “Anh biết đạo diễn ở đâu không? Ta muốn đi hỏi tiền cát xê đóng vai phụ ~~ hì hì ~~”

Nam nhân khẽ cười, không trả lời.

“Này này, anh tên gì? Ta là Kim Tại Trung, dù gì chúng ta cũng đã diễn chung một lần, xin chỉ giáo nhiều hơn ~~” Khuỷu tay Tại Trung chạm phải cái tay nam nhân, cười hì hì.

Không ngờ, nam nhân kia lại hơi nhíu mày, nửa ngày mới nói: “Đêm đã khuya, Hoàng phi nghỉ ngơi cho tốt.” Lời nói tràn đầy lạnh nhạt, thanh âm lạnh như băng, trên mặt hắn từ đầu đến cuối không vui không buồn, là tịch mịch, cũng là một chút thư thả. Hắn đặt chén rượu xuống bàn, một thân y phục trang nghiêm mở cửa phòng, chớp mắt, ánh trăng lạnh lẽo bóng trên vai hắn, rọi vào tấm thảm tinh xảo ở tẩm cung.

Thẳng đến khi cửa lớn bị đóng lại lần nữa, Tại Trung mới phục hồi tinh thần.

“Thật sự hài không chịu nổi ==” Cậu lại giang chân giang tay nằm úp sấp trên giường, thở dài: “Ở đây một đêm thôi, ai ai ai! Muốn về nhà T T~ ~” Lăn lộn mấy vòng, lại không hề buồn ngủ. Tiện tay kéo chặt áo choàng bên ngoài, mở cửa phòng, Tại Trung chỉ thấy Hồng Lăng vẻ mặt u ám đứng ngoài cửa, Tại Trung không khỏi buồn bực, dè dặt tưởng tượng: “Cô không phải từ đầu đều đứng ở đây chứ?”

“Hoàng phi…” Hồng Lăng ngẩng đầu, bỗng nhiên quỳ xuống.

“Cô cô cô… Cô làm gì vậy?!” Tại Trung vội vàng đỡ cô, “Ta căn bản không biết kịch bản với lời thoại, ta xin cô đừng tìm ta diễn T T Ta thật sự không phải diễn viên… Ta…”

“Nô tỳ biết rõ trong lòng Hoàng phi khó chịu, nô tỳ cũng không dễ chịu gì. Bệ hạ không tiếp Liên tộc chúng ta đã là chuyện ngàn năm nay rồi, giờ lại hại Hoàng phi một mình đêm tân hôn, chịu bao nhiêu tủi nhục… Nô tỳ biết trong lòng Hoàng phi khổ cực, nhưng tộc chúng ta thật sự là…” Cô che mặt khiến cho nước mắt theo ngón tay chảy xuống.

Lại khóc. Tại Trung cũng bởi vì chuyện này mà cảm thấy phụ nữ là loại sinh vật phiền nhiễu.

“Trước hết vào phòng đã, bên ngoài gió lớn lắm.” Tại Trung kéo Hồng Lăng đang không ngừng phân trần vào phòng, “Ta vừa ngủ một giấc, hiện tại tỉnh táo vô cùng, nếu cô không mệt thì trò chuyện với ta đi.” Rót cho Hồng Lăng một chén rượu, đặt bát chè trước mặt cô, Hồng Lăng bối rối lùi lại phía sau, sợ không dám ngồi xuống. Tại Trung buồn bực: “Cô làm sao vậy?”

“Ngồi chung với Hoàng phi, là đại bất kính. Nô tỳ không dám.”

“Hả, cô đùa gì dai quá vậy. Nếu thích đùa như vậy, thôi cô cứ đứng đó đi ==!” Tại Trung nhón một miếng long nhãn cho vào miệng, “Cô có thể nói cho ta nghe một chút về đoàn phim các cô được không? Ta nhớ là ta đang ngủ ở nhà, mở mắt ra lại thấy ở đây. Không phải ta nói mà, chưa có sự đồng ý của ta đã bắt ta đến đóng phim, thật là phiền phức.”

Hồng Lăng dù đang đứng, cũng đứng theo đúng lễ nghi, không có chút nào an nhàn thoải mái. Cô lau nước mắt lưu lại nơi khoé mắt, nhàn nhạt nói: “Hoàng phi vừa trở về đây, quả thật không thích hợp, thói quen tuỳ tiện. Kỳ thật nô tỳ từ ngàn năm trước đã theo hầu Hoàng phi, lúc đó Hoàng phi còn là đứa bé quấn tã lót, đương nhiên không nhớ ra nô tỳ…” Còn chưa nói xong, Tại Trung đang uống một ngụm chèn liền phun ra, sau đó ôm ngực ho khan, Hồng Lăng ngay đó liền bước lên vỗ lưng cho cậu.

“Khụ khụ khụ! ! Ngàn … Ngàn năm?! Khụ khụ ~ ~ ha ha ha ~ Cười chết ta mất ~ Khụ khụ ~~” Tại Trung lấy tay áo lau khoé miệng, lại cười khùng khục, “Ta năm nay mới mười bảy tuổi, ngàn năm ta không phải thành Yêu tinh rồi à?”

“Hoàng phi sao có thể đem thân phận tôn quý của mình đánh đồng với Yêu tinh chứ? Tuy những loài đó giống Liên tộc chúng ta có tuổi thọ dài, nhưng không giống như vậy.” Hồng Lăng khẽ nhíu mày, “Hoàng phi rời khỏi đây quá lâu, đương nhiên là không lắm rõ chuyện ở đây, nhưng người không thể coi mình giống như những kẻ tầm thường được.”

Tại Trung thấy Hồng Lăng giận thật, im lặng xấu hổ, nửa ngày mới bứt rứt nói một câu: “Ta thực sự không thích hợp làm diễn viên…”

“Nô tỳ quá phận, xin Hoàng phi trách phạt.” Đột nhiên Hồng Lăng lại quỳ xuống.

Cái này thực sự khiến Kim Tại Trung phải đau đầu mà.

“Xin người, ta đã nói là không đóng kịch mà! Được rồi, được rồi, ta không tức giận, ta chính là muốn về nhà. Chờ chút!” Khi Hồng Lăng định mở miệng, Tại Trung lập tức cải chính, “Là nhà của ta, không phải ở đây!”

Hồng Lăng lúc lày mới đứng dậy, gật đầu nói: “Hoàng phi nói rất đúng, chỗ này chúng ta đã ở đây ngàn năm, sợ là… không thể trở về được.”

“Hả?”

“Huống hồ đây vốn là nhà của Hoàng phi, tại sao lại không thể ở đây?”

“Dừng lại dừng lại! Ta không hỏi cái này!” Tại Trung im lặng trở về giường, ngồi xuống, “Dù sao ta không quan tâm mấy người có đồng ý hay không, ngày mai ta sẽ về nhà. Ta không chấp nhận diễn cái trò này, mấy người đừng quấn lấy ta như vậy. Ta muốn ngủ ~~” Nhắm mắt lại, chỉ nghe thấy tiếng Hồng Lăng ôn nhu, sau đó là tiếng đóng cửa. Tại Trung mở to mắt, trở mình ngồi dậy, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ trại hè, cậu chưa bao giờ xa nhà lâu như vậy…

Đèn bàn không tắt, chìm vào đêm khuya.

Người ở ngoài, ẩn ẩn hiện hiện, Tại Trung lắc đầu, đi ra mở cửa.

“Cô vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”

“Nô tỳ không lạnh, Hoàng phi vào trong đi, coi chừng bị lạnh.” Hồng Lăng cười nhạt một tiếng, nhưng không cho Tại Trung cự tuyệt.

Tại Trung đứng đơ, “Cô là con gái, đứng bên ngoài trúng gió không tốt. Vào đi, nếu cô cảm thấy bất tiện, ta đi tìm chỗ khác ngủ, hay cô về phòng cô ngủ cũng được, ở đây cũng không có người, không cần phải canh như vậy.” Cậu nể phục hoàn toàn năng lực của các diễn viên chuyên nghiệp rồi, nhưng Hồng Lăng cũng không chịu đi, cố tình ở bên ngoài gác, nói cái gì mà đêm tân hôn phải có một người thân tín ở bên ngoài gác. Dù Thiên Đế đã bỏ đi, việc gác đêm vẫn phải thực hiện, cô lại là cung nữ đứng đầu, đương nhiên không thể đùn đẩy trách nhiệm.

Không lay chuyển được Hồng Lăng, Tại Trung chạy vào trong phòng, lấy ra một cái chăn mỏng.

“Đắp lên đi.” Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của Hồng Lăng, Tại Trung đem chăn nhét vào tay cô, sau đó nghiêm túc nói với cô: “Cô cố gắng như vậy, nhất định sẽ nổi tiếng, ta tin cô. Cố gắng lên.” Tại Trung tự động viên, tự gật đầu rồi vào phòng.

Hồng Lăng kinh ngạc, trong mắt toàn bộ là ôn nhu, cô hơi cười, một lúc sau, tự động choàng chăn lên người.

Ánh trăng lạnh lẽo, gợn nước dập dềnh.
Hướng nơi Bích Lạc, suối chảy êm đềm.
Hoa sen đầy ao, lại không phải hạ.

“Bệ hạ, đêm đã khuya.”

Nam tử nghe vậy, buông chén rượu xuống, đối với sự cung kính của thuộc hạ: “Ngươi cảm thấy Hoàng phi thế nào?”

“Tất nhiên là sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cùng Bệ hạ thật xứng đôi.” Thuộc hạ sợ hãi, e dè sợ nói sai.

Nam tử gương mặt âm trầm, đây chính là chủ nhân Hoàng thành, Thiên Đế Trịnh Duẫn Hạo nheo mắt nhìn trăng, “Trẫm nói, không phải dung mạo.”

“Thần không dám! Không hiểu ý Bệ hạ!” Thuộc hạ vội vàng quỳ xuống, toàn thân run rẩy.

“Kể từ hôm nay, ngươi không cần ở bên cạnh trẫm. Nhát gan như vậy, sao làm nên đại sự?” Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng nhếch miệng, hất ống tay áo, đã có mấy hầu cận đưa kẻ đang quỳ xuống dưới. Hắn đứng trong chòi ngắm trăng, không một ai dám nói những lời quan tâm với hắn. Tâm địa Quân vương, thật sự khó lường. Ngàn năm đối với bọn họ mà nói không dài, cũng không ngắn, mà đối với hắn, cũng chỉ là sự kéo dài của năm tháng cũ.

Không biết năm nào, tháng nào, ngồi trên vị trí này, đã không còn tự do nữa.
Không phải hắn mong muốn, tất cả không phải điều hắn mong muốn.

“Truyền quan Tư tế Thẩm Xương Mân.”


“Vâng, Bệ hạ.”

Feb 6, 2015

[LK] Chương 1.1

Chương 1.1

Rèm che cuốn nửa, bức điêu khắc Long Phượng màu vàng, hoa cỏ trắng tinh khôi phủ kín toàn bộ mặt đất. Cung điện to như vậy, hương phấn ngào ngạt, nổi bật là những cô gái đoan trang, nho nhã, khoé miệng cười nhẹ cũng khiến thành nghiêng một nửa. Người nào cũng mặc áo dài màu trắng, có thêu hoa sen thanh nhã, tóc đen xoã dài, nếu bất kỳ trang nam nhi nào nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều không nhịn được mà dừng chân, nhưng ——

“Ta rốt cuộc phải nói mấy lần nữa…” Một cậu thanh niên thanh tú, sắc mặt ẩn nhẫn đến run rẩy khoé miệng, cả người lại bị mấy cung nữ giữ chặt không nhúc nhích được, ngồi trước bàn trang điểm chịu sự săn sóc của mấy đôi tay mảnh khảnh đó. Cậu nhướn mi, thậm chí giữa lông mày nhăn lại thành ba cái gạch, “Ta là đàn ông! Là nam đấy! ! Các người rốt cuộc muốn làm cái gì?!!”

Như đã quá quen thuộc sự bùng phát này, một cô gái có vẻ là người đứng đầu đám đó: “Hoàng phi, xong ngay đây, cầu Người nhẫn nại một chút nữa.”

“Nhẫn nại cái m*ng ấy! ! Ta nói rồi, ta là đàn ông, không phải là Hoàng phi gì đó! ! Các người chẳng lẽ không phân biệt được nam nữ sao?!” Cậu con trai cơ hồ lệ rơi đầy mặt rồi, không nói đến chuyện khi tỉnh lại đột nhiên ở cái nơi kỳ quái này, còn bị lôi đi trở thành Hoàng phi cùng cái đám loạn thất bát tao thành thân với Thiên Đế. Cậu con trai tên Kim Tại Trung nghiến chặt răng, đối với bản thân mình khi nhìn vào trong gương đồng, lập tức có ý muốn bất tỉnh ngay lập tức.

Mặc dù cậu ở thế kỷ 21 là một trạch nam ru rú trong nhà, lớn lên có chút thanh tú, nhưng không thể cứ như vậy bị coi là Hoàng phi a. Ba ngày trước vô duyên vô cớ khi tỉnh lại không biết tại sao ở trong cung điện như trong phim cổ trang, còn bị một đám con gái dung mạo như hoa vây cạnh gọi là Hoàng phi. Trên thế giới này lại có những chuyện hại não như thế này sao?

“Ta van cầu các người, ta thực sự không phải là Hoàng phi gì đó TwT Ta còn vội về nhà ăn cơm Twt Ta muốn ăn cơm ~!” Tại Trung vẻ mặt đau khổ, lông mày nhăn nhó.

“Hôm nay là ngày đại hỉ, Hoàng phi, sao Người có thể để khuôn mặt u sầu như thế?” Cung nữ đứng đầu có tên Hồng Lăng cười nói: “Linh nhi, mau đưa ngọc bội cho Hoàng phi đeo.” Đeo ngọc bội lên, đợi đến khi Tại Trung được đưa đến đại điện Thiên Đế. Hôm nay ngày đại hỉ ngàn năm có một của Thiên Đế, vị Hoàng phi thiên mệnh định được tiên tri đột nhiên xuất hiện ba ngày trước, toàn bộ Hoàng thành đâu đâu cũng vui sướng.

Ngàn năm trước không hiểu sao không tìm thấy tung tích Hoàng phi, giờ người lại xuất hiện thật khiến cho tất cả mọi người đều thấy vui mừng.

Chỉ là, vị Hoàng phi này cảm xúc khó đoán, Hồng Lăng bất đắc dĩ lắc đầu, đi kiểm tra lại mái tóc vừa dài vừa mượt của Tại Trung một lần.

Tỉnh, không chỉ có gian phòng thay đổi, ngay cả tóc cũng dài ra, Tại Trung thật hoài nghi những người này nhân lúc cậu ngủ đã làm chuyện không nên với mái tóc của cậu, tự nhiên dài ra nhiều như vậy. Bản thân trong gương đồng, giống như một người ngày xưa, mái tóc dài, lại còn được trang điểm một chút, thật sự là tư vị không thể nói lên lời.

Trong nháy mắt, Tại Trung tự đem mình so sánh với Tiểu thụ trong đam mỹ cổ trang. Sau đó cậu kinh hô —— “CMN* ta không phải là thụ a a a a a! Ta thích con gái a a a a a! ! !” Nhưng đến giờ phát hiện Thiên Đế là đàn ông cũng không phải là muộn. Ít nhất, biết sau tính sau, Tại Trung tự nhủ trong lòng là vậy.

Bị mấy cung nữ vóc dáng nhỏ gầy nhưng lại quá khoẻ đẩy vào kiệu, Tại Trung mặt vẫn trắng bệch. Vốn tưởng rằng đó là tiết mục điện ảnh gì đó, nhưng cậu bình thường không hề trêu chọc ai, cũng chỉ là một trạch nam nho nhỏ không hề giao du với ai, rốt cuộc là vì sao?

Lại nhìn cỗ kiệu này, đốt hương mộc, còn có rèm tơ lụa đỏ, Tại Trung hoài nghi bức rèm bên trên này còn dát đầy trân châu, không phải là quá khoa trương sao. Chỉ dựa vào tình huống này cũng biết không đoàn phim nào có thể chuẩn bị được a, nhưng nếu thật sự là xuyên không về quá khứ, cũng quá nực cười. Được đấy, tại sao lại là Hoàng phi gì đó, Tại Trung sờ ngực mình, tự nhủ mình không phải là nam sao?

“Hoàng phi, chút nữa Người ở bên cạnh Bệ hạ, ngàn vạn lần phải nhớ những cấp bậc lễ nghĩa nô tỳ đã dạy Người, không thể phạm sai lầm.” Hồng Lăng đỡ Tại Trung xuống kiệu, bỗng nhiên nói một câu như vậy.

Tại Trung lập tức phản lại: “… Cô …cô đã nói cái gì?”

“Nếu như Hoàng phi làm sai, chúng thần đều sẽ bị rơi đầu.” Hồng Lăng bỗng nhiên quay đầu đi chỗ khác, “Nếu như Hoàng phi Người…” Cái gì đây, chưa chi đã chảy nước mắt rồi.

“Ah… Cô cô cô, cô đừng khóc mà! Ta sợ nhật là con gái khóc! Ta hứa với cô, ta sẽ làm theo những gì cô nói mấy ngày hôm nay.” Tại Trung nhất thời luống cống, bất chấp mình đang trong hoàn cảnh gì. Bối rối dùng tay áo lau nước mắt cho Hồng Lăng, lại bị Hồng Lăng né tránh, Tại Trung thấy cô đã bình tĩnh, tự nhủ không phải giả sầu giả khổ vậy chứ, hạ giọng nói: “Ta hỏi này, các cô ở đoàn phim nào, diễn giống thật đấy… Thế nhưng ta nói nhé, diễn xong thì ta về nhà đấy.”

“Chỉ cần Hoàng phi khoẻ mạnh, cần gì ta cũng làm, đừng nói là về nhà, những chuyện mà không thể, chỉ cần Bệ hạ chấp thuận là được.” Hồng Lăng gật đầu, “Đến giờ rồi, nô tỳ không thể vào trong đại điện, mong Hoàng phi để lại cho Liên tộc chúng ta một con đường sống.” Nàng chậm rãi quỳ xuống, những cô gái mặt áo trắng đằng sau cũng đồng loạt quỳ xuống theo, tà váy thêu hoa sen dải đầy đất.

Trong giây phút đó, Tại Trung có một cảm giác: hoảng hốt.

Vạn dặm Bạch Liên, bay tán loạn
Quân thành khuynh tâm, không vương bụi trần.

Theo người đi trước dẫn vào đại điện, Tại Trung không giống như những cô dâu thời cổ phải trùm mặt, một thân áo đỏ, đính ngọc tinh xảo, giống như một thư sinh ôn thuận, nho nhã. Hai gò má ửng đỏ, được trang điểm nhẹ, giống như đoá Bạch Liên mềm mại, nhuộm hồng sương đêm. Ánh mắt cậu bao quát đại điện, nhìn mấy lần nuốt nước bọt rồi mới bước vào. Tấm thảm lớn dải bên dưới có hình hoa sen thật lớn, giống hệt hoa trên áo các cô cung nữa kia, đẹp dịu dàng mà không kiêu sa. Hai bên là các vị đại thần đứng kín, ai cũng hơi cúi đầu.

Trên cao đại điện là một người cao lớn đưa lưng về phía Tại Trung, cũng mặc bộ quần áo màu đỏ, nhưng so với cậu lại trông khí khái hơn. Tại Trung khẽ hừ nhẹ, tự nhủ sau này phải siêng năng tập thể hình.

Chỉ nhìn bóng lưng người nọ, không hiểu sao cậu đã cảm thấy bức bách. Thực sự cảm giác không tên này khiến Tại Trung hoài nghi mình có phải bị đoàn phim kia bày trò đến phát bệnh không. Nghĩ đến việc, dù sao khi họ diễn xong là có thể về nhà, không cần phải biết nhiều như vậy, đến tận bây giờ Tại Trung cũng không dám xác định mình đã làm xong chuyện mà lúc nãy được giao ở đây hay chưa, nguyện vọng duy nhất của cậu lúc này là mau chóng rời khỏi cái hoàng cung kỳ quái này.

Người chủ trì đứng dẫn Tại Trung cách người đàn ông trên cao kia khoảng mười chân thì dừng lại, cung kính nói với cậu: “Mời Hoàng phi tiến lên đứng cạnh Bệ hạ.”

“A à ~~” Tại Trung vội vàng gật đầu.

Người dẫn đường vội nói: “Hoàng phi, Người đừng lên tiếng.”

Chuyện này… Tại Trung câm nín, trong lòng cực độ khinh bỉ cái đoàn phim vớ vẩn này. Chậm rãi tiến gần người đàn ông kia, Tại Trung nuốt ực một ngụm nước bọt, đứng cạnh hắn. Ánh mắt vụng trộm liếc nhìn người đùa giỡn với mình, sau đó hoàn toàn chấn kinh. Tại Trung nghĩ liệu đâu có phải là siêu sao quốc tế không, dáng kiên nghị, mặt mũi hiên ngang, như bước ra từ trong đam mỹ vậy. Ngây ngốc nhìn người bên cạnh, Tại Trung lại nuốt thêm một ngụm nước bọt nữa.

Chẳng lẽ mặt mình đỏ lên rồi sao?

Mặc dù mình khả năng chỉ là người chữa cháy cho đoàn kịch này, tự nhiên xen ngang. Nhưng là, cậu có dự cảm, đây chính là phim BL a, a a a a a a!

“Thỉnh ngồi!” Người chủ trì cất tiếng, người bên cạnh liền cầm tay Tại Trung, đi đến đoạn bậc thang thấp hơn. Trước mặt là hai cái ghế màu vàng, một ghế có hình Rồng, một ghế hình Phượng. Người đàn ông dẫn cậu đến trước ghế Phượng, liền thả tay ra, từ đầu đến cuối không nhìn cậu một lần nào. Tại Trung theo sau người kia ngồi xuống, thở mạnh cũng không dám.

Khung cảnh hoành tráng như vậy, NG thì thật đáng tiếc.

“Dâng rượu.” Người chủ trì lại lên tiếng.

Mấy cung nữ mặc áo trắng từ hai bên tiến lên, bưng cho mỗi người một chén rượu. Tại Trung cầm lấy chén rượu, theo cách Hồng Lăng đã dặn, cầm chén rượu bằng đầu ngón tay đưa ra trước ngực. Sau đó như những gì cậu biết, người bên cạnh là Thiên Đế, thì ra là gọi “Điện hạ” đây, đem chén rượu uống một hơi cạn sạch, “Vì triều ta thiên thu vạn thế.”

Tại Trung cũng uống một hơi cạn sạch chén rượu, nhưng không ngờ uống nhanh quá bị sặc: “Khụ khụ khụ! Vì … Khụ ~ Vì triều ta phồn hoa mãi mãi… Khụ khụ khụ ~” Ôm cổ họng ho một lúc mới hết. Đỏ mặt nhìn các đại thần cùng người chủ trì, lại phát hiện không ai có bất cứ biểu lộ gì, bất an nhìn người bên cạnh, cũng vẫn một bộ lạnh lùng.

“Hoàn tất buổi lế. Tham bái Thiên Đế, Liên khuynh Hoàng phi ——

A? Lúc này không phải là khấu lạy gì đó sao?

Không đợi Tại Trung kịp phản ứng, mọi người phía dưới nhao nhao quỳ xuống, hô lớn: “Bệ hạ vạn tuế, hoàng phi thiên tuế.”

Ai ôi, cảm giác giống hệt trong phim truyền hình cổ trang rồi đấy, Tại Trung suýt chút nữa thì nói: “Chúng ái khanh bình thân” rồi, nhưng nói gì thì nói, loại lời này hẳn là không tới phiên cậu, người bên cạnh đã hào sảng vung tay: “Chúng ái khanh bình thân.”

Bản thân còn tưởng có thể ở lại đây xem tiếp trò vui, ai ngờ Tại Trung bị mấy cung nữ bước đến đưa cậu vào hậu điện, ban đầu còn cảm thấy đáng tiếc, Tại Trung có chút rầu rĩ không vui. Nhưng vừa ra đến đằng sau, thấy Hồng Lăng cậu lại vui vẻ, tiến lên hỏi: “Ta diễn không sai a? Đạp diễn không có nói ‘cut’ a!”

“Hoàng phi nói đùa, nô tỳ đưa Người về tẩm cung.” Hồng Lăng chỉ cho rằng cậu đang nói đùa, nhẹ nhàng tiến lên đỡ Tại Trung, “Hoàng phi cẩn thận coi chừng dưới chân.”

“Này này, cô không phải đã nói diễn xong có thể về nhà sao?”

“Nếu Hoàng phi nhớ nhà, thì cũng phải chờ tới ba ngày sau đại hôn.”

Tại Trung đau đầu nói: “Ở đây không có camera quay mà? Chúng ta có thể đừng nhập vai đến mức này được không, bằng không hay cô đưa ta kịch bản trước, để ta đọc thuộc cốt chuyện diễn cho nhanh được không?”

“Hoàng phi, xin cẩn thận, nơi này có bậc thang.” Hồng Lăng vẫn nhàn nhạt cười.

[YunJae Trung Văn] Liên khuynh

Liên khuynh

Tác giả: Lão Hoa Hana

Thể loại: Xuyên không, cổ trang, phúc hắc công, thiên nhiên thụ


Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Kazuno Takahashi + Ginny

Tình trạng bản edit: Hoàn

Truyện đã xin phép tác giả: 



Truyện up chia theo cách đánh số chương và bài post của tác giả!

* Về tên truyện: Liên là hoa sen, đọc truyện sẽ biết, khuynh chính trong từ khuynh thế, khuynh đảo, nghiêng ngả gì đó, mình bí từ mong các bạn tự hiểu :_:

Quà sinh nhật cho Yunho :)) mình rất xin lỗi vì sinh nhật cho Jaejoong không thể làm gì ...

Happy Birthday Jung Yunho 06/02/2015

Chương 1.1 - 1.2 
                                                                   
Chương 2.1 - 2.2

    Chương 3.1 - 3.2   

Chương 4.1 - 4.2

Chương 5.1 - 5.2

Chương 6.1 - 6.2

Chương 7.1 - 7.2

  Chương 8.1 - 8.2   

Chương 9.1 - 9.2





Chương 14.1 - 14.2

Chương 15.1 - 15.2

Chương 16.1 - 16.2

Chương 17.1 - 17.2

Chương 18.1 - 18.2

Chương 19.1 - 19.2

Chương 20.1 - 20.2

Chương 21.1 - 21.2

Chương 22.1 - 22.2

Chương 23.1 - 23.2

Chương 24.1 - 24.2

Chương 25.1 - 25.2

Chương 26.1 - 26.2

Chương 27.1 - 27.2

Chương 28.1 - 28.2

Chương 29.1 - 29.2

Chương 30.1 - 30.2

Chương 31.1 - 31.2

Chương 32.1 - 32.2

Chương 33.1 - 33.2

Chương 34.1 - 34.2

Chương 35.1 - 35.2

Chương 36.1 - 36.2

Chương 37.1 - 37.2

TOÀN VĂN HOÀN

Jan 30, 2015

[NGC] Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2 —— Kiếp phù du ký (Thượng)
Đời như giấc mộng, vui được là bao.
Vui được là bao, tình được là mấy.
Tình được là mấy, bốn mùa đổi thay.
Bốn mùa đổi thay, ký ức vẫn vẹn nguyên.
Nhật ký thú vị ngày đông
Mùa đông năm Khánh Thuỵ thứ năm.
Năm thứ năm Tân đế đăng cơ, Kinh thành vẫn yên bình, ca múa tưng bừng như trước, không hề bị ảnh hưởng bởi trận bão tuyết lớn đột ngột kia.
Trên đường Cô Tô vẫn đông vui tấp nập, tiếng gọi rao ầm ĩ, vui cười trả giá, ta mua ngươi bán vô cùng náo nhiệt.
Bởi vậy, chẳng mấy người để ý tới một chiếc kiệu nhỏ đi ra từ cửa ngách của Tử Huệ thành, vội vàng xuyên qua phố Cô Tô náo nhiệt, dọc theo con đường nhỏ, đi tới phủ xa hoa ở phía Tây Bắc.
Lớp tuyết đọng dày, đường trơn khó đi, bốn người đàn ông cao ráo khiêng cỗ kiệu lại đi rất vững vàng, bước đi không nhanh không chậm, phối hợp ăn ý, nhìn là biết đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, chỉ mấy khắc sau, cỗ kiệu đã được đặt trên bậc thềm ngọc lót đá cẩm thạch.
Toà nhà lớn mới xây này nằm ở một khu vực có địa thế rất đẹp cách phố Cô Tô không xa, cửa gỗ đàn hương điêu khắc tỉ mỉ cao chót vót, khiến người ngước nhìn đến mỏi cổ, cạnh cửa là bức tường cao bằng gạch xanh, được trang trí vô cùng cầu kì, sơn son thiếp vàng, chính giữa là tấm biển bằng gỗ tử đàn, trên viết năm chữ “Một đời chỉ đôi ta”, nghe nói là do Hoàng đế đương triều tự tay viết, kiểu chữ hào hùng, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, lại tràn đầy khí thế, rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Tên phủ tuy không vinh quang lừng lẫy, nhưng từng viên gạch, viên gói xây phủ đều hết sức hoa lệ, hao tốn rất nhiều của cải, chỉ cần nhìn vô số chuông gió bằng vàng treo trên các mái cong là đủ để thấy toà nhà này là có một không hai.
“Gia, đã đến.” Kiệu được đặt xuống, một người bước lên trước cửa kiệu, giọng chói tai như khi thanh kiếm ma sát với vách tường, nếu giờ phút này có người lắng nghe cẩn thận, nhất định sẽ phát hiện, người này chắc chắn từ trong cung ra.
“Ừ.” Trong kiệu hồi lâu mới truyền đến tiếng đáp lời nhẹ nhàng khoan thai, trong khung cảnh tuyết rơi dày như thế này lại có chút mơ hồ, màn kiệu từ từ được nhấc lên, một đôi giày gấm khảm ngọc màu xanh lục giẫm trên mặt tuyết, lớp tuyết vốn không dày, bị giẫm nát, phát ra tiếng két khô khốc, một chàng trai bước ra ngoài, đầu bó ngân quan, mặt mày tuấn tú, thân hình thon dài, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều quý khí mười phần, khiến người không khỏi muốn cúi đầu, “Các ngươi về trước đi, đến giờ thì qua đây tìm ta.”
“Vâng.” Chiếc kiệu nhỏ nhanh chóng biến mất nơi góc đường, chàng trai giũ giũ vạt áo, lúc này mới thở phào một cái, khuôn mặt vẫn luôn nghiêm nghị lộ ra chút tinh nghịch, hoài niệm và vui vẻ, hoà tan sự trưởng thành trước tuổi kia.
“Ah, trời hôm nay lạnh quá.” Chàng trai cất bước giẫm lên thềm đá bằng bạch ngọc, hà hơi sưởi ấm tay, liếc mắc nhìn tấm biển treo trên đỉnh đầu, mắt đảo vài vòng, không biết đang nghĩ cái gì, mặc kệ bông tuyết rơi đầy trên vai.
Két!
Cửa gỗ đàn hương trước mặt chẳng biết mở ra từ lúc nào, một ông lão trong tay cầm theo chiếc rổ cực lớn đựng đầy chai lọ bước ra, vừa nhìn thấy chàng trai đứng đờ người ngoài cửa, vốn đang sững sờ, ngay lập tức nở nụ cười, khẽ cúi chào rồi nói:
“Hoàng… À không, tiên sinh… Ah, Shim hoàng…”
Ông lão càng nói càng thấy không ổn, mặt đỏ bừng, tựa hồ trong lúc nhất thời không biết nên xưng hô như thế nào, chàng trai nở nụ cười, giữa lông mày mang theo vài phần vui vẻ, vươn tay đỡ giúp ông lão, nói: “Phúc bá, đã lâu không gặp, cứ gọi ta Shim tiên sinh là được.”
“Lão nô nào dám lỗ mãng như vậy.”
“Nếu ngài còn khách khí nữa, về sau ta sẽ không đến nữa đâu.” Chàng trai này không phải ai xa lạ mà chính là đương kim thánh thượng, chủ nhân đương thời của Đông triều Shim Changmin, năm năm rèn luyện khiến thiếu niên năm đó luôn nằm lì trong Kim phủ ăn uống miễn phí trưởng thành không ít, ngay cả lúc nói chuyện bình thường cũng mang theo khí thế sắc bén khiến người không dám kinh thường.
“Đa tạ hoàng… Đa tạ tiên sinh.”
“Được rồi được rồi, ngài còn nói thêm nữa, có khi ta phải trở lại cung luôn.” Shim Changmin trêu ghẹo cười cười, khiến Phúc bá cũng mỉm cười gật đầu.
“Hoàng… Tiên sinh, hôm nay tuyết rơi nhiều, sao ngài lại tới?” Phúc bá giãn mi tâm, vẫn mang theo vài phần câu nệ mà hỏi thăm, “Phái người truyền lời trước, lão nô sẽ sai người đi đón ngài ngay.”
“Phúc bá, ngài cứ nói chuyện với ta như lúc trước đi.” Shim Changmin đưa tay chỉ một hướng khác trong phủ, cười khẽ, hạ thấp giọng, “Ngươi xem vị chủ tử kia nhà ngươi đi, hiện tại không phải vẫn thường xuyên xách tai ta mà mắng, trong cung là nơi không có tình người sao.”
Phúc bá lúc này mới chính thức thả lỏng, cười bất đắc dĩ, chắp tay nói: “Ai, ngài cũng không phải người ngoài, đại thiếu gia nhà chúng ta từ nhỏ đã được chiều chuộng, hôm nay Jung chủ tử lại càng yêu chiều, e là trong Kinh thành này, chẳng có ai khiến hắn sợ, quả thực khiến người đau đầu.”
“Nói về đau đầu, cũng chỉ có Jung Yunho đau đầu thôi, Phúc bá ngài chỉ việc đứng bên xem náo nhiệt là ổn rồi.” Shim Changmin vẫn còn hận năm năm trước, Jung Yunho uy hiếp hắn trong ngục giam, lúc nói mấy lời này mang theo vài phần hả hê, khoé miệng lại cong lên, hỏi, “Lại nói, hôm nay trời có tuyết, đường trơn, chuyện gì khiến ngài phải tự mình ra ngoài như vậy?”
Phúc bá là người làm lâu năm ở Kim phủ, ngoài Kim Jaejoong, hắn cũng là một vị đương gia, từ bốn năm trước, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho chuyển sang phủ mới xây này, vị quản gia lâu năm này liền cả ngày toạ trấn trong Kim phủ cũ, thỉnh thoảng mới tới phủ mới phục vụ, bởi vậy khó trách Shim Changmin lúc trông thấy hắn thì ngạc nhiên vô cùng.
“Còn không phải vì đại thiếu gia nhà ta sao.” Phúc bá vuốt râu cười cười, lắc lắc giỏ trúc khá nặng trong tay nói, “Hôm tuyết đầu mùa, hắn và Jung chủ tử nổi hứng, đào ít rượu Thanh Trúc chôn từ giao thừa mấy năm trước, nếm thấy không tệ liền đào mấy bình lên, sai người đưa cho Nhị thiếu gia cùng ngài, đúng lúc ta đến đưa sổ sách đành phải nhận việc này, còn chưa đi ra ngoài đã gặp được ngài rồi.”
“Xem như Jaejoong ca còn có lương tâm, vẫn nhớ ta, cũng không uổng công ta mấy năm nay ngầm giúp đỡ việc buôn bán của hắn.” Shim Changmin mỉm cười ấm áp, đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn thích lén xuất cung tới đây, Kim Jaejoong chưa bao giờ coi hắn là cửu ngũ chí tôn như người ngoài, trong mắt hồ ly kia, hắn vẫn là cậu nhóc trốn nhà gặp được hôm Tết nguyên tiêu, “Hắn và Jung Yunho đều đang ở trong phủ?”
“Vâng, vốn là định đi dạo phố thị sát, tuyết lại rơi nên đều đang ở trong phòng sưởi phía Tây mà ngồi chơi.”
“Khó được khi Jaejoong ca rảnh rỗi ngồi chơi nha?” Vị Đại đương gia Kim gia này, từ trước tới nay luôn là một chủ nhân quyết đoán, coi bạc còn quan trọng hơn tính mạng của mình, vậy mà chỉ vì tuyết rơi thôi mà không đi thăm cửa hàng bảo bối của cậu, “Dẫn ta đi gặp.”
“Vâng.” Phúc bá gật đầu, dẫn Shim Changmin vào phủ, đúng lúc tuyết đọng trên tấm biển tan ra, rơi tung toé trên mặt đất, để lại một vòng xoáy nho nhỏ, hai người đều sững sờ, vẫn là Shim Changmin phản ứng trước, ngửa đầu nhìn, cười nói:
“Tuyết đọng trên tấm biển kia thật chẳng ra sao cả, xem ra lâu rồi, hai người kia không sai người quét dọn.”
Phúc bá cũng theo ánh mắt Shim Changmin mà ngẩng lên, chỉ thấy năm chữ “Một đời chỉ đôi ta” được tuyết đầu mùa gột rửa càng thêm sáng bóng, không khỏi cười nói: “Vẫn là tiên sinh ngài sáng suốt, chọn chữ như vậy treo ở đây, nếu không phủ này chỉ sợ cả đời cũng không có biển treo.”
Hai người nói chuyện như vậy, chợt nhớ đến bốn năm trước, lúc viên gạch cuối cùng của phủ được đặt lên, suýt nữa đã xảy ra một cuộc cãi nhau.
Lại nói năm năm trước, buổi chiều tà trong Tử Huệ thành, lời bày tỏ kinh thiên động địa của Kim Jaejoong rốt cuộc đánh vỡ hoàn toàn thế cục giằng co suốt mười năm của cậu và Jung Yunho, vào hôm đó, một câu chuyện đã kết thúc, câu chuyện mới cũng được mở màn.
Tục ngữ nói, cây quất sinh ở Hoài Nam tất thành cây quất, sinh ở Hoài Bắc tất thành quất hôi.
Tuy vậy, đối với Kim đương gia Kim Jaejoong mà nói, những lời này tựa hồ không hề có tác dụng, bất kể là quất ngon, quất hôi, là la, hay là ngựa, bướng bỉnh thì vẫn mãi bướng bỉnh.
Bất kể là trước hay sau khi kết hôn với Jung Yunho, vị Kim đương gia này tính tình như thế nào thì vẫn như thế đó, thậm chí còn thêm vài phần mỏng manh yếu ớt cùng bá đạo, khiến người thật sự không thể chịu nổi.
Chỉ cần nhớ đến việc Jung Yunho trăm phương ngàn kế tìm cách bị giam vào ngục, buộc Kim Jaejoong phải nói thật lòng, cậu liền khóc lóc om sòm, lăn qua lăn lại, ầm ĩ khiến người phải đau đầu.
Hai người cũng xem như hoà bình quyết định xây một toà phủ đệ mới, sống chung với nhau, hết lần này tới lần khác Kim Jaejoong lại có ý kiến với việc viết gì lên tấm biển treo trước phủ, Jung Yunho vừa nói hai chữ Jung phủ, cậu liền tức giận kháng nghị, nói năm đó rõ ràng là Jung Yunho vào Kim phủ, rồi cầm dao chẻ củi chẻ đôi tấm biển giá trị nghìn vàng thành hai nửa, thật không biết cậu lấy sức ở đâu ra mà lớn thế.
Vị Jung đương gia này yêu chiều cậu vô cùng, nghe vậy liền quyết định đổi thành Jung Kim phủ, thế là song toàn, tất cả mọi người đều cho rằng lần này sẽ không có ý kiến gì.
Kim hồ ly lại nhảy dựng lên, bảo thế này là nói rõ cho người khác biết, cậu bị ép tới đây, bởi vậy tấm biển thứ hai lại hỏng. Tuy thế, những dân chúng ở cách đó không xa thì cười đến không khép được miệng, mỗi ngày đều canh giữ ngoài phủ chờ nhặt được đồ tốt.
Mắt thấy Jung Yunho ra sức bảo vệ chủ quyền của người chồng, Kim Jaejoong lại liều chết không theo, tấm biển của phủ mới viết lại chém, chém lại viết, ầm ĩ cả một tuần, Kim Junsu nghe nói có náo nhiệt, kéo theo Park Yoochun nhà hắn, mỗi ngày bưng ghế nhỏ ra ngồi trong hoa viên tráng lệ xem cuộc vui.
Jung Yunho khiêm tốn tao nhã ngay cả lúc bắt nạt cũng ra sức chấm mút, ngầm trêu chọc bé hồ ly nhà mình, Kim Jaejoong lại không chịu nổi sự trêu chọc của Jung Yunho, cả ngày đuổi theo Jung Yunho mà đánh, thua thiệt liền trút giận lên bốn phía, ầm ĩ đến chết đi sống lại.
Cuối cùng vẫn là Phúc bá nhìn không được, sai người vào cung tìm hắn đến, khuyên can mãi, rồi thương nghị với Park Yoochun mấy ngày, cuối cùng chợt nhớ tới một câu
—— Một đời một kiếp chỉ đôi ta, tranh nhau tiêu hồn ở hai nơi.[1]
Một đời chỉ đôi ta.
Tựa hồ không có cái gì hợp hơn năm chữ này, khái quát rõ nét nhất về đôi oan gia tranh đấu nửa đời người, cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.
“Nếu không phải chỉ viết tối đa năm chữ, ta nhất định phải viết cả câu kia vào.” Shim Changmin đi theo Phúc bá vào trong, miệng lầm bầm phàn nàn, hai người kia chẳng bao giờ ngừng gây rắc rối cho hắn, lại nói tiếp, “Một người nguyện đánh, một người nguyện bị đánh, một người thiếu suy nghĩ, một người nghĩ quá nhiều.”
Phúc bá đi phía trước, nghe Shim Changmin giận dỗi phàn nàn, nhịn không được bật cười, trong gió bấc lạnh buốt ngày đông, nụ cười này tựa như nước mới sôi, mang theo tình cảm ấm áp vô hạn, vương vấn trong viện, mãi không tan.
Phủ mới của Jung Yunho cùng Kim Jaejoong tổng hợp sở thích của hai người, trang trí thanh nhã mà không mất đi sự xa hoa, vừa bước vào trong viện liền nhìn thấy những tảng đá khắc cầu kỳ được sắp xếp tỉ mỉ, cây cối tươi tốt, giữa mùa đông tuy không xanh um nhưng thân cành mạnh mẽ, không chỗ nào là không được chăm sóc cẩn thận, xa xa nhìn lại, đúng lúc tuyết rơi, thú vị vô cùng, đặc biệt là từng núi đá, từng bồn cây cảnh, độc đáo lạ mắt, lấy đẹp làm chính, lại chuyển qua hành lang, thấy đình đài xinh xắn, trang trí khác biệt, hơi nước từ suối nước nóng bốc lên mông lung, cùng với cảnh tuyết bay đầy trời, tất cả tạo nên một vẻ đẹp rất riêng.
Shim Changmin tuy đã tới không ít lần, lại nhịn không được khoanh tay đánh giá xung quanh, dưới chân là con đường nhỏ được lót tỉ mỉ từ đá cuội màu sắc rực rỡ xen lẫn ngọc sáng mà Jung Yunho đặc biệt tới Tây Vực để mua, vô cùng lạ mắt.
Phòng sưởi phía Tây trong lời Phúc bá là phòng sưởi dùng cho nghỉ ngơi, ở cạnh phòng ngủ của Jung Yunho và Kim Jaejoong, gian phòng cũng không lớn lắm ẩn sau rừng mai, mai nở sớm vô cùng rực rỡ, đỏ trắng vàng ba màu sắc đan xen, điểm thêm chút tuyết trắng xinh đẹp, khiến người không khỏi dừng chân quan sát.
“Lão nô đi thông báo hai vị chủ tử, Shim tiên sinh…” Phúc bá đang định đi vào thông báo, lại bị Shim Changmin kéo ống tay áo, chỉ thấy chàng trai tuấn tú kia đưa ngón tay lên bên môi khẽ suỵt, ý bảo hắn không nên đi vào, mặc dù không hiểu thâm ý trong đó, Phúc bá vẫn đứng yên, nghi hoặc nhìn theo ánh mắt của Shim Changmin.
Vài cánh hoa mai rơi rụng, phủ đầy trên chiếc cửa gỗ khắc uyên ương nửa mở, rèm cửa bằng sa mỏng bị gió thổi qua, tung bay phấp phới, khiến người có thể thấy rõ ràng khung cảnh trong phòng sưởi không lớn kia.
Trước đây Kim phủ vốn là nơi xa hoa vô cùng, hôm nay tuy chuyển phủ, Kim Jaejoong vẫn không từ bỏ thói quen này, dù trong ngày mùa đông rét lạnh, trên song cửa sổ của phòng sưởi kia vẫn có ba bốn chậu cây cảnh nho nhỏ xinh xinh, bên cạnh còn đặt không ít hoa cỏ mới lạ, nhìn xuyên qua những chậu cây này là thấy đồ đạc trong phòng.
Phía tây bắc của phòng đặt một chiếc bàn cao bằng gỗ vô cùng tinh xảo, tất cả giấy bút mực đều đủ, Kim Jaejoong mặc một thân quần áo màu tím, thêu hồ sen nở rộ dưới ánh trăng, mái tóc đen được phát quan trân châu cài tạm, từng viên trân châu tròn xoe, sáng bóng, phản chiếu ánh sáng khiến hai má gần đây đẫy đà không ít của Kim Jaejoong ánh lên đủ màu sắc, khoé môi nở nụ cười, so với lười biếng lúc trước thì thêm vài phần hạnh phúc.
“Jaejoong ca hình như mập lên không ít.” Shim Changmin nhìn Kim Jaejoong đang nghiêng đầu viết vẽ gì đó, lại nhìn khuôn mặt tròn tròn của cậu, thì thào tự nói.
“Đúng vậy.” Phúc bá cũng dừng bước, nghe xong liên tục khoát tay nói, “Mấy ngày trước lén ra ngoài nghịch nước, nhiễm phong hàn, Jung chủ tử thật vất vả mới vỗ béo lại, nếu nghe thấy nói hắn mập, có khi lại ầm ĩ hết lên.”
“Càng ngày càng yếu ớt rồi.” Shim Changmin cười nhạo, năm năm nay, ai cũng đều trưởng thành hơn, dường như chỉ có Kim Jaejoong, dưới sự che chở cẩn thận của Jung Yunho thì càng ngày càng trẻ con, “Một ngày nào đó có khi ngay cả Junsu cũng không bằng.”
Phúc bá cười không nói, Shim Changmin tựa hồ như đang cười nhạo, nhưng ai cũng có thể nhận ra trong lời hắn nói mang theo yên lòng, hai người nhìn nhau cười cười, tiếp tục nhìn về phía phòng sưởi.
Đối diện chiếc bàn kia là một chiếc giường nhỏ đặt gần cửa sổ, bên giường là bộ bàn ghế thấp, Jung Yunho mặc một bộ áo trắng, tóc dài không buộc, xoã trên bàn, trên chân đắp chiếc thảm nhung, cầm quyển sách trong tay, như có như không liếc qua, động tác cũng không mạnh, dường như Kim Jaejoong đang vẽ tranh về hắn.
Trong phòng có một lò sưởi cao ngang người, toả ra hơi ấm mờ mịt, sương mù vờn quanh phòng sưởi không lớn, nhìn chẳng khác nào tiên cảnh.
Jung Yunho thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, quét mắt một vòng rồi nghiêng đầu, Kim Jaejoong cầm bút lông vẽ tranh cũng không yên ổn, ăn ý nhiều năm, Kim Jaejoong luôn đúng lúc cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn lại, khác biệt với tư thế thảnh thơi nhàn hạ của Jung Yunho, cậu luôn giương nanh múa vuốt, nheo mắt nhăn mặt làm vô số biểu cảm kỳ quái, như một bé mèo nhỏ không ngoan ngoãn, khiến Jung Yunho bất đắc dĩ nở nụ cười yêu chiều, lại tập trung vào quyển sách.
Một động một tĩnh lại hoà hợp nhau vô cùng.
Gió bấc ngoài cửa sổ yếu dần, chỉ còn lại từng đợt gió nhẹ thoảng qua, cả phòng yên lặng, khiến lòng người không khỏi sinh cảm giác thoải mái.
“Bọn họ lúc nào cũng thế này?” Shim Changmin không chắc chắn hỏi lại, hắn quen Kim Jaejoong hơn mười năm, trong trí nhớ, khung cảnh an bình mà tốt đẹp như vậy rất ít khi gặp, tựa hồ theo ký ức của hắn, hơn phân nửa là hình ảnh Kim Jaejoong giương nanh múa vuốt, giận đến nghiến răng nghiến lợi đuổi theo Jung Yunho.
“Thỉnh thoảng thôi.” Phúc bá nhướng mày, cẩn thận dùng từ, “Nếu Jung chủ tử không giẫm phải đuôi đại thiếu gia… Thì sẽ yên ổn hơn hẳn, ngài cũng biết tính tình thiếu gia nhà ta mà, nào phải người có thể yên tĩnh, Jung chủ tử ngày thường lại vô cùng chiều chuộng.”
Meo!
Một con báo hoa chạy vụt qua, Shim Changmin theo lời Phúc bá nói, ngẩng đầu nhìn con báo kia, Jaejoong ca mà hắn quen, quả thật là một con hồ ly đội lốt báo.
Ah, may mắn Yunho ca tiếp nhận củ khoai lang phỏng tay kia, Shim Changmin nheo mắt nhìn Kim Jaejoong ngồi sau chiếc bàn cao cao, cười giảo hoạt mà gian trá, nhịn không được rùng mình, cũng may không phải hắn, nếu không, có khi hắn đã sớm quy thiên rồi.
Nhưng mà, Kim Jaejoong từ trước đến nay chỉ làm bạn với bàn tính học vẽ tranh từ lúc nào vậy?
Shim Changmin còn chưa thắc mắc xong, đã thấy trong phòng sưởi, Kim Jaejoong cười hì hì cầm bức tranh tự vẽ trên bàn, giơ lên cho Jung Yunho xem, vì rừng mai cũng không quá dày, hắn may mắn thấy được danh tác của Kim đại sư.
Trên giấy Lạc Dương tốt nhất, có một…
Một con heo.
Một con heo đang bị treo trên lửa.
Bên cạnh có mấy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo là tên Jung Yunho.
Shim Changmin xác nhận mấy lần, cuối cùng bật cười nhẹ.
Jung Yunho nghiêng người, hiển nhiên cũng đang nhìn danh tác tuyệt thế kia, nửa ngày mới đặt quyển sách trên tay xuống, Shim Changmin lập tức cẩn thận lại gần vài bước, theo kinh nghiệm xem cuộc vui nhiều năm của hắn, việc kế tiếp chắc chắn sẽ náo nhiệt vô cùng, Jaejoong ca sợ là sẽ chẳng chiếm được tiện nghi gì.
Quả nhiên, Jung Yunho đứng dậy muốn lấy bức tranh kia, Kim Jaejoong cười không chịu thuận theo, rung đùi đắc ý giấu tranh ra sau người, đi vòng quanh chậu than, trên mặt Jung Yunho cũng tràn đầy vui vẻ, chậm rãi đuổi theo cậu.
Trong phòng không lớn, hai người đàn ông tuổi tổng cộng cũng đã sáu mươi lại ầm ĩ vô cùng, thậm chí Shim Changmin đứng cách vài mét cũng có thể nghe thấy tiếng cười của Kim Jaejoong, cùng lời uy hiếp mang theo vài phần yếu ớt mềm mại:
“Yaaa, Jung Yunho, hì hì, nếu ngươi tiếp tục đuổi theo, ta sẽ vẽ một con heo bị nướng chín, treo ở cửa nhà.”
“Jae Jae, nếu ngươi thích, treo ta ở đâu cũng được.” Giọng Jung Yunho vẫn trầm ấm mười phần như trước, lại chứa vài phần dịu dàng và yêu chiều, “Chỉ sợ buổi tối không có ta, có người lại nửa đêm mò xuống giường mà đi tìm khắp nơi.”
“Này, ngươi nói ai tìm ngươi khắp nơi, không biết xấu hổ, ta là quá mót, quá mót biết không?”
“Đúng vậy a, Jae Jae nhà chúng ta quá mót lại chạy tới phòng bếp.” Nụ cười của Jung Yunho vẫn không yếu đi, bắt chước giọng Kim Jaejoong, “Yunho, Yunho, ngươi chạy đi đâu rồi?”
“Jung Yunho!” Kim Jaejoong không nói lại được, chống nạnh gắt lên, lại đột nhiên bị ôm vào lòng, bức tranh trong tay cũng bị đoạt mất.
Kim Jaejoong thấy vậy lập tức nhảy lên, định cắn lại cho hoà nhau, gió bấc nổi lên, Shim Changmin không nghe rõ Jung Yunho nói gì, chỉ nhìn biểu lộ kia hẳn là đang mềm giọng dỗ dành, Kim Jaejoong đã được dỗ đến cười tươi như hoa, ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh chiếc giường nhỏ Jung Yunho vừa dựa, tựa đầu lên bàn, nghịch mấy cách hoa trên song cửa sổ.
“Jung Yunho hiện tại đã thuần phục được Jaejoong ca rồi.” Shim Changmin nhìn thấy, nhịn không được quay đầu nói với Phúc bá, Phúc bá cũng vui vẻ vô cùng.
“Ai đối với hắn tốt, đại thiếu gia thiếu gia lòng đều rõ cả, chỉ là tính tình đã hình thành nhiều năm không đổi được, nếu hai vị chủ tử này không ồn ào một hồi, ta cùng lão Lâm lại thấy không quen.”
Shim Changmin cười lắc đầu liên tục, thoáng nhìn, lại thấy Jung Yunho đang cẩn thận cuộn bức tranh vừa đoạt được kia, coi nó như trân bảo mà cất vào trong chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn, sự cẩn thận tỉ mỉ kia, cơ hồ khiến Shim Changmin cho rằng thứ hắn cầm trong tay là ngọc tỷ truyền quốc của Đông triều.
Hai người này, rõ ràng mỗi lần nói đến ngọc tỷ truyền quốc đều khinh thường như thấy hòn đá trong hầm phân vậy.
Shim Changmin bĩu môi, giật giật tay chân bị đông lạnh, mắt đảo vài vòng thấy Jung Yunho trở lại bên giường, tiếp tục cầm quyển sách, xem rất tập trung, Kim Jaejoong từ trước đến nay không chịu ngồi yên lại cũng không làm ầm ĩ, chỉ ngoan ngoãn nằm tựa vào bàn, tay chống cằm, ngón chân ngọc xinh đẹp chui vào trong tấm thảm nhung đắp trên chân Jung Yunho, khoé môi có vui vẻ mơ hồ, ngón tay khéo léo tinh nghịch bắt lấy lọn tóc đen buông xoã của Jung Yunho, quấn a quấn, quấn a quấn.
Trời đã sáng hơn, tuyết ngừng rơi, vài tia nắng ương ngạnh xuyên thấu qua tầng mây, bị mấy cành mai che khuất, tạo thành những hình bóng kỳ lạ trên mặt đất, Shim Changmin bị chói mắt, đưa tay xoa xoa, chỉ thất thần một khắc, đảo mắt nhìn lại đã thấy bàn tay nhàn rỗi còn lại của Jung Yunho nắm chặt lấy bàn tay trắng nõn đang tác quái của Kim Jaejoong, mười ngón tay đan vào nhau.
Hai bàn tay kia, dưới ánh mặt trời vàng nhạt lại tựa như bạch ngọc nguyên sơ, chưa từng thay đổi.
Kim Jaejoong tựa đầu bên vai Jung Yunho, Jung Yunho tựa hồ như đang tập trung đọc sách chỉ khẽ liếc nhìn, vừa nhìn liền cười, chỉ là Shim Changmin lại thấy, người đàn ông cao lớn kia rụt rụt bả vai, để người đang ngủ trên vai càng thêm thoải mái.
Ánh mặt trời ấm áp, lông mi của Kim Jaejoong khẽ rung rung, chậm rãi ngủ say.
“Phúc bá, ta thấy ta đến phòng bếp trước thì hơn.” Shim Changmin im lặng hồi lâu, xoay mặt cười nói với Phúc bá.
“Shim tiên sinh, ngài…”
“Còn nhiều thời gian mà, phòng bếp vẫn hợp với ta hơn.”
Một già một trẻ im lặng đạp tuyết mà đi xa, không ai làm kinh động đến hai người trong phòng sưởi.
Chung quy, một đời chỉ đôi ta.
Nào đâu lại để người ta quấy rầy.
Thế giới đó, cuối cùng cũng chỉ thuộc về riêng hai người mà thôi.

[1] Trích từ Hoạ Đường Xuân – Nạp Lan Tính Đức